talawas blog

Chuyên mục:

Carl Becker – Triết học sử quan của Marx (2)

31/10/2009 | 3:13 chiều | 72 phản hồi

Tác giả: Cao Hùng Lynh

Chuyên mục: Tư tưởng
Thẻ: > >

Cao Hùng Lynh dịch

Người Tự do: Vậy thì tôi đồng ý với quan niệm về ý chí tự do này. Đối với tôi, rõ ràng là khi con người đạt được sự hiểu biết về những tác động định đoạt hành vi của anh ta, thì sự hiểu biết này trở thành một tác lực mới có khả năng làm cho anh ta hành động khác đi. Nhưng nếu chấp nhận nguyên lý này, tôi thấy có một điều kỳ lạ như sau: trước thời đại của Marx, có lẽ con người đã không có sự hiểu biết nào về sự thật rằng hành vi của anh ta bị định đoạt bởi mâu thuẫn giai cấp về kinh tế. Tôi tưởng rằng yếu tố về sự nhận thức này lẽ ra đã phải cải tạo những điều kiện định đoạt các biến động xã hội xảy ra từ thời đại của người Neanderthal cho đến nay rồi kia chứ. Tại sao yếu tố nhận thức này lại không hề có một tác động đáng kể nào từ xa xưa cho đến thời đại của Marx? Hẳn Marx phải là một nhân vật vĩ đại hơn những gì tôi nghĩ – một đấng Messiah nào đó, người mà chỉ bằng một hành động duy nhất đã ban tặng cho nhân loại một khám phá trọng đại để biến đổi triệt để các điều kiện định đoạt lịch sử con người. Tôi thấy điều này thật khó tin. Đáng lý ra phải nói như vầy: sự hiểu biết đã từng bước cải tạo các tác lực kinh tế từng định đoạt những biến động xã hội trong quá khứ, và trong tương lai sự hiểu biết xa hơn nữa, sự hiểu biết mà Marx không hề hay biết, sẽ tiếp tục cải tạo những tác lực này theo các cách thức mà Marx không thể mơ tưởng tới.

Nhưng đây chỉ là vấn đề thứ yếu. Chúng ta hãy giả sử rằng cho đến thời của Marx, con người hoàn toàn lệ thuộc một cách mù quáng vào mối xung đột giai cấp về kinh tế, và rằng hiện nay, nhờ vào Marx, họ đang bước trên con đường ý thức được sự thật vừa nói, đồng thời khi ý thức được nó, họ sẵn sàng cải tạo một cách sâu rộng các điều kiện sẽ định đoạt những biến động xã hội. Rồi sao nữa? À, đối với tôi, dường như là sự khám phá trọng đại này của Marx chính là cái làm cho ông ta không thể tiên đoán được đặc tính của cuộc cách mạng xã hội sắp tới. Nếu chúng ta không biết rằng các biến động xã hội đều bị định đoạt bởi sự mâu thuẫn giai cấp về kinh tế, thì cuộc cách mạng xã hội sắp tới có lẽ cũng sẽ bước theo con đường của các cuộc cách mạng trước đây, trong đó không hề xuất hiện một xã hội phi giai cấp nào cả. Nhưng bởi vì chúng ta hiện nay đã biết rằng các cuộc cách mạng xã hội trong quá khứ đều bị quy định bởi mâu thuẫn giai cấp, cho nên sự hiểu biết này, theo Marx, sẽ khiến cuộc cách mạng xã hội sắp tới đi theo một đường hướng khác, trong đó chúng ta có thể hy vọng, nhưng không thể chắc chắn, một xã hội phi giai cấp sẽ xuất hiện. Nói ngắn gọn, một khi Marx làm cho con người nhận thức được sự tác động của mối xung đột giai cấp về kinh tế trong quá khứ, thì đó cũng là lúc ông phá hủy chính các điều kiện có thể giúp ông tiên đoán bản chất của cuộc cách mạng xã hội tương lai. Nếu Marx muốn tiên đoán chính xác bản chất của cuộc cách mạng xã hội sắp tới, có lẽ ông đã không nói cho chúng ta biết cái gì là cái tạo nên các cuộc cách mạng xã hội: bởi vì khi nói ra, bí mật đã bị tiết lộ, do đó không ai có thể tiên đoán được nó. Nhờ Marx, bí mật vĩ đại ấy đã bị tiết lộ, và sự hiểu biết này sẽ giúp chúng ta có thể hình thành cuộc cách mạng xã hội sắp tới khác với cái nó lẽ ra phải là. Triết học Marx trình bày cho các môn đồ một song đề mà họ hoặc là không nhận ra, hoặc là chối từ việc đối diện với nó. Song đề đó là đây: các biến động xã hội luôn luôn được quyết định bởi các điều kiện như nhau, trong đó chúng ta có thể đoan chắc rằng cuộc cách mạng xã hội sắp tới cũng giống với các cuộc cách mạng xã hội trước đó – nó sẽ biến đổi mối xung đột giai cấp hiện tại chỉ để tạo ra các điều kiện sẽ xuất hiện trong một cuộc cách mạng mới nào đó; mặt khác, sự hiểu biết về các điều kiện đã định đoạt các cuộc cách mạng xã hội trong quá khứ sẽ dẫn đến một tác lực mới trong các điều kiện sẽ định đoạt các cuộc cách mạng xã hội trong tương lai, mà trong trường hợp này, chúng ta không cách nào tiên đoán được bản chất của những cuộc cách mạng tương lai ấy. Triết học Marx không biện minh được cho sự quả quyết của người Cộng sản rằng giai cấp vô sản là giai cấp được chọn để thiết lập một xã hội phi giai cấp dựa trên sự sụp đổ của chế độ tư bản hiện nay. Nếu ông diễn dịch Marx dưới hình thức thuyết tất định máy móc, thì sự quả quyết nói trên của người Cộng sản là một ảo tưởng thuần túy; mặt khác, nếu ông diễn dịch Marx dưới hình thức ý chí tự do, thì sự quả quyết ấy chẳng khác gì một ước vọng huy hoàng. Đó là lý do tại sao tôi không thể coi triết học Marx như là một quy luật lịch sử.

Người Cộng sản: Được rồi. Giả sử, vì mục đích tranh luận, rằng sự quả quyết nói trên chỉ là một ước vọng huy hoàng. Chính ông đã nói rằng chế độ tư bản hiện nay cần phải bị thay đổi theo một cách thức nào đó để dung hợp hữu hiệu hơn quyền lợi của đa số dân chúng, tức giai cấp vô sản. Đó chính là điều mà người Cộng sản mong muốn. Vì ông đồng cảm với mục tiêu của họ, đồng thời tin rằng mục tiêu ấy sẽ được thực hiện bằng một biện pháp nào đó, vậy tại sao ông không gia nhập đảng Cộng sản để góp phần thực hiện ước vọng huy hoàng này?

Người Tự do: Tôi không gia nhập đảng Cộng sản, bởi vì tôi không tin vào các phương pháp mà họ đề ra để đạt được mục tiêu này, mặc dầu đồng cảm với ước vọng của họ trong việc tạo ra một thế giới tốt đẹp hơn cho đại khối quần chúng. Theo như tôi hiểu, họ tuyên bố rằng không có gì thực sự có giá trị để thực hiện cho đến khi các điều kiện chín muồi cho việc áp dụng biện pháp cách mạng. Khi các điều kiện chín muồi xảy đến, căn cứ theo tấm gương của người Bolshevik ở Nga, họ tiến hành chiếm chính quyền, truất hữu giai cấp tư sản, đàn áp thô bạo sự bày tỏ mọi ý kiến bằng cách độc đoán đánh giá chúng là những ý kiến thù nghịch với lợi ích của giai cấp công nhân.

