talawas blog

Chuyên mục:

Bùi Văn Phú – Hơi cay Lý Tống, chuyện dài Việt Nam

31/07/2010 | 5:00 chiều | 40 Comments

Tác giả: Bùi Văn Phú

Category: Chính trị - Xã hội, Dân chủ
Thẻ:

Thứ Sáu 23.7 tôi có mặt tại toà thượng thẩm quận hạt Santa Clara, nơi ông Lý Tống ra toà để nghe chánh án quyết định về tiền thế chân.

Trên đường lái xe, sáng sớm đã có đài tiếng Việt trên sóng AM 1500 mở đường dây điện thoại cho thính giả góp ý về hành động của Lý Tống, một cựu sĩ quan không quân Việt Nam Cộng hoà, đã xịt hơi cay vào mặt ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng trong buổi diễn hôm 18.7 tại thính phòng của Santa Clara Convention Center. Hầu hết thính giả gọi vào lên tiếng ủng hộ việc làm của ông Tống.

Bên ngoài toà án có nhiều khuôn mặt cộng đồng như các ông Nguyễn Mộng Hùng, Đặng Thiên Sơn, Lê Lộc, Bác sĩ Phạm Đức Vượng, nhà thơ Hoàng Xuyên Anh. Bên trong, hơn một trăm người Việt tràn ngập hành lang trước phòng xử 23 của Chánh án Jerome Nadler, sau đó chuyển qua phòng 32 của Chánh án Gilbert Brown. Tôi đi theo Luật sư Đỗ Văn Quang Minh, hỏi ý ông về chánh án mới, ông nói ông này khó vì từng là biện lí. Luật sư Nguyễn Tâm, người cùng với Luật sư Michael Lưu đại diện cho ông Lý Tống, cũng có nhận xét như Luật sư Minh. Luật sư Tâm sẽ trình bày trước chánh án những lí do để yêu cầu giảm tiền thế chân từ 100 nghìn đô-la xuống 52 nghìn.

Hỏi quan điểm một người đến dự phiên toà, bà Maria Vũ nói: “Lý Tống không vi phạm luật pháp. Hành động của Lý Tống như thế còn quá nhẹ so với Việt Cộng đàn áp dân mình. Việc xịt hơi cay vào Đàm Vĩnh Hưng của Lý Tống là chỉ muốn dân mình được tự do và Việt Nam có dân chủ vì Đàm Vĩnh Hưng là đứa con mà cộng sản Việt Nam sai qua đây hát”. Bà có lời khuyên với những ca sĩ hải ngoại: “Lệ Thu hay Thanh Tuyền hãy mở mắt ra, đừng về hát cho cộng sản nghe nữa. Đàm Vĩnh Hưng nói nó là ca sĩ số 1 của Việt Nam”. Bà Maria hôm nay xin nghỉ việc để có thể đến dự phiên toà. Hỏi một vài người khác nữa nhưng khó mà tìm được người không đồng ý với hành động của ông Lý Tống ở chỗ này.

Trước giờ phòng mở cửa, một nhân viên an ninh, rồi đến luật sư Michael Lưu đã nói rõ cho mọi người biết là không được đem máy hình, máy quay phim vào phòng xử và phải tắt điện thoại cầm tay. Một số anh em làm truyền thông với thẻ báo chí, với máy hình lủng lẳng trên người lắc đầu, than thở ông chánh án này khó thiệt. Phiên toà hôm trước chánh án Nadler không cấm như thế.

Khoảng 60 người vào được bên trong. Hết ghế nên ai không có chỗ ngồi được an ninh mời ra ngoài.

Ông Lý Tống bước vào phòng trong bộ quần áo tù màu xanh đậm và phía cạnh mắt trái còn miếng băng nhỏ là thương tích, mà trong một buổi nói chuyện với luật sư sau khi bị bắt ông cho biết là do cảnh sát gây ra.

Những luận điểm Luật sư Nguyễn Tâm trình bày trước chánh án để xin giảm tiền thế chân là:

– Có điều gì đó không minh bạch khi tiền thế chân của thân chủ lúc đầu chỉ là 2 nghìn đô-la, rồi tăng lên 8 nghìn, rồi 25 nghìn, 52 nghìn và bây giờ là 100 nghìn. Công tố muốn làm lớn một vụ việc nhỏ.

– Thân chủ của ông không phải là người chạy trốn. Ông Lý Tống chưa một lần chạy trốn mà thực sự ông sẵn sàng ra toà để chứng minh mình vô tội để ly lại danh dự cho ông.

– Ông được nhiều người trong cộng đồng bảo chứng, trong đó có cô Aimee Hoàng có mặt trong toà là tình nhân của ông Tống. Luật sư Tâm cũng nhắc đến những người có mặt hôm nay và những người đang ở bên ngoài hành lang và 643 thỉnh nguyện thư, cùng với chừng 1500 emails, chữ kí, tất cả là 2757 chữ kí bảo kê cho ông Lý Tống được tại ngoại. Luật sư Tâm đọc phần chính của thỉnh nguyện thư đã được phổ biến trên mạng.

– Chỉ một lần trong đời ông Lý Tống đã chạy trốn là khi ông chạy khỏi quê hương của ông trong một chuyến vượt ngục dài vạn dặm đã được Tổng thống Ronald Reagan khen ngợi và báo Reader’s Digest tường thuật.

– Luật sư Tâm trích lời ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng muốn đối đầu với thân chủ của mình như trong một trận bóng đá: “Tôi nhắc lại một lần nữa, tôi không để ai dẫn 1-0 với tôi bao giờ. Nhất định phải là 1-1, không sớm thì muộn.”, để chứng minh ca sĩ này là một cán bộ của chế độ Hà Nội, được huấn luyện kĩ càng.

– Hành động của ông Lý Tống không phải vì thù hận cá nhân hay lợi ích riêng tư mà vì dấn thân cho tự do. Bức hình Linh mục Nguyễn Văn Lý bị công an bịt miệng trong một phiên toà ở Việt Nam được trưng ra để chứng minh tại Việt Nam không có tự do.

Lúc này Luật sư Bùi Kim Thành đem điện thoại cầm tay ra bấm bấm và liền bị an ninh đuổi ra. Trước khi rời phòng xử, bà hô to 3 lần: “Thank you Hero Lý Tống”.

Lý Tống giả dạng là một phụ nữ đang xịt hơi cay vào mặt ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng (ảnh: Trương Xuân Mẫn)

Qua phần công tố, Biện lí John Gogo đưa ra những buộc tội để yêu cầu toà không giảm mức tiền thế chân cho ông Lý Tống với những luận điểm:

– Sự nghiêm trọng của vụ việc như đã được quay phim và đưa lên mạng.

– Hành động xịt hơi cay là sử dụng vũ khí có thể gây chết người – deadly weapon – mà án tù có thể là 6 năm 8 tháng. Sự an toàn của công chúng đã bị nghi can vi phạm. Trong một nơi kín cửa, một số khán giả báo với cảnh sát là hơi cay đã làm họ ho, khó chịu.

– Dù nghi can từ trước đến nay không có bất cứ một tiền án nào tại Hoa Kỳ, nhưng trong quá khứ đã không tặc máy bay để rải truyền đơn và bị một quốc gia, công tố viên không nói là nước nào, xử tù 20 năm.

– Nghi can được tại ngoại, ông sẽ xuống Quận Cam để biểu tình, vì thế sự an toàn của công chúng có thể bị vi phạm.

– Tiền thế chân 77 nghìn đô-la là bình thường cho năm tội đại hình và một tiểu hình, nay thêm cáo buộc nghi can đã dùng vũ khí có thể gây tử vong nên công tố viên đề nghị chánh án giữ mức tiền thế chân là 100 nghìn.

Sau khi nghe phía bị cáo và công tố trình bày, Chánh án Brown nói luật pháp bảo vệ người dân. Quan tâm đến sự an toàn của quần chúng, ông phát biểu nghi can được quyền tự do phát biểu quan điểm trái nghịch, nhưng không được phép tấn công người khác và gây ra những thiệt hại cho quần chúng – collateral damage. Chánh án nói ông biết Lý Tống sẽ không chạy trốn mà đang mong đợi dùng phiên toà này làm một diễn đàn chính trị. Để mô tả con người của Lý Tống, ông chánh án mượn lời Shakespeare: “He protests too much.” – Ông ta phản đối quá nhiều.

Sau đó Chánh án Brown đưa ra 4 quyết định:

1. Tiền thế chân là 75 nghìn đô-la.

2. Nghi can không được liên lạc với nạn nhân bằng bất cứ phương tiện nào, kể cả những phương tiện điện tử.

3. Nghi can không được tới gần nạn nhân trong vòng 300 yards (274 mét).

4. Lệnh này có hiệu lực một năm, kể từ hôm nay.

Phiên toà tới được ấn định vào ngày 4 tháng 8 tại phòng xử của Chánh án Jerome Nadler.

Không biết Chánh án Nadler có cách nhìn vụ án khác với Chánh án Brown như thế nào, nhưng qua phiên toà định tiền thế chân vừa xảy ra, chỉ trong vòng chưa đến nửa giờ đồng hồ mà chuyện của người Việt từ San Jose, Quận Cam đến Việt Nam đều được các bên đem ra trình trước toà.

