talawas blog

Chuyên mục:

Nguyễn Huỳnh Thái – Xóm Ba Bèo

21/05/2010 | 1:00 sáng | 1 phản hồi

Tác giả: Nguyễn Huỳnh Thái

Category: Đời sống, Tạp văn, xã hội
Thẻ:

Xóm Ba Bèo nằm trong thành phố CW, thuộc một tỉnh miền Tây. Bắt đầu từ dưới dạ cầu bắc qua con sông nhỏ thó miệng đen ngòm nhầy nhụa rác, đi qua vài con hẻm ngoằn nghèo khuất lấp, đi mãi cho đến khi không còn đường để đi, ta thấy. Một am tự nhỏ nằm lặng lẽ sau những ngôi mộ gần như chỉ còn là mô đất nhấp nhô, ta chỉ nhận ra qua mấy tấm bia nằm ngả nghiêng tróc lở, những con chữ viết tay với đường nét run rẩy đã bị thời gian bào mòn mục rữa. Nghe người dân kể lại, sau chiến dịch Mậu Thân 1968, những người lính cả hai bên chết trận đều được đưa vào đây chôn cất; có khi là hố chôn tập thể, có khi là mồ chôn cá nhân, có khi là xác người chưa kịp đưa vào lòng đất mãi nằm gọn dưới đáy ao. Ao cá nằm phía sau am tự, những dây rau muống bò leo chằng chịt xanh lặc lìa, những mảng bèo nổi lõng bõng trên mặt nước thẳm màu rêu, bầy cá sặt kéo nhau lội dửng dưng đùa giỡn. Sau giải phóng không lâu lắm, những cư dân tha phương cầu thực không chỗ an cư đã dừng lại đây dựng lên những căn chòi được ráp nối bằng những bao ny-lông mót máy; qua mấy chục năm dần khá hơn. Hai bên lối đi là những ngôi nhà bằng tole thấp bé, rách toang, dúm dó mọc lổm chổm như những ngón tay không thẳng hàng; nền nhà sốc lên mùi ẩm mốc, mùi âm khí ngột ngạt phảng phất.

Xóm Ba Bèo có vài mươi nóc nhà, hầu hết đều nghèo như cái tên của nó, nghèo đến tuột quần, duy chỉ có ba hộ “giàu” hơn, không còn quần để tuột; vì lẽ đó, người ta gọi chết danh là Ba Bèo. Họ nghèo từ khi nơi đây còn là một thị tứ bé tẹo, cho đến thị xã to hơn và rồi đến ngày nó trở thành thành phố cấp tỉnh, nhưng nghèo vẫn hoàn nghèo. Dường như đối lập với xã hội kinh tế thị trường đang sôi lên ùng ục trên những con phố ngoài kia; thì Ba Bèo vẫn chầm chậm, khờ khạo với dáng dấp của gã nửa quê nửa tỉnh; thèm ngả đầu trên đất nghe tiếng dế kêu hơn là mơ màng với tiếng còi xe liên tu bất tận.

Nhưng không được lâu, hơi thở thành phố nóng rát đã phà vào gáy dân cư xóm Bèo. Họ hụt hơi chạy theo vật giá, theo tiêu chuẩn cư dân thành phố, theo lối ứng xử văn minh đô thị, theo quy định phương tiện tối thiểu được phép lưu thông trên đường, theo những điều mà người nghèo đành ngồi bó gối nghĩ mơn man, thành phố này đâu có chỗ nào dành cho chúng ta? Như chuyện hai người giàu nhất xóm Bèo có chiếc xe ba gác chuyên chở đồ thuê trong chợ, nhưng rồi vì văn minh thành phố họ phải bỏ nghề; họ rã thùng, lấy chiếc Honda 67 làm phương tiện đi lại và rồi phương tiện đó cũng không được phép lưu thông… hay như chú Tư Hia chạy xích lô nuôi cả gia đình rồi cũng phải ngồi nhà vì lệnh cấm. Vào những buổi chiều, cư dân Ba Bèo ngồi trên chiếc xe đạp sứt mẻ kêu lè xè dạo trên những con đường Đèn Vàng thoáng rộng, lướt qua hai quán bar xập xình chuẩn bị đón khách, những quán nhậu sân vườn ồn ào hỉ hả, những quán bia rượu đế ôm bình dân mọc kéo dài gần ba cây số, những dịch vụ massage xông hơi, những quán cà phê kèm dịch vụ lạ lùng nôn nao đợi màn đêm kéo xuống… thành phố ta thật lả lơi ẻo lả, đấy mới chính là văn minh của chốn thiên đường.

