talawas blog

Chuyên mục:

Lê Thị Thấm Vân – Những người đàn bà đến từ Hỏa tinh

20/02/2010 | 12:27 chiều | Chức năng bình luận bị tắt ở Lê Thị Thấm Vân – Những người đàn bà đến từ Hỏa tinh

Tác giả: Lê Thị Thấm Vân

Category: Sáng tác, talaFemina
Thẻ: >

Cái chết của ông Alex là cái chết (được) dự đoán. Ông viết rõ trong chúc thư muốn được hỏa táng. Ba người đàn bà đứng dính vào nhau cạnh quan tài. Ba bà bận màu tang lễ. Bà quần đen. Bà áo khoác đen. Bà váy chùng đen. Tất cả phủ trùm gót nên không thể biết được những cặp giò giấu trong màu tang lễ kia, thời thanh xuân đẹp như thế nào?

Ông Alex nằm ngay đơ, mắt khép kín, sóng mũi thẳng, hai môi đóng chặt. Hình ảnh nhắc nhủ mọi người đang hiện diện rằng, họ là những người sống sót.

“Đêm qua tôi nằm mơ thấy mình là con đại bàng đang bay trong bầu trời lộng gió, đột nhiên cánh gãy cái rụp.” Ông Alex nói như thế với Mưa Ngâu khi ông còn thở. “Đấy là một cái chết tuyệt vời.” Vi xen vào.

Vi 19 tuổi, còn quá bé để hiểu ngọn nguồn sinh tử. Nhưng bố nàng, Hòa, đã qua đời, người sở hữu nửa phần tài sản viện dưỡng lão này mà nay mai Vi sẽ thừa hưởng. Mái tóc Vi vừa chấm vai, vú to, hông nở, hai mắt trong veo. Khi cười, lúm đồng tiền bên má phải hoắm lỗ sâu.

Trong viện dưỡng lão, chốn dung thân cuối đời của Mưa Ngâu, Tu Hú, Vạn Thọ. Ba người đàn bà đã trải nghiệm hầu hết mùi vị cuộc đời, ngoại trừ mùi vị chết của chính họ.

Sau cái chết là gì? Không ai biết được. Vi nhớ xem cuốn phim, cảnh ông cảnh sát bị tên cướp bắn một loạt đạn vào bụng, nhưng ông hụt chết vì trang bị áo giáp. Khi ông tỉnh dậy, có người hỏi: “Ông sợ chết à?” “Không hẳn,” ông cảnh sát trả lời. “Nhưng ý nghĩ mình không còn sống nữa nó buồn bã lắm!” Những người sống trong viện dưỡng lão này đã già, rất già. Vi thì trẻ, rất trẻ. Mẹ Vi đang tá túc trong chùa, và cũng đang già theo ngày tháng. Già thì có hàng triệu cái chán chường cùng muôn vàn giới hạn đi kèm. Sau cái chết là gì? Vi nhìn ông Alex nằm kia, tự hỏi. Vì nghĩ phải chăng chết là hết nên con người cầu mong có kiếp sau để được tiếp tục. Nhưng nếu có kiếp sau thì lại phải có quy luật. Có quy luật thì khổ đau vẫn tồn tại. Con người thường dính vào một thứ/điều gì đấy nên cầu mong có đời sau để đạt được. Để đạt được điều mình mong ước thì phải có người khác sống chung. Muốn hưởng giàu sang thì phải có người khác làm nhân công phục vụ mình. Muốn chơi tennis số một thì phải có nhiều người đánh đấu thua mình. Ý nghĩ có đời sau là do lòng tham mà ra. Sau cái chết có/là gì hở ông Alex? Còn tiếp tục những cái nắm tay? Nụ hôn nồng cháy? Thắng xe gấp vì tức giận? Ly rượu ngon? Cái kề vai cụ thể? Vị mặn chát mồ hôi hay nước dãi nhạt thếch ứa trong đêm hè xa xưa mà nỗi sợ hãi căng cứng sợi thần kinh chực đứt. Thân xác cụ Alex đang nằm kia, chốc nữa sẽ thiêu đốt như ước nguyện. Thân xác chỉ là vay mượn thôi mà. Mẹ Vi nhiều lần nói thế. Vi thấy nghĩa trang lúc nào cũng ma quái, lạnh lùng. Nghĩa trang không nên tiếp tục tồn tại. Xác chết nên đem thiêu rồi rải trong trời đất. Chuỗi tro lấp lánh xuôi theo vòng cong trong gió loãng bay. Nhắm chặt mắt, Vi thấy cụ Alex mỉm cười với nàng tuần trước ở dãy hành lang. Đúng đấy cụ Alex ạ, Vi nói khi đặt đôi môi lên trán cụ lần cuối. Thiêu vừa sạch vừa không tốn đất. Cát bụi trở về với cát bụi. Cụ ra đi thanh thản, nhé!

