talawas blog

Chuyên mục:

Trần Kiêm Đoàn – Hạt giống Làng Mai

29/09/2009 | 5:51 chiều | 27 phản hồi

Tác giả: Trần Kiêm Đoàn

Chuyên mục: Chính trị - Xã hội, Tôn giáo
Thẻ: >

Hạt giống Làng Mai gieo trên đất người đâm chồi nẩy lộc. Nhưng gieo trên đất nhà lại bị lung lay hay bị trốc gốc nhổ đi. Tại sao Việt Nam lại trở thành vùng đất khó cho hạt giống lành như thế?

Hạt giống Làng Mai ngỡ như sinh ra do thầy Nhất Hạnh. Nhưng thật ra, đó là hạt giống của muôn phương. Hạt giống chung của những tấm lòng có hồn, có phách. Hồn để chiêm nghiệm và phách để đối mặt giữa cuộc đời.

Một giọt nước còn mang nguyên thể của đại dương. Mỗi hạt bụi trần vẫn ẩn chứa bản chất của ba nghìn thế giới. Những sự dính mắc và tách rời tác động lên nhau, liên tu bất tận; từng khắc, từng sao như ta với người, như hình với bóng. Nguyên sinh của hạt giống Làng Mai không phải từ đấng sáng thế, từ thiền sư Nhất Hạnh, từ ta hay người, từ một cõi hữu sinh hay vô sinh nào đó. Nó là hợp thể của muôn vàn tố chất  biến dịch không ngừng và bỗng một khắc hay một thời nào đó tạm biến thành hạt giống Làng Mai.

Một hạt giống mang biểu tượng Làng Mai có duyên với thầy Nhất Hạnh được gieo trồng và tưới tẩm tại Pháp từ năm 1982. Mấy chục năm sau, hạt giống Làng Mai đã trở thành một ngành tu riêng có bản sắc và đầy sức sống trong đời sống tâm linh.

Đầu tháng 12 năm 2005, thầy Nhất Hạnh về nước với 100 tăng thân Làng Mai đã làm dậy lên luồng dư luận chống và ủng hộ từ nhiều phía. Riêng tôi chưa hề được trực tiếp gặp hay quen biết với thầy Nhất Hạnh, nhưng mến mộ Thầy qua những tác phẩm văn chương.

Cũng trong thời kỳ nầy, thầy Đức Nghi sang Làng Mai tu tập và được ủy thác cho việc xây tu viện Bát Nhã trên mảnh đất sẵn có của thầy tại Lâm Đồng có quy mô đủ cho 500 người tu học. Dĩ nhiên là thầy Đức Nghi được quỹ Làng Mai tài trợ những khoản tiền xây dựng rất lớn tương xứng với công trình xây dựng.

Ngày 7 tháng 7 năm 2006, qua công văn số 525-TGCP-PG, Ban Tôn giáo Chính phủ đã chấp nhận cho tăng ni tu viện Bát Nhã tu tập theo pháp môn Làng Mai. Sau đó, gần 400 tu sĩ, hầu hết là trẻ tuổi đã đến tu học tại đây.

Khóa tu 4 ngày dành cho Cư sĩ tại tu viện Bát Nhã từ 24 đến 27 tháng 4.2008. Nguồn: Phù Sa

Khóa tu 4 ngày dành cho Cư sĩ tại tu viện Bát Nhã từ 24 đến 27 tháng 4.2008. Nguồn: Phù Sa

Ngày 10 tháng 9 năm 2008, Trưởng Ban Tôn giáo Chính phủ tố cáo tăng ni Làng Mai vi phạm luật pháp và vài ngày sau đó thì công an Lâm Đồng chỉ thị trục xuất 400 tu sĩ Làng Mai ra khỏi tu viện Bát Nhã. Thế nhưng lệnh trục xuất được hoãn lại khi một phiên họp khẩn cấp được tổ chức tại Sài Gòn với đầy đủ đại diện chính quyền các ban ngành liên hệ nhưng lại không có đại diện Làng Mai. Quyết định đưa ra là: Tăng ni có thể tiếp tục tu học. Ai chưa đủ thủ tục giấy tờ thì bổ túc. Ai gây bất ổn sẽ bị xử lý. Về tài sản và cơ sở vật chất thì hai phía Làng Mai và Bát Nhã tự giải quyết hay nhờ pháp luật.

Thời gian tiếp theo, 400 tăng ni vẫn ẩn nhẫn nghiêm trì tu học. Nhưng đến ngày 27, 28 và 29 tháng 6 năm 2009 thì có khoảng vài trăm người tuổi trẻ, hành động theo kiểu xã hội đen đến tu viện Bát Nhã, xông vào đập phá đồ đạc, vứt bỏ đồ  ăn và vật dụng của tu sĩ, khóa cửa ra vào và cúp hết điện nước. Theo hình ảnh và thông tin của các thông tấn xã nước ngoài, đám người tấn công tu viện Bát Nhã bằng lời lẽ nhục mạ qua loa phóng thanh và biểu ngữ “đả đảo Làng Mai…” Tu viện hoàn toàn bị cô lập. Tăng ni lên mạng lưới vi tính kêu cứu khắp toàn cầu. Thầy Đức Nghi lên tiếng kêu gọi tăng ni phải rời khỏi tu viện càng sớm càng tốt.

Trước sự việc nầy, hẳn nhiên Ban Tôn giáo và thầy Đức Nghi đều hiểu rõ rằng, một khi đã phát nguyện xuất gia, người tu sĩ đã vứt bỏ lại tất cả mọi tiện nghi vật chất, nhà cửa, gia đình lại đằng sau. Mái chùa là nơi duy nhất để một nhà tu nương thân. Xưa nay, kẻ xuất gia chỉ chuyển chùa chứ không có trường hợp bị đuổi ra khỏi chùa không nơi trú ngụ. Đẩy nhà tu ra khỏi mái chùa duy nhất là một hình thức hủy diệt môi trường sinh hoạt của họ. Các tăng ni không còn sự lựa chọn nào hơn là tiếp tục khiêm nhẫn tu hành dưới áp lực nặng nề của một hoàn cảnh đầy đe dọa.

Giữa tháng 8 năm 2009, giới thẩm quyền nhà nước Việt Nam xác nhận là sẽ trục xuất các tăng sinh và giáo thọ Làng Mai ra khỏi tu viện Bát Nhã sau ngày 2 tháng 9 năm 2009 nếu họ không chịu tự động bỏ chùa ra đi. Lý do trục xuất được nêu ra là: Các tu sĩ Làng Mai có những vấn đề “nội bộ bất ổn” như thầy Đức Nghi với tư cách chủ chùa, từ chối tiếp tục bảo lãnh cho các tăng ni ở lại tu học trong phạm vi nhà chùa. Lý do trục xuất khác được nêu lên rằng, nội dung các bài giảng theo tinh thần thiền sư Nhất Hạnh là “bất hợp pháp” và không được giáo hội cho phép!

