talawas blog

Chuyên mục:

Lâm Hoàng Mạnh – Còi không hụ du ký (kỳ 1)

21/06/2010 | 11:00 sáng | 2 phản hồi

Tác giả: Lâm Hoàng Mạnh

Chuyên mục: Đời sống, Tạp văn, xã hội
Thẻ:

Những điều trông thấy mà đau đớn lòng

(Nguyễn Du)

Chiếc A 380 to xù, double decker, thế hệ mới toanh của Airbus, đậu ngay gate 20 của Terminal 3, Heathrow Airport, đợi chúng tôi làm thủ tục boarding. Ngày 27.4.2005, cả thế giới hân hoan chào đón chiếc Airbus A 380 của liên doanh Âu Châu trình làng, một máy bay loại khủng xuất xưởng phục vụ loài người. Nhưng phải đợi đến ngày 25 tháng 10 năm 2007 chuyến bay đầu tiên với A 380 của hãng Singapore Airlines mới thực sự phục vụ hành khách. Nhìn qua trên báo giấy và báo mạng cũng như trên truyền hình Sky, BBC, ITV, Channel 4 và 5 mà đã con mắt. Tôi tự nhủ không biết đến ngày nào mình mới được ngồi chiếc ghế A 380 này, không ngờ hôm nay niềm đam mê và mơ ước ấy thành sự thật.

Chiếc A 380 chở khách đường dài, chứ đi du lịch quanh Châu Âu đừng có mơ. Nhiều năm nay chúng tôi thường đi nghỉ mát quanh quanh mấy đảo Canaria, Corfu, Malta, Rhodes… chỉ ngồi A 321 hay Boeing 373 là hết cỡ. Cho nên khi đến WestEast Travel Ltd của anh chị Liêm Phương hỏi vé về Việt Nam, cậu nhân viên sau khi “lướt mạng”, đưa ra cho tôi nhiều lựa chọn, nhưng bảo, chỉ có hãng Singapore Airlines khi đổi ngày bay ở Việt Nam về London không bị charge và được ngồi A 380. Tuyệt! Tôi ưng ngay.

Tôi nhờ họ làm luôn visa dù có đắt hơn chút đỉnh so với tự mình cầm đơn vác mặt đến tòa đại sứ. Tôi chả ưa cán bộ nhân viên tòa đại sứ, thấy mặt họ, cảm thấy thế nào ấy, dù họ và tôi cả đời chưa hề biết nhau, hơn nữa tôi không muốn đến xin xỏ, mong được quan chức cộng sản ban ơn cấp visa. Thêm mấy chục Anh kim, đại lý bán vé máy bay thay mình vác mặt đến tòa đại sứ nộp giấy xin visa có hơn không.

Chuyện thu lệ phí visa của các tòa đại sứ Việt Nam trên thế giới cũng thể hiện sự tham nhũng, lừa dối, không tôn trọng chính sách của nhà nước cộng sản Việt Nam… Theo văn bản quy định của Bộ Ngoại giao Việt Nam, lệ phí visa 1 lần nhập cảnh/25 đô- la Mỹ, nhưng ở UK họ thu 25 bảng/lần, ở các nước Châu Âu như Pháp, Đức… họ thu đồng Euro, nếu theo tỷ giá hối đoái, đồng bảng Anh thường gần 1,50 Mỹ kim và đồng Euro xấp xỉ 1,3 Mỹ kim. Có nghĩa là tòa đại sứ quán “nhập nhèm” tính gian, kiếm chác thêm, hơn nữa họ chỉ thu tiền mặt, bất đắc dĩ họ mới nhận trả bằng thẻ tín dụng. Theo cách nói của người Việt, đó là lộc của tòa đại sứ. Vợ chồng tôi nộp 50 bảng/người/lần, cho WestEast Travel Ltd, lý do, xin gấp (nộp đơn dưới 3 tuần). Ok, miễn là nhanh gọn.

Cabin A 380, hạng ecolomy class ghế ngồi rộng hơn so với Boeing 777 hay 787 cũng như 747 mà tôi đã từng được ngồi qua. Boeing 747 ghế rộng 44, 5 cm còn A 380 rộng 48 cm, chiếc ti vi ngay sau lưng ghế phía trước có màn hình mỏng cỡ 10,6 inch, nhiều chương trình film từ hoạt hình đến các film hành động cho khách lựa chọn, trong suốt thời gian bay.

Ai đã từng đi tuyến đường dài từ 12 đến 15 giờ bay mới thấy mệt mỏi, suốt thời gian ấy, ta bị kìm kẹp trong một không gian chật hẹp, gò bó, tù túng. Một khoảng cách rộng hơn chút xíu, một màn hình ti-vi nhiều chương trình cũng đủ cho du khách thấy thoải mái, đỡ mệt mỏi hơn. Tất nhiên nếu ngồi ghế hạng VIP hay hạng thương gia thì khác. Giá vé đâu có rẻ, gấp 2 đến 3 lần. Nhưng phải nói, ngồi hạng VIP hay hạng thương gia thích thật. Năm 2001, nhận được tin mẹ ốm nặng, nhà tôi và con gái về gấp, chỉ còn vé hạng thương gia đành phải mua. Hai mẹ con bay từ Heathrow Airport về Nội bài bằng Boeing 777, nhà tôi kể ghế ngồi rộng rãi, ngả ghế nằm ngủ thật thoải mái, khác hẳn economy class. Thằng con lớn của tôi, do công việc, thường xuyên đi Mỹ, Canada và Pháp làm việc, vé Business class, nó bảo chiêu đãi viên cứ khoảng 1 giờ lại mang sâm-banh đến mời. Khổ cái thằng con tôi không biết uống bia và rượu, chả bù cho tôi, tuổi già sinh tật, chỉ nghiện champagne. Champagne cũng đủ loại, loại xoàng uống chua, mùi vị chả ra gì, bét ra cũng 20 bảng/chai 750 ml, gọi là uống được. Tôi chưa được thưởng thức loại tiền trăm hay tiền nghìn bảng/chai, không biết nó ngon đến đâu nên không dám lạm bàn.

Sau 13 giờ giờ bay, 6.30 am ngày 06-4 đến Changi Airport, Singapore, chúng tôi xuống. Từ Terminal 3, đi tube đến Terminal 1 làm thủ tục transfer đi Hà Nội. Lần này, không phải A 380 Airbus mà là Boeing, cũng vẫn hãng Singapore Airlines, vẫn 3 hàng ghế ngang, nhưng chỉ có 9 ghế ngồi. Theo kinh nghiệm cá nhân, sự khác nhau giữa Airbus và Boeing là hàng ghế ngang, Boeing thường 3 hàng ghế ngang, có từ 7 ghế đến 10 ghế (Boeing 747), còn Airbus A 321 chỉ có 2 hàng ghế ngang với 6 ghế, (A 380 có 3 hàng, 10 ghế).

Bữa ăn trên A 380 khá ngon và có 3 lựa chọn, đồ uống có đầy đủ từ bia, rượu vang, đến Cognac, Whiskey miễn phí. Các nữ tiếp viên hàng không, khuôn mặt khả ái, trong bộ quần áo hoa văn truyền thống, niềm nở, ân cần, chu đáo phục vụ hành khách. Chuyến bay đường dài 13 giờ có 4 bữa kể cả snack, kể cũng chu đáo và đáng đồng tiền bỏ ra.

Chỉ còn 3 giờ bay nữa chúng tôi sẽ đặt chân đến Hà Nội, đến Việt Nam, mảnh đất tôi đã sinh ra, lớn lên, bao kỷ niệm vui buồn của cả một thời xa xưa, hiện lại dần trong ký ức, như những thước film quay chậm. Tôi xốn xang như lần đầu tiên trở về, lòng bồi hồi, nao nao, khó tả, bởi tôi không tin vào chính mình, nhớ lại cách đây 31 năm, cái ngày vợ chồng tôi cùng đàn con thơ dại, lôi thôi lếch thếch, tay xách nách mang bước lên chiếc thuyền mỏng như lá tre, rời bến Máy Chai, Hải Phòng ra đi làm người tỵ nạn, lại có ngày trở về như hôm nay, không phải bằng thuyền mà trên chiếc Boeing, không phải trong bộ quần áo nhem nhuốc bẩn thỉu, với tội danh lưu vong, phản động, mà được khoác chiếc áo gấm xênh xang “Việt kiều”, được công an hải quan đón tiếp chứ không xua đuổi, truy lùng, khác hẳn cái buổi chiều hoàng hôn giữa biển cả mênh mông, tại phao số không, tên đại úy Hùng, buông một câu đểu cáng “Chúc bà con lên đường ăn cá, đừng để cá ăn”, khi hắn cắt dây kéo thuyền ngày 16-6-1979! Và cũng đêm ấy, bọn sĩ quan và binh lính Đảo Ngọc, tay lăm lăm khẩu AK hăm dọa, thò tay vào cạp quần chúng tôi móc nốt những chỉ vàng cuối cùng của những kẻ đi tỵ nạn khốn cùng, nạn nhân của của chiến tranh bẩn thỉu Trung-Việt mà một thời đã từng vang tiếng quân hành;

Việt Nam Trung Hoa
Núi liền núi
Sông liền sông
Chung một biển Đông
Sáng tình hữu nghị
Đẹp như vừng đông.

Chiếc Boeing rùng mình, lắc mạnh, tôi bừng tỉnh. Máy bay đã hạ cánh an toàn. Hà Nội đã dưới chân. Ôi, Hà Nội với cửa ô, nơi có 36 phố cổ, Hàng Đào, Hàng Ngang, Hàng Đường, Hàng Muối trắng tinh… nơi một thời người Hà Nội di cư vào Nam từng than thở mỗi khi nhớ về đất ngàn năm văn hiến, rơi vào tay cộng sản năm 1954:

Ai về thương liễu Hồ Gươm úa
Năm cửa ô hờn dưới nắng trưa
Băm sáu phố phường nằm ủ rũ
Nghe trời Hà Nội khóc trong mưa.

Hà Nội đã dưới chân tôi. Theo đoàn người, vợ chồng tôi xuống máy bay, một tay xách túi du lịch, một tay cầm hộ chiếu và giấy khai báo nhập cảnh. So với 2004, lần này tờ khai nhập-xuất cảnh đơn giản hơn rất nhiều. Đặc biệt, hàng chữ đầu tiên ghi bằng Việt ngữ và Anh ngữ chỉ in hàng chữ “Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam”, còn hàng chữ “Độc lập –  Tự do – Hạnh phúc” đã bỏ. Phải chăng nhà nước cộng sản Việt Nam xác nhận đất nước Việt Nam hết độc lập, nhân dân Việt Nam không còn tự do và cũng chẳng hạnh phúc!

Tờ khai nhập xuất cảnh

Người sĩ quan công an cửa khẩu Nội Bài cầm passport, đối chiếu trên máy vi tính đặt trước mặt, nét mặt bình thản, không nói một lời. Khoảng 5 phút sau, anh đóng dấu nhập cảnh, trả hộ chiếu. Tôi ra sảnh đường phi trường lấy hành lý. Mọi chuyện đơn giản, thoải mái.

Chúng tôi ra sân bay tìm taxi. Không có còi hụ đi hộ tống trên quãng đường từ sân bay Nội Bài về Hà Đông, quê vợ tôi. À quên, bây giờ là Hà Nội 2, phân biệt với Hà Nội cũ. Tôi, hôm nay, Việt kiều Còi Không Hụ về Việt Nam thăm thân nhân.

Tôi vốn ghét tiếng còi hụ. Tại sao vậy? Tiếng còi hụ thường đem đến tai hoạ, điểm chẳng lành cho tất cả lương dân. Thông thường chỉ có 3 loại còi hụ:

1. Còi hụ xe cứu thương. Mỗi khi xe cứu thương nổi còi hụ, có người nào đó bị tai nạn đụng xe hay đang mắc bệnh hiểm nghèo, thập tử nhất sinh, tử thần đang giơ lưỡi hái đón họ về phủ Diêm Vương. Chiếc xe cứu thương đang lao nhanh giành giật sinh mạng của người bất hạnh đang trong vòng tay của Tử thần.

2. Còi hụ xe cứu hỏa. Khi xe cứu hỏa hú còi chạy như bay, “cháy to, cháy to”, chắc hắn đâu đây trong thành phố, thị xã có nhà ai đang bị thần hỏa hỏi thăm, xe đến chậm tất cả sẽ cháy trụi, công sức một đời của một gia đình hay nhiều gia đình trở thành đống tro tàn.

3. Còi hụ xe cảnh sát. Xe cảnh sát nổi còi hụ chắc hẳn một người hay nhóm người nào đó đã gây ra án mạng, người bất đồng chính kiến hay bà con bị cướp đất đi biểu tình… bị chính quyền địa phương huy động cảnh sát đến giải tán, bắt bớ, đàn áp, họ sẵn sàng rút còng số 8 xích tay ngay, nếu không chịu giải tán.

Với tôi, tiếng còi hụ chỉ báo niềm đau và nỗi khổ cho con người. Tôi ghét tiếng còi hụ và không thích còi hụ hộ tống.

Ấy thế, có Việt kiều, về Việt Nam, còi hụ hộ tống, đã lấy làm vinh dự, hãnh diện, tự nhận mình, Việt kiều Còi Hụ!

Hà Nội 2 và người Mường Hà Nội 2

Năm 2008, Hà Nội mở rộng chiếm gọn mấy tỉnh xung quanh, Hà Tây, Vĩnh Phú, không những thế, “ngoạm luôn” 4 xã của huyện Lương Sơn, tỉnh Hòa Bình, giáp ranh với huyện Chương Mỹ. Sau 2 năm thành “người Hà Nội 2”, cuộc đời của bà con dân tộc Mường có gì thay đổi?

Quê vợ tôi sát vùng Lương Sơn, Hòa Bình, vì thế lần “du lịch” này, tôi quyết tìm hiểu đời sống bà con người Mường Hà Nội 2, sau hai năm sáp nhập thành người đất Tràng An ra sao.

Là người đã từng sống, làm việc ở tỉnh H. gần 15 năm, vốn tiếng Mường tuy lâu không sử dụng, nhưng cũng còn nhớ chút chút khi gặp bà con. Chính nhờ vốn tiếng Mường, tôi trở thành người “nhà”, họ dễ dàng tâm sự, cởi mở “gan ruột”.

Chủ nhân căn nhà sàn đổ nát, anh H.v.B, tuổi ngoại ngũ tuần, mái tóc muối tiêu, nét mặt đen xạm, gày gò lam lũ, già trước tuổi. Anh bảo, nhà còn 2 vợ chồng và thằng con út, 12 tuổi, hai đứa lớn theo người trong xóm vào Nam làm thuê mấy năm nay. Công việc của chúng vất vả, lương bổng chỉ đủ ăn, chẳng dư được đồng nào giúp bố mẹ. Anh chép miệng, thôi cũng may, không phải nuôi chúng là tốt rồi. Hỏi, anh chị kiếm sống bằng gì. Chị vợ chép miệng, bác tính, có hơn sào ruộng, năm nào cũng hạn, năng xuất kém lắm, chúng em phải đi phụ thợ xây để sống. Công một ngày từ 50 đến 70 ngàn, anh bảo, tưởng nhiều, nhưng tiền mất giá, cái gì cũng tăng giá, chẳng đủ sống. Nhìn xung quanh nhà, tất cả đồ đạc của anh chị, giá có bán đi cũng chẳng được là bao. Anh cười gần như mếu, mấy năm nay, mình ốm quá, bao nhiêu tiền kiếm được vào thuốc hết rồi, làm gì có tiền mà sửa nhà.

Anh chị đồng ý cho tôi chụp ảnh nhà sàn nhưng không đồng ý đưa ảnh anh chị lên mặt báo. Anh chị bảo, xấu hổ và buồn lắm.

Ảnh căn nhà sàn xiêu vẹo, đổ nát của người Hà Nội 2

Tài sản trong gia đình

Dưới đây là nhà của “tỷ phú phá đá” xã Liên Sơn, Lương Sơn, Hòa Bình, được đền bù xấp xỉ tỷ đồng, sau 7 năm, ngoài căn nhà xây 2 tầng và một số đồ đạc mua sắm, bây giờ họ đã trắng tay. Không nghề nghiệp, không ruộng vườn, con cái phiêu dạt, mỗi đứa một phương vào Nam kiếm sống, trong xóm còn lại người già và trẻ con, không biết làm gì, ngày ngày họ đành kéo nhau lên núi phá đá độ nhật.

Căn nhà khang trang của người dân được đền bù giải tỏa.

Hàng ngày họ vào núi, phá đá làm kế sinh nhai

Công việc nặng nhọc, các bà các chị cũng phải làm kiếm sống

Tâm sự, các anh bảo, bờ xôi ruộng mật mà cha ông họ khai phá từ ngàn năm, nay chính phủ thu hồi giao cho doanh nghiệp nước ngoài làm sân golf, biến họ thành cố nông trong thời đại nền “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa”, đành kéo nhau lên núi phá đá bằng phương pháp thủ công (búa tạ và choòng), cạy những tảng đá, bán cho các công trường làm đường đổi lấy miếng ăn hàng ngày.

Tôi hỏi, làm vất vả như thế thu nhập có khá không. Vuốt mồ hôi chảy như tắm trên khuôn mặt xạm nắng, anh Đ.C.Ch. bảo, bình quân mỗi công từ 50 đến 70 ngàn/ngày. Số tiền 70 ngàn, quy đổi ra tiền Mỹ kim được gần 4 đô, và có thể mua được hơn kg thịt lợn. Nhưng anh bảo, ngày mưa không làm được. Đá trơn, dễ bị tai nạn. Miền Bắc đang bước vào mùa bão, mưa gió thất thường, vào núi phá đá cũng ngày đực ngày cái, đâu được thường xuyên. Mấy năm trước, các anh cũng theo người làng ra Chợ Người ở Hà Nội, cũng chẳng nên cơm nên cháo gì, đành thôi.

Ngày hè, nắng như đổ lửa, đá hấp thụ nhiệt, cái nóng mùa hè tăng lên bội phần, đào được 4, 5 mét khối đá cho đầy chiếc xe “Ben” tải, không phải là dễ. Giá bán 1 xe “ben đá 5 khối có 500 ngàn kể cả công bốc lên xe. Một tuần lễ, ơn trời không mưa, họ, 7 người, cũng kiếm được 3 đến 4 triệu, chia nhau đắp đổi qua ngày.

Tôi hỏi, phá đá có vi phạm “chiếm dụng tài nguyên quốc gia” không? Nét mặt căng thẳng, vừa nói vừa lấy bàn tay chém vào không khí, anh Đ. C. Vm bảo, chúng tôi đói, không phá đá lấy gì mà bỏ mồm. Tù còn hơn chết đói!

Nhóm phá đá này, gồm sáu gia đình, anh em con cháu trong nhà, những người “tỷ phú không xu”, đang cạy đá núi, độ nhật. Với cái tuổi trên 50, họ còn đủ sức “gặm” những tảng đá này bao lâu nữa?

Người Việt đón ngày lễ 30-4-2010 ở Việt Nam

Trong khi người Hà Nội 2 sống cuộc đời lầm than, người Hà Nội 1 sống trong cảnh nhà lầu xe hơi.

Năm nay, ngày (lễ) 30 tháng 4 rơi vào thứ Sáu, kèm theo ngày 1-5 được nghỉ bù vào thứ Hai, cho nên công nhân viên chức nhà nước được nghỉ 4 ngày, dân Hà Nội 1 đua nhau đi du lịch. Họ là người Tràng An thanh lịch, quần áo xênh xang, ô tô bóng nhoáng bon bon trên đường quốc lộ… và nạn kẹt xe nhiều giờ tất nhiên đã xảy ra. Người Hà Nội 1 đã giải tỏa “bức xúc” bằng… như thế này đây, ngay trên đường Láng – Hòa Lạc.

Đây là mail của anh bạn gửi kèm theo ảnh chụp, gửi ngày 03-5-2010

Sáng 30-4 ngày nghỉ, đưa gia đình lên Ba Vì chơi.

Chưa ra khỏi thành phố thì tắc đường Láng – Hoà Lạc mất gần 2 giờ.

Khói, bụi, tiếng gầm rú của xe… là chuyện thường ngày ở Hà Nội.

Nhưng không may cho tôi là một mợ, do không kìm nổi bức xúc (không ra nổi khỏi xe) đã phải sử dụng “niệu liệu pháp” xử lý tại chỗ sát bên xe tôi.

Tắc đường tai hại quá!!!!

(Còn nữa)

© 2010 Lâm Hoàng Mạnh

© 2010 talawas

Phản hồi

2 phản hồi (bài “Lâm Hoàng Mạnh – Còi không hụ du ký (kỳ 1)”)

  1. Lâm Hoàng Mạnh says:

    Xin lỗi bạn đọc, do gõ nhầm, nên Boeing 737 gõ thành 373 và 767 gõ thành 787.

    Thành thật xin lỗi độc giả.

    Lâm Hoàng Mạnh.

  2. Phùng Tường Vân says:

    Làng ta vắng bác hơi lâu
    Nay gặp lại bác, thêm bao chuyện đời
    Nghe đề đã thấy vui thôi
    “Còi không hụ” với những người lòng ngay .
    Mừng tái ngộ, vui lắm thay
    Mài bút cho sắc, tiếp ngay mươi kỳ !

  • talawas - Lời tạm biệt

    Nói lời chia tay sau 9 năm tồn tại, chúng tôi thiết tha hi vọng vào sự ra đời của những mô hình báo chí và truyền thông mới, thực hiện bởi những người được trang bị những khả năng và phương tiện mà chúng tôi đã không thể có, với cùng một nhiệt thành phấn đấu cho một nền báo chí tự do cho Việt Nam... đọc tiếp >>>

  • Phản hồi mới nhất của độc giả