talawas blog

Chuyên mục:

Bùi Văn Phú – Hơi cay Lý Tống, chuyện dài Việt Nam

31/07/2010 | 5:00 chiều | 40 phản hồi

Tác giả: Bùi Văn Phú

Chuyên mục: Chính trị - Xã hội, Dân chủ
Thẻ:

Thứ Sáu 23.7 tôi có mặt tại toà thượng thẩm quận hạt Santa Clara, nơi ông Lý Tống ra toà để nghe chánh án quyết định về tiền thế chân.

Trên đường lái xe, sáng sớm đã có đài tiếng Việt trên sóng AM 1500 mở đường dây điện thoại cho thính giả góp ý về hành động của Lý Tống, một cựu sĩ quan không quân Việt Nam Cộng hoà, đã xịt hơi cay vào mặt ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng trong buổi diễn hôm 18.7 tại thính phòng của Santa Clara Convention Center. Hầu hết thính giả gọi vào lên tiếng ủng hộ việc làm của ông Tống.

Bên ngoài toà án có nhiều khuôn mặt cộng đồng như các ông Nguyễn Mộng Hùng, Đặng Thiên Sơn, Lê Lộc, Bác sĩ Phạm Đức Vượng, nhà thơ Hoàng Xuyên Anh. Bên trong, hơn một trăm người Việt tràn ngập hành lang trước phòng xử 23 của Chánh án Jerome Nadler, sau đó chuyển qua phòng 32 của Chánh án Gilbert Brown. Tôi đi theo Luật sư Đỗ Văn Quang Minh, hỏi ý ông về chánh án mới, ông nói ông này khó vì từng là biện lí. Luật sư Nguyễn Tâm, người cùng với Luật sư Michael Lưu đại diện cho ông Lý Tống, cũng có nhận xét như Luật sư Minh. Luật sư Tâm sẽ trình bày trước chánh án những lí do để yêu cầu giảm tiền thế chân từ 100 nghìn đô-la xuống 52 nghìn.

Hỏi quan điểm một người đến dự phiên toà, bà Maria Vũ nói: “Lý Tống không vi phạm luật pháp. Hành động của Lý Tống như thế còn quá nhẹ so với Việt Cộng đàn áp dân mình. Việc xịt hơi cay vào Đàm Vĩnh Hưng của Lý Tống là chỉ muốn dân mình được tự do và Việt Nam có dân chủ vì Đàm Vĩnh Hưng là đứa con mà cộng sản Việt Nam sai qua đây hát”. Bà có lời khuyên với những ca sĩ hải ngoại: “Lệ Thu hay Thanh Tuyền hãy mở mắt ra, đừng về hát cho cộng sản nghe nữa. Đàm Vĩnh Hưng nói nó là ca sĩ số 1 của Việt Nam”. Bà Maria hôm nay xin nghỉ việc để có thể đến dự phiên toà. Hỏi một vài người khác nữa nhưng khó mà tìm được người không đồng ý với hành động của ông Lý Tống ở chỗ này.

Trước giờ phòng mở cửa, một nhân viên an ninh, rồi đến luật sư Michael Lưu đã nói rõ cho mọi người biết là không được đem máy hình, máy quay phim vào phòng xử và phải tắt điện thoại cầm tay. Một số anh em làm truyền thông với thẻ báo chí, với máy hình lủng lẳng trên người lắc đầu, than thở ông chánh án này khó thiệt. Phiên toà hôm trước chánh án Nadler không cấm như thế.

Khoảng 60 người vào được bên trong. Hết ghế nên ai không có chỗ ngồi được an ninh mời ra ngoài.

Ông Lý Tống bước vào phòng trong bộ quần áo tù màu xanh đậm và phía cạnh mắt trái còn miếng băng nhỏ là thương tích, mà trong một buổi nói chuyện với luật sư sau khi bị bắt ông cho biết là do cảnh sát gây ra.

Những luận điểm Luật sư Nguyễn Tâm trình bày trước chánh án để xin giảm tiền thế chân là:

- Có điều gì đó không minh bạch khi tiền thế chân của thân chủ lúc đầu chỉ là 2 nghìn đô-la, rồi tăng lên 8 nghìn, rồi 25 nghìn, 52 nghìn và bây giờ là 100 nghìn. Công tố muốn làm lớn một vụ việc nhỏ.

