talawas blog

Chuyên mục:

Nguyễn-Khoa Thái Anh – Người Việt có phải là một dân tộc bình thường?

30/03/2010 | 1:00 sáng | 13 phản hồi

Tác giả: Nguyễn-Khoa Thái Anh

Chuyên mục: Chính trị - Xã hội
Thẻ: >

Có lẽ nhiều người Việt, khi trả lời câu hỏi trên, sẽ phủ định một cách thẳng thừng: “Không, chúng ta không phải là những người bình thường” – và ngay sau đó sẽ bồi thêm với định đề: “Chúng ta là một dân tộc xuất chúng!”

Dĩ nhiên tôi cũng muốn xác quyết như vậy: “Người Việt là một dân tộc xuất chúng!”

Có phải chúng ta là con Rồng cháu Tiên, uy dũng với dòng máu Lạc Hồng của mấy nghìn năm hiện hữu trên hoàn cầu, với ý chí bất khuất của tổ tiên, không thể bị đồng hóa dưới sức ép ngàn đời của Đại Hán? Sức đề kháng mãnh liệt và phi thường của hàng ngàn vạn đấng anh hùng hào kiệt qua nhiều thế hệ đã giữ vững bờ cõi, giúp Việt tộc trải qua bao nhiêu cơn cuồng phong bão tố, vững tiến cho đến ngày nay… (nhờ ơn Bác và Đảng. Quý vị độc giả có nghe phảng phất luận điệu tuyên truyền xã hội chủ nghĩa trong mấy câu vừa rồi không, hay phải thêm cái đuôi nhờ ơn Bác và Đảng? Chỉ tiếc người viết không nói đến chuyện trọc phú, địa hào, đào tận gốc, trốc tận rễ hay đánh Tây gục, đánh Mỹ nhào… cho bá quyền phương Bắc hài lòng mà lại nhắc đến chuyện tham tàn của Đại Hán thì chỉ có mấy người bồi bút của nhà nước mới chửi xéo cho một thằng phản tặc, lực lượng thù địch như tôi. Ai lại tự dưng nhận vơ mình là tay sai XHCN, nếu không có người đã chụp cho mình vài cái nón cối!)

Nhưng tiếc thay, sau bao nhiêu oan khiên nghiệp chướng chồng chất từ nhiều thế kỷ, chiến tranh đẫm máu, người Việt cho đến nay – ngay cả dưới sự lãnh đạo của đỉnh cao trí tuệ trong 35 năm gọi là độc lập, thống nhất vừa qua – vẫn chưa thật sự hưởng được thái bình trên đất nước. Hận thù, đố kỵ, lừa đảo, ganh ghét vẫn ngự trị trong đầu óc và tâm tư của nhiều người. Lãnh đạo vẫn bình chân như vại, làm ngơ với những tiếng kêu chính đáng của con dân trước sự bất công, áp bức, trù dập của nội xâm và nguy cơ ngoại xâm, Bắc thuộc (có thể) lần cuối cùng. Thành phần được hưởng ơn mưa móc theo đuổi ảo vọng tư bản cá nhân hay danh vọng bất chính, thi hành chủ nghĩa mackeno. Cái hố chia cách kẻ trị vì và người bị trị càng ngày trớ trêu, khôn lường.

Bất kể định luật có vay có trả, gieo gió gặt bão của Trời Đất, tác nhân gây ra tội ác vẫn điềm nhiên ăn trên nồi, ngồi trên trốc, vẫn trơ thổ địa. Như thể  đất nước đang ngập chìm, sâu lắng trong sự thống trị ác đức, tham tàn của lãnh đạo, như thể  đạo lý càng ngày càng rời bỏ, xa lánh Việt Nam. Có phải vậy nên thánh nhân hay các điều thiện và tốt lành đã nhượng bước cho cái ác, cái dữ ngự trị ở quê nhà? Có thể nào, hắc khí của những người chăn dắt dân đen đã tạo nên một tầng ám khí xú uế xông lên vây bủa bầu trời đất nước, cản ngăn hồn thiêng sông núi, các đấng anh linh trở về giúp cho dân tộc gỡ rối, thoát khỏi ngõ bí đào sâu trong hố của tội lỗi? Bởi vì dân tình – trong bao nhiêu năm chịu đựng khốn khó của thời bao cấp – nay được thả lỏng để tranh giành cái cặn thừa của nền kinh tế nhỏ giọt (trickled-down economics) theo định hướng xã hội chủ nghĩa, nên không thoát ra được cuộc sống vật chất của họ? Ngược lại, do tuyệt đối không được thả lỏng trong tư tưởng thông thoáng của dân chủ nên đầu óc dân tình ngày càng hẹp hòi trong sự đố kỵ?