~ ~ ~

Tu Hú không biết được ngày mai. Ngày mai là tương lai là thời sẽ tới. Những từ ngữ nghe xót lòng lẫn buồn cười, pha kịch tính. Bà già rồi, thì còn đéo gì ngày mai, tương lai, thời sẽ tới. Cánh cửa nhà dưỡng lão mở toang đón hai chân bà bước vào, sống nốt quãng đời trong này. Chấm dứt.

“Cựu” nữ quân nhân. Nhiều lần bà thắc mắc. Trong thời chiến, nam đi lính là nghĩa vụ, còn nữ phải xung phong, như bà? Bộ quân phục và những cái băng vệ sinh khâu bằng khăn trắng, đặt ở đáy quần lót, giáp cửa mình. Giặt, máu nhuộm đỏ thau. Máu từ trong thân thể bà cùng màu với máu kẻ thù và đồng đội. Máu đâu mà lắm thế? Phải ăn bao nhiêu thứ vào người mới đổ ra từng đấy máu. Sao đi cầu hay đi tiểu, bà chẳng hề thắc mắc, nhưng mỗi lần giặt băng vệ sinh, bà tự hỏi.

Tu Hú tham gia cuộc chiến Nam Bắc cắt chia ở vĩ tuyến 17. Cuộc chiến tự thâm tâm cô không cách chi định nghĩa cho đúng. Thời con gái cô ít bận tâm nhan sắc như các bạn gái trang lứa. Tu Hú đã sống thế nào ở tuổi trẻ thanh xuân tươi mát? Cô không nhu mì, dịu dàng, e ấp trong mắt mọi người. Có cần thiết không? Cô chẳng nao núng ai sẽ là người cưới cô. Cô già dần trong bộ quân phục. Những đôi bông tai xa lạ và màu son không đọng trên môi. Cô chẳng đơn giản trong mắt mọi người. Thậm chí họ coi cô như mối đe dọa. Ừ, nữ quân nhân! Thì sao? Cô chỉ thắc mắc sao cô không được đối xử bình đẳng như “thằng” con trai khoác áo nhà binh.

“Cựu” nữ quân nhân mỉm cười, thò tay vào họng tháo hàm răng giả, đặt nó trên bàn, “Đeo mày liền mấy tiếng hôm nay thế là đạt tiêu chuẩn rồi nhá!”

Bà từng nói với người tình trước khi quyết định rời bỏ ông vì không chịu được cái tính lăng nhăng, “Giá trị của của cái khoan không phải chính nó mà là do cái lỗ.” Hoặc, “Anh thử lấy ngón tay ngoáy lỗ mũi xem, ngón tay sướng hay lỗ mũi sướng?” Rồi bà phì cười cho cái tính hài hước của bà trước mọi thực tại gút mắc.

~ ~ ~

Ông Kính nằm bất động như thế đã mấy ngày. Trong hồ sơ lý lịch khai báo: vô gia cư. Ông Kính được chuyển từ nhà thương đến viện dưỡng lão này sau lần bị tai biến mạch máu não.

Trên tủ nhỏ, kê đầu giường ông Kính, là cái cặp da nâu xần xì đựng mấy bài thơ của Lê Thị Thấm Vân đã đăng trên internet. Những bài thơ sắp xếp không theo thứ tự ngày tháng. Những tờ giấy vàng ố, quăn góc, hoen màu mực copy. Lời nhắn viết tay nguệch ngoạc của ông là xin đừng để cái cặp thất lạc. Ông ở đâu thì nó ở đấy. Ông cũng yêu cầu rằng, khi ông chết, cặp da được hỏa táng cùng ông.

Mùi của riêng em

Con người trừu tượng như lịch sử

màng trinh hư ảo chẳng là em

anh mãi đi tìm.

Con cá hanh giẫy chết với cái bụng rỗng.

Sự vắng mặt của em đêm nay giữa những người bạn

bởi vắng mặt nên luôn là sự thèm khát,

và không hề mất.

Em, với nhiều quá khứ mà chính em cũng không thể nhặt nhạnh

nhớ hết được.

cánh chuồn chuồn rất mỏng

chiêm bao đã là thơ

Nhưng làm sao em điều khiển được sự bất hạnh thành điều tốt lành?

