talawas blog

Chuyên mục:

Nguyễn Đắc Xuân – Vài điều về Liên Thành, tác giả “Biến động miền Trung”

23/11/2009 | 5:34 sáng | 26 phản hồi

Tác giả: Nguyễn Đắc Xuân

Chuyên mục: Chiến tranh Việt Nam
Thẻ: > >

Chủ nhật, 13 tháng 11, 2009, 18:49, tôi nhận được một e-mail của “Một người yêu Huế” với nội dung như sau:

Kính gửi nhà văn Nguyễn Đắc Xuân,

Tôi là một người dân Huế xa xứ, vì yêu Huế nên rất quan tâm đến những chuyện vui buồn của Huế. Vừa qua tôi có đọc bài viết “Trịnh Công Sơn và những hoạt động nằm vùng của ông Liên Thành và sau đó là bài phản hồi của ông Hoàng Phủ Ngọc Phan trên trang web Lề Bên Trái. Tôi cũng theo dõi những trang web hải ngoại giới thiệu quyển sách Biến động miền Trung của Liên Thành và loạt bài “Liên Thành và mắm tôm” của Bảo Quốc Kiếm… Tuy vậy, vẫn còn một số chuyện mà tôi nghĩ rằng những người trong cuộc chưa nói hết. Được biết ông Nguyễn Đắc Xuân cũng là một trong số những người trong cuộc, là nhân chứng quan trọng – hơn nữa ông còn là nhà Huế học, rất am hiểu về các biến động lịch sử nói trên. Vậy tôi xin mạo muội gửi thư này kèm một số câu hỏi có liên quan đến ông, nhờ ông giải đáp giùm. Mục đích của tôi không phải vì hiếu kỳ mà vì muốn hiểu được sự thật, nên cũng mong được nghe ông nói những điều trung thực, với lương tâm và trách nhiệm của người cầm bút để ghi chép lịch sử, nhất là lịch sử thành phố Huế.

Xin hỏi:

1) Trong sách BĐMT, tại tr. 108, Liên Thành viết ông là bạn học của Liên Thành, xin ông cho biết lúc cùng học với ông, Liên Thành là người như thế nào? Những gì Liên Thành viết về nhân thân của ông có đúng không?

2) Nghe nói ông Liên Thành là học trò của nhà giáo Ngô Kha, có đúng không? Cho đến nay bà con ở Huế có ai biết thêm thông tin gì về cái chết của thầy Ngô Kha không?

3) Ngoài việc giết thầy Ngô Kha, Liên Thành có còn phạm thêm những tội ác nào nữa không?

Xin trân trọng cảm ơn và mong được hồi âm theo địa chỉ riêng hoặc trên một phương tiện truyền thông nào đó thì càng tốt.

Một người yêu Huế

Xin trả lời:

Vào khoảng tháng 4-2007, một nhà thơ bạn cũ của tôi, nguyên là công an Việt Nam Cộng hòa, cấp trên của Liên Thành đang ở San Jose (Cali) mail cho tôi biết Liên Thành, Chỉ huy trưởng BCH/CSQG Thừa Thiên-Huế, vừa khởi đăng trên một Website ở Hoa Kỳ loạt bài bôi bác Phong trào Đấu tranh chống Mỹ Vận động Hòa bình của Phật giáo và Sinh viên Học sinh Huế từ năm 1966 đến 1975, đề nghị tôi nên lên tiếng để bảo vệ sự thật. Lúc ấy tôi đang khẩn trương chuẩn bị báo cáo chuyên đề “Phong trào văn thơ âm nhạc vận động hòa bình những năm 1964-1966 ở miền Nam Việt Nam” với William Joiner Center (WJC) ở Boston nên tôi không thực hiện được lời đề nghị của anh bạn nhà thơ năm xưa. Đến tháng 5-2007, sau khi hoàn thành việc báo cáo ở WJC, ngồi ở Boston, tôi có dịp đọc loạt bài của Liên Thành với cái tít rất hấp dẫn “Biến động miền Trung – Những chuyện chưa ai nói” từ tập san Biệt Động Quân. Đọc chưa xong loạt bài đó thì hết hạn visa ở Mỹ, tôi phải về Việt Nam. Đến mùa Thu năm 2008, một anh bạn ở Houston (Texas), gởi tặng tôi cuốn Biến động miền Trung (BĐMT) của Liên Thành do tập san Biệt Động Quân xuất bản, (Westminster) tháng 5-2008, dày 440 trang, vì anh bạn đọc thấy trong sách này, Liên Thành đã dành nhiều trang viết về tôi. Rồi mới đây, hồi cuối Hè 2009, không biết ai đó ở bên Mỹ biết địa chỉ e-mail của tôi cũng đã gởi cho tôi bài “Trịnh Công Sơn và những hoạt động nằm vùng” của Liên Thành lại cũng có nhiều “thông tin” liên quan đến tôi. Dù muốn dù không tôi cũng phải đọc hết cái mớ hổ lốn mà Liên Thành đã bịa đặt và phổ biến ở hải ngoại ấy. Nhưng tôi không động bút vì những lý do sau đây:

1. Tôi là một nhà nghiên cứu lịch sử, văn hóa hơi đâu đi phản biện Liên Thành, một người mà tôi biết rất rõ tông chi họ hàng, học hành thi cử, đạo đức, quá trình làm công an mật vụ tay sai cho Hoa Kỳ, tội ác gây ra cho người dân Huế từ năm 1966 đến 1975 và ngay cả sau năm 1975 ở Hoa Kỳ của anh ta.

2. Tôi tin gia đình những người được Liên Thành xếp loại “trong hàng ngũ quốc gia”, được ông “Cựu Thiếu tá Chỉ huy trưởng BCH/CSQG TTH” viết là “Việt cộng nằm vùng”, như Trung tướng Tổng cục trưởng Tổng cục Chiến tranh Chính trị Trần Văn Trung (hiện ở Pháp), Đoàn Công Lập, Trưởng ty Cảnh sát Huế, từng là cấp trên trực tiếp của Liên Thành, nhân viên Công an Mật vụ VNCH làm việc với Liên Thành như Lê Văn Thiện (hiện ở Cali) v.v… sẽ có ý kiến thẳng thắn với Liên Thành.

3. Thật tình tôi cũng không muốn đề cập đến Liên Thành vì cuộc đời học hành, đi dạy giờ, tranh đấu Phật giáo, nghiên cứu nhà Nguyễn, nghiên cứu Kỳ Ngoại hầu Cường Để với Phong trào Đông Du[1], tôi thân quen với quá nhiều người trong gia đình của Liên Thành như bác Tráng Đinh, con bác là Liên Phú (tức Thượng tọa Chơn Kim ở Đơn Dương, Lâm Đồng ngày nay), Liên Đàm (đã mất), như thầy Tráng Cử (làm giám thị thời tôi dạy giờ trường Bán Công Huế, (anh Nguyễn Ngọc Minh hiện ở San Jose còn nhớ), con thầy Tráng Cử là Liên Hương (Việt Kiều Canada, đã cùng tôi giúp thực hiện cuốn phim Theo dấu Ba Vua), Liên Mai (hiện đang giữ nhà thờ Cường Để ở 9 Tân Lăng, An Cựu Huế), Tôn Nữ Thạch Hà (hiện có nhà ở sát tường phía đông chùa Từ Đàm ngày nay), ông Liên Á (cháu đích tôn của cụ Cường Để, hiện ở Gò Vấp, TPHCM) v.v…

Tác giả Nguyễn Đắc Xuân với Liên Hương trước bàn thờ  vua Duy Tân ở An Lăng (2008)

Tác giả Nguyễn Đắc Xuân với Liên Hương trước bàn thờ vua Duy Tân ở An Lăng (2008)

Nói đến Liên Thành là chọc vào cái vết thương đau của hậu duệ của Kỳ Ngoại hầu Cường Để thân quen của tôi nên tôi tránh.

