talawas blog

Chuyên mục:

Hoàng Ngọc-Tuấn – Quan điểm của tôi về việc xuất bản tác phẩm

05/12/2009 | 2:00 chiều | 43 phản hồi

Tác giả: Hoàng Ngọc-Tuấn

Chuyên mục: Tư tưởng, Văn học - Nghệ thuật
Thẻ: >

Tôi không hề chống đối bất kỳ tác giả nào muốn xuất bản tác phẩm của mình ở bất kỳ nơi nào trên thế giới. Đó là quyền của mỗi tác giả. Tôi cho rằng bất kỳ tác phẩm nào có giá trị thì nên được xuất bản rộng rãi chừng nào tốt chừng ấy, nghĩa là nên in thật nhiều, nên được dịch ra tất cả những thứ ngôn ngữ có thể dịch được, và nên xuất bản ở tất cả những quốc gia nào có thể xuất bản được.

Tuy nhiên, tôi xem quyền tự do tư tưởng tự do diễn đạt là điều quý báu hơn cả. Vì thế, tôi không ủng hộ và không tham gia vào những sự xuất bản ở bất kỳ nơi nào mà tác phẩm phải chịu bị kiểm duyệt, cắt xén, sửa đổi, ngược lại với ý muốn của chính tác giả.

Tất nhiên khi một cá nhân tác giả sẵn sàng thoả hiệp hay nhượng bộ với một hệ thống kiểm duyệt, chấp nhận tác phẩm của mình bị cắt xén, sửa đổi theo ý muốn của nhà cầm quyền, thì đó là quyền của cá nhân tác giả ấy. Riêng tôi, tôi không bao giờ thoả hiệp hay nhượng bộ như thế.[1]

Có những người cho rằng cần phải thoả hiệp hay nhượng bộ như thế thì tác phẩm của mình mới có thể được phổ biến đến nhiều độc giả hơn. Riêng tôi, tôi có quan niệm khác.

Tôi cho rằng ngay cả nếu một tác phẩm tiếng Việt được dịch sang Trung văn và xuất bản tại Trung Quốc, nơi có dân số hơn một tỷ người, thì tác giả cũng không nên vì thế mà sẵn sàng thoả hiệp và nhượng bộ với hệ thống kiểm duyệt của chính quyền Trung Quốc và chấp nhận để những tư tưởng tự do của mình, những chữ, câu, đoạn văn của mình, bị gọt bỏ và sửa đổi cho vừa với cái khuôn ý thức hệ của chính quyền Trung Quốc.

Năm 2002, một nhà xuất bản ở Hà Nội ngỏ ý muốn tái bản cuốn Văn học Hiện đại và Hậu Hiện đại qua thực tiễn sáng tác và góc nhìn lý thuyết của tôi vì họ thấy cuốn sách này rất cần thiết cho giới nghiên cứu và sinh viên khoa văn chương. Tôi đồng ý, nhưng đưa ra điều kiện rằng họ phải tái bản nguyên vẹn đúng như nội dung của ấn bản lần thứ nhất năm 2001 do nhà Văn Nghệ xuất bản tại California, và họ không được cắt xén hay sửa đổi bất kỳ chi tiết nào. Vài tháng sau, nhà xuất bản ấy ở Hà Nội gửi cho tôi một bản đề nghị những chi tiết cần cắt xén và sửa đổi. Tôi không đồng ý.

Thế rồi cuốn sách được một số người hảo tâm chuyển sang một nhà xuất bản thứ nhì ở Hà Nội. Vài tháng sau, nhà xuất bản thứ nhì cũng gửi cho tôi một bản đề nghị những chi tiết cần cắt xén và sửa đổi, kèm một lá thư thuyết phục tôi rằng những chi tiết ấy nhất thiết phải được “biên tập” thì mới có thể được giấy phép xuất bản. Tôi vẫn không đồng ý.

Cuốn sách lại được chuyển cho một nhà xuất bản thứ ba ở Hà Nội. Cũng thế, tôi lại nhận được những đề nghị cắt xén và sửa đổi cụ thể, kèm một lá thư thuyết phục. Tuy nhiên, tôi vẫn không đồng ý. Và hôm nay, tại tư gia của tôi ở Sydney, tôi còn giữ một hộp đựng những bản đề nghị “biên tập” kèm những lá thư thuyết phục ấy như một vật kỷ niệm khá khôi hài.