Tôi không tin vào việc coi võ lực và đàn áp như là phương tiện chủ yếu mang lại đời sống  tốt đẹp hơn. Tôi cũng không phải là một người yêu chuộng hòa bình thụ động. Có thể không có chính quyền nào tốt cả, và mọi chính quyền, suy cho cùng, đều dựa trên võ lực. Nhưng tôi tin rằng trắc nghiệm cần thiết về một xã hội văn minh nằm ở chỗ mức độ tin cậy vào sự tranh luận tự do và sự đồng thuận có tính cách tự nguyện mà cơ quan công quyền và luật pháp đạt tới. Việc viện đến võ lực nhằm đạt được sự đồng thuận đôi lúc có thể là hành động cần thiết để ngăn xã hội sa vào tình trạng hỗn loạn thực sự; nhưng việc dùng võ lực thay thế cho thuyết phục chính là sự thú nhận về tình trạng bất lực. Tôi không tin vào khả năng dẹp bỏ sự đàn áp bằng cách đàn áp những kẻ áp bức. Tôi không tin vào tính bất khả sai lầm của bất cứ người nào, hoặc bất cứ nhóm người nào, hoặc bất cứ học thuyết hay giáo thuyết của bất cứ người hoặc nhóm người nào, trừ phi chúng có thể đứng vững trước sự thử thách của việc phê phán và phân tích một cách tự do. Tôi đồng ý với Pascal rằng “suy tư làm nên phẩm hạnh của con người”; do vậy, tôi tin rằng tất cả những thành tựu vĩ đại và có giá trị lâu dài của nền văn minh đều thâu được từ sự hoạt động tự do của trí óc, cái đối lập với, hoặc không liên quan gì tới, việc áp chế cảm xúc của quần chúng và mưu toan dùng quyền uy để cưỡng tạo sự tuân phục trong hành vi và ý kiến. Tôi không tin rằng đã có, hoặc sẽ có, một nền văn minh cao tại bất cứ quốc gia nào, mà trong đó con người bị giới hạn việc diễn tả tư tưởng bởi cơ quan công quyền. Chế độ độc tài là một chế độ già cỗi như sự già cỗi của xã hội Âu châu; và dẫu chế độ độc tài ấy có mang tên Stalin, Mussolini hay Hiler, thì nó không bao giờ trở thành điều gì mới mẻ và đáng được ngưỡng mộ bằng cách che dấu nó dưới lớp áo ý thức hệ mới lạ và huyền ảo. Tôi nhìn nhận nó như một khả thể, theo đó nền văn minh cơ giới, hiện đại và phức tạp của chúng ta có thể nhầm lẫn khi cho rằng một nền độc tài sẽ thay thế chế độ hiện tại; nhưng tôi từ chối góp phần vào việc làm cho nó xảy ra.

Đó là lý do tại sao tôi không gia nhập đảng Cộng sản. Tôi tin rằng những đổi thay sâu rộng trong hệ thống kinh tế và kỹ nghệ của chúng ta là cần thiết; nhưng tôi tin rằng chúng có thể, và tôi hy vọng chúng sẽ, được thực hiện tại đất nước này mà không cần đến một cuộc cách mạng bạo lực, không cần đến một chế độ chuyên chế, không cần đến việc xóa bỏ niềm tin truyền thống của chúng ta vào sự thảo luận tự do và sự tự do phê phán cơ quan công quyền, phê phán các biện pháp mà nó đưa ra để giải quyết các căn bệnh xã hội. Và theo triết học Marx, như ông dẫn giải, không có gì là bất hợp lý khi tôi chọn lập trường này. Theo như ông nói, vì rằng Marx đã làm cho chúng ta ý thức được tác lực của mâu thuẫn giai cấp về kinh tế trong quá khứ, cho nên chính sự ý thức ấy sẽ khiến chúng ta có thể làm chủ và cải tạo mối xung đột giai cấp trong tương lai. Tôi đồng ý. Nhưng tại sao nhất thiết phải cho rằng sự hiểu biết mà Marx mang đến cho chúng ta lại là vật sở hữu duy nhất của giai cấp vô sản? Suy cho cùng, người tư sản cũng có chút thông minh nào đó chứ. Họ có thể đọc Marx, hoặc ít nhất, đọc Sidney Hook. Họ có thể quan sát điều đã xảy ra ở Nga, ở Ý, ở Đức. Họ cũng có thể hiểu rằng chế độ tư bản cạnh tranh đang đi trên con đường tự hủy. Học thuyết Marx nói với tôi rằng nhà tư bản, giống như người vô sản, đều bị tác động bởi quyền lợi giai cấp về kinh tế của họ; học thuyết ấy không nói với tôi rằng họ, cũng chẳng khác gì người vô sản, mãi mãi phải chịu sự tác động của một ảo tưởng mù quáng liên quan đến cái mà quyền lợi ấy là. Cho đến nay, quyền lợi của giai cấp tư sản rõ ràng không phải là việc đại khối quần chúng sẽ tồn tại mà không cần đến phương tiện mua sắm hàng hóa mà giai cấp tư sản đã sản xuất ra để bán. Vẫn có khả năng rằng hệ thống tư bản tại đất nước này, khi bị lệ thuộc vào áp lực của nhu cầu kinh tế và sức mạnh của tình trạng bất mãn nơi công chúng, sẽ có thể, bằng một tiến trình hòa bình hợp lý, được chuyển đổi thành một hệ thống kinh tế kế hoạch và hợp tác nào đó – chứ không phải là một xã hội không tưởng – nhưng ít nhất đó phải là một hệ thống có thể hoạt động tốt đẹp. Và một hệ thống có thể hoạt động tốt đẹp mà có khả năng bảo tồn giá trị tự do truyền thống của chúng ta đối với quyền thảo luận và phê phán sẽ, theo tôi, cao đẹp hơn bất cứ hệ thống nào được thiết lập bằng các hành động đàn áp theo kiểu chế độ Cộng sản của Nga, chế độ Phát-xít của Ý, hay chế độ Quốc xã của Đức.

Người Cộng sản: Một hệ thống có thể hoạt động tốt đẹp. Điều này hiển nhiên cũng mù mờ như cái xã hội lý tưởng của Marx trong tương lai mà ông vừa chế giễu. Rõ ràng, một hệ thống có thể hoạt động tốt đẹp là cái mà ông thích hơn, so với cái mà ông không thích như nhà nước Cộng sản Nga, chẳng hạn.

Người Tự do: Đúng vậy. Nhưng ông phải cho phép tôi thích một hệ thống hoạt động tốt đẹp mà tôi thích, hơn một hệ thống hoạt động tốt đẹp mà tôi không thích chứ. Ông hầu như không thể trông mong tôi trở thành người Cộng sản cho tới khi nào tôi được thuyết phục rằng chế độ cộng sản đáng chuộng hơn chế độ mà tôi đang sống.

Người Cộng sản: Nhưng ông đã thừa nhận rằng cái “hệ thống hoạt động tốt đẹp” mà ông hy vọng sẽ được thiết lập có thể không thiết lập được – nghĩa là hệ thống hiện nay có thể bị kết thúc bằng một chế độ độc tài. Điều tôi nghĩ đến sau đây là một kết quả có nhiều khả năng xảy ra hơn. Có lẽ rốt cuộc giai cấp tư sản, khi phải đối diện với sức mạnh ngày càng tăng của giai cấp vô sản, sẽ dùng đến võ lực, như nó đã từng dùng ở Ý và Đức. Khi đó, nếu phải chọn lựa giữa việc ủng hộ một nền chuyên chế của giai cấp vô sản và một nền độc tài của giai cấp tư sản,  ông sẽ làm gì? Điều gì sẽ xảy đến cho tự do ngôn luận và hành động thuyết phục kẻ khác? Ông đồng cảm với các mục tiêu của người Cộng sản, mà đến khi đó ông vẫn không gia nhập hàng ngũ của họ sao? Tại sao phải đợi đến khi đó? Tại sao ngay bây giở, không đứng về phe chắc chắn sẽ chiến thắng, bởi vì phe đó đồng hành với xu hướng ưu thắng của các lực lượng xã hội?

