talawas blog

Chuyên mục:

Hoàng Đông Việt – Bát Nhã là một thành công

29/09/2009 | 6:12 sáng | 3 phản hồi

Tác giả: Hoàng Đông Việt

Chuyên mục: Chính trị - Xã hội, Tôn giáo
Thẻ: >

Vấn đề Bát Nhã – Làng Mai, theo chỗ hiểu biết của tôi, không có gì khó hiểu lắm.

Xã hội Việt Nam sau bao nhiêu năm dưới ngọn cờ thống trị của chế độ cộng sản đã trở nên băng hoại hơn bao giờ hết.

Cái quái gở, xấu xa, thay vì là thiểu số như ở những xã hội khác, trở thành đa số. Cái cá biệt, bất thường trở thành bình thường. Thậm chí là một thứ quy chuẩn xã hội. Dối trá, luồn lách, bất công, cửa quyền, tham nhũng, hối lộ, cam chịu, v.v.

Nhà nước và viên chức địa phương chia chác, cướp đất của dân, “mua một bán trăm” lại cho tư nhân khác trước mặt họ mà họ không làm gì được ngoài khóc, biểu tình (cũng có người tự thiêu) rồi bị trói quăng lên xe hoặc bị đánh, bị bỏ tù. Không vẫn hoàn không. Mà cũng không phải để xây trường học, bệnh viện, cơ xưởng tạo công ăn việc làm gì. Có khi chỉ là sân gôn cho mấy chú lại chơi.

Nhưng ở Việt Nam người ta bảo mình là con kiến, thì mình là con kiến. Công an muốn đánh ai thì đánh, bất cứ lúc nào, bất cứ ở đâu. Luật muốn hiểu sao thì hiểu. Xử án kiểu nào cũng được, miễn theo chỉ đạo (của tiền hoặc quyền, hoặc cả hai).

Trở lại chuyện Bát Nhã, Làng Mai có giấy tờ ký nhận của thầy Đức Nghi và đệ tử rõ ràng, không chỉ là giấy chuyển tiền. Về mặt luật pháp, đã có những vụ tương tự, người ở nước ngoài gửi tiền về cho thân nhân trong nước đứng tên rồi họ nhận luôn. Tòa án Hà Nội, và nhiều nơi khác, sau khi xem xét chứng cớ, xử thua người “nhận lầm”. Bắt hoàn trả số tiền đã nhận.

Cho nên chỉ là những tấm bia được dựng lên mà thôi. Không có bia họ vẫn bắn trúng đích và đạt mục đích.

Ngắn gọn, nhà nước tìm mọi cớ để ép thầy Đức Nghi, qua đó ép tăng thân Bát Nhã giải tán vì thầy của họ (TS Nhất Hạnh) phát ngôn nghe không giống các AQ Việt Nam bao lâu nay mà họ quen thuộc.

Tất cả các tu sĩ tại Bát Nhã là công dân Việt Nam, sống trên đất Việt Nam trước khi xuất gia họ phải xin phép đủ đường, bây giờ bị xua đuổi đánh đập (ngay trên đất Việt Nam, dưới sự chứng minh của các ban ngành đoàn thể) và chỉ còn cách hoàn tục.

Về phía Thiền sư Nhất Hạnh, chắc chắn là một người “cứng đầu”. Rõ ràng là nhà nước muốn “mượn dao giết người”, nhưng lẽ phải thuộc về mình nên ông khuyên học trò “ngồi yên như núi”.

Trong cách phát biểu của sư cô Chân Không với báo Người Việt, và thử đọc thư của Thiền sư Nhất Hạnh, tôi hiểu là Làng Mai không có ảo tưởng “thắng” nhà nước. Hơn tám chục triệu người còn lê gối khuất phục huống chi bốn trăm người tu hành. Nhưng “đàn áp” là việc của họ, còn chúng ta, bất bạo động và bất hợp tác. Cho đến lúc họ đem xe tới, xúc mình khiêng đi thì mình phải chịu.

Quốc gia này chỉ có luật rừng, không có một cơ chế giám sát nào hết. Ai cũng biết vậy. Nhưng ít ra mình dám phản kháng bất công, còn chuyện mình bị đối xử thế nào và hoàn toàn bất lực với cái thực tế “thế nào” ấy là chuyện khác.

Xã hội Việt Nam hôm nay, là một xã hội của “hợp tác” và “phát triển”. Không thiếu gì các bạn trẻ muốn vào Đảng, “cống hiến cho tổ quốc”, không thiếu gì doanh nhân thành đạt bắt tay với chính quyền các cấp cùng nhau “xây dựng đất nước”, không thiếu gì những người buôn thúng bán bưng muốn được yên thân kiếm sống qua ngày, chia bớt phần lời ít ỏi của họ cho thuế vụ, cảnh sát giao thông, quản lý thị trường, hoặc bất cứ ai làm họ sợ.

Giẫm đạp lên nhau trên đường phố, trong nhà trường, công sở, hàng quán, bệnh viện, cơ quan, v.v. mà sống. Nếu không sống thì họ phải làm gì?

Một con vi trùng chỉ có thể hoành hoành trong một cơ thể suy yếu, bệnh hoạn.

Khi anh bất hợp tác với bất công, có thái độ bất tuân dân sự để sống như những người “bình thường”, anh đang làm cơ thể Việt Nam khỏe lên. Tất nhiên con vi trùng sẽ tận diệt anh.