Những phiên xử tới chắc chắn sẽ có nhiều chi tiết li kì hơn.

Các luật sư biện hộ cho Lý Tống là Michael Lưu, tay ra dấu V, Tâm Nguyễn và Đỗ Văn Quang Minh gặp gỡ truyền thông để tường trình kết quả phiên toà ngày 23.7.2010 (ảnh: Bùi Văn Phú)

*

Câu chuyện Lý Tống đang được bàn cãi khắp nơi trong cộng đồng người Việt. Những câu hỏi được đặt ra là ông Lý Tống có bình thường không, có thế lực nào đứng phía sau và liệu ông có bị ở tù trong vụ việc tấn công ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng hay không?

Về câu thứ nhất, theo tôi ông Lý Tống mưu trí và gan dạ. Ông rất phi thường, vì nếu không đã không thể rải truyền đơn tại Việt Nam, tại Cuba hay giả dạng để làm những chuyện có kế hoạch, tính toán rất kĩ.

Ông cũng rất muốn được mọi người chú ý đến mình. Từ khi về lại Hoa Kỳ sau nhiều năm tù ở Thái Lan vì tội áp lực một phi công Thái lái máy bay rải truyền đơn lần thứ hai xuống Sài Gòn vào năm 2000, ông tiếp tục có những đột xuất khiến dư luận phải quan tâm. Năm 2008 ông tuyệt thực để phản đối Thành phố San Jose trong vụ đặt tên cho khu phố Việt. Việc này không ít thì nhiều đã khiến Thị trưởng Chuck Reed phải nhượng bộ để ông ngừng tuyệt thực.

Cuối năm 2009 ông Lý Tống cũng đã giả dạng làm phụ nữ, định vào dự lễ khai mạc hội nghị “Meet Vietnam” tại San Francisco với sự tham dự của Phó Thủ tướng Trương Vĩnh Trọng. Nhưng ông không thành công. Nếu hôm đó ông đã vào được bên trong thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra với quan chức Việt Nam và có thể đã có một vụ án như trường hợp bà Nguyễn Thị Ngọc Hạnh đã xâm nhập vào phòng họp nơi có Phó thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng hiện diện để toan tự thiêu vào năm 2001. Bà bị toà án ở San Francisco kết tội âm mưu tấn công quan chức nước ngoài và bị tù 5 năm.

Có thế lực nào đứng phiá sau những việc làm của ông Lý Tống? Theo tôi, những hành động gần đây của ông ở Hoa Kỳ như tuyệt thực vì Little Saigon, xịt sơn lên tranh ảnh có hình Hồ Chí Minh và cờ đỏ ở Quận Cam, xâm nhập hội nghị “Meet Vietnam” hay vụ xịt hơi cay vào ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng thì có một số người Việt trong cộng đồng ủng hộ. Họ là những người chống cộng, những người làm văn hoá, văn nghệ.

Còn những vụ rải truyền đơn ở Việt Nam phải có sự yểm trợ của quan chức Thái Lan, như họ đã giúp các tổ chức của Hoàng Cơ Minh, Võ Đại Tôn trong quá khứ. Quan trọng hơn cả là sau vụ không tặc năm 1992, ông Lý Tống bị toà án Việt Nam kết tội 20 năm tù. Đây là một hành động rõ ràng vi phạm luật pháp quốc tế, không một tổ chức nhân quyền nào can thiệp cho ông Lý Tống. Nhưng do áp lực của Hoa Kỳ năm 1998 ông được thả, sau 6 năm tù, dù thông thường một tù nhân ở Việt Nam chỉ được ân xá sau khi đã thụ án được hai phần ba.

Qua vụ việc tấn công Đàm Vĩnh Hưng, liệu ông có bị tù không? Tôi không có câu trả lời. Hãy để nền công lí Hoa Kỳ làm việc và chờ kết quả phiên xử trong những ngày tháng tới.

Có những người ủng hộ việc làm này của ông Lý Tống, nhưng tôi thì không. Ở Mỹ, biểu tình để phát biểu quan điểm là quyền tự do được hiến pháp bảo vệ. Góp phần vào việc đem lại tự do, dân chủ cho dân Việt là chính nghĩa. Dùng bạo lực sẽ không đem lại chính nghĩa.

Trong cộng đồng người Việt đang có nhiều tiếng nói bênh và chống hành động của ông Lý Tống. Nhưng không thể biết đa số là phía nào vì thế chuyện Lý Tống là một bộ phim nhiều tập và Việt Nam vẫn còn là một câu chuyện dài chưa kết. Cho đến khi ở đó có tự do, dân chủ.

© 2010 Bùi Văn Phú

Bình luận

40 Comments (bài “Bùi Văn Phú – Hơi cay Lý Tống, chuyện dài Việt Nam”)

  1. Lê Quốc Trinh viết:

    Ôi giào ! Ông Dũng lại tiếp tục nguỵ biện, cãi chầy cãi cối nữa rồi. Chúng ta đang bàn về chuyện Lý Tống xịt hơi cay lên Đàm Vĩnh Hưng thì hãy đem những hình ảnh thực tế giữa hai nhân vật này ra làm chứng, TV và báo chí trình bày rõ ràng, tôi cũng đã phân tích chi ly cho ông Dũng nghe, thế mà ông cứ một mực tin vào những hình ảnh trong YouTube của ông, ông muốn đánh trống lảng à ? Ông Dũng biết Lý Tống sử dụng loại Pepper Spray nào không ? Mức độ cay cỡ nào ? Mua ở đâu ?

    Lại nữa trong trang You Tube đó có cho xem vài đoạn về trường hợp một phụ nữ sử dụng hơi cay như vũ khí tự vệ ngăn cản tấn công, một hình thức hữu dụng mà cảnh sát thường đề nghị các bà đi đâu một mình nên có sẵn trong túi sắc, tại sao ông Dũng không giới thiệu luôn ? Ông cứ một mực vu khống tôi và những độc giả khác với những danh từ không mấy tao nhã trong Diễn Đàn này, tôi không chấp ông vì tôi tin diễn đàn Talawas này tập trung nhiều cao thủ lý luận sắc bén, họ không cần “cả vú lấp miệng em” như ông Dũng, lý luận không dựa trên thực tiễn chỉ là một loại nguy biện, tráo trở mà thôi. Chống Cộng mà không đủ tư duy minh bạch thì chẳng thà theo Cộng để hưởng “cơm thừa canh cặn” tốt hơn.

    Ông Dũng đã phân loại độc giả trong Talawas này thành ba hạng người và ông xếp tôi cùng các ông Trần Kinh Kha, Nguyễn Đăng Thường vào hạng “xồn xồn”. Thế thì xin hỏi ông Dũng thuộc hạng nào ? Hạng “già nua lẩm cẩm chỉ biết giáo điều lý thuyết You Tube” hay hạng “con nít còn hôi sữa chưa biết luận thực tiễn là gì”.

    Thôi nhé, tôi lý giải với ông thế này là khá nhiều rồi, chuyện Lý Tống tấn công ĐV Hưng hãy để cho quan toà phán xét.

    Chào ông,

  2. Hoà Nguyễn viết:

    Dẫn chứng của Lê Anh Dũng bằng những video clip trên youtube ( không biết rõ nguồn) chỉ để gây ấn tượng, hay chỉ để “diễn”. Ít ra nên dẫn một đoạn trích trên internet như sau, nói rõ tác dụng (hoặc giả tác hại) của Pepper spray:

    http://www.guardian-self-defense.com/peppersprays.htm?gclid=CMWwmdf3oKMCFRRsswod6Bb45g

    THử xem lại video thu hình ĐV Hưng tối hôm đó, rồi so sánh hình ảnh đó với cảnh trình diễn trong các video clip giới thiệu. Cũng nên thấy các video clip này không phải là thử nghiệm đứng đắng của cơ quan hữu trách nào, mà như trò đùa giỡn với nhau, nếu không dùng để quảng cáo sản phẩm.

    Riêng tôi nghỉ, tối hôm đó khi ĐVH bị xịt vào mắt thứ gì gây cay, mà chắc chắn anh không biết rõ, sau mươi phút nếu còn thấy khó chịu, ĐVH nên được đưa đi khám mắt (hay khám gì khác).

  3. Lê Anh Dũng viết:

    Nói rất giản lược, tôi và ông Trinh nhìn vấn đề tấn công, và cụ thể trong trường hợp LT tấn công ĐVH khác nhau:

    – Ông Trinh quan niệm là tấn công nhưng không bị thương thì không quan trọng.
    – Tôi phân biệt 2 hệ quả từ một cuộc tấn công: a/ gây đau đớn, b/ chấn thương xảy ra sau đó.