Người Tự do: Tôi không hề thừa nhận rằng chủ nghĩa Cộng sản tất yếu đồng hành với xu hướng ưu thắng của các lực lượng xã hội. Tôi thấy rằng khi nó phù hợp với lập luận của ông, thì ông, cũng như hầu hết những người Cộng sản, đều viện đến một học thuyết tất định có tính chất định mệnh, cái khiến cho cuộc cách mạng cộng sản trở nên tất yếu phải xảy ra, bất chấp người ta làm gì đối với nó; nhưng khi lập luận của ông đòi hỏi phải có một học thuyết khác, ông liền thừa nhận rằng cuộc cách mạng xã hội ấy có thể được dẫn dắt và làm chủ bởi các mục đích có ý thức của con người. Ông cần phải thực sự chấp nhận một học thuyết này, hoặc một học thuyết khác, và hãy trung thành với cái mình chọn lựa. Nhưng chẳng sao cả. Cứ chấp nhận một hoặc cả hai học thuyết, nếu ông thích thế. Trong mỗi trường hợp, tôi đều không thấy bất cứ lý do hợp lý nào để đứng chung với người Cộng sản. Nếu cuộc cách mạng cộng sản là điều không thể tránh khỏi, bất chấp người ta làm gì đối với nó, vậy tại sao phải làm gì? Tại sao phải đứng về phe nó, khi mà ông đã biết trước rằng nó sẽ tất thắng? Nhưng nếu cuộc cách mạng cộng sản không phải là điều không thể tránh khỏi, vậy thì người vô sản có thể làm cái gì đó để thúc giục nó xảy ra, và tương tự như vậy, người tư sản cũng có thể làm cái gì đó để trì hoãn nó. Và trong trường hợp này, tại sao tôi phải gia nhập hàng ngũ của người Cộng sản? Tôi là một giáo sư; và người Cộng sản không bao giờ ngưng nói với tôi rằng giáo sư là một tầng lớp ủng hộ chế độ tư bản, bởi ông ta làm như vậy là vì quyền lợi của chính ông ta. Giả dụ tôi sẽ là người Mác-xít đủ tốt để chấp nhận một học thuyết nói rằng mọi hành động của con người đều bị thúc đẩy bởi quyền lợi kinh tế của giai cấp họ. Vậy khi đó, nếu các quyền lợi kinh tế của tôi đều gắn chặt với chế độ tư bản, và nếu tôi có thể làm gì đó để trì hoãn cuộc cách mạng cộng sản, thì tôi sẽ là, theo Marx, một tên ngu ngốc nhân văn chủ nghĩa đáng thương, kẻ đã từ bỏ giai cấp của mình để phục vụ cho một cuộc cách mạng mà, nếu thành công, sẽ đàn áp tôi một cách không thương xót. Một mặt, triết học Marx dạy tôi rằng cuộc cách mạng cộng sản là điều tất yếu xảy ra, và trong trường hợp này, tôi đành cam chịu; mặt khác, triết học Marx cũng dạy tôi rằng cuộc cách mạng cộng sản ấy có thể được thúc đẩy hoặc bị trì hoãn bởi những nỗ lực có ý thức của con người, trong trường hợp này, tôi sẽ gắn bó với giai cấp của mình để làm bất cứ cái gì có thể trì hoãn nó. Trong mỗi trường hợp nói trên, tôi vui mừng vì biết rằng hành vi của tôi đều được đặt trên nền tảng vững chắc của triết học sử quan của Marx.

Ông phải hiểu đây là những chọn lựa được mở ra một cách hợp lý cho tôi căn cứ trên giả định rằng tôi chấp nhận triết học sử quan của Marx. Nhưng đời sống lại không đơn giản như logic. Trong logic học, ông có thể đưa cho tôi xem những chọn lựa rõ ràng, dứt khoát. Ông có thể hỏi liệu tôi sẽ “chọn” việc ủng hộ nền độc tài vô sản hay nền độc tài tư sản, như thể hai phe tranh đấu này đang bày binh bố trận trên chiến trường và tôi được yêu cầu phải bước ra để chọn một phe. Trong cuộc sống thực tế, dường như tôi chưa gặp phải những lựa chọn giản đơn hay đầy tính sắp xếp kịch tính như thế.  Khi bỏ phiếu cho ông Roosevelt (nếu tôi có bỏ phiếu cho ông ta – bây giờ tôi không nhớ chắc điều đó), tôi đã thực hiện một sự chọn lựa, mà không hề biết chắc (cũng như ông Roosevelt vậy) điều gì sẽ xảy đến sau đó. Giờ đây, tôi đang “ủng hộ” chánh quyền Roosevelt, và có khả năng đến năm 1936, tôi sẽ bỏ phiếu để ông Roosevelt tái đắc cử. Điều này lẽ nào lại có nghĩa rằng tôi đang “chọn lựa” ủng hộ một chế độ Phát-xít hơn là một chế độ cộng sản? Những người cộng sản triệt để, khi biết điều tôi đang làm, liền nói: Giải pháp Mới (The New Deal) rõ ràng là một dạng biện pháp Phát-xít kiểu Mỹ. Nhưng tôi đủ chất phác để không ý thức được mình đã thực hiện một chọn lựa giữa cộng sản và phát-xít. Và tôi rất hạnh phúc khi điều đó thực sự là như vậy. Tôi không thích bị đặt trước một sự lựa chọn rạch ròi giữa một bên là độc tài vô sản và một bên là độc tài tư sản. Tôi thiên về cách nói: “Sự nguyền rũa dành cho cả hai phía!” Tôi nhận thấy Mussolini cũng đáng kinh tởm như Stalin; và Hitler còn hơn thế nữa.

Người Cộng sản: Mọi thứ ông nói đều rất hay, nhưng dù sao thì một cuộc cách mạng thực sự là một điều không thể không xảy ra. Rất nhiều người Nga có thể bảo đảm với ông rằng sự chọn lựa mà ông không thích đã được đặt ra cho họ một cách rạch ròi và đầy kịch tính. Nếu nó cũng được đặt ra một cách tương tự tại đất nước này, dẫu ông có căm ghét nó đến đâu đi nữa, thì dường như đối với tôi, ông cũng sẽ phải chọn phe này hoặc phe kia.

Người Tự do: Không nhất thiết phải như vậy. Vẫn còn có một khả năng khác.

Người Cộng sản: Khả năng đó là gì?

Người Tự do: Tôi vẫn có thể từ chối việc gia nhập cả phe này lẫn phe kia. Tôi sẽ nhất mực tin vào sự phù phiếm của hành động bày tỏ niềm tin của mình vào những phẩm tính cao đẹp của sự thuyết phục.

Người Cộng sản: Ông có thể sẽ nhận lãnh những hậu quả nghiêm trọng vì điều này. Ông có thể bị đàn áp

Người Tự do: Đúng vậy. Nhưng tôi sẽ chấp nhận các hậu quả đó. Tôi sẽ chọn việc bị đàn áp, còn hơn là ủng hộ cái mà tôi phản đối. Nói tóm lại, tôi có thể, giống như việc lùi về nơi trú ẩn cuối cùng nào đó để lánh khỏi những hành động xuẩn động, trở thành người Thiên Chúa giáo và làm theo câu châm ngôn: thà chịu đựng điều ác, chứ không thể làm điều ác.

Người Cộng sản: Ông đang dựa vào một loại chủ nghĩa lý tưởng còn huyễn hoặc hơn cả Marx, và tôi nhận thấy rằng điều đó chẳng đưa ông đi đến đâu cả.

Người Tự do: Tôi đoan chắc không phải như thế. Nhưng, như tôi đã nói, tôi là giáo sư, và giáo sư, theo một câu cách ngôn của người Đức, là “người phải biết nghĩ khác”: nếu ông ta không được phép ngôn luận tự do, thì khi đó ông ta mới không thể đi đến đâu.

Nguồn: The World of Ideas: Essays for Study, Michael W. Alssid và William Kenney biên soạn, Holt, Rinehart and Winston, Inc. xuất bản, 1964.

Phản hồi

72 phản hồi (bài “Carl Becker – Triết học sử quan của Marx (2)”)

  1. Anh Dũng nói:

    Ông Phú Thư,

    1. “Sao ông lại ví mình là cái cối xay gió?” Tôi ví tôi với cối xay gió chỗ nào vậy ông? Tôi ví CNCS với cối xay gió đấy chứ.

    2. “ĐCSVN đã đánh giá sai lầm của CCRĐ khi nào, như thế nào, ở đâu?”

    http://www.baoanhdatmui.vn/vcms/html/news_detail.php?nid=5270&comment=1
    http://bauxitevietnam.info/bandoc/090522_kiemlaisailam.htm
    v.v…

    3. “Nay nhà nước bán đất công, tư hữu hóa, những người cộng sản trở thành tư bản độc tài”

    Đấy, ông lại thích “đốt cháy giai đoạn” rồi nên ông mới ngạc nhiên với cái mà CNCS gọi là “quá độ” như vậy.

    4. “Chính quyền CS đã không thực thi CNCS mà lại tuyên bố là đã dùng CNCS làm kim chỉ Nam, đã dùng nó làm chính nghĩa sáng ngời, thì chính quyền đó đã xuyên tạc CNCS của Marx.”

