talawas blog

Chuyên mục:

Trần Kinh Kha – Suy xét về câu chuyện Lý Tống và ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng

23/07/2010 | 8:00 sáng | 16 phản hồi

Tác giả: Trần Kinh Kha

Chuyên mục: Chính trị - Xã hội, Hòa giải hòa hợp dân tộc
Thẻ: >

Câu chuyện Lý Tống và Đàm Vĩnh Hưng, tôi không suy xét về hành vi giữa con người với nhau trên khía cạnh luật pháp. Vì hành vi đó, đã có luật pháp phán xét.

Tôi cũng không suy xét những ngày qua các diễn đàn đã liên tục bình luận đúng, sai, hỉ, nộ, ái ố cho cả hai bên.

1. Ý nghĩ là gì?

Mà thực ra rất nhanh gọn chúng ta đều thấy rõ, nhận thức rõ ràng rằng: “35 năm trôi qua, vết thương trong lòng dân tộc Việt Nam đã không thể nào hàn gắn được cho đến hiện tại hôm nay và đến cả một thời gian dài, rất dài sau này…”

Hành vi và tổ chức hành vi của Lý Tống đã nói lên nỗi đau của dân tộc này (tôi nhấn mạnh, là tôi nói đến nỗi đau của dân tộc này, chứ không nói đại diện đồng bào hải ngoại hay quan điểm chống cộng, hoặc không chống cộng tại hải ngoại). Vì sao nên nỗi thế này cho dân tộc Việt Nam?

1. Thà chúng ta phân chia như Nam Hàn và Bắc Hàn rạch ròi hai miền giới tuyến và tất cả.

2. Thà chúng ta cũng hợp nhất như Đông Đức và Tây Đức sống chung dưới cùng một mái nhà và cùng tất cả.

3. Hoặc thà chúng ta không hề có Tổ quốc vì sự lưu vong, mà phải giành giật nhau hàng ngày như người Do Thái.

        Đau đớn và oan nghiệt thay chúng ta đều không được như một trong ba trường hợp nêu trên. Chúng ta thống nhất được đất nước, có Tổ quốc, nhưng dân tộc chúng ta, những người anh em máu đỏ da vàng của chúng ta phải sống lưu vong.

        Lưu vong,

        Đó là cội nguồn của vấn đề, là tiền đề cho một nỗi đau không bao giờ chấm dứt. Và song song với sự lưu vong ấy là một từ mà chúng ta đã nhắc rất nhiều: “ý thức hệ”. Sự song song này vô tình mà đầy hữu duyên như âm và dương sẽ mãi sinh sôi, trường tồn không thể nào chấm dứt được. Các thế hệ hải ngoại, con cháu có đến đời thứ ba, đời thứ tư hay nhiều đời sau nữa, họ cũng sẽ không quên vì sự di truyền của kết quả song song ấy, dù thế hệ thứ nhất, thứ hai của họ có qua đời về với bên kia thế giới.

        2. Sự không thể, cho dù đã được giá như…

        Không thể nào xóa đi sự “lưu vong”, không thể nào tất cả những người anh em máu đỏ da vàng ở tất cả các thế hệ sẽ trở về hết, sống dưới cùng một mái nhà Việt Nam, đó là thực tế, thực tế của cuộc sống hàng ngày của con người vì miếng cơm manh áo, vì sự nghiệp bản thân, vì điều kiện nơi xứ người.

        Chúng ta chỉ còn biết xóa nhòa “ý thức hệ”, để bẻ gãy sự song song oan nghiệt đó. Nhưng…

        Hoàn toàn không thể. Và có thể mãi mãi là không thể.

        Trừ phi, trái đất này ngừng quay, để chúng ta có thể sắp xếp lại lịch sử. Nhưng điều trừ phi đó cũng không đấng Cứu thế nào có thể làm được.

        3. Nội tại

        Có người nói rằng, khuyên rằng: Đảng Cộng sản nên thay đổi. Buồn cười và hão huyền quá. Kẻ chiến thắng là kẻ tàn nhẫn, đó là quy luật. Họ đã chiến thắng, thì không lý gì họ sẽ thay đổi con đường họ đã chọn và đã đổ bao nhiêu xương máu, cùng hàng trăm ngàn lý do khác…

        Đấu tranh cho dân chủ, tự do? Kết quả rồi đấy! Từ hải ngoại, đến trong nước, có thay đổi được gì? Tác động được gì? Chỉ rung được vài cành cây nhỏ, rụng vài chiếc lá khô trong cái cây cộng sản bảo thủ và lì lợm đến mù quáng thì làm được gì?

        4. Thế giới đang nhìn vào Việt Nam

        Vâng, đúng vậy!

        Hãy để những ánh mắt đó nhìn thẳng vào Việt Nam, giữa thời đại internet này.