    Với 4 clips tới từ youtube mà tôi đã dẫn trong phản hồi 04/08/2010 lúc 6:01 sáng, chúng ta có thể mắt thấy, tai nghe sự đau đớn của những người tình nguyện thí nghiệm sự đau đớn do Pepper spray gây ra. Đây là những người được chuẩn bị tinh thần để đối phó với sự đau đớn, họ được dặn dò, chuẩn bị để nhắm mắt, nín thở khi bị xịt. Còn rất trẻ, khỏe mạnh, có người là nhân viên an ninh chuyên nghiệp – là jailer trong clip số 3 – được huấn luyện để ứng phó với Pepper spray. Trong clip số 1, từ giây 19 tới giây 32, sự cay bỏng của cocktail mà nguời tham dự thí nghiệm uống vào là khoảng từ 3 tới 5 ngàn đơn vị scoville, so với sự cay bỏng của Pepper spray mà 3 người sắp bị xịt sau đó là 1 tới 2 triệu đơn vị scoville ( trên youtube, thấy những bình xịt có chứa chất cay trên 5 triệu đơn vị). Đây là những con số giúp ta hình dung phần nào sự bỏng rát, đau đớn gây ra nếu đã ăn ớt và bị cay kinh hoàng.

    Cũng trong 4 clips tôi trình bày, khán giả thấy là không có chấn thương sau đó. Ở clip số 4 (thời điểm 4 phút 58 giây), cho thấy vào 90 phút sau khi bị xịt, 2 cậu choai choai rõ ràng lại phởn.

    Có thể tạm chấm về tác động của Pepper spray (vì chưa có một nghiên cứu nghiêm túc về vấn đề này) là: đau đớn gây ra do Pepper spray là 9/10 ở thang đau đớn; sự tổn thương, di chứng tạm gọi là gần bằng zero (trừ những trường hợp đặc biệt như người bị tấn công bị suyễn …).

    Tại sao xịt hơi cay để tấn công lại bị khép vào tội tấn công với vũ khí chết người (deadly weapon). Trên định nghĩa, Pepper spray là vũ khí tự vệ, nhưng có thể gây chết người nếu dùng trên đối tượng có vấn đề hô hấp như bịnh suyễn.

    Tóm lại, vấn đề gồm có 2 hệ quả như tôi thấy, 1 hệ quả như ông Trinh quan niệm dẫn tới cách đánh giá khác nhau về sự trầm trọng, và hình phạt áp dụng cho nó. Dầu phán xét cuối thuộc về tòa án, nhưng cách nhìn vấn đề như của tôi là cách mà người dân Âu, Mỹ được huấn luyện để nhìn từ trung học. Nó chỉ rõ sự khác nhau giữa cách thu lượm dữ kiện, phân tích và đánh giá giữa ông Trinh và tôi.

    Tôi chưa tìm ra được sự giảo hoạt trong thu lượm thông tin, cách hiểu và trình bày vấn đề của tôi như ông Trinh nghĩ về tôi. Ngược lại tôi thấy qúi ông Lê Quốc Trinh, Trần Kinh Kha, Nguyễn Đăng Thường… có nhiều phát biểu dựa trên cảm tính, cố tình gom gọn các lớp cắt khác nhau từ phân tích của vấn đề thành một bó, chủ quan, vô bằng cớ, ở phương Tây mà nói lấy được như ở Việt Nam thời xưa; có lúc rất hàm hồ, nhảm nhí như việc ông Trinh than phiền là tại sao vụ Bát Nhã không ai lên tiếng mà lại làm ồn về vụ Đàm Vĩnh Hưng… Những lỗi lầm này khó tha thứ ở những người như ông Trinh, ông Thường… là những người có trình độ đại học, có quá trình hội nhập phương Tây qua thời gian dài học tập và làm việc.

    Chúng ta không thể cứ “mãi mãi tuổi 20” Việt Nam được, vì tuổi 20 ở phương Tây tìm tòi, hiểu biết, chín chắn, ăn nói phát biểu đâu ra đó lắm.

  4. Lê Quốc Trinh viết:

    Mến chào ông Lê Anh Dũng,

    Tôi xin phép trả lời thẳng trên câu nói sau của ông:

    …”Nhóm xồn xồn như ông LQ Trinh, vừa có kinh nghiệm sống như hít hơi cay vào thời nhà Ngô, lẫn qúa trình hội nhập khá tốt vào xã hội mới – đã học đại học tại Âu Mỹ, nên phải đạt những đòi hỏi khắt khe hơn khi trình bày ý kiến trước công chúng.

    Tôi cảnh giác về sự thiếu chất lượng của những ý kiến từ nhóm 2, hoặc do lười biếng tìm hiểu, hoặc do dốt nát nhắm mắt, không để những giá trị mới đầy dẫy quanh ta thẩm thấu”…
    ____________________________

    Để xem ai có óc quan sát và phân tích dựa trên chứng cớ thực tiễn, hãy theo dõi tiến trình sự kiện:

    1) Ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng là người hứng chịu trực tiếp hơi cay xịt vào mặt, chắc chắn sẽ bị thiệt hại nặng nhất, đúng không? Thế tại sao anh ta chỉ cần nghỉ dưỡng sức tạm thời khoảng 10 phút rồi lại ra sân khấu trình diễn tiếp? Chi tiết này chứng tỏ hậu quả “chấn thương” của hơi độc rất ngắn hạn không có tính sát thương;

    2) Bài báo nói tiếp hơi cay lan rộng khắp rạp, khiến cho nhiều khán giả ở dưới cũng bị vạ lây, mắt mũi ràn rụa, đúng không? Thế tại sao họ vẫn còn ngồi lại tiếp tục thưởng thức màn trình diễn, không hề xảy ra hỗn loạn gây mất trật tự và đại hội không bị tan vỡ? Chứng tỏ hậu quả hơi cay không có gì tai hại đến mức gây náo loạn, không ai đi nhà thương, khám bác sĩ để lấy giấy chứng thương;

    3) Ngày hôm sau, ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng đã công khai mở cuộc họp báo rình rang và hùng hổ xác nhận sức khoẻ không hề hấn gì, anh ta còn thách thức ăn thua đủ với Lý Tống “quyết không chịu thua 1-0”, điều này chứng tỏ hơi cay không mang tính sát thương hay có hại cho sức khoẻ, đúng không?

    Ba chi tiết tôi nêu ở trên chứng tỏ nhận xét của tôi chính xác, kèm theo kinh nghiệm bản thân thời pháp nạn (1963) và kiến thức khoa học thời đại, cho thấy tôi không sai lầm chút nào.

    Ông Lê Anh Dũng cố tình nguỵ biện đem hết mọi đường link trong youtube ra dẫn chứng và chính bản thân ông cũng không hề bị nội thương tý nào sau khi bị hơi cay tấn công, như ông đã nói. Thế thì ai là kẻ “xồn xồn và giảo hoạt” trong cuộc tranh luận này, hở ông Lê Anh Dũng? Ai lười biếng tìm hiểu? Ai dốt nát? Mời ông Lê Anh Dũng xác nhận.

  5. TOTE viết:

    GÓP Ý BẠN HUY NAM (1)

    Hai post góp ý (1) và (2) nhưng chỉ đến talawas có cái số (2), sót số (1) nên khiến bác Nam thắc mắc. Nay xin post đủ và thêm một ít cho vui! Xin cám ơn truớc nhé.

    1. Bác Huy Nam nói: “tôi cho rằng bác dùng từ “thiên hạ” có hơi mù mờ” .

    Hello! “thiên hạ” là cả một lục điạ văn minh Châu Âu mà đại diện cuả nó là HĐCÂ đấy, bác ạ! Đây cũng là nơi chốn mà “Bác Hồ tìm đuờng cưú nuớc” đấy. Câu viết “Mà cộng sản lại bị thiên hạ kết án là “tội ác chống nhân loại” trong NQ 1481 năm 2006 rồi.” Nếu từ “thiên hạ” nghe “mù mờ” thì thế nó cho rõ bằng nhóm từ “cả một lục điạ văn minh Châu Âu mà “Bác Hồ kính yêu” từng đến để “tìm đuờng cứu quốc” thì nghe thấy nó còn đã nưã! Đúng không?

    2. Bác Huy Nam nói: “Tôi được biết, Nghị quyết 1481 của Hội đồng Nghị viện châu Âu (có 317 thành viên) nhưng chỉ có 99 thành viên đồng ý thông qua trên tổng số 153 thành viên tham gia bỏ phiếu.”

    Tham khảo hay không là quyền cuả bác, yếu hay mạnh không mắc mớ gì tới từ Nghị quyết. Nhưng rõ ràng Nghị quyết 1481 đã đuợc chấp thuận hợp lệ với sát hai phần ba phiếu đã tham dự bầu 99 phiếu thuận trên 42 chống. Như vậy là thắng áp đảo rồi phải không? Và Nghị quyết 1481 xác định rõ ràng:

    CỘNG SẢN LÀ TỘI ÁC CHỐNG NHÂN LỌAI. Những kẻ đứng đầu các Đảng CỘNG SẢN TỘI ÁC đó từng giết nguời vô tội hàng loạt như LENIN, STALIN, MAO, HỒ CHÍ MINH, POL POT… LÀ NHỮNG TÊN TỘI PHẠM CHỐNG NHÂN LỌAI. Đúng không?