    Tuyên bố là một chuyện, thực tế vẫn gặp phải sai lầm do hạn chế về nhận thức lại là chuyện khác. Cũng như cái TÂM và cái TẦM không phải bao giờ cũng tương xứng. Biết là mình hiểu sai và thừa nhận rằng mình sai thì tức là “tạ lỗi” với K.Marx, là khẳng định tính đúng đắn của CNCS rồi. Chẳng có gì là “xuyên tạc” ở đây cả.

    5. “Ông “cho rằng” chưa có chính quyền CS nào “thực thi” CNCS cả, thì chí ông mới là phản động, mới là xuyên tạc chính quyền.”

    Ông lại giáo điều, chụp mũ lung tung rồi. Chính quyền CS liên tục thừa nhận sai lầm, thiếu sót thì việc tôi bảo rằng chính quyền CS không thực thi CNCS chẳng có gì là phản động, xuyên tạc cả.

    6. “Nói chung là mặc dù ông đã rất lắm lời nhưng tôi vẫn không nắm thêm được ông đã muốn nhắn nhủ gì ngoài việc lên gân”xuyên tạc chính quyền” đồng thời “bảo vệ chính quyền”. Anh chàng Đông Ki Sốt khen cô gái điếm có cái miệng thơm tho vì anh ta đã “nghĩ” như vậy, còn ông thì biết người ta bị bệnh hoa liễu mà vẫn oang oang là “cô trắng từ trong ra ngoài”, ấy là cái điểm tệ hơn của ông so với Đông Ki Sốt đấy.”

    Cái “cảm nhận”, cái “nghĩ”, cái “cho rằng”… của ông Phú Thư chỉ đem lại cho tôi tiếng cười sảng khoái!

  2. Phú Thư nói:

    Ông Anh Dũng,

    Sao ông lại ví mình là cái cối xay gió? “Tôi nghĩ” ông mới giống là hiệp sĩ Đông Ki Sốt của thời đại đấy chứ. Chính ông mới mang bệnh giáo điều CNCS. ĐCSVN đã đánh giá sai lầm của CCRĐ khi nào, như thế nào, ở đâu? Chính quyền CS là con đẻ của CNCS, vậy cái chính quyền với bao nhiêu ĐBQH răm rắp tung hô và nghe theo BCT một cách thụ động có phải là kẻ thù nguy hiểm của CNCS hay không? Ông phản động vừa vừa thôi chứ!

    Ơ, so ông với Đông Ki Sốt thì tội nghiệp cho chàng hiệp sĩ đó quá. Ông vẫn thấy được những cái xấu xa của chính quyền, nhưng những cái xấu xa trong quá khí thì ông cho đó là “sai lầm” để bào chữa bằng cách ngụy biện “sửa sai”, “tự phê”. Nay nhà nước bán đất công, tư hữu hóa, những người cộng sản trở thành tư bản độc tài, đây có phải là dựa theo CNCS của Marx hay không? Ủa, ý này của tôi mới lắm hay sao, tôi bật mí rằng tôi đến hai lần là từ một thằng vô sản nhờ Đảng mà tôi đã trở thành tư bản kết xù, ông không nhớ mình cứ đòi dẫn chứng à? Sao ông không trích lại câu này của tôi trước đây mà chỉ lựa những lời khác để chẻ? “ĐCS cầm quyền của chúng ta lấy CNCS làm kim chỉ nam, lấy kinh tế thị trường và tự do thương mại để phát triển xã hội, lấy chủ nghĩa tư bản để biến của công thành tư, lấy đất của nông dân cho họ thành vô sản, biến công nhân thành sản phẩm của thị trường lao động rẻ mạt, giai cấp nòng cốt công nông sẽ được ép rơi vào đường cùng và tiếp tục được ủng hộ bằng CNCS.”

    CNCS là một triết lý. Chính quyền CS đã không thực thi CNCS mà lại tuyên bố là đã dùng CNCS làm kim chỉ Nam, đã dùng nó làm chính nghĩa sáng ngời, thì chính quyền đó đã xuyên tạc CNCS của Marx. Ông “cho rằng” chưa có chính quyền CS nào “thực thi” CNCS cả, thì chí ông mới là phản động, mới là xuyên tạc chính quyền.

    Nói chung là mặc dù ông đã rất lắm lời nhưng tôi vẫn không nắm thêm được ông đã muốn nhắn nhủ gì ngoài việc lên gân”xuyên tạc chính quyền” đồng thời “bảo vệ chính quyền”. Anh chàng Đông Ki Sốt khen cô gái điếm có cái miệng thơm tho vì anh ta đã “nghĩ” như vậy, còn ông thì biết người ta bị bệnh hoa liễu mà vẫn oan oan là “cô trắng từ trong ra ngoài“, ấy là cái điểm tệ hơn của ông so với Đông Ki Sốt đấy.

  3. Anh Dũng nói:

    Ông Phú Thư,

    1. “Chính quyền đã xấu xa như thế nào mà tôi “vạch trần” như ông nghĩ vậy? Quan điểm của ông hay ho như thế nào mà tôi lại “lộn ngược, xuyên tạc” như ông nói?”

    Cái này chỉ mình ông mới trả lời được, chứ tôi làm sao mà biết được động cơ thực sự của ông là gì khi ông đã cố tình xuyên tạc, lộn ngược quan điểm của người khác khi ông “muốn”.

    2. “…thì ông cho cho đó là sai lầm do đốt cháy giai đoạn. Tôi cho rằng đó là bất nhân khi thực thi CNCS, thế ông hay tôi đã lộn ngược, xuyên tạc đường lối của Đảng?”

    Tôi không “cho rằng”, tôi căn cứ vào nguyên gốc các tác phẩm của K.Marx về CNCS và đối chiếu nó với đường lối cụ thể của ĐCS để đưa ra kết luận: CNCS khẳng định rõ ràng là không thể xóa bỏ ngay “tư hữu TLSX” và rất cần một nền kinh tế TBCN phát triển trước đó; nhưng đường lối của ĐCS lại xóa bỏ ngay tư hữu TLSX, xóa bỏ ngay tư bản. Vậy thì sai lầm là rõ ràng. Tôi chỉ đang “phục tùng” cái cơ sở lý luận khoa học và khách quan của CNCS mà thôi.

    Còn ông “cho rằng” đó là “thực thi CNCS” trong khi ông không biết gì về CNCS thì đó là đoán mò, nói bừa.

    Tiếp nữa, việc chỉ trích đường lối của Đảng và việc “lộn ngược, xuyên tạc đường lối của Đảng” là hai việc hoàn toàn khác nhau. Muốn chỉ trích đường lối của Đảng thì ông phải giữ nguyên gốc của đường lối đó chứ không phải ông tự “cho rằng”, tự tưởng tượng ra một “đường lối khác” rồi gán cho nó cái tên “đường lối của Đảng”.

    Bản thân việc chỉ trích đường lối của Đảng, kể cả chỉ trích CNCS không có gì là xấu xa hay sai lầm; nhưng lại xuyên tạc nó, lộn ngược nó thành một cái “đường lối khác”, “CNCS khác” rồi mới chỉ trích (cách làm của ông Phú Thư) thì sai lầm và vô nghĩa.

    Chẳng hạn, muốn chỉ ra cái sai của ông Phú Thư thì tôi phải trích dẫn nguyên văn rồi căn cứ vào những gì thực sự do ông Phú Thư viết, chứ không phải tôi tưởng tượng ra một câu nào đó không phải của ông rồi mới đi vạch trần ông.

    3. “Ngày nay ĐCS chạy theo đường lối kinh tế thị trường, tôi cho đó không phải là một thời kỳ quá độ phát triển, là tôi lộn ngược, xuyên tạc ông hay sao?’

    Với ý mới này của ông (đó không phải là một thời kỳ quá độ phát triển), tôi có bảo ông xuyên tạc, lộn ngược đâu nhỉ.

    Cái ông “cho rằng, nghĩ là,…” là quan điểm chủ quan của riêng ông – cái đó tôi không phàn nàn gì. Tôi chỉ làm cái việc là vạch trần cái sự chủ quan, đoán mò của ông thôi.

    4. “tôi thì lại nghe chính quyền CS cứ một mực khẳng định CNCS là phương hướng của Đảng, thế thì ông vạch trần cái xấu của chính quyền hay ông đã lộn ngược, xuyên tạc đường lối của Đảng?”