Điều thú vị là hầu như cả ba nhà xuất bản ấy đều đề nghị cắt xén và sửa đổi những chi tiết trùng hợp với nhau, chứng tỏ họ đều tuân theo những qui định bất khả di dịch của một hệ thống kiểm duyệt chặt chẽ. Ngoài ra, chỉ có một vài điểm khác biệt nho nhỏ (nhưng khá buồn cười) giữa các nhà xuất bản ấy. Đó là: mỗi nhà xuất bản lại đề nghị tôi bỏ bớt một hai câu văn khác nhau, không phải vì lý do chính trị, mà vì những câu văn ấy đụng chạm đến người này hay người nọ có quan hệ trong công việc với mỗi nhà xuất bản! Một điều buồn cười khác là mỗi nhà xuất bản lại tự ý sửa đổi một vài thuật ngữ mới mà họ không hiểu, vì họ chưa từng gặp, và họ thay thế vào đó bằng những chữ rất khác nội dung!

Có phải chỉ vì không chịu để cho họ xoá bỏ, cắt xén, sửa đổi một số chữ, câu, đoạn văn trong sách của tôi mà tôi nhất định không đồng ý xuất bản? Đúng như thế, vì những chữ, câu, đoạn văn ấy lại chính là những chi tiết biểu lộ quyền tự do tư tưởng và tự do diễn đạt của tôi. Đó là những chi tiết mang tính phê phán quyết liệt và thẳng thắn đối với những thế lực trói buộc tư duy và cản trở sự sáng tạo nghệ thuật, và nội dung phê phán ấy được diễn đạt bằng chính văn phong của tôi. Thật vậy, nếu tôi chấp nhận để cho họ xoá bỏ, cắt xén, sửa đổi những chi tiết ấy, thì cuốn sách của tôi chỉ còn là một cuốn sách thuần tuý học thuật mà một tác giả khác cũng có thể viết được, và trong đó không còn dấu vết của những quan điểm của cá nhân tôi — những quan điểm về văn hoá, văn học và nghệ thuật nhưng không thể tách rời khỏi những bối cảnh chính trị, xã hội và lịch sử được diễn dịch qua lăng kính và bút pháp của riêng tôi.

Liệu tôi có nên hy sinh một điều như thế để cho cuốn sách của tôi được xuất bản ở Việt Nam hay bất kỳ nơi nào khác trên thế giới? Không đời nào. Vì hy sinh điều ấy thì, trước hết, tác phẩm ấy không còn là chính nó và, trầm trọng hơn nữa, tôi cảm thấy hy sinh điều ấy là hy sinh chính cái phẩm cách của tôi như một người cầm bút với quyền tự do tư tưởng và tự do diễn đạt. Đúng ra, tôi nghĩ rằng quyền tự do tư tưởng và tự do diễn đạt còn quan trọng hơn cả cái chức nghiệp của một người cầm bút. Đó là những quyền căn bản của mọi con người trên mặt đất. Ngày nào tôi đánh mất quyền tự do tư tưởng và tự do diễn đạt thì ngày đó tôi không thể sống đúng nghĩa như một con người.anh 5

© 2009 Hoàng Ngọc-Tuấn

© 2009 talawas blog


[1]Trong trường hợp xuất bản một cuốn sách có sự đóng góp của nhiều tác giả, người đại diện cho tập thể tác giả ấy phải được sự đồng ý của từng cá nhân tác giả về từng chi tiết bị cắt xén, sửa đổi có liên quan đến cá nhân tác giả ấy. Nếu tất cả các tác giả đều đồng tình thoả hiệp và nhượng bộ với sự cắt xén, sửa đổi ấy, thì người đại diện mới có thể đồng ý cho nhà xuất bản ấn hành cuốn sách. Nếu chưa có sự đồng tình tuyệt đối của tập thể tác giả, mà người đại diện vẫn cho phép xuất bản, thì đó là một sự sai lầm trầm trọng, vi phạm đến quyền tự do tư tưởng và cả phẩm cách của tác giả liên hệ.

Phản hồi

43 phản hồi (bài “Hoàng Ngọc-Tuấn – Quan điểm của tôi về việc xuất bản tác phẩm”)

  1. Nguyên Khôi says:

    Quan điểm của ông Hoàng Ngọc-Tuấn về việc xuất bản tác phẩm khiến cho một số người cảm thấy cần phải lên tiếng để biện hộ cho một việc mà cả nhân loại đều lên án nhưng lại là chuyện hàng ngày ở Việt Nam: kiểm duyệt. Việc kiểm duyệt đã trở thành quen như cơm bữa nên có lẽ mọi nhà văn hay nhà báo ở VN đều biết viết thế nào thì bị kiểm duyệt, viết thế nào thì được xuất bản. Đọc một bản thảo, có lẽ chả cần chuyên môn gì thì ai cũng biết chỗ nào phải cắt đi thì mới lọt lưới. Trước khi xuất bản thì phải qua kiểm duyệt, sau khi xuất bản mà còn có “tì vết” thì bị tịch thu.