Nguồn tin 400 tăng ni tu viện Bát Nhã bị đuổi ra khỏi chùa đã làm chấn động môi trường truyền thông đại chúng ở hải ngoại. Nhiều câu hỏi được đặt ra liên quan tới vấn đề đâu là nguyên nhân và động cơ chủ yếu của sự việc xuất hiện tấp nập trên mạng lưới truyền thông. Những câu hỏi và câu trả lời mang nặng tính giả định không làm ai thỏa mãn. Tuy nhiên, vai trò của thiền sư Nhất Hạnh trong nội tình Làng Mai Bát Nhã và hướng giải quyết của Thầy như thế nào vẫn là câu hỏi xuất hiện hàng đầu trong chuỗi thắc mắc, trao đổi và luận đàm càng ngày càng dồn dập.

Nguồn: Pháp nạn Bát Nhã

Nguồn: Pháp nạn Bát Nhã

Sáng Chủ nhật (27 tháng 9 năm 2009) tin tăng ni Làng Mai ở tu viện Bát Nhã bị những toán người bạo động mang xe và gậy gộc tới cưỡng bức tăng ni lên xe và vứt ra khỏi chùa. Giữa cảnh ban ngày ban mặt, các tu sĩ bị những toán người hành hung đánh đập thô bạo và hốt lên xe trước sự chứng kiến dửng dưng, gần như đồng lõa của các lực lượng an ninh và nhân viên công lực. Cảnh bất nhẫn ấy đã làm dấy lên nhiều câu hỏi và những phản ứng lương tri sâu xa về vai trò chính quyền, giá trị đạo lý, sự hành xử pháp lý và quyền sống căn bản nhất của con người là sự an toàn về mạng sống tại Việt Nam hiện nay.

Trưa Chủ nhật cùng ngày, phóng viên Gia Minh của Đài Á châu Tự do RFA (Radio Free Asia) đã gọi tôi đang ở Sacramento, Bắc California cho biết về cuộc trục xuất đầy bạo động đã diễn ra vài giờ trước đó tại tu viện Bát Nhã ở Lâm Đồng và yêu cầu được phỏng vấn.  Thật tình là tôi rất ngại phát biểu công khai ý kiến riêng của mình trước hàng thức giả và đại chúng. Lý do để dè dặt là vì mình đang ở một nơi quá cách trở với hiện trường xảy ra sự cố nên không nắm vững mọi chi tiết thực tế đang thật sự diễn biến như thế nào. Các tin tức và dữ kiện đều phải dựa vào môi trường truyền thông đại chúng. Các bài tường thuật trực tiếp qua điện thoại về cuộc khủng hoảng Làng Mai Bát Nhã ghi trên website của RFA, có đoạn như sau:

“Nó đang đánh mấy thầy, mấy cô. Nó núm (nắm) cổ mấy thầy, nó kéo ra, nó dộng cổ mấy thầy, nó kéo ra mấy xe.

Em đang xuống xe. Em đang xuống xe.

Nó đang đánh mấy thầy mấy cô, tội lắm, chảy máu chảy me đầy. Còn Ban Giáo Thọ, quý thầy Pháp Trụ, thầy Pháp Danh, thầy Pháp Trị thì bị nó bắt đi đâu rồi, không biết nữa. Còn mấy thầy nhỏ thì nó bắt, nó đánh, nó dẫn ra ngoài đường đó. Nó bỏ cho một đám côn đồ đánh mấy thầy, rồi nó chở xe taxi đi một khúc, 5 người nó bỏ một khúc, 5 người nó bỏ một khúc, nó không bỏ dồn người một chỗ đâu”.

(Lời cô Khanh qua điện thoại trực tuyến. Phóng viên Thanh Trúc RFA)

Những tin tức đại loại như thế từ quê nhà làm cho nhiều người xót xa và thất vọng về một viễn ảnh hóa giải xung đột giữa chính trị và tôn giáo.

Vụ Làng Mai Bát Nhã không phải là một trường hợp tình cờ đột biến. Đây là một diễn tiến kéo dài, xảy ra từng bước theo trình tự thời gian và kéo theo sự quan sát, theo dõi rộng rãi của người Việt ở nước ngoài và cộng đồng quốc tế. Đây cũng không phải đơn thuần là một sự việc mang tính nội bộ xung đột giữa Làng Mai và Bát Nhã; giữa thầy Đức Nghi và tu sĩ theo pháp môn Làng Mai của thầy Nhất Hạnh; giữa Ban Tôn giáo Nhà nước và nhóm “dị giáo”. Nhưng đây chính là uy tín, là bộ mặt, là biểu tượng nói lên bản chất và bản lĩnh của sự lãnh đạo nhà nước Việt Nam thông qua các thành viên ban bệ như Ban Tôn giáo, Mặt trận Tổ quốc và Giáo hội Phật giáo được chính quyền ủng hộ. Tính nhân bản trong cách giải quyết vấn đề nói lên bản chất; và tính tổ chức trong cách giải quyết vấn đề nói lên bản lĩnh của thế lực lãnh đạo. Đáng tiếc thay, tính nhân bản và tính tổ chức hầu như đã vắng bóng trong sự cố Làng Mai Bát Nhã khi sự trục xuất biến thành cuộc trấn áp và bạo hành.

Trả lời cuộc phỏng vấn của đài phát thanh Á châu Tự do, RFA, tôi đã nêu lên ba ý chính như sau:

Thứ nhất, là về mặt pháp lý. Một chính quyền lành mạnh trong một quốc gia độc lập, có chủ quyền, có hiến pháp là phải đem luật pháp làm chỗ dựa. Tôn trọng luật pháp để bảo vệ người dân là tiêu chí hàng đầu trong vai trò lãnh đạo. Tu viện Bát Nhã và 400 tăng ni tu theo pháp môn Làng Mai là cơ sở vật chất và tổ chức nhân sự hợp pháp được chính quyền Việt Nam cho phép xây dựng và sinh hoạt.  Khi có hiện tượng được xem là bất thường hay phi pháp xảy ra trong một tổ chức hợp pháp, vấn đề cần phải được giải quyết thông qua các cơ chế luật pháp phân minh và văn hóa như thảo luận, hội nghị, tòa án… để xử lý rạch ròi những sự chông chênh, sai trái theo luật định. Trường hợp Làng Mai Bát Nhã, nếu có chăng những biểu hiện sai lệnh từ phía tăng sinh và giáo thọ theo quan điểm của chính quyền, tại sao họ không được phép giải thích và biện minh công khai trước khi nhận những chỉ thị trục xuất mang tính cách áp đặt một chiều từ phía giới chức có thẩm quyền? Thầy Đức Nghi đã nhận tiền Làng Mai (trước sau gần cả triệu đô la) để xây tu viện Bát Nhã và quy tụ 400 tăng sinh cùng giáo thọ về tu học theo pháp môn Làng Mai, Thầy phải có trách nhiệm pháp lý và lương tâm chức trách về việc làm của mình. Nếu Thầy nhất định đuổi các tăng ni tu theo môn phái Làng Mai ra khỏi ngôi chùa được xây dựng bằng tiền bạc của Làng Mai mà không có một phương án đền bù thay thế là một hình thức chiếm đoạt tài sản bất hợp pháp. Trường hợp công dân bị cưỡng đoạt tài sản công khai và bạo ngược, cơ quan luật pháp nhà nước hành động như thế nào để bảo vệ kẻ thế cô oan ức?

