talawas blog

Chuyên mục:

Phạm Hồng Sơn – Hãy dành tình thân ái cho chúng ta!

31/03/2010 | 1:17 sáng | 9 phản hồi

Tác giả: Phạm Hồng Sơn

Chuyên mục: Chính trị - Xã hội
Thẻ: > >

(Thư ngỏ gửi tới các bác tự giới thiệu là “cựu chiến binh” đã đến nhà tôi ngày 23/03/2010 và những người đã tham gia vào những việc tương tự.)

Nhà 21 ngõ 72 B- Thụy khuê – Hà nội
Tel. 0903 4040 23.

Hà nội, ngày 30/03/2010

Kính thưa các bác,

Hôm nay là đúng một tuần sau sự cố xảy ra tại nhà tôi, tôi muốn gửi đến các bác một vài chia sẻ sau đây:

Hôm nay, khi những cảm xúc không lấy gì làm vui vẻ đã lắng hẳn xuống, nhưng có một cảm xúc lại tràn ngập trong tôi, đó là sự thương cảm cho thân phận chung của chúng ta, thân phận của các bác và của cả tôi nữa. Nếu đúng như các bác giới thiệu, chúng ta đều là những người dân thường. Chúng ta đều là những người dân của một quốc gia mới thoát được khỏi mức sống nghèo, và rất nhiều người trong chúng ta còn rất nghèo. Chúng ta chỉ là những người “thấp cổ bé miệng” trong xã hội hiện nay. Tôi cũng như các bác, chúng ta đều là những người đang phải sống dựa vào sự lao động của chính chúng ta. Chúng ta là những người chỉ biết đóng thuế để nuôi hai bộ máy khổng lồ của Đảng và Nhà nước hiện nay. Chúng ta đều không phải là những người được biết, được quyền sử dụng hay phân bổ những khoản tiền thuế khổng lồ của chúng ta. Nhưng trên hết, chúng ta đều là đồng bào của nhau, chúng ta là anh em, là những người con trong gia đình có tên là Việt Nam.

Nhiều đêm qua tôi cứ suy nghĩ, như vậy mà tại sao chúng ta lại không đến với nhau bằng một tình cảm thân ái, hoặc chí ít là sự lịch sự tối thiểu? Ngay cả khi người dân Việt của chúng ta bị nước láng giềng Trung Quốc ngang ngược bắt giữ, hành hạ hoặc giết chết mà người nhà nước của ta còn phải đắn đo, do dự, e động chạm tới “tình hữu nghị” với họ, đến mức mà người nhà nước của ta chỉ dám ôn tồn “đề nghị” từ xa hoặc đến tận nơi để “giao thiệp” với sứ giả của họ thì tại sao chỉ vì những bài viết, những quan điểm có những bất đồng mà chúng ta lại nỡ dành cho nhau sự đối xử thiếu lịch thiệp, thiếu thân ái đến thế?

Nếu đứng trước một người ngoại quốc, dù họ là ai, là người Mỹ, người Pháp, người Anh hay người Trung Quốc, chắc chắn chúng ta không thể chối từ chúng ta là đồng bào của nhau, chúng ta cũng không thể phủ nhận chúng ta là những người con, là anh em của gia đình Việt Nam. Thế mà tại sao chúng ta lại phải xử sự với nhau một cách cạn tình, cạn nghĩa đến vậy? Có phải chúng ta đang bị ai làm cho mụ mẫm, quên mất lời dạy của cha ông: “khôn ngoan đối đáp người ngoài, gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau!” hay “lời nói không mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau.”? Có phải chúng ta đang bị mắc mưu của những kẻ đang muốn thôn tính nước ta, đồng hóa dân tộc ta? Có phải người dân chúng ta đang bị ai đó làm cho trở nên u mê, đố kỵ, ganh ghét lẫn nhau và bất hòa với nhau để quên đi cái thảm trạng đất nước đang bị xâu xé, đục khoét, nhũng nhiễu trăm bề? Tôi cảm thấy vô cùng buồn và lo sợ cho tương lai của tất cả chúng ta, của con cháu các bác và con cháu của tôi.