    Việc kiểm duyệt và tịch thu này đã xảy ra từ thời Nhân Văn Giai Phẩm cho đến sau 1975. Không biết bao nhiêu cuốn sách đã theo “ông hoả” ra đi vĩnh viễn và bao nhiêu cuốn sách khác đã bị tịch thu nghiễm nhiên trở thành “collection” của các nhà “tư tưởng” của chế độ. Cho đến ngày giờ này, VN chưa hề có một nhà xuất bản tư nhân, chưa hề có một tờ báo tư nhân. Gần đây nhất, chuyện các ông Phó Tổng Biên Tập thay phiên nhau “về hưu” vì “dám” đăng một số bài chệch “lề phải”, thoạt đầu gây xôn xao nhưng đã nhanh chóng trở thành chuyện bình thường. Bình thường hơn nữa là vô số các bài báo mạng trên vnexpress, dân trí, thanh niên, vietnamnet, tuổi trẻ, nhân dân… thậm chí trên trang chính phủ cũng được “đưa lên” và “hạ xuống” một cách đều đặn và nhịp nhàng. Các vị đang loay hoay sử dụng các lối giảng nghĩa “tự do tư tưởng” nhằm biện hộ cho kiểm duyệt đang làm một việc mà có lẽ chỉ có những người đang ăn lương nhà nước trong ngành xuất bản mới làm để giữ nồi cơm. Còn những người ở nước ngoài mới xuất bản được một chút văn chương “em chã” ở VN mà đã làm ra vẻ như VN không hề có kiểm duyệt thì là vì họ có những động cơ khác, chắc ai cũng đoán được.

    Bloggers, những linh hồn tự do trong thế giới ảo còn bị lôi về thế giới thật để bóp mồm (và bóp những thứ khác) thì hành động biện hộ hay giả lờ không biết đến tình trạng thiếu tự do ngôn luận ở VN là hành động… không ngửi nổi.

  2. Hoang Le says:

    Tôi thoải mái và đặt mình vào vị trí khách quan mà nói, nên việc ép quan điểm của tôi với ĐCS này nọ chẳng liên can gì. Dựng một người rơm giống ai đó rồi tự tay quật xuống là chuyện thấy thành thường ngày.

    Bảo vệ tự do ý kiến, tác phẩm của mình không bị biên tập, chỉnh sửa là quyền mỗi cá nhân. Đâu có ai phản đối điều này. Vậy nhưng nhiều ý kiến tôi thấy là cảm xúc hơn là từ suy nghĩ thực tế. Đơn cử có người mạnh miệng phán quyết rằng những “kẻ” đi thỏa hiệp, nhượng bộ xuất bản trong nước là những kẻ “đương nhiên”, “luồn lách” để “đóng góp” hay “lợi dụng” để có tiếng.

    Vậy chẳng phải đã nhân danh cá thể mà xúc phạm nhiều người khác sao?

    Trong khi đó rất nhiều người âm thầm đóng góp giá trị, cống hiến của mình mà chẳng toan tính suy nghĩ gì. Đó là điều bình thường. Hay đối với một số người, đó là điều không bình thường?

    Tác phẩm của ông Hoàng Ngọc Tuấn có giá trị như thế nào nếu không biên tập? hoặc bị biên tập giá trị sẽ ra sao? Tôi đâu có biết, và cũng không phải lĩnh vực của tôi nên đã không lạm bàn.

    Giá trị và đóng góp như thế nào là quyền của mỗi người. Không ai thể áp đặt chụp mũ, như ông Hoàng Ngọc Tuấn đã nói rõ, thế thôi. Còn tôi, dưới góc độ độc giả của nhiều thể loại, cảm thấy có nhiều giá trị hay thì sưu tầm, ghi nhớ. Nhưng cũng thường tham khảo, so sánh giá trị với bản gốc, nếu có. Hiển nhiên là chẳng có tác giả nào “luồn lách” đến độ chấp nhận bản in lại khác hoàn toàn, thậm chí biến thành vô giá trị.

  3. Trần Văn Tích says:

    Ông/Bà Khanh Phương bất ngờ chấm dứt việc đối thoại trên talawas là điều rất đáng tiếc, nhất là sau khi ông/bà đã nói rõ hơn quan điểm cá nhân về tự do ngôn luận và kiểm duyệt qua phản hồi ngày 07/12/09, qui tụ chủ yếu vào hai chữ “khái niệm“. Ông/bà bất bình vì một số người “(…) cố tình không chịu hiểu thực chất ’khái niệm’ phải là sự quy ước giữa một nhóm sử dụng nhất định, ra khỏi phạm vi quy ước đó, khái niệm không còn giá trị.“

    Chúng ta hãy cùng ông/bà phân tích khái niệm “hoà bình“ chẳng hạn. Một số người hiểu “hoà bình“ là không có chiến tranh, nhưng có người lại hiểu khác, chẳng hạn ông Chủ tịch nước CHXHCNVN Nguyễn Minh Triết. Ổng nói đến hoà bình nhân chuyến công du CuBa, đại khái rằng khi CuBa ngủ thì VN thức, khi CuBa thức thì VN ngủ, cả hai thường xuyên bảo vệ hoà bình. Không ai thấy chiến tranh tại CuBa hay tại VN, nhưng như vậy không phải là hoà bình, mà hoà bình chỉ đạt được khi nào toàn thế giới nằm dưới quyền thống trị của chủ nghĩa cộng sản. Hiểu khái niệm “hoà bình“ như vậy nên mới có nhóm chữ “diễn biến hoà bình“.

    Khái niệm “tự do“ vốn trừu tượng hơn khái niệm “hoà bình“. Tự do không phải là tự do. Tự do, theo người mác-xít, là một khái niệm luôn luôn đi đôi với tất yếu. Tự do cốt ở chỗ nhận thức được những quy luật của tự nhiên nhằm có thể vận dụng các quy luật đó vào hoạt động thực tiễn. Cho nên, sự hoạt động tự do chỉ có thể có được nếu nó dựa trên cơ sở đã nhận thức được tính tất yếu. Tự do, tức là tính tất yếu đã được nhận thức. Vì vậy xã hội xô-viết là tấm gương về sự hoạt động tự do của con người. Chịu tác dụng lãnh đạo của đảng cộng sản, xã hội gương mẫu đó thể hiện rõ ràng ở khía cạnh sinh hoạt tự do của quần chúng nhân dân dựa trên sự hiểu biết quy luật phát triển xã hội.

    Trong trường hợp kiểm duyệt tác phẩm văn học hay nghệ thuật, quy luật phát triển xã hội chấp nhận, thậm chí đòi hỏi, văn sĩ nghệ sĩ phải chịu sự ước thúc, đôi khi chế tài, của những thiết chế hữu trách. Định luật này, thực ra, cũng áp dụng cho các xã hội không theo mô hình xã hội chủ nghĩa. “De nos jours, les productions cinématographiques passent devant une commission avant d’obtenir leur visa d’exploitation.” (Henri Bénac.- Guide des idées littéraires, Censure, Hachette Éducation, Paris, 1988, tr. 72). Xin chuyển ý đại khái: các tác phẩm điện ảnh phải qua một hội đồng thẩm định trước khi được khai thác. Cách đây vài tháng ở Đức có luật cấm phổ biến tài liệu khiêu dâm trên mạng, khiến báo chí nhắc đến chữ Zensur và bộ trưởng tư pháp phải lên tiếng thanh minh.

    Thành ra giữa ông/bà Khanh Phương và một vài người khác đã có sự bất đồng quan điểm xoay quanh một vài khái niệm, đúng như ông/bà Khanh Phương đã nhấn mạnh; mà tiếc thay, có người đã không thể nhận ra hay đã không muốn hiểu cùng.

    Ông/bà Khanh Phương hiểu khái niệm “tự do” theo quan điểm triết học mác-xít. Khái niệm “tự do” phải được hiểu theo “sự quy ước giữa một nhóm sử dụng nhất định”; khi khái niệm “tự do” không chịu nằm trong quy ước giữa một nhóm sử dụng nhất định mà “ra khỏi phạm vi quy ước đó” thì ”khái niệm ‘tự do’ không còn giá trị”. Cho nên lỗi lầm không ở phía ông/bà Khanh Phương; trái lại, sai trái rõ ràng nằm ở phía những người bất đồng ý kiến, tức là những người không chịu xếp hàng tham gia “một nhóm sử dụng nhất định”.

    Có điều “một nhóm sử dụng nhất định” này đã sử dụng một số “khái niệm” khiến tai hoạ thảm khốc giáng lên số phần rất nhiều người. Chẳng hạn “học tập” nghĩa là tù không án; “cải tạo” đối với ngụy quân ngụy quyền là lao động khổ sai, đối với tư sản là mất sạch cơ nghiệp. Khái niệm “đổi tiền” cũng thế : đổi tiền ở Việt Nam và/hoặc Bắc Hàn khác với “đổi tiền” ở Âu châu.

    Chỉ tiếc rằng để qui tụ được “một nhóm sử dụng (khái niệm nào đó) nhất định” phải có công an (kể cả công an văn hoá (!), kẽm gai, súng đạn, “phân liệu pháp” v.v… mà những sản phẩm này thì trên talawas không thấy có.

  4. […] nghiên cứu văn học Hoàng Ngọc-Tuấn đã làm việc với mấy nhà xuất bản và cuối cùng quyết định không cho tác […]

  5. nguyen nguyenchi says:

    Bạn Hoang Le này có vẻ rất ôn hòa đây!

    Cái dở là hai bạn – Hoang Le và Khanh Phuong – cứ tưởng talawas đang nằm trong tay của mấy thầy CSVN cho nên người thì quy chụp (HNT chỉ nói về ý của riêng HNT trong việc xuất bản tác phẩm mà KP lại cho là “Các anh là ai mà tự cho mình quyền phán quyết, rằng cá nhân các anh là lẽ phải, còn người nào không giống các anh, là trái, là ngu muội?” rồi sử dụng các từ ngữ không chấp nhận được) người khác tham gia phụ họa bằng cách đưa ra một tiền đề là chấp nhận phải chịu bị kiểm duyệt rồi mới nói chuyện phải trái, vì bạn đọc hay không, v.v… và dựa theo cái tiền đề có vẻ như rất bình thường ở VN và luôn bị lên án ở nhiều nước khác (bởi vậy mới là CS! Và mới vẫn cứ là một trong những nước nghèo đói và lạc hậu nhất thế giới) để biện giải cho Khanh Phuong và chuyển hướng đề tài!

    Như vậy thì cả Hoang Le hay Khanh Phuong chả đọc hay chả chịu hiểu HNT đã viết gì hết! Cũng như có vẻ đánh giá quá thấp talawas hay độc giả thường xuyên của talawas!

  6. Hoang Le says:

    Nhân tiện đây có một số trường hợp, tôi thấy khá thú vị. Họ không muốn bài viết, tác phẩm của mình bị thay đổi câu chữ vì bất cứ lý do gì. Tất nhiên họ có lý của họ, muốn bày tỏ quan điểm một cách trực tiếp, mặt đối mặt. Có thể là đối với các độc giả, giới nghiên cứu, sinh viên… và thậm chí là người đối thoại. Nếu vì lý do gì đó mà bài viết/tác phẩm bị can thiệp, bị biên tập hay “phê bình”, họ ức chứ! Đơn cử cá tính như Đông La nhưng lãnh một phát “thẻ đỏ” thì cũng đành chịu thua thôi. Stop Your Idea!

    Ấy là chúng ta không biết luật chơi chăng? Chúng ta đòi hỏi gì? Công lý và tự do tư tưởng cho làng Vũ Đại? Tôi nghĩ trong vô lý cũng có cái có lý. Ông Trần Chung Ngọc đôi lúc cũng ca thán về talawas rồi tin rằng, chỉ có giaodiemonline và sachhiem mới là nơi đáng gửi gắm nhũng bài viết mà không bị cắt xén của mình.
    Vậy chúng ta đòi cái gì?

  7. Hoang Le says:

    Tôi nghĩ lạm bàn nhiều đến vấn đề tự do tư tưởng ở đây có vẻ hơi đi quá xa. Bản thân tác giả Hoàng Ngọc-Tuấn đã nói là quyền không cho phép xuất bản là quyền tự do của ông ấy và dĩ nhiên 3 nhà xuất bản ấy phải tuân theo. Và tôi nghĩ chúng ta nên cũng tôn trọng tác giả, bởi ông không hề nhắc đến hoặc áp đặt cho mọi người, mà có minh định rằng Người Khác Có Thể Khác, riêng ông thì không được (biên tập tác phẩm của ông).

    Tôi nghĩ bạn Khanh Phuong muốn đặt ra vấn đề là, liệu ông ấy (HNT hay người nào đó) có thể cống hiến giá trị (cốt lõi) tác phẩm của mình mà không nề hà đến việc bị biên tập dăm ba chỗ hay không? Đó là vấn đề mà nếu có thể, mọi người nên mở một thảo luận mới. Tất nhiên bản thân ông Hoàng Ngọc-Tuấn có thể tham gia nếu muốn. Chứ mở vấn đề đến tận… chân trời của tư tưởng thì tôi e là ban biên tập talawas sẽ đến lúc “làm việc” rồi đấy.

  8. Hoà Nguyễn says:

    Khanh Phuong viết: “Các anh là ai mà tự cho mình quyền phán quyết, rằng cá nhân các anh là lẽ phải, còn người nào không giống các anh, là trái, là ngu muội? Các anh chỉ có quyền dại diện cho cá nhân các anh mà thôi… Xét thấy cuộc trao đổi trên talawas này không đủ sự sòng phẳng và văn hóa… tôi rút khỏi việc tranh luận“.