Nhưng nay bạn hỏi riêng về những thông tin có liên quan đến nhân thân và một vài người bạn của tôi, nếu tôi không trả lời thì thông tin về tôi sẽ không đúng với sự thực, không đúng với những gì tôi đã và đang viết trong các bài mang tính hồi ký của tôi. Vậy tôi chỉ xin trả lời giới hạn trong phạm vi ấy. Những thông tin khác xin hẹn trong một dịp khác sẽ tiếp tục nếu hoàn cảnh và thời gian cho phép.

1. Liên Thành là bạn học của Nguyễn Đắc Xuân?

Tại trang 108, BĐMT, Liên Thành viết về Nguyễn Đắc Xuân như sau:

Thế nhưng định mệnh trớ trêu, bẵng đi vài năm, khi tôi từ đơn vị tác chiến về Cảnh Sát Quốc Gia Thừa Thiên-Huế, vào tháng 6 năm 1966, đảm nhiệm chức vụ Phó Trưởng ty Cảnh Sát Đặc Biệt, để dẹp loạn miền Trung, hai người tôi phải đối đầu là thầy, và thằng bạn học cũ từ thuở xa xưa vào năm lớp nhì, lớp nhất tại trường tiểu học Nam Giao và những năm kế tiếp tại trường Quốc Học, đó là Nguyễn Đắc Xuân. [Nguyễn Đắc Xuân sinh năm 1937 tại Huế, nhưng trên giấy tờ khai sanh là 1943, hắn gốc Quảng Nam. Thuở nhỏ học trường Tiểu học Nam Giao, gần chùa Từ Đàm, Xuân và tôi cùng học với hai Thầy là, thầy Bút và thầy Liên. Nhà Nguyễn Đắc Xuân ở cuối dốc Bến Ngự, nhà tôi ở đỉnh dốc Bến Ngự, cạnh chùa Từ Đàm. Nguyễn Đắc Xuân cựu học sinh Quốc Học 1956-1961, sinh viên Văn khoa và Đại học Sư phạm 1961-1966, ban Sử địa]

Trong hồ sơ cá nhân của thầy và của Nguyễn Đắc Xuân, cả hai đều hoạt động trong ban Trí vận của cơ quan Thành ủy Huế, trực thuộc Thành ủy viên Hoàng Kim Loan. Cả hai đều là những tay tranh đấu rường cột của Phong trào Tranh đấu Phật Giáo miền Trung của ông Trí Quang, từ tháng 3 năm 1963.”

1.1. Liên Thành viết: “vào tháng 6 năm 1966”,…. “hai người tôi phải đối đầu là thầy, và thằng bạn học cũ”.

NĐX bình luận: Cuối tháng 5-1966, khi Thiệu-Kỳ ra lịnh hai bạn Hoàng Phủ Ngọc Tường và Hoàng Phủ Ngọc Phan và tôi ra trình diện, sau đó hai bạn thoát ly ngay. Còn tôi vào ẩn trong chùa Kim Tiên, chùa Tường Vân và Đình Dương Xuân Hạ, đến đầu tháng 7-1966 thì Tường gởi thư bảo tôi ra chiến khu nghỉ một thời gian. Tôi đi. Tháng 6-1966 chúng tôi đâu còn tranh đấu ở Huế nữa để Liên Thành phải đối đầu? Có phải Liên Thành hư cấu thông tin đó để  thấy vai trò quan trọng của mình lúc ấy chăng?

1.2. Liên Thành viết: “Nguyễn Đắc Xuân sinh năm 1937 tại Huế, nhưng trên giấy tờ khai sanh là 1943, hắn gốc Quảng Nam.”

NĐX bình luận: Trong các sách đã xuất bản của tôi (như Kiến thức Triều NguyễnHuế xưa, tập IV), trên nhiều trang Web, tiểu sử của tôi được ghi rõ ràng. Tôi sinh năm 1937, nhưng theo dượng ghẻ sống trong rừng Phụng Sơn (Đà Lạt), không được đi học. Đến khi được đi học tôi phải khai trụt tuổi xuống thành sinh năm 1943. Chuyện nầy liên quan đến sự chênh lệch trong bằng cấp và lý lịch cán bộ của tôi hiện nay, tôi đã trình bày nhiều lần, không có gì bí ẩn cả. Tôi ở trong rừng Phụng Sơn do người Quảng Nam thành lập, tôi chơi thân với các bạn Quảng Nam, bị ảnh hưởng bạn nên nói giọng Quảng, chứ tôi không phải người Quảng Nam. Mẹ tôi người Thanh Hóa, cha tôi người Dã Lê Chánh, xã Thủy Vân, Hương Thủy, Thừa Thiên, ông bà sinh tôi ra khi cha tôi đang làm thủ quỹ cho Hãng buôn Morin Huế. Liên Thành nghe tôi nói giọng Quảng nên đoán mò cho tôi gốc Quảng Nam là quá sai.

1.3. Liên Thành viết: “Thuở nhỏ (NĐX) học trường Tiểu học Nam Giao, gần chùa Từ Đàm.”

NĐX bình luận: Tôi chỉ học Tiểu học hai năm (1952-1954) với thầy Võ Quang Khương (hiện đang sống ở Bảo Lộc, Lâm Đồng) và thầy Nguyễn Tri Bật (đã qua đời ở 30A Hương Sơn, Nha Trang) tại trường Đa Phước (nay là Trường Trại Mát), Đà Lạt. Tôi không hề học Trường Tiểu học Nam Giao bao giờ.

1.4. Liên Thành viết: “Xuân và tôi cùng học với hai Thầy là, thầy Bút và thầy Liên. Nhà Nguyễn Đắc Xuân ở cuối dốc Bến Ngự, nhà tôi (Liên Thành) ở đỉnh dốc Bến Ngự, cạnh chùa Từ Đàm.”

NĐX bình luận: Từ Tiểu học ở Đa Phước Đà Lạt (1952) cho đến năm đỗ Tú tài II ở Quốc học (1961), trong lớp tôi không hề có một người bạn học nào có tên là Liên Thành cả, và cũng không có thầy Bút, thầy Liên nào cả. Mấy năm Đệ Ngũ – Đệ Tứ (1956-1958) Quốc học, lớp tôi có bạn Liên Đàm con bác Tráng Đinh và cô Tạ Thị Hóa ở Vỹ Dạ mà thôi. (Hỏi ông cựu phi công quân sự Đặng Văn Âu từng học một lớp với tôi và Liên Đàm, hiện đang ở Mỹ sẽ rõ.) Trước năm 1975, gia đình tôi chỉ có một ngôi nhà rường của ông nội tôi (Chánh đội Nhạc chánh Nam Triều) để lại tại làng Dã Lê Chánh, xã Thủy Vân, chưa hề có một mái nhà nào ở Huế hoặc ở “cuối dốc Bến Ngự” cả. Vì thế ở làng Dã Lê đi học, gặp những ngày cuối năm mưa lụt tôi hay ở lại nhà của Liên Đàm, (TT Chơn Kim, tức Liên Phú, còn nhớ rõ). Vì thế Liên Thành viết “Nhà Nguyễn Đắc Xuân ở cuối dốc Bến Ngự” là chuyện không có thật, hoặc ai đó hư cấu viết giúp cho Liên Thành nên trật lất, hoặc Liên Thành không biết gì về tôi, mà muốn viết vu khống tôi nên không cần sự thật cứ dựng chuyện viết bừa để lừa bịp những người chưa biết tôi!

1.5. Liên Thành viết: “Nguyễn Đắc Xuân cựu học sinh Quốc Học 1956-1961, sinh viên Văn khoa và Đại học Sư phạm 1961-1966, ban Sử địa.”

NĐX bình luận: Liên Thành là “sếp” công an mật vụ của VNCH tại Thừa Thiên-Huế, đã “lập hồ sơ cá nhân” của Nguyễn Đắc Xuân, mà không biết Nguyễn Đắc Xuân là sinh viên Ban Việt Hán Đại học Văn khoa và cả Đại học Sư Phạm đến 5 năm (1961-1966) lại bảo Nguyễn Đắc Xuân là sinh viên “ban Sử địa” thì thật buồn cười. Nếu có ai chưa tin thì cứ điện thoại hỏi ông Nguyễn Lý Tưởng – dân Sử địa ngày xưa, hiện đang rất gần gũi với Liên Thành ở Hoa Kỳ sẽ được xác nhận ngay. Qua chi tiết nhỏ nầy không rõ trình độ công an mật vụ của Liên Thành thuộc cái cấp buôn làng thôn bản nào mà kém đến vậy. Các nhân viên CIA thầy của Liên Thành, nếu họ biết cậu học trò của mình kém đến vậy, chắc họ tiếc đã lỡ bỏ công dạy cho Liên Thành.