Qua những gì mà các bác thể hiện, tôi cũng nhận thấy các bác có một mối lo lắng, băn khoăn về những đóng góp sức lực, xương máu của các bác trong các cuộc chiến vừa qua (nếu đúng như các bác nói), giống như sự đóng góp, hy sinh của bố mẹ tôi và hai anh trai của tôi, sẽ được nhìn nhận như thế nào khi chế độ chính trị thay đổi. Đúng, những lo lắng này là hết sức thực tế và chính đáng. Cho đến nay, với những hiểu biết của tôi, tôi không thể đưa ra một đảm bảo nào đối với lo lắng đó, nhưng tôi có thể đảm bảo rằng đó cũng chính là lo lắng, là quan tâm của tôi và những người đang có suy nghĩ như tôi, những người đang muốn có một đất nước vẹn toàn, yên bình thật sự và giàu mạnh thật sự, những người muốn có một chế độ chính trị có khả năng phát hiện và sàng lọc được những người lãnh đạo bỏ quên chủ quyền quốc gia hay lợi ích dân tộc – đó là chế độ “dân chủ tự do”. Chế độ đó không hứa hẹn hay khẳng định như những gì chúng ta đã và đang phải nghe, nhưng có một điều có thể khẳng định rằng chế độ đó chắc chắn sẽ tạo cơ hội cho tất cả mọi tiếng nói đến được với công luận, vì lẽ đơn giản chế độ đó không để cho tất cả các báo đài bị thâu tóm bởi những người có quyền hay có tiền. Chế độ đó cũng sẽ tạo ra một công luận không dung túng hay thờ ơ trước bất kỳ sự áp đặt hay phủ nhận sạch trơn nào, bởi một lẽ giản dị trong chế độ đó sẽ không ai được toàn quyền định đoạt về cái đúng, cái sai. Như vậy, trong chế độ đó không ai có thể gạt bỏ hay vùi dập những lo lắng, quan ngại của các bác, mà đó cũng chính là những lo lắng, quan ngại của gia đình tôi và rất nhiều người khác. Trong chế độ đó, sự cảm thông hay bất đồng giữa những người dân với nhau được coi là lẽ tự nhiên và được pháp luật hướng tới những cách biểu hiện ôn hòa, trọng thị. Chế độ “dân chủ tự do” cũng không để cho những sai lầm hay ngộ nhận của những người có quyền trở nên quá tai hại rồi mới được thừa nhận, sửa sai hay “đổi mới” vì khi đó chính người dân chúng ta, trong đó có các bác và tôi, sẽ là những người có thực quyền đồng ý hay không đồng ý cho ai lãnh đạo đất nước. Những gì đang diễn ra trên thế giới cho thấy chế độ “dân chủ tự do” đã là một hiện thực của loài người. Chế độ đó không phải là ước mơ hay cần phải qua “thời kỳ quá độ”. Đường đến với chế độ “dân chủ tự do” đã rất rõ ràng chứ không phải là con đường “đang ngày càng sáng tỏ dần”. Nhưng, con đường đến chế độ đó ngắn hay dài, sớm hay muộn, là phụ thuộc hoàn toàn vào mong muốn và quyết tâm của tất cả chúng ta – những người yêu và muốn nước Việt Nam trở thành văn minh, hùng mạnh và trường tồn. Đó chính là lý do mà tôi và nhiều người Việt Nam khác, có cả những cụ có nhiều tuổi đời và tuổi Đảng hơn các bác và cả những người đang tại vị trong hệ thống nhà nước, đang khát khao và kiên trì vận động một cách ôn hòa cho con đường đó cho dù gặp phải nhiều sự hiểu lầm và ngang trái.

Thưa các bác, tôi cũng không hy vọng nhiều và chắc các bác cũng biết trước là lá đơn “Tường trình và kiến nghị khẩn” của tôi sẽ không nhận được hồi âm tích cực nào của các cơ quan nhà nước. Đúng thế, cho đến nay đơn đã công bố được một tuần nhưng không có cơ quan nhà nước nào phản hồi và cũng không một cơ quan ngôn luận của nhà nước đưa tin về vụ việc.

Nhưng ai dám chắc sự bất công và thói hành xử bất chấp pháp luật sẽ không giáng vào mình khi cả hai hệ thống khổng lồ của Đảng và Nhà nước được nhân dân chu cấp đầy đủ phương tiện để bảo vệ pháp luật, bảo vệ sự yên bình cho dân lại im lặng và làm ngơ trước các hành động áp chế, khủng bố giữa ban ngày? Ai dám đảm bảo những lời ai oán, khẩn cầu của mình không bị hắt hủi hay vùi dập khi tất cả các cơ quan ngôn luận chính thống đều phải vờ như không biết những hành vi bất công, ngang ngược hiển hiện ngay giữa lòng Thủ đô?