    Câu viết trên cần thêm mấy tiếng cho rõ nghĩa: “Hỡi các nhà văn hóa công an, các anh là ai mà tự cho mình quyền phán quyết, rằng cá nhân các anh là lẽ phải, còn người nào không giống các anh, là trái, là ngu muội? Các anh chỉ có quyền dại diện cho cá nhân các anh (hay nhóm các anh) mà thôi”.

    Vì vậy, các anh không nên cắt xén, sửa đổi bài viết của người khác, hay cấm một bài viết không được đăng, một tác phẩm không được xuất bản chỉ vì trong đó có những ý tưởng không vừa ý các anh. Không nên bày ra chuyện kiểm duyệt làm què quặt tư tưởng, nhưng hãy để cho bài viết, quyển sách được đăng, được xuất bản theo như tác giả đã viết ra. Sau đó, các anh cứ viết bài hay in sách phê phán bài viết và sách của họ là “sai trái” như thế nào theo các anh nghĩ, nhưng dành cho độc già cái quyền trọng tài phán xét sự đúng sai của cả hai bên, họ và các anh. Tác giả, các anh và độc giả đều đáng được hưởng quyền phán xét bất cứ tư tưởng, tác phẩm nào, để đánh giá là phải hay trái, hay hoặc dở. Như trên talawas đang làm. Nếu được như thế sẽ không cần bàn cãi (lôi thôi) như thế này, để nhiều người, ngay cả Khanh Phuong, thấy thất vọng vì không đem lại kết quả gì cụ thể.

  9. Vũ Quang Khải says:

    Khanh Phuong:

    “Từ khi cuộc đối thoại bắt đầu, thái độ của những người khởi xướng ra nó là quy chụp, võ đoán, không có bất cứ một căn cứ, cơ sở nào mà chỉ lấy thành kiến chủ quan của mình ra áp đặt, nhằm mục đích hạ thấp đối tượng cần góp ý, trao đổi. Đó là một thái độ gian trá. Khi chưa hiểu rõ bản thân sự việc, chưa cầm trên tay cuốn sách, mà đã chụp mũ những điều xa lạ, chủ quan, thể hiện một động cơ không trong sáng.”

    “Tại sao lại có người gian trá tới mức, lợi dụng “quyền tự do chính kiến chỉ thuộc về cá nhân mình” để quy chụp rằng quan niệm của người khác là điều đáng bị lên án, phê phán?”

    Xin Khanh Phuong nói rõ ra:
    – ai là những người khởi xướng ra nó (cuộc đối thoại)?
    – ai quy chụp ai? quy chụp thế nào?
    – ai chỉ lấy thành kiến chủ quan của mình ra áp đặt, nhằm mục đích hạ thấp đối tượng cần góp ý, trao đổi?
    – ai gian trá?
    – ai chụp mũ ai? chụp mũ thế nào?

    Nếu Khanh Phuong không thể nói rõ ra những điều này với những bằng chứng cụ thể, thì chính Khanh Phuong mới là người chụp mũ và dùng những lời lẽ thô bạo để nhục mạ những người đối thoại một cách vô căn cứ.

    Nên nhớ : trước khi Khanh Phuong nói ra những câu thô bạo này, mọi người đối thoại ở đây đều không có ai sử dụng loại ngôn ngữ này để đối đáp với Khanh Phuong.

  10. nguyen nguyenchi says:

    Khanh Phuong này cũng lạ thật! Chắc bạn chưa biết gì về quyền tự do cơ bản của con người và sự thô bỉ của chính quyền CHXHCNVN đối với hoạt động văn học nghệ thuật trong nước rồi!

    “chính kiến của người khác” trong cuộc trao đổi này là người khác nào vậy? Đảng CSVN? Cơ quan kiểm duyệt? Nhà XB? Hay NĐT?

    Nếu “chính kiến” của “người khác” là để phù hợp với chính sách của ĐCSVN mà kiểm duyệt thì đúng là “gian lận”, “gian trá” và quá bất lương rồi.

    Nếu “chính kiến” của “người khác” là người “hợp tác” nhẹ nhàng để “thỏa hợp” nhằm “cùng xây dựng phát triển XHCN” bằng cách để cho hệ thống kiểm duyệt CHXHCN Việt Nam cắt xén thì cứ làm, nhưng đừng để ảnh hưởng tới tác phẩm, tư tưởng, tư cách của người khác là điều trước tiên. Tuy nhiên, ngay thái độ này cũng chứng tỏ là “người khác” này hoặc quá ngây thơ và chưa hề mở mắt (hay có thể nói là mù và ngu)xuyên qua không biết bao nhiêu sự kiện VHNT trước đây và hiện nay; hoặc tệ hơn là không hề ngây thơ thì lại là thành phần hợp tác “gian lận”, “gian trá” và bất lương!

