Hoàng Ngọc-Tuấn – Khi con người trở thành con vẹt
29/11/2009 | 7:00 sáng | 43 phản hồi
Chuyên mục: Văn hoá – Giáo dục
Thẻ: Hội nghị Việt kiều > người Việt hải ngoại > Trần Thanh Vân
Đọc đoạn văn dưới đây, tôi phải bật cười. Ông GSTS Trần Thanh Vân, Việt kiều Pháp, phát biểu nhân dịp về Việt Nam dự Hội nghị Việt kiều 11/2009 như sau:
“Tôi khẳng định rằng, người Việt Nam ở nước ngoài rất muốn trở về Việt Nam để làm việc. Tôi nói thật người Việt mình sống ở nước ngoài như Mỹ, Pháp cũng khổ lắm, đi làm việc cả ngày khi về phải nấu ăn, rửa chén bát, làm hết mọi việc trong gia đình.
Tôi thấy sống ở Việt Nam rất hấp dẫn và sung sướng hơn nhiều ở nước ngoài. Các GS được xã hội rất tôn trọng, sinh viên kính phục ở nước ngoài không được như thế.”
*
Trần Thanh Vân: “Tôi khẳng định rằng, người Việt Nam ở nước ngoài rất muốn trở về Việt Nam để làm việc.”
Tôi muốn hỏi:
— Ông lấy tư cách gì mà “khẳng định” giùm cho hàng triệu người Việt Nam ở nước ngoài?
— “Người Việt Nam ở nước ngoài” mà ông nói đến ở đây chiếm bao nhiêu phần trăm trên tổng số người Việt Nam ở nước ngoài?
— Hay “người Việt Nam ở nước ngoài” mà ông nói đến ở đây chỉ là một nhóm người có tư cách giống y như ông?
— Tại sao chính ông “rất muốn trở về Việt Nam để làm việc” nhưng lại không về hẳn cho toại nguyện, mà chỉ thỉnh thoảng ghé về theo kiểu cưỡi ngựa xem hoa dăm ba bữa, rồi trở ra nước ngoài để sống, làm việc và than van là “khổ lắm”?
*
Trần Thanh Vân: “Tôi nói thật người Việt mình sống ở nước ngoài như Mỹ, Pháp cũng khổ lắm, đi làm việc cả ngày khi về phải nấu ăn, rửa chén bát, làm hết mọi việc trong gia đình.”
Tôi muốn hỏi:
— Theo ông Trần Thanh Vân thì người Việt sống trong nước không khổ? Họ đi làm về thì không phải nấu ăn, rửa chén bát, làm hết mọi việc trong gia đình?
— Thế thì ai làm cho họ những việc ấy? Những người đầy tớ chăng?
— Những người đầy tớ ở Việt Nam là người ngoại quốc chứ không phải là “người Việt mình” hay sao?
— Có phải ông Trần Thanh Vân ở bên Pháp không có đủ tiền thuê đầy tớ, cho đến khi về thăm Việt Nam thì ở khách sạn có người phục vụ, hay mướn nhà ở ngắn hạn và thuê đầy tớ với giá rẻ mạt, nên ông cảm thấy cuộc sống của ông sang trọng hẳn lên, không “khổ lắm” như khi còn ở Pháp?
— Việt kiều đem tiền về nước sống rủng rỉnh trên đầu của một nhóm đầy tớ nghèo nàn khốn khổ thì vinh dự lắm chăng, là thể hiện lòng “yêu nước” chăng?
— Phải chăng nỗi khổ của một kẻ trí thức thì chỉ vỏn vẹn ở chỗ phải nấu ăn, rửa chén bát, làm việc nhà?
— Thế còn khi chứng kiến những sự đàn áp, xâm phạm nhân quyền, bất công xã hội, tham nhũng tràn lan trong xã hội, thì kẻ trí thức vẫn sung sướng, không hề cảm thấy khổ sở chút nào ư?