Thưa các bác, tôi thực sự cảm thấy rất buồn và thương cho thân phận của chúng ta, những người dân của cùng một nước. Lẽ ra chúng ta cần phải cùng chia sẻ, cùng cảm thông và bảo vệ nhau trong một xã hội đầy bất công như hiện nay, nhưng chúng ta lại đang bị người khác thao túng. Tôi và nhiều người khác đang trở thành mục tiêu tấn công của họ, còn các bác lại đi thực hiện những việc chỉ có lợi cho những người đó. Tựu trung lại, chỉ có chúng ta, con cháu chúng ta và cả con cháu của những người đó là những người thiệt thòi nhất. Nếu những sự việc tương tự lại được tái diễn, chúng ta và con cháu của tất cả chúng ta chắc chắn sẽ phải tiếp tục sống trong một xã hội vô pháp luật, một xã hội mà tính mạng, sự an toàn của người dân dễ dàng trở thành sự bỡn cợt của ai đó.

Nhưng, thưa các bác, tôi cũng cảm thấy đỡ buồn hơn khi thấy, ít ra các bác và tôi cũng đã có một “cơ duyên” để gặp nhau trong đời. Chúng ta đã được biết nhau nhiều hơn những gì chúng ta phải nghe từ người khác, cho dù cái “cơ duyên” đó lẽ ra phải được tự nhiên hơn và thân ái hơn. Và tôi tin những người đã tạo ra cái “cơ duyên” đó cũng cảm nhận được sự hiểu biết và thông cảm hơn giữa chúng ta, và mong rằng những người đó cũng cảm được những mong muốn thiện tâm giữa chúng ta. Tôi vẫn sẵn sàng được gặp lại các bác, nhưng chỉ mong được các bác báo trước và hy vọng cuộc gặp sẽ được diễn ra trong một không khí tôn trọng lẫn nhau và trong tình thân ái của những người cùng một nước.

Tình thân ái đó xứng đáng phải được dành trước tiên cho tất cả chúng ta – những người con được sinh ra từ một bọc của Mẹ Âu cơ. Nếu khác đi, tức là chúng ta đã tự lấy tay phải  chém vào tay trái.

Rất mong lá thư này đến được với các bác.

Kính thư,

Phạm Hồng Sơn

Tb: xin trân trọng giới thiệu với các bác hai bài viết sau đây:

1. Sự khác nhau giữa Dân chủ và Tự do (http://www.talawas.org/?p=4903)

2. Sự trỗi dậy của các chế độ Dân chủ phi tự do (http://www.talawas.org/?p=357, http://www.talawas.org/?p=4956, http://www.talawas.org/?p=4964. )

(Xin cảm ơn các cơ quan truyền thông, tổ chức và cá nhân giúp đỡ phổ biến và chuyển tới các bác “cựu chiến binh” và những người nói trên.)

Phản hồi

9 phản hồi (bài “Phạm Hồng Sơn – Hãy dành tình thân ái cho chúng ta!”)

  1. Phạm Hồng Sơn nói:

    Xin được chia sẻ thêm với quí vị: Dù phải đối mặt với một căn bệnh hết sức trầm trọng, nếu tất cả những người liên quan và quan tâm cùng bình tĩnh, quyết tâm cứu chữa và suy nghĩ tích cực sẽ tốt hơn là những điều ngược lại. Thực tế đã cho thấy nhiều người đã thoát được những căn bệnh mà nhiều thầy thuốc cho rằng “bó tay”. Tất cả những người đó đều có đặc điểm chung là đối mặt với căn bệnh một cách tích cực và không bao giờ chịu buông xuôi.

  2. Phùng Tường Vân nói:

    Tặng Phạm Hồng Sơn,

    Nghe tự nơi anh một điệu kèn
    Gióng lên hy vọng giữa đêm đen
    Tưởng như thôi thúc bình minh dậy
    Gọi mặt trời lên quét bóng đêm!

  3. Phạm Hồng Sơn nói:

    Xin chân thành cảm ơn ý kiến của quí vị độc giả. Xin cảm ơn độc giả Trương Đức đã chỉ giúp lỗi chính tả. Lỗi đó là hoàn toàn do sự yếu kém của tôi (tác giả). Xin cảm ơn talawas đã sửa giúp.