    Dù sao đi nữa phần 2 dài dòng chửi rủa của Khanh Phuong cũng có ích vì thể hiện và phản ánh đúng tư cách của Khanh Phuong!

  11. Trương Đức says:

    „SỰ IM LẶNG CỦA NGƯỜI CÓ LƯƠNG TÂM LÀ TẤT CẢ NHỮNG GÌ MỘT CHÍNH THỂ CHUYÊN CHẾ CẦN ĐỂ DUY TRÌ QUYỀN LỰC“ – Thomas Jefferson (1743-1826).

    Mấy hôm nay tôi cứ suy nghĩ mãi, như thế nào là sự im lặng của người có lương tâm. Có một điều chắc chắn, đến hiển nhiên, ai cũng công nhận, đó là: chính thể hiện nay ở Việt Nam là một chính thể chuyên chế. Vậy thì cái chính thể chuyên chế ấy cần „sự im lặng như thế nào” của người có lương tâm để duy trì quyền lực? Sự im lặng như của „Thủ lĩnh trong bóng tối – Trần Dần”:

    „Tôi có khả năng im lặng
    như một cột đèn câm…” (Cột đèn câm)

    Hoặc như khi ông „im lặng”:

    „…bước đi
    không thấy phố
    không thấy nhà
    Chỉ thấy mưa xa
    trên màu cờ đỏ.” (Nhất định thắng)?

    Chắc chắn không phải, bởi vì „…một nhận định phát ra từ bóng tối và cõi im lặng của Trần Dần có cái uy dũng mà người ta tuy hãi nhưng thèm.” (Phạm Thị Hoài). „Sự im lặng” này của nhà thơ Trần Dần không thuộc vào „sự im lặng” mà chính thể chuyên chế Việt Nam cần để duy trì quyền lực. Bằng chứng là cuộc đời của ông đã bị cái chính thể ấy „vùi dập”, vì chính „cõi im lặng” của mình. Như vậy, „im lặng” mà không im lặng!

    Hay là „sự ồn ào”?

    Thiết nghĩ, mấy ngày vừa qua, sự „ồn ào” của cuốn sách „Thơ đến từ đâu?”, sự „chịu kiểm duyệt là điều bất khả kháng, những người còn lương tâm đều phải hiểu điều này.” của ông/bà Khanh Phuong là những „sự im lặng của người có lương tâm” mà „một chính thể chuyên chế cần để duy trì quyền lực” vậy!

    Chợt nghe văng vẳng đâu đây bài hát „Sound of silence” của Simon and Garfunkel.

  12. Khanh Phuong says:

    Theo dõi từ đầu cuộc trao đổi tới giờ, khi vấn đề được anh PNH, HNT, NTH nêu ra, tôi thấy có hai thái độ như sau:
    – Thái độ minh bạch, sòng phẳng về lý lẽ, hướng tới sự thông hiểu về “tình” giữa những người tham gia, chỉ rõ những bất cập và bất hợp lý trong lập luận của một số người.
    – Thái độ gian lận, đánh tráo khái niệm, cố ý trình bày vấn đề theo cách gây bất lợi cho người khác, cố ý hạ thấp người đối thoại. Tiếp tay cho thái độ đó là sự bắt bẻ về câu chữ, khái niệm, mà cố tình không chịu hiểu thực chất “khái niệm” phải là sự quy ước giữa một nhóm sử dụng nhất định, ra khỏi phạm vi quy ước đó, khái niệm không còn giá trị.
    Từ khi cuộc đối thoại bắt đầu, thái độ của những người khởi xướng ra nó là quy chụp, võ đoán, không có bất cứ một căn cứ, cơ sở nào mà chỉ lấy thành kiến chủ quan của mình ra áp đặt, nhằm mục đích hạ thấp đối tượng cần góp ý, trao đổi. Đó là một thái độ gian trá. Khi chưa hiểu rõ bản thân sự việc, chưa cầm trên tay cuốn sách, mà đã chụp mũ những điều xa lạ, chủ quan, thể hiện một động cơ không trong sáng.
    Bản thân nội hàm khái niệm “tự do tư tưởng” là tự do chọn cho mình một chính kiến, một quan niệm cá nhân trong đời sống, không phụ thuộc vào tất cả những quan niệm – chính kiến khác, cũng như có quyền chấp nhận hay không chấp nhân quan niệm – chính kiến của người khác, nhưng chỉ từ góc độ cá nhân của mình. Tại sao lại có người gian trá tới mức, lợi dụng “quyền tự do chính kiến chỉ thuộc về cá nhân mình” để quy chụp rằng quan niệm của người khác là điều đáng bị lên án, phê phán?
    Các anh là ai mà tự cho mình quyền phán quyết, rằng cá nhân các anh là lẽ phải, còn người nào không giống các anh, là trái, là ngu muội?
    Các anh chỉ có quyền dại diện cho cá nhân các anh mà thôi.
    Xét thấy cuộc trao đổi trên talawas này không đủ sự sòng phẳng và văn hóa, không có mục tiêu để hiểu rõ nhau và cùng hướng tới các vấn đề học thuật cũng như quan niệm thực tiễn, mà chỉ nhằm mục đích bôi nhọ và hạ thấp một số người, tôi rút khỏi việc tranh luận, nhưng vẫn giữ nguyên quan điểm và thái độ của mình từ đầu tới nay.
    Tôi không thù ghét bất cứ ai, từ góc độ của họ, phản đối tôi, bởi vì đó là quyền tự do của họ. Nhưng nếu họ bớt chủ quan và bớt phán xét thay người khác, thì quyền tự do của họ lúc đó mới thực sự là tự do không què cụt, lệch lạc. Ai cũng có quyền tự do hiểu ra lẽ phải. Cũng như có quyền tự do, một cách đáng tiếc, giam mình trong sự cố chấp, thành kiến, chật hẹp.