- Thân chủ của ông không phải là người chạy trốn. Ông Lý Tống chưa một lần chạy trốn mà thực sự ông sẵn sàng ra toà để chứng minh mình vô tội để ly lại danh dự cho ông.

- Ông được nhiều người trong cộng đồng bảo chứng, trong đó có cô Aimee Hoàng có mặt trong toà là tình nhân của ông Tống. Luật sư Tâm cũng nhắc đến những người có mặt hôm nay và những người đang ở bên ngoài hành lang và 643 thỉnh nguyện thư, cùng với chừng 1500 emails, chữ kí, tất cả là 2757 chữ kí bảo kê cho ông Lý Tống được tại ngoại. Luật sư Tâm đọc phần chính của thỉnh nguyện thư đã được phổ biến trên mạng.

- Chỉ một lần trong đời ông Lý Tống đã chạy trốn là khi ông chạy khỏi quê hương của ông trong một chuyến vượt ngục dài vạn dặm đã được Tổng thống Ronald Reagan khen ngợi và báo Reader’s Digest tường thuật.

- Luật sư Tâm trích lời ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng muốn đối đầu với thân chủ của mình như trong một trận bóng đá: “Tôi nhắc lại một lần nữa, tôi không để ai dẫn 1-0 với tôi bao giờ. Nhất định phải là 1-1, không sớm thì muộn.”, để chứng minh ca sĩ này là một cán bộ của chế độ Hà Nội, được huấn luyện kĩ càng.

- Hành động của ông Lý Tống không phải vì thù hận cá nhân hay lợi ích riêng tư mà vì dấn thân cho tự do. Bức hình Linh mục Nguyễn Văn Lý bị công an bịt miệng trong một phiên toà ở Việt Nam được trưng ra để chứng minh tại Việt Nam không có tự do.

Lúc này Luật sư Bùi Kim Thành đem điện thoại cầm tay ra bấm bấm và liền bị an ninh đuổi ra. Trước khi rời phòng xử, bà hô to 3 lần: “Thank you Hero Lý Tống”.

Lý Tống giả dạng là một phụ nữ đang xịt hơi cay vào mặt ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng (ảnh: Trương Xuân Mẫn)

Qua phần công tố, Biện lí John Gogo đưa ra những buộc tội để yêu cầu toà không giảm mức tiền thế chân cho ông Lý Tống với những luận điểm:

- Sự nghiêm trọng của vụ việc như đã được quay phim và đưa lên mạng.

- Hành động xịt hơi cay là sử dụng vũ khí có thể gây chết người – deadly weapon – mà án tù có thể là 6 năm 8 tháng. Sự an toàn của công chúng đã bị nghi can vi phạm. Trong một nơi kín cửa, một số khán giả báo với cảnh sát là hơi cay đã làm họ ho, khó chịu.

- Dù nghi can từ trước đến nay không có bất cứ một tiền án nào tại Hoa Kỳ, nhưng trong quá khứ đã không tặc máy bay để rải truyền đơn và bị một quốc gia, công tố viên không nói là nước nào, xử tù 20 năm.

- Nghi can được tại ngoại, ông sẽ xuống Quận Cam để biểu tình, vì thế sự an toàn của công chúng có thể bị vi phạm.

- Tiền thế chân 77 nghìn đô-la là bình thường cho năm tội đại hình và một tiểu hình, nay thêm cáo buộc nghi can đã dùng vũ khí có thể gây tử vong nên công tố viên đề nghị chánh án giữ mức tiền thế chân là 100 nghìn.

Sau khi nghe phía bị cáo và công tố trình bày, Chánh án Brown nói luật pháp bảo vệ người dân. Quan tâm đến sự an toàn của quần chúng, ông phát biểu nghi can được quyền tự do phát biểu quan điểm trái nghịch, nhưng không được phép tấn công người khác và gây ra những thiệt hại cho quần chúng – collateral damage. Chánh án nói ông biết Lý Tống sẽ không chạy trốn mà đang mong đợi dùng phiên toà này làm một diễn đàn chính trị. Để mô tả con người của Lý Tống, ông chánh án mượn lời Shakespeare: “He protests too much.” – Ông ta phản đối quá nhiều.

Sau đó Chánh án Brown đưa ra 4 quyết định:

1. Tiền thế chân là 75 nghìn đô-la.

2. Nghi can không được liên lạc với nạn nhân bằng bất cứ phương tiện nào, kể cả những phương tiện điện tử.

3. Nghi can không được tới gần nạn nhân trong vòng 300 yards (274 mét).

4. Lệnh này có hiệu lực một năm, kể từ hôm nay.

Phiên toà tới được ấn định vào ngày 4 tháng 8 tại phòng xử của Chánh án Jerome Nadler.

Không biết Chánh án Nadler có cách nhìn vụ án khác với Chánh án Brown như thế nào, nhưng qua phiên toà định tiền thế chân vừa xảy ra, chỉ trong vòng chưa đến nửa giờ đồng hồ mà chuyện của người Việt từ San Jose, Quận Cam đến Việt Nam đều được các bên đem ra trình trước toà.

Những phiên xử tới chắc chắn sẽ có nhiều chi tiết li kì hơn.

Các luật sư biện hộ cho Lý Tống là Michael Lưu, tay ra dấu V, Tâm Nguyễn và Đỗ Văn Quang Minh gặp gỡ truyền thông để tường trình kết quả phiên toà ngày 23.7.2010 (ảnh: Bùi Văn Phú)

*

Câu chuyện Lý Tống đang được bàn cãi khắp nơi trong cộng đồng người Việt. Những câu hỏi được đặt ra là ông Lý Tống có bình thường không, có thế lực nào đứng phía sau và liệu ông có bị ở tù trong vụ việc tấn công ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng hay không?

Về câu thứ nhất, theo tôi ông Lý Tống mưu trí và gan dạ. Ông rất phi thường, vì nếu không đã không thể rải truyền đơn tại Việt Nam, tại Cuba hay giả dạng để làm những chuyện có kế hoạch, tính toán rất kĩ.

Ông cũng rất muốn được mọi người chú ý đến mình. Từ khi về lại Hoa Kỳ sau nhiều năm tù ở Thái Lan vì tội áp lực một phi công Thái lái máy bay rải truyền đơn lần thứ hai xuống Sài Gòn vào năm 2000, ông tiếp tục có những đột xuất khiến dư luận phải quan tâm. Năm 2008 ông tuyệt thực để phản đối Thành phố San Jose trong vụ đặt tên cho khu phố Việt. Việc này không ít thì nhiều đã khiến Thị trưởng Chuck Reed phải nhượng bộ để ông ngừng tuyệt thực.

Cuối năm 2009 ông Lý Tống cũng đã giả dạng làm phụ nữ, định vào dự lễ khai mạc hội nghị “Meet Vietnam” tại San Francisco với sự tham dự của Phó Thủ tướng Trương Vĩnh Trọng. Nhưng ông không thành công. Nếu hôm đó ông đã vào được bên trong thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra với quan chức Việt Nam và có thể đã có một vụ án như trường hợp bà Nguyễn Thị Ngọc Hạnh đã xâm nhập vào phòng họp nơi có Phó thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng hiện diện để toan tự thiêu vào năm 2001. Bà bị toà án ở San Francisco kết tội âm mưu tấn công quan chức nước ngoài và bị tù 5 năm.

Có thế lực nào đứng phiá sau những việc làm của ông Lý Tống? Theo tôi, những hành động gần đây của ông ở Hoa Kỳ như tuyệt thực vì Little Saigon, xịt sơn lên tranh ảnh có hình Hồ Chí Minh và cờ đỏ ở Quận Cam, xâm nhập hội nghị “Meet Vietnam” hay vụ xịt hơi cay vào ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng thì có một số người Việt trong cộng đồng ủng hộ. Họ là những người chống cộng, những người làm văn hoá, văn nghệ.

Còn những vụ rải truyền đơn ở Việt Nam phải có sự yểm trợ của quan chức Thái Lan, như họ đã giúp các tổ chức của Hoàng Cơ Minh, Võ Đại Tôn trong quá khứ. Quan trọng hơn cả là sau vụ không tặc năm 1992, ông Lý Tống bị toà án Việt Nam kết tội 20 năm tù. Đây là một hành động rõ ràng vi phạm luật pháp quốc tế, không một tổ chức nhân quyền nào can thiệp cho ông Lý Tống. Nhưng do áp lực của Hoa Kỳ năm 1998 ông được thả, sau 6 năm tù, dù thông thường một tù nhân ở Việt Nam chỉ được ân xá sau khi đã thụ án được hai phần ba.