Nơi của đàn ông xóm Ba Bèo là khu chợ, bắt đầu từ chập tối. Lúc thiên hạ đang mải mê với những bộ phim tình bẽ bàng bi luỵ, những kẻ ác nhơ rung đùi khề khà hả hê, những anh hùng cứu đời dựng đạo rào rạt vung gươm trên tivi… thì họ đang oằn vai vác những cần xé rau trái cá, nhễ nhại mồ hôi. Trong vựa, vài người phụ nữ già ngồi xé lẻ cần xé rau, thùng trái cây, phân chia từng gói năm mười ký, nhao nhác nói cười. Trời dần sáng, sương đêm giăng tù mù lạnh teo, lớp sương dần len lỏi thấm vào áo, vào da thịt những nhân công, vài người rùng mình khoanh tay giữ ấm. Dưới nóc chợ, những con chim đi xa mỏi mòn đậu lại, rúc đầu vào cánh gật gà, mơ màng trong giấc ngủ.

Vào lúc đó, đàn bà xóm Ba Bèo đang lục đục chuẩn bị cho ngày mới, ngày phơi mình giữa chợ trời nắng gió. Họ đi te te đến vựa rau trái cá sỉ hàng mỗi thứ vài ký, tất cả đặt trong những sàng sịa thúng mủng, rồi lúi húi bưng đi tìm chỗ đặt hàng, “mở cửa” đón khách. Đứng bán ở rìa chợ bao giờ cũng là những phụ nữ nhanh chân, đồ đạc phải gọn nhẹ, đặng thủ thế, đặng chạy khi dân phòng rượt đuổi. Nếu chẳng may bị bắt, họ quyết bỏ người lấy của vì chỉ ngần ấy tôm cá, rau cải kia cũng là cả gia tài.

Dưới bến đò, những chiếc xuồng chiếc võ cập bến, người chủ ngã giá với chủ vựa những lồng gà vịt mới vừa chở tới; những cô cậu cá rô, cá phi nằm thở thoi thóp trong những chiếc thau nhựa lớn dềnh dàng. Từ đằng xa, ông lão tóc bới hoa râm mặc chiếc áo bà ba màu nâu, chèo xuồng chở đứa cháu nhẹ nhàng cập bến; đứa cháu rột rẹt cột sợi dây mũi xuồng vào thân cây nằm chỏng chơ ngay bến chợ. Ông già men theo lối đi lên, tay cầm hai xâu cá lóc xỏ bằng dây dừa nước chừng mười con, dừng lại chỗ ngồi bán cá của người đàn bà xóm Ba Bèo dọ giá, cá bữa nay một ký bao nhiêu cô? hai chục ngàn, cô chủ sạp trả lời gọn lỏn; cho thêm vài ngàn nữa đi cô, coi như cho ông cháu tui uống cà phê.

Cũng từ giữa khuya người ta nghe tiếng ly lóc cóc chạm nhau từ quán cà phê vỉa hè Ba Bèo, đến khi ánh bình minh đo đỏ non nớt rớt những tia đầu tiên thì quán dần đông khách. Cà phê vỉa hè nên khách phần nhiều là dân bốc vác, chạy chợ… Các vị khách nhâm nhi cà phê, xôn xao với những lời than thân trách phận, những câu chuyện lượm nhặt, những tiếng cười giòn tan, những đôi mắt đăm chiêu nhìn lơ đãng. Bà chủ quán gầy khô bắc ghế ngồi kế bên kệ ly bằng nhựa, chốc chốc đưa mắt nhìn những vị khách, lóng tai nghe họ trò chuyện rồi tủm tỉm cười.

Bên trong xóm Ba Bèo, những phụ nữ và đứa trẻ còn lại săm soi sấp vé số bán còn lại từ chiều hôm qua, chuẩn bị cho một ngày rong ruổi theo những con đường trong thành phố. Những đứa trẻ chỉ mới sáu bảy tuổi đã lăn lộn ngoài đường vài năm, rành rẽ những mánh khoé vỉa hè; đứa nào cũng đẹt ngắt, kham khổ. Dẫn đầu là một phụ nữ bụng bầu chừng mười chín hai mươi, quần áo thẫm màu đen bùn đất, chân mang đôi dép nhựa màu hồng sứt quai được cột lại bằng sợi chỉ nylonvụng về. Cả đoàn lục tục bước ra ngoài đường lớn, dặn dò nhau rồi túa đi theo năm đường bảy ngã.

Trời sáng trắng, cũng là lúc đám đàn ông bốc vác hì hụi kéo nhau về. Vài người ngồi tập trung trên bộ ván lót ngoài mái che của một ngôi nhà đầu hẻm, giữa ván là chai rượu trong vắt, ba trái khế, một dĩa muối ớt, một dĩa ốc biêu vàng luộc còn liu riu hơi nóng. Ly rượu chuyền tay nhau, những tiếng vỗ đùi, những cái mặt ngửa lên trần nhà, những tiếng khề khà thưởng thức… Những thân hình cởi trần lực lưỡng khoe những hình xăm kỳ lạ, những vết cắt vào da thịt, những câu nói đệm theo tiếng chửi thề. Nhưng ẩn đằng sau là cái tâm uất ức, thổn thức với bản ngã bị thiên hạ chà đạp, với những bế tắc của cuộc đời mình; tất cả như muốn thổ lộ rằng, ta hận cuộc đời này lắm lắm? Họ sẵng sàng tung nắm đấm vào những kẻ muốn trợn trạo với mình, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn kia họ vẫn còn thứ đạo nghĩa giang hồ, ân đền oán trả, không hiếp đáp người già, phụ nữ; không ra tay với kẻ thất thế và nghèo như họ. Nắm đấm kia rồi cũng chỉ làm tươi lên chút cỗi cằn tâm hồn, còn sau đó họ vẫn lại rơi vào thế giới nội tâm của người nghèo, cái cảm giác côi cút ở chốn bàn dân thiên hạ, cái bất lực của một con người như khi đói mà không thể ăn, khát mà không thể uống.

Cách nơi tụ tập của những gã đàn ông hai căn nhà, người đàn bà nằm trên giường mắc phải căn bệnh đái tháo đường mà không đủ tiền chữa trị. Chân phải của bà ta hoại thư mất một bàn chân, chân trái hoại thư đến tận đầu gối. Chỗ vết thương nhầy nhụa lớp mủ vàng đỏ xanh, những bọt khí li ti sôi dường như có lớp vi trùng nào đó bên trong hùng hục cựa quậy, bầy ruồi xanh to bằng hạt đậu nhăn nhở kéo nhau bay đầy nhà, bu lên những vết thương… Cũng may, vết thương kia không gây đớn đau nhưng mỗi buổi sáng thức dậy nhìn da thịt mình rơi rụng trên giường, đôi chân mình mất dần chút ít da thịt, bà lại thấy bần thần.

Chồng bà trước đây nuôi cả nhà với nghề đạp xích lô, vì lệnh cấm, ông phải chuyển sang làm phụ hồ; tuổi già sức yếu không kham nổi công việc nặng nhọc và rồi ông đã chết vì lao lực. Đứa con gái duy nhất vừa hơn hai mươi hai tuổi, ban đầu còn nhẫn nại bên những xịa rau cá kề mé chợ, nhưng những đồng lời chưa tới ba mươi nghìn mỗi ngày, không đủ cho mỗi đơn thuốc lên đến cả triệu đồng buộc nó phải nghĩ khác. Điều ngặt nghèo của số mệnh đã bóp chết những mộng mơ, thẹn thò con gái; bắt nó phải lãng quên chút bịn rịn đầu đời của thiếu nữ vừa mới lớn. “Chữ mệnh” trói tay chân, ném nó vào quán bia lẫn phục vụ khách của một vị quan trong ngành Quản lý thị trường. Mức lương nó nhận được là mỗi ngày hai bữa cơm, hai nghìn đồng hoa hồng trên mỗi chai bia khách uống và tiền tip nhận được tuỳ độ hài lòng của kẻ chơi bời. Số tiền li ti đó không đủ đổi cho những viên thuốc kéo dài sự hủy hoại cơ thể của người mẹ không thể đứng ngồi. Như kẻ đang phải đứng giữa bãi sình lầy, sức nặng của cơ thể dần đẩy đôi chân ngày càng lún, lún sâu cả thân thể, sâu đến đến không có cơ may nào vùng vẫy.

Để kiếm đủ số tiền cần thiết, ban ngày nó phục vụ “tàu nhanh” ở hẻm Tám Mươi – vì mỗi lần đi khách có giá tám mươi nghìn đồng nên hẻm được đặt tên là Tám Mươi – với giá đó, số tiền nó được chia là năm mươi nghìn đồng. Nơi phục vụ khách là căn nhà tối nằm sâu trong hẻm, nhà được ngăn nhiều ngách phục vụ khách với bức rèm bằng vải chắn ngang, bên trong chỉ có chút ánh sáng lờ mờ hắt ra từ bóng đèn ngủ xanh lơ, chỗ “bán mua” là chiếc chiếu trải lên sàn nhà tráng xi măng mốc ẩm. Tối về, nơi làm việc của nó là quán massage trên con đường lớn của trung tâm thành phố; việc làm cũng không lương, thu nhập nhận được từ tiền tip phục vụ khách, đôi khi gặp những vị khách khó chìu lòng nó đành phải bỏ công không. Công việc được lần lượt chia tua cho từng cô tiếp viên, vào lúc ít khách, nó nhẫn nại chờ đợi bóng người cuối cùng đến những hai giờ khuya.

Đêm khuya, đường phố loáng thoáng bóng người trên mấy chiếc Honda. Chầm chậm đạp xe rong ruổi về nhà trên con đường rành nhẵn mặt, lướt qua dãy phố ngã mình yên lành, say sưa trong giấc ngủ, đâu đó nghe tiếng con tắc kè bông trở mình khắc khoải. Trên bầu trời thẳm màu sương, những vì sao phản chiếu ánh sáng loè nhoè chấp chới; gió cuộn tròn, cất tiếng vi vu mà nghe như dàn hợp ca của đoàn thiên nhân đang vỗ về an ủi một tấm lòng đau:

Ngao du tuế nguyệt thập thành
Nắng mưa chìm nỗi đã đành lâm ly
Hoàng hôn vĩnh dạ thuận tùy
Bình minh tái tặng nhu mỳ cho em.[1]

© 2010 Nguyễn Huỳnh Thái

© 2010 talawas


[1] Bài “Rong chơi” của nhà thơ Bùi Giáng.

Bình luận

1 phản hồi (bài “Nguyễn Huỳnh Thái – Xóm Ba Bèo”)

  1. Bắc Phong viết:

    phận người cùng khổ long đong
    em sống như rác trên dòng nước đen
    xã hội chủ nghĩa vươn lên
    làm sao với tám mươi nghìn bán thân

  • talawas - Lời tạm biệt

    Nói lời chia tay sau 9 năm tồn tại, chúng tôi thiết tha hi vọng vào sự ra đời của những mô hình báo chí và truyền thông mới, thực hiện bởi những người được trang bị những khả năng và phương tiện mà chúng tôi đã không thể có, với cùng một nhiệt thành phấn đấu cho một nền báo chí tự do cho Việt Nam... đọc tiếp >>>

  • Phản hồi mới nhất của độc giả

    talawas blog: Cảm ơn tất cả! Tạm biệt và mong ngày ...
    Trung Thứ: Trích: „Ngoài ra, việc duy trì nhóm khởi...
    Hà Sĩ Phu: LỜI TẠM BIỆT: Buông lơi “một...
    Phùng Tường Vân: Dục Biệt Nhung Dục (Trung Đường) có ...
    Hoài Phi: Chỉ còn vài phút thôi là talawas chính th...
    Hà Sĩ Phu: @ixij Bạn ixij đã gõ đúng chỗ tôi c...
    P: Kính gửi hai bác Lê Anh Dũng và Trung Thứ...
    Hoangnguyen: Không biết những dòng chữ này còn kịp ...
    Trần Quốc Việt: Dear Talawas, Thank you! You're gone now but I ...
    Nguyễn Ước: Xin lỗi. Tôi hơi bị nhớ lầm vài chữ t...
    Trung Thứ: Thưa bác Lê Anh Dũng, Thời giờ cũng đ...
    Trần Quốc Việt: Hành trang rời Talawas: Live Not By Lies ...
    Hoà Nguyễn: Qua bức thư hết sức nhã nhặn, lịch s...
    Trần Việt: Ôi, nếu được như bác Hữu Tình hình du...
    ixij: Không được tham gia trả lời 3 câu hỏi ...
    Lâm Hoàng Mạnh: Đốt Lò Hương Cũ. Mượn thơ của Th...
    P: Cũng xin góp thêm một bài mới biết :D ...
    Lê Tuấn Huy: Xin gửi anh VQU, TV và những người quan t...
    Khiêm: Cảm ơn nhà văn Võ Thị Hảo đã thực hi...
    Phùng Công Tử: Bị bắt cũng đáng! Vào blog của CoigaiDoL...
    Phùng Công Tử: Nô lệ của văn hóa Trung Quốc: Đi hỏ...
    classicalmood: Bài viết có một số điểm tích cực nh...
    Thanh Nguyễn: Đọc những con số thống kê trong bài vi...
    Phùng Tường Vân: Vĩ Thanh tiễn chị Hoài Thế sự mang ...
    Tiêu Kiến Xương: ĐBA mượn lời ông bác nông dân: "Nói gì...
    dodung: "Sóng lớp phế hưng coi đã rộn......
    Camillia Ngo: Chín năm, một quãng đường dài, Bóng ng...
    Camillia Ngo: Một dân tộc u mê, hèn kém tột độ mớ...
    Thai Huu Tinh: Thưa các bác Trần Việt, Quốc Uy, Tuấn H...
    Phùng Tường Vân: " Thứ nhất, nói mọi thứ đều thối ná...
    Nguyễn Ước: Tôi không vào được Phản hồi bên bài C...
    Tôn Văn: Tiếp theo „Lời tạm biệt“ Câu hỏi...
    Trần Việt: Công bằng mà nói một cách ngắn gọn, Gs...
    Phùng Công Tử: Và gần đây tôi cảm thấy hơi phiền hơ...
    Bùi Xuân Bách: Việc talawas ngừng hoạt động tuy có là ...
    Nguyễn Chính: Gửi chị Phạm Thị Hoài và Ban Biên tập...
    Lê Tuấn Huy: Việc cảnh giác, tôi đã nói đến. Tôi t...
    vuquocuy: - Tác giả Lê Tuấn Huy đã phát hiện rấ...
    Hạnh Đào: Hơn tuần nay, tôi ngần ngại không muốn ...
    classicalmood: Talawas đột ngột chia tay khiến không ít ...
    Lê Anh Dũng: Bravo ý tưởng tuyệt vời của Arthur, ...
    Thanh Nguyễn: Chào chị Hoài, Cảm ơn tâm huyết và nh...
    Thanh Nguyễn: Cảm ơn ý kiến của anh Hoàng Ngọc Tuấn...
    Hà Minh: Cuộc vui nào cũng phải đến lúc tàn, (al...
    P: Xin có lời cảm ơn gửi đến những ngư...
    Nguyễn Đình Đăng: Tôi lợi dụng chính phản hồi của mình ...
    Arthur: Có nên đề nghi BBT Talawas chơi/hát lại b...
    Phùng Tường Vân: Tôi xin kể thêm truyện này, nghe cũng lâu...
    Hà Sĩ Phu: @ Nam Dao Đây là bài “bình thơ chơi” v...
    Lê Anh Dũng: Thưa bác Trung Thứ, Cám ơn bác về nhã...
    Trần Việt: Đồng ý với ông Lê Tuấn Huy. Tuy chỉ c...
    Trầm Kha: CÓ THẾ CHỨ! THẾ MỚI 'TIỀN VỆ' CHỨ!...
    Phùng Tường Vân: Hết xảy ! (http://www.talawas.org/?p=26665#co...
    Hoàng Ngọc-Tuấn: Xin thông báo cùng quý vị: Để tiếp n...
    Dương Danh Huy: Cảm ơn bác Phùng Tường Vân và Lâm Hòan...
    Phùng Tường Vân: Đôi lời thưa thêm với bác D.D.Huy, Xin...
    chuha: Mỗi người có một "gu" ăn phở. Riêng t...
    Trương Đức: "Chị Hoài ơi, chị Hoài ơi Niết Bàn nà...
    Phùng Tường Vân: Thưa Bác Dương Danh Huy Xin vội vã trìn...
    Dương Danh Huy: À, có điều tôi muốn nhắc các bác: K...
    hlevan: “Le coeur a ses raisons que la raison ignore” ...
    Dương Danh Huy: Bác Phùng Tường Vân, Lâm Hòang Mạnh &...
    Phùng Tường Vân: CẨN BẠCH Nhận biết được giới hạ...
    Le Van Hung: Thử lướt qua các trang web Việt Nam, chún...
    Đinh Minh Đạo: Tin TALAWS sẽ ngừng hoạt động làm tôi n...
    Lê Quốc Trinh: Cám ơn tác giả Phạm Hồng Sơn, Nếu c...
    Le Van Hung: "Giáo dục, giáo dục và giáo dục (có l...
    classicalmood: Vậy thì quyết định đóng cửa Talawas, n...
    VanLang: "Merda d’artista" vẫn đang được trưng b...
    Khiêm: Bác Phùng, Một người quen cho biết xếp...
    Nguyễn Đăng Thường: Đập phá & xây dựng “Đạp đổ t...
    Tonnguyen147: Bác Phùng Tường Vân, Người ta không ...
    Hoà Nguyễn: Hôm nay có tin đại biểu Quốc hội Việt...
    Hoà Nguyễn: Báo Người Việt hôm nay đăng toàn văn l...
    Trung Nu Hoang: @ Tạm Biệt talawas. Với lòng quý mến ...
    Tonnguyen147: Bác Trung Thứ và các bác ơi, Chủ Nh...
    VanLang: Đầu thập niên 90 Việt Nam lạm phát phi ...
    Nam Dao: Trình với cả làng Thể ý Trưng Nữ Ho...
    Lâm Hoàng Mạnh: Nâng cốc, cụng ly ... hết váng đầu Nh...
    Hoà Nguyễn: Cứ tưởng nếu khách ngồi bàn chuyện ho...
    Nam Dao: Anh thân mến Quí trọng những việc an...
    Thanh Nguyễn: Talawas trước giờ lâm chung mà vẫn đau ...
    Phùng Tường Vân: Chiếc Cân Thủy Ngân ..."Cứ xét theo ...
    Trung Nu Hoang: Nếu nhà văn Phạm Thị Hoài và BBT Talawas...
    Bắc Phong: bác bị váng đầu thèm uống rượu cứ ...
    Lê Thị Thấm Vân: Ngân trong "là con người", một trích đo...
    classicalmood: Talawas đột ngột chia tay khiến không ít ...
    Trung Thứ: Thưa bác Lê Anh Dũng, Tôi xin chia sẻ thê...
    Canuck: Bác Nguyễn Phong, Tui thấy đây là vấn...
    Nguyễn Đình Đăng: Bravo! Như một minh hoạ cho bài này mờ...
    Dương Danh Huy: Bác Phùng Tường Vân, Tôi đã set up hai...
    Phùng Tường Vân: @Nguyên Phong (http://www.talawas.org/?p=26665#c...
    Nguyễn Phong: Tôi thấy các bác hơi lạc quan và ảo tư...
    Thuận: Chỉ còn ít giờ nữa, Talawas sẽ đóng c...
    Trương Đức: "Nửa ấy… “nói chung là”: nửa dưới...
    Trầm Kha: talawas ơi! oan ức quá! Oan ức quá! Em ...
    Canuck: Tui cám ơn Ban Chủ Nhiệm, Ban Biên Tập Ta...
    Trầm Kha: bác vạch lẹ quá! em há hốc hà lá nho ...
    Trầm Kha: thường thì bác Thường siết... hết bế...
    pham duc le: Tôi đồng ý với bạn Nguyễn Phong, nhưng...
    booksreader: Au plaisir de vous revoir, "một mô hình hoạt...
    Bach Phat Gia: Tôi là độc giả của talawas đã mấy nă...
    Lề Trái: Trong việc tẩm bổ chỉ xin Gia Cát Dự đ...
    Lê Anh Dũng: Thưa bác Trầm Kha, bác Đào Nguyên, Xin ...
    Lê Thượng: Nói rằng "So với thảm họa môi trường ...
    Anh Dũng: @1mitee: 1. Muốn SỐNG tới mức "cụ" nh...
    Đào Nguyên: @ Anh Dũng "...phải nghe lời cái dạ dày,...
    Trầm Kha: “Khi cầm cuốn Kinh thánh, tôi đọc với...
    Đào Nguyên: @ bác Nguyễn Phong Tôi đồng thanh tương ...
    Hoà Nguyễn: Sau chuỗi cười khá thoải mái do ông Gia ...
    1mitee: @Anh Dũng "Cả ông Marx, ông Hồ Chí Minh,...
    Bùi Văn Phú: Bạn Trung Nu Hoang ơi, Bạn có khả năng...
    Thái Hữu Tình: Bài vừa mới ra lò, mấy anh (cả mấy ch...
    Canuck: Trong đời tui, có 3 lần / hoàn cảnh xảy...
    Phùng Tường Vân: Lời đề nghị khẩn khoản của tôi Nh...
    Thái Hữu Tình: 1/ Bài nghiên cứu này của ông MTL càng ch...
    Nguyễn Phong: Thực ra ở hải ngoại hiện nay thì có m...
    Anh Dũng: @Đào Nguyên: 1. Cái bạc triệu (VNĐ) c...
    Dương Danh Huy: Bác Hòa Trước hết tôi cảm ơn về l...
    Louis: Trong phút giây chia tay người tình ảo, b...
    Đào Nguyên: Từ lâu ngưỡng mộ bác, biết bác thích ...
    Trầm Kha: Ha ha ha! Bác Trương Đức ơi, Bác "đả t...
    Lê Quốc Trinh: LÊ QUỐC TRINH - LỜI GIÃ BIỆT Thân m...
    vantruong: Thôi thì trước khi giải tán tụ tập tal...
    Đào Nguyên: @Anh Dũng "... - Không có đủ sản phẩm ...
    VietSoul:21: Tôi không nghĩ tài chánh là vấn đề (ch...
    Hoàng Trường Sa: Talawas ơi Ta giã biệt em Như giã từ cu...
    Hoàng Trường Sa: Bauxite Việt Nam: hãy cứu ngay chữ tín! (...
    Anh Dũng: @Đào Nguyên: Thực ra Marx có nói, nói n...
    Lâm Hoàng Mạnh: Chỉ còn vài 28 giờ, Ta Là... Gì sẽ ngh...
    Le Van Hung: Kính thưa các Anh Chị, Từ trước đế...
    Phùng Tường Vân: Bi giờ sắp đến giờ lâm biệt Xin Gia T...
    Hoàng Trường Sa: EM ĐI RỒI Em đã đi rồi thế cũng xong...
    Nguyễn Đăng Thường: Chia tay phút này ai không thấy buồn? Nh...
    Trung Nu Hoang: Tôi cũng có nghe kể chuyện một "học gi...
    peihoh: Tôi không được hỏi ba câu hỏi của tal...
    peihoh: Anh Lại Văn Sâm ơi! Dịch giùm câu này: "...
    Đào Nguyên: @ Anh Dũng Mác nói nhiều về lợi nhuận,...
    Hoà Nguyễn: Ông Huy viết : Điều tôi nói hoàn toàn kh...
    Trương Đức: Đọc cái câu này: "2030: định mệnh đã ...
    Đào Nguyên: Tôi cũng có đọc những câu chuyện với ...
    Camillia Ngo: Nguyễn Khoa Thái-Anh nói "Vũ Huy Quang là m...
    Dương Danh Huy: Bác Hoà Tôi cũng thấy thú vị khi đọ...
    Thanh Nguyễn: Giữa cái lúc "dầu sôi lửa bỏng" thế n...
    Thanh Nguyễn: Nếu vì lý do tài chính mà talawas đóng c...
    Thanh Nguyễn: Oh, Thank you Trầm Hương! We all have our h...
    Hà Minh: Một truyện ngắn quá hay, cảm ơn tác gi...
    Nguyễn Việt Thanh: Trên Talawas bộ cũ, có lần nhà văn Phạm...
    Anh Dũng: Ông Đào Nguyên nói đến "duy lợi". Nhưng...
    Hoàng Trường Sa: BRING ME HAPPINESS Đừng đi Đừng đi Đ...
    Lê Anh Dũng: (tiếp) Nhưng chính nhờ Tin Lành VN như...
    Lê Anh Dũng: Thưa bác Trung Thứ, Trong cảnh talawas ch...
    Đào Nguyên: Lời ông Vũ Huy Quang làm tôi nhớ tới l...
    Đào Nguyên: @ Nguyễn Khoa Thái Anh Trước khi chiéc thu...
    Trương Nhân Tuấn: Trích : « Người Việt hải ngoại vẫn th...
    Hoàng Trường Sa: Bô xít Việt Nam : Truyền thông Mỹ sắp n...
    khonglaai: Không ngờ anh Bách còn giỏi cả tiến...
    khonglaai: Nếu có giải thưởng talacu thì tôi ti...
    Phùng Tường Vân: Chúc nhau chân cứng đá mềm Chúc nhau an ...
    khonglaai: “Khi nói chuyện với mình họ chỉ nhìn ...