Thứ hai, là về mặt tâm lý. Chất keo gắn kết có hiệu quả lớn nhất giữa hai phía lãnh đạo và quần chúng là niềm tin và sự tôn trọng lẫn nhau. Sự việc các tăng ni Bát Nhã bị những thành phần xã hội đen hành hung thô bạo theo kiểu giang hồ, gầm cầu, hè phố như đã xảy ra trước sự chứng kiến không can thiệp của lực lượng an ninh công cộng đã hạ thấp giá trị vai trò lãnh đạo của giới có thẩm quyền. Xưa nay trong tiến trình xã hội từ dã man đến văn minh, cách giải quyết xung đột bằng hành động thảo khấu của xã hội đen là một hạ sách của những thế lực bị đặt ra ngoài vòng pháp luật. Trước ống kính của dư luận quốc tế, một phương thức giải quyết như thế sẽ bị phê phán và liệt ngang hàng với hành động ném đá dị giáo thời Trung cổ. Ai là kẻ chịu trách nhiệm trực tiếp về việc hạ thấp vai trò lãnh đạo, gây tâm lý bi phẫn và làm mất niềm tin vào khả năng bảo vệ an sinh xã hội cho người dân trong trường hợp Làng Mai Bát Nhã ở Lâm Đồng?

Thứ ba, là về mặt đạo lý. Đạo Phật là một tôn giáo an hòa, bất bạo động. Ban Tôn giáo đã thừa hiểu là đạo Phật có đến tám vạn bốn ngàn pháp môn làm phương tiện. Nay thêm một pháp môn Làng Mai hiện diện trên đất nước là một sự đóng góp khiêm tốn làm phong phú thêm cho lĩnh vực tâm linh trong đời sống văn hóa Việt Nam. Sự giới hạn mang tính chất “bế quan tỏa cảng” tinh thần là đi ngược lại quyền lợi chung của dân tộc  trong giai đoạn chính quyền và cả nước đang cố hội nhập vào thị trường kinh tế và văn hóa toàn cầu. Ai là người chịu trách nhiệm nghiên cứu và tham khảo nghiêm túc những trào lưu tư tưởng và tâm linh mới từ xã hội phương Tây và bên ngoài đang du nhập thường xuyên và mạnh mẽ vào xã hội Việt Nam qua môi trường truyền thông đại chúng quá ồ ạt mở đầu thế kỷ 21 nầy. Trước khi chấp nhận hay bác bỏ sự hiện diện của môn phái Làng Mai du nhập trên đất nước mình, cần phải có sự đánh giá đúng đắn nội dung và tác dụng của hạt giống Làng Mai trong hoàn cảnh đất nước như hiện nay. Chấp nhận hay bác bỏ một khuynh hướng tôn giáo mà chỉ dựa trên cảm tính nhất thời và ý kiến chủ quan dẫu xuất phát từ cá nhân hay tập thể đều là biên kiến, bất công.

Đạo Phật Việt Nam là một sự kết hợp nhu hòa giữa nhiều khuynh hướng và bộ phái.  Bước vào các chùa chiền tự viện Việt Nam trong cũng như ngoài nước, biên giới phân biệt giữa thiền tông, tịnh độ tông và mật tông hầu như biến mất. Xa hơn thế nữa, có dịp vãn cảnh chùa chiền xứ Bắc, thiền khách sẽ thấy rõ là tôn giáo dân gian hòa quyện với Phật giáo một cách tự nhiên. Những dao động giới hạn, bề mặt và nhất thời qua một số sinh hoạt Phật giáo trong những năm qua chỉ làm nghèo nguồn suối tâm linh cho những cá nhân hay nhóm phái dấn thân vọng động mà thôi. Trong lúc Phật giáo nói chung vẫn êm xuôi theo dòng chảy thái hòa và an lạc thường hằng. Ước mong sẽ không có ai quên sự khác nhau giữa nhất thời và vĩnh cửu.

Sacramento, Cali. Vào Thu 2009

Phản hồi

27 phản hồi (bài “Trần Kiêm Đoàn – Hạt giống Làng Mai”)

  1. Nam Phan nói:

    Tin của đài Á Châu Tự Do:

    Tu sĩ Thích Thanh Quang trụ trì chùa Phổ Minh thuộc Huyện Đức Trọng Tỉnh Lâm Đồng cùng với 50 tu sĩ trong Huyện và Thành Phố Đà Lạt mới gửi đến các cấp chính quyền tỉnh Lâm Đồng, các cấp lãnh đạo Giáo Hội một Huyết Thư, nếu không giải quyết, họ quyết Tử Vì Đạo. Nội dung gồm 4 điểm:

    1) Nếu đây là chuyện nội bộ của Phật Giáo thì hãy để cho Phật Giáo giải quyết.
    2) Tuyệt đối không được đụng đến tu sinh Làng Mai hiện đang “tị nạn” tại chùa Phước Huệ
    3) Hãy để cho 400 tu sinh LM được tu tập trong vòng bao bọc của chư tôn đức Tăng Ni trong tỉnh.
    4) Không được cưỡng chế, hăm doạ, cản trở và tác động từ bên ngoài đến các tu sinh LM.

    Có lẽ các vị này không “ngồi yên như núi” được, mà đang phải nhấp nhổm trên chảo gang. Ấy vậy mà có vị còn bảo thư thả để ông Nguyễn Lang và ông Nguyễn Minh Triết dàn xếp với nhau.

  2. Hoà Nguyễn nói:

    Thư kêu gọi và tin tức về tăng ni sinh chùa Bát Nhã & Phước Huệ

    1/ Tăng thân Bát Nhã kêu gọi sự tiếp trợ của
    Tăng Ni sinh Việt Nam trong và ngoài nước
    Phước Huệ ngày 3 tháng 10 năm 2009

    http://phusaonline.free.fr/PhatHoc/TinTuc/TDTS_6/237_TangthanKeugoiTNVN.htm

    Trich:
    Tuy được lánh nạn tại chùa Phước Huệ ở thị xã Bảo Lộc tỉnh Lâm Đồng sau hai lần bị hành hung và bị đuổi ra khỏi Tu Viện Bát Nhã, nhưng chúng tôi vẫn đang tiếp tục bị áp lực phải rời khỏi nơi đây và bị đe dọa sẽ bị hành hung như lần trước.