Trong giấc mơ, ngôn ngữ khắc trên da thịt em nằm trải dài nối hai đầu kinh giới.

ý nghĩa luôn đổi thay

lịch sử cũng thế

giới hạn và chọn lựa

của quá nhiều người.

Trong giấc mơ

mùi máu mùi nước mắt mùi hơi thở nồng nàn của em di chuyển không tiếng động theo đường gân trong thân thể anh.

Mộng dữ hay lành nằm ngoài tầm kiểm soát của ký ức

biến đổi liên tục

như lạ mùi và khác mùi

nhưng,

anh luôn nhận ra múi của riêng em. Em yêu.

( )

Cho giấc mơ chung

Anh bảo,

về đây với anh

anh sẽ đưa em đến (… …)

nơi anh đã sống đời thật

ấp ủ từng cơn mộng

mơ về sự bất tử suốt thời mới lớn

(ôi, tưởng tượng ngày mai, một ngày mai…)

Tay trong tay

ta loanh quanh những con đường nhỏ

lá rạp

ngoằn ngoèo, chưa hằn dấu xe

những nóc nhà tranh bạc lá

những đống rạ luôn ẩm mùi đêm

đáy giếng sau nhà cất giữ những viên sỏi như lưu giữ thời gian

hộ gian

vòm cây cao che khuất mảnh trời

bụi hoa dại tìm cách ẩn mình

những đứa bé hĩm/dái hồn nhiên trò chuyện cùng đất-đá-cỏ-hoa-lá-bùn

những người đàn bà luôn giấu mặt

những người đàn ông với ngón chân tòe

sấm sét tạt ngang cũng phải cố nén.

Anh bảo,

về đây với anh

anh sẽ đưa em đến (… …)

nơi không có

xe cộ, người muôn phương nườm nượp dọc phố Cannery Row

Steinbeck của em ấp ủ dậy thì con gái

thủ thỉ kể anh nghe từng cục gạch vuông vức thế nào

những khung cửa sổ đổi màu phải có giấy phép

kẹo sô-cô- la em ngậm tan dần giữa kẽ răng, trên đầu lưỡi anh thèm mút chặt trong đêm để tự nuôi mình

tự dỗ dành sáng mai ta còn khả năng thức dậy

hoa dọc lề phố đổi thay theo mùa

biển ướp lạnh cánh tay trần em giơ cao bảo anh liếm sạch giọt nước lăn chảy ở góc tối phi trường

(ôi, cùng nguồn thần linh tuôn từ khe lách của riêng em

giờ luân lưu trong thân thể anh

suốt dọc cuộc đời)

(… …) của anh

chỉ mình em là khách

quý.

1. Rơi

Giữa căn phòng sàn gỗ sần mốc trống hoác trong căn nhà ông bà bảo trợ tôi từ camp Pendleton cuối thu 1975 kê cái nôi mây. Tiếng sơ sinh lúc oe oe lúc thút thít.

Từ hành lang tối, sâu hút vọng tiếng: “Làm sao biết được con chúng ta thuộc về thế giới này?”

Thằng bé, đầu đội đĩa trứng cút trong bức tranh treo trên tường ra lệnh tôi bằng tròng mắt lửa: “Chị lại đây với em!”

Nắm chặt trong tay peanut butter & jelly sandwich nhũn mềm của bà bảo trợ làm cho mỗi sáng mang đến trường ăn trưa, tôi khẽ bước tới, bước tới, bước… thình lình hụt chân.

Giật mình thức giấc, tôi thấy tôi đang rơi.

2. Phóng

Xe lửa vun vút. Ruộng muối trắng toát bên ngoài ô cửa sổ nứt rạn.

Trong toa cuối, hàng trăm hũ mắm, dưa chua, cà muối được xếp đều trên kệ như những lọ đựng dược thảo trong tiệm thuốc Bắc ở phố Tàu San Francisco.

Qua tấm gương phản chiếu, ba thiếu nữ khác màu da trần truồng đang tự mơn trớn. Cô da vàng đang thủ dâm bằng ngón tay giữa.

Lọ chứa thai nhi sáu tháng tuổi cuộn cong người đặt trên kệ cũng đang đút ngón tay giữa vào mồm mút chùn chụt, chùn chụt, chùn chụt…

Choàng tỉnh, tôi thấy tôi đang phóng người ra khỏi toa xe lửa đang chạy với cái lưng ướt đẫm.