    Kẻ thù nguy hiểm của CNCS là bệnh giáo điều, là suy nghĩ “cấp trên luôn đúng”. Ngược lại, giá trị đích thực của CNCS là thái độ liên tục tự phê bình.

    Ở đây, ông chỉ “nghe chính quyền CS” mà đã căn cứ vào đó để lộn ngược tất cả là ông đang đi ngược lại chính tinh thần tự phê bình của CNCS nói riêng và khoa học nói chung. Ngược lại, CNCS coi những người chỉ biết tung hô, răm rắp nghe theo một cách thụ động là kẻ thù nguy hiểm.

    Nếu chính quyền xấu, nếu đường lối sai thì CNCS khuyến khích ông vạch trần cái xấu, cái sai đó. Nhưng không phải bằng cách lộn ngược tất cả hoặc bằng cách tuởng tượng ra cái “chính quyền khác, đường lối khác” như ông vẫn liên tục “diễn”.

    ĐCSVN hiện nay đã đánh giá sai lầm của Cải cách ruộng đất, của kinh tế tập trung,… Đó chẳng phải là “tự phê bình” đó sao?

    Ông Phú Thư chỉ biết “nghe chính quyền CS” nhưng ông không biết “tự phê bình”.

    5. “Sự… đã mang lại nhiều đau thương cho nhân loại. Tốt đẹp là những gì ĐCS tự sướng, xấu xa là những gì nhân loại lên án ĐCS và bố của chúng là CNCS.”

    Cái “nhân loại” mà ông sử dụng chỉ là nói bừa theo luận điệu cũ rích của mấy nhà chống Cộng – tự cho mình quyền nói thay tiếng nói của cả nhân loại. Thế nhưng CNTB cũng đã đẻ ra nạn thất nghiệp, ô nhiễm môi trường, khủng hoảng kinh tế, chiến tranh thế giới,… thì lại không thấy ông Phú Thư vác “nhân loại” ra để “phán”.

    6. “Và tốt đẹp hay xấu xa – “lộn ngược, xuyên tạc” (từ của ông) của tốt đẹp, cũng là bản chất của ĐCS, của CNCS theo cách nhìn của mỗi phía.”

    Cách nhìn của con người vào một đối tượng khách quan không ảnh hưởng gì đến nội dung, giá trị của đối tượng khách quan đó. Chẳng hạn, dù ông Phú Thư có bỏ cả đời ra để “phán” rằng Mặt Trời tối om thì cái Mặt Trời ấy vẫn ngày ngày đem lại ánh sáng cho Trái Đất này.

    Do đó, cái quan điểm ““Lộn ngược, xuyên tạc” CNCS thì vẫn là CNCS!” của ông Phú Thư chỉ là một lời kêu gào vô nghĩa, vô vọng – như Đông-Ki-Sốt lao vào cối xay gió mà thôi.

    Cuối cùng, “Hãy tranh luận như lần vừa rồi, đừng “trích câu chẻ chữ” nữa nghen ông Anh Dũng!”

    Ông “nghĩ”, ông “cho rằng” mãi rồi, bây giờ ông lại đòi hỏi người khác phải “tranh luận” theo phong cách “nghĩ”, “cho rằng” như ông.

    Cái đó tôi không chiều ông được đâu. Vì tôi không thích gieo quẻ, đoán mò như ông.

  4. Phú Thư nói:

    Ông Anh Dũng,

    Chính quyền đã xấu xa như thế nào mà tôi “vạch trần” như ông nghĩ vậy? Quan điểm của ông hay ho như thế nào mà tôi lại “lộn ngược, xuyên tạc” như ông nói? Xưa kia ĐCS đã tiến hành cải rách ruộng đất, đã thành công trong việc vô sản hóa người dân, thì ông cho cho đó là sai lầm do đốt cháy giai đoạn. Tôi cho rằng đó là bất nhân khi thực thi CNCS, thế ông hay tôi đã lộn ngược, xuyên tạc đường lối của Đảng? Ngày nay ĐCS chạy theo đường lối kinh tế thị trường, tôi cho đó không phải là một thời kỳ quá độ phát triển, là tôi lộn ngược, xuyên tạc ông hay sao? Ông phán rằng chưa có chính quyền CS nào “thực thi” CNCS cả, tôi thì lại nghe chính quyền CS cứ một mực khẳng định CNCS là phương hướng của Đảng, thế thì ông vạch trần cái xấu của chính quyền hay ông đã lộn ngược, xuyên tạc đường lối của Đảng?

    ĐCS là sản phẩm của CNCS để thực thi CNCS. Sự cầm quyền của ĐCS và sự thực thi CNCS (cho dù là sai lầm hay là chưa “thực thi” CNCS như ông nói) đã mang lại nhiều đau thương cho nhân loại. Tốt đẹp là những gì ĐCS tự sướng, xấu xa là những gì nhân loại lên án ĐCS và bố của chúng là CNCS. Và tốt đẹp hay xấu xa – “lộn ngược, xuyên tạc” (từ của ông) của tốt đẹp, cũng là bản chất của ĐCS, của CNCS theo cách nhìn của mỗi phía. Vậy nên – “Lộn ngược, xuyên tạc” CNCS thì vẫn là CNCS!

    Hãy tranh luận như lần vừa rồi, đừng “trích câu chẻ chữ” nữa nghen ông Anh Dũng!

  5. Anh Dũng nói:

    Ông Phú Thư,

    Ông diễn thuyết về “quan điểm của tôi”, về “tôi nghĩ” thực ra là củng cố thêm cho các lập luận của tôi mà thôi. Ngay từ đầu tôi đã vạch trần cái “chủ quan” chỉ biết phán bừa của ông rồi còn gì. Còn tôi lại liên tục căn cứ vào nguyên gốc văn bản ( việc mà ông cho là “chẻ chữ” ) của bất kỳ ai mà tôi đề cập.

    Ông có quan điểm riêng của ông, ông nghĩ gì là quyền của ông; và tôi cũng có quyền vạch trần ra rằng mọi điều xấu xa mà ông quy kết cho chính quyền, cho CNCS chỉ thuần túy là cảm nhận và “sở thích” của cá nhân ông.

    Để cho gọn, ông có thể viết thế này: “Phú Thư thích phán bừa, chỉ trích, đoán mò, lộn ngược và xuyên tạc quan điểm của người khác đấy ! Làm gì Phú Thư nào !” – Cũng như trước đây ông hùng hồn tuyên bố: “Lộn ngược, xuyên tạc CNCS thì vẫn là CNCS” !

  6. Phú Thư nói:

    Ông Anh Dũng,

    Điều tôi chứng minh cho ông là tôi cũng như nhiều người khác dễ tìm trong xã hội cộng sản vừa là một Đảng viên lại vừa là một ông chủ tư bản, từ một nhà vô sản trở thành nhà tư sản. Tôi không cho thời kinh tế thị trường, tự do cạnh tranh đây là thời kỳ quá độ để cải tạo dần dần để tiến lên CNCS. Ông không bằng lòng với điều tôi chứng minh thì thôi, không có nghĩa rằng tôi chưa đưa ra chứng minh cho ông thấy, hoặc phải đưa thêm chứng minh đến khi nào ông bằng lòng mới thôi. Ông nghĩ rằng tôi đã lẫn tránh, tôi cho rằng đòi hỏi của ông trẻ con – là hai quan điểm khác nhau.

    Ông bảo rằng: “Khi nào vẫn còn những công nhân lao động cực nhọc cho bọn tư bản không làm nhưng hưởng lợi thì khi đó CNCS vẫn sống. Vì nó là vũ khí lý luận của giai cấp vô sản.” Và tôi đã viết “có thể hiểu rằng CNCS sở dĩ sống được cũng nhờ biết duy trì tệ đàn áp và bất công trong xã hội. Nó là vũ khí lý luận của chế độ cai trị với giai cấp bị ép thành vô sản.”(1) Tôi cũng đã viết :“Khi CNCS vẫn còn “đất sống” thì xã hội vẫn còn đầy dẫy tệ áp bức, bất công.”(2). (1) và (2) theo ông là sự đổi trắng thay đen, nhưng với tôi thì là những cách trình bày khác nhau để nói rằng tệ áp bức, bất công trong xã hội cộng sản là hậu quả của sự thực thi CNCS. Ông và tôi đã có cách nhìn nhận khác nhau – là hai quan điểm khác nhau.