    Chúng tôi thật sự không biết phải đối diện như thế nào cho những ngày sắp tới

    2/ Tăng thân Bát Nhã kêu gọi sự tiếp trợ
    của bạn trẻ Việt Nam trong và ngoài nước
    Bảo Lộc, ngày 3 tháng 10 năm 2009

    http://phusaonline.free.fr/PhatHoc/TinTuc/TDTS_6/238_TTKeugoiThanhnien.htm

    Trich:

    Thư gởi các bạn trẻ trong và ngoài nước
    Hiện tại chúng tôi đang tạm lánh nạn ở chùa Phước Huệ – Bảo Lộc, Lâm Đồng nhưng lại tiếp tục bị áp lực phải rời khỏi nơi đây mà chúng tôi không biết phải đi đâu. Chúng tôi đang bị đe dọa là sẽ bị hành hung như lần trước như tại TV Bát Nhã trong nay mai. Tình trạng rất nguy nan và khẩn cấp. Vì vậy, chúng tôi viết thư này xin các bạn trẻ bên ngoài giúp đỡ.

    3/ Phật tử trẻ: CHÚNG CON ĐÃ SẴN SÀNG!

    4.10.2009

    http://phusaonline.free.fr/PhatHoc/TinTuc/TDTS_6/240_Chungcondasansang.htm

    Trich:
    Lời kêu gọi của Tăng thân Bát Nhã đưa ra chưa được bao lâu trong ngày, Tòa soạn đã nhận được thư đáp lời của Nhóm Phật Tử Trẻ gửi đi từ quốc nội. Các bạn trẻ của chúng ta đã trả lời rằng: Chúng con đã sẵn sàng cho tinh thần tử vì Đạo, nếu phải chết đi để 400 hạt giống Bồ Đề được nở rộ đem lại nguồn hạnh phúc cho thế hệ sau này thì cái thân bất tịnh này chúng con cũng chẳng tiếc chi … Phật tử chúng con sẵn sàng nghe lời hiệu triệu! Ký tên NHÓM PHẬT TỬ TRẺ.

    Chúng con sinh ra trên đất nước Việt Nam, con muốn lớn lên trong sự tự hào về đất nước mình, chứ con không muốn lớn lên trong sự tủi nhục khi 400 công dân của nước Việt Nam đang bị nhà nước đàn áp. Chúng con không muốn cho bạn bè thế giới cứ đặt những câu hỏi thắc mắc với chúng con khi hỏi về nhân quyền ở Việt Nam. Bạn bè thế giới ai cũng biết chuyện này và họ luôn mail về cho chúng con. Chúng con cảm thấy thật ngượng ngùng khi trả lời câu hỏi của

    4/ Chính quyền dùng “luân phiên chiến” áp lực tăng ni từ bỏ đường tu
    http://phusaonline.free.fr/PhatHoc/TinTuc/TDTS_6/239_Tin-4-10-09.htm

    Trich:

    Tối mùng 02 tháng 10 năm 2009, Ông Hiển phó Giám đốc công an tỉnh Lâm Đồng và ông Văn phó Giám đốc Công an thị xã Bảo Lộc đến chùa Phước Huệ và có nói chuyện với các thầy có trách nhiệm tại chùa Phước Huệ và bảo rằng:“nếu những nhóm lạ mặt tiếp tục tới hành hung với số tu sinh Bát Nhã thì các thầy giải quyết như thế nào”. Và được các thầy có trách nhiệm tại chùa Phước Huệ đã trả lời rằng “nếu xảy ra trường hợp có người vào hành hung tại chùa Phước Huệ như vậy chúng tôi sẽ đóng cổng chùa, đốt chùa và cùng tự thiêu.”

    5/ Phỏng vấn Đại Đức Thích Nguyên Hiền, một trong 80 vị tăng sinh trẻ, ký tên vào bản Huyết Thư

    http://calitoday.com/news/view_article.html?article_id=1bf34c7ef63c573abae9e0a966bd1d7a

  3. Lê Quốc Trinh nói:

    Theo lời tường trình của bác Hoà Nguyễn thì có lẽ thầy Nhất Hạnh phải dùng bút hiệu Nguyễn Lang để hy vọng lá thư được đăng công khai trên các cơ quan truyền thông trong nước, vì lẽ pháp danh Nhất Hạnh đang bị Nhà Nước trù dập, ngăn cản.

    Giống như trường hợp GS TS Nguyễn Quang A đã bị báo chí VN từ chối không đăng lá thư sau khi viện Nghiên Cứu IDS tự giải thể.

    Như vậy thì tình hình đang trong vòng “tranh tối tranh sáng”. Sức ép bên ngoài tác động lên Nhà Nước quá dồn dập, sau đó thì đè lên vai TT Thích Đức Nghi, người đứng mũi chịu sào trong sự kiện Làng Mai. Rồi sau đó thầy Nhất Hạnh phải dùng bút hiệu riêng để chuyển đạt nguyện vọng lên chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết. Đó là những màn trao đổi sau hậu trường, nhưng trên sân khấu thì quang cảnh 400 thiền sinh tu tập bị đàn áp tơi tả, bỏ ăn bỏ mặc, tạm lánh sang chùa bên cạnh mà cũng còn bị bọn côn đồ bám gót tấn công bao vây tiếp, rành rành ai cũng thấy.

    Tôi đề nghị các bác tiếp tục theo dõi và cung cấp thông tin chính xác, trung thực, cho đến giờ vẫn chưa có đổ máu hay trọng thương, chỉ có mất mát tài sản và bị đụng chạm nhân phẩm. Trên căn bản người tu hành Nhà Phật, thì đó chính là thử thách cam go mà họ sẽ phải can đảm gánh chịu nếu họ có quyết tâm giữ vững Niềm Tin Đạo Phật.

    Cám ơn nhiều,

  4. vantruong nói:

    Trong vụ Bát Nhã vấn đề đất đai tiền bạc chắc ta cũng không nên xem nhẹ mà coi thường.

    Trong vòng trở lại đây 10 năm lâu lâu khi có dịp tiếp xúc, tôi vẫn được nghe qua một “thành phần ngoại vi” của thầy Thích Thanh Từ (Trúc Lâm Đà Lạt) than thở rằng nhà nước hay những kẻ đội lốt danh đó, vẫn thường rình rập khu chùa Trúc Lâm ở Đà Lạt. Dễ hiểu thôi nếu ai đã có một lần ghé qua đó, nơi đây có thể là “thánh địa hốt bạc” dân du lịch và mọi thứ dân.

  5. Hoà Nguyễn nói:

    Ông Lê Quốc Trinh viết: “Tôi vẫn chưa hiểu vì lý do gì Thầy Nhất Hạnh phải dùng bút danh Nguyễn Lang để viết thư cho ông chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết. Có thể Nguyễn Lang là tên thật của Thầy?”