    Mời bác tham khảo:

    Wikipedia: In the resolution 1481/2006 of the Council of Europe Parliamentary Assembly (PACE) issued on January 25, 2006 during its winter session, the Council of Europe “strongly condemns crimes of totalitarian communist regimes”.

    “Final voting results:
    “153 members were present and voted (out of 317)
    “99 members voted in favor of the Resolution 1481
    “42 members voted against the Resolution 1481
    “12 members abstained from voting.”

    ĐÓNG GÓP THÊM CHO VUI:

    3. Bác Huy Nam nói: “chính phủ các nước có thành viên trong Hội đồng đó, sau khi NQ 1481 ra đời, vẫn tăng cường hợp tác với chính phủ CSVN trên nhiều mặt.”

    “chính phủ CSVN” mà bác nói ở đây, xin hỏi, có phải là cái chính phủ hết dám phất cờ buá liềm và khoác lác thề thốt “Tôi dẫn năm châu tới đại đồng” đúng không? Có phải là cái tập đoàn CS mà TNS /Đế quốc Hoa Kỳ John McCain đứng ngay trên đất VN chỉ mặt bảo là đám “BAD GUYS”, mà “chính phủ CSVN” ta cúi đầu im phăng phắc không?

    Có phải “chính phủ CSVN” la làng hết nuớc bọt là nuớc tôi bị xâm lấn mà chẳng ai thèm đoái hoài ngoại trừ mới đây Đế quốc Mỹ ra tay nghiã hiệp nhưng có điều kiện khiến Đảng ta phải co rút đầu lại không? (nghe Thứ trưởng CSVN Nguyễn Chí Vịnh)

    4. Bác Huy Nam nói: “N.M. Triết, N.T. Dũng qua Mỹ “diễn” còn được TT Mỹ bắt tay chào mừng nữa là…

    Xin hỏi Bác, có phải là một” bad guy”, một “gook” tìm cách cho các con sang đây học “cách mạng tư bản”?

    5. Bác Huy Nam nói: “NQ 1481 cũng chỉ để tham khảo (như hàng ngàn NQ khác của các nước CS trước đây lên án CNTB), chả ai dựa vào đó mà lên án tội ác CS.”

    Vậy à? Hèn chi Đảng CSVN cũng không nghe bác ạ. Mà thiệt nếu có nghe thì Đảng ta giả vờ tỉnh bơ, không nghe không thấy hàng loạt như Hoàng Sa Truờng Sa, như ngư dân bị Tàu giết, như sự thực lịch sử về Bác Hồ khiến làm giật mình nguời Việt trong ngoài nuớc từ nhiều chục năm qua. Còn nếu “chả ai dựa vào đó mà lên án tội ác CS” thì thiệt tình là bác giỡn… mặt với thời đại rồi. Nghiêm túc mà nói, xin bác thử đọc mấy cuốn này xem sao: The Black Book of Communism, Le Livre Noire du Communisme hay là vào Youtube gõ Wild China, The Soviet Story, còn Việt Nam ta thì gõ “Sự thật về HCM” hay “Hochiminh, the man and the truth”. Có rảnh nữa thì xem cuốn “Ngày Long Trời , Đêm Lở Đất” (mới xuất bản) cuả Trần Thế Nhân, hiện sống tại Hà Nội, có lẽ láng giềng cuả bác đấy.

    Nhờ đọc bác mà nhớ thấy thấp thoáng ngôn ngữ và cái chiến thuật quen thuộc cuả Đảng ta khi đuối lý, luỡi hoá thạch thì xoay qua sử dụng cứt đái liệng lên nguời, vào nhà cửa những trí thức, tu hành trong nuớc. Cám ơn bác.

  6. Lê Anh Dũng viết:

    Kính chào ông Lê Quốc Trinh,

    Cám ơn lời phản hồi rất nhã nhặn của ông.

    Điều mà những độc giả cũng như người đóng góp lẫn nhóm chủ trương talawas là một diễn đàn có chất lượng, đây là một mục tiêu chiến lược quan trọng trong tình trạng quân hồi vô phèng của Việt Nam hiện nay.

    Những trao đổi về vụ Lý Tống-Đàm Vĩnh Hưng dù bắt đầu trở nên nhàm chán, nhưng vẫn là một phản ánh khá tốt và hiếm có về trình độ nhận thức, thực lực của cộng đồng người Việt tại hải ngoại.

    Cộng đồng này có thể tạm chia làm ba luồng phân chia theo nhóm tuổi: nhóm già đang tàn lụi, nhóm xồn xồn sắp tàn, nhóm trẻ con cháu của họ.

    Nhóm già dù không, hoặc khó có thể thu nhận những giá trị mới của xã hội họ đang sống đang xảy ra hàng ngày chung quanh; nhưng ý kiến của họ cần thiết, đáng trân trọng vì chính họ cũng là bài học sống về những điều, những giá trị họ đã sống qua, đã theo đuổi, chiến đấu cho nó. Tiếng nói của họ cần được lắng nghe bởi những người trẻ, vì nó chuyên chở sự kế thừa, vốn là cái dây nối cộng đồng từ đời này qua đời nọ.

    Nhóm xồn xồn như ông LQ Trinh, vừa có kinh nghiệm sống như hít hơi cay vào thời nhà Ngô, lẫn qúa trình hội nhập khá tốt vào xã hội mới – đã học đại học tại Âu Mỹ, nên phải đạt những đòi hỏi khắt khe hơn khi trình bày ý kiến trước công chúng.

    Tôi cảnh giác về sự thiếu chất lượng của những ý kiến từ nhóm 2, hoặc do lười biếng tìm hiểu, hoặc do dốt nát nhắm mắt, không để những giá trị mới đầy dẫy quanh ta thẩm thấu.

    Trần Kinh Kha phát biểu đánh lầm hơn tha lầm thì có khác gì chủ trương “giết lầm hơn tha lầm” của người Cộng Sản mà những người chống Cộng vẫn chỉ trích?

    Bản thân tôi là người học võ, đã đấu rất nhiều trận, và cũng đã bị xịt hơi cay vào mặt khi thăm khu Montmartre, Strasbourg-St. Denis của Pháp (tương tự như Ngã Ba chú Iá ở VN) sau khi đọc Đi Tây của Đỗ Kh., tôi có thể xác định là cái đau tức thời do đấm đá chỉ là vài phần trăm so với Pepper spray, nhưng Pepper spray không để lại nội thương.

    Những qúi vị như Lê Quốc Trinh, Trần Kinh Kha, Nguyễn Đăng Thường … coi chuyện xịt hơi cay là chuyện không quan trọng, và hơn thế – nhiều lần nhắc lại ý này; thì thử rút thăm coi ai là người nếm tí ti mùi cho biết, quay phim rồi post lên youtube.com cho bà con xem qúi vị quằn quại, mũi dãi lòng thòng, thè lưỡi ra … như thế nào.

    Muốn có khái niệm về điều mà qúi vị liên tục nói trong 2, 3 tuần qua mà không dựa trên cơ sở của một tìm hiểu về luật pháp sở tại với những định nghĩa luật pháp liên quan, hay về điều mà qúi vị khinh khỉnh phát biểu (cụ thể là Trần Kinh Kha đại ngôn về phóng viên ảnh chiến trường, anh đã khuyên bảo tôi vào google mà tìm định nghĩa của nó, nhưng khi tôi nhờ anh dẫn nguồn từ Google, thì anh trở thành chim sa, cá lặn). Tìm hiểu chút là điều rất dễ với Internet, qúi vị có thể vào Google tìm về “Assault by pepper spray”, hoặc lên youtube tìm tubes về “Pepper spray”, như những link dưới đây:

    http://www.youtube.com/watch?v=xHqK-hGuSMc
    http://www.youtube.com/watch?v=bJn1Fu6pHlQ
    http://www.youtube.com/watch?v=gHPb44ze_tU
    http://www.youtube.com/watch?v=jr6LR6iIZEA&feature=PlayList&p=267D2A9315238797&playnext=1&index=1

    Chuyện hàng nước, tào lao phất phơ cho thư giãn thì tốt, nhiều quá mất thời giờ.

  7. P viết:

    Một đoạn khác từ bài báo:


    Theo như dự mưu của đám tàn quân phản động, khủng bố vạch sẵn: Khoảng 4 giờ trước khi diễn ra buổi biểu diễn ca nhạc của Đàm Vĩnh Hưng, bọn cầm đầu cái gọi “Ủy ban biểu tình…” đã kích động lôi được 200 người kéo về tụ tập ở góc đường đối diện Nhà hát Santa Clara Convention trương nhiều biểu ngữ phản động biểu tình phản đối ca sỹ Đàm Vĩnh Hưng.

    Trong khi đồng bọn bên ngoài hô hào biểu tình, thì tên Lý Tống được sự giúp sức của đồng bọn đã bí mật cải trang thành một phụ nữ mua vé loại 75 USD dễ dàng qua mắt nhân viên bảo vệ Nhà hát vào chỗm chệ ở hàng ghế đầu chờ thời cơ bất ngờ hành động tấn công Đàm Vĩnh Hưng. Lý Tống chính là kẻ trực tiếp thực hiện hành vi phạm tội.