Nếu mỗi người Việt Nam can đảm hơn một chút, dám chịu thiệt một chút, chẳng hạn ra đường đi đúng luật lệ, nếu chẳng may bị phạt thì lên kho bạc đóng tiền, không bỏ mấy chục triệu chạy trường chạy lớp chạy điểm chạy giải cho con cháu mình, không nhét dăm chục ngàn (đến như TS. Lê Đăng Doanh, còn phải chịu, huống hồ dân đen) cho anh cán bộ phường làm cái giấy khai sinh… Nói chung là “giảm thiểu”.

Nếu mỗi người Việt Nam có tinh thần “vô úy” của Bồ Tát, quan niệm “của Caesar thì trả về cho Caesar, của Thượng đế trả về cho Thượng đế” trong Tân Ước, có nhận thức “dân vi quý, xã tắc thứ chi, quân vi khinh”, và nhất là có niềm tin vào các quyền cơ bản của mình, vào các giá trị phổ quát về “tự do, bình đẳng, bác ái”.

Nếu được như thế, tôi ngờ là con vi trùng sẽ sống rất chật vật.

Tóm lại, Bát Nhã, hay bất cứ tổ chức hội đoàn, cá nhân nào có khuynh hướng đi ra ngoài cái quỹ đạo của xã hội Việt Nam, là một mô hình không nên được nhân rộng. Tuy vậy, muốn cưỡng lại cũng không dễ.

Tam Tòa, Bát Nhã, IDS, dân oan, là những chỉ dấu trở mình của một dân tộc sống quá lâu trong “bất bình thường”, “bất bình đẳng”, “bất trắc”, “bất lực”, “bất công” và “bất nhẫn”.

Tôi cũng nghĩ như Thiền sư Nhất Hạnh, Bát Nhã là một thành công.

© 2009 Hoàng Đông Việt

© 2009 talawas blog

Phản hồi

3 phản hồi (bài “Hoàng Đông Việt – Bát Nhã là một thành công”)

  1. vantruong nói:

    Xin cho tôi được mang link bài này đến những người chưa biết hay ít biết nên càng cần phải thấu cho rõ hơn.
    Cũng xin thành thật cám ơn nhiều các quý vị khác đã đưa thêm nhiều vào ánh sáng rõ ràng trong cảnh “loạn đao” này.

  2. Lê Anh Dũng nói:

    Lời kêu gọi.

    Im lặng nuôi dưỡng sự ác, càn rỡ.

    Chính quyền Việt Nam cần nghe, thấy sức mạnh của bó đũa, của tiếng nói chung.

    Trước liên tiếp những khinh thường liên tục của chính quyền Việt Nam với mọi giới, mọi tầng lớp, không có cách nào khác ngoài cách lên tiếng, lên tiếng thật rõ ràng.

    Chủ chăn và người Công giáo Việt Nam cần hiệp thông với tăng, ni Việt Nam tu tập theo pháp môn Làng Mai tại Bát Nhã bị đàn áp, cưỡng chế.

    Tăng đoàn Làng Mai và Phật tử Việt Nam cần hiệp thông khi những nguyện vọng của Công giáo Việt Nam bị đè nén, dập tắt một cách bất chính.

    Có rất nhiều khó khăn vì lịch sử, ngộ nhận, truyền thông … nên sự hiệp thông không nhất thiết phải thể hiện một cách có qua, có lại trước mắt; mà nên bắt đầu bằng một tinh thần quan tâm, hiệp thông, liên đới; thể hiện sự hiểu biết, tình thương; nhưng bằng tiếng nói dõng dạc, quang minh, chính đại.

    Xin Công giáo Việt Nam lên tiếng ngay lập tức.

    Chính quyền Việt Nam phải nghe tiếng nói của người Việt Nam một cách rõ ràng, thuyết phục.

    Trước mắt, cần góp tay quảng bá lời kêu gọi này tới mọi người. Xin vận dụng tất cả hình thức có thể.

  3. Phùng Tường Vân nói:

    @Hoàng Đông Việt

    “Nhìn lại mình đời đã xanh rêu”.

    Trước hết là xin cảm ơn tác giả Hoàng Đông Việt đã cho một caí account khá chính xác, chua xót về hiện trạng đất nước, nhưng lại có khía cạnh lạc quan “bất úy”, nhìn lại những cái nhìn của mình về bức tranh “vân cẩu” của xã hội, làm một kiểm điểm nhanh tôi chợt nhận thấy mình thấp thoáng trong một ca từ quen thuộc của TCS “đời đã xanh rêu” theo cái nghĩa đã phần nào để những cáu bẩn của nhân quần làm đục một cái nhìn cần trong sáng hơn, bao dung hơn và như vậy sẽ giúp mình thanh thản hơn, bớt quyết liệt hơn. Có lẽ cũng đành phải chờ đợi, câu thơ của Nguyễn Hữu Đang “Bước đi lịch sử đi không vội” và ở trên kia “Đêm đêm ngàn vạn tinh cầu vỡ
    “Lặng ngắt thinh không vũ trụ mờ”
    chưa bao giờ thấy thấm thía giúp òa vỡ một cái nhìn ngây ngất biết bao.

  • talawas - Lời tạm biệt

    Nói lời chia tay sau 9 năm tồn tại, chúng tôi thiết tha hi vọng vào sự ra đời của những mô hình báo chí và truyền thông mới, thực hiện bởi những người được trang bị những khả năng và phương tiện mà chúng tôi đã không thể có, với cùng một nhiệt thành phấn đấu cho một nền báo chí tự do cho Việt Nam... đọc tiếp >>>

  • Phản hồi mới nhất của độc giả