talawas blog

Chuyên mục:

Đỗ Trung Quân – Nhà văn Việt Nam nghĩ về Hội Nhà văn Việt Nam: Lấp đi cái ao làng

04/08/2010 | 9:05 chiều | 14 phản hồi

Tác giả: Hoàng Ngọc-Tuấn

Chuyên mục: Văn học - Nghệ thuật
Thẻ:

Hoàng Ngọc-Tuấn thực hiện

Dưới đây là những câu hỏi do Hoàng Ngọc-Tuấn đặt ra để phỏng vấn các nhà văn Việt Nam trong nước và ngoài nước nhân dịp Đại hội Nhà văn Việt Nam lần thứ VIII. Những câu hỏi này được gửi đến rất nhiều người, cả những người đang là Hội viên của Hội Nhà văn Việt Nam lẫn những người ở bên ngoài Hội. Những bài trả lời sẽ được đăng trên talawas và Tiền Vệ.

_________________

Hoàng Ngọc-Tuấn: Hôm nay, 04/08/2010, Đại hội Nhà văn Việt Nam lần thứ VIII đang diễn ra tại Hà Nội. Cách đây vài ngày, blogger Nguyễn Xuân Diện viết trong bài “Nghẹt thở theo dõi diễn biến Đại hội Nhà văn” như sau: “Đại hội Hội Nhà văn Việt Nam lần thứ 8 sắp khai mạc. Văn giới sẽ có cuộc tụ họp cực kỳ hoành tráng tại một nơi cũng cực kỳ hoành tráng, đó là Học viện Nguyễn Ái Quốc (Trường Đảng Cao cấp Nguyễn Ái Quốc, Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh)…”

Anh/chị có cảm tưởng gì về cái sự kiện “hoành tráng” này?

Đỗ Trung Quân: Hoàng tráng đã thành khẩu ngữ trên phương tiện truyền thông lẫn đời thường. Nghiêm túc cũng được mà hài hước hay mỉa mai cũng được, tuỳ vào ngữ cảnh vấn đề. Ví dụ “Cô hoa hậu kia có vòng một hoành tráng quá,” hay “Chà! Một đám ma thật là hoành tráng,” v.v… Cái hoành tráng của Đại hội Nhà văn Việt Nam lần thứ VIII này có thể hiểu nhiều nghĩa. Ví dụ: đông quá, các đoàn đại biểu của các hội địa phương hầu hết được mời khá đầy đủ (Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh có 158 người, danh sách mời ra Hà Nội là 150 người, còn thật sự đi bao nhiêu tôi không rõ. Cá nhân tôi vắng mặt.)

Cũng lạ mà không lạ. Cảm tưởng của mình như người ngoại cuộc. Và thật sự từ lâu tôi đã ngoại cuộc, dù vẫn viết lách. Bởi lẽ chuyện sáng tác là chuyện cá nhân, không dính dáng tới Hội Nhà văn nào dù tôi có tên ở đấy. Nhà thơ Nguyễn Duy có một phát hiện chính xác và ngộ nghĩnh. Chỉ duy nhất tờ báo Văn Nghệ của Hội Nhà văn Việt Nam còn cái khẩu hiệu “Vì tổ quốc – Vì chủ nghĩa xã hội” từ năm 1958 đến nay bên cạnh manchette. Tôi vừa cười vừa viết thế này:

Thoạt nghe thì thấy đương nhiên.

Nghe lâu thì thấy điên điên thế nào.

Hoàng Ngọc-Tuấn: Đại hội “hoành tráng” đến thế mà nhà văn Tạ Duy Anh, một hội viên, lại phát biểu trong một cuộc phỏng vấn (đăng trên talawas) có nhan đề “Chưa khi nào nhà văn xứng đáng bị coi thường như hiện nay” rằng: “Khi nghe tin Đại hội tiến hành ở Cung Văn hoá Hữu nghị, tôi nghĩ là mình sẽ tham gia. Nhưng nay chuyển đến địa điểm mới thì có thể nói 90 % là tôi không dự. Kể cả dự hay không dự thì tôi cũng không kỳ vọng bất cứ điều gì ở Đại hội. Dở hơi mà kỳ vọng vào cái thứ hão huyền. Chúng ta cứ hay long trọng hoá cả những trò vốn chỉ sinh ra để mua vui, (cho vài kẻ cầm trò cực kỳ xỏ lá nhưng giấu mặt) nên mới cứ căng thẳng một cách xa xỉ như vậy.”

Anh/chị nghĩ thế nào về lời phát biểu này?

