talawas blog

Chuyên mục:

Tưởng Năng Tiến – Ôsin thời vươn ra biển lớn

02/12/2009 | 1:00 sáng | 9 phản hồi

Tác giả: Tưởng Năng Tiến

Chuyên mục: Tạp văn
Thẻ: >

Em chào thầy mẹ em đi

Làm ô–sin chả biết khi nào về…

(Trịnh Hoài Giang)

Đất Việt (số ra ngày 11 tháng 4 năm 2009) có tin “Sẽ điều tra các nhóm ăn mày ở Hà Nội,” với những tình tiết li kỳ:

“Sau một tháng thâm nhập thực tế, phóng viên Đất Việt ghi lại được hình ảnh kẻ ‘ngồi mát ăn bát vàng’, chuyên ‘chăn dắt’ trẻ ăn xin, bán hàng rong quanh khu vực hồ Hoàn Kiếm…”

“Bức xúc trước các thủ đoạn bóc lột sức lao động trẻ em được đề cập trong các bài báo, ông Nguyễn Hữu Định (Trưởng công an quận Hoàn Kiếm và Trưởng phòng LĐ-TB&XH) khẳng định sẽ xử lý những kẻ cố tình bất chấp pháp luật, lợi dụng trẻ em để kiếm tiền.”

Hai ngày sau, cũng trên diễn đàn này, ông Nguyễn Hải Hữu, Cục trưởng Cục Bảo vệ, chăm sóc trẻ em (Bộ Lao động Thương binh và Xã hội) lên tiếng: “Những người ‘chăn dắt’ nêu trong loạt bài điều tra của Đất Việt có dấu hiệu xâm hại và bóc lột trẻ em, phải xử lý hình sự.”

Hai tháng sau nữa, Tuổi Trẻ Online có loạt bài phóng sự tương tự về nạn “Ăn bám trẻ em” ở Sài Gòn. Một giới chức cao cấp khác, ông Nguyễn Văn Xê (Phó Giám đốc Sở LĐ-TB&XH) cũng bầy tỏ sự “bức xúc” tương tự, và tuyên bố là sẽ đẩy mạnh phong trào “nói không với ăn xin,” với “mục tiêu đến năm 2010 giải quyết cơ bản không còn người lang thang xin ăn ở TP.”

Chỉ còn vài ngày nữa là đến năm 2010, cuộc đời của “những kẻ lợi dụng trẻ em để kiếm tiền” (ở Hà Nội) cũng như những kẻ “ ăn bám trẻ em” (ở Sài Gòn) – kể  như – là… chấm hết! Gọn gàng (và lẹ làng) hết biết luôn. Cả nước đều thở dài nhẹ nhõm.

Bây giờ xin được đề cập đến một vấn đề khác – cũng liên quan đến việc “ăn bám” và  “chăn dắt lao động” – ở bình diện quốc gia, at national level, qua khâu  xuất khẩu lao động.

Về chuyện này, cách đây chưa lâu, sau một chuyến viếng thăm tỉnh Hà Giang, nhà văn Vũ Ngọc Tiến kể lại rằng có bà cụ đã nêu ra một câu hỏi (“mà nghe như cật vấn”) như sau:

“Bác sống gần Trung ương, đi nhiều, hiểu rộng hơn mụ nhà quê, hãy chỉ vẽ cho chứ tôi thì chịu. Tôi sống gần trọn một kiếp người vẫn không hiểu nổi vì sao ba đứa con gái mình dứt ruột đẻ ra lại phải bán hết nhà cửa mới đủ tiền nộp cho công ty môi giới trên thị xã, ném con cho bà ngoại chỉ để đi làm đầy tớ bưng bô, hót cứt ở xứ người, hở giời? Ở cái xứ Đài Loan ấy làm kẻ tôi đòi cũng sướng hơn làm người tự do bên ta hay sao?”

Ý trời, đâu phải cứ bán hết nhà cửa… nộp tiền  cho công ty môi giới trên thị xã, ném con cho bà ngoại chỉ để đi làm đầy tớ bưng bô, hót cứt ở…   xứ Đài Loan” “sung sướng hơn làm người tự do bên ta…!” Chuyện không “giản đơn” như vậy đâu,  má ơi!