Nói một cách khác – không hiểu có phải triết lý nhà Phật hay không – sau bao nhiêu năm lâm vào các trận máu lửa, giết chóc, tù tội, trù dập, chia rẽ, đất nước cần có một thời gian an lành dài đủ cho lãnh đạo sống tốt, chuộc tội với con dân hầu giải thoát những oan trái, cái nghiệp xấu chồng chất của mấy mươi năm trị vì. Thế mà, nghiệp chướng của dân tộc vẫn còn nặng nề, chưa hóa giải được, mặc dù đã trải qua 35 năm được xem như hoà bình, thống nhất đất nước. Ba (sáu) chữ vàng của Bác – độc lập – tự do – hạnh phúc – vẫn là những tôn chỉ không gì quý bằng!

Do ngập chìm trong chém giết hận thù, rồi sau đó thay vì sống hướng thiện (không phải theo gương đạo đức của Bác Hồ) nhằm vượt qua được những vướng mắc của hận thù, ganh ghét và đố kỵ để giải thoát cái oan nghiệt của dân tộc, người Việt – do tham vọng cá nhân đảng phái – lại càng trở nên ích kỷ, mạnh được yếu thua, sống chết mặc bay, tiền thày bỏ túi.

Trong nước, hoặc bị bưng bít, hoặc bị chai lì vì những bất cập, bất công không bình thường của một xã hội thiếu định hướng dân sự (civil society; chủ trương của nhà nước: mọi tổ chức công ích, ngay cả từ thiện, phải có sự chỉ đạo của Đảng) người dân vẫn tìm cách bươn chải, bình thường hóa cuộc sống trong một môi trường riêng biệt, giả tạo của mình. Do đó theo ước tính của người viết, sẽ khó có những tiến triển khả quan cho đất nước nếu không có một cải tổ thật sự, chủ động từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài.

Ở ngoài nước – ngoại trừ những thành phần được coi là Mỹ-Việt (Mỹ hóa), không biết, không thiết đến chuyện Việt Nam – nhiều người trên 40 vẫn bị ám ảnh vì những chuyện tiêu cực ở Việt Nam. Họ chực chờ và chuyển tải – năm này qua tháng nọ, những email, truyền thông báo chí – tin tức khả quan ở Việt Nam. Nhưng phần lớn những tin đến với họ là những tin xấu, yếu hèn của lãnh đạo so với ảnh hưởng và chi phối của Bắc triều. Đó là chưa kể đến những thành phần thiểu số nhưng ồn ào và náo nhiệt, thích xách động cộng đồng, tạo cho mình thế lực “người hùng gây máu lửa”.

Nhiều người trong họ uất ức vì sự thảm bại trái gió trở trời của miền Nam, muốn bám víu vào quá khứ của Việt Nam Cộng hoà, đấu tranh (bằng mồm) để tranh giành lý tưởng chống cộng bằng chính nghĩa cờ vàng, nhưng thay vì kêu gọi đoàn kết, tạo nên số đông đáng kể lại để đối trọng với nhà nước chuyên chế, họ lại cô lập chính mình vì những chuyện thiển cận, quá khích, làm lợi cho những người cộng sản nằm vùng thích trà trộn vào những nhóm này để xâu xé, chia rẽ cộng đồng.

Nếu ta tin vào thuyết luân hồi của nhà Phật, thì đây chính là lý do cắt nghĩa thói tật (căn bệnh) thiếu bình thường của người Việt. Không khéo chuyện bị ám ảnh vì thời cuộc, chuyện âu lo vì lãnh đạo, âu lo vì đất nước không có lối thoát sẽ trở thành căn bệnh trầm kha mãn tính của dân tộc. Trong khi đó, giả sử có được một thống kê, nghiên cứu khoa tâm lý học sâu rộng toàn diện cho thấy tuyệt đại đa số người Việt thích hàm hồ, tự cao tự đại, nguyền rủa bóng tối, nguyền rủa (hoặc ngay cả tung hô) chế độ thì có lẽ căn cơ của căn bệnh ác ý, chia xé, vu khống, nhỏ mọn sẽ được xác tín.