    Theo tôi biết, cho tới nay chưa có tổ chức nào hay bản thân Lý Tống tuyên bố ông ta hành động cho họ, hay Lý Tống có “đồng bọn” trong sự việc vừa qua.

    Vậy khả năng bài báo này phịa ra chi tiết trên là khá cao.

    Hành động này cũng giống như một số tờ báo/tổ chức loan tin ĐVH là “chủ tịch hội NSND”, “well-known communist agent” vậy.

  8. Trung Nu Hoang viết:

    Theo link của bác P., tôi đã tò mò vào website của Công An Nhân Dân xem (http://www.cand.com.vn/vi-VN/phapluat/2010/7/134360.cand) để biết tờ báo mạng trong nước đã viết thế nào về vụ Lý Tống/ Đàm Vĩnh Hưng. Trước hết, đập vào mắt tôi là hình ảnh một số khá đông người Việt quây quần quanh LS Tâm Nguyễn, được tờ báo ghi chú ở dưới: “Ngày 21/7 đông đảo người Việt kéo đến Toà án phản đối Lý Tống”. [Thực ra, đồng bào đến để “ủng hộ” Lý Tống trong phiên xử và được LS Nguyễn Tâm cho biết kết quả phiên xử xin Tòa hạ mức đóng tiền thế chân tại ngoại (bail) từ 100 ngàn xuống còn 75 ngàn USD.]

    Ở đoạn cuối, tờ báo này cho đăng nhiều phản hồi ý kiến của độc giả bốn phương, mở đầu với ký giả Đỗ Dũng của tờ Người Việt, kế đến của Henry Nguyễn Hữu Liêm, rồi Brian Đỗ và PH của các “địa chỉ ảo”: PlanAnh – NThuhien – và Blog Bithu, tức là 100% ý kiến “lên án Lý Tống” – tuyệt nhiên không có ý kiến nào ủng hộ Lý Tống như thực tế cho biết (mà theo X-cafe thì 54 % đã bỏ phiếu qua mạng ủng hộ Lý Tống)

    Đọc thử chơi để biết báo chí trong nước viết như thế nào. Thật là một sự đổi trắng thay đen (về ghi chú ở bức hình) và chỉ tuyên truyền một chiều, thiếu hẳn sự khách quan tối thiểu.

    Có thể xem đây là một vụ “xịt hơi cay” của báo CAND vào SỰ THẬT không nhỉ? Thảo nào nhà thơ Trần Mạnh Hảo đã mạnh mẽ lên tiếng đòi hỏi “SỰ THẬT” trong tham luận trước đại hội 8 của Hội Nhà Văn Việt Nam sắp tới ở Hà Nội!

  9. chinhnguyen viết:

    Gửi tác giả Bùi Văn Phú,

    Tôi muốn bày tỏ lòng kính trọng với tác giả và ủng hộ tác phẩm.
    Vì những lý do mà ông đã chắc, nhiều người đã hiểu và viết cả rồi, tôi chỉ đồng ý, xin không lặp lại.
    Chỉ muốn chia sẻ cùng ông khúc mắc của tôi với câu cuối cùng:
    “Cho đến khi ở đó có tự do, dân chủ.”
    Cảm:
    Hình như thừa, so với nội dung tác phẩm
    Thử bỏ đi, đọc lại vẫn hay
    Liệu,
    Có vội không câu tự do – dân chủ,
    nếu ta chưa viết đủ
    về đoàn tụ lòng dân?

    Thâm tạ.

  10. Huy Nam viết:

    Kính thưa bác Trần Văn Tích,

    Cám ơn bác đã “sửa lưng”. Đúng là câu tôi viết sai vì thiếu chữ. Câu tôi viết là để phản đối lối ngụy biện của bạn TOTE khi dùng chữ “thiên hạ”. Bạn TOTE viết: “Mà cộng sản lại bị thiên hạ kết án là “tội ác chống nhân loại” trong NQ 1481 năm 2006 rồi.”. Thiên đâu mà thiên, hạ đâu mà hạ! Dùng bừa dùng bãi thế con nít VN chúng cười cho!

    Tôi xin sửa lại câu viết của mình thành: “NQ 1481 cũng chỉ để tham khảo (như hàng ngàn NQ khác của các nước CS trước đây lên án CNTB), chả ai dựa vào đó mà bảo thiên hạ lên án tội ác CS. Nói cách khác, đây là một chứng cớ “yếu”. ” Tôi bảo “yếu” ở đây chính là ở chỗ NQ 1481 chẳng kéo theo một ràng buộc nào sau khi đã kết tội CS (như đưa cấm yêu cầu các nước cựu cộng sản đưa vào giảng dạy về các chính thể cộng sản cũ và thành lập ngày tưởng nhớ, kêu gọi các chính phủ chính thức lên án và mở cuộc điều tra về các tội ác CS, các ông CS ra tòa…). Chỉ có xấp xỉ 1/3 số thành viên HĐCA bỏ phiếu thông qua, tức là hơn 2/3 số thành viên khác bỏ phiếu phản đối hay không chịu đến bỏ phiếu thông qua NQ ấy. Vì thế mà sau khi NQ ra đời thì ngay đến các chính phủ các nước có chân trong HĐCA cũng bắt tay làm ăn ào ào với CS VN, coi như NQ 1481 đọc qua cho biết rồi bỏ tủ lưu trữ. Rõ ràng, dùng chữ “thiên hạ” ở đây là ngụy biện.

    Cùng bạn đọc TOTE,

    Bạn đúng là “chuyên gia xịt hơi cay”! Từ chuyện “nhỏ như con thỏ” LT-ĐVH, bằng lối ngụy biện, trong tranh luận, bạn “xịt” tùm lum tùm la nào là NQ 1481, CT Gorbachev, TT Yeltsin, rồi lôi cả mấy cây đa cây đề như Nguyễn Ái Quốc, Tạ Thu Thâu, Hồ Chí Minh, Vũ Đình Huỳnh,… lại trích dẫn cả mấy câu tiếng Anh, tiếng Pháp (chưa thấy tiếng Tàu, tiếng Nhật…), tạo khói mù mờ mịt để che giấu cái sai trong ý kiến đầu tiên của bạn. Tôi chỉ có góp ý việc dùng từ hơi ẩu của bạn. Tôi đề nghị bạn nên xem lại nghĩa của “thiên hạ” (tiếng Việt) trước khi trích dẫn Anh, Pháp xa xôi (đi chưa vững mà ham chạy, coi chừng bị té!). Sau khi học kỹ, bạn thấy ý kiến bạn sai hay lời phê bình của tôi sai? Ai sai thì nhận lỗi, rồi nói chuyện tiếp. Đó là ABC trong tranh luận. Tôi ghét ba cái lối ngụy biện lắm! Cho dù bạn có muốn “dấn thân cho tự do”, bạn cũng nên theo chính đạo! Đừng phun xịt, chụp mũ búa xua lên diễn đàn như có ý muốn “cầu viện ngoại binh”. Bạn chưa đến nỗi phải làm như thế đâu.

  11. Lê Quốc Trinh viết:

    Thân chào ông Lê Anh Dũng,

    Ông có ý muốn phê bình câu phát biểu của tôi về v/d Lý Tống thì mời ông tự nhiên lên tiếng thẳng thắn, tôi xin rửa tai lắng nghe. Tôi đã từng thượng đài trên diễn đàn này từ hơn một năm nay, từng bị xoá bài không ít, cho nên tôi chẳng hề hưởng một tý ưu đãi đặc biệt nào cả từ BBT talawas. Dĩ nhiên diễn đàn tự do dân chủ này không khác gì một xã hội nhỏ, tập trung nhiều khuynh hướng chính trị khác nhau, kẻ theo Cộng, người chống Cộng, văn phong cũng khác nhau từ từ ngữ đến lý luận, cho nên ông Lê Anh Dũng cũng đừng lấy làm lạ.

    Vấn đề “chứng cứ bác sĩ” trong sự kiện Lý Tống? Lời lẽ tôi viết có vẻ hài hước đấy, nhưng thực tế thì là vậy, quan toà muốn định lượng mức độ thiệt hại ra sao để phán xét thì cũng phải dựa trên cái gì rõ ràng chứ, anh ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng có bị bỏng da, mù mắt hay rát cổ họng thì ít nhất cũng nên trình bày cho quan toà hay để xác định số tiền bồi thường mà Lý Tống sẽ phải trả. Tấn công cá nhân có nhiều hình thức và hậu quả nặng nhẹ khác nhau, đâu thể nào nói khơi khơi được.

    Có một chi tiết tôi hay nhắc đến nhiều lần, Pepper Spray chỉ là một loại vũ khí có tính cách tự vệ mà các bà yếu bóng vía thường thủ trong sắc tay mỗi khi đi đường, bảo rằng đó là vũ khí tấn công là tuỳ vào hoàn cảnh, nhưng xác định hậu quả thương tích trầm trọng ra sao thì tôi chưa nghe nói có ai bị chết hay phải kêu xe cấp cứu đi nhà thương.