Đỗ Trung Quân: “Chưa khi nào nhà văn xứng đáng bị coi thường như hiện nay” (Tạ Duy Anh). Thật chính xác. Khi cái “mua vui cũng được một vài trống canh…” mà anh còn không làm nổi bằng tác phẩm cho ra hồn, nhà văn không viết nổi tác phẩm nhưng lại sính “giai thoại” và những thứ phù phiếm khác, thì cái sự bị xem thường là tất yếu. Khi không học, không đọc, không viết được nữa thì xem như đã chết. Một ví dụ: cả Hội Nhà văn Thành phố HCM không làm nổi một website văn chương, tự biến mình thành cơ quan hành chính thì cái chân dung văn chương hiện ra rất rõ: Nó lạc hậu. Cái gì lạc hậu mà không bị xem thường? Nhà văn cũng thế thôi.

Hoàng Ngọc-Tuấn: Theo một bản tin trên trang web của Hội Nhà Văn Việt Nam, lần này, có 150 nhà văn từ Sài Gòn ra Hà Nội để tham dự Đại hội Nhà văn Việt Nam lần thứ VIII. Trước khi họ lên đường, ông Nguyễn Văn Đua, Phó Bí thư Thường trực Thành ủy TPHCM đã có cuộc gặp họ vào chiều ngày 22/07/2010.

Theo anh/chị, trong thời buổi kinh tế thị trường theo định hướng XHCN này, tại sao Đảng lại quan tâm đến văn chương như vậy?

Đỗ Trung Quân: Tôi vắng mặt trong buổi tiếp đón này nên không rõ vị đại diện Thành ủy Thành phố HCM nhắn nhủ, chỉ bảo gì cho các nhà văn thành phố. Nhưng đấy chưa hẳn là sự quan tâm. Nó là thủ tục xưa nay khi có những đại hội của ngành này ngành nọ. Chuyện Đảng quan tâm đến văn chương để “uốn nắn” là hiển nhiên, cũng như báo chí là lãnh vực luôn được quan tâm bởi nhà cầm quyền. Lề phải – lề trái luôn được nhắc nhở. Buổi tiếp đón ấy chỉ là thủ tục, thế thôi. Tôi tin rằng trong sự bận rộn thời kinh tế thị trường, việc đọc sách nói chung và văn học nói riêng đối với các vị lãnh đạo là chuyện xa xỉ. Nhiều nhà văn còn không đọc nữa là.

Hoàng Ngọc-Tuấn: Năm 2007, trong bài “50 năm Hội Nhà văn Việt Nam: Tài sản lớn của một chặng đường”, nhà thơ Phạm Tiến Duật có kể ra 4 tài sản lớn của Hội Nhà văn Việt Nam, gồm có: 1/ tài sản lớn nhất của Hội Nhà văn Việt Nam là sự đoàn kết trong đội ngũ những người viết văn vì sự nghiệp của Ðảng, của nhân dân; vì sự nghiệp văn học sâu xa và lâu dài của dân tộc; 2/ tài sản thứ hai của Hội Nhà văn Việt Nam là lấy việc tôn vinh học thuật đỉnh cao, tôn vinh cá tính sáng tạo riêng biệt của mỗi tài năng là công việc hàng đầu và quan trọng nhất; 3/ tài sản thứ ba của Hội Nhà văn Việt Nam là tấm lòng của mỗi nhà văn và của Hội đối với người cầm bút trẻ; 4/ tài sản lớn thứ tư của Hội Nhà văn Việt Nam là xây ngôi nhà của mình thành ngôi đền lớn của văn học dân tộc.

Anh/chị nghĩ thế nào về những “tài sản” đó?

Đỗ Trung Quân: Nghe kinh thật! Tôi cũng là hội viên Hội Nhà Văn Việt Nam mà chẳng nhận ra mình có cái tài sản lớn đến thế. Cũng nói thật ý nghĩ này: nhà thơ Nguyễn Duy, trong một buổi trò chuyện, giao lưu với một vài nhà văn Mỹ cách đây chưa lâu được tổ chức ở Việt Nam, có nói đại ý “Vấn đề gì chính trị chưa giải quyết được thì văn hoá sẽ giải quyết… Nuôi nấng thù oán, nhỏ nhen không phải là thái độ của nhà văn…” (Không nguyên văn – ĐTQ). Nghe có lý đấy chứ, nhưng nghĩ kỹ mà xem. Họ có thể bắt tay hoà giải hoà hợp với những nhà văn Mỹ từng tham chiến ở Việt Nam, nhưng việc họ bắt tay hoà giải hoà hợp với những tác phẩm, những nhà văn đích thực của một nền văn học của miền Nam, của Sài Gòn cũ, đồng thời là của đồng bào mình thì sao? Nền văn học ấy không thiếu những tác giả, tác phẩm và dịch thuật quan trọng cho sự hội nhập với những trào lưu mới cần thiết của nửa đầu thế kỷ trước. Chính trị không giải quyết thì văn hoá hãy giải quyết việc này đi nào? Những vấn đề như thế chắc chắn không bao giờ được đặt ra ở Đại hội Nhà văn Việt Nam lần thứ VIII. Đại hội chỉ xoay quanh bầu bán và… hết. Tài sản ấy làm sao mà “lớn” mà “giàu” cho được.

