talawas blog

Chuyên mục:

Trần Hoài Thư – Lại về một tấm hình

05/08/2010 | 12:00 chiều | 33 phản hồi

Tác giả: Trần Hoài Thư

Chuyên mục: Chiến tranh Việt Nam
Thẻ: > > >

Thử tưởng tượng những ông phóng viên chuyên săn tin chiến trường làm việc cho các hãng thông tấn ngoại quốc, đang ngồi đấu láo ở Continental, thì bỗng nhiên có một nguồn tin có thẩm quyền cho biết, trên Quốc lộ Một ở Trảng Bàng có cuộc giao tranh ác liệt. Bắc quân muốn cắt đứt trục lộ huyết mạch. Và Nam quân bằng mọi cách giải tỏa. Hãy nhanh tay, nhanh chân kẻo lỡ bỏ cơ hội ngàn vàng.

Thế là nhiếp ảnh gia Nick Ut tìm một chiếc xe và tự động tìm tài xế riêng, dzọt nhanh. Khi đến nơi ông thấy một số phóng viên khác đã có mặt. Người áo giáp, đội nón sắt. Kẻ áo bốn túi lủng lẳng đồ nghề. Ngưởi quay phim, kẻ thủ ống kính, như sẵn sàng đợi giờ G.

Là một phóng viên chiến trường, nhất là làm phóng viên cho một cơ quan thông tấn Hoa Kỳ, nhiệm vụ của ông là chỉ chụp và chụp. Và cố gắng thu vào ống kính những hình ảnh mà chủ bằng lòng. Càng dữ dội, càng kinh hoàng, càng tàn bạo, càng thương tâm, càng tốt. Có vậy, hình mới được bán ra nhiều, chánh phủ mới hoảng hồn trước những lời cáo buộc, và đám phản chiến mới có dịp làm áp lực.

Rồi ầm ầm, tự nhiên một chiếc khu trực từ đâu ào đến, đâm xuống ngôi làng, rồi bom rớt xuống, rồi lửa cháy, khói đen bốc lên cuồn cuộn. Cái cảnh oanh kích như một màn đón chào đám phóng viên. Rồi sau đó là một đám trẻ chạy ra, một đứa bé gái lõa lồ, một đứa bé trai kinh hoàng khóc thảm. Đàng sau là 6 người lính dàn ngang, như che chở đám trẻ.

Sự việc có vẻ như được xếp đặt để các phóng viên kia tha hồ bấm nút. Đúng là thảm kịch có một không hai trong chiến tranh. Khỏi cần đi đâu xa. Khỏi cần lội theo đội quân để làm phóng sự, vừa mệt vừa nguy hiểm.

Một câu hỏi là có phải do lỗi của người phi công? Tôi đã hỏi vài người bạn nguyên là phi công khu trục và một số sĩ quan phụ trách ban ba hành quân. Họ cho biết, việc oanh kích là do yêu cầu ở dưới đất. Dưới đất cho biết tọa độ, và phi công cố oanh kích chính xác xuống tọa độ ấy.

Trong vụ ném bom này, người phi công đã ném theo yêu cầu và dựa vào tin tức do tiểu đoàn 1, trung đoàn 50, sư đoàn 25 BB, dưới quyền chỉ huy của thiếu tá Lê Quang Ninh, cung cấp.

Tiểu đoàn này được xem là tiểu đoàn cưng của trung đoàn 50. Trước ngày 30-4-75, chính tướng Ly‎‎‎ Tòng Bá đã tin tưởng, và trung đoàn trưởng đã tin tưởng nên đã chỉ định tiểu đoàn này giữ phòng tuyến quan trọng nhất để ngăn chặn bước tiến của Bắc quân. (Nhưng sau đó không ngờ cả tiểu đoàn đã đầu hàng. Thiếu tá Ninh chạy xe cắm cờ trắng…)

Xin mời đọc để biết con người thật của ông tiểu đoàn trưởng Ninh, người chỉ huy đơn vị mà từ trung đoàn trưởng đến sư đoàn trưởng cho là ưu tú này. Bài đăng trên báo Quân đội Nhân dân về việc thiếu tá Ninh mang cả tiểu đoàn ra qui hàng Bắc quân. Theo đó ông đã là một đảng viên  cộng sản và được cài vào học trường Sĩ quan Bộ binh Thủ Đức:

Ngọn cờ binh biến[1]

Điếu capstan thứ hai cháy tiếp trên tay Lê Quang Ninh. Bình thường Ninh ít hút. Nhưng sáng nay sau khi làm việc với chỉ huy các đại đội, một mình trong phòng nghỉ bên ly cà phê đã cạn, viên tiểu đoàn trưởng có vóc dáng to lớn, tướng mạo coi bộ rất oai vệ này đã lấy khói thuốc làm “bạn đồng minh” đắm mình trong suy tư. “Vậy là tính từ ngày chị Tư Nhẫn đến tận đồn Lương Hòa trao nhiệm vụ mà mình không có cơ hội thực hiện để “xổ lồng” đến nay đã bảy năm. Còn tính từ ngày anh Mười Hòa kết nạp mình vào Đảng rồi đưa mình cài vào trường sĩ quan trù bị Thủ Đức (ngụy) đến nay đã là mười hai năm. Mười hai năm phải sống hai mặt “xanh vỏ, đỏ lòng”. Lộ danh, lộ diện nhưng lại phải “ẩn tích” nhập vai tài giỏi, mưu trí để từ một học viên đến nay đã leo lên được cấp thiếu tá, chỉ huy một tiểu đoàn chủ lực tinh nhuệ của địch. Nhưng mười hai năm ẩn tích với cương vị ấy, mình sẽ làm gì trước tình hình chiến sự toàn miền đang như trào dâng, thác đổ, các cánh quân lớn của ta đang áp sát Sài Gòn để bao công phu của tổ chức và của mình khỏi như công dã tràng lúc này…”.