    Ông Thiện Giao của NV giải thích chuyện tại sao dùng bút hiệu GS Nguyễn Lang, tác giả bộ VNPGSL mà không dùng đúng danh xưng Thiền sư Nhất Hạnh được nhiều người biết hơn, và trong góp ý trước tôi đã chép lại theo nguyên văn đọan đó. Thật ra bộ VNPGSL tuy giá trị, nhưng có bao nhiêu người quan tâm đến Phật giáo biết đến? Chính ký giả Thiện Giao cũng viết không đúng khi cho “tác phẩm đồ sộ “Việt Nam Phật Giáo Sử Luận,” xuất bản trong nước hồi đầu thập niên 1960s, trước khi ông ra đi, sống lưu vong tại nước ngoài”. Thật ra, tác phẩm này do nhà xuất bản Lá Bối in lần đầu tại Sài Gòn năm 1973, và phải dùng tên Nguyễn Lang làm bút hiệu, vì lúc đó Thượng Toạ Nhất Hạnh ở nước ngoài và bị cấm về nước (cấm từ thời chính phủ Nguyễn Cao Kỳ). Cũng có một tác phẩm của TT Nhất Hạnh in trong nước phải lấy bút hiệu khác, mà là tên người Thượng, tôi không nhớ chắc là “Nẻo về của Ý”, “Nói với tuổi 20″, hay cuốn nào khác. Chuyện phải đổi tên này, chắc chắn gây bất lợi cho việc phổ biến các sách của Nhất Hạnh mà danh tiếng tác giả đã được nhiều người biết và chờ đợi đọc tác phẩm mới. Thí dụ tôi không hề biết bộ VNPGSL của Nguyễn Lang in năm 1973 là của Nhất Hạnh, nên đã không mua lúc còn ở Sài Gòn. Mãi vào khoảng năm 1987, tình cờ tôi thấy bộ sử luận đó ở một tiệm sách tại Bolsa (Cali, Mỹ), giở đọc vài đoạn thấy hay nên mua, mà không hề biết tác giả thực sự là TT Nhất Hạnh. Tôi nghĩ nhiều người cũng giống như vậy, và thắc mắc sao tới bây giờ tác giả cuốn sách lại không sửa lại bằng tên thật.

    Nguyễn Lang chắc chắn không phải là tên thế tục của TT Nhất Hạnh. Vì tôi còn nhớ có lần Tú Gàn của báo Saigon Nhỏ đưa tên ghi trong căn cước của TT NH ra để “bôi xấu”, và đó là việc làm rất bất nhã, vì người VN thường kiêng nói đến tên thế tục của các vị xuất gia, huống chi là dùng để nói xấu.

  6. Hoà Nguyễn nói:

    Sau đây là một đoạn trong bài báo Người Việt phỏng vấn TT Thích Quang Ba ở Úc liên quan tới TT Đức Nghi và hoạt động của Làng Mai tại chùa Bát Nhã.

    Trong thư “Ngồi Yên Như Núi”, Thiền sư Nhất Hạnh viết: “Thầy nghe nói rằng không đêm nào thầy Đức Nghi không khóc. Tội nghiệp lắm. Sư phụ Đức Nghi đã nhiều lần nói với các sư anh của các con là sư phụ bị áp lực rất nặng từ bên ngoài.”

    Thấy được là với thế giới bên ngoài nhà cầm quyền VN nói đây là tranh chấp giữa nội bô Phật giáo, nhưng loa tuyên truyền tại Lâm Đồng lại loan đi “nhóm tu sinh theo pháp môn Làng Mai tại tu viện Bát Nhã chống phá nhà nước và đưa ra những luận điệu là họ không hợp pháp sinh hoạt trong giáo hội v.v…” (theo báo NV hôm nay).

    Bài phỏng vấn này thực hiện đã lâu, hôm 23-09, trước khi chùa Bát Nhã bị tấn công đêm 27-9. Thượng tọa Thích Quảng Ba, định cư tại Úc năm 1982, là Viện trưởng tu viện Vạn Hạnh tại Canberra và Viện trưởng tu viện Nguyên Thiều ở Sydney. Ngoài ra, Thượng tọa hiện là thành viên Văn phòng Ðiều hợp Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Liên Châu (vửa có thư liên tiếng về các tu sinh ở chùa Phước Huệ)

    http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=101668&z=196

    Trích:

    “ÐQAThái: Thưa thượng tọa, nhà cầm quyền Việt Nam hiện vẫn tiếp tục gia tăng áp lực nhằm trục xuất tăng thân đệ tử Thiền Sư Nhất Hạnh tại chùa Bát Nhã ở Lâm Ðồng, đồng thời cáo buộc họ tội tìm cách “phá hoại” chế độ; Thượng tọa nhận định ra sao về tình hình này tại Bát Nhã?

    -Thượng tọa Thích Quảng Ba: Việc làm của Viện trưởng Tu viện Bát Nhã, Thượng tọa Thích Ðức Nghi, xây dựng gần 10 ngôi chùa vùng kinh tế mới cho đồng bào thiểu số và giúp đỡ người nghèo khổ công nhân nông trường được học đạo, được gửi con em, được gần gũi chùa chiền; đó là những công đức lớn mà tôi rất ngưỡng mộ và có lòng muốn ủng hộ.

    Riêng việc Thượng tọa Thích Ðức Nghi cư xử tiền hậu bất nhất với thầy trò thầy Nhất Hạnh thì tôi không đoán ra được. Ðó là áp lực của cộng sản khiến thầy Ðức Nghi muốn xua đuổi, muốn gạt gẫm, muốn bạc bẽo với thầy trò thầy Nhất Hạnh, hay thực sự thầy Ðức Nghi muốn thâu hồi chủ quyền cơ sở của thầy, không muốn thầy trò Thiền sư Nhất Hạnh chen vào, hay là còn lý do uẩn khúc nào khác thì tôi không đủ điều kiện để kiểm chứng.

    Tôi không biết Thượng tọa Ðức Nghi có chủ trương đuổi các tăng thân Làng Mai khỏi Tu viện Bát Nhã, hay đây là do cộng sản áp đặt, gài bẫy, hay là cưỡng bách thầy Ðức Nghi làm như vậy. Chúng ta cũng biết, đất nước Việt Nam không có tự do. Thượng tọa Ðức Nghi làm chủ mảnh đất đó nhưng không chắc thượng tọa đã có quyền tự do cho hay không cho ai ở trên mảnh đất của thượng tọa.

    Có thể tôi không đồng ý với vài lối làm việc của Thiền sư Nhất Hạnh, có thể tôi không tham gia và không chia sẻ tất cả đường lối chủ trương của Thiền Sư Nhất hạnh; nhưng Thiền sư là một cao tăng Phật Giáo, và việc Ngài tiếp độ đệ tử xuất gia để có người tu học Ðạo Phật tiếp nối con đường hoằng dương chánh pháp của Ðức Phật, thì đây là việc các chư tăng ni Việt Nam đã làm và đang làm ở khắp nơi. Cho nên tôi nghĩ, một khi tu viện Bát Nhã đã được gầy dựng lên, và thu hút được một số đông người phát tâm hiểu đạo, muốn sống đời tu sĩ xuất gia, xả bỏ thế tục để sống theo giáo lý của Ðức Phật, thì những tăng thân này phải được quyền tự do tu tập.