  13. Vương Thế Lan says:

    Có lẽ Khanh Phuong không có nhu cầu tự do tư tưởng hay chưa từng tìm hiểu tự do tư tưởng là gì. Mời Khanh Phuong đọc bài ở link này:
    http://en.wikipedia.org/wiki/Freedom_of_thought

    Tự do tư tưởng là một điều khoản căn bản được ghi rõ trong Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền.
    Theo sự theo dõi của tổ chức Freedom House, trong số 195 nước trên thế giới, Việt Nam thuộc về danh sách những nước No Freedom (Không có Tự do) và trong danh sách này Việt Nam lại còn xếp hạng rất thấp, chỉ hơn vài nước thảm hại nhất thế giới. Việt Nam được xếp vào loại No Freedom vì ở Việt Nam không có tự do tư tưởng, vì chính phủ Việt Nam không chấp nhận sự phê phán hay phản biện.

    Khanh Phuong: “Tác phẩm của anh Hoàng Ngọc-Tuấn có “tự do tư tưởng” và lối biểu hiện tự do tư tưởng ấy khiến cho 3 nhà xuất bản trong nước không chấp nhận được, nhưng tác phẩm của người khác, với tự do tư tưởng của người đó, biểu hiện theo hình thức của người đó, được một nhà xuất bản khác và người kiểm duyệt chấp nhận, thì anh lấy căn chứ chi để thắc mắc?”

    Xin hỏi Khanh Phuong: Có phải ở Việt Nam thật sự có một thứ” tự do tư tưởng” mà hệ thống kiểm duyệt của công an chấp nhận? Thứ “tự do tư tưởng” đó là gì? Là tự do ca tụng Đảng, Bác? Là tự do nói theo đúng lề phải? Tự do nịnh? Tự do nói mọi chuyện tử tế hay nhảm nhí trên đời trừ việc phê phán chính trị?

    Tất cả những nhà văn muốn được xuất bản ở Việt Nam đều biết tự kiểm duyệt, tránh né gai góc. Nếu tự kiểm duyệt chưa đủ thì sẽ được chính quyền kiểm duyệt thêm. Chừng nào vừa cái khuôn phép của Đảng thì mới được xuất bản. Xuất bản rồi nhưng nếu có ai phát hiện ý nọ ý kia trong sách, thì cuốn sách bị công an thu hồi tức khắc.

    Người kiểm duyệt có chấp nhận nguyên bản cuốn “Thơ đến từ đâu” hay không? Không. Vì thế nên mới có việc cắt bỏ rất nhiều, mới có công an đích thân duyệt lần cuối. Sau khi đã cắt bỏ đến mức công an thấy vừa lòng và cho phép xuất bản, thì cuốn “Thơ đến từ đâu” còn lại gì? Còn lại chuyện thơ. Thơ thôi nhé, tự do thơ, thơ tự do. Nhưng không còn tự do tư tưởng.

1 2 3
  • talawas - Lời tạm biệt

    Nói lời chia tay sau 9 năm tồn tại, chúng tôi thiết tha hi vọng vào sự ra đời của những mô hình báo chí và truyền thông mới, thực hiện bởi những người được trang bị những khả năng và phương tiện mà chúng tôi đã không thể có, với cùng một nhiệt thành phấn đấu cho một nền báo chí tự do cho Việt Nam... đọc tiếp >>>

  • Phản hồi mới nhất của độc giả