1.6. Liên Thành viết: “Trong hồ sơ cá nhân của thầy (tức Hoàng Phủ Ngọc Tường) và của Nguyễn Đắc Xuân, cả hai đều hoạt động trong ban Trí vận của cơ quan Thành ủy Huế, trực thuộc Thành ủy viên Hoàng Kim Loan”.

NĐX bình luận: “Trong hồ sơ cá nhân… của Nguyễn Đắc Xuân” là hồ sơ nào? Hồ sơ do Liên Thành – Chỉ huy trưởng BCH/CSQG Thừa Thiên-Huế lập hay hồ sơ do ngành an ninh của chính quyền Thừa Thiên-Huế ngày nay lập? Nếu hồ sơ do Liên Thành lập thì khi chạy khỏi Huế sau ngày 26-3-1975, Liên Thành có đủ thì giờ để lục tìm và mang theo không? Và có đem hồ sơ đó sang Mỹ để tham khảo khi viết BĐMT không? Chắc chắn là không. Nếu là hồ sơ cá nhân của Nguyễn Đắc Xuân do ngành an ninh Thừa Thiên-Huế ngày nay lập thì làm sao Liên Thành có được để tham khảo? Trong lý lịch cán bộ của tôi cho đến nay vẫn ghi “Ngày tham gia cách mạng 10-7-1966” tức là ngày tôi ra chiến khu theo cái thư của bạn tôi là Hoàng Phủ Ngọc Tường. Cái mốc thời gian nầy rất quan trọng, nó liên quan đến thời gian tham gia Cách mạng trong lý lịch Đảng viên của tôi, liên quan đến lương bổng, không thể khai khác được. Nếu khai khác tôi phạm tội man khai lý lịch, sẽ bị kỷ luật ngay. Cho đến nay tôi chưa hề bị kỷ luật vì tội man khai lý lịch bao giờ. Lý lịch của tôi chính xác, rõ ràng. Do đó chuyện Liên Thành viết Nguyễn Đắc Xuân “hoạt động trong ban Trí vận của cơ quan Thành ủy Huế, trực thuộc Thành ủy viên Hoàng Kim Loan” là chuyện tưởng tượng, bịa đặt với ác ý kết tội tôi trong thời gian tranh đấu Phật giáo Nguyễn Đắc Xuân đã là cán bộ trí vận của Mặt trận Giải phóng rồi. Trong hồi ký của tôi, tôi đã viết rõ: Tôi chỉ gặp ông Hoàng Kim Loan trên đường tôi ra chiến khu ngày 10-7-1966 mà thôi.     

Tóm lại, chuyện học hành, tranh đấu, viết lách của tôi và tiểu sử của tôi công khai trên báo chí trong và ngoài nước mấy chục năm qua như thế, tôi cũng đang sống sờ sờ ở Huế đây, nhiều trang Web trong và ngoài nước luôn cập nhật các bài viết của tôi, thế mà Liên Thành dám mạo nhận là bạn học của tôi, hư cấu thông tin về nhân thân của tôi sai 100% như thế, thật quá liều. Chuyện thật về tôi ai cũng có thể kiểm chứng được mà Liên Thành dám phịa ra như thế, thì thử hỏi những bí ẩn chính trị, lịch sử liên quan đến những người đã chết mà Liên Thành tung ra trong BĐMT có được bao nhiêu phần trăm sự thật? Phải chăng 0 %?

2. Hỏi:Nghe nói ông Liên Thành là học trò của nhà giáo Ngô Kha, có đúng không? Cho đến nay bà con ở Huế có ai biết thêm thông tin gì về cái chết của thầy Ngô Kha không?”

Trả lời: Liên Thành nguyên là học trò của Ngô Kha, đã công nhận với nhiều bạn bè của ông. Theo ông Lê Quang X. (PA 25, người khai thác can phạm sau năm 1975, nay đã hưu trí), cho biết hồ sơ can phạm khai còn lưu tại Công an Thừa Thiên-Huế thì vào khoảng đầu năm 1973, hai mật vụ Lê Đình Liên và Nguyễn Đình Cáp đi giám thị bằng Honda 67 thì gặp nhà thơ Ngô Kha mặc áo măng-tô trắng, đầu đội mũ phớt đi qua cầu Gia Hội. Liên và Cáp đón đầu Ngô Kha và yêu cầu Kha lên xe. Kha không chút ngạc nhiên bèn hỏi: “Lên xe nào?” Liên đáp: “Xe 67 nầy.” Kha trèo lên xe. Chiếc xe 67 chở ba vụt chạy về gặp Thiếu úy Trưởng G đặc biệt Dương Văn Sỏ tại nhà riêng ở Nguyễn Thị Giang (bên cạnh quán Bar Why not, 21 Võ Thị Sáu, Huế ngày nay). Sỏ nói: “Để tau ăn cơm xong rồi sẽ đi báo ôn.” Ăn xong Sỏ đi báo với Trương Công Ân và Ân báo với Liên Thành. Kết quả các nhân viên mật vụ vừa bắt Ngô Kha nhận được chỉ thị của Liên Thành “1.000 năm mây bay”. Đến 4 giờ chiều Ngô Kha vẫn còn ở Ty thẩm vấn. Ân đến hỏi bọn Sỏ: “Sao chưa hành động?” Chúng nói trời chưa tối. Đến tối mấy đứa Sỏ, Nghệ, Liên, Cáp chở Ngô Kha về hướng Thuận An, lấy búa đánh Kha chết ngay tại Mỹ An rồi trùm bao bố thả xuống hói gần đó. Bọn chúng báo cáo với Liên Thành: “1.000 năm…” xong và đã giải quyết ở Mỹ An. Liên Thành chửi: “Chúng bây quá ngu, như rứa dân chúng biết răng? Đi vớt lên, kiếm chỗ chôn cho thật kín đáo ngay.”

Nhà thơ Ngô Kha (1935-1973)-thầy giáo của Liên Thành (Ảnh tư liệu của tác giả)

Nhà thơ Ngô Kha (1935-1973)-thầy giáo của Liên Thành (Ảnh tư liệu của tác giả)

Theo gia đình các ông bác trong họ Ngô của Ngô Kha, cùng lứa tuổi và ở gần nhà Ngô Kha (30 Lê Đình Chinh, P. Phú Hiệp ngày nay)[2], bổ sung thêm một vài chi tiết cụ thể hơn:

Hai tên mật vụ Lê Đình Liên và Nguyễn Đình Cáp phát hiện Ngô Kha qua cầu Gia Hội và vào nhà 42 Bạch Đằng – nhà của bà quả phụ Ngô Giu[3], chị dâu của Ngô Kha, chúng sục vào nhà bắt Ngô Kha. Bà Ngô Giu là công chức biết rõ luật lệ bèn hỏi:

“Các ông bắt người phải có lệnh của cấp có trách nhiệm chớ?”

Hai tên mật vụ ú ớ rồi để một tên ở lại canh giữ Ngô Kha và một tên chạy lấy lệnh của Liên Thành. Trong lúc chờ đợi bà Ngô Giu bảo Ngô Kha:

“Chú trèo tường phía sau nhà trốn đi. Để chị lo đối phó với mấy người ấy.”

Ngô Kha không đồng ý nên trả lời chị:

“Em làm việc chính đại quang minh. Có việc gì phải trốn. Cứ để cho chúng bắt!”

Quả nhiên sau đó chúng đem lệnh bắt Ngô Kha do Liên Thành ký đến và bắt Ngô Kha đem đi. Ngô Kha mất tích từ đó.