    Tôi lên án nhà cầm quyền Việt Nam đã dùng những mánh khóe nhằm đàn áp những tăng sinh này.”

  7. Lê Quốc Trinh nói:

    Thân chào ông Hoà Nguyễn,

    Cám ơn ông đã giải thích tường tận theo quan điểm của ông. Tôi thấy hiện ra hai vấn đề:

    1)- Như một lời giải thích của một thiền sinh ẩn danh: ““Thiền Sư Nhất Hạnh muốn nói với chính quyền Việt Nam, là hãy giải quyết vụ Bát Nhã giữa những người Việt Nam với nhau.” Cũng chính xác, nếu đúng vậy, chúng ta là người ngoại cuộc nên bình tĩnh ngồi nghe hai bên giải quyết chuyện nội bộ với nhau.

    2)- Tôi vẫn chưa hiểu vì lý do gì Thầy Nhất Hạnh phải dùng bút danh Nguyễn Lang để viết thư cho ông chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết. Có thể Nguyễn Lang là tên thật của Thầy ? Trên dư luận thế giới và trong Việt Nam, mọi người chỉ biết đến danh hiệu Nhất Hạnh (pháp danh của người tu hành).

    Theo nhận xét của tôi hình thức ném đá và phân người quả thật đáng xấu hổ thay cho thể diện một quốc gia, thành viên trong LHQ, chỉ cần đem những hình ảnh này tung hê lên YouTube là toàn thể công luận thế giới sẽ biết đến thôi.

    Thân chào,

  8. Vũ Văn Di Sơn nói:

    “Ngồi Yên Như Núi”

    “Chắc chắn Thượng Tọa Đức Nghi biết rất rõ rằng các con là những người xuất gia chân tu hành trì giới luật và uy nghi vững chãi.”

    Sư Ông, Ngài đã nói như vậy thì thiết tưởng vai trò của Thầy Đức Nghi trong vụ Bát Nhã là đã rõ rệt lắm vậy. “Ngồi Yên Như Núi” trước bạo lực là Đức Vô Uý xem ra có phần còn dễ hành trì hơn là “Ngồi Yên Như Núi” trước mọi cám dỗ của danh lợi của trần gian.

  9. Hoà Nguyễn nói:

    Ông Lê Quốc Trinh viết: “bình tĩnh ngồi lắng nghe và quan sát tình hình”.

    Đây là một sự biến xã hội, tôn giáo (chưa nói tới an ninh, hay xa hơn tới chính trị) coi là khá lớn vì có liên quan đến đời sống, cả sinh mạng của 400 tăng ni sinh tuổi từ 15 đến 35, nên khó có sự quan sát nào khách quan đúng nghĩa. Bình tĩnh là rất đúng, nhưng cũng cần phân tích sự việc, ghi nhận ý kiến từ nhiều phía để có thể thấy vấn đề rõ, sâu hơn.

    Về câu hỏi của ông LQT “tại sao Thầy vẫn chưa chính thức và công khai lên tiếng bày tỏ quan điểm”, nhà báo Thiện Giao của báo Người Việt hôm nay cho biết có hai lý giải khác nhau:

    1/ Của môn đệ Thiền sư (ẩn danh): cho là vì danh xưng “Thiền Sư Nhất Hạnh” nổi tiếng quốc tế nên vị thiền sư hơn 80 tuổi “muốn giới hạn hoàn cảnh giải quyết vấn đề Bát Nhã.”

    “Thiền Sư Nhất Hạnh muốn nói với chính quyền Việt Nam, là hãy giải quyết vụ Bát Nhã giữa những người Việt Nam với nhau.”

    2/ Của nhiều người khác, giống với vài vị trên talawas đã góp ý: cho Thiền sư Nhất Hạnh muốn nhắn gởi đến cá nhân ông Nguyễn Minh Triết rằng “mai sau lịch sử ghi lại những gì về sự kiện này”

    “Chắc chắn, ông Triết không muốn lịch sử ghi nhận như một lãnh tụ độc tài, biến Bát Nhã thành một pháp nạn của thế kỷ 21.”

    Tôi nghĩ chắc còn có lý do khác, nhưng không cần đưa thêm suy đoán.

    Về câu hỏi tại sao việc tấn công thô bạo chùa Bát Nhã lại xảy ra và hiện nay công an còn tiếp tục truy bức tăng ni sinh, thì cũng có nhiều lý giải:

    1/Thiền sư Nhất Hạnh trong một lần nói chuyện với ông Nguyễn Minh Triết có đề nghị chính quyền bỏ cơ quan công an tôn giáo, và nới lỏng kiểm soát tôn giáo. Một đề nghị gây mất lòng, ai cũng thấy.

    2/ TS NH đã ủng hộ Đức Dalai Lama qua tuyên ngôn ở bên châu Âu, khiến TQ rất bất bình nên gây sức ép lên VN (hoặc Tổng Cục 2 gì đó thân TQ tự chủ trương chuyện này để lấy lòng TQ). Có thể cũng không phải là lý do đủ để giải thích tất cả.

    3/ Nhóm tăng ni sinh ở chùa Bát Nhã phát triển mạnh và nhanh đến mức chính quyền lo ngại. Hãy theo dõi tinh thần của họ lúc này, và có nghe họ nói trực tiếp trong phỏng vấn mới thấy họ đã thấm nhuấn giáo lý của Làng Mai (dù chỉ mới tu tập trong chừng 14 tháng). Một vị ở đây đọc bài viết “Con chỉ muốn tu thôi mà” đã khen: “hậu sinh khả uý”. Đó là điều không thể chấp nhận được trong một chế độ không cho phép bất cứ đoàn thể tư nhân, tự lập nào dù với mục đích gì, đứng ngoài tổ chức được kiểm soát chặt chẽ của chính quyền.

    4/ Sự lật lọng hay lừa đảo của TT Đức Nghi về cơ sở chùa Bát Nhã khi tu viện có được cảnh quan thấy như những ảnh chụp tôi đã giới thiệu. Nhưng giả thuyết này cũng không vững lắm. Có điều người ta thấy đệ tử của TT ĐN hết sức hung hăng khi tấn công vào chùa, cho nên nếu là do lòng tham lam gây ra thì ở những kẻ trần tục muốn quản lý ngôi chùa mới, đẹp này.

    Cò thể do tất cả nguyên nhân kể trên kết hợp lại.