3. Bay

Trên chiếc phà khổng lồ đang vượt biên giới từ Puttengarden, Đức quốc đến Roeby, xứ Đan Mạch. Người đàn bà ôm cây cột. Người đàn ông ôm người đàn bà.

Anh yêu em.” Tiếng sóng vỗ.

Tình yêu là điểm yếu của phụ nữ, là thứ khiến họ dễ dàng đánh mất mình nhất.” Người đàn bà thầm thì.

Gió lồng lộng. Phà cao năm tầng. Sứa bám thành đàn như thạch dừa lềnh bềnh giữa lòng nước. Khăn quàng cổ người đàn bà phất phơ như phướn lượn.

Tai trái anh chứa âm nhạc. Tai phải anh chứa tiếng khóc than. Cõi trần này chứa độc dược hay cam lộ hả m?” Người đàn ông thầm thì trong tai tôi, lưỡi ướt và hơi thở sốt.

Tôi dang hai tay, co hai chân, bay vút vào không gian.

Cánh cửa

Bên trong và bên ngoài. Thế giới của tôi hay không phải? Cắt chia cánh cửa bởi con ngươi mục ruỗng. Điều đã biết, chưa biết, không thể biết. Cánh cửa lôi tôi đi hay tôi trì giữ? Là biểu trưng bản sắc hay vói người nhìn lui? Cánh cửa vạch định thế giới tôi đang thuộc về đâu. Nhận diện gặp gỡ và đánh mất. Là xung đột (âm ỉ) mãnh liệt liên tục.

Cánh cửa hình thành bởi những vết sẹo, những nếp nhăn, những sợi tóc đổi màu, những mùa trứng rụng, những hơi thở hụt, những đêm mất ngủ, cùng vết thương không bao giờ lành. Những cái vắt người đẫm chất lỏng đè ngang bụng, nằm cạnh, nằm trên, nằm dưới, nằm sấp, nằm ngửa chồng chéo/chất không ngoài mục đích (được) xâm nhập. Vỏ hành tây lẫn hành ta trộn lộn cùng da rắn cái. Cánh cửa không có chỗ dành cho đức hạnh.

Cánh cửa chứa bao bí ẩn đe dọa. Là nỗi sợ hãi bám sát trên từng cơn thống khoái. Cánh cửa là rào cản bóp nghẹt đồng thời khơi mở cuộc đối thoại. Có lúc cánh cửa đột nhiên biến mất, rồi tái diễn ngỡ ngàng.

Cánh cửa xua tan bóng tối, đánh đổ sức chịu đựng.

Tôi sờ cánh cửa. Cánh cửa là tôi và tôi là cánh cửa. Không trong/ngoài. Không phân loại. Thời gian trải dài hay thâu ngắn như sợi thun quấn quanh cổ tay thủa tóc được mẹ buộc nơ hồng, ngồi thõng chân mút cây kẹo bạc hà trên xích đu ở vườn sau nhà Đà Lạt.

Tôi nằm ôm cánh cửa lắng nghe lời ru trong tiếng guitar xa ngái. Tiếng sóng vỗ vọng theo bước chân đầu tiên chạm cát bờ biển Songkhla vào mùa xuân xa lắc. Những người đàn ông đến với tôi mang theo trong họ biết bao cánh cửa. Họ mở miệng hoặc câm nín. Ôi những xáo trộn, những phân ly, những hệ lụy, những cơn thoát xác, những cuộc đổi đời. Cái tước đôi thân thể. Chúng tôi cùng lên tiếng, chia chung thảm họa và ước vọng không dự tính. Cú lừa bịp trắng trợn. Cú thúc vào hạ bộ bất ngờ. Cánh cửa, nơi diễn những vở kịch phi lý không tiếng cười, không nước mắt. Cánh cửa mở ra đóng lại mạnh mẽ hay khẽ khàng, chở che cùng phá hoại.

Khi mắc kẹt giữa cánh cửa, tôi tự khắc phục hoặc dỗ dành tôi.

Cánh cửa đong đưa giữa lãng quên và gợi nhớ. Mong ngóng và xóa bỏ. Xây dựng và hủy diệt. Là di sản hay gánh nặng? Là ám ảnh thường xuyên. Là thương nhớ triền miên. Là ngồi bó gối, mở trừng mắt trước sự tước đoạt quyền tham dự. Buộc nhìn vào thời-đã-qua trong cơn phẫn nộ trên những tuyến du hành giữa đi và về tiêu phí thời gian gần một ngày trong đời.

Tôi đứng nhìn xác tôi phơi khô trên cánh cửa với nửa con ngươi mục ruỗng.

thương

(tặng tuấn em)

những mảng thịt trên người chị bị lóc

từng mảng, từng mảng một

xe cộ rền vang ngoài kia

tiếng rú gào

của những kẻ bị thiêu sống

chị úp mặt lên lưng

trần

ai

hít mùi lạ rồi thân rồi chia lìa

quả cấm

cứng

nghẹn cuống họng

chị

đành nhai lưỡi mình

9:30 am điện thoại reng

1:30 pm

chị quờ quạng níu

kẻ vô hình

chị rơi

rơi

rơi

… chìm sâu

tinh cầu mồ hóng

cát sông Hằng như vừng rang tí tách

như tiếng em gọi chị

hay mẹ gọi chị.

em, ám ảnh cái chết

chị kìm nén từng cơn ho thắt orgasm thời thiếu nữ

lạc quan nhưng không nông cạn

cứng rắn nhưng không tàn nhẫn

tỉnh táo nhưng không lạnh lùng

à…à… ơi…

ru em

chị ru

chị ngày cơn gió nồm chướng

lạ

cứ vật vờ bên hông nhà

trong đêm

chị ngồi đếm ngược những hạt mưa xuyên trăng

em thì thút thít

khuôn mặt mẹ rách bươm như cửa mình sau cơn sinh đẻ

giờ đang đầu thai xứ sở nào?

ngàn lá sồi đồng rũ liệt trong gió

chị ơi, giữ chặt tay em

Những con chữ

Nối dài ký ức

nối dài trí tưởng

nối dài mộng

hai ta.

Đợi chờ,

cũng là cách sống

dẫu em chẳng phải là con cá nục cần thời gian để biến thành mắm.

Những con chữ nối lòng

qua biển sông núi đồi kinh lạch

hàng loạt mộ phần không tên

khu xóm chỉ vài nóc nhà ủ ấm người đàn bà vô sinh mà

cội nguồn hạnh phúc tựa ống máng không trương nở không co thắt

không khe hở.

Những con chữ đưa môi ta sát gần nhau hơn.

Những con chữ

như khoảng trống trong ngày rỗng.

Những con chữ động não

những con chữ vực hồn

những con chữ quất roi

da vào mặt

nhưng cũng chính những con chữ cho ta sống khi không cần tới.

Ôi, những con chữ rồi cũng chết thôi mà.

Nguồn: trích đoạn rời trong  phần ba/cuối của tiểu thuyết những người đàn bà đến từ hỏa tinh, Anh Thư  sẽ xuất bản.

Xem phần 1 đã đăng: http://damau.org/archives/4395

Và phần hai: http://www.tienve.org/home/literature/viewLiterature.do?action=viewArtwork&artworkId=7874

© 2010 Lê Thị Thấm Vân

© 2010 talawas

Bình luận

Không có phản hồi (bài “Lê Thị Thấm Vân – Những người đàn bà đến từ Hỏa tinh”)

Comments are closed.

  • talawas - Lời tạm biệt

    Nói lời chia tay sau 9 năm tồn tại, chúng tôi thiết tha hi vọng vào sự ra đời của những mô hình báo chí và truyền thông mới, thực hiện bởi những người được trang bị những khả năng và phương tiện mà chúng tôi đã không thể có, với cùng một nhiệt thành phấn đấu cho một nền báo chí tự do cho Việt Nam... đọc tiếp >>>

  • Phản hồi mới nhất của độc giả

    talawas blog: Cảm ơn tất cả! Tạm biệt và mong ngày ...
    Trung Thứ: Trích: „Ngoài ra, việc duy trì nhóm khởi...
    Hà Sĩ Phu: LỜI TẠM BIỆT: Buông lơi “một...
    Phùng Tường Vân: Dục Biệt Nhung Dục (Trung Đường) có ...
    Hoài Phi: Chỉ còn vài phút thôi là talawas chính th...
    Hà Sĩ Phu: @ixij Bạn ixij đã gõ đúng chỗ tôi c...
    P: Kính gửi hai bác Lê Anh Dũng và Trung Thứ...
    Hoangnguyen: Không biết những dòng chữ này còn kịp ...
    Trần Quốc Việt: Dear Talawas, Thank you! You're gone now but I ...
    Nguyễn Ước: Xin lỗi. Tôi hơi bị nhớ lầm vài chữ t...
    Trung Thứ: Thưa bác Lê Anh Dũng, Thời giờ cũng đ...
    Trần Quốc Việt: Hành trang rời Talawas: Live Not By Lies ...
    Hoà Nguyễn: Qua bức thư hết sức nhã nhặn, lịch s...
    Trần Việt: Ôi, nếu được như bác Hữu Tình hình du...
    ixij: Không được tham gia trả lời 3 câu hỏi ...
    Lâm Hoàng Mạnh: Đốt Lò Hương Cũ. Mượn thơ của Th...
    P: Cũng xin góp thêm một bài mới biết :D ...
    Lê Tuấn Huy: Xin gửi anh VQU, TV và những người quan t...
    Khiêm: Cảm ơn nhà văn Võ Thị Hảo đã thực hi...
    Phùng Công Tử: Bị bắt cũng đáng! Vào blog của CoigaiDoL...
    Phùng Công Tử: Nô lệ của văn hóa Trung Quốc: Đi hỏ...
    classicalmood: Bài viết có một số điểm tích cực nh...
    Thanh Nguyễn: Đọc những con số thống kê trong bài vi...
    Phùng Tường Vân: Vĩ Thanh tiễn chị Hoài Thế sự mang ...
    Tiêu Kiến Xương: ĐBA mượn lời ông bác nông dân: "Nói gì...
    dodung: "Sóng lớp phế hưng coi đã rộn......
    Camillia Ngo: Chín năm, một quãng đường dài, Bóng ng...
    Camillia Ngo: Một dân tộc u mê, hèn kém tột độ mớ...
    Thai Huu Tinh: Thưa các bác Trần Việt, Quốc Uy, Tuấn H...
    Phùng Tường Vân: " Thứ nhất, nói mọi thứ đều thối ná...
    Nguyễn Ước: Tôi không vào được Phản hồi bên bài C...
    Tôn Văn: Tiếp theo „Lời tạm biệt“ Câu hỏi...
    Trần Việt: Công bằng mà nói một cách ngắn gọn, Gs...
    Phùng Công Tử: Và gần đây tôi cảm thấy hơi phiền hơ...
    Bùi Xuân Bách: Việc talawas ngừng hoạt động tuy có là ...
    Nguyễn Chính: Gửi chị Phạm Thị Hoài và Ban Biên tập...
    Lê Tuấn Huy: Việc cảnh giác, tôi đã nói đến. Tôi t...
    vuquocuy: - Tác giả Lê Tuấn Huy đã phát hiện rấ...
    Hạnh Đào: Hơn tuần nay, tôi ngần ngại không muốn ...
    classicalmood: Talawas đột ngột chia tay khiến không ít ...
    Lê Anh Dũng: Bravo ý tưởng tuyệt vời của Arthur, ...
    Thanh Nguyễn: Chào chị Hoài, Cảm ơn tâm huyết và nh...
    Thanh Nguyễn: Cảm ơn ý kiến của anh Hoàng Ngọc Tuấn...
    Hà Minh: Cuộc vui nào cũng phải đến lúc tàn, (al...
    P: Xin có lời cảm ơn gửi đến những ngư...
    Nguyễn Đình Đăng: Tôi lợi dụng chính phản hồi của mình ...
    Arthur: Có nên đề nghi BBT Talawas chơi/hát lại b...
    Phùng Tường Vân: Tôi xin kể thêm truyện này, nghe cũng lâu...
    Hà Sĩ Phu: @ Nam Dao Đây là bài “bình thơ chơi” v...
    Lê Anh Dũng: Thưa bác Trung Thứ, Cám ơn bác về nhã...
    Trần Việt: Đồng ý với ông Lê Tuấn Huy. Tuy chỉ c...
    Trầm Kha: CÓ THẾ CHỨ! THẾ MỚI 'TIỀN VỆ' CHỨ!...
    Phùng Tường Vân: Hết xảy ! (http://www.talawas.org/?p=26665#co...
    Hoàng Ngọc-Tuấn: Xin thông báo cùng quý vị: Để tiếp n...