Hoàng Ngọc-Tuấn: Hội Nhà văn Việt Nam có tham vọng trở thành “ngôi đền lớn của văn học dân tộc.” Nhiệm vụ của Hội là “tập trung tất cả nhà văn Việt Nam nhằm xây dựng một nền văn học tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc.” Thế nhưng, gần đây, tôi đọc bài phóng sự “Các nhà văn về nguồn” trên trang web của Hội Nhà văn Việt Nam thì thấy cuộc “về nguồn” ấy, do chính ông Hữu Thỉnh, Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam, dẫn đầu đoàn nhà văn, đi đến xã Kim Bình huyện Chiêm Hoá, để viếng thăm nơi diễn ra Đại hội đại biểu Đảng Cộng sản Đông Dương lần thứ I. Không lẽ cái “bản sắc dân tộc đậm đà”, cái nguồn của “văn học dân tộc”, nằm ở cái chỗ đó?

Theo anh/chị, ta nên lý giải cái logic này như thế nào?

Đỗ Trung Quân: Vậy là tôi còn “xa nguồn” lắm, có khi mất gốc chứ chẳng chơi, vì tôi chưa từng đến đấy. Đảng Cộng sản Đông Dương sinh ra… Hội Nhà văn Việt Nam? Vậy Hội Nhà văn Việt Nam sẽ sinh ra cái gì? Hỏi tức là trả lời rồi.

Hoàng Ngọc-Tuấn: Ngày 29/07/2010 vừa qua, nhà báo Trang Hạ có viết bài “Em không phải là nhà văn”, đăng trên Trangha’s Blog. Trong đó, Trang Hạ cho chúng ta thấy nhiều điểm rất thú vị trong nội tình của Hội Nhà Văn Việt Nam hiện nay (đạo văn, mạo danh, bao che, quỵt tiền…) và đặc biệt ngoạn mục là thái độ của ông Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam đối với Trung Quốc và… tiền.

Theo anh/chị, những việc thú vị và ngoạn mục như thế diễn ra trong “ngôi đền lớn của văn học dân tộc” đã phản ảnh đúng mức cái “bản sắc dân tộc đậm đà” chưa? Hay là anh/chị còn biết những sự kiện thú vị và ngoạn mục hơn nữa để làm những ví dụ xác đáng hơn nữa?

Đỗ Trung Quân: Bài viết của nhà báo Trang Hạ đã vẽ ra cái chân dung gần nhất của Hội Nhà văn Việt Nam rồi. Tôi không bình luận thêm. Tôi có viết trên blog cá nhân của mình cái lý do không tham dự Đại hội, mà lý do của tôi cũng chẳng mới mẻ gì: nhà văn không thấy Hội là cần thiết cho mình, mà Hội cũng chẳng thấy phải có trách nhiệm gì với nhà văn, thế thì chán nhau cũng phải. Một ví dụ: Khi hội viên cần có tiếng nói thì chẳng thấy tiếng nói của Hội. Khi một cuốn sách, một tác phẩm bị xem là “có vấn đề”, Hội thường chỉ làm một việc là im lặng và đồng ý để… thu hồi nó. (Trường hợp Cánh đồng bất tận bị phê phán của nhà văn Nguyễn Ngọc Tư mấy năm trước là trường hợp hiếm hoi gần như duy nhất có tiếng nói của công luận bênh vực, trong ấy có tiếng nói của một số nhà văn với tư cách đồng nghiệp nhiều hơn là tiếng nói chính thức có văn bản của Hội Nhà văn). Một người đọc blog tôi comments “Tôi đồng ý! Nhận định trên của anh đúng cho… mọi Hội, Ngành của ta.”

Hoàng Ngọc-Tuấn: Nếu có một vị tiên trên trời hiện xuống ban cho anh/chị 3 điều ước về Hội Nhà Văn Việt Nam, thì anh/chị sẽ ước những gì?

Đỗ Trung Quân: Ước là điều xa xỉ nhưng “sống ở đời ai chẳng có ước mơ”. Nói thật nhá! Hội Nhà văn Việt Nam và báo Văn Nghệ đã thành cái ao làng lâu rồi. Tôi ước: Lấp đi cái ao làng. Cái ao làng phải thật sự bị lấp để thách thức chính những kẻ quen sống trong ao.

Phản hồi

14 phản hồi (bài “Đỗ Trung Quân – Nhà văn Việt Nam nghĩ về Hội Nhà văn Việt Nam: Lấp đi cái ao làng”)

  1. Tiêu Kiến Xương says:

    Thưa ông Hòa Nguyễn, theo như tin tức thì Đại hội này mời tất cả hội viên tham dự. Đây là một đại hội toàn thể. Từ ngày thành lập Hội từ năm 1957 tới nay chỉ có vài lần đại hội toàn thể.