    Thôi, tôi cũng chen chân khá nhiều vào chỗ thị phi Lý Tống vs Đàm Vĩnh Hưng này, xin phép dứt lời và chờ đợi phán quyết của quan tòa.

  12. Trần Văn Tích viết:

    Độc giả Huy Nam cho rằng:

    – NQ 1481 cũng chỉ để tham khảo (như hàng ngàn NQ khác của các nước CS trước đây lên án CNTB), chả ai dựa vào đó mà lên án tội ác CS. Nói cách khác, đây là một chứng cớ “yếu”.

    – Chỉ có 99 thành viên đồng ý thông qua trên tổng số 153 thành viên tham gia bỏ phiếu.

    – Ngay cả chính phủ các nước có thành viên trong Hội đồng đó (…) vẫn tăng cường hợp tác với CSVN trên nhiều mặt.

    Chính lý luận của độc giả Huy Nam mới yếu. NQ 1481 là một nghị quyết lên án các tội ác của những chế độ cộng sản vậy mà chẳng ai dựa vào đó để lên án tội ác cộng sản là nghĩa thế nào?

    Con số thành viên bỏ phiếu ít nhưng đủ để NQ được thông qua và phổ biến rộng rãi. Đó là điều kiện cần và đủ. “Conseil de l’Europe” là một tổ chức qui tụ những thành phần có xu hướng chính trị rất khác nhau: bảo thủ có, tự do có, xanh có, tả có, cộng sản có, xã hội có v.v… Cho nên rất khó đạt được một đa số khả quan. Ngay cả vấn đề trong đại, sinh tử là vấn đề Hiến pháp Liên minh Châu Âu, tuy chỉ cần các chính phủ và quốc hội những nước thành viên thông qua, mà đã từng trải qua bao nhiêu khó khăn rắc rối, có lúc tưởng chừng như tiêu tùng đến nơi. Nghị quyết của Quốc hội Âu châu (Parlement Européen) ngày 17 tháng 7 năm 1998 lên án CHXHCNVN vi phạm trầm trọng các quyền cơ bản của con người đã bị các dân biểu cộng sản và xã hội bỏ phiếu chống.

    So sánh NQ 1481 với các nghị quyết của cộng sản là một sự so sánh kỳ khôi. Còn nhớ đại khái dân chúng VN từng truyền tụng câu chuyện sau: trong khối COMECON quá cố (tôi nhớ đại khái tên như vậy) có sự phân công sản xuất lớn xã hội chủ nghĩa. Liên Xô nhận sản xuất máy bay, Trung Cộng nhận sản xuất xe tăng, Đông Đức nhận sản xuất dược phẩm, Tiệp Khắc nhận sản xuất bom mìn còn Việt Nam ta thì nhận sản xuất nghị quyết.

    Chính phủ các nước có thành viên trong Hội đồng Châu Âu sau khi NQ 1481 ra đời vẫn tăng cường hợp tác với CSVN trên nhiều mặt. Tư bản mà, xuất cảng mà. Tuy cần “hợp tác với CSVN” vì cần thị trường tiêu thụ nhưng vẫn ra NQ lên án CSVN. Khía cạnh này là một lập luận “mạnh”.

    Cần nói thêm là Liên Âu đã nhiều lần đưa ra những nghị quyết tố cáo chế độ cộng sản, dưới hình thức này hay hình thức khác. Xin đan cử một ví dụ: Résolution 1096 (1996) relative aux mesures de démantèlement de l’héritage des anciens régimes totalitaires communistes. Nghị quyết này chủ trương hủy diệt những tàn tích, di chứng của các chế độ toàn trị cộng sản. Xin nói thêm nữa là Liên Hiệp Quốc và/hoặc nhiều tổ chức NGO, tuy ngày đêm ra rả vỗ ngục tự phong là các cơ cấu bảo vệ nhân quyền, vẫn chưa hề chính thức công khai lên án tội ác cộng sản bằng nghị quyết.

  13. TOTE viết:

    GÓP Ý BẠN HUY NAM (2)

    Bạn nói: ” NQ 1481 cũng chỉ để tham khảo (như hàng ngàn NQ khác của các nước CS trước đây lên án CNTB), chả ai dựa vào đó mà lên án tội ác CS”.

    -Cám ơn ông bạn đã cho tui một cơ hội cười ra nước mắt, bởi vì đến nay mà ông bạn dám xâm mình qua mặt CT Gorbachev, TT Yeltsin đi so sánh cái từ Nghị Quyết của Âu Mỹ với cái từ “Nghị Quyết”, từ “Quê Huơng, Tổ Quốc” của cái đảng đã đuợc trân trọng định nghiã là tội ác. Nói rằng ông bạn xâm mình là bởi vì ngày nay các tay tổ đồng chí cỡ như Nguyễn Tấn Dũng, Tôn Nữ Thị Ninh… chả biết sao mà không dám nhận mình cộng sản, huống hồ là ông bạn. Đúng không?

    Để khỏi mất thì giờ, thôi thì xin nói sơ qua cái nghệ thuật sáng tạo caí thứ ngôn ngữ châm ngòi cho cái gọi là “Nghị Quyết” này nghe chơi.

    – Khi chính trị gia xã hội nguời Pháp hỏi, “có biết nguời bạn thân cuả tôi Tạ Thu Thâu bị ám sát chết”, đảng viên CS Hồ Chí Minh trả lời: “Ông Thâu là nguời ái quốc vĩ đại.” Đoạn, nguời đảng viên tam vô (vô thần, vô gia đình, vô tổ quốc) lại mang tên Nguyễn Ái Quốc quẹt nuớc mắt, nói tiếp “Ai không chịu theo cách mạng thì kẻ đó phải bị nghiền nát!” (When he was informed by a French Socialist that the Trotskyste Ta Thu Thau had been assassinted by Vietminh forces in Saigon, Ho shed a brief tear for the “great patriot”, but then he added, “All those who do not follow the line that I have set out will be smashed”. (HCM: A Life, W. Duiker)

    Hứng chí, Nguyễn Ái Quốc về dạy cho cụ Vũ Đình Huỳnh phải biết giả vờ khóc truớc công chúng (“While in France after the end of World War II, he told his private secretary, Vu Dinh Huynh, that sometimes fake tears was usefull in getting a point across in a speech.” (HCM: A Life, W. Duiker)

    -Từ 1953 đến 1956, xắn tay áo giết 172008 nguời vô tội, giết cả các ân nhân mình như bà Năm… rồi khóc lóc ầm ĩ. Nuớc mắt chưa ráo, thi vội vàng ca tụng chiến dịch giết nguời cuả đồng chí Mao. Không ngờ bác Nguyễn Gia Kiểng bắt được việc lén lút viết báo ca ngợi này cuả “Bác kính yêu cuả chúng ta” duới bút danh Trần Lực. Mô Phật. Thiệt xui cho Bác!

    Xin lỗi nói lê thê dài dòng trên để chứng minh đôi lỗ tai bi quan (skeptical ears) cuả mình đối với ngôn ngữ cuả cái đảng bị định nghiã bởi một lục địa văn minh là tập đoàn Tội ác chống nhân loại; Và mặt khác, cũng chĩ là muốn cắt nghiã cái hoang mang về ngôn ngữ cuả Hà Nội khiến cho LS Nguyễn Mạnh Tuờng than thở bằng cả cuốn sách (Excommunié), chị Duơng Thu Hương thụp mình khóc ngất, TT Trần Độ buồn tủi, CT Nguyễn Hữu Thọ hối hận trăn trối… khiến hàng ngàn tiền hiện thân Đàm Vĩnh Hưng lần luợt rủ nhau ân hận tự vấn như Bùi Minh Quốc đã từng tự hỏi “Hiến dâng tuổi trẻ cuồng nhiệt cho bộ máy côn đồ với Bùi Tiến Dũng, với Huỳnh Ngọc Sĩ, với Đỗ Muời, với Nguyễn Truờng Tô, và các đồng chí “tiên tiến” chưa bị lộ này sao?”

    Nói tới đây, tui thiệt tình cũng muốn nhắn cho Đàm Vĩnh Hưng để báo rằng: Em cũng chĩ là một loại thiêu thân muộn màng cuả loài quĩ dữ, cùng lắm là trục quỹ dữ (Axe of Evil) vài ba nuớc “cộng rác” còn sót trên quả đất này thôi…

    Chỗ này thì có thể kết thúc là: Cái gọi là “tạo tiếng vang mà không nhắm đả thương ai” chắc ông bạn nên đi hỏi đại kịch gia kiêm ảo thuật quốc tế có họ là Hồ và tên là Chí Minh.

    Đúng không ông bạn?

  14. Lê Anh Dũng viết:

    Khi đọc những bài, hoặc phản hồi của qúi vị Lê Quốc Trinh, Trần Kinh Kha, Nguyễn Đăng Thường … tôi đoán hiểu là bbt talawas tìm một đối trọng cho Anh Dũng, có lẽ để độc gỉa thấy văn phong và lối lý luận kiểu Anh Dũng không chỉ xuất hiện ở người phù Cộng nhưng cũng ở người chống Cộng.

    Tuy nhiên tôi càng ngày càng thất vọng, thấy mất thời giờ bởi sự dốt nát của các ý kiến, cụ thể như “Mà không hiểu “nạn nhân Cộng sản” ĐV Hưng đã đi khám bác sĩ lấy giấy chứng thương chưa? Thiếu chứng cớ quan toà đâu thể phán bậy được hỉ?” của ông Lê Quốc Trinh.

    Để có một khái niệm về vấn đề “tấn công bạo động” một độc gỉa có một tò mò trí thức tối thiểu có thể dễ dàng tìm trên Google “definition of assault and battery” , hay “is spitting an assault” (là hành động khá thường xảy ra bởi các người biểu tình chống các buổi trình diễn văn nghệ ở Nam Cali) và sẽ đau đớn vì sự dốt nát không thể chấp nhận của thí dụ ở trên, vốn chỉ là một đơn cử.

    Trong qúa khứ một số phản hồi của tôi được bbt coi là kém chất lượng và không được đăng tải, dù không vui nhưng tôi đồng ý với cách làm việc của bbt; sự chọn lọc của bbt là yếu tố cần thiết để người viết suy nghĩ kỹ càng, đây cũng là việc tôn trọng thời giờ qúi báu của độc gỉa và quần chúng.

    Đọc lại chủ trương của Talawas, tôi nhận thấy talawas đang trở nên lỏng lẻo trên việc lựa đăng các bài và các phản hồi có chất lượng, vốn là yếu tố quan trọng nhất đóng góp vào uy tín và chỗ đứng của talawas hiện nay.

  15. Lê Quốc Trinh viết:

    Buồn cười thật! Người đẹp Lý Tống chỉ cầm bình xịt hơi cay xịt lên đuổi ruồi, đuổi muỗi có một tẹo thôi mà sao… ôi thôi! Thiên hạ rầm rì, ì xèo, bàn tán xôn xao suốt cả mấy tuần lễ nay, hết Trần Kinh Kha, Nhất Nam rồi đến Bùi Văn Phú tốn giấy mực, gõ máy lóc cóc ngày đêm.

    Tôi thầm nghĩ người khoái chí cười rung đùi bây giờ có lẽ là “người đẹp Lý Tống” vì “bà” đã thành công trong chiến dịch khuấy động dư luận và kích thích cộng đồng. Hôm qua có ít nhất hai tờ báo mạng ở trong nước đăng tải lời phân trần của “bị cáo” Đàm Vĩnh Hưng về tin đồn “trốn thuế và lấy vợ lậu bên Mỹ”, ca lên điệp khúc “Em chả! Em chả!”. Riêng “người đẹp Lý Tống” thì êm ru bà rù, sẵn sàng ngồi tù cho lý tưởng tự do, tiền thế chân tại ngoại hầu tra thì đã có “quần chúng” đóng góp công quả rồi, sướng thật!

    Người đẹp LT có “tấn công bạo động” hay không, cứ chờ luật pháp xứ sở Cờ Hoa phán xét, vội gì mà phải lanh chanh. Mà không hiểu “nạn nhân Cộng sản” ĐV Hưng đã đi khám bác sĩ lấy giấy chứng thương chưa? Thiếu chứng cớ quan toà đâu thể phán bậy được hỉ?

    Dzui thiệt!

1 2 3
  • talawas - Lời tạm biệt

    Nói lời chia tay sau 9 năm tồn tại, chúng tôi thiết tha hi vọng vào sự ra đời của những mô hình báo chí và truyền thông mới, thực hiện bởi những người được trang bị những khả năng và phương tiện mà chúng tôi đã không thể có, với cùng một nhiệt thành phấn đấu cho một nền báo chí tự do cho Việt Nam... đọc tiếp >>>