    Dương Danh Huy: Cảm ơn bác Phùng Tường Vân và Lâm Hòan...
    Phùng Tường Vân: Đôi lời thưa thêm với bác D.D.Huy, Xin...
    chuha: Mỗi người có một "gu" ăn phở. Riêng t...
    Trương Đức: "Chị Hoài ơi, chị Hoài ơi Niết Bàn nà...
    Phùng Tường Vân: Thưa Bác Dương Danh Huy Xin vội vã trìn...
    Dương Danh Huy: À, có điều tôi muốn nhắc các bác: K...
    hlevan: “Le coeur a ses raisons que la raison ignore” ...
    Dương Danh Huy: Bác Phùng Tường Vân, Lâm Hòang Mạnh &...
    Phùng Tường Vân: CẨN BẠCH Nhận biết được giới hạ...
    Le Van Hung: Thử lướt qua các trang web Việt Nam, chún...
    Đinh Minh Đạo: Tin TALAWS sẽ ngừng hoạt động làm tôi n...
    Lê Quốc Trinh: Cám ơn tác giả Phạm Hồng Sơn, Nếu c...
    Le Van Hung: "Giáo dục, giáo dục và giáo dục (có l...
    classicalmood: Vậy thì quyết định đóng cửa Talawas, n...
    VanLang: "Merda d’artista" vẫn đang được trưng b...
    Khiêm: Bác Phùng, Một người quen cho biết xếp...
    Nguyễn Đăng Thường: Đập phá & xây dựng “Đạp đổ t...
    Tonnguyen147: Bác Phùng Tường Vân, Người ta không ...
    Hoà Nguyễn: Hôm nay có tin đại biểu Quốc hội Việt...
    Hoà Nguyễn: Báo Người Việt hôm nay đăng toàn văn l...
    Trung Nu Hoang: @ Tạm Biệt talawas. Với lòng quý mến ...
    Tonnguyen147: Bác Trung Thứ và các bác ơi, Chủ Nh...
    VanLang: Đầu thập niên 90 Việt Nam lạm phát phi ...
    Nam Dao: Trình với cả làng Thể ý Trưng Nữ Ho...
    Lâm Hoàng Mạnh: Nâng cốc, cụng ly ... hết váng đầu Nh...
    Hoà Nguyễn: Cứ tưởng nếu khách ngồi bàn chuyện ho...
    Nam Dao: Anh thân mến Quí trọng những việc an...
    Thanh Nguyễn: Talawas trước giờ lâm chung mà vẫn đau ...
    Phùng Tường Vân: Chiếc Cân Thủy Ngân ..."Cứ xét theo ...
    Trung Nu Hoang: Nếu nhà văn Phạm Thị Hoài và BBT Talawas...
    Bắc Phong: bác bị váng đầu thèm uống rượu cứ ...
    Lê Thị Thấm Vân: Ngân trong "là con người", một trích đo...
    classicalmood: Talawas đột ngột chia tay khiến không ít ...
    Trung Thứ: Thưa bác Lê Anh Dũng, Tôi xin chia sẻ thê...
    Canuck: Bác Nguyễn Phong, Tui thấy đây là vấn...
    Nguyễn Đình Đăng: Bravo! Như một minh hoạ cho bài này mờ...
    Dương Danh Huy: Bác Phùng Tường Vân, Tôi đã set up hai...
    Phùng Tường Vân: @Nguyên Phong (http://www.talawas.org/?p=26665#c...
    Nguyễn Phong: Tôi thấy các bác hơi lạc quan và ảo tư...
    Thuận: Chỉ còn ít giờ nữa, Talawas sẽ đóng c...
    Trương Đức: "Nửa ấy… “nói chung là”: nửa dưới...
    Trầm Kha: talawas ơi! oan ức quá! Oan ức quá! Em ...
    Canuck: Tui cám ơn Ban Chủ Nhiệm, Ban Biên Tập Ta...
    Trầm Kha: bác vạch lẹ quá! em há hốc hà lá nho ...
    Trầm Kha: thường thì bác Thường siết... hết bế...
    pham duc le: Tôi đồng ý với bạn Nguyễn Phong, nhưng...
    booksreader: Au plaisir de vous revoir, "một mô hình hoạt...
    Bach Phat Gia: Tôi là độc giả của talawas đã mấy nă...
    Lề Trái: Trong việc tẩm bổ chỉ xin Gia Cát Dự đ...
    Lê Anh Dũng: Thưa bác Trầm Kha, bác Đào Nguyên, Xin ...
    Lê Thượng: Nói rằng "So với thảm họa môi trường ...
    Anh Dũng: @1mitee: 1. Muốn SỐNG tới mức "cụ" nh...
    Đào Nguyên: @ Anh Dũng "...phải nghe lời cái dạ dày,...
