talawas blog

Chuyên mục:

Trịnh Hữu Tuệ – Trả lời một số điểm trong bài viết gần đây nhất của Nguyễn Đình Đăng

31/10/2009 | 10:33 sáng | 1 phản hồi

Tác giả: Trịnh Hữu Tuệ

Chuyên mục: Báo chí - Truyền thông, Văn học - Nghệ thuật
Thẻ: > >

1. Anh Nguyễn Đình Đăng nói ta không thể coi giải nhất Chopin của Đặng Thái Sơn là một thành tựu của Nhạc viện Hà Nội, tuy rằng nhạc viện này “có công đào tạo Đặng Thái Sơn trong những năm ông học trung cấp và sơ cấp.” Tôi nói rằng kết quả của 13 năm rèn luyện không chỉ là thành tựu của ba năm sau cùng mà còn là thành tựu của 10 năm đầu tiên, vậy nên ta có thể coi giải nhất của ông Sơn là một thành tựu của Nhạc viện Hà Nội. Tôi không hiểu tại sao anh Đăng lại bảo tôi “chỉ khẳng định lại những gì anh đã viết.”

2. Sau khi nói về những thành tựu của Nhạc viện Hà Nội tại Jakarta, TT&VH hỏi bà Trần Thu Hà rằng đã có thành tựu nào của Nhạc viện sánh ngang được với giải nhất của Đặng Thái Sơn chưa. Câu hỏi này hoàn toàn tương thích với tiền giả định rằng giải nhất của Đặng Thái Sơn là thành tựu của nhiều trường khác nhau. Việc không nhắc đến Nhạc viện Tchaikovsky trong ngữ cảnh này – theo tôi – không có gì đáng trách. Anh Đăng có thể phê phán báo chí Việt Nam trong những trường hợp khác, nhưng không phải trong trường hợp này.

3. Trong một bài phỏng vấn ngắn, việc đưa ý kiến mà không đưa bằng chứng là rất bình thường. Không phải nhận xét nào của Alan Greenspan cũng đi kèm thống kê. Trong bài phỏng vấn, bà Trần Thu Hà đánh giá Việt Nam là nước đi đầu trong khu vực về nhạc cổ điển.[1] Nếu anh Đăng nghĩ bà “quá trớn”, anh nên chứng minh rằng bà nói sai, thay vì trách bà đã không chứng minh rằng mình nói đúng.[2]

4. Anh Đăng trách bà Trần Thu Hà đã không rõ ràng khi dùng khái niệm “đi đầu trong khu vực”. Thú thật, tôi không thể tin rằng bà Hà có ý nói Việt Nam vượt được Trung Quốc, Nhật Bản hay Hàn Quốc về nhạc cổ điển. Bà không điên! Rõ ràng là bà muốn nói “đi đầu trong khu vực Đông Nam Á”. Chỉ rất thiếu thiện chí mới có thể trách bà đã “mập mờ” trong trường hợp này.

5. Anh Đăng hỏi: số phận của Đặng Thái Sơn sẽ ra sao nếu không có Nhạc viện Tchaikovsky? Câu trả lời quá đơn giản: Đặng Thái Sơn sẽ trở thành một pianist cỡ trung bình. Nếu không có Nhạc viện Hà Nội thì sao? Tôi để bạn đọc tự trả lời.[3]

6. Tôi không đưa giải nhất của Bùi Công Duy ra để nói rằng Việt Nam đi đầu trong khu vực. Tôi cũng đồng ý với anh Đăng rằng giải thưởng không nói lên điều gì. Nhưng nếu vậy, tại sao anh Đăng lại đưa danh sách đoạt giải tại Jakarta để làm bằng chứng rằng Việt Nam không đi đầu trong khu vực? Đòi bà Hà đưa bằng chứng đã vô lý, nhưng dùng một loại bằng chứng chính mình cũng công nhận là vô giá trị để phủ nhận bà, tôi thấy còn vô lý hơn.

7. Dù sao, bài “Chuyên nghiệp … nghiệp dư” của Nguyễn Đình Đăng – bất chấp những nhược điểm của nó – cũng khiến ta phải tự đặt câu hỏi sau: những người được Nhà nước Việt Nam cử đi học – trong đó có Đặng Thái Sơn, Nguyễn Đình Đăng, Phạm Thị Hoài và rất nhiều các trí thức khác – nên nhìn khía cạnh này trong quá khứ của họ bằng con mắt như thế nào. Tôi nghĩ trả lời câu hỏi này cũng là một thành tố cần thiết của quá trình phát triển tư duy tiến bộ.


[1] Anh Đăng gọi đây là một “categorical statement” – một cách gọi lầm lẫn.

[2] Với tư cách một nhà vật lý, anh Đăng lẽ ra phải hiểu rõ điều này.

[3] Sau khi đặt câu hỏi “số phận Đặng Thái Sơn sẽ ra sao nếu không có Nhạc Viện Tchaikovsky”, anh Đăng bỗng nhiên quay sang nói – trong một chú thích – về “dịch giả Trịnh Lữ và một số bà con của ông”. Tôi chịu không thể hiểu những gì anh kể ra ở đây có liên quan thế nào đến câu hỏi nằm trong tranh luận. Vì tin rằng anh Đăng là người tốt, tôi sẽ coi chú thích này là một triệu chứng của căn bệnh “trẻ con” – căn bệnh mà ai trong số chúng ta cũng có lúc mắc phải.

Phản hồi

1 phản hồi (bài “Trịnh Hữu Tuệ – Trả lời một số điểm trong bài viết gần đây nhất của Nguyễn Đình Đăng”)

  1. minhthanh nói:

    Giả sử như anh Đăng nghiên cứu cái gì đó thành công ở Riken, khi đó Riken sẽ đăng ký xin bản quyền phát minh, không lẽ lúc đó cái trường cấp 3 anh Đăng đã từng học ở VN cũng nhảy vô đòi chia phần cái bản quyền vì có công đào tạo ra một tên Nguyễn Đình Đăng làm rạng danh cho đất Nhật à.
    Ôi bà mẹ VN, muôn đời vẫn yêu, vẫn kính, nhưng mà bà mẹ đâu biết rằng thằng anh cả trong nhà nó ôm mấy thằng em quăng trái ra đường từ lúc còn đỏ hỏn cho mấy bà mẹ ngoại quốc nuôi dưỡng đào tạo nên người. Thằng con nhỏ đó lớn lên thành danh nơi xứ người, nó vẫn coi mẹ VN là bà mẹ sinh ra cho nó hình dạng con người, vẫn một lòng tôn kính bà nhưng bảo nó vong ân bội nghĩa với bà mẹ nuôi ngoại quốc đã dạy nó thành người, từng dạy nó đừng trở thành thằng bán nước, hại dân, ăn cắp trên xương máu đồng bào như thằng anh cả của nó ở nhà thì làm sao nó làm được.

  • talawas - Lời tạm biệt

    Nói lời chia tay sau 9 năm tồn tại, chúng tôi thiết tha hi vọng vào sự ra đời của những mô hình báo chí và truyền thông mới, thực hiện bởi những người được trang bị những khả năng và phương tiện mà chúng tôi đã không thể có, với cùng một nhiệt thành phấn đấu cho một nền báo chí tự do cho Việt Nam... đọc tiếp >>>

  • Phản hồi mới nhất của độc giả