*
Trần Thanh Vân: “Tôi thấy sống ở Việt Nam rất hấp dẫn và sung sướng hơn nhiều ở nước ngoài. Các GS được xã hội rất tôn trọng, sinh viên kính phục ở nước ngoài không được như thế.”
Tôi muốn hỏi:
— Xin ông Trần Thanh Vân cho biết cụ thể sống ở Việt Nam thì “rất hấp dẫn và sung sướng hơn nhiều ở nước ngoài” trên những phương diện nào?
— Có phải ông Trần Thanh Vân làm Giáo sư ở Pháp suốt bao nhiêu năm nay mà không được xã hội Pháp tôn trọng? Không được sinh viên Pháp kính phục? Chỉ khi về đến Việt Nam thì ông mới được “xã hội tôn trọng, sinh viên kính phục”?
— Phải chăng một nhà giáo là kẻ chỉ biết sung sướng khi được “xã hội tôn trọng, sinh viên kính phục”, bất chấp cái xã hội đó đầy những ung nhọt văn hoá, bất chấp cái nền giáo dục đó tệ hại, nhếch nhác?
*
Tôi thấy Trần Thanh Vân và Nguyễn Hữu Liêm rất giống nhau, chỉ khác một chút xíu là Trần Thanh Vân không có lối nói giả giọng triết lý để làm sang. Về Nguyễn Hữu Liêm thì tôi đã có phát biểu một ý kiến ngắn. Tôi xin chép lại nơi đây cái ý kiến đó để mời ông Trần Thanh Vân và những người giống như ông đọc thử:
Tôi đến sở thú xem người ta dạy thú. Tôi thấy những con thú nghe lời răm rắp. Người ta dạy bằng cách nhét vào mồm chúng những viên thức ăn. Bây giờ tôi mới hiểu rằng để dạy một hạng người nào đó thì cũng tương đương như vậy. Cứ thảy cho vài viên ngọt ngọt, thì hạng người nào đó cũng nói bô bô theo lời chủ, chẳng khác gì những con vẹt đói khát và ngu xuẩn. Tất nhiên so với loài vẹt thì hạng người đó có phần hơn, vì còn biết chêm triết lý vặt vào cho sang trọng nữa!
Sydney, 29.11.2009
© 2009 Hoàng Ngọc-Tuấn
© 2009 talawas blog


Nghe hai ông Trần Thanh Vân và Nguyễn Hữu Liêm phát biểu sao giống ông “Tủ chịch” nói ở Cuba vậy?
“Tôi cũng tự hỏi: “Tại sao ở Việt Nam sướng hơn ở nước ngoài mà những ông bà Việt kiều như ông Trần Thanh Vân, Nguyễn Hữu Liêm… không đàng hoàng về VN hưởng thụ mà thụt ra thụt vào như kiểu “đánh đĩ” vậy?
Tại sao ở VN sướng hơn ở nước ngoài mà gái VN phải làm đĩ ở Malaysia, Singapore, Thái Lan… Con nhà lành thì ao ước lấy chồng Việt kiều (tất nhiên để được sống ở nước ngoài), chấp nhận làm “món hàng tươi sống” cho các ông Đài Loan, Tàu khựa, Hàn Quốc tuyển chọn… ?
Tại sao ở VN sướng hơn ở nước ngoài mà người VN vay nợ thế thân chạy đôn chạy đáo để được đi lao động, làm đầy tớ ở nước ngoài?
Tại sao ở VN sướng hơn ở nước ngoài mà sau hơn 34 năm, người VN vẫn tiếp tục trốn ra khỏi nước bất chấp nguy khốn (chắc các ông biết thông tin hiện vẫn đang có những người VN trốn tránh trong những cánh rừng ở Pháp)?
Tôi không tin các ông là những người “thiếu muối Iode”, vì các ông có nhiều bằng cấp quá. Tôi chỉ có thể hiểu được tuyên bố của các ông là các ông chỉ là loại người theo đóm ăn tàn, theo voi ăn bã mía… từ bỏ phẩm chất trí thức của mình”.
Kính các bác,
Chẳng nên bực bội làm chi! Vấn đề là làm sao để chọc thủng bức tường lửa đang trùm lên đầu dân tộc, chỉ có như thế mới mong ngày nào đó ta không nhục khi đi ra ngoài.
Vì thế tiểu bối mong các vị trí thức cao niên cũng như thấp niên nên khách quan khi gửi bài cũng như góp ý để bọn hậu sinh chúng em không nể phục thì cũng còn chút tôn trọng. Nếu thái quá không tôn trọng sự khác biệt thì cũng khác gì bọn ấy.
Xin cám ơn anh Hoàng Ngọc-Tuấn. Xin kể một câu chuyện sau để minh họa thêm:
Ếch ta hăm hở nhảy ra khỏi giếng. Trời quá lớn, nắng quá rát, gió quá lộng. Ếch nhảy xuống giếng lại, ngậm miệng và trở thành ếch kiều yêu giếng.
Bất trí !
“Tôi thấy Trần Thanh Vân và Nguyễn Hữu Liêm rất giống nhau, chỉ khác một chút xíu là Trần Thanh Vân không có lối nói giả giọng triết lý để làm dáng.” (Hoàng Ngọc Tuấn)
Nhưng, một Giáo Sư Tiến Sĩ (GSTS) thành thân và làm việc ở nước ngoài, đâu có phải cùng loại mà một người viết đã phải gọi là hạng “Gia Súc Thiến Sót” như một số lớn ở trong nước đâu mà phát biểu một tư duy giản dị của mình một cách quá lóng ngóng như vậy thì đòi hỏi “xã hội phải tôn trọng, sinh viên phải kính phục.” là một đòi hỏi thật không biết mình, biết người một chút nào cả và những hạng người như thế thì dù học hành, công trình có “hàn lâm” đến bao nhiêu chăng nữa cũng chỉ đáng gọi la hạng bất trí mà thôi.
“Tôi khẳng định rằng, người Việt Nam ở nước ngoài rất muốn trở về Việt Nam để làm việc. Tôi nói thật người Việt mình sống ở nước ngoài như Mỹ, Pháp cũng khổ lắm, đi làm việc cả ngày khi về phải nấu ăn, rửa chén bát, làm hết mọi việc trong gia đình. Tôi thấy sống ở Việt Nam rất hấp dẫn và sung sướng hơn nhiều ở nước ngoài. Các GS được xã hội rất tôn trọng, sinh viên kính phục ở nước ngoài không được như thế.”
(GSTS Trần Thanh Vân, Việt kiều Pháp, Hội nghị Việt kiều 11/2009)
Tôi không thấy gì bực mình qua câu nói này của GS TTVân. Vì đây là sự thật cho rất nhiều “người Việt nước ngoài” yêu nước thật sự. Tuy nhiên cho một số những người tôi quen đã “vội vã trở về và cũng đã vội vã ra đi” (câu này có trong một bài hát), tôi sẽ viết lại như sau :
“Tôi khẳng định rằng, người Việt Nam ở nước ngoài sau khi trở về Việt Nam để làm việc một thời gian. Họ chán ngán lắm. Tôi nói thật người Việt mình sống ở nước ngoài như Mỹ, Pháp mặc dù đi làm việc quần quật cả ngày và khi về phải nấu ăn, rửa chén bát, làm hết mọi việc trong gia đình nhưng họ rất hạnh phúc, họ có đủ những tự do cơ bản như tự do ngôn luận, tự do hội họp, tự do tín ngưỡng và nhận thức. Họ có những đặc quyền về y tế và quyền bình đẳng trước pháp luật. Tôi thấy sống ở Việt Nam rất vất vả và cực hơn ở nước ngoài nhiều. Đời sống bụi bặm, xe cộ như mắc cữi, cây cối trong khu tôi ở ngày xưa bị chặt đi hết để các ông lớn xây dinh thự, môi sinh ô nhiễm rất là trầm trọng. Sông chảy qua cầu Phú Nhuận gần nhà cũ của tôi tắc nghẽn vì … rác. Các GS tuy được xã hội tôn trọng và sinh viên kính phục nhưng đó chỉ vì chức vụ của tôi, ở nước ngoài tôi cũng được những tôn trọng và vinh dự đó, không vì chức vụ của tôi nhưng vì tôi là một con người. Một anh phu đổ rác ở Bắc Mỹ và Âu Tây cũng được tôn trọng như anh giáo sư đại học. Tất cả đều quan trọng và có quyền sống, quyền mưu cầu hạnh phúc và quyền được tự do. Ở Việt nam nếu anh có lỡ đạp xích lô hay làm phu đổ rác (xin lỗi các quý vị này nhé), người ta coi rẻ anh đến độ họ xỉ vả anh ngay trên vỉa hè thành phố và nếu những người này có lỡ đau ốm thì họ chỉ còn chờ chết. Những người phu đổ rác ở Canada chúng tôi nếu ốm có nhà nước lo và họ có thể nằm chung bệnh viện với thủ tướng chính phủ và họ được tiếp đãi như một con người có quyền sống chứ không phải như một con vật ở Việt Nam. Xin ký tên : GS Tiến Sĩ NNNVVNRVVRĐ (= người nước ngoài về VN rồi vội vã ra đi).
Xin cám ơn talawas đã cho đăng bài của NHLiêm và câu nói của GS TTVân.
Mấy ông giáo sư già như ông Trần Thanh Vân cứ khen về VNXHCN sướng mà có thấy ông ta về làm giáo sư đâu. Một năm thì nghỉ hè đến VN làm vài seminar rồi hết hè lại chạy qua Pháp. Kêu khổ ở Tây mà vẫn sống ở Tây.
Tôi thật không hiểu nổi các vị giáo sư như ông Trần Thanh Vân đây; học rộng, biết nhiều, dạy dỗ đào tạo biết bao nhiêu học trò mà gần cuối đời lại đi than khổ, than cực vì những chuyện rất là bếp núc như thế này. Tất nhiên, giáo sư thì cũng là người, có khổ, có cực thì than. Nhưng thiết nghĩ những chuyện như vậy nên nói trong tiệc nhậu mang tính thân hữu trong gia đình hơn là nói giữa bàn dân thiên hạ, giữa một đại hội quy tụ những 900 mạng tinh hoa lưu vong, được xem là những người làm rạng danh nước Việt.
Lẽ ra, mấy vị đại biểu như ông Nguyễn Hữu Liêm, Trần Thanh Vân… có điều kiện phát biểu mạnh dạn để đóng góp ý kiến cho cái thực trạng đang rất tệ hại của đất nước. Các ông ấy sợ cái nỗi gì mà không nói nhỉ? Há miệng mắc quai hay là vì cái thân muốn được trọng dụng, sung sướng mà đành im lặng? Có kiến thức mà không có tính cách. Trí thức kiểu này không hợp với lời dạy của ông Hồ Chí Minh: Có tài mà không có đức thì vô dụng.
Tưởng là tổ chức cái Đại hội VK to lớn với mục đích chiêu hiền, đãi sĩ để được nghe cái ý kiến đóng góp gì tốt đẹp cho cam, ai dè lại được nghe lời phát biểu rất là ba láp như thế này. Mượn mấy chữ của ông Trịnh Hữu Tuệ để diễn tả cái nỗi “xót xa” của phía nhà nước đứng ra tổ chức và thấy được sự “thảm hại” của những vị trí thức Việt kiều tham dự.
Xin mượn bài “Hội nghị về chuồng” vietvungvinh.com
để nói với GSTS Trần Thanh Vân “Tôi thấy sống ở Việt Nam rất sung sướng…”
Về nguồn ơi về nguồn ơi
Kẻ đui người điếc mọc mời bon chen
Mủ lông áo gấm mặt hèn
Ngày chui “cửa” động , đêm luồn “đáy” trôn
Trí thức ,trí ngủ,trí cùn
Mặt heo chân vịt ùn ùn về quê
Vói tay ăn có diễn hề
Chia phân , giật máu một bè lưu manh
Đứa mua đất , đứa xây thành
“Xã Hội Chó Ngáp” hoành hành dân đen
Thi đua phát triển gối mền
Trùm đầu dân tộc ưu phiền muôn niên
Đoàn kết lại ? Đảng gom tiền
Xây lò điạ ngục đốt hồn dân oan
Đảng bao sư chạy trai đàn
Ngày nay đổi trắng thay đen kiệu vàng
Ba Đình nến đỏ hai hàng
Cọp beo nhảy múa phố,làng điêu linh
Bà mẹ quê đứng đầu đình
Tô hô ngắm ‘bác” rung rinh cột nhà
Quỷ ma cướp đất ủi nhà
Nước thời quản lý con gà cái soong
Đảng vung tay lớn nối vòng
“Tâm tư,tham vấn,góp lòng trung ương”
Đảng tâng bốc kẻ lạc đường
Mâm xôi oản chuối cho phường háo ăn
Nhìn xem Nhất Hạnh ăn năn?
“Trai đàn tế độ” muôn phần xác xơ
Hoài trông cỏ thắm xa mờ
Việt kiều hí hửng tưởng bờ bến xưa
Bàn tay đảng tráo lọc lừa
Vắt chanh bỏ vỏ bài cờ cọng nô
Hỏi người đại tướng ở mô
Dây thun đứt ruột ,tờ thư đâu rồi
Chị em bỏ ruộng ,bỏ đồi
Bỏ Trung Nguyên lại cho người Hán leo
Đi mô cũng nhớ cột chèo
Nhớ nhà tù lớn con đò quê hương
Linh mục Lý cảnh đoạn trường
Công Nhân vật lộn tuổi hồng gian truân
Trang Đài một mất một còn
Tinh thần bất khuất con Hồng Lạc Tiên
Tự do,dân chủ,nhân quyền
Đảng chê đảng ghét đảng ghiền thành tương
Đảng độc tôn chọn một đường
Yêu mùi tanh máu .Mê đồng đô la
Về chuồng nuôi hổ xây nhà
Xây thành tang tóc quê cha ưu sầu.
Lê Hải Lăng
Tôi – một nhà giáo về hưu – cũng hoàn toàn đồng ý với ông Hoàng Ngọc-Tuấn về những phân tích lời của GS Nguyễn Hữu Liêm, một “Việt kiều yêu nước”, một “khúc ruột ngàn dặm” được nhà nước VN đài thọ toàn bộ chi phí về HN “họp” rồi phát biểu!
Thưa ông Liêm, tôi ở VN, từng đầu tắt mặt tối để kiếm tiền nuôi gia đình, lo việc học hành của con cái, phải từng đạp xe đi mua mạt cưa, củi gỗ đầu thừa đuôi thẹo, trấu về nấu cơm, đun nước. Tôi cũng từng đón chờ để hứng từng xô nước về dùng, từng “xếp hàng cả ngày” mua mấy lạng thịt theo tem phiếu, mua gạo theo tiêu chuẩn + bo bo, sắn lát. Nên tôi thấy hình như ông Liêm chỉ “cưỡi ngựa xem hoa” và chỉ là các anh mù sờ voi, phát biểu linh tinh nhằm đề cao nhà nước VN, lí tưởng hoá cuộc sống hiện tại ở nước ta thôi!
Tôi xin được kể một chuyên ngụ ngôn sau:
Có một anh nghèo, nhà anh có đến 4 đứa con, một bà vợ lại sinh sống trong 15 mét vuông nên chi rất bực bội, cảm thấy vô cùng khổ sở, lo bữa hôm đứt bữa mai… Nghe người mách có ông thầy pháp cao tay ấn thường chỉ cho người ta cách sống thoải mái, hạnh phúc. Anh tìm đến vấn kế.
Thầy pháp bảo rằng: “Anh về nuôi thêm 5 con vịt, hai con lợn, 1 con chó nữa… sau vài tháng anh lại gặp tôi!”
Nghe lời, anh chàng về nuôi thêm các con vật đó bằng cách cho chúng sống dưới giường, dưới tủ…
Và chưa tới vài tháng, anh hết chịu nổi, vợ con càng than phiền, nhưng sợ anh mà không dám nói. Anh đến gặp thầy pháp trước hạn và than thở: “từ ngày nuôi thêm mấy con vật ấy, theo lời thầy bày, tôi thấy quá khổ vì đêm ngủ không an giấc bởi tiếng heo kêu, chó gầm gừ, vịt quang quác… Thôi thầy bày cách khác đi!”
Thầy phán: ” Mang hết các thứ lại đây cho thầy. Dọn dẹp nhà cửa cho sạch sẽ anh sẽ thấy thoải mái ngay”.
Nghe theo lời, anh mang tất cả lên tặng thầy pháp, dọn rửa nhà cửa cho bớt mùi xú uế. Tối hôm ấy gia đình anh ngủ ngon giấc như chưa từng như thế trong vẫn không gian 15 mét vuông ấy!
Cái mà những người trong nước hiện đang thấy thoải mái chẳng qua do Đảng CS lấy bớt đi các thứ phiền hà mà chính họ tạo tra thôi! Vì vậy mà đừng có vội thấy dân tình khá lên, có của ăn của để mà nghĩ họ sống thoải mái, hạnh phúc khi quanh mình còn biết bao bất công, khó chịu, kẻ ăn không hết, người lần không ra… Và gần đây, lên mạng facebook cũng bị lock, ngay cả talawas này trước đây vài tháng vẫn phải vượt tường lửa mới đọc được. Nay họ “bỏ” phong toả (không biết sẽ bao lâu) mới vào được!
ĐẤT SINH CỎ
Tục ngữ Việt nam có câu là:
“Già sinh tật, đất sinh cỏ.” mà,
Nói chung, tật đây là tật xấu,
Chớ chẳng phải nết tốt đâu.
Chả có gì ngạc nhiên cả,
Thôi hãy để cho họ hót cho đả,
Chỉ khoảng chục năm nữa thôi,
Họ sẽ di chuyển về vùng 5 C/T hết cả rồi,…
[Một kẻ hèn mọn]
Khi đọc toàn bộ bài phỏng vấn gs Trần Thanh Vân đăng trên Dân Trí, tôi thấy rằng đọan văn mà Talawas trích dẫn đã bị cắt xén và Hoàng Ngọc-Tuấn dựa vào đó để đưa ra những nhận định ngoài ngữ cảnh (out of context) của mình, nếu không muốn nói là hiểu sai hoặc có một “ẩn ý” nào đó. Để minh bạch, hãy đọc lại câu hỏi và câu trả lời của gs TTV.
(Trích)
…………….
Câu hỏi: Dư luận nói rất nhiều về việc Việt Nam để “chảy máu” chất xám khi sinh viên giỏi đi học ở nước ngoài không về nước, có phải họ “chê” Việt Nam?
Trả lời:………………………………….
Những người Việt Nam ở nước ngoài cũng phấn đấu rất nhiều và đạt được thành công nhất định làm rạng danh cho Việt Nam như GS Đàm Thanh Sơn (36 tuổi) đã rất nổi tiếng ở Mỹ. Nếu Sơn về Việt Nam vẫn có thể làm việc tốt nhưng theo tôi hãy để cho những người tài năng bay nhảy.
Câu hỏi: Có phải do Việt Nam còn nghèo, lạc hậu hay vì lý do nào khác mà không thu hút được các tài năng về làm việc thưa GS?
Trả lời: Tôi khẳng định rằng, người Việt Nam ở nước ngoài rất muốn trở về Việt Nam để làm việc………
Nhưng Việt Nam muốn thu hút các tài năng về làm việc thì phải trả xứng đáng với công sức họ bỏ ra. Tôi biết số lượng GS ở Việt Nam rất ít mà lương GS ở Việt Nam lại rất thấp nên để trang trải cuộc sống họ phải đi dạy thêm không còn thời gian dành cho nghiên cứu khoa học.
Tôi mong rằng 5 – 10 năm tới, khi kinh tế Việt Nam phát triển hơn thì Chính phủ có tiền để trả lương xứng đáng, tạo môi trường làm việc độc lập thì tự nhiên các GS, PGS sẽ đổ về làm việc, không cần phải kêu gọi gì.
Bên cạnh đó, Chính phủ cũng hạn chế bớt những thủ tục rườm rà trong việc tuyển chọn phong hàm chức danh GS, PGS vì tôi thấy 90% GS của Việt Nam đều lớn tuổi cả, có người 50 tuổi rồi mà vẫn là PGS. (hết trích)
Theo tôi hiểu, gs TTV dùng cụm từ “ người Việt Nam ở nước ngoài” trong câu trả lời này để ám chỉ đến những sinh viên giỏi được đi học ở nước ngoài sau khi tốt nghiệp đã không về nước làm việc mà ông đã nói đến trong câu trả lời trước. Trong đó ông có nêu lên một trường hợp là gs Đàm Thanh Sơn ở Mỹ. Vì vậy cách hiểu, toàn bộ những câu hỏi và nhất là câu chuyện đi chơi “sở thú” của Hoàng Ngọc-Tuấn hoàn toàn irrelevant đối với gs Trần Thanh Vân.
ÂM THẦM BẾ MẠC
Hồ Công Tâm
Rùm beng quảng cáo ngỡ hay ho
Đại Hội xướng danh mới tẽn tò
Chính khứa lòn trôn tay chống gậy
Ma cô dẫn mối mặt đeo mo
Thương gia Fast Food cười nham nhở
Thượng tọa Play Boy ngó thập thò
Đón gió trở cờ … thôi rã đám
Làm ăn coi bộ chẳng ra trò
Bài Họa của Hạ Thái.
Đại hội cừu non loại nín ho
Đồng bang chính khứa rúc tổ tò (vò)
Vân khùng hý hửng nâng bi Đãng
Liêm mát trân trơ ưởn mặt mo
Cao Kỳ vểnh mặt vô liêm sĩ
Vượng quái ngoãy đuôi nịnh thụt thò
Mùi tanh một cục bu cả đám
Để đó mà xem chúng diễn trò.
Cám ơn ông đã nhanh chóng nói giùm tôi những điều tôi rất muốn nói. Thật tình, tôi ngứa toàn thân, ngứa mắt, ngứa gan, ngứa tim, ngứa phổi, ngứa phao câu… sau khi đọc bài blog ấy cùng câu phát biểu nọ trên diễn đàn này. Kính.
Tôi định hỏi giáo sư Trần Thanh Vân vài câu song cố đợi cho giảm bớt cảm xúc cá nhân đã, ngại vì trong lúc bực bội mà nói năng kém phần lịch thiệp chăng. Nay xin cảm ơn ông Hoàng Ngọc-Tuấn đã nói hộ tôi tất cả – mà nếu để tôi tự nói thì sẽ là những lời tục tĩu lắm lắm.