Họ hàng của Ngô Kha cũng cho biết: Theo lệnh của Liên Thành, xác của Ngô Kha được vớt lên khỏi bờ hói ở Mỹ An đem lên bỏ nằm chết trần truồng trong phòng thẩm vấn. Không rõ từ nguồn tin nào, ông Phạm Bá Nhạc, Phó Công an quận Hương Thủy, biết chuyện ấy rất đau đớn. Ngô Kha có một người chị là mẹ kế của Phạm Bá Nhạc. Dù sao trên danh nghĩa Ngô Kha cũng là cậu của Nhạc. Nhạc liền lên Huế xin Liên Thành một ân huệ cho phép Nhạc mua cho Ngô Kha một cái săng. Liên Thành đồng ý với điều kiện phải giữ tuyệt đối bí mật. Nếu để lộ Nhạc sẽ bị giết ngay. Nhạc cam kết sẽ giữ bí mật tuyệt đối. Ngô Kha được táng ở cồn mồ phía nam Huế. Để giữ mạng sống của mình, Nhạc không dám hé môi ngay với bà Cao Thị Uẩn, thân mẫu của Ngô Kha. Sau 1975, Phạm Bá Nhạc đi học tập. Nhiều năm sau nầy, trước khi đi HO, Nhạc có nói nhỏ cho gia đình biết Ngô Kha đã chết vào ngày 27 tháng Chạp năm Nhâm Tý (nhằm ngày 30-1-1973) chứ không phải ngày 25 tháng Chạp như gia đình và bạn bè của Ngô Kha thường tổ chức kỵ trong mấy chục năm qua. Còn xác Ngô Kha được táng cụ thể chỗ nào thì vẫn còn trong vòng bí mật.

Gần đây, đối chiếu từ nhiều nguồn tư liệu, tôi đã khoanh vùng được nơi táng Ngô Kha ở cồn mồ làng An Cựu. Sau năm 1975 cồn mồ đó đã bị giải tỏa san lấp để dựng xí nghiệp Gỗ Hương Giang, nay là khu kho ngoại quan phía sau trạm xăng dầu gần Bến xe phía Nam. Xác của giáo sư, nhà thơ Ngô Kha được vùi lấp cụ thể vào tọa độ nào, hay còn nằm dưới đất vùng kho ngoại quan, hay đã được dời đi đâu v.v… là những câu hỏi ám ảnh chúng tôi, những người bạn, những người học trò và gia đình Ngô Kha trong mấy chục năm qua. Không trả lời được những câu hỏi nầy, chúng tôi thật không dám ngẩng đầu nhìn anh khi gặp lại ở chốn vĩnh hằng. Chúng tôi đang có kế hoạch nhờ nhà ngoại cảm Bích Hằng (Hà Nội) chỉ hộ. Nhưng nhân đây tôi có lời khẩn thiết gởi đến các ông từng làm việc dưới trướng Liên Thành biết rõ đầu đuôi cái chết của Ngô Kha như Lê Văn Thiện, Dương Văn Sỏ (có tin đã qua đời), Trương Công Ân,  Phạm Bá Đạt, Lê Đình Liên, Nguyễn Đình Cáp, Hồ Đình Chi v.v… đang ở Hoa Kỳ hãy cởi bỏ mọi hận thù, bố thí một chút từ tâm chỉ cho gia đình Ngô Kha[4] và họ Ngô ở Thế Lại và chúng tôi biết Ngô Kha đã được chôn lấp nơi đâu để chúng tôi đến đó dựng cho Ngô Kha một tấm bia và hằng năm đến ngày 27 Tết, đến thắp cho hương hồn Ngô Kha một nén hương. Mong lắm thay.

3. Hỏi: Ngoài việc giết thầy Ngô Kha, Liên Thành có còn phạm thêm những tội ác nào nữa không?”

Trả lời: Vì giới hạn của một  lá thư trả lời bạn đọc, tôi chỉ xin kể thêm một tội ác nữa của Liên Thành sau đây:

Biết tôi là người nghiên cứu về cụ Cường Để, mỗi lần gặp tôi anh Hà Thúc Quyết (bà con với ông Hà Thúc Ký, Đảng trưởng Đảng Đại Việt) hay kể chuyện người cháu nội của cụ Cường Để là Liên Thành, sếp công an mật vụ ở Huế cuối những năm sáu mươi đầu những năm bảy mươi. Quyết kể nhiều chuyện Liên Thành ác dã man. Tôi tường thuật lại sau đây một chuyện: Chuyện Liên Thành chặt đầu một người bạn thân trốn ở Thủy Bằng hồi mùa Hè năm 1968.

Theo Hà Thúc Quyết, người biết rõ chuyện chặt đầu bạn ấy của Liên Thành là bác sĩ Hà Công Lương (hiện đang định cư ở Nam California). Nghe kể nhiều lần nhưng tôi không dám tin. Rồi một hôm, vô tình tôi gặp cả Hà Thúc Quyết và Hà Công Lương ở quán cà-phê Sơn bên bờ sông Hương, tôi hỏi trực tiếp Hà Công Lương chuyện Liên Thành chặt đầu bạn thực hư như thế nào. Hà Công Lương khẳng định chuyện ấy có thực.

Di ảnh Hồ Đăng Lương, bạn rất thân của Liên Thành ngày xưa (Ảnh tư liệu của tác giả)

Di ảnh Hồ Đăng Lương, bạn rất thân của Liên Thành ngày xưa (Ảnh tư liệu của tác giả)

Qua thông tin của Hà Thúc Quyết, Hà Công Lương, tôi gặp cô Hồ Thị Châu, em ruột Hồ Đăng Lương, ở Huế, để phối kiểm lại các nguồn thông tin tôi đã nghe kể. Xin tóm tắt sự kiện đã được phối kiểm như sau:

Hồi đầu những năm sáu mươi thế kỷ trước, Hồ Đăng Lương ở Thôn Dương Xuân Thượng 1 (bên phải đàn Nam Giao), có hai người bạn cùng học Trường Tiểu học Nam Giao là Hà Công Lương và Liên Thành. Nhà của Hồ Đăng Lương khá, ông bà Hồ Đăng Duyên và bà Thái Thị Sen lại rất quý bạn của con. Vì thế Hà Công Lương và Liên Thành hay ở lại ăn cơm, học bài, chơi đùa ở nhà Hồ Đăng Lương. Ba người thân nhau như ruột thịt cho đến những năm học Trung học.

Bia mộ Hồ Đăng Lương tại thôn Dương Xuân Thượng 1, bên phải đàn Nam Giao (Ảnh của tác giả)

Bia mộ Hồ Đăng Lương tại thôn Dương Xuân Thượng 1, bên phải đàn Nam Giao (Ảnh của tác giả)

Sau đó Hà Công Lương đỗ Tú tài rồi vào Đại học Y khoa, Hồ Đăng Lương mãi đến năm 1967 mới đỗ và trốn lính, ở nhà với cha mẹ. Liên Thành học kém, nhà nghèo, không học lên cao được phải đi lính địa phương quân. Đến tháng 6-1966, Liên Thành xin chuyển qua làm Cảnh sát Đặc biệt, được Nguyễn Ngọc Loan tin dùng trong việc đàn áp Phong trào Đấu tranh Đô thị mùa Hè 1966 ở Huế. Vì chơi thân với Hồ Đăng Lương nên Liên Thành biết bạn mình có tư tưởng chống VNCH. Sau Tết Mậu Thân 1968, Liên Thành được báo tin Hồ Đăng Lương có hoạt động cho Việt cộng trong Tết Mậu Thân. Không nghi ngờ gì nữa, Liên Thành tìm bắt Hồ Đăng Lương. Đăng Lương biết thế nên trốn ra khỏi địa phương. Sau một thời gian truy tìm, đến ngày 6-6-1968, Liên Thành phát hiện được hầm bí mật nơi Hồ Đăng Lương đang trốn ở gần nhà ông Kiểm Hoanh, ở vùng núi sau lưng Lăng Khải Định thuộc xã Thủy Bằng. Liên Thành cho giở nắp hầm bí mật và gọi Đăng Lương lên nộp mạng. Nhưng Đăng Lương không lên,  Liên Thành rút chốt lựu đạn ném xuống hầm, Đăng Lương chụp lựu đạn ném lên lại. Liên Thành điên tiết cho đào hầm bí mật của Đăng Lương, kéo Đăng Lương lên khỏi miệng hầm và cầm dao chặt đầu người bạn học đã từng ăn một mâm, ngồi học cùng một bàn suốt nhiều năm xưa. Sau đó Liên Thành lấy đầu của Hồ Đăng Lương cắm vào một cái cọc chôn bên con đường từ lăng Khải Định về làng Dã Lê Thượng xã Thủy Phương với mục đích nhử phục kích đồng đội đồng chí của Đăng Lương ban đêm về lấy đầu Đăng Lương. Nhưng cả tuần sau Liên Thành không phục kích được ai, dân chúng địa phương sợ hôi thối đã lén lấy đầu Đăng Lương đem chôn. Đăng Lương bị bạn Liên Thành thảm sát, thân dập một nơi, đầu chôn một nẻo. Đến sau 1975 một vài năm, một đồ đệ cũ của Liên Thành (hiện còn sống gần chợ Bến Ngự) báo cho bà Thái Thị Sen biết Hồ Đăng Lương, con trai bà, đã bị thảm sát như thế nào và đã bị vùi dập nơi đâu. Nhờ thế gia đình của Hồ Đăng Lương tìm được thân và đầu của anh đem về ráp lại táng ngay trong khu vườn, nơi Liên Thành, Hà Công Lương và người đã bị bạn thảm sát chơi đùa năm xưa.

Chuyện thảm sát đã diễn ra hơn 40 năm, nhưng mỗi lần nghe kể lại ai cũng rùng mình.

Chuyện Liên Thành giết thầy Ngô Kha, chặt đầu bạn Hồ Đăng Lương chưa được Liên Thành viết trong hồi ký Biến động miền Trung. Nhân trả lời bạn đọc, tôi đề nghị những người đang có cuốn sách này nên photocopy bài viết này kèm theo cuốn sách để thấy rõ hơn “cái công lao to lớn” của Liên Thành thời làm Chỉ huy trưởng BCH/CSQG Thừa Thiên-Huế đối với chính quyền Nguyễn Văn Thiệu  trước đây.

Trong quá khứ Liên Thành đã hành xử với thầy mình và bạn mình dã man như thế, đến tuổi già đáng lẽ phải hồi tâm sám hối với trời đất, với ông bà để xin được giải tội trước khi giả từ cái cõi tạm nầy, nhưng Liên Thành đã không những không hồi tâm sám hối mà còn làm ngược lại. Lưu vong ở Mỹ, Liên Thành không gây được tội ác giết người bằng da bằng thịt nữa, nay xoay qua viết sách bịa đặt bao điều xằng bậy, ác độc hòng giết tinh thần, uy tín xã hội của những người không cùng “lý tưởng” làm tay sai cho ngoại bang Mỹ như mình. Nghiên cứu văn hóa, lịch sử Việt Nam tôi chưa hề gặp một mẫu nhân vật phản diện nào mang cái nghiệp độc ác, quỷ quyệt nặng nề như Liên Thành. Đến bao giờ Liên Thành mới giải được cái nghiệp chướng ấy?

Chúng ta hãy tin vào luật nhân quả!

Huế, 20-11-2009

© 2009 Nguyễn Đắc Xuân

© 2009 talawas blog


[1] Xem Nguyễn Đắc Xuân: “Kỳ Ngoại hầu Cường Để với Phong trào Đông Du”, trong sách Việt Nam 100 năm Phong trào Đông du và hợp tác Việt Nhật để bảo tồn, Phát triển di sản văn hóa Huế, Nxb Chính trị Quốc gia, Hà Nội 2009, tr.186-217.  Bài này nguyên là tham luận khoa học có tựa đề “Kỳ Ngoại hầu Cường Để – những điều tôi mới biết” đọc năm 2005 và đã photo tặng cho các anh Liên Á (cháu đích tôn của cụ Cường Để), cho Liên Hương, Liên Mai (anh em cùng cha khác mẹ với Liên Thành) và nhiều nhà nghiên cứu quan tâm đến Kỳ Ngoại hầu Cường Để.

[2] Trực tiếp với ông Ngô Luyện và ông Ngô Tuyền. Hai ông nầy thuộc hàng bác của Ngô Kha. Cùng hàng nầy có Tướng Ngô Dzu thời VNCH.

[3] Ông Ngô Giu là anh ruột của Ngô Kha, Phó Quận trưởng Hưong Trà, mất trong Tết Mậu Thân 1-1968. Nhà 42 Bạch Đằng cũng là cơ sở của Ngô Kha in ấn báo Tự Quyết và báo Mặt trận Văn hóa miền Trung trước đó.

[4] Gia đình Ngô Kha: Cha mẹ: Ông Ngô Tuyên (Tri huyện Lệ Thủy, Chánh án Quảng Bình) và bà Cao Thị Uẩn. Anh chị em: Ngô Cơ (mất sớm), Ngô Tú (hưu trí, hiện ở Chi Lăng, Đà Lạt), Ngô Thị Trang (mất), Ngô Thị Thuấn (mất), Ngô Giu (Phó Quận trưởng Hương Trà, mất trong Tết Mậu Thân 1968), Ngô Thị Huân (sinh năm 1933, hiện đang giữ nhà thờ tại Thế Lại), Ngô Kha (1935-1973).

Phản hồi

26 phản hồi (bài “Nguyễn Đắc Xuân – Vài điều về Liên Thành, tác giả “Biến động miền Trung””)

  1. Tran Hung says:

    Tôi không hiểu mục đích bài viết của Ngọc Thanh nhằm mục đích gì và có liên quan gì đến bài viết về đề tài Liên Thành? Nói lên tội ác của Liên Thành không có nghĩa là đồng loã với biến cố Mậu Thân. Tôi chỉ thấy một điều rất rõ, đó là lời phê bình của Ngoc Thanh quá lạc đề, chẳng khác nào cu Tý méc má bị chị Hai dẫm lên chân, chị Hai bèn méc má cu Tý hôm qua bị cô giáo phạt. Mỗi bài viết có một chủ đề riêng, ví dụ như một bài viết nói về tội ác của Nazi không bắt buộc phải lèo lái qua đề tài tội ác của Nhật ở Nanking. Chuyện này còn liên quan đến tiêu chuẩn thẩm mỹ của một bài viết nữa, xin Ngoc Thanh hiểu cho!

  2. Trần Huy Bách says:

    Kính gởi ông Ngọc Nguyên và ông Hưng Quốc,
    Theo ông Ngọc Nguyên, thì dường như ông chỉ “rợn tóc gáy” khi nghe ông Nguyễn Đắc Xuân kể chuyện (ông Liên Thành thủ tiêu (dã man) hai ông Ngô Kha và Hồ Đăng Lượng, còn chuyện bao nhiêu người Huế vô tội bị CS (trong đó có bàn tay của Nguyễn Đắc Xuân) chôn sống thì không đáng nhắc tới?
    Những nạn nhân bi thảm của Huế năm 68 ấy không phải là người VN hay sao thưa hai ông?
    Chắc hai ông là những trí thức ở Huế? Hèn gì năm nào Huế cũng bị thiên tai lũ lụt nặng nề, bởi có những người Huế hèn mạt chưa dám lên tiếng và nhận tôi trước vong linh của hơn 5000 người Huế bị giết dã man bởi bàn tay (góp phần) của chính đám trí thức Huế? Thời mạt vận của cố đô triều Nguyễn! Đám trí thức ấy còn thua xa thằng nhà quê, vô học “Chí Phèo” mà ông Hưng Quốc dùng để “tâng bốc” tôi.

  3. Cafedenda says:

    Thưa ông Nguyễn Đắc Xuân,

    Cám ơn ông đã cung cấp những thông tin về cái chết của hai người Huế, đó là ông Ngô Kha và ông Hồ Đăng Lương. Cầu cho vong linh của nhị vị trên được siêu thoát vào cõi tịnh độ của Phật A Di Đà.

    Tôi không biết địa chỉ e-mail của ông để mà gửi thư, nên đành phải viết ra đây mấy dòng cậy đăng và nhờ nhắn gửi đến ông tìm giúp những thông tin về những cái chết của những người Huế vào Tết Mậu Thân 1968 sau đây:

    1. Các em như Bùi Kha (16 tuổi), Phan Minh (16 tuổi), Nguyễn Duyệt (17 tuổi)… chết ở khe Đá Mài.
    2. Hai người Lê Hữu Bôi và Lê Hữu Bá, xác được tìm thấy cũng ở khe Đá Mài.
    3. Nghị Sĩ Trần Điền, Chủ tịch Ủy ban Canh nông Thượng Nghị viện, một trong những vị lãnh đạo cao cấp của Hướng đạo VN, đã từng làm Tỉnh trưởng Quảng Trị, làm giáo sư ở Huế.
    4. Thiếu Tá Từ Tôn Kháng, Tỉnh đoàn trưởng Xây dựng Nông thôn Thừa Thiên, nhà ở 176 Bạch Đằng (gần cầu Đông Ba) Huế.
    5. Ông Trần Ngọc Lộ, Bí thư Đại Việt Cách mạng (ĐVCM) Quận Phú Vang, người lập ra môn phái võ Thần Quyền ở Huế.
    6. Anh Trần Mậu Tý, ông Võ Thành Minh (người thổi sáo kêu gọi hòa bình ở Genève, 1954), ở Bến Ngự cũng bị chết Tết Mậu Thân 1968.
    7. Giáo sư Phạm Đức Phác, ông Lê Ngọc Kỳ…
    8. Linh Mục Lê văn Hộ và hai em Nguyễn Tiếp (13 tuổi) và Nguyễn Lụt (15 tuổ)i giúp lễ cho Cha ở làng Dương Lộc.
    9. Linh mục Bửu Đồng ở Phú Vang (trường La San).
    10. Nhóm bác sĩ người Tây Đức như bác sĩ Alois Alterkoster, bác sĩ Raymund Disher và vợ chồng bác sĩ Horst Gunther Krainick đã từng giảng dạy tại Đại học Y khoa Huế.
    11. Những mồ chôn tập thể tại chùa Áo Vàng (đường Võ Tánh), tại sân trường Gia Hội, phường Phú Cát hoặc vùng Phú Vang, Phú Thứ v.v… các nạn nhân bị đâm bằng lưỡi lê, bị đánh bằng cán cuốc vào sọ, bị bắn bằng súng hay bị chôn sống, tay bị trói bằng dây điện hay dây tre…

    Và còn nhiều, rất nhiều người khác nữa, có cả hàng ngàn người chết(khoảng 5000) trong tỉnh Thừa Thiên và các vùng phụ cận thành phố Huế.

    Được biết ông Nguyễn Đắc Xuân là nhà nghiên cứu Huế, và ông biết rằng; khi nói đến văn hóa Huế thì không thể thiếu yếu tố tâm linh. Vì vậy, mong ông NĐXuân tìm giúp những thông tin về hàng ngàn cái chết oan khiên nói trên, để vong linh của họ sớm siêu thoát về cõi Phật hoặc được ân sủng hưởng nhan thánh Chúa.

    Tái bút: Mọi người có hình ảnh, danh sách, tin tức gì thêm, xin cung cấp để giúp ông Nguyễn Đắc Xuân gặp thuận lợi và dễ dàng trong vấn đề tìm tòi, nghiên cứu.

    Xin đa tạ.

  4. Ngoc Thanh says:

    Ông Nguyễn Ước phân tích về Thiện ác, dù dưới Quan Điểm nào, hoàn cảnh nào, Ác vẫn là ác Thiện vẫn là thiện, như hồi nhỏ tôi thường nghe người mình nói: Thằng nớ ác quá, hay thằng nớ hiền lành lắm,
    Hễ là ác thì dù các anh có theo chủ nghĩa hay đường lối nào tốt đẹp nhất thời, thì hành vi tàn ác sẽ không được bào chữa theo tòa án lương tâm (đương nhiên chỉ những người còn lương tâm mới nhận thức được)
    Lương tâm theo tôi là tấm lòng như Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn muốn gởi đi cho mọi người, qua giòng sông Hương và các dòng sông quê hương, và nhắc nhở mọi người cùng làm điều đó.
    Hai trường hợp bắn nhau như ông Nguyễn Ước thí dụ thì quá đơn giản, quá hiển nhiên; như muốn nói là lúc đó (gặp trường hợp đó) ai cũng làm ÁC.
    Nhưng sao không thấy các ông ví dụ về vụ thảm sát Tết Mậu Thân?
    Đã tự nhận mình là những người con của Huế, nhất là Ông Nguyễn Đác Xuân, thì hơn 40 năm rồi, khi nhắc đến những ngày Tết Mậu Thân khói lửa và máu thịt rơi, ai cũng phải khóc cả, phải không các ông?
    Sao không ai hỏi lại vụ thảm sát ấy là do lực lượng nào? Hay là do tôi chưa đọc được văn liệu của nhà nước công bố?
    Những tội phạm chiến tranh trong thế giới tư bản bất nhân còn bị truy lùng lôi ra xử, mà người dân Huế lại lặng thinh trước cái mồ chôn tập thể của hàng ngàn ngưòi đồng hương?
    Bắn người treo đầu, thì có nhiều nguyên nhân, nhưng giết người hàng loạt như Mỹ Lai, Huế, Cam Bốt thì rõ ràng là ÁC và mãi mãi là ác quỉ, những người có khả năng và quyền lực phải nghĩ những điều ấy trước tiên.

  5. Tôn Văn says:

    Tôi đọc lại những trang sử cận đại với tâm trạng rất nặng nề dù biết rằng phơi bày và trải nghiệm lại những đau thương là cần thiết để lịch sử chứng tỏ sự công minh của mình và để con người càng được “người” hơn. Suy nghĩ sau đây giúp tôi gắng đón đọc những trang sử cũ; Có phải chúng ta đang (phải) làm một cuộc đại Sám hối tâm linh?

    Hy vọng
    Nghĩ về nội chiến Việt Nam và hận thù Quốc-Cộng

    Lịch sử đi mỗi bước cả ngàn năm,
    Con người là chứng nhân của lầm than, bi lụy…
    Điên đảo hận thù, nhọc nhằn lý trí,
    Hy vọng chỉ còn nơi nhất điểm linh tâm.

    Hy vọng
    chỉ còn
    nơi con chữ
    lặng câm!

    PS.: Tôi viết xong phản hồi rồi mới đọc học giả Nguyễn Ước; Xin chia xẻ cùng ông suy nghĩ: “Ngày nay, ôn lại chuyện xưa, có lẽ chỉ nên trình bày vấn đề sao để nhìn nhau rõ hơn và cùng và sám hối trong tinh thần thương xót cho cảnh ngộ của nhau, vì có lẽ hầu hết chúng tôi đều ‘vô phước’”

    Trân trọng.

  6. QuangSan says:

    Hai Ông Liên Thành và Nguyễn Đắc Xuân, đầu sông cuối sông, mắng qua mắng lại, ai cũng giành phần phải, cố phùng mang trợn mắt “rống” thật to. Chỉ tội cho người phải nghe là khó chịu.
    Cả hai không ai chịu soi mặt mình vào kiếng để thấy vết sẹo để đời, răng rứa hè?
    Những chuyện tình báo, chính chị chính em thì người dân kẻ biết người không, thường là bí mật, nhưng sinh hoạt và nhân sự ở Huế thì một ngưới cùng thời nếu có trí nhớ tương đối vẫn còn nhớ rõ, ví như: Thầy Tráng Cử, con Kỳ Ngoại Hầu Cường Để, thân sinh của Liên Thành là Hiệu trưởng trường tiểu học Trần Quốc Toản, Tổng Giám thị trường bán công là thầy Ấu Đức Tài… cái sai này của Ông Nguyễn Đắc Xuân đã cho tôi câu hỏi về những gì Ông viết, đúng được bao nhiêu phần trăm.
    NĐX nhận mình là người nghiên cứu sử, nhưng người đọc nghi ngờ chỗ đứng và góc độ nhìn của Ông ấy vào vấn đề Ông đã viết ra.

  7. Ngô Kha: trí thức cách mạng và lãng mạn?

    Bùi văn Phú (damau.org 21.07.2009)

    Tôi đã đọc thật kĩ lá thư của Ngô Kha ghi lại theo kí ức của ông Chu Sơn [damau.org 13.07.2009] và có nhận xét cùng một vài thắc mắc.

    Nếu thay các từ “toa” thành “tôi” và moa thành “các bạn”, “các em” thì đây là một bài diễn thuyết hùng hồn của Ngô Kha trước một đám đông. Theo tôi, ngôn ngữ mà ông Chu Sơn ghi lại loại văn cảnh diễn thuyết. Chúng ta cũng có thể tưởng tượng đó là một bài giảng trong giờ văn hay giờ công dân giáo dục mà thày Ngô Kha đang thao thao giảng cho học trò Quốc Học hay đang nói chuyện với sinh viên ở Huế.

    Nội dung bài giảng đó nặng tính cách mạng. Điều này có lẽ chưa phản ánh đúng con người Ngô Kha như trong tuyển tập Ngô Kha: ngụ ngôn của một thế hệ [Nxb Thuận Hoá, 2005. 348 trang] gồm các tập thơ “Hoa cô độc”, “Ngụ ngôn của người đãng trí”, “Trường ca hoà bình”, “Những bài thơ rời” và những sáng tác văn xuôi của Ngô Kha. Tuyển tập cũng bao gồm những cảm nhận của bạn hữu về tác giả, như của Hoàng Phủ Ngọc Tường, Trương Thìn, Lê Khắc Cầm, Bửu Ý, Thái Ngọc San, Võ Quê, Trần Phá Nhạc, Nguyễn Công Thắng. Đọc Ngô Kha tôi thấy anh là một người cách mạng, nhưng với một tâm hồn lãng mạn như nhiều thanh niên thời bấy giờ. Mà một người với tâm hồn lãng mạn thì khó thích hợp với những giáo điều cộng sản. Đây có thể là lí do khiến Ngô Kha không vào mật khu kháng chiến, dù cơ sở đã bố trí việc này.

    Có thể vì đã hiểu được Ngô Kha như thế nên ông Chu Sơn đã đưa đến kết luận nếu Ngô Kha không bị bên này thủ tiêu thì cũng sẽ bị bên kia giết.

    Cho đến hôm nay cái chết của Ngô Kha vào đầu năm 1973 vẫn còn là bí ẩn. Người có khả năng soi sáng cho sự việc là ông Nguyễn Phúc Liên Thành, lúc đó lo về an ninh tình báo ở Huế.

    Trong một bài viết về Trịnh Cộng Sơn [Biến Động Miền Trung] ông Liên Thành đã xác nhận về một lá thư Trịnh Công Sơn gửi cho Ngô Kha là có thật vì cơ quan an ninh tình báo do ông chỉ huy đã được đọc lá thư đó trước khi chuyển nó đến cho người nhận. Lá thư viết năm 1974, đăng trong tuyển tập Ngô Kha và có 3 chỗ (…), không biết nội dung có gì không đúng với quan điểm hiện thời mà bị cắt bỏ.

    Vậy thì lá thư Ngô Kha gửi ông Chu Sơn, theo ông kể là đã bị tịch thu khi ông bị bắt năm 1974. Như thế phải có những người khác nữa đọc được, đó là những nhân viên an ninh tình báo Việt Nam Cộng hoà đã thụ lí hồ sơ vụ bắt giam ông Chu Sơn. Và vì ông Chu Sơn có liên quan đến Ngô Kha và cơ sở hoạt động của cộng sản ở Huế, rất có khả năng ông Liên Thành cũng đã được đọc hồ sơ bắt giam ông Chu Sơn với tài liệu có lá thư bị tịch thu.

    Tôi không rõ hiện ông Chu Sơn còn ở trong nước hay đang sống ở hải ngoại. Nếu còn trong nước, là một người đã cùng hoạt động bên cạnh Ngô Kha, được nhận lá thư sau cùng của Ngô Kha viết trong những giờ phút cuối của đời mình, nhưng ông lại không có đóng góp gì trong truyển tập của Ngô Kha. Tại sao thế? Đến giờ ông ghi lại kí ức lá thư để đăng trên mạng ở hải ngoại. Bài viết của ông, đọc giữa những hàng chữ, có phản ánh ít nhiều suy nghĩ, tư tưởng của Ngô Kha, nhưng viết dưới dạng “ghi lại nguyên văn” một lá thư dài như thế thì không đúng với nguyên tắc cung cấp thông tin, tài liệu.

    Một thắc mắc khác về Ngô Kha là về người vợ của ông, Trịnh Vĩnh Thúy là em gái của Trịnh Công Sơn. Nhưng trong tuyển tập Ngô Kha cũng không nhắc gì đến người con gái này. Việc đi tìm tông tích của Ngô Kha, không do vợ mà do người mẹ là Cao Thị Uẩn viết đơn gửi lên lãnh đạo Việt Nam Cộng hoà vào tháng 12.1974.

    Thắc mắc về điểm này không phải là muốn soi mói chuyện riêng tư. Nhưng vì Trịnh Vĩnh Thúy là em Trịnh Công Sơn. Mà cuộc đời Trịnh Công Sơn là một bi kịch lớn của dân tộc với rất nhiều diễn viên đóng các vai rất tương phản nhau trong đó. Tương phản đến độ tưởng chừng như nghịch lí.

    Tôi chỉ là sinh viên hậu sinh, đang chuẩn bị nhập cuộc nên thời đó rất muốn biết về sinh hoạt của các bậc đàn anh. Bây giờ nhìn lại lịch sử và đối diện với hiện tại tôi vẫn còn muốn tìm hiểu xem bậc đàn anh của mình đã xả thân tranh đấu vì những lí tưởng nào?

  8. Nguyễn Ước says:

    Bạn Lê Thượng niệm danh Phật A Di Ðà rồi hỏi một số người trong thế hệ “các ôn” (hình như là thế hệ chúng tôi) mần răng mà ác rứa. Thật ra, thiện và ác chỉ là lối diễn tả có tính qui ước cho tiện dụng khái niệm “công đức” (kusala) và “không công đức” (akusala) của Phật giáo. Khi con người lâm vào một cuộc nội chiến đẫm máu và khốn nạn như vừa qua, ta không nên lấy khái niệm thiện ác thông thường làm định chuẩn qui kết; có lẽ nên dùng khái niệm của PG và sẽ thấy vấn đề dễ cảm thông hơn.
    Bản thân tôi có trải nghiệm hai trường hợp.

    Khoảng năm 1964, dân vệ của xã Phong An (quê của Hoàng Kim Loan, theo Liên Thành), quận Phong Ðiền, tỉnh Thừa Thiên bắn chết một du kích quân trong xã, rồi đem phơi xác trên chỏng tre giữa chợ Bồ Ðiền, làng tôi. Suốt ba ngày đó, bạn hàng bán cá bán thịt không dám mang hàng vô chợ. Tới lúc người vợ tới khóc, (3 ngày sau), không hiểu tại sao trong thi thể của người chết máu chưa đông hết mà còn nhỏ từng giọt xuống đất!

    Khoảng năm 1972, trong một lần đi cứu trợ xã hội tại thôn Hiền Sĩ, cũng thuộc xã Phong An, quận Phong Ðiền, tôi được dẫn tới một căn nhà gỗ của ông ấp trưởng có con trai thoát ly theo du kích. Trước đó mấy hôm, trong dịp giỗ ông nội, con trai của ông dẫn đồng đội về, kê súng AK lên thành cửa sổ hai bên, quạt thẳng vào cha mẹ họ hàng đang ngồi ăn giỗ. Chết cả chục người, trong đó có thân phụ của cậu ấy. Khi tôi tới, còn vết máu trên vách ván.

    Thôn Hiền Sĩ này cũng là nơi tử nạn của học giả Phạm Quỳnh vào năm 1945.
    Ngày nay, ôn lại chuyện xưa, có lẽ chỉ nên trình bày vấn đề sao để nhìn nhau rõ hơn và cùng và sám hối trong tinh thần thương xót cho cảnh ngộ của nhau, vì có lẽ hầu hết chúng tôi đều “vô phước”. Khi tiếng súng rền trong tai, khói súng cay xè mắt, thuốc súng nghẹt mũi và chung quanh, đồng đội gục xuống, máu thịt vương vải, thì mọi sự không còn bình thường nữa!

    Nhân đây, tôi cũng xin góp ý với từ ngữ Việt Cộng. Theo chỗ tôi biết, trước tháng 4.1975, trong các bản tin chiến sự, phóng sự chiến trường hay tài liệu chính thức của chính phủ VNCH, tiếng ”Việt Cộng” chỉ dùng để gọi du kích quân hay bộ đội hay cán bộ của MTGPMN, với các đơn vị như tiểu đoàn, nông trường (trung đoàn), công trường (sư đoàn), các cơ sở nằm vùng; còn các bộ đội miền bắc tham gia chiến trường miền nam thì được gọi là “cán binh Bắc Việt”, hay “quân chính qui BV”, với các đơn vị được gọi chính thức là trung đoàn, sư đoàn… Mãi tới sau 1975, không hiểu do đâu mà có hiện tượng dùng tiếng “Việt Cộng” để chỉ chung những người theo ÐCSVN, cả nam trung bắc.

    Tôi cũng ao ước được anh Liên Thành đề cập một cách cụ thể (có tính sự kiện) tới cái chết của một người tôi quí mến là anh Ngô Kha.

    Cũng xin anh Nguyễn Ðắc Xuân viết cho một bài (có thể trình bày một lần rồi thôi) về “vụ án” anh Trần Mậu Tý, người cũng thường lên diễn đàn trong những cuộc hội thảo tranh đấu của SV Huế, chung với anh, anh Tiêu Dao Bảo Cự, Phan Chánh Dinh, v.v. hồi 1965/66.

  9. Hưng Quốc says:

    Rất cảm ơn ông Nguyễn Đắc Xuân đã lên tiếng, thú thật khi đọc những bài của ông Trần Kiêm Đoàn tôi cũng có bán tín bán nghi, nhưng đọc đến bài này thì mười phần cũng chắc đến tám chín phần về thân thế con người Liên Thành. Con người này đặc biệt có hai cái giàu, đó là trí tưởng tượng và lòng “nhân ái”. Tôi cũng chỉ cần biết đến thế.

    Ông Trần Huy Bách ở đây có một phản hồi mang đặc tính “Chí Phèo”, cay cú gì mà ông chửi la làng cả tổng “các ông” lên thế?

  10. dontran says:

    Xem ra hai ông Liên Thành và Nguyễn Đắc Xuân sau 34 năm vẫn chưa thấy gì là sai lầm của mình. Hai ông là tiêu biểu cho thế hệ trước đây ở Việt Nam; vẫn khăng khăng cho là họ đã đi làm “Cách mạng cứu nước”. Thực ra họ chỉ là những người bị lường gạt theo những con người dùng bạo lực để giết đồng bào không gớm tay hay thương xót và hủy diệt đi nhiều thế hệ sau này của dân tộc. Họ vẫn còn huênh hoang về những việc làm trước đây, và loay hoay cố tuyên dương công trạng của chính mình. Đó là tại sao cộng sản Việt Nam vẫn tồn tại đến ngày nay.

  11. Hoà Nguyễn says:

    Không hiểu tại sao bài viết của ông Nguyễn Đắc Xuân có kèm theo mấy tấm ảnh, như ảnh của tác giả, của ngôi mộ, bàn thờ. Để minh hoạ cho những thứ gì? Tôi thấy ông Xuân như muốn dùng ảnh chụp người thật, vật thật để chứng minh chuyện ông viết cũng là thật, hay ít ra là để gây xúc động cho người đọc. Người trong nước tin, và dễ bị thuyết phục bởi kỹ thuật viết như vậy sao. Thấy ở bài khác, tác giả đưa ra nhiều ảnh chụp nhiều kiểu nhà vệ sinh khác nhau, và như thế là có lý, vì không thể mô tả hay khó tưởng tượng với người đọc. Đằng này một ngôi mộ đẹp hay hoành tráng như thế nói lên được gì về nội dung bài viết mà đưa lên đây.

    Hai ông Nguyễn Đắc Xuân và Nguyễn Phúc Liên Thành có cách viết gần nhau, gần văn phong, gần nội dung, chỉ có vài thứ như màu mực là khác. Cho nên nếu bây giở gặp lại nhau, người đọc hai ông có cảm tưởng ông Đắc Xuân sẽ tìm cách chôn sống ông Liên Thành dưới lòng đất Thần kinh vì là ngụy và làm việc cho CIA, nếu không bị ông Liên Thành ném xác xuống dòng sông Hương vì là CS. Nhưng chắc ông nào cũng nói mình không phải như người khác tố cáo như vậy, và có thể chưa từng làm tổn thương ai.

  12. Lê Thượng says:

    Nam mô a di đà Phật!
    Các ôn mần răng mà ác rứa?

  13. Hoàng Đại Dương says:

    Ôn Nguyễn Đắc Xuân,

    Ôn nghĩ răng về những người như ri bây chừ đang còn ở Huế?

    http://www.bbc.co.uk/vietnamese/culture/2009/11/091122_tranvangsao_poetry.shtml

  14. Ngoc Nguyen says:

    Đọc bài của ông Nguyễn Đắc Xuân tôi lạnh cả người, nhưng đọc phản ứng của ông Trần Huy Bách tôi còn hoảng hồn hơn: thay vì đọc và cảm nhận những đau đớn mà người Việt đã gây cho nhau dưới sự lãnh đạo thiêng liêng của ngoại bang Mỹ, Nga, Tàu thì ông Bách vẫn lạnh lùng nhìn mọi việc qua lăng kính “bên ta/bên địch” hoặc nói theo kiểu người Mỹ là Cowboys/Indians. Cách đây vài năm tôi cũng có cái cảm giác rờn rợn này khi nhiều người hải ngoại dùng những lời lẽ giận dữ và đôi khi hạ cấp khi thiền sư Nhất Hạnh tổ chức Giới Đàn Giải Oan ở Việt Nam. Một cử chỉ thuần tuý tình người như vậy mà họ vẫn còn cố lồng chủ nghĩa, phe phái, hận thù vào khiến tôi phân vân họ đã làm những chuyện gì động trời trong thời kỳ chiến tranh “tối lửa tắt đèn” chăng?

  15. Trần Huy Bách says:

    Ông Nguyễn Đắc Xuân,

    Ông kể tội ác của ông công an “ngụy” Liên Thành, còn cá nhân Nguyễn Đắc Xuân và người bạn “đi hái phù dung” Hoàng Phủ Ngọc Tường của ông đã liên quan đến việc giết bao nhiêu mạng người, kể cả thầy và bạn của các ông trong vụ thảm sát Mậu Thân? Chắc ông cũng đã từng thấy nhiều ác mộng? Và có khi nào lòng ông còn biết chút sám hối không ông? Bàn tay cũng bị vấy máu của các ông biết lấy gì mà rửa, thưa ông nhà giáo và bây giờ đang là một nhà viết sử? À, mà khi viết sử, ông có nêu đủ tên những tay đao phủ, mang trọng tội với Huế với dân Huế trong năm 1968 hay không?

    Cám ơn ông.

1 2
  • talawas - Lời tạm biệt

    Nói lời chia tay sau 9 năm tồn tại, chúng tôi thiết tha hi vọng vào sự ra đời của những mô hình báo chí và truyền thông mới, thực hiện bởi những người được trang bị những khả năng và phương tiện mà chúng tôi đã không thể có, với cùng một nhiệt thành phấn đấu cho một nền báo chí tự do cho Việt Nam... đọc tiếp >>>

  • Phản hồi mới nhất của độc giả