  • Phản hồi mới nhất của độc giả

    talawas blog: Cảm ơn tất cả! Tạm biệt và mong ngày ...
    Trung Thứ: Trích: „Ngoài ra, việc duy trì nhóm khởi...
    Hà Sĩ Phu: LỜI TẠM BIỆT: Buông lơi “một...
    Phùng Tường Vân: Dục Biệt Nhung Dục (Trung Đường) có ...
    Hoài Phi: Chỉ còn vài phút thôi là talawas chính th...
    Hà Sĩ Phu: @ixij Bạn ixij đã gõ đúng chỗ tôi c...
    P: Kính gửi hai bác Lê Anh Dũng và Trung Thứ...
    Hoangnguyen: Không biết những dòng chữ này còn kịp ...
    Trần Quốc Việt: Dear Talawas, Thank you! You're gone now but I ...
    Nguyễn Ước: Xin lỗi. Tôi hơi bị nhớ lầm vài chữ t...
    Trung Thứ: Thưa bác Lê Anh Dũng, Thời giờ cũng đ...
    Trần Quốc Việt: Hành trang rời Talawas: Live Not By Lies ...
    Hoà Nguyễn: Qua bức thư hết sức nhã nhặn, lịch s...
    Trần Việt: Ôi, nếu được như bác Hữu Tình hình du...
    ixij: Không được tham gia trả lời 3 câu hỏi ...
    Lâm Hoàng Mạnh: Đốt Lò Hương Cũ. Mượn thơ của Th...
    P: Cũng xin góp thêm một bài mới biết :D ...
    Lê Tuấn Huy: Xin gửi anh VQU, TV và những người quan t...
    Khiêm: Cảm ơn nhà văn Võ Thị Hảo đã thực hi...
    Phùng Công Tử: Bị bắt cũng đáng! Vào blog của CoigaiDoL...
    Phùng Công Tử: Nô lệ của văn hóa Trung Quốc: Đi hỏ...
    classicalmood: Bài viết có một số điểm tích cực nh...
    Thanh Nguyễn: Đọc những con số thống kê trong bài vi...
    Phùng Tường Vân: Vĩ Thanh tiễn chị Hoài Thế sự mang ...
    Tiêu Kiến Xương: ĐBA mượn lời ông bác nông dân: "Nói gì...
    dodung: "Sóng lớp phế hưng coi đã rộn......
    Camillia Ngo: Chín năm, một quãng đường dài, Bóng ng...
    Camillia Ngo: Một dân tộc u mê, hèn kém tột độ mớ...
    Thai Huu Tinh: Thưa các bác Trần Việt, Quốc Uy, Tuấn H...
    Phùng Tường Vân: " Thứ nhất, nói mọi thứ đều thối ná...
    Nguyễn Ước: Tôi không vào được Phản hồi bên bài C...
    Tôn Văn: Tiếp theo „Lời tạm biệt“ Câu hỏi...
    Trần Việt: Công bằng mà nói một cách ngắn gọn, Gs...
    Phùng Công Tử: Và gần đây tôi cảm thấy hơi phiền hơ...
    Bùi Xuân Bách: Việc talawas ngừng hoạt động tuy có là ...
    Nguyễn Chính: Gửi chị Phạm Thị Hoài và Ban Biên tập...
    Lê Tuấn Huy: Việc cảnh giác, tôi đã nói đến. Tôi t...
    vuquocuy: - Tác giả Lê Tuấn Huy đã phát hiện rấ...
    Hạnh Đào: Hơn tuần nay, tôi ngần ngại không muốn ...
    classicalmood: Talawas đột ngột chia tay khiến không ít ...
    Lê Anh Dũng: Bravo ý tưởng tuyệt vời của Arthur, ...
    Thanh Nguyễn: Chào chị Hoài, Cảm ơn tâm huyết và nh...
    Thanh Nguyễn: Cảm ơn ý kiến của anh Hoàng Ngọc Tuấn...
    Hà Minh: Cuộc vui nào cũng phải đến lúc tàn, (al...
    P: Xin có lời cảm ơn gửi đến những ngư...
    Nguyễn Đình Đăng: Tôi lợi dụng chính phản hồi của mình ...
    Arthur: Có nên đề nghi BBT Talawas chơi/hát lại b...
    Phùng Tường Vân: Tôi xin kể thêm truyện này, nghe cũng lâu...
    Hà Sĩ Phu: @ Nam Dao Đây là bài “bình thơ chơi” v...
    Lê Anh Dũng: Thưa bác Trung Thứ, Cám ơn bác về nhã...
    Trần Việt: Đồng ý với ông Lê Tuấn Huy. Tuy chỉ c...
    Trầm Kha: CÓ THẾ CHỨ! THẾ MỚI 'TIỀN VỆ' CHỨ!...
    Phùng Tường Vân: Hết xảy ! (http://www.talawas.org/?p=26665#co...
    Hoàng Ngọc-Tuấn: Xin thông báo cùng quý vị: Để tiếp n...
    Dương Danh Huy: Cảm ơn bác Phùng Tường Vân và Lâm Hòan...
    Phùng Tường Vân: Đôi lời thưa thêm với bác D.D.Huy, Xin...
    chuha: Mỗi người có một "gu" ăn phở. Riêng t...
    Trương Đức: "Chị Hoài ơi, chị Hoài ơi Niết Bàn nà...
    Phùng Tường Vân: Thưa Bác Dương Danh Huy Xin vội vã trìn...
    Dương Danh Huy: À, có điều tôi muốn nhắc các bác: K...
    hlevan: “Le coeur a ses raisons que la raison ignore” ...
    Dương Danh Huy: Bác Phùng Tường Vân, Lâm Hòang Mạnh &...
    Phùng Tường Vân: CẨN BẠCH Nhận biết được giới hạ...
    Le Van Hung: Thử lướt qua các trang web Việt Nam, chún...
    Đinh Minh Đạo: Tin TALAWS sẽ ngừng hoạt động làm tôi n...
    Lê Quốc Trinh: Cám ơn tác giả Phạm Hồng Sơn, Nếu c...
    Le Van Hung: "Giáo dục, giáo dục và giáo dục (có l...
    classicalmood: Vậy thì quyết định đóng cửa Talawas, n...
    VanLang: "Merda d’artista" vẫn đang được trưng b...
    Khiêm: Bác Phùng, Một người quen cho biết xếp...
    Nguyễn Đăng Thường: Đập phá & xây dựng “Đạp đổ t...
    Tonnguyen147: Bác Phùng Tường Vân, Người ta không ...
    Hoà Nguyễn: Hôm nay có tin đại biểu Quốc hội Việt...
    Hoà Nguyễn: Báo Người Việt hôm nay đăng toàn văn l...
    Trung Nu Hoang: @ Tạm Biệt talawas. Với lòng quý mến ...
    Tonnguyen147: Bác Trung Thứ và các bác ơi, Chủ Nh...
    VanLang: Đầu thập niên 90 Việt Nam lạm phát phi ...
    Nam Dao: Trình với cả làng Thể ý Trưng Nữ Ho...
    Lâm Hoàng Mạnh: Nâng cốc, cụng ly ... hết váng đầu Nh...
    Hoà Nguyễn: Cứ tưởng nếu khách ngồi bàn chuyện ho...
    Nam Dao: Anh thân mến Quí trọng những việc an...
    Thanh Nguyễn: Talawas trước giờ lâm chung mà vẫn đau ...
    Phùng Tường Vân: Chiếc Cân Thủy Ngân ..."Cứ xét theo ...
    Trung Nu Hoang: Nếu nhà văn Phạm Thị Hoài và BBT Talawas...
    Bắc Phong: bác bị váng đầu thèm uống rượu cứ ...
    Lê Thị Thấm Vân: Ngân trong "là con người", một trích đo...
    classicalmood: Talawas đột ngột chia tay khiến không ít ...
    Trung Thứ: Thưa bác Lê Anh Dũng, Tôi xin chia sẻ thê...
    Canuck: Bác Nguyễn Phong, Tui thấy đây là vấn...
    Nguyễn Đình Đăng: Bravo! Như một minh hoạ cho bài này mờ...
    Dương Danh Huy: Bác Phùng Tường Vân, Tôi đã set up hai...
    Phùng Tường Vân: @Nguyên Phong (http://www.talawas.org/?p=26665#c...
    Nguyễn Phong: Tôi thấy các bác hơi lạc quan và ảo tư...
    Thuận: Chỉ còn ít giờ nữa, Talawas sẽ đóng c...
    Trương Đức: "Nửa ấy… “nói chung là”: nửa dưới...
    Trầm Kha: talawas ơi! oan ức quá! Oan ức quá! Em ...
    Canuck: Tui cám ơn Ban Chủ Nhiệm, Ban Biên Tập Ta...
    Trầm Kha: bác vạch lẹ quá! em há hốc hà lá nho ...
    Trầm Kha: thường thì bác Thường siết... hết bế...
    pham duc le: Tôi đồng ý với bạn Nguyễn Phong, nhưng...
    booksreader: Au plaisir de vous revoir, "một mô hình hoạt...
    Bach Phat Gia: Tôi là độc giả của talawas đã mấy nă...
    Lề Trái: Trong việc tẩm bổ chỉ xin Gia Cát Dự đ...
    Lê Anh Dũng: Thưa bác Trầm Kha, bác Đào Nguyên, Xin ...
    Lê Thượng: Nói rằng "So với thảm họa môi trường ...
    Anh Dũng: @1mitee: 1. Muốn SỐNG tới mức "cụ" nh...
    Đào Nguyên: @ Anh Dũng "...phải nghe lời cái dạ dày,...
    Trầm Kha: “Khi cầm cuốn Kinh thánh, tôi đọc với...
    Đào Nguyên: @ bác Nguyễn Phong Tôi đồng thanh tương ...
    Hoà Nguyễn: Sau chuỗi cười khá thoải mái do ông Gia ...
    1mitee: @Anh Dũng "Cả ông Marx, ông Hồ Chí Minh,...
    Bùi Văn Phú: Bạn Trung Nu Hoang ơi, Bạn có khả năng...
    Thái Hữu Tình: Bài vừa mới ra lò, mấy anh (cả mấy ch...
    Canuck: Trong đời tui, có 3 lần / hoàn cảnh xảy...
    Phùng Tường Vân: Lời đề nghị khẩn khoản của tôi Nh...
    Thái Hữu Tình: 1/ Bài nghiên cứu này của ông MTL càng ch...
    Nguyễn Phong: Thực ra ở hải ngoại hiện nay thì có m...
    Anh Dũng: @Đào Nguyên: 1. Cái bạc triệu (VNĐ) c...
    Dương Danh Huy: Bác Hòa Trước hết tôi cảm ơn về l...
    Louis: Trong phút giây chia tay người tình ảo, b...
    Đào Nguyên: Từ lâu ngưỡng mộ bác, biết bác thích ...
    Trầm Kha: Ha ha ha! Bác Trương Đức ơi, Bác "đả t...
    Lê Quốc Trinh: LÊ QUỐC TRINH - LỜI GIÃ BIỆT Thân m...
    vantruong: Thôi thì trước khi giải tán tụ tập tal...
    Đào Nguyên: @Anh Dũng "... - Không có đủ sản phẩm ...
    VietSoul:21: Tôi không nghĩ tài chánh là vấn đề (ch...
    Hoàng Trường Sa: Talawas ơi Ta giã biệt em Như giã từ cu...
    Hoàng Trường Sa: Bauxite Việt Nam: hãy cứu ngay chữ tín! (...
    Anh Dũng: @Đào Nguyên: Thực ra Marx có nói, nói n...
    Lâm Hoàng Mạnh: Chỉ còn vài 28 giờ, Ta Là... Gì sẽ ngh...
    Le Van Hung: Kính thưa các Anh Chị, Từ trước đế...
    Phùng Tường Vân: Bi giờ sắp đến giờ lâm biệt Xin Gia T...
    Hoàng Trường Sa: EM ĐI RỒI Em đã đi rồi thế cũng xong...
    Nguyễn Đăng Thường: Chia tay phút này ai không thấy buồn? Nh...
    Trung Nu Hoang: Tôi cũng có nghe kể chuyện một "học gi...
    peihoh: Tôi không được hỏi ba câu hỏi của tal...
    peihoh: Anh Lại Văn Sâm ơi! Dịch giùm câu này: "...
    Đào Nguyên: @ Anh Dũng Mác nói nhiều về lợi nhuận,...
    Hoà Nguyễn: Ông Huy viết : Điều tôi nói hoàn toàn kh...
    Trương Đức: Đọc cái câu này: "2030: định mệnh đã ...
    Đào Nguyên: Tôi cũng có đọc những câu chuyện với ...
    Camillia Ngo: Nguyễn Khoa Thái-Anh nói "Vũ Huy Quang là m...
    Dương Danh Huy: Bác Hoà Tôi cũng thấy thú vị khi đọ...
    Thanh Nguyễn: Giữa cái lúc "dầu sôi lửa bỏng" thế n...
    Thanh Nguyễn: Nếu vì lý do tài chính mà talawas đóng c...
    Thanh Nguyễn: Oh, Thank you Trầm Hương! We all have our h...
    Hà Minh: Một truyện ngắn quá hay, cảm ơn tác gi...
    Nguyễn Việt Thanh: Trên Talawas bộ cũ, có lần nhà văn Phạm...
    Anh Dũng: Ông Đào Nguyên nói đến "duy lợi". Nhưng...
    Hoàng Trường Sa: BRING ME HAPPINESS Đừng đi Đừng đi Đ...
    Lê Anh Dũng: (tiếp) Nhưng chính nhờ Tin Lành VN như...
    Lê Anh Dũng: Thưa bác Trung Thứ, Trong cảnh talawas ch...
    Đào Nguyên: Lời ông Vũ Huy Quang làm tôi nhớ tới l...
    Đào Nguyên: @ Nguyễn Khoa Thái Anh Trước khi chiéc thu...
    Trương Nhân Tuấn: Trích : « Người Việt hải ngoại vẫn th...
    Hoàng Trường Sa: Bô xít Việt Nam : Truyền thông Mỹ sắp n...
    khonglaai: Không ngờ anh Bách còn giỏi cả tiến...
    khonglaai: Nếu có giải thưởng talacu thì tôi ti...
    Phùng Tường Vân: Chúc nhau chân cứng đá mềm Chúc nhau an ...
    khonglaai: “Khi nói chuyện với mình họ chỉ nhìn ...