Do vậy, trước tiên người viết thấy thương hại cho chính mình, cảm nhận được cái đáng thương vô bờ bến của của dân tộc mình sống trong một sự chịu đựng dai dẳng gần cả một thế kỷ nay mà vẫn không tìm ra lối thoát. Trong khi đó nhận thức ra được chính mình là một người không bình thường vì đã mất quá nhiều thì giờ trong cuộc sống, mệt óc vì những chuyện không đâu của Việt Nam, mà nếu có đâu thì cũng bất lực chẳng làm được gì. Có người bảo cứ kêu gào dân chủ thì sẽ giải đáp được nan đề này.

Trong khi nhiều người hô hào dân chủ thì mình lại quá hãi hùng, ngán ngẩm cho hai chữ dân chủ. Có phải Việt Nam đang cần dân chủ? Có phải dân chủ là lối thoát của thế kỷ không? Có phải “dân chủ pháp trị” đối trọng với “chuyên chế cộng sản”? Là giải pháp cuối cùng cho Việt Nam? Đúng cả đấy chứ, đúng không thể sai vào đâu được!

Nhưng ngặt một nỗi, nhiều người không đích thực hiểu thấu đáo khái niệm của dân chủ, họ tự gán cho mình danh từ dân chủ như lá bùa hộ mạng, che đậy sự kém cỏi của mình. Làm như hễ tự phong cho mình hai từ này là họ đã đạt được cái đích “tôi là người dân chủ” chống cộng nên tôi đúng, anh không chống cộng như tôi nên anh sai, không phải dân chủ vì anh không “máu” (hăng tiết vịt)  bằng tôi! Họ không cần biết mình đã làm gì để xứng đáng với danh xưng này. Hoặc tệ hại hơn anh là cộng sản, tay sai cộng sản. Buồn cười, trong một nước dân chủ như Hoa Kỳ hay Úc châu, đã có những vụ kiện tụng đền bồi hàng chục, hàng trăm ngàn Mỹ kim vì chuyện chụp mũ cộng sản. Do đó những người chụp mũ thường là những người ném đá giấu tay, không dám dùng tên thật để vu khống toạc móng heo. Thí dụ thay vì: Nguyễn-Khoa Thái Anh là VC nằm vùng hay thân cộng, lại phải rào trước đón sau,  dẫn giải những bài chú trọng tình người do NKTA viết nhằm gây nghi vấn, tung hỏa mù về lập trường của tác giả, ngụ ý hắn thiên tả, có vấn đề!).

Trước đây không lâu, trên diễn đàn talawas còn có người vặn vẹo tôi với sự cường điệu: “Không tự gán cho mình cái mác dân chủ thì phải cần ai xét-ti-phai (certify)?” Có phải làm người dân chủ thật khó vì điều kiện dân chủ không đòi hỏi sự ồn ào, vỗ ngực xưng tên, áp đảo mà nó thể hiện qua hành động, qua cách ứng xử của mình? Có phải muốn tranh đấu cho dân chủ đòi hỏi sự đa nguyên? Mà không chỉ một người, một nhóm, một phe đảng độc quyền giành chính nghĩa, giành cái đúng về mình. Thật xấu hổ nếu tôi phải hợm hĩnh, tự xưng mình là người dân chủ. Vì sao? Đã quá nhiều người lạm dụng từ này để lấn át, chụp mũ vu khống kẻ khác là Việt gian.

Đây là hội chứng của mấy chục năm chia xé Bắc-Nam, Quốc-Cộng, nồi da xáo thịt và chính là hệ quả và phản ứng của sự cai trị lâu đời của Đảng Cộng sản Việt Nam. Nó đã làm con dân Việt Nam không nhiều thì ít – thay vì trở thành xuất chúng – đã trở nên những người nhỏ nhen, bất-bình-thường. Một căn bệnh tâm lý chỉ có thể giải thoát được nếu Việt Nam sẽ kinh qua một cuộc đổi mới toàn diện trong vòng nhiều năm tới và có thể sẽ phải kéo dài đến nửa thế kỷ thì mới mong gột rửa được hết tàn dư và chứng tích khủng khiếp của một chủ nghĩa ngoại lai quái ác và hậu quả tai hại của nó.

Còn liều thuốc chữa cho bản thân thì sao? Một người bạn trẻ đẹp khuyên người viết nên sống cho tình yêu, đừng chuốc vào thân những chuyện vung tay quá trán, không đâu của mình, chỉ tổ mang lại thảm sầu cho cuộc sống. Như một con chim bị đạn, mình không tin những lời khuyên can, nhắn nhủ của người trong cuộc, nhất là khi họ là phái đẹp và ở Việt Nam.

Rốt cuộc tôi không thể để cho bản thân mình trở thành một dữ liệu của thống kê, của chính dự đoán của mình. Nghĩa là những người mang nặng hành trang Việt Nam đã trở nên những kẻ bất bình thường, không thể sinh hoạt bình thường trong cuộc sống an lành của hải ngoại, nhưng trái lại, họ thích tìm thú đau thương qua những thông tin, những biến chuyển trong nước khiến chúng chi phối, ám ảnh tâm tư mình. Quanh năm suốt tháng họ bận tâm vì những chuyện vô bổ bên kia Thái Bình dương, bỏ phí biết bao nhiêu thì giờ, công sức (kể cả tiền bạc) quan tâm đến chuyện đại sự không liên can đến cá nhân mình, trong khi câu chuyện làm ăn trước mắt thì sao nhãng, chả ra làm sao. Đây là những người tâm lý học gọi là dysfunctional.

Cho nên tôi, người viết cần phải giục giã con tim và khối óc của mình hãy mau tìm quên những chuyện tiêu cực của Việt Nam cho đỡ nhức đầu, và hãy sống cho bãn ngã như thể loài vật. Hãy tránh xa chuyện mấy ông Việt Nam.

© 2010 Nguyễn-Khoa Thái Anh

© 2010 talawas

Phản hồi

13 phản hồi (bài “Nguyễn-Khoa Thái Anh – Người Việt có phải là một dân tộc bình thường?”)

  1. Anh Dũng nói:

    Vẫn biết rằng cố quên thì càng nhớ
    Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên

  2. Lê Văn nói:

    Cám ơn bạn Nguyen Mai Linh đã bổ túc thêm cho góp ý của tôi. Xin nói rộng thêm một chút về cuốn TQĂN (hy vọng không lạc đề).

    Tôi đồng ý về “chỗ hay chỗ dở” của TQĂN bạn đưa ra (dù còn nhưng chỗ khác nữa, nhiều là khác, như nếu vào chi tiết thì lạc đề mất).

    Đằng khác, tôi hoàn toàn không đồng ý “Bài của ông Thái Anh có thể xem như là phần hay của TQAN kéo dài với các tin cập nhật”.

    Đẳng cấp cách xa quá nhiều! Những chi tiết “cập nhật” của bài của t/g NKTA thường là hời hợt, không đi sâu vào vấn đề “tâm lý dân tộc” (Việt hay Tàu) như NGK hay Bá Dương như trong đoạn dài lòng thòng: “[…] muốn bám víu vào quá khứ của Việt Nam Cộng hoà, đấu tranh (bằng mồm) để tranh giành lý tưởng chống cộng bằng chính nghĩa cờ vàng, nhưng thay vì kêu gọi đoàn kết, tạo nên số đông đáng kể lại để đối trọng với nhà nước chuyên chế, họ lại cô lập chính mình vì những chuyện thiển cận, quá khích, làm lợi cho những người cộng sản nằm vùng thích trà trộn vào những nhóm này để xâu xé, chia rẽ cộng đồngmuốn bám víu vào quá khứ của Việt Nam Cộng hoà, đấu tranh (bằng mồm) để tranh giành lý tưởng chống cộng bằng chính nghĩa cờ vàng, nhưng thay vì kêu gọi đoàn kết, tạo nên số đông đáng kể lại để đối trọng với nhà nước chuyên chế, họ lại cô lập chính mình vì những chuyện thiển cận, quá khích, làm lợi cho những người cộng sản nằm vùng thích trà trộn vào những nhóm này để xâu xé, chia rẽ cộng đồng […]”.

  3. vantruong nói:

    Thực tình tui xin đường đột hỏi một câu với các quý vị trên diễn đàn talawas này: “Có ai hành nghề bác sĩ tâm lý hay psychologist gì gì chung quanh đây không?”
    Từ đầu bài tui thấy có cái gì không ổn rồi.
    Đến hết bài viết tui nghĩ rằng ông NKTA này đang hờn dỗi chuyện gì đâu đó không ai thèm xem coi ông ra gì, không biết thố lộ cùng ai, mà có ai chịu nghe ông đâu, ông lên diễn đàn talawas nhả sầu (tiếng Pháp “độc” hơn có từ: cracher son venin) nhờ ở đây trị chuyện “thiển cận, quá khích” (???).
    Ông như con bò tót thấy đâu có vẫy miếng vải là ông “ủi” liền. Cờ vàng cờ đỏ gì đâu ở đây cha nội?
    Tự nhiên một cái đùng bình thường đối ngay lại xuất chúng (triệu chứng delirium?)
    Rồi sau đó là nguyên một nồi lẩu (riêng tui thì rất khoái lẩu dê) nào là nghiệp chướng, đố kỵ, thuyết luân hồi, vân vân … xới tung lên thú thực tui không hiểu gì cả.
    Xin được trích những lời châu ngọc:
    “Trong khi đó, nếu có được một thống kê, nghiên cứu khoa tâm lý học sâu rộng toàn diện cho thấy tuyệt đại đa số người Việt thích hàm hồ, nguyền rủa bóng tối, nguyền rủa (hoặc ngay cả tung hô) chế độ thì có lẽ đã rõ căn cơ của căn bệnh ác ý, chia xé, vu khống, nhỏ mọn.” (???)
    …“thương hại cho chính mình” rồi mea culpa đập ngực (Tui cũng không rõ có phải vậy không).
    “Thật xấu hổ nếu tôi phải tự xưng mình là người dân chủ. Vì sao? Đã quá nhiều người lạm dụng từ này để lấn át, chụp mũ vu khống kẻ khác là Việt cộng.”
    (Nè nè cha nội, nhiều người ăn lẩu dê rồi la làng là chỉ dân chơi mới ăn lẩu dê, rồi không lẽ bởi vậy thằng hèn tui này không thèm ăn sao? Kỳ quá vậy?)
    “Như một con chim bị đạn, mình không tin những lời khuyên can, nhắn nhủ của người trong cuộc, nhất là khi họ là phái đẹp và ở Việt Nam.” (Ê ê tự nhiên lại đổi hệ gì vậy?)
    Nghe nói ở bên Mỹ đụng chuyện là người ta hay mang đi “rehab” liền cho hạ “áp xuất”.
    Hay là xem hai bản này cho nó thư giãn trước một chút.

    http://www.youtube.com/watch?v=IlRF43-xaYc

    http://www.dailymotion.com/video/x1pl88_telephonecrache-ton-veninconcert-ro_music

    Và có một chuyện tui mới thấy ở đây:

    http://drnikonian.wordpress.com/2010/03/21/nguoi_viet_sai_chinh_ta/#more-1981

    Chuyện dân chửi còn chưa được thì dân chủ như kiểu ấy chắc phải “biết cách” phải không?
    Tui thấy buồn và đau cho các bạn.
    Ai đã bắt kềm các bạn như thế?
    “He fucked chinese.” So what? That’s all?

  4. Trung Nu Hoang nói:

    Trong kết luận bài viết của mình, ông Thái Anh (T.A) kêu gọi: “”…phải giục giã con tim và khối óc của mình hãy mau tìm quên những chuyện tiêu cực của Việt Nam cho đỡ nhức đầu, và hãy sống cho bản ngã như thể loài vật. Hãy tránh xa chuyện mấy ông Việt Nam . (trích).
    Qua lời kêu gọi “giục giã” này, tôi thật tình thương cho ông T.A. Mặc dù ngoài miệng thì nói “hãy mau tìm quên, hãy tránh xa chuyện Việt Nam ” nhưng vô hình chung, khi viết bài này, tác giả T.A. đã tỏ ra CHƯA HỀ và hình như KHÔNG THỂ quên những chuyện của “mấy ông Việt Nam”, ở trong nước cũng như ở hải ngoại. Tôi không kết luận khắt khe ông T.A đã dối lòng khi viết như trên; ngược lại, tôi thực tình rất thông cảm và thương cảm cho ông cũng như đa số người Việt Nam chúng ta ở hải ngoại, dù căm ghét chế độ CSVN đến mây vì họ đã “đầy đoạ dân tộc VN ta thành xã hội chó ngựa – XHCN -” (xin xem: Lê Diễn Đức, Song Chi,T.A ….) nhưng trong sâu kín của lòng mình, chúng ta lại thương yêu quay quắt quê hương đất nước, lo lắng cho tiền đồ dân tộc trước bao nhiêu hiểm họa đang rình rập [biển Đông thì đang dậy sóng, tàu lạ thường xuyên bức hiếp ngư dân đòi tiền chuộc, nạn cho thuê rừng 50 năm ... và ôi thôi kể ra không hết]. Tình cảm đó đã thể hiện qua việc gửi tiền về giúp thân nhân, đồng bào nghèo khó nạn nhân bão lụt… ở trong nước mỗi năm 8, 9 tỷ USD (tính ra, trên cả 100 tỷ USD trong mấy mươi năm qua chứ ít ỏi sao!), ngay cả vào lúc bản thân đa số người Việt hải ngoại cũng không giàu có gì, làm ăn cũng rất cực nhọc (đi cày mà!) với nhiều lo âu mất job trong thời buổi kinh tế sa sút hiện nay, tất nhiên trừ một số ít người. Tôi liên tưởng đến vợ chồng người anh ruột thịt, xa cách nhau vì hoàn cảnh éo le của đất nước khi chồng đi tù cải tạo, vợ vượt biên và lập gia đình với người đàn ông khác, nhưng tình yêu thương giữa anh chị vẫn còn da diết, mặn nồng mà không thể dứt bỏ được để trở lại với nhau, vì chị còn con cái với người chồng sau. Bỏ thì thương mà vương thì tội, phải chăng là tâm trạng như thế đó, thưa ông T.A ?

  5. nguyen mai linh nói:

    Theo tôi, phần hay của cuốn sách Tổ quốc ăn năn của Nguyễn Gia Kiểng là phần luận bàn về người Việt theo lối “Người Việt xấu xí”, còn phần dở là phần lạm bàn về lịch sử mà theo tôi Kiểng chỉ bàn theo cảm tính, nhìn sự việc một cách phiến diện và hơi phi lịch sử. Bài của ông Thái Anh có thể xem như là phần hay của TQAN kéo dài với các tin cập nhật, cho nếu ông TA bị ảnh hưởng TQAN thì điều này cũng nên làm lắm.

  6. Lê Văn nói:

    Tôi thấy bài này – cũng như nhiều bài khác gần đây của tác giả NKTA – sặc mùi… Tổ Quốc Ăn Năn của ông NGK!

    Nhưng tôi e rằng NKTA chưa thấu hiểu những “bí mật” của cuốn TQĂN.

    Theo tôi, cuốn sách của ông NGK có những phần thật hay và những phần thật dở. Phần hay ho thường là những tư tưởng thu thập được từ các “chí hữu” của mình, phần kém hay là do tác giả “sáng tạo” ra.

    Hình như NKTA bị ảnh hưởng phần “sáng tạo” trong cuốn TQĂN hơi bị nhiều!

  7. @ Trương Giang:

    Kích động chiến tranh, ủng hộ chiến tranh, thừa nước đục chiến tranh mà thả câu trục lợi, há chẳng phải hạng tiểu nhân, hạng ngụy quân tử sao? Mỹ tốt, Trung Quốc tốt, hay cả 2 tốt, hay cả 2 đều là những kẻ ngụy quân tử thấy nơi nào có mùi vị lợi nhuận là nhảy vào xâu xé?

    Thật sự, chẳng có ai là làm gì thật sự vì dân vì nước cả. Lòng yêu nước có chăng là nhem nhóm lên rồi bị áp lực của tiền bạc, của quyền lực vùi lấp mà thôi.

    Tại sao các vị luôn cho rằng các vị người Việt ở hải ngoại muốn chống cộng , khuếch trương cờ vàng, hô hào suông? Vậy thì tại sao các vị như ông Thái Anh, ông Nguyễn Hữu Liêm biết các vị kia có tinh thần không được tốt đẹp cho lắm cho tình hình hiện nay, các vị cũng lại xắn tay áo lên bàn gõ để chiến lại các vị chống Cộng?

    Đôi bên chiến nhau thế thì tôi xin góp ý là tất cả các vị cũng chẳng ai tốt đẹp hơn ai. Thiết tưởng các vị là trí thức, cao tuổi, học rộng, tài cao, nghe thấy điều đúng thì tiếp thu, không đúng cũng nên thấu hiểu, lắng nghe, lấy cái tâm độ lượng để thuyết phục người nghe. Nhưng theo thời cuộc, trí thức cũng phải chuyển biến, vận dụng, sáng tạo chủ nghĩa xã hội, đấu tranh giai cấp vào trong tranh luận trên diễn đàn trí thức như trang nhà Talawas này. Sỹ chiến sỹ. Còn bạn đọc thì thiếu chút thì bội thực.

  8. nguyen mai linh nói:

    Theo tôi, người Việt ở nước ngoài, ngọai trừ vẫn còn một số chống cộng cực đoan, nhưng bây giờ nhiều người đang nghiêng về phía hòa hoãn, nhưng vẫn cứng rắn về lập trường đòi hỏi tự do, dân chủ cho dân tộc Việt. Có ai không đau lòng khi nhìn về đất nước. Nhiều người đau cái nỗi đau, mà người đánh cá Việt Nam đang đau khổ và sợ hãi, nỗi nhục khi nhìn hoạt cảnh Hai Bà Trưng dâng rượu hầu Mã Viện ngay trên đất Tàu, khi nhìn thấy những người lãnh đạo tổ quốc đang phá nát đất nước, lung lạc ý chí và hiếp đáp dân lành, thanh trừng và khủng bố những người thật sự quan tâm đến tổ quốc. Người ngoài nước là như thế, nhưng để có thay đổi thì người trong nước phải dám đứng lên đòi quyền sống, quyền được làm người Việt Nam. Nếu tất cả người Việt nước ngoài đều chống cộng cực đoan thì sẽ không bao giờ có chuyện tiền tỉ mỗi năm đổ về cho dân trong nước xài đâu, và số tiền đổ về này theo tôi nhiều hơn tất cá tiền các nước ngoài giúp cho Việt Nam xây dựng đất nước.

  9. noileo nói:

    “Chính sách chống cộng, tố cộng đã có từ thời ông Diệm cách đây hơn nữa thế kỷ.” (Truong Giang nói, 30/03/2010 lúc 5:09 chiều)

    “Chống cộng” không đơn giản là một hành vi chính trị. Chống cộng còn là một hành vi đạo đức, cái đạo đức bình thường của một người bình thường, thấy cái gì sai xấu, thấy điều tội ác chống lại con người, thì muốn chống lại.

  10. Tiêu đề bài viết này khá kỳ cục. Theo tôi, muốn hợp logic thì phải đặt là : “Dân tộc Việt có phải là một dân tộc bình thường?”.

    Về nội dung, bài viết này không nói lên điều gì ngoài việc ông NKTA – có lẽ do bị chụp mũ hơi nhiều – đang cố gắng tự đặt mình ra ngoài mâu thuẫn Quốc – Cộng. Nếu ông cần một lời khuyên thì tôi khuyên ông nên tìm đến với triết thuyết của Jiddu Krishnamurty sẽ tốt hơn là dùng ngôn ngữ để bôi bác cái dân tộc mà tổ tiên của ông đã sinh ra từ đó.

  11. Truong Giang nói:

    Tôi đồng ý với những điều bạn Thái Anh và Mai Linh phát biểu.

    Người trong nước, do hoàn cảnh thiếu giao thiệp với thế giới Tây Phương bên ngoài lạc hậu là chuyện đã đành, tôi chỉ buồn cho người Việt ở nước ngoài.

    Nguời Việt ở nước ngoài hình như chẳng phát kiến điều gì mới mẻ cả. Đã hơn 35 năm mà họ vẫn còn theo đuổi chính sách chống cộng, phô trương cờ vàng. Chính sách chống cộng, tố cộng đã có từ thời ông Diệm cách đây hơn nữa thế kỷ. Tôi nhớ không lầm, với sự khuyến khích của Mỹ, ông Diệm tiếp nhận chính sách chống cộng là quốc sách cho miền Nam từ năm 54, 55. Mỹ đã ủng hộ Ông Diệm hết mình trong thời gian đó.

    Sau một thời gian dài theo đuổi cuộc chiến vừa tốn tiền, vừa tốn nhân mạng, lại không có kết quả, người Mỹ đã bỏ chính sách chống cộng quá khích từ năm 72, khi Nixon qua Trung Quốc. Hiện nay, họ đang buôn bán, đầu tư tại VN. Họ thậm chí đang có chương trình huấn luyện sĩ quan cho VN, và đang xúc tiến chưong trình để bán vũ khí cho VN.

    Ở Sydney hiện nay có chương trình quyên góp để ủng hộ các nhà dân chủ tại Việt Nam, và một chuơng trình quyên góp cho người nghèo tại VN. Cả hai chương trình này bị các phần tử quá khích làm áp lực để Cộng đồng Người Việt Tự do tại Sydney không được tham gia.

    Có lẽ theo họ, mọi sự đóng góp gởi tiền về VN là giúp cho chính quyền CS có tài lực để cai trị lâu dài. Theo tôi, cách suy nghĩ này chỉ thích hợp với hoàn cảnh chiến tranh trước 75. Tình hình bây giờ là cuộc tranh đấu chính trị, không phải là tranh đấu về quân sự. Nếu họ lên án sự gởi tiền về VN thì tại sao họ không lên án các chính phủ Mỹ, Úc, Nhật, Pháp và cả hàng chục các nước tư bản khác đang viện trợ hoặc làm ăn buôn bán với VN?

    Đáng tiếc cộng đồng người Việt hải ngoại có gần cả 3 triệu người mà không biết đoàn kết lại, có tiếng nói chung để lên tiếng, nói chuyện công khai, thẳng thắn với nhà cầm quyền trong nước, nhằm mang lại tiếng vang hỗ trợ các nhà dân chủ trong nưóc, tạo nên phong trào dân chủ rộng khắp trên toàn đất nước.