    Còn có câu hỏi: Tại sao Làng Mai có phản ứng quá chậm, và thấy là thụ động (kể từ lúc công luận biết tới). Cho vì đó là hành xử bất bạo động thì cũng là một cách nói, nhưng có thể những thương lượng, dàn xếp bên trong từ một năm nay đã không đưa tới kết quả gì. Về mặt pháp lý, như ông Trần Kiêm Đoàn nêu, Làng Mai không làm gì được ở VN, nhất là khi tranh châp, đối phó với nhà nước VN. Về đạo lý thì khỏi bàn. Nhưng về tâm lý (theo phân tích của ông TKĐ) lại là một yếu tố rất quan trọng, và nhà cầm quyền trong nước nên xét kỹ trước khi làm thêm điều gì. Đúng như ông Nguyễn Văn Tuấn viết trên trang blog riêng, thế giới bên ngoài biết nhiều và ngưỡng mộ “Thầy” Nhất Hạnh, chỉ sau Đức Dalai Lama (“Thày” đôi khi được viết bằng tiếng Việt trong sách Anh ngữ). Sách của Nhất Hạnh bày bán tại các hiệu sách lớn ở Mỹ cũng đứng thứ hai trong loại sách Phật giáo, sau sách của Dalai Lama. Riêng cuốn “Đường Xưa Mây Trắng” được dịch ra tiếng Anh in thành sách bán chạy, và đang đuợc Hollywood dựng thành phim loại tốn rất nhiều tiền với triển vọng sẽ có số khán giả kỷ lục. Chuyện ngược đãi, bách hại môn đệ của Thiền sư Nhất Hạnh ở VN nếu được loan truyền rộng ra sẽ là bất lợi rất lớn cho chính quyền VN trước thế giới.

  10. Lê Quốc Trinh nói:

    Có một chi tiết quan trọng trong sự kiện Làng Mai, ít ai để ý đến. Đó là hình ảnh và trách nhiệm của thầy Nhất Hạnh. Trong lúc cả ngàn người quan tâm theo dõi, trong khi 400 thiền sinh, học trò của Thầy ở Làng Mai VN bị trù dập và đàn áp khốn khổ như thế mà tại sao Thầy vẫn chưa chính thức và công khai lên tiếng bày tỏ quan điểm ? Thầy Nhất Hạnh và Làng Mai nổi tiếng trên thế giới, người ngoại quốc theo tu tập rất đông, đủ mọi sắc dân, và quy luật tham gia tu tập cũng rất khắt khe.

    Tôi chưa thể nói lên quan điểm cá nhân khi còn thấy nhiều điểm khó hiểu trong sự kiện này, tại sao Thầy Nhất Hạnh lại phải dùng bút danh khác (Nguyễn Lang) để viết thư lên chủ tịch Nguyễn Minh Triết ? Có điều gì không ổn chăng ? Thầy đã từng về VN hai lần, tăng sinh theo Ngài rất đông, và Thầy tạo uy tín trong cộng đồng Phật tử VN rất mạnh, qua ba buổi lễ cầu siêu lớn tại ba thành phố Nam, Trung, Bắc.

    Hãy bình tĩnh ngồi lắng nghe và quan sát tình hình,

    Thân chào,

  11. Hoà Nguyễn nói:

    Xin giới thiệu vài bản tin và thư ngỏ.

    1/ Thư cảm niệm của tu sĩ cả nước
    kính gửi chư Tôn Đức

    3.10.2009 | Thường Quán (chấp bút)

    Chúng con ngưỡng bạch Chư Tôn Đức.

    Chúng con là những tu sĩ tu tập tại nhiều đạo tràng trong cả nước, là con cháu của các thế hệ tổ tiên tâm linh, là con cháu của Chư Tôn Đức. …Chúng con thật đau lòng và xót xa khi biết tin các Tăng Ni tại Bát Nhã đang bị nhiều người lạ mặt đàn áp, đánh đập, truy bức ra khỏi nơi mà họ đang yên ổn tu học. Chúng con không ngờ trong một đất nước hòa bình dân chủ, trong một xã hội công bằng văn minh và tiến bộ mà lại xuất hiện tình cảnh đau thương như thế này

    Xem tiếp tại :

    http://phusaonline.free.fr/PhatHoc/TinTuc/TDTS_6/228_Thucamniem.htm

    2/ Thư ngỏ kính gửi chư Tôn Đức viện chủ các tu viện, chùa, đạo tràng, và niệm Phật đường tại Hoa Kỳ

    California, ngày 02 tháng 10, 2009
    Kính thưa liệt vị,

    Chúng con, một số Phật tử miền Nam California, rất xúc động trước những biến cố đang xảy ra tại tu viện Bát Nhã (Lâm Đồng) từ ba tháng nay, và đặc biệt từ ngày 27/09/2009: một lực lượng công an cùng với thành phần xã hội đen đã dùng bạo lực ức hiếp gần 400 tăng ni phải rời khỏi tu viện; đập phá kiến trúc và bắt đi một số thầy giáo thọ. Họ tiếp tục uy hiếp bằng mọi thủ đoạn vô nhân đạo khi tập thể tăng ni di tản trên một đoạn đường 17 cây số đến tạm trú tại chùa Phước Huệ, trong mưa gió lạnh lẽo của vùng cao nguyên, áo quần rách ướt, đói lạnh và thương tích vì bị đánh đập, xô ngã, vùi dập…Vẫn chưa yên, các tăng ni còn liên tục bị hăm dọa phải khẩn cấp rời khỏi chùa Phước Huệ dù thầy trụ trì là Thượng Toạ Thái Thuận muốn bảo lãnh, cho họ ở lại chùa.

    Chúng con được biết đã có tiếng nói của hòa thượng Thích Tâm Châu và bản lên tiếng chính thức của hòa thượng Thích Minh Tâm, chánh văn phòng Điều hợp Giáo Hội Phật Giáo VN Thống nhất Liên Châu, kêu gọi qúy tôn đức, tăng ni và đồng bào Phật tử khắp nơi trên thế giới, dù thuộc giáo hội, hệ phái, tông môn nào của Phật giáo VN, hãy cùng bày tỏ thái độ cụ thể, mạnh dạn và nghiêm khắc đối với chính quyền VN để bảo vệ phẩm hạnh và quyền sống của các tăng ni Bát Nhã.
    Xem tiếp tại:

    http://phusaonline.free.fr/PhatHoc/TinTuc/TDTS_6/224_ThungoPTCali.htm

    3/ HT Toàn Đức đến chùa Phước Huệ, thăm tăng sinh Bát Nhã, và tán thán việc bảo lãnh của thầy Thái Thuận
    Tâm Phương, Oct 03, 2009

    Cali Today News – Tin từ Bảo Lộc cho nhật báo Cali Today biết là vào lúc 3 giờ chiều hôm thứ bảy, Hòa thượng Toàn Đức vừa về đến Lâm Đồng vào chiều tối hôm thứ sáu, đã đến thăm gần 400 tăng ni Bát Nhã đang tỵ nạn tại chùa Phước Huệ, thị xã Bảo Lộc sau khi họ bị khủng bố và trục xuất ra khỏi tu viện Bát Nhã.