  4. Trung Nu Hoang nói:

    Đọc bài viết của Phạm Hồng Sơn rồi đọc qua bài của Lê Diễn Đức tôi thấy ước mong của BS Sơn thật rất khó thành sự, mặc dù tôi cũng rất mong mỏi không khác BS Sơn. Tôi cũng có thể đoan chắc tuyệt đại đa số người Việt Nam dù ở trong hay ngoài nước cũng đều có ước mong lạc quan và đậm đà bản sắc văn hóa Việt tộc như trên, nếu họ còn nhận mình là người Việt. Tuy nhiên, với một xã hội lấy việc “đâm thuê, chém mướn” làm công cụ cho việc trị an như hiện nay ở ngay thủ đô Hà Nội nghìn năm văn vật, trong năm tưng bừng kỷ niệm 1000 năm Thăng Long như hiện nay – trước tai mắt quốc tế và các cơ quan đầu não của đất nước – thì làm sao thực hiện được ước mong này?

    Nghĩ đến họa Bắc thuộc thêm 1000 năm nữa, là con dân nước Việt ai mà không đau lòng. Thế hệ chúng ta rồi sẽ qua đi nhanh chóng, còn các con, cháu, chắt, chút của chúng ta sau này sẽ ra sao dưới bàn tay của Đại Hán nhiều mưu mô xảo quyệt và lắm thủ đoạn gian ác?

    PS: Bác Trương Đức cho rằng BS Sơn đã viết sai chính tả, “xử sự” viết thành “sử xự”, theo tôi, có thể do lỗi đánh máy mà ai cũng có thể phạm phải chăng?
    ________

    talawas: Chúng tôi đã sửa lại lỗi “sử xự” trong bài viết. Chân thành cảm ơn sự lưu ý của quý vị và các bạn.

  5. Khiêm nói:

    Tinh thần này chỉ có được từ một đầu óc sáng suốt, một nghị lực vững chắc, và một niềm tin lớn lao.
    Xin gởi lời ngưỡng mộ tới tác giả PHS.

  6. Thanh Nguyễn nói:

    Xin tặng các bác bài thơ của Bùi Chát. Rất mong thi sĩ thứ lỗi vì đã trích dẫn bài thơ khi chưa nhận được sự đồng ý của tác giả.

    AI?

    Tôi gặp gỡ những người cộng sản

    Những người anh em của chúng tôi

    Những người làm chúng tôi mất đi ký ức

    Mất đi tiếng nói bản thân

    Mất đi những cái thuộc về giá trị

    Chúng tôi còn sở hữu duy nhất một điều

    Nỗi sợ

    Tôi trò chuyện với những người cộng sản

    Những người anh em

    Những người muốn chăn dắt chúng tôi

    Luôn biến chúng tôi thành đồ hộp

    Hy vọng chúng tôi đời đời biết ơn

    Những người cộng sản

    Anh em chúng tôi

    Chưa bao giờ thấy họ tự hỏi

    Trong ngôi nhà đen đủi này

    Ai muốn thừa kế di sản của họ?

    Trích trong tập thơ: Bài thơ một vần – NXB Giấy Vụn – 2009.

  7. Phùng Tường Vân nói:

    Xin được thưa rất thẳng thắn với “các bác” rằng, chính là “các bác” tự biến mình thành một thứ công cụ rẻ tiền của nhà nước hiện tại. Chắc không ai không biết trong vụ tranh chấp đất đai với nhà thờ, “các bác” có nhũng biểu hiện hung hãn đến nỗi “các ông chủ” sử dụng “các bác” cũng lo sợ sợ rằng “các bác” để vụ việc xảy ra ngoài sự kiểm soát của họ mà hâu quả rất khó lường vì đụng đến một lực lượng tôn giáo cũng “bảo thủ” không kém “các bác”. Nhà nước họ có đủ mọi thứ quyền lực trong tay, chỉ cần có 3 Ủy Viên Bộ Chính Trị là các ông Nông Đức Mạnh, Nguyễn Tấn Dũng và Trương Tấn Sang là họ đủ sức ra lệnh bắt “xét xử”, bỏ tù các ông Trần Huỳnh Duy Thức,
    Lê Công Định…bất chấp cả sự “không thuận” của ông Chủ Tịch nước Nguyễn Minh Triết, thì làm gì mà họ phải sợ ông Phạm Hồng Sơn nhỉ, tại sao họ phải sử dụng đến “các bác” làm những chuyện cực kỳ “ruồi bu” như đã thấy nhỉ, rõ ràng là các bác để cho người ta dùng mình, sử dụng mình, đem cái danh mà mình đã phải thực sự đổi bằng xương máu để phục vụ một nhà nước mà thực tâm cả dân tộc, sự mất còn của dân tộc họ coi đâu có ra gì trước những lợi lạc, quyền lực kếch sù mà họ và bè đảng, quyến thuộc đang phè phỡn hưởng thụ. Những gì mà họ bỏ ra “thuê” các bác nó rẻ rúng quá,đợt tăng lương mới rồi, nghe nói các bác là thành phần được chiếu cố quan tâm hơn hết, nhưng hỡi ơi cái tổ bị vỡ thì cái trứng nào lành được, họ có ngân khoản khắp cùng trên thế giới, các bác với thân tàn, tật bệnh…liệu họ có ngó lại chăng ?