Qua vụ việc tấn công Đàm Vĩnh Hưng, liệu ông có bị tù không? Tôi không có câu trả lời. Hãy để nền công lí Hoa Kỳ làm việc và chờ kết quả phiên xử trong những ngày tháng tới.

Có những người ủng hộ việc làm này của ông Lý Tống, nhưng tôi thì không. Ở Mỹ, biểu tình để phát biểu quan điểm là quyền tự do được hiến pháp bảo vệ. Góp phần vào việc đem lại tự do, dân chủ cho dân Việt là chính nghĩa. Dùng bạo lực sẽ không đem lại chính nghĩa.

Trong cộng đồng người Việt đang có nhiều tiếng nói bênh và chống hành động của ông Lý Tống. Nhưng không thể biết đa số là phía nào vì thế chuyện Lý Tống là một bộ phim nhiều tập và Việt Nam vẫn còn là một câu chuyện dài chưa kết. Cho đến khi ở đó có tự do, dân chủ.

© 2010 Bùi Văn Phú

Phản hồi

40 phản hồi (bài “Bùi Văn Phú – Hơi cay Lý Tống, chuyện dài Việt Nam”)

  1. Hà Minh nói:

    @chinhnguyen
    thôi thì dân dã (ở mục phản hồi) sướng hơn bác ạ, tội gì chen chân vào chốn “quần anh tụ hội”, tôi mở talawas là nhè mục phản hồi đọc trước, (tiền thân của nó là mực “ý kiến ngắn”)…
    chốn sang trọng kia dành cho những triết gia, thi sỹ cỡ Francoise Sartre,… hay, bác thử đổi bút danh kêu kêu nổ nổ một chút thì may ra lọt vào mắt xanh của BBT…

  2. chinhnguyen nói:

    @Hà Minh:
    Bác “tường thuật” chuyện này còn thú vị & hiệu quả hơn bác Bùi Văn Phú tường thuật chuyện kia.

    @Bùi Văn Phú:
    Trách nhiệm của tác giả với tác phẩm nặng hơn phản hồi nhiều lắm, huống hồ tầm vóc của chuyện kia so với chuyện này. Mong bác bỏ quá cho cái sự “thú vị & hiệu quả” tôi thấy về bác Hà Minh.

    @docthiet:
    Tôi cũng đang “tự hỏi tại sao” mình còn thanh thản “thưởng thức” được “văn phong” trong văn nghệ/văn thơ của Nguyễn Đăng Thường, song lại vất vả quá thể để vẫn còn chịu đựng cái “văn… nặng” của ông ấy ở đây, và ngay cả sau bài “Hòa giải và sám hối”.
    http://www.talawas.org/?p=23020

    @Lê Anh Dũng:
    Vui mừng với “tinh thần tương kính” của bác sau khi đã hơi bị… “anh dũng” quá. Song vẫn lo cho bác với cái cụm từ “thiểu số tồi tàn, khốn kiếp đang cai trị”. Nhất trí với bác ở chỗ “thay vì mang lại gần chúng ta lại đẩy đại khối ra xa”.

    @Nguyễn Đăng Thường:
    Tôi thật lòng khâm phục văn tài của bác. Có BBT talawas chứng giám, văn thơ của bác được lên trang chủ đều đều, còn bài đầu tiên và duy nhất của tôi đã bị từ chối một cách thật nhã nhặn và cởi mở: “…có thể gửi vào mục phản hồi…”, bởi nó chỉ là vè.

    @”tá lả quạt/quát”:
    Để góp vui vào “sân chơi” và đáp lại tấm thịnh tình của mọi thành phần… “dân chơi”, tôi xin mạo muội giải khuây cho các bác – trong khi chờ đợi kết quả phiên toà – bằng “bài vè bị từ chối”. Nó đã bị “vùi” rồi, mời các bác “quạt/quát” thoải mái.

    KINH KHA_LÝ TỐNG
    ____________

    Thấy mà thương
    Kinh
    Kha_Lý Tống
    quá
    thời cam cải
    trạng đàn bà
    phục
    Thuỷ Hoàng_Vĩnh
    Hưng hơ hổng
    xuất chiêu tuồng
    như có
    như không

    Nghĩ mà tiếc cả
    đời
    tráng sĩ
    mòn
    hai vai nợ
    nước thù nhà
    hạ độc thủ
    sát sàn
    ca kỹ
    cuộc thư hùng
    nát
    bấy nhành hoa

    Thôi cũng đặng ba
    phen oanh
    tạc
    lần này đâu
    đến nỗi
    về không
    phơ
    một phát phân
    luồng dân chủ
    biết đâu
    ngày đôi ngạn
    hợp long
    _____
    trầm kha
    07/08/2010

  3. tracy nói:

    Chống Cộng hay không chống Cộng của người Việt hải ngoại không có ảnh hưởng gì nhiều đến tình trạng xã hội của VN. Hơn nữa tại VN các websites có khuynh hướng đa nguyên như Talawas chẳng vào xem được. Sự thay đổi tại VN là do chính người Việt trong nước nắm giữ .Đó là lý do tại sao mẹ Nấm phải lái xe vượt hàng trăm cây số, qua bao rập rình của Công An để tiếp xúc với phóng viên đài CNN. Đó là lý do tại sao Thạc sĩ Nguyễn Tiến Trung từ Pháp trở về lại quê hương và cũng là lý do luật sư Lê Thị Công Nhân chịu tù đày ngay tại đất nước mình trong khi Thủ Tướng Nguyễn Tiến Dũng bắn tin nếu cô Công Nhân chịu ra nước ngoài ở thì ông Dũng chấp thuận. Và còn hàng bao nhiêu trí thức trẻ ở VN với một tương lai xán lạn theo nghĩa thông thường đã vì lý tưởng của tuổi trẻ, không ngại gông cùm áp bức , đi theo tiếng gọi của lương tâm họ.
    Tôi thật sự cảm phục với lòng ái quốc của họ. Nếu còn ở VN, với những bổng lộc ăn trên ngồi trước được ban cho hàng trí thức , chắc chắn tôi sẽ không làm được như họ , mãi mãi sẽ là người câm mù điếc trước những vấn nạn của quốc gia , và có lẽ sẽ tìm cách “hạ cánh an toàn” cho con cái qua ngoại quốc du học, chuyển tiền sang các ngân hàng ngoại quốc như đa số những người bạn của tôi còn ở VN.

  4. Lê Anh Dũng nói:

    Trong tinh thần tương kính, xin trả lời thắc mắc của docthiet, đúng là cái nhìn của tôi với Nguyễn Đăng Thường không chỉ giới hạn trong phản hồi của ông ở bài này, mà là cái nhìn có được sau khi theo dõi ý kiến của ông Thường ở vài ba bài khác trên talawas về vụ LT-ĐVH.

    Về ý thức hệ, gia đình gần của tôi – cha, anh, chú, bác là những người trực tiếp cầm súng, đổ máu, hy sinh một phần thân thể hoặc cả mạng sống để bảo vệ sự tự do cho dân miền Nam. Tôi vô cùng tri ân hành động này của họ cũng như đồng đội của họ, và tôi nghĩ đây là chọn lựa duy nhất, tốt nhất vào thời điểm đó của những người sống ở miền Nam. Gia đình xa của tôi, gồm có các dì ruột, cô chú bác họ là những người ở lại miền Bắc sau 1954, có người là bí thư đảng uỷ của những nhà máy, bịnh viện, cơ sở thuơng nghiệp lớn nhất miền Bắc, có người sống tàn lụi, đói kém trong kỳ thị, nghi kỵ vì có ruột thịt vào Nam.

    Riêng tôi, trong thời điểm này – 2010, quan tâm của tôi không còn là chống Cộng theo định nghĩa trước 1975 mà là góp phần xây dựng một nước Việt Nam tự do cho hôm nay và ngày mai, để cho máu xương của hàng triệu người Việt Nam, Nam lẫn Bắc, đã đổ ra trong cuộc chiến Nam Bắc ngoài sự mong muốn của họ có một ý nghĩa xứng đáng. Trong tinh thần này, đương nhiên là tôi chống cái chính quyền độc tài, toàn trị đang ngồi trên đầu nhân dân Việt Nam, nhưng tôi không vơ đũa cả nắm, và tìm cách phân biệt rõ ràng giữa thiểu số tồi tàn, khốn kiếp đang cai trị và đa số những người Việt – già trẻ, trai gái – đang sống trong nước, phải thỏa hiệp với những giá trị đặt ra bởi nhà cầm quyền, và sau bao ngày tháng (ít nhất là 35 năm), cách suy nghĩ lẫn các giá trị này cũng thành một phần bất khả phân của họ. Do đó, tôi nghĩ là sẽ rất ngu dại khi áp dụng những tiêu chuẩn xưa cũ của thời Nam Bắc, chống Cộng vs Cộng cho cuộc đấu tranh vì tự do, dân chủ hôm nay. Khi suy nghĩ và hành động như hôm qua một cách phản xạ, thay vì mang lại gần chúng ta lại đẩy đại khối ra xa ta; làm như vậy chỉ thể hiện cái dũng của kẻ thất phu, bất trí.

    Trong tinh thần trên, tôi lên án hành động thiếu trí tuệ của những người mang danh chống Cộng ở hải ngoại khi họ thóa mạ hay áp đặt bạo lực bừa bãi. Lên án nhưng không phải là không thông cảm, vì không thể nào mong muốn, hay áp đặt những qúi vị như cha, chú, bác ruột của tôi và vô số những quân nhân khác sau những 7,13, 8, 3 … năm tù khổ sai, đói khát, bịnh tật, tù hãm tinh thần, và có rất nhiều người bỏ mạng trong cô đơn, tăm tối không bao giờ trở về … có cái nhìn của các bậc bồ tát.

    Trong mọi công việc, việc thường xuyên thâu nạp dữ kiện mới, đánh giá lại thực tế, rồi đưa ra phương hướng lẫn kế hoạch thích ứng là chuyện cần thiết . Ý thức hệ cũng không nằm ra khỏi qui luật này và không được là cứu cánh bất di, bất dịch.

  5. Chiều hôm qua, 4 tháng Tám, ông Lý Tống đã ra toà lần nữa. Lần này để công tố viên chính thức đọc những nghi án. Ông Tống đã không nhận bất cứ tội nào trong số 6 nghi án cáo buộc.

    Ông chánh án Nadler biết rằng đây là một vụ án mang tính chính trị và bị cáo muốn dùng nó như một diễn đàn chính trị nên đã không có thương thảo giữa luật sư hai bên để xem có thể bỏ đi một vài nghi án hay không.

    Phiên toà tới sẽ là vào ngày 14 tháng 10.

    Một số bạn đọc đã đưa ra những giải thích về hậu quả của hành động xịt hơi cay và bình luận về vụ án. Theo tôi, thế là đủ. Chờ khi toà xử và các bên đưa ra những vật chứng và nhân chứng thì khi đó có thể bình luận thêm.

    - Bùi Văn Phú

  6. docthiet nói:

    @Lê Anh Dũng

    “Cũng nhờ Hà Minh, tôi vào tienve.org để tìm hiểu về Nguyễn Đăng Thường, biết ông có trình độ đại học và ở Pháp từ 1974, tôi thấy ngôn ngữ và thái độ của ông dưới mức trung bình trong vụ LT-ĐVH, vì nó không phản ảnh được chiều kích văn hóa của người dùng rất nhiều thời gian với đầu óc như ông.”

    Nguyễn Đăng Thường chỉ có 1 phản hồi duy nhất trong bài viết này và phản hồi đó đưa ra ý kiến của ông về câu nói “Dùng bạo lực sẽ không đem lại chính nghĩa” của Bùi Văn Phú. Ông viết phản hồi này với một giọng văn “cà giựt” ai muốn hiểu sao thì hiểu kiểu Đỗ Kh. Đọc phản hồi đó tôi không thấy có chút gì như Lê Anh Dũng đã thấy. Tôi tự hỏi tại sao Lê Anh Dũng có thể thưởng thức văn phong của Đỗ Kh. mà lại không thể thưởng thức được văn phong của Nguyễn Đăng Thường, chẳng lẽ chỉ vì khác ý thức hệ?

    Nếu ai theo dõi các phản hồi khi đốp chát khi dí dỏm giữa Nguyễn Đăng Thường và Đỗ Kh. ở diễn đàn này thì có lẽ đều thấy hai vị mặc dù ở hai đầu ý thức hệ, nhưng không phải vì thế mà sự đối thoại giữa họ thiếu sự tương kính.

  7. Lê Quốc Trinh nói:

    “Tôi rất thoải mái là mình thuộc về nhóm “xồn xồn” này” (Lê Anh Dũng).

    À ra thế đấy ! Rốt cuộc rồi ông Lê Anh Dũng cũng phải tự thú nhận rằng ông thuộc về hạng “xồn xồn”, theo đúng từ ngữ do ông đưa ra và định nghĩa rõ ràng của ông:

    …” Tôi cảnh giác về sự thiếu chất lượng của những ý kiến từ nhóm 2 (xồn xồn), hoặc do lười biếng tìm hiểu, hoặc do dốt nát nhắm mắt, không để những giá trị mới đầy dẫy quanh ta thẩm thấu.”…(Quote)
    ________________

    Thế thì tôi rất hoan hỷ và vui vẻ mà kết luận rằng: tôi xin chấm dứt cuộc tranh luận với “kẻ xồn xồn” tại đây.

    Tôi xin cáo lỗi với các bạn độc giả xa gần trong Diễn Đàn này vì tôi vô tình để cho “kẻ xồn xồn” hướng dẫn vào một cuộc tranh luận vô bổ này.

    Chào thân ái,

    Lê Quốc Trinh

  8. Lê Anh Dũng nói:

    Cám ơn anh Hà Minh chữa lửa và nhắc nhở. Không hiểu anh Hà Minh hiểu chữ “xồn xồn” ra sao, nhờ anh nhắc nhở nên tôi chột dạ check lại trên Google xem mình có dùng chữ sai hay không; thì thấy “xồn xồn” cũng được viết dưới dạng “sồn sồn”, ở VN có một nghĩa là “quá lứa, lỡ thì” ( http://www.tinhyeutraiviet.com/forum/group.php?groupid=2 ), thường dùng cho nhóm 40 – 55 ở VN. Ở những nước khác mà tuổi hoạt động thay đổi, nhân sinh quan có phần khác nhau thì nhóm này có thể mở rộng với dung sai (tolerance – là chữ thường dùng trong kỹ thuật cơ khí) cộng hoặc trừ 5, 7 năm cho hào phóng. Tôi nghĩ nhóm “xồn xồn” ở phương Tây là một nhóm có thực lực mạnh trên dựa trên nhiều yếu tố nghề nghiệp, tài chánh, kinh nghiệm sống… Anh Hà Minh có thể check lại trên google xem chữ “xồn xồn” có mang nghĩa xấu hay bất nhã nào không? Tôi thì không thấy, nên có lẽ “xồn xồn” không mang nghĩa “mỹ từ” như bạn viết đâu. Tôi rất thoải mái là mình thuộc về nhóm “xồn xồn” này.

    Trong phản hồi mới nhất của ông Lê Quốc Trinh có câu quan trọng “bàn về chuyện Lý Tống xịt hơi cay lên Đàm Vĩnh Hưng thì hãy đem những hình ảnh thực tế giữa hai nhân vật này ra làm chứng, TV và báo chí trình bày rõ ràng”. Chìa khóa của bi kịch là ở đây.

    Ông Trinh có khuynh hướng nhận xét vấn đề trên những việc trước mắt và kết luận dựa trên những điều trước mắt của ông, là không có thương tích thì có gì đâu mà ầm ĩ. Ông thiếu việc động não ở một tầng ở trên tầng xảy ra trước mắt, để tự thân vận động tìm hiểu thêm về định nghiã của “assault” ở Mỹ, về việc phân biệt hệ qủa của việc tấn công bằng hơi cay gồm ít nhất là 2 bước: đau đớn trước mắt, có hay không có tổn thương tâm lý, sinh lý sau đó. Ông dễ dãi hài lòng với những nhận định của ông dựa trên những điều ông trông thấy trước mắt, không chỉ một mà là nhiều lần. Ông không thấy được những trình bày của tôi chính là từ những tìm hiểu phát sinh từ thực tiễn, rồi đi ra ngoài thực tiễn trước mắt, tìm cách hiểu cách nhìn nhận cũng như “concept” của vấn đề, cùng những biện pháp xử lý sự việc của xã hội Mỹ là nơi xảy ra vụ việc – không phải theo ý muốn lẫn tưởng tượng của một gã xồn xồn lớn lên ở Việt Nam tên Dũng, lẫn của những gã xồn xồn Việt Nam khác, ngồi dưới giếng và chỉ thấy bầu trời Việt Nam. Do thiếu hiểu biết về critical thinking, ông Trinh đã xem cách tiếp cận vấn đề của tôi là “lý luận không dựa trên thực tiễn chỉ là một loại nguy biện, tráo trở mà thôi”. Critical thinking là một trong những môn nhập môn của trường đại học cộng đồng (2 year college) gần nhà tôi.

    Cũng nhờ Hà Minh, tôi vào tienve.org để tìm hiểu về Nguyễn Đăng Thường, biết ông có trình độ đại học và ở Pháp từ 1974, tôi thấy ngôn ngữ và thái độ của ông dưới mức trung bình trong vụ LT-ĐVH, vì nó không phản ảnh được chiều kích văn hóa của người dùng rất nhiều thời gian với đầu óc như ông.

    Về “em” Trần Kinh Kha, “em” đánh trống bỏ dùi rồi “em” lại quay lại cầm dùi đánh vào không khí. Biết nói gì cho nguời tình lỡ!

    Tái bút: Đọc lại phần viết về ông Lê Quốc Trinh, tôi thấy mình viết có vẻ ác. Dầu vậy tôi vẫn nghĩ là có một khoảng cách rất đáng kể giữa “nghĩ ác” và “làm ác”. Làm người khác rất đau đớn bằng Pepper spray dù không gây tổn thương hay di chứng sau đó vẫn là một việc rất ác, nhất là khi nó dựa trên rất nhiều gỉa định, lý luận chủ quan trong một bầu trời Việt Nam đầy “âm thanh và cuồng nộ”, nên sự phán đoán của ta ít nhiều bị mờ tối đi. Bên cạnh cái ác bằng chữ nghĩa của tôi, tôi cũng xin bày tỏ lòng qúi mến chân thành của tôi tới ông Lê Quốc Trinh, vì sự thành thật mà tôi cảm nhận nơi ông qua những điều ông viết.

  9. Trần Kinh Kha nói:

    Ới, ới bác Lê Anh Dũng ơi !

    Em Kha đây, có đâu mà chim sa cá lặn chứ.

    Em xí mấy bác ở đây cho em hỏi … to với bác Dũng tý nhé : Bác có võ nữa à ? Lại từng đi đấu nữa à ?

    Thật vinh hạnh cho Talawas này quá. Ngoài văn sĩ, và bọn hủ nho lại thêm “hiệp khách” nữa.

    Thế nhé, Văn có, Võ có – bác Dũng cứ đi vài đường quyền cước trên Talawas này để tung hoành cho anh em mãn nhãn nhé !

    Em là em cấm bác nào dám gọi bác Dũng là võ biền, thô lỗ đấy nhé !

  10. Hà Minh nói:

    Tranh luận giữa nhị vị Lê (Dũng)-Lê (Trinh) xem ra đã đến hồi … bế tắc. Các vị tiếp tục bảo lưu quan điểm của mình nhưng không tiếc tặng cho nhau những … mỹ từ như “ngụy biện”,”chày cối”, “xồn xồn”, “cơm thừa canh cặn”,…thật là trên mức hào phóng. Thiển nghĩ nếu như những mỹ từ trên được cẩn trọng thu hồi trước khi gửi phản hồi thì ý kiến của nhị vị vẫn còn nguyên giá trị cơ mà. Thậm chí ý kiến còn có trọng lượng và sắc bén hơn phải gói ghém cùng với các loại “đầu tôm”, “vây cá” các vị đang hồn nhiên tặng nhau như “tuổi 20 yêu dấu”,…không loại trừ “cổ lai hy”,…

1 2 3
  • talawas - Lời tạm biệt

    Nói lời chia tay sau 9 năm tồn tại, chúng tôi thiết tha hi vọng vào sự ra đời của những mô hình báo chí và truyền thông mới, thực hiện bởi những người được trang bị những khả năng và phương tiện mà chúng tôi đã không thể có, với cùng một nhiệt thành phấn đấu cho một nền báo chí tự do cho Việt Nam... đọc tiếp >>>

  • Phản hồi mới nhất của độc giả