        Để người cộng sản tự mâu thuẫn và tự đánh người cộng sản. Họ gây nên cuộc chiến tranh Nam – Bắc vì muốn đẩy lùi chủ nghĩa tư bản, để xây dựng chủ nghĩa xã hội. Chủ nghĩa tư bản là nguyên nhân khiến họ sợ hãi đến hãnh diện như một đứa trẻ dỗi hờn mà hét toáng lên để tự khẳng định mình rằng: họ là tiền đồn phương Đông cho chủ nghĩa xã hội.

        Nhân – Quả là quan hệ trong tất cả các học thuyết quản trị.

        Hãy để những ánh mắt của chủ nghĩa tư bản đang sinh sôi phát triển kia nhìn vào họ.

        Hãy để chủ nghĩa tư bản tự làm nốt phần Quả của nó, mà nó đã từng bị khựng lại trong cuộc chiến tranh Nam – Bắc trước đây. Và sự khựng lại, không có nghĩa là dừng cho tất cả.

        Do đó, chúng ta vẫn sống. Sống để lo cho hậu thế con cái chúng ta tốt hơn từ thể chất đến tinh thần. Chúng ta có thể dạy chúng tất cả. Nhưng đừng bao giờ dạy chúng hai danh từ cho đến hết cuộc đời chúng ta nhắm mắt xuôi tay, đó là: Dương Văn Minh và Hồ Chí Minh.

        © 2010 Trần Kinh Kha

        © 2010 talawas

        Phản hồi

        16 phản hồi (bài “Trần Kinh Kha – Suy xét về câu chuyện Lý Tống và ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng”)

        1. longdien nói:

          Thật đáng buồn cho một dân tộc mà trong nước và hải ngoại cũng vẫn kình chống nhau. Trong lịch sử VN chưa bao giờ có sự chống đối nhau, căm thù nhau, chém giết nhau dai dẳng như cuộc chiến VN 1945-1975. Mà nguyên nhân là do đảng CSVN, chính HCM là tác nhân đem chủ thuyết CS du nhập vào đất nước VN mà trước đó cụ Phan Bội Châu đã biết trước và xa lánh chủ thuyết ngoại lai tàn ác nầy.

          http://longdientimhieu.blogspot.com/2009/11/cuoc-chien-viet-nam-1945-1975-chuong-i.html

          Để kết luận nhận định về cuộc chiến Việt Nam ta có thể dùng bài phê phán về xã hội chủ nghĩa cuả Cụ Phan Bội Châu viết từ những năm 1938 trước những thủ đoạn tàn ác cuả CSVN mà cụ đã thấy được từ những thập niên 1930 như sau:

          “Hô hào giai cấp đấu tranh ở xứ nầy là một việc cực ngu! Những người thức thời không bao giờ làm như thế… Cùng một tai nạn, đã không chung sức để tùy theo cảnh ngộ mà lần hồi thu phục lại những quyền đã mất để xây dựng lại nền tảng Quốc Gia, lại còn kiếm cách tương tàn, tương phân, để làm giảm mất lực lượng tranh đấu, thật là một điều thất sách!”

          “Tóm lại là người ta lợi dụng phong trào Xã Hội để chia rẽ lực lượng trong nước, để phá huỷ sự đoàn kết và để làm tiêu diệt tinh thần quốc gia của dân ta…”

          Từ những nhận định trên của cụ Phan Bội Châu đã cho thấy cuộc chiến do Cộng sản Việt Nam chủ trương là hình thức Huynh Đệ Tương Tàn, làm suy yếu tiềm lực và tinh thần Quốc Gia Dân Tộc, gây chia rẽ Dân Tộc lâu dài.

          Còn muốn chấm dứt sự ân oán, căm thù thì chỉ có mỗi một câu của Đức Phật Thích Ca: Lấy oán báo oán, oán ấy chập chồng, lấy nhân báo oán, oán ấy tiêu tan.

          Đảng CSVN đang cầm quyền, muốn chuộc lại lỗi lầm xưa họ phải thành tâm sám hối, nhận tội trước quốc dân về các tội ác tày trời của đảng CSVN gây ra. Ngoài ra không ai có thể làm được, vì có muốn hoà hợp hoà giải mà kẻ chủ mưu lại khư khư căm thù (xem các thương phế binh VNCH, các khu nghĩa trang VNCH thì rõ) thì lời ngon tiếng ngọt Hoà Giải chỉ là cái bánh vẽ.

        1 2
        • talawas - Lời tạm biệt

          Nói lời chia tay sau 9 năm tồn tại, chúng tôi thiết tha hi vọng vào sự ra đời của những mô hình báo chí và truyền thông mới, thực hiện bởi những người được trang bị những khả năng và phương tiện mà chúng tôi đã không thể có, với cùng một nhiệt thành phấn đấu cho một nền báo chí tự do cho Việt Nam... đọc tiếp >>>

      1. Phản hồi mới nhất của độc giả