(Nguồn: http://www1.qdnd.vn/QDNDSite/vi-VN/61/43/56/56/58/30056/Default.aspx)

Theo một người khá quen với  Lê Quang Ninh cho biết thì Lê Quang Ninh là em của trung tướng Lê Quang Đạo (1921-1999), Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng CSVN (1972-1991), Bí thư Trung ương Đảng (1976-1986), Chủ tịch Quốc hội và Phó Chủ tịch Hội đồng Nhà nước CHXHCN Việt Nam (1987-1992).

Chúng tôi  chỉ đưa ra những dữ kiện, để quí bạn đọc thẩm định và tìm ra lời giải ai là thủ phạm. Ai đã tạo nên một vở kịch về tội ác lấy  trẻ con vô tội làm nạn nhân, trước những ống kính ngoại nhân hay những kẻ làm việc cho ngoại nhân?

© 2010 Trần Hoài Thư

© 2010 talawas


[1] Chú thích của talawas: “Ngọn cờ binh biến” đăng trong tập Vỏ bọc nhiệm màu của Hà Bình Nhưỡng, NXB Công an Nhân dân 2005.

Phản hồi

33 phản hồi (bài “Trần Hoài Thư – Lại về một tấm hình”)

  1. Trần Văn Tích says:

    Vì trong phản hồi không thể trình bày hình nên Bác sĩ Lưu Văn Tuấn xin thông báo :
    1) link của bức hình chụp bé Kim Phúc bị phỏng nhìn từ sau lưng :
    http://www.famouspictures.org/mag/index.php?title=File:SkinComingOff.jpg
    2) link của videoclip ghi lại toàn bộ vụ oanh tạc của phi cơ skyrider Không quân VNCH:
    http://www.youtube.com/watch?v=Ev2dEqrN4i0.

  2. Thanh Nguyễn says:

    Cám ơn ông Trần Văn Tích đã cung cấp thêm nhiều thông tin liên quan đến sự kiện này. Đặc biệt theo sự xác nhận của ông Lưu Văn Tuấn, thì có một ông Ninh-cộng-sản đúng như lời kể lại của ông Trần Hoài Thư.

    Điều đáng nói ở đây là chính quyền Hà Nội đã che giấu một nửa sự thật còn lại về chuyện cô Kim Phúc bỏ trốn và xin tỵ nạn ở Canada. Họ muốn tuyên truyền sự đau thương của chính nghĩa bằng cách ăn vào tấm da trần của cô Phúc.

    Liên Hiệp Quốc chọn “napal girl” làm đại sứ cho tổ chức này cũng có lý do riêng của họ. Có thể họ muốn sử dụng hình ảnh bà đại sứ đã từng là một nạn nhân chiến tranh với một thiện chí hoàn toàn khác hẳn với ý đồ tuyên truyền của chính quyền Hà Nội trước đây.

    Một con người, một tấm hình của nạn nhân nhưng cách khai thác(vừa phải), hoặc sử dụng nó (tối đa) chính là sự thể hiện cái tinh thần nhân văn hoặc sự lươn lẹo và trí trá của những người khai thác và sử dụng.

    Cô Kim Phúc là nạn nhân, cô không có lỗi gì trong chuyện trốn chạy qua Canada và được chọn làm bà đại sứ.

  3. Trần Hoài Thư says:

    Theo phản hồi của bác sĩ Lưu văn Tuất qua bác sĩ Trần văn Tích :
    Tháng 4/ 75 ngày 28 anh ta (LQN) bắn chết Tiểu đoàn phó 1/50 ở Hố Bò .
    Thật sự, theo lời kể của người bạn tôi ( lúc ấy là sĩ quan ban 3 trung đoan 50 – và chức vụ cuối cùng là tiểu đoan trưởng TĐ 2/ Trung đoan 50 tên là NNT- chắc bac sĩ LVT biết) là viên tiểu đoàn phó không bị giết bởi LQN, Trái lại LQN tự hào đã lôi kéo tiểu đoàn phó này nhập bọn vào trong “ủy ban khởi nghĩa”:
    Trong ” Ngọn Cở Binh Biến”, có đoạn:

    …Anh (LQN) lệnh cho tiểu đoàn phó Lam Sơn, ủy viên ủy ban khởi nghĩa đi cuối đội hình để thúc gọn quân lên. Còn anh lại phóng xe đi lướt hết một …

    (Thật sự không phải tên là Lam Sơn mà là BV Nam Sơn), (Một điều hết sức lạ là tại sao LQN lại không dám nói thât tên họ của tiểu đoàn phó này????, Người này là ai. Mong bác sĩ có dịp tiếp xúc với anh bạn tôi để biết rõ hơn)

    Rất cám ơn những chi tiết đóng góp của bác sĩ để làm sáng tỏ vấn đề tôi đưa lên . Rất tiếc là anh bạn tôi không rành về computer, và không muốn xuất đầu lộ diện, để có thể trực tiếp tham dự việc làm sáng tỏ này.
    Trân trọng

1 2 3
  • talawas - Lời tạm biệt

    Nói lời chia tay sau 9 năm tồn tại, chúng tôi thiết tha hi vọng vào sự ra đời của những mô hình báo chí và truyền thông mới, thực hiện bởi những người được trang bị những khả năng và phương tiện mà chúng tôi đã không thể có, với cùng một nhiệt thành phấn đấu cho một nền báo chí tự do cho Việt Nam... đọc tiếp >>>

  • Phản hồi mới nhất của độc giả