Báo The China Post – số ra ngày 20 tháng 10 năm 2009 – vừa có bài viết (”Vietnam caretakers treated like slave laborers”) về một số công nhân Việt Nam đang  bị lạm dụng sức lao động và ngược đãi bởi giới chủ nhân tại Đài Bắc. Họ khai là “phải làm 16 ngày một giờ, không trả lương phụ trội, bị tịch thu hết giấy tờ tùy thân, và bị ép buộc phải ăn ở ngay tại chỗ làm.”

Đây là tin tức gần nhất, chứ không phải là duy nhất, về tình trạng người Việt bị ngược đãi ở xứ Đài. Trong nhiều trường hợp khác, nạn nhân còn bị bạo hành hay cưỡng dâm bởi chủ nhân.

“Bà Tạ Thị Giám, 36 tuổi, rời nhà nơi làng quê nghèo nàn ở ngoại thành Hà Nội để lao động cật lực trong một viện dưỡng lão tại Đài Loan, với hi vọng có tiền cho con đi học… Bà đã bị biến thành nô lệ cho người chủ Đài Loan, bị chủ đánh đập, không cho ăn, và buộc phải làm việc cho đến khi gục ngã. Bà Giám cho biết: Họ đối xử với chúng tôi như một con vật, chứ không phải là một con người… vì biết rằng chúng tôi đã lâm đến bước đường cùng, không còn nương tựa vào ai được nữa.”

Bà Tạ Thị Giám. Nguồn: Mercury News
Bà Tạ Thị Giám. Nguồn: Mercury News

“Một phụ nữ khác, 34 tuổi, đang sống ở trung tâm lánh nạn cho biết chị đã bị cưỡng hiếp, nhưng không bao giờ dám công khai nói chuyện đó ra. Chị sợ hai con ở nhà sẽ đau lòng và sợ bị chồng bỏ… Chị nói trong nước mắt: Tôi vét sạch cả tiền của gia đình để đi… Tôi không thể trở về Việt Nam trắng tay được. Tôi phải tranh thủ cơ hội ở đây” (K. Oanh Ha. “Taiwan Shelter Helps Abused Vietnamese Workers.” Mercury News 12 Dec 2006).

Mới đây, trên tạp chí Bốn Phương (phát hành tại Đài Loan, vào ngày 22 tháng 7 năm 2009) người ta đọc được một lá thư – song ngữ, Việt/Hoa – của linh mục Nguyễn Văn Hùng, kêu gọi giúp đỡ cho một công nhân vừa bị tai nạn. Xin chỉ ghi lại nguyên văn (phần tiếng Việt) để rộng đường dư luận:

“Kính thưa anh chị em công nhân, cô dâu Việt Nam tại Đài Loan!

Tôi xin quý anh chị em công nhân và cô dâu người Việt hãy rộng  tay giúp đỡ cho trường hợp của chị Dương Thị Toàn.”

“Sau khi người thân của anh Hùng, chồng chị Toàn, liên lạc với Văn Phòng nhờ giúp đỡ, Văn phòng đã cho nhân viên xã hội lên bệnh viện thăm anh Hùng. Nếu anh Hùng không phải trả một số tiền khổng lồ cho môi giới Việt Nam, thì có lẽ anh đã không phải trốn ra ngoài để đi làm kiếm tiền trả nợ mà đã về đoàn tụ với vợ con gia đình. Vì số tiền môi giới quá lớn đã trói chặt anh vào số phận lao động nô lệ, biến anh thành nạn nhân của tệ nạn bóc lôt và buôn bán con người.”

“Chính phủ Việt Nam vẫn làm ngơ trước những hành vi bóc lột công nhân qua số tiền môi giới phải trả trước khi rời Việt Nam! Bao lâu chính phủ Việt Nam chưa có luật pháp chế tài đối với các trung tâm môi giới hút máu người qua việc thu tiền lệ phí quá cao thì những trường hợp thương tâm như anh Hùng vẫn còn xảy ra hàng ngày.”

“Gia đình anh nay mất con, vợ mất chồng và con mất cha, dù anh vẫn còn đó, sống chết dật dờ. Nhưng chúng ta vẫn còn đây! Với tình đồng bào cùng cảnh ngộ xa quê hương sống nơi đất khách quê người. Trong tinh thần ‘lá rách đùm lá nát’, tôi kính xin quý anh chị em, mỗi người, của ít lòng nhiều giúp đỡ cho chị Toàn có thêm kinh phí để lo cho chồng trong lúc hoạn nạn.”