    Trong chuyến thăm viếng này, ngoài việc trấn an, động viên, khích lệ các tăng ni trẻ lo niệm Phật, tu tập, và Ban trị sự sẽ tìm cách giải quyết khủng hoảng vừa qua, thì Hoà thượng Toàn Đức còn tán thán công đức của Thượng tọa Thái Thuận đã đứng ra cưu mang, che chở cho 400 tăng sinh trẻ trong hòan cảnh nghiệt ngã, phức tạp như đã xảy ra cuối tuần trước.
    Xem tiếp tại:

    http://calitoday.com/news/view_article.html?article_id=f4944c39c3be472f6dcb35bcf231214e

    4/ 30.09.2009 11giờ 15

    CHXHCN Việt Nam: 400 tu sĩ Phật Giáo bị đuổi ra khỏi chùa.

    Hiệp Hội Quốc Tế Nhân quyền (IGFM) : Không một tín hiệu của những tu sĩ bị bắt cóc.
    Bảo Lộc – Frankfurt bên bờ sông Main ngày 30 tháng 9 năm 2009 – Theo như bản tin của Hiệp Hội Quốc Tế Nhân Quyền (IGFM), buổi sáng sớm ngày 28 tháng 9 vừa qua, vào lúc sáu giờ sáng gần 400 tu sĩ Phật Giáo gồm có quí thầy và quí sư cô đã bị xua đuổi ra khỏi tu viện Bát Nhã, thành phố Bảo Lộc thuộc cao nguyên Trung phần Việt Nam. Những tu sĩ này là đệ tử của thiền sư Thích Nhất Hạnh, một số trong những vị tu sĩ này đã phải lánh nạn khỏi Tu viện và nội bộ trong điều kiện vô cùng khó khăn và tới tị nạn tại chùa Phước Huệ, cách đó 17 cây số. Tại nơi tạm trú này, những tu sĩ cũng không được phép ở yên dài lâu. Đây là điều mà Hiệp hội Quốc tế Nhân quền vô cùng lo ngại.

    Xem tiếp:

    http://phusaonline.free.fr/PhatHoc/TinTuc/TDTS_6/227_IGFM2.htm

  12. Hoà Nguyễn nói:

    Trong thư đề ngày 30-9 gửi CT Nguyễn Minh Triết GS Nguyễn Lang nhắc lại ơn nghĩa cũ giữa nhà chùa với Cách Mạng thời chống Pháp để “xin Chủ Tịch kịp thời ngăn chận hành động” buộc 400 tăng ni sinh phải ra khỏi chùa Phước Huệ trong đêm hôm đó, sau khi “công an của Chủ Tịch đã đánh bật 400 thầy và sư cô ra khỏi chùa (Tu Viện Bát Nhã ở Bảo Lộc)”. Thư gửi từ New York, và VOA hôm nay cho biết Thiền sư Nhất Hạnh hiện đang giảng pháp tại New York, cho nên có thể chắc được thư này do TS Nhất Hạnh viết.

    Trong thư gửi nhân sĩ, trí thức VN trong và ngoài nước hôm nay, TS Nhất Hạnh yêu cầu họ “kịp thời lên tiếng để che chở cho 400 người trẻ đang bị bao vây và đàn áp tại chùa Phước Huệ ở Bảo Lộc” để họ không ” bị đàn áp và giải tán”.

    Như vậy không có yêu cầu những tăng ni sinh đó được trở lại tự viện Bát Nhã và tu học ở đó như trước kia, mà chỉ xin họ được yên thân tạm trú tại chùa Phước Huệ, và sau đó tiếp tục “sống (và tu) với nhau như một đoàn thể”. Môt mong ước nhỏ hơn nhiều so với những mất mát xảy ra, và đau khổ họ phải chịu đựng trong mấy ngày qua, nhưng vẫn thấy khó thực hiện được vậy. Hiện nay có vẻ như công an sẽ không dùng bạo lực để đuổi họ ra khỏi chùa, mà chỉ gây sức ép, tạo nhiều khó khăn, và theo sư cô Đặng Nghiêm, đang cùng Thiền sư Nhất Hạnh tới New York hôm thứ Năm ,thì công an ” đang dùng chiến thuật tâm lý đối với các tăng ni để làm nản chí từng người”.

    Những tăng ni sinh được phỏng vấn trên đài, báo tiếng Việt ngoài này cho biết họ cũng không biết phải làm gì, định đi đâu, chỉ chờ đợi và vẫn muốn được sống chung, tu chung trong một đoàn thể như 14 tháng qua (không nói muốn trở lại chùa cũ). Hôm thứ tư, bà Loretta Sanchez dân biểu của tiểu bang California (Mỹ), trong bức thư gởi cho bà ngoại trưởng Clinton có nêu lên vấn đề chùa Bát Nhã. Tôi nghĩ đây là vận đồng của một số người Việt ở (Nam) Cali.

    Báo ngoài này không thấy đăng thư thứ hai của GS Nguyễn Lang, có lẽ vì chưa kịp đăng. Trên mạng tôi chỉ thấy đăng ở talawas, x-cafe, và bauxite Vietnam. Nhưng có một tin “lạ” đáng chú ý trên báo Calitoday:

    ” Một thượng tọa trong Ban Trị Sư Lâm Đồng cho biết ông Bùi Hữu Dược – vụ trưởng Vụ Tôn Giáo Ban Tôn Giáo Chính Phủ… nói rằng chính quyền thị xã Bảo Lộc đã làm sai chủ trương chính sách của nhà nước… và cho rằng sự việc TT Thái Thuận chùa Phước Huệ cho số tu sinh này ở tại chùa là việc làm hết sức hoan nghênh đúng đắn trong lúc này… Ông sẽ vào Bảo Lộc vào ngày 12 để cùng với Hội Đồng Trị Sự và Ban Trị Sự Phật Giáo Lâm Đồng và chính quyền địa phương tìm biện pháp giải quyết việc này.” Tôi đọc lại bản tin, nhưng không biết “ngày 12″ là bao giờ, và có quá trễ không.

    Nhưng có hy vọng thư của GS Nguyễn Lang gủi hôm 30-9, qua những ngỏ ngách quanh co thế nào không biết, nhưng cuối cùng lời xin của Thiền sư Nhất Hạnh được lắng nghe, và làm thay đổi thái độ của những người có trách nhiệm để họ giải quyết tốt đẹp, kịp thời vụ này.

1 2
  • talawas - Lời tạm biệt

    Nói lời chia tay sau 9 năm tồn tại, chúng tôi thiết tha hi vọng vào sự ra đời của những mô hình báo chí và truyền thông mới, thực hiện bởi những người được trang bị những khả năng và phương tiện mà chúng tôi đã không thể có, với cùng một nhiệt thành phấn đấu cho một nền báo chí tự do cho Việt Nam... đọc tiếp >>>

  • Phản hồi mới nhất của độc giả