    Nhưng họ lại biểu tình dăng cờ vàng, phản đối toà Tổng lãnh sự VN tại Houston, rốt cuộc từ người dân trong nước tới chính quyền nước Mỹ chẳng ai lắng nghe những chủ trương chống cộng lỗi thời này cả. Tốn tiền, tốn thời giờ vô ích.

    .

  12. Trương Đức nói:

    “Cho nên tôi, người viết cần phải giục giã con tim và khối óc của mình hãy mau tìm quên những chuyện tiêu cực của Việt Nam cho đỡ nhức đầu, và hãy sống cho bãn ngã như thể loài vật. Hãy tránh xa chuyện mấy ông Việt Nam.” (Nguyễn-Khoa Thái Anh)

    Là một độc giả, tức là người “đứng ngoài” cái tâm tư tình cảm của tác giả, nhưng tôi vẫn thấy người viết bài này, ông NKTA có một tâm tư tình cảm rất chi là “bất bình thường”. Ông NKTA kết luận là “Hãy tránh xa chuyện mấy ông Việt Nam!”, song ông ấy lại “hãy mau TÌM QUÊN những chuyện tiêu cực của Việt Nam cho đỡ nhức đầu, và hãy sống cho bãn ngã như thể loài vật!”. Một người có tâm tư tình cảm “bình thường”, không cần phải “tìm” để “quên” những chuyện tiêu cực của Việt Nam, mà “quên” ngay từ đầu. Vậy, có lẽ ông NKTA đã “không khéo” lắm trong việc “bộc lộ” tâm tư tình cảm, đã “bị ám ảnh vì thời cuộc”, bị “âu lo vì lãnh đạo, âu lo vì đất nước không có lối thoát”, nên chính ông đã trở thành kẻ mắc “căn bệnh trầm kha mãn tính” trước dân tộc. Tôi nhớ có một phản hồi của Nguyễn Việt Thanh là: “Cay cú thế bác Thái Anh!”. Theo tôi, “cay cú thế” là “triệu chứng lâm sàng” của “căn bệnh trầm kha mãn tính”. Cho nên, tôi dám cá với các bác là ông NKTA vẫn không “tránh xa chuyện mấy ông Việt Nam” đâu!

  13. nguyen mai linh nói:

    “Không, chúng ta không phải là những người bình thường”

    Hay nói cách khác – Đúng, chúng ta là những người bất bình thường – Chúng ta có mọi tính xấu của người phương Đông – tham lam, hám lợi danh – và tính xấu của người phương Tây – ích kỷ, ngang bướng, lỳ lợm – và duy trì các tính xấu của chính chúng ta từ đời này qua đời kia. Cứ thử nhìn từ Bắc vô Nam để thử điểm vài nét chấm phá. Ngoài Bắc, hết Nhân văn Giai phẩm đến Cải cách ruộng đất, đấu tố, thanh trừng, giết chóc lẫn nhau, rồi tiến hành một cuộc chiến tranh Nam-Bắc phi lý nhất trong lịch sử dân tộc. Ngoài chuyện đánh cho Mỹ cút, thì dân tộc Việt Nam đã hy sinh cho cuộc chiến tranh này bao nhiêu sinh mạng cho cái gọi là ý thức hệ. Cho đến hiện nay, thì tất cả những tính xấu đó đã đạt được tới đỉnh cao, được đặt tên là “Đỉnh cao trí tuệ”, dù đỉnh cao này vẫn chưa là đỉnh cao nhất.

    Quay lại nhìn về các mặt khác như khoa học kỹ thuật thì dân tộc ta chưa có một phát minh nào đáng kể, chưa một thành tựu khoa học nào đáng được thế giới khâm phục và chưa một nhà khoa học nào được đụng tới giải thưởng Nobel danh giá cả. Đúng, chúng ta khâm phục chúng ta và điều đó càng chứng tỏ dân tộc ta là một dân tộc bất bình thường, i.e. hơi điên điên, khùng khùng, man man thế nào đó.

  • talawas - Lời tạm biệt

    Nói lời chia tay sau 9 năm tồn tại, chúng tôi thiết tha hi vọng vào sự ra đời của những mô hình báo chí và truyền thông mới, thực hiện bởi những người được trang bị những khả năng và phương tiện mà chúng tôi đã không thể có, với cùng một nhiệt thành phấn đấu cho một nền báo chí tự do cho Việt Nam... đọc tiếp >>>

  • Phản hồi mới nhất của độc giả