“Mọi đóng góp, xin quý anh chị gửi về sổ tài khoản của Văn Phòng. Xin ghi rõ tên người gửi và người nhận. Xin chân thành cám ơn. Nguyện xin ơn Trên ban mọi ơn lành cho quý anh chị em và gia đình.”

“Cha Nguyễn Văn Hùng

Giám Đốc Văn Phòng Trợ Giúp Công Nhân Cô Dâu Việt Nam.”

Tình trạng bị bóc lột sức lao động, ngược đãi, hãm hiếp của những người đi làm việc ở nước ngoài – cuối cùng – rồi cũng được giới hữu trách lưu tâm. Ông Đào Văn Bình (Phó Chủ tịch UBNDTP Hà Nội) đã lên tiếng về chuyện “cần có biện pháp bảo vệ quyền lợi cho những người bị lừa XKLĐ” (trên Báo điện tử Đảng Cộng sản Việt Nam, vào ngày 23 tháng 10 năm 2009) như sau:

“… thời gian gần đây, trước sự gia tăng nhu cầu tìm việc làm trong, ngoài nước của người lao động và lợi dụng sự thiếu hiểu biết của nhiều ‘người cần việc’, một số trung tâm giới thiệu việc làm ‘trá hình’ đã xuất hiện…  Rất nhiều người ‘tiền mất tật mang, lỡ dở vì những trung tâm, doanh nghiệp kiểu này.”

Cứ theo như lời ông Bình thì mọi trách nhiệm đều thuộc về “những trung tâm giới thiệu việc làm trá hình.”  Tuy nhiên, theo phúc trình của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ về tình trạng buôn người ở Việt Nam (năm 2006) thì sự việc hoàn toàn khác hẳn:

“Bộ Lao Động có văn phòng bảo vệ quyền lợi công nhân và giải quyết những tranh chấp nơi sở làm tại 9 nước đứng đầu về tiếp nhận công nhân lao động Việt Nam, nhưng họ ít khi điều tra những lời khiếu nại của nhân viên bị lạm dụng hoặc bị ép buộc lao động trái với ý muốn của mình.  Trong năm vừa qua, theo văn phòng thống kê tội ác, có 182 vụ truy tố và 161 vụ kết án liên quan đến tệ nạn buôn bán phụ nữ và trẻ em. Mặc dù có những nhân viên chính quyền địa phương làm giàu về tệ nạn buôn người, không một nhân viên chính quyền nào bị truy tố về tội đồng lõa với những kẻ buôn người.” (Translated by VietACT from the 2006 Trafficking In Persons Report by the State Department).

Sở dĩ không có “nhân viên chính quyền nào bi truy tố về tội đồng loã với những kẻ buôn người” vì có quá nhiều giới chức, cũng như ban ngành, liên quan đến tệ nạn này –  kể cả ngành truyền thông. Bài báo sau đây, viết về mức lương năm ngàn Mỹ Kim hàng tháng cho công việc hái cam hay cắt cỏ ở xứ người (được đồng loạt phổ biến trên những cơ quan thông tin của lề bên phải như   Saigonnews, Cố Đô, Bình Dương, VnEconomyethitruong …) là một minh chứng cho vấn đề này. Xin trích dẫn vài đoạn chính:

“Công ty Cổ phần tiến bộ Quốc tế AIC và Trung tâm XKLĐ Viracimex vừa được Bộ LĐTB&XH đồng ý đưa lao động sang Mỹ làm việc thí điểm, các nghề thợ hàn, cắt cỏ và hái cam… “

“Lương 5.000 USD/tháng, thời hạn 1-3 năm

Theo bà Nguyễn Thị Thanh Nhàn – Chủ tịch HĐQT kiêm TGĐ Công ty Cổ phần tiến bộ Quốc tế AIC, Công ty đã có một vài đơn hàng với đối tác đưa lao động sang Mỹ làm việc ở lĩnh vực hàn, cắt cỏ, trang trại (hái cam)…

Để đủ tiêu chuẩn sang Mỹ làm việc, lao động phải trong độ tuổi từ 20-40, đã lập gia đình. Lương tháng của lao động từ 5.000 USD trở lên, chi phí đi XKLĐ tuỳ thuộc vào mức lương. Đặc biệt, trong một nhóm lao động cùng quốc tịch, cùng làm một nơi thì chỉ cần 1, 2 người biết tiếng Anh để phiên dịch cho cả nhóm…”

“Ngừa LĐ bỏ trốn: Đặt cọc lên tới trên 15.000 USD!