  8. Trương Đức nói:

    “Tb: xin trân trọng giới thiệu với các bác hai bài viết sau đây:
    1. Sự khác nhau giữa Dân chủ và Tự do (http://www.talawas.org/?p=4903)
    2. Sự trỗi dậy của các chế độ Dân chủ phi tự do (http://www.talawas.org/?p=357, http://www.talawas.org/?p=4956, http://www.talawas.org/?p=4964.)“(Phạm Hồng Sơn)

    Tôi thật cảm kích với tấm lòng của bs Phạm Hồng Sơn. Nhưng việc bs Sơn muốn giới thiệu các bài viết về dân chủ tự do cho các “cựu chiến binh” thì, theo tôi, có lẽ hơi “xa xỉ” và “cải lương”. Tôi nói như vậy, là bởi vì, một phần, ở Việt Nam, trang talawas đang bị tường lửa, không “vào” để đọc được, một phần, nếu có “vào” để đọc được, thì có thể khẳng định một điều rằng: bắt đầu từ năm 2001, những “cựu chiến binh” ấy đã không làm cái việc “đến nhà tôi để xúc phạm, hăm dọa và đe dọa cuộc sống của tôi và gia đình tôi” (dĩ nhiên với điều kiện là họ biết “đọc” và “hiểu” những bài viết trên talawas). Còn cái ý “cải lương” thì ý tôi muốn “ám chỉ” cái câu: “Tình thân ái đó xứng đáng phải được dành trước tiên cho tất cả chúng ta – những người con được sinh ra từ một bọc của Mẹ Âu cơ.” của bs PHS. Hay đây là cái câu nói đúng “cách” để những “cựu chiến binh” sẽ “lắng nghe”?

    Tiện đây, tôi cũng muốn nhắc khéo “chuyên gia bắt lỗi chính tả” Hưng Quốc (nếu bác Hưng Quốc đọc bài này, nhưng hình như bác ấy đang “ì ạch” đạp xe xích-lô cùng với bác Dũng Vũ thì phải?) là: có lẽ do quá “bức xúc” mà bs PHS đã viết sai chính tả từ “xử sự” trong đoạn “Thế mà tại sao chúng ta lại phải sử xự với nhau một cách cạn tình, cạn nghĩa đến vậy?”.

  9. Đọc bài viết của tác giả Phạm Hồng Sơn, tôi cảm thấy rất xúc động. Đúng vậy, khi đã không còn lòng cảm thông với cộng đồng, thì sự giao tiếp giữa người với người chỉ là sự tranh đấu kịch liệt mà vô bổ.

    Tôi xin giới thiệu với độc giả talawas cũng như những bạn trẻ quan tâm tới vận mệnh nước nhà một bài viết sâu sắc của một bạn blogger cũng cùng về chủ đề: HÃY THÔNG CẢM CHO NHAU để cùng đi đến những mục tiêu tốt đẹp cho đất nước và dân tộc (có lẽ không chỉ) trong thời điểm hiện tại: http://blackyblog.multiply.com/journal/item/115?mark_read=blackyblog:journal:115&replies_read=18&goto=18#reply18

  • talawas - Lời tạm biệt

    Nói lời chia tay sau 9 năm tồn tại, chúng tôi thiết tha hi vọng vào sự ra đời của những mô hình báo chí và truyền thông mới, thực hiện bởi những người được trang bị những khả năng và phương tiện mà chúng tôi đã không thể có, với cùng một nhiệt thành phấn đấu cho một nền báo chí tự do cho Việt Nam... đọc tiếp >>>

  • Phản hồi mới nhất của độc giả