    Quan điểm của ông là: ““Nhiều vị vào talawas này cũng toàn tấn công chính quyền, tấn công người khác, nếu tôi có tấn công những vị đó hay bảo vệ chính quyền thì cũng chỉ là tự vệ và đáp trả.” Và cho rằng đó là sai và lố bịch là quan điểm của tôi – là hai quan điểm khác nhau.

    Quan điểm của tôi, quan điểm của ông, cũng là chủ quan nhưng riêng biệt – là hai quan điểm đối nghịch, không phải là một quan điểm được lộn ngược. Người ta muốn trưng xác ông Hồ, ông đòi đốt xác ông Hồ, không có nghĩa rằng ông đã lấy rồi lộn ngược quan điểm của người ta, mà chỉ là ông có quan điểm đối nghịch với họ – tồn tại hai quan điểm. Có bấy nhiêu mà ông cũng chả thông, thì chuyện gì mới là mới mẻ cho ông?

    Tôi nghĩ rằng ông có vấn đề về tư duy, không hiểu toàn bộ nội dung người khác truyền tải, nên khả năng tranh luận của ông chỉ dừng lại ở chỗ trích câu của người khác rồi chẻ chữ. Và tôi nghĩ (lại là tôi nghĩ), đấy là câu cần trích để chẻ nhất đấy.

  7. Anh Dũng nói:

    Ông Tri Ngộ,

    1. Đầu tiên thì ông đoán mò, hay nói đúng ra là vu khống: “có một cái gì sai trái rất lớn mà Marx đã hoàn toàn không nghĩ đến được HOẶC coi thường : đó là tâm lý con người.”

    “Không nghĩ đến” và “nghĩ đến nhưng coi thường” là hai cái “mũ” phủ định nhau do ông Tri Ngộ thiết kế ra. Chụp hai cái mũ phủ định nhau cho một người là không được đâu ông Tri Ngộ ạ.

    2. “Con người vẫn còn những nhu cầu kinh tế (tham vọng vật chất, không biết ngừng và chia sẻ, đem hết về cho mình, vơ vét, tham nhũng), vẫn còn những nhu cầu tự vệ từ đó đưa đến sự phát triển về võ trang quân lực và quốc phòng.”

    Nếu nói như ông thì bản thân ông có tư cách gì mà chỉ trích, chê bai chính quyền ? Ông cũng có cái tham-sân-si, ông cũng chẳng biết ngừng và chia sẻ, ông cũng sẽ vơ vét và tham nhũng nếu có điều kiện, ông cũng sẽ mang bom đạn đi khắp nơi như chính phủ Mỹ từ trước đến nay,…

    Cái luận điệu này của ông thực chất là một lời tự thú tội.

    3. Tiếp theo, ông Tri Ngộ gieo mộtloạt quẻ nhưng kết quả là con số 0 tròn trĩnh.

    4. Ông lại tiếp tục đoán mò: “HÌNH NHƯ Marx cũng đã một lần thốt lên :…”

    5. Rồi ông té ngửa ra là: “Và như vậy là chúng ta đang bị Marx đưa vào con đường đầy chông gai, hoặc chúng ta đang bị những đảng viên thất học và bất tài lừa.”

    Nói thẳng ra thì “chúng ta” còn thất học và bất tài hơn cả K.Marx lẫn “những đảng viên”.

    6. “Với một chủ thuyết CS không được chứng minh và kiểm điểm chặt chẽ bởi những dẫn chứng khoa học và những tiến trình lịch sử”

    Ông phán bừa một câu, rồi ông lại gieo quẻ: “CHẮC PHẢI đến lúc người dân VN cùng đứng lên đánh đổ chính thể độc tài hiện nay.”

    Tóm lại, ông Tri Ngộ thích “nổ” vô cùng !

  8. Anh Dũng nói:

    Ông Phú Thư,

    1. “Ông bảo rằng: “Khi tình trạng kinh khủng đó (xã hội đầy áp bức, bất công) không còn thì “đất sống” của CNCS cũng không còn.” Và tôi viết “Khi CNCS vẫn còn “đất sống” thì xã hội vẫn còn đầy dẫy tệ áp bức, bất công.”"

    Ông lại tiếp tục đổi trắng thay đen. Hãy xem lại ông viết gì ở comment đầu tiên: “…có thể hiểu rằng CNCS sở dĩ sống được cũng nhờ biết duy trì tệ đàn áp và bất công trong xã hội. Nó là vũ khí lý luận của chế độ cai trị với giai cấp bị ép thành vô sản.”

    Nếu ông viết “Khi CNCS vẫn còn “đất sống” thì xã hội vẫn còn đầy dẫy tệ áp bức, bất công” như ông vừa đổi trắng thay đen thì tôi đã không phản bác ông. Nhưng sự thật đâu phải như vậy, ngay trong một Thread nhỏ này mà ông còn định qua mặt mọi người một cách trắng trợn.

    2. “cái mà ông đã cho là “lý” của ông thì chỉ là cái “muốn” của cá nhân ông (chủ quan) mà thôi.”

    Cái “lý” nó không có chuyện “cho là”. Cái lý nó bắt con người phải phục tùng vô điều kiện.

    3. “Tôi lại chỉ cho ông thấy rằng cái muốn đó không thuộc phần lý trí của con người – cái muốn thú tính.”

    Tôi chưa thấy ông “chỉ” ra được cái gì mới mẻ, tôi toàn thấy ông hết lộn ngược quan điểm của người khác, hết lảng tránh, rồi vừa mới đây lại đổi trắng thay đen ( ý 1 ).

    4. “Nhưng tôi lại NGHĨ khác, tôi CHO RẰNG… tôi CẢM THẤY…”

    Ông NGHĨ, ông CHO RẰNG, ông CẢM THẤY. Ông liên tục “muốn” để tự vạch trần cái chủ quan, cảm tính, độc đoán của ông.

    5. “tôi bảo “cũng vì cái CNCS này mà nhân loại phải đau thương bởi sự thực thi của nó bởi các chính quyền CS””

    Thứ nhất, từ một ví dụ cụ thể của tôi mà ông lại đánh đồng sang ví dụ mà ông “muốn” – đó là sai lầm lộ liễu. Thứ hai, chưa có chính quyền CS nào “thực thi” CNCS cả; CNCS không bảo Cải cách ruộng đất, CNCS không bảo Cách mạng văn hóa, CNCS cũng không bảo xóa bỏ ngay lập tức “tư hữu TLSX”,…Những chính quyền CS sai lầm trước đây đều là do đốt cháy giai đoạn, không thực thi yêu cầu quá độ, cải tạo dần dần mà CNCS đã đề ra.

    6. “Lộn trái, đảo ngược… là những danh từ ông chụp mũ người khác khi không đồng quan điểm với ông.”

    Chụp mũ hay không thì cứ xem cách ông đổi trắng thay đen, lảng tránh, và “muốn” rất nhiều thì biết.

    7. “Thiết nghĩ tôi không cần phải nêu ra thêm nữa những chính sách / chủ trương của chính quyền CS trái ngược với lý thuyết CNCS”

    Ông thích chê bai, chỉ trích người khác; ông gán cho họ đủ thứ tội; thế mà khi hỏi đến “bằng chứng” thì ông trơ trẽn: “thiết nghĩ tôi không cần…”

    Cái độc đoán, vu khống, bịa đặt của ông thế là rõ ràng.

    8. ““Nhiều vị vào talawas này cũng toàn tấn công chính quyền, tấn công người khác, nếu tôi có tấn công những vị đó hay bảo vệ chính quyền thì cũng chỉ là tự vệ và đáp trả.” Với tôi, đây là một quan điểm sai lầm và lố bịch.”

    Lại “với tôi”, lại “Phú Thư nghĩ, Phú Thư cho rằng, Phú Thư thiết nghĩ, Phú Thư cảm thấy,…” ?

    Đó là cái “lý” của ông Phú Thư !

  9. Phú Thư nói:

    Ông Anh Dũng,

    Ông bảo rằng: “Khi tình trạng kinh khủng đó (xã hội đầy áp bức, bất công) không còn thì “đất sống” của CNCS cũng không còn.” Và tôi viết ““Khi CNCS vẫn còn “đất sống” thì xã hội vẫn còn đầy dẫy tệ áp bức, bất công.” Và ông đã cho tôi đảo ngược quan điểm của ông. Ông nói về triết lý của CNCS, tôi nói sự thực thi cái CNCS này, và chính ông lại cho rằng tôi đã lộn ngược CNCS.

    Ông viết: “Cái “lý” không phải cứ “muốn” là được. Cái “lý” nó khách quan và không phụ thuộc ý chí của con người.” Tôi đảo ngược quan điểm của ông: “Không phải cứ “muốn” là có “lý” được. Cái “muốn” nó chủ quan và không phụ thuộc lý trí của con người.” Ông lại cho tôi sai, vì câu nói của tôi không đảo ngược quan điểm của ông. Nhưng tôi lại nghĩ khác, tôi cho rằng đối với người khác (khách quan) thì cái mà ông đã cho là “lý” của ông thì chỉ là cái “muốn” của cá nhân ông (chủ quan) mà thôi. Tôi lại chỉ cho ông thấy rằng cái muốn đó không thuộc phần lý trí của con người – cái muốn thú tính. Còn về phần “ngũ giác”, “lục dục”… tôi cảm thấy ông không hiểu tôi nói gì, ông không hiểu gì về triết lý nhà Phật, nên tôi xin không bàn về khía cạnh này.

    Ông bảo “con trai da thô”, tôi bảo “cũng là con người nhưng con gái da mịn”. Ông bảo “triết lý CNCS là tuyệt vời”, tôi bảo “cũng vì cái CNCS này mà nhân loại phải đau thương bởi sự thực thi của nó bởi các chính quyền CS”. Ông thấy đó, chỉ có những quan điểm khác nhau, những khía cạnh khác nhau được nhìn đến, mà không có chuyện lộn ngữa, đảo ngược gì cả. Một con ngựa kéo xe được đeo miếng che mắt thì chỉ thấy con đường phía trước, nhưng không có nghĩa rằng hai bên đường chỉ là hai cái miếng che. Lộn trái, đảo ngược… là những danh từ ông chụp mũ người khác khi không đồng quan điểm với ông.

    Thiết nghĩ tôi không cần phải nêu ra thêm nữa những chính sách / chủ trương của chính quyền CS trái ngược với lý thuyết CNCS, mà ông cho rằng tôi đã đảo ngược CNCS. Còn đây là câu nói của ông: “Nhiều vị vào talawas này cũng toàn tấn công chính quyền, tấn công người khác, nếu tôi có tấn công những vị đó hay bảo vệ chính quyền thì cũng chỉ là tự vệ và đáp trả.” Với tôi, đây là một quan điểm sai lầm và lố bịch.

  10. Tri Ngộ nói:

    1. Theo đạo Bút đa (đạo Phật, đạo Bụt), ý thức rất quan trọng vì nó là vua (tâm sở) của mọi hành động. Ý thức là nhân và hành động là quả. Nhưng nói như vậy thì chưa đủ vì hành động cũng là nhân tạo ra những ý thức mới và cả hai “ý thức” và “hành động” tương quan trao đổi chặt chẽ với nhau trong suốt thời gian liên hệ này. Thành thử hoàn toàn tách hành động để nó đứng biệt lập ra là chuyện cầu mong theo nghĩa mơ mộng (wishful thinking).
    2. Vì có ý thức được những bất công gây ra bởi giai cấp tư bản bóc lột vào thời Marx bên Anh Quốc, Marx đã tự tạo cho mình một ước vọng (cầu mong kỳ này không phải là mơ mộng nữa mà là khát vọng (aspire)) cho một xã hội tốt đẹp hơn. Từ đó Marx đưa ra lý thuyết là những bất công đó sẽ đưa đến một cuộc cách mạng và một giai cấp mới sẽ lên nắm quyền (ông gọi giai cấp này là giai cấp vô sản) và Marx tiên đoán rằng nếu tiến xa hơn nữa, một chủ nghĩa xã hội sẽ được thực hiện trong đó tài nguyên và nhu cầu kinh tế sẽ được phân chia đồng đều và mọi xung đột giai cấp sẽ không còn hiện hữu. Ước vọng của Marx, một thế kỷ sau, đã chưa được thực hiện và bây giờ đã có những dấu hiệu cho thấy là những ước vọng đó đang trở thành một sự mơ mộng viển vông. Khoa học và luận lý của Marx không hoàn toàn, có một cái gì sai trái rất lớn mà Marx đã hoàn toàn không nghĩ đến được hoặc coi thường : đó là tâm lý con người. Nghĩa là con người vẫn là con người với tất cả những ý nghĩa của nó. Con người tự nó có những chướng ngại tự nhiên (obstacles innés), những giới hạn sinh lý rất lớn (limitations physiologiques). Con người vẫn còn tham sân si. Con người vẫn còn những nhu cầu kinh tế (tham vọng vật chất, không biết ngừng và chia sẻ, đem hết về cho mình, vơ vét, tham nhũng), vẫn còn những nhu cầu tự vệ từ đó đưa đến sự phát triển về võ trang quân lực và quốc phòng. Và vì muốn bảo vệ cái mà họ (giai cấp vô sản) nghĩ là hệ thống hoạt động tốt đẹp đó (CNCS), họ đã vô tình (hay cố ý) tạo nên một chế độ độc tài để gìn giữ và ưu thắng chủ nghĩa của họ. Và chúng ta đang thấy rõ việc này xảy ra ở VN cũng như ở các nước mệnh danh là CS hiện nay như Tàu, Bắc Hàn, v.v… Sự đàn áp chật vật này tạo ra những bất công mới, những xung đột mới, những giai cấp mới (tình trạng VN hiện nay) và nếu Marx nhìn đúng, chúng ta có thể cầu mong (mơ mộng?) là một cuộc cách mạng khác sẽ xảy ra. Một là một giai cấp hoàn toàn vô sản hơn sẽ lên nắm quyền, hai là giai cấp tư sản cấp tiến sẽ thắng và nhà cầm quyền sẽ được thực sự do dân bầu ra (mơ mộng?).
    Tuy nhiên hình như Marx cũng đã một lần thốt lên : một cuộc cách mạng thực sự là một điều không thể xảy ra. Và như vậy là chúng ta đang bị Marx đưa vào con đường đầy chông gai, hoặc chúng ta đang bị những đảng viên thất học và bất tài lừa.
    Với một chủ thuyết CS không được chứng minh và kiểm điểm chặt chẽ bởi những dẫn chứng khoa học và những tiến trình lịch sử, chắc phải đến lúc người dân VN cùng đứng lên đánh đổ chính thể độc tài hiện nay. Let’s together try something new, why should we stick to a system that does not work and that will never work.

  11. Anh Dũng nói:

    Ông binhnguyenbinh có kiểu “tranh luận khoa học, học thuật” rất đặc biệt là thường xuyên “nợ” những vấn đề chủ đạo, hóc búa nhưng thường xuyên chụp mũ kiểu như: “tôi thấy tranh luận đã đi đến đôi co lằng nhằng. Tôi cũng thấy đây là ý đồ rất rõ của ông Anh Dũng.”

    Ông thấy, ông thấy,…?

    1. “Nhưng niềm tin hay nghi hoặc là sự khởi nguồn, là động lực thúc đẩy hoạt động đó. Ở đây không có gì mâu thuẫn cả.”

    Ô hay, tôi không cấm ông lấy niềm tin, nghi hoặc làm động lực cho khoa học. Nhưng ông hãy để nó trong lòng là đủ, ông mang nó vào “tranh luận khoa học, học thuật” để làm gì, để giãi bày tâm sự với tôi à?

    Cái mâu thuẫn của ông là ở chỗ: đánh đồng “động lực của hành vi” với “bản thân hành vi”.

    2. “Thể hiện tính cách người ở đây không hẳn là tính cách riêng của một cá nhân cụ thể, đó là tính cách của con người xã hội, phải được hiểu đúng theo Marx đã từng phát biểu.”

    Dù ông có mang cả “con người xã hội” ra làm bình phong thì cũng không giúp ông che đậy được cái phi khoa học, phi học thuật của ông. Khoa học hay học thuật bất chấp cả con người xã hội trong quá trình nghiên cứu của nó; Trái Đất vẫn quay quanh Mặt Trời bất chấp hàng tỷ công dân Trái Đất có “cảm nghĩ” thế nào đi chăng nữa.

    3. “Vậy cái câu của những nhà chống cộng mà ông dẫn ra nó có cụm từ “ngay lập tức” nào không? Hay là ông giấu mất chúng đi rồi?”

    Ông binhnguyenbinh quay 180 độ chỉ trong vài comment:

    “04/11/2009 lúc 4:36 sáng

    Nhưng nó (CNCS) KHÔNG PHẢI bắt đầu bằng xóa bỏ tư hữu tư liệu sản xuất”

    Chính ông binhnguyenbinh đã bác bỏ cái câu “CNCS bắt đầu bằng xóa bỏ tư hữu TLSX” của ai đó lộn ngược CNCS trước đấy rồi. Thế mà bây giờ ông lại quay ra “bảo vệ”.

    Ông rõ ràng là tự mâu thuẫn nhé.

    4. “Dẫn chứng Lenin là để phản bác ông Anh Dũng về nhận định này, vì không ai nói Lenin là nhà chống cộng hay lộn ngược CNCS, chứ không phải là để phê phán Marx. Ông Anh Dũng lọ xọ chuyện này chuyện kia thật khôi hài.”

    Ông nhầm, bản thân nhiều người Cộng sản đã phê phán V.I.Lenin khi nóng vội, đốt cháy giai đoạn – đem mục đích áp đặt thành phương tiện. Đó chẳng phải là V.I.Lenin lộn ngược CNCS hay sao? Ngoài ra, việc ông căn cứ vào “không ai nói Lenin…” để “bác bỏ” tôi – việc ấy đã chứng tỏ ông đang giáo điều, dập khuôn, a dua.

    Ông vẫn tiếp tục “lọ xọ” V.I.Lenin với CNCS của K.Marx.

    5. “Trong các văn bản mà tôi đọc được, khi nói về xóa bỏ tư hữu Marx không nhấn mạnh TLSX. Điều này cũng khẳng định Marx có cái nhìn bao quát, chứ không như ông Anh Dũng cứ khăng khăng là phải TLSX, dùng TLSX để nô dịch người khác.”

    Thì tôi đã chứng minh rằng ông đọc hiểu một cách chụp giật rồi còn gì, và khi ông DTL khuyến cáo ông nên đọc K.Marx “toàn tập” thì ông giãy nảy lên phản đối rồi còn gì. Vậy thì cái “các văn bản mà tôi đọc được” của ông không thể tránh khỏi phiến diện, xuyên tạc.

    Nếu ông mang cái cách đọc hiểu phiến diện, chụp giật đó ra mà “tranh luận học thuật, khoa học” thì thật sai lầm và lố bịch.

    6. “Để nô dịch TLSX không phải là phương tiện duy nhất. Thời kỳ chiếm hữu nô lệ giai cấp chủ nô sử dụng bạo lực là chính để thực hiện nô dịch. TLSX cũng chỉ là một trong các đối tượng của sở hữu (tư hữu).”

    Tôi không nói “tư hữu TLSX” phương tiện DUY NHẤT để NÔ DỊCH người khác. Tôi đã nói rõ rằng nó là phương tiện nô dịch đặc thù của CNTB. Thế mà ông binhnguyenbinh lại chụp cho tôi cái mũ “đánh đồng lung tung” của chính ông.

    “Về vấn đề này Marx không sai, chỉ có ông Anh Dũng không đủ sâu sắc để tiếp nhận tư tưởng của Marx mà thôi. Đáng buồn thay cho khả năng bảo vệ marxism của ông.”

    Ông đã chụp cho tôi cái mũ của ông rồi, bây giờ ông “buồn thay” cho tôi thì thực ra ông đang buồn cho chính ông thôi.

    Chiếm hữu TLSX là phương tiện bóc lột, nô dịch đặc thù của CNTB.

    “Nếu rảnh rỗi tôi sẽ dịch bài tương đối mới về CN Marx của một nhà nghiên cứu Nga và đề nghị talawas đăng tải. Sẽ có rất nhiều phát hiện mới và thú vị. Hẹn gặp lại.”

    Hết đọc hiểu chụp giật, quay ra chụp mũ người khác, rồi thì lại “nợ”, bây giờ lại “hứa hẹn”. Đó là cách “tranh luận khoa học, học thuật” của ông binhnguyenbinh.

  12. binhnguyendinh nói:

    Đây sẽ là cmt cuối của tôi trong bài này vì tôi thấy tranh luận đã đi đến đôi co lằng nhằng. Tôi cũng thấy đây là ý đồ rất rõ của ông Anh Dũng. Vì là cmt cuối nên tôi cố gắng trả lời những gì còn sót lại.

    1. Học thuật hay khoa học không bao gồm niềm tin hay nghi hoặc. Nhưng niềm tin hay nghi hoặc là sự khởi nguồn, là động lực thúc đẩy hoạt động đó. Ở đây không có gì mâu thuẫn cả.

    2. Thể hiện tính cách người ở đây không hẳn là tính cách riêng của một cá nhân cụ thể, đó là tính cách của con người xã hội, phải được hiểu đúng theo Marx đã từng phát biểu. Nhân tiện, phê phán Marx không phải là phủ nhận tất tần tật những gì Marx viết. Những gì đúng vẫn giữ nguyên giá trị của nó, những gì sai thì tôi đã trình bày, không cần nhắc lại nữa.

    3. “CNCS bắt đầu bằng xóa bỏ tư hữu TLSX”. Câu này được Anh Dũng cho rằng chống cộng và lộn ngược CNCS. “Người CS có thể thể hiện lý thuyết của mình bằng một điều: xóa bỏ tư hữu” – câu này tôi tìm thấy trong sách nghiên cứu về Marxism, và là một câu nguyên vẹn với dấu chấm câu, không kèm thêm “TLSX”. Xét ra, hai mệnh đề hầu như giống nhau về nội dung. Ông Anh Dũng giải thích thêm rằng: “thể hiện lý thuyết” là nói tới mục đích cuối cùng. Tuy nhiên, để đạt được mục đích đó thì không phải ngay lập tức “xóa bỏ, tiêu diệt” được tư hữu TLSX, mà phải qua giai đoạn quá độ, cải tạo dần dần”. Vậy cái câu của những nhà chống cộng mà ông dẫn ra nó có cụm từ “ngay lập tức” nào không? Hay là ông giấu mất chúng đi rồi?

    Dẫn chứng Lenin là để phản bác ông Anh Dũng về nhận định này, vì không ai nói Lenin là nhà chống cộng hay lộn ngược CNCS, chứ không phải là để phê phán Marx. Ông Anh Dũng lọ xọ chuyện này chuyện kia thật khôi hài.

    4. Trong các văn bản mà tôi đọc được, khi nói về xóa bỏ tư hữu Marx không nhấn mạnh TLSX. Điều này cũng khẳng định Marx có cái nhìn bao quát, chứ không như ông Anh Dũng cứ khăng khăng là phải TLSX, dùng TLSX để nô dịch người khác. Để nô dịch TLSX không phải là phương tiện duy nhất. Thời kỳ chiếm hữu nô lệ giai cấp chủ nô sử dụng bạo lực là chính để thực hiện nô dịch. TLSX cũng chỉ là một trong các đối tượng của sở hữu (tư hữu). Ngoài nó ra sở hữu còn có các đối tượng như sản phẩm vật chất, thông tin, và quan trọng hơn, là quyền lực. Marx từng nói: “Sự quan liêu trong bản chất của mình có nhà nước… Đó chính là tư hữu”.

    Về vấn đề này Marx không sai, chỉ có ông Anh Dũng không đủ sâu sắc để tiếp nhận tư tưởng của Marx mà thôi. Đáng buồn thay cho khả năng bảo vệ marxism của ông.

    Nếu rảnh rỗi tôi sẽ dịch bài tương đối mới về CN Marx của một nhà nghiên cứu Nga và đề nghị talawas đăng tải. Sẽ có rất nhiều phát hiện mới và thú vị. Hẹn gặp lại.

1 ... 3 4 5
  • talawas - Lời tạm biệt

    Nói lời chia tay sau 9 năm tồn tại, chúng tôi thiết tha hi vọng vào sự ra đời của những mô hình báo chí và truyền thông mới, thực hiện bởi những người được trang bị những khả năng và phương tiện mà chúng tôi đã không thể có, với cùng một nhiệt thành phấn đấu cho một nền báo chí tự do cho Việt Nam... đọc tiếp >>>

  • Phản hồi mới nhất của độc giả