Theo ông Đặng Mạnh Sức – GĐ Trung tâm XKLĐ Viracimex, 2 DN cùng Bộ LĐTB&XH, Lãnh sự quán Việt Nam và nhiều Việt kiều tại San Francisco (Mỹ) đã mất khá nhiều thời gian để nghiên cứu, thăm dò và xúc tiến việc đưa thí điểm lao động Việt Nam sang bang này làm việc…

Theo bà Nhàn và ông Sức, 2 DN và Bộ LĐTBT&XH cũng đã có những giải pháp phòng ngừa việc bỏ trốn. Đó là đề ra mức đặt cọc cao (15.000 USD trở lên), yêu cầu gia đình làm cam kết, kết hợp với chính quyền địa phương…”

Nguồn: Tiền Phong Online
Nguồn: Tiền Phong Online

Có lẽ nhờ vào những bản tin “lạc quan” như trên nên dù kinh tế toàn cầu suy thoái, nạn thất nghiệp phổ biến khắp nơi, số lượng người Việt xuất khẩu lao động không hề suy giảm. Theo Cục Quản lý lao động: “Cả nước đã đưa được 6.576 người đi làm việc ở nước ngoài trong tháng 9, nâng tổng số lao động đi XKLĐ từ đầu năm đến nay là 52.210 người.

Để có được hơn năm vạn người đi xuất khẩu lao động trong năm 2009 đã có bao nhiêu thửa ruộng đã bị cầm cố, bao nhiêu căn nhà đã bị thế chấp?  Sau đó là bao nhiêu mảnh đời lở dở, bao nhiêu kẻ “tiền mất tật mang,” và bao nhiêu gia đình tan nát chỉ vì những thông tin luờng gạt (trắng trợn) như vừa dẫn – qua hệ thống truyền thông của Đảng và Nhà Nước?

Phóng viên Lê Anh Đạt coi đây là cách “đặt bẫy người nghèo.”  Còn tác giả Lê Diễn Đức thì mô tả đây là “sự đểu cáng thời vươn ra biển lớn.” Ở thời buổi “vươn ra” này mà phóng viên báo Đất Việt vẫn bỏ cả tháng trời để “thâm nhập những băng nhóm ăn mày ở Hà Nội,” và phóng viên báo Tuổi Trẻ vẫn thức trắng  nhiều đêm để làm phóng sự về nạn “Ăn Bám Trẻ Em” ở Sài Gòn thì (e) cách tác nghiệp này không… ngang tầm thời đại!

Tưởng Năng Tiến

Phản hồi

9 phản hồi (bài “Tưởng Năng Tiến – Ôsin thời vươn ra biển lớn”)

  1. Mr. Do says:

    Nguyên nhân chính khiến chị em kéo nhau ra đi thực ra chẳng liên quan gì tới chính trị, kinh tế cả. Tôi từng có một loạt bài về vấn đề này từ rất lâu và đã được các cơ quan chức năng Việt Nam như Bộ Y tế, Bộ Giáo dục… tham khảo và hưởng ứng
    Mời các bác đọc để thư giãn:

    Bài 1:
    http://profiles.yahoo.com/blog/QOZIKBDB2RZIE27XZ45FD5DHWI?eid=ba8sfwkzkH2OwfwvhJDa9_ZNv0YBp._rlNxznvixYZYRBrB4_Q#comments

    Bài 2:
    http://profiles.yahoo.com/blog/QOZIKBDB2RZIE27XZ45FD5DHWI?eid=_rFOjR0zn38U8KHAzkbMTQm2VWuN6O6EyFRqrgaOB6C0GCfrMg#comments

    Bài 3:
    http://profiles.yahoo.com/blog/QOZIKBDB2RZIE27XZ45FD5DHWI?eid=tZ.OZ00znixW8n7g2x5o5jdRXGgxlmwzvxK.gk6sviJjh82KxA#comments

  2. Tôn Nguyễn says:

    Tôi đồng ý với bác nguoiyeunuoc rằng thì là nhà nước VN không thơ ngây cũng chẳng phải không biết gì đâu. Bây giờ ai đó thử ho he, lấp ló đòi tự do dân chủ xem CA có “hỏi thăm sức khỏe” đến tận răng không cho biết.

    Chẳng phải nói xuất khẩu người đi đâu cho xa mà ngay trên đất nước mình người ta cũng làm đủ trò bóc lột lẫn ô nhiễm môi sinh. Dễ hiểu quá mà, người ta khinh bỉ chế độ này vì họ biết nó chẳng tha thiết gì với dân, tham nhũng thối nát lẫn ngu dốt và khinh bỉ lan lây sang người dân. Nhật, Úc đã chẳng phải hối lộ quan chức VN để bôi trơn thủ tục đó là gì? Tại sao trong thời gian chiến tranh ác liệt ở miền Nam trước 75 không xảy ra những vụ như vậy? Còn đến cái nước mà đàn bà, con gái VN phải trần truồng để cho ngoại nhân lựa chọn mua như loài vật?

    Có tình nghĩa gì đâu. Đã xem mình như một món đồ chơi mua bán thì họ sẽ dùng mình đúng như số tiền đã bỏ ra.

    Tiên trách kỷ hậu trách nhân!

  3. […] Tưởng Năng Tiến Nguồn: talawas blog […]

  4. Đỗ Kh. says:

    “Chống Trung Cộng, muốn thể hiện ghét ra mặt, chính phủ Việt Nam “giang rộng đôi tay ôm thắm thiết Đài Loan”, một cái tát gián tiếp vào “quân bành trướng”. Thế là dịch vụ xuất khẩu lao động sang Đài Loan bùng nổ, tiến thêm bước nữa, gả chồng cho con, dù trai Đài già khú đế, không khùng cũng chập dây, cũng không sao, miễn “tình hữu hảo thông gia đời đời kết thân” chống Trung Cộng.
    Ghét Bắc Hàn, từng ủng hộ Trung Quốc “tả Dzịt Nàm“, căm lắm, trả thù bằng cách chính phủ Việt nam mở cửa đón tư bản Nam Hàn sang “mở mang dân trí” và cũng “gả con gái” để kết nghĩa thông gia cho hai quốc gia đời đời sâu nặng. Trai Hàn nghèo khổ có dịp lấy vợ Việt vừa trẻ vừa đẹp lại siêng năng. Con trai Việt trơ “mắt ếch” khi thấy ngàn ngàn cô gái Việt quê nhà bay đi xứ người làm dâu thiên hạ, tiếng không biết, nghề thì không hy vọng đổi dời! ”
    (Lâm Hoàng Mạnh)

    Tôi rất thích loạt bài của tác giả về “Buồn vui đời tỵ nạn” và trong phản hồi của ông ở đây cũng có nhiều điểm chia xẻ và đồng tình. Tuy nhiên, đoạn trích dẫn trên theo thiển ý có lẽ là cường điệu chăng?

    Về cô dâu Hàn Quốc, có phóng sự của tờ New York Times ở đây
    http://www.nytimes.com/2007/02/22/world/asia/22brides.html?ei=5090&en=cf9d52a0d619e237&ex=1329800400&partner=rssuserland&emc=rss&pagewanted=all

    Và xem slide show ở đây, xin đừng nóng giận và bình tĩnh mà coi đến hết
    http://www.nytimes.com/slideshow/2007/02/21/world/22070222_BRIDES_SLIDESHOW_1.html

    Về cô dâu Đài Loan, tôi cũng đã có ý kiến riêng, thì cường điệu mỗi người một kiểu?
    http://www.diendan.org/giot-muc-giot-doi/co-dau-viet-va-cho-111au-xe-cua-nha-vua-thuy-111ien/

  5. nguoiyeunuoc says:

    Tôi xin thưa lại với ngài Linh Mục Hùng khả kính là chỉ có Ngài và một số người ngây thơ chứ nhà nước ta không ngây thơ như ngài tưởng đâu ạ. Họ biết rất rõ những gì đang xảy ra cho lao động Việt Nam ở nước ngoài, đặc biệt là lao động nữ. Ở ngay trên đất VN mà nữ nhân còn bị một vị bộ trưởng lột trần ngâm bia để uống thì sá gì chuyện ông chủ nước ngoài cưỡng hiếp nữ công nhân VN.
    Chuyện quản lý dịch vụ xuất khẩu lao động lại càng dễ hiểu hơn khi mà nhà nước này chỉ quản lý những công việc gì không sinh lợi mà thôi. Còn những dịch vụ gì sinh lợi thì giao lại cho đàn em làm “Cò”, viên chức nhà nước mới hưởng lợi được chứ. Chẳng lẽ nhà nước đi thu tiền dịch vụ trên dân thì kỳ quá, hơn nữa khi đổ bể thì biết trốn trách nhiệm vào đâu? Đưa cho CÒ nó làm vừa tiện một công hai việc. Vậy thì xin đừng ai hỏi vì sao nhà nước không quản lý dịch vụ này nữa nhé. Vừa ngây thơ và cũng vừa làm khó chịu các cơ quan nhà nước của dân lắm lắm nghe các vị! Các vị này cũng như con cháu của họ đâu có đi làm Ô SIN đâu mà biểu họ lo. Thật ngớ ngẩn! Dân tộc đối với họ là một khái niệm hết sức trừu tượng. Đảng và gia đình mới là thực thể cần được bảo vệ và nuôi dưỡng.

  6. Lâm Hoàng Mạnh says:

    Xuất khẩu lao động của Việt Nam, một “món hàng” xuất khẩu đặc biệt kiếm bộn tiền, có từ bao giờ? Nếu tôi nhớ không nhầm, từ năm 1981. Tại sao lại “xuất khẩu” người? Xin thưa, chiến tranh Trung-Việt chấm dứt sự “đoàn kết nhất trí của Quốc tế cộng sản”, từ đây sự chia rẽ, bất đồng ngày càng sâu sắc, mặc dù sự bất đồng này đã có từ cuộc Đại hội Quốc tế Cộng sản ở Moscow 1958.

    Trong chiến tranh chống Mỹ, các nước cộng sản Đông Âu, ngoài viện trợ không hoàn lại, còn cho VN vay với số tiền khổng lồ, không thể chi trả được. Những năm 1980, Mỹ cấm vận, Trung Quốc bao vây kinh tế, “bố nuôi Liên Xô” ở xa, yêu lắm nhưng chỉ có thể “động viên mồm”, chứ “cơm áo gạo tiền” thì chịu, vì cũng đói giã họng, đang lâm nạn ở chiến trường Afghanistan, không thể cứu nguy nền kinh tế VN bên bờ vực thẳm.

    Chính phủ VN theo “đúng truyền thống”, cha mẹ nợ, mang con gán nợ. Từ đó, phong trào xuất khẩu lao động ra đời.

    Thời bấy giờ, đại sứ quán quản lý rất chặt cả đồng lương cũng như thời hạn 3 năm lao động của từng người. Lương bị trừ 50%, đại sứ quán thay mặt chính phủ thu, người lao động chỉ được hưởng 50% lương mà chính mồ hôi của mình đổ xuống. Ấy thế họ vẫn thấy dễ thở hơn sống trong nước, bo bo không có đổ vào nồi. Họ làm nhiều ăn ít, ki cóp mua hàng gửi về, làm cho người trong nước thèm xuất lao động nước ngoài. Dịch vụ môi giới, đút lót chạy chọt xuất khẩu bắt đầu lan rộng cho đến hôm nay.

    Đại sứ quán VN ở các nước sở tại, nhận đút lót cho phép gia hạn sau 3 năm theo quy định phải hồi hương. Nạn tham nhũng từ cơ quan có thẩm quyền xét duyệt xuất khẩu ở VN, đến cán bộ nhân viên đại sứ quán lan rộng, trở thành bệnh dịch không thuốc chữa.

    Cũng bắt đầu từ đây, người lao động xuất khẩu trốn ở lại, định cư bất hợp pháp tăng nhanh, lan sang các du học sinh (nhà nước tài trợ), giờ đây đối với du học sinh, thạc sĩ, tiến sĩ tương lai không còn là niềm mơ ước, bởi: “Văn hay chữ tốt, không bằng thằng dốt lắm tiền”, họ cũng tham gia đội quân “định cư bất hợp pháp” làm giàu bằng mọi cách.

    Số người định cư bất hợp pháp này, sau gần 30 năm, nay được chính phủ Việt Nam vinh danh “Doanh nhân thành đạt”, được mời về dự Hội nghị Việt kiều toàn thế giới, được phát mề-đay và bằng khen.

    Chống Trung Cộng, muốn thể hiện ghét ra mặt, chính phủ Việt Nam “giang rộng đôi tay ôm thắm thiết Đài Loan”, một cái tát gián tiếp vào “quân bành trướng”. Thế là dịch vụ xuất khẩu lao động sang Đài Loan bùng nổ, tiến thêm bước nữa, gả chồng cho con, dù trai Đài già khú đế, không khùng cũng chập dây, cũng không sao, miễn “tình hữu hảo thông gia đời đời kết thân” chống Trung Cộng.

    Ghét Bắc Hàn, từng ủng hộ Trung Quốc “tả Dzịt Nàm”, căm lắm, chính phủ Việt Nam trả thù bằng cách mở cửa đón tư bản Nam Hàn sang “mở mang dân trí” và cũng “gả con gái” để kết nghĩa thông gia cho hai quốc gia đời đời sâu nặng. Trai Hàn nghèo khổ có dịp lấy vợ Việt vừa trẻ vừa đẹp lại siêng năng. Con trai Việt trơ “mắt ếch” khi thấy ngàn ngàn cô gái Việt quê nhà bay đi xứ người làm dâu thiên hạ, tiếng không biết, nghề thì không, hy vọng đổi dời!

    Ai khổ, ai sướng, chính phủ Việt Nam “biết hay không biết” cũng vậy, miễn “kiều hối hàng năm tăng đều đều” là Ok.

    Kiều hối muôn năm! Muôn muôn năm!

  7. vantruong says:

    Thằng cơ con chế mẹ hệ ông thống tui mà gặp tui cho một đạp. Xin lỗi lại muốn chửi thề và mang chuyện đâu đâu vào đây. Ô Sin ra đi xin để cho mấy bác, mấy anh, mấy chị về mà thấy ông già trong ngày vui đại thắng, thế mới sung sướng chớ. Nghe chuyện của mấy ông bà xương sống tui không rung mà họng chỉ muốn thấy ói. Nghe chuyện dân đen phải bỏ xứ tha hương kiếm cháo mà lồng ngực tui như bị ép đau quá muốn khóc. Không biết phải nói như thế nào đây cho thấu trời?

  8. Phùng Tường Vân says:

    “Nhà nước cần sớm nghiên cứu ngay một bộ luật về ngôn ngữ…!”

    “Chính phủ Việt Nam vẫn làm ngơ trước những hành vi bóc lột công nhân qua số tiền môi giới phải trả trước khi rời Việt Nam! Bao lâu chính phủ Việt Nam chưa có luật pháp chế tài đối với các trung tâm môi giới hút máu người qua việc thu tiền lệ phí quá cao thì những trường hợp thương tâm như anh Hùng vẫn còn xảy ra hàng ngày.”

    Thưa Ngài Linh Mục khả kính,

    Không phải là nhà nước ta làm ngơ đâu ạ mà là nhà nước ta chưa hưỡn để để mắt tới những vấn đề mà Ngài và quốc dân cho là thương tâm, khẩn cấp như vấn đề liên hệ trong bài viết này. Bằng chứng: thì đấy có những vị học rộng tài cao, bằng to chức lớn như ông Giáo sư Tiến sĩ, chức vụ Viện trưởng nọ đang hùng hồn cổ suý phải có ngay bộ Luật “trời ơi” về ngôn ngữ… Xin ngài thư thư hưỡn hưỡn cho chừng vài thập niên nữa thì may ra “nhờ trời đất tổ tiên khôn thiêng gia hộ che chở cho (ô sin) nước ta” sẽ có những đạo luật cắt hầu bao, bỏ tù… những quân cướp ngày có quyền lực ở bên này, mang mặt mo ngoại giao ở bên kia… đang ngày đêm manh múng, câu kết hút máu người Việt đang bán sức người ở xứ ngoài chăng.
    Tôn kính,

  • talawas - Lời tạm biệt

    Nói lời chia tay sau 9 năm tồn tại, chúng tôi thiết tha hi vọng vào sự ra đời của những mô hình báo chí và truyền thông mới, thực hiện bởi những người được trang bị những khả năng và phương tiện mà chúng tôi đã không thể có, với cùng một nhiệt thành phấn đấu cho một nền báo chí tự do cho Việt Nam... đọc tiếp >>>

  • Phản hồi mới nhất của độc giả