    Trầm Kha: “Khi cầm cuốn Kinh thánh, tôi đọc với...
    Đào Nguyên: @ bác Nguyễn Phong Tôi đồng thanh tương ...
    Hoà Nguyễn: Sau chuỗi cười khá thoải mái do ông Gia ...
    1mitee: @Anh Dũng "Cả ông Marx, ông Hồ Chí Minh,...
    Bùi Văn Phú: Bạn Trung Nu Hoang ơi, Bạn có khả năng...
    Thái Hữu Tình: Bài vừa mới ra lò, mấy anh (cả mấy ch...
    Canuck: Trong đời tui, có 3 lần / hoàn cảnh xảy...
    Phùng Tường Vân: Lời đề nghị khẩn khoản của tôi Nh...
    Thái Hữu Tình: 1/ Bài nghiên cứu này của ông MTL càng ch...
    Nguyễn Phong: Thực ra ở hải ngoại hiện nay thì có m...
    Anh Dũng: @Đào Nguyên: 1. Cái bạc triệu (VNĐ) c...
    Dương Danh Huy: Bác Hòa Trước hết tôi cảm ơn về l...
    Louis: Trong phút giây chia tay người tình ảo, b...
    Đào Nguyên: Từ lâu ngưỡng mộ bác, biết bác thích ...
    Trầm Kha: Ha ha ha! Bác Trương Đức ơi, Bác "đả t...
    Lê Quốc Trinh: LÊ QUỐC TRINH - LỜI GIÃ BIỆT Thân m...
    vantruong: Thôi thì trước khi giải tán tụ tập tal...
    Đào Nguyên: @Anh Dũng "... - Không có đủ sản phẩm ...
    VietSoul:21: Tôi không nghĩ tài chánh là vấn đề (ch...
    Hoàng Trường Sa: Talawas ơi Ta giã biệt em Như giã từ cu...
    Hoàng Trường Sa: Bauxite Việt Nam: hãy cứu ngay chữ tín! (...
    Anh Dũng: @Đào Nguyên: Thực ra Marx có nói, nói n...
    Lâm Hoàng Mạnh: Chỉ còn vài 28 giờ, Ta Là... Gì sẽ ngh...
    Le Van Hung: Kính thưa các Anh Chị, Từ trước đế...
    Phùng Tường Vân: Bi giờ sắp đến giờ lâm biệt Xin Gia T...
    Hoàng Trường Sa: EM ĐI RỒI Em đã đi rồi thế cũng xong...
    Nguyễn Đăng Thường: Chia tay phút này ai không thấy buồn? Nh...
    Trung Nu Hoang: Tôi cũng có nghe kể chuyện một "học gi...
    peihoh: Tôi không được hỏi ba câu hỏi của tal...
    peihoh: Anh Lại Văn Sâm ơi! Dịch giùm câu này: "...
    Đào Nguyên: @ Anh Dũng Mác nói nhiều về lợi nhuận,...
    Hoà Nguyễn: Ông Huy viết : Điều tôi nói hoàn toàn kh...
    Trương Đức: Đọc cái câu này: "2030: định mệnh đã ...
    Đào Nguyên: Tôi cũng có đọc những câu chuyện với ...
    Camillia Ngo: Nguyễn Khoa Thái-Anh nói "Vũ Huy Quang là m...
    Dương Danh Huy: Bác Hoà Tôi cũng thấy thú vị khi đọ...
    Thanh Nguyễn: Giữa cái lúc "dầu sôi lửa bỏng" thế n...
    Thanh Nguyễn: Nếu vì lý do tài chính mà talawas đóng c...
    Thanh Nguyễn: Oh, Thank you Trầm Hương! We all have our h...
    Hà Minh: Một truyện ngắn quá hay, cảm ơn tác gi...
    Nguyễn Việt Thanh: Trên Talawas bộ cũ, có lần nhà văn Phạm...
    Anh Dũng: Ông Đào Nguyên nói đến "duy lợi". Nhưng...
    Hoàng Trường Sa: BRING ME HAPPINESS Đừng đi Đừng đi Đ...
    Lê Anh Dũng: (tiếp) Nhưng chính nhờ Tin Lành VN như...
    Lê Anh Dũng: Thưa bác Trung Thứ, Trong cảnh talawas ch...
    Đào Nguyên: Lời ông Vũ Huy Quang làm tôi nhớ tới l...
    Đào Nguyên: @ Nguyễn Khoa Thái Anh Trước khi chiéc thu...
    Trương Nhân Tuấn: Trích : « Người Việt hải ngoại vẫn th...
    Hoàng Trường Sa: Bô xít Việt Nam : Truyền thông Mỹ sắp n...
    khonglaai: Không ngờ anh Bách còn giỏi cả tiến...
    khonglaai: Nếu có giải thưởng talacu thì tôi ti...
    Phùng Tường Vân: Chúc nhau chân cứng đá mềm Chúc nhau an ...
    khonglaai: “Khi nói chuyện với mình họ chỉ nhìn ...