    Những hội viên nào không tham dự có nghĩa là đã từ chối lời mời. Nghỉ chơi. Đã nghỉ chơi rồi thì hơi đâu mà cặm cụi làm đơn xin nghỉ chơi như Hạnh Đào đề nghị.

  2. Hoà Nguyễn says:

    Cô (ông) Hạnh Đào viết :” Ông ĐTQ hiện đang là con cá trong cái ao làng ấy. Mong ông kịp nhảy ra trước khi ước mơ của ông thành sự thật”, và “Sá chi 1 bước nhỏ mà phải nhận mình là thành viên của 1 cái ao mà ông đòi lấp nó đi. Và không chỉ ông, cả ông Tạ Duy Anh & những người tương tự “.

    Đây không là bước nhỏ, nếu Hội Nhà Văn Việt Nam với hơn 900 hội viên không tự coi là nhỏ, hay những nhà văn trong hội đó trước kia khi còn ở ngoài tưởng rằng hội không nhỏ.

    Thật ra, ông ĐTQ khi viết “ Thành phố Hồ Chí Minh có 158 người, danh sách mời ra Hà Nội là 150 người, còn thật sự đi bao nhiêu tôi không rõ. Cá nhân tôi vắng mặt ” cho thấy rõ tình thế hay thái độ của nhà thơ. Nếu không được mời đi, coi như HNV đã gần mặc nhiên loại trừ ông, thì ông có cần làm đơn rút lui không. Còn nếu được mời và ông không đi, là một hình thức tự ý rút lui, không hợp tác rồi.

    Nhiều người bất đồng chính kiến không cần bỏ nước ra đi, hay xin không là công dân VN nữa. Họ có thể đối kháng nhiều chính sách của chế độ VN hiện tại, đồng thời vẫn sống trong nước, vẫn là công dân của nước VN. Nhưng đồng thời họ vẫn muốn một nước VN đổi khác (để sống tốt hơn). Là nhà văn , nhà thơ VN, họ ở trong một hội nhà văn, nhà thơ VN là rất nên, nhưng nếu thấy HNV đó có gì không phải họ lên tiếng phê bình là điều rất tốt, và đáng ủng hộ họ trong hành động đó. Nếu ở một nước dân chủ, họ có thể tách ra lập một hội nhà văn khác, chẳng hạn lấy tên là hội Nhà văn VN Tự do, nhưng ở VN làm thế thì ai cũng biết nhà nước có đủ cách vu khống để đưa họ vào tù, hay ít ra họ không thể hành nghề viết văn được nữa. Có lẽ đây là nỗi đau lớn nhất của họ (không hề là chuyện nhỏ).
    Tôi thấy các nhà văn được phỏng vấn ở đây lên tiếng phê phán hay phản kháng rất mạnh, can đảm. Như thế không cần đòi hỏi họ có thái độ nào khác hơn.

    Nhân thấy bàn lại chuyện hội OneVietNam, tôi ghi thêm chút nhận xét. Ford Foundation, bảo trợ cho OneVN, là một tổ chức tư nhân, như ông Nguyễn Khoa Thái Anh nói rõ, nhưng hội Ford có tích sản gần 14 tỷ USD, và hàng năm chi hơn 500 triệu USD cho nhiều hoạt động từ thiện, văn hóa, chính trị…ở nhiều nước. Tôi không thật biết những người trong ban điều hành OneVN làm việc tự nguyện không lương, hay như làm một job được Ford Foundation trả tiền (không thấy nói rõ, và thấy quảng cáo job của hội Ford là $10-$55/giờ). Cho nên tính cách thành viên hai bên khác nhau, và khi gặp cùng một nguyên cớ khiến người bên hội này (như OneVN) từ nhiệm không nhất thiết người bên hội kia (như HNVVN) cũng làm hành động tương tự.

  3. Phùng Tường Vân says:

    “.. họ phải có tự do về kinh tế, có nguồn thu nhập cá nhân ngoài lương của nhà nước và không mong sống nhờ bằng nhuận bút,…” (Đỗ Anh Thơ).

    Bác Đỗ à,

    Thực ra nhà văn của cả năm châu người ta sống bằng nhuận bút – chưa nói tới giầu sang, danh vọng – là thường lắm chứ ạ. Chỉ có cái gọi là Hội Nhà văn Việt Nam này thì mới có cái hiện tượng “bú, mớm” thiếu liêm sỉ như thế chứ. Hôm nọ ông Trần Mạnh Hảo đề nghị với ông Hữu Thỉnh rằng đừng có ngửa tay xin tiền nhà nước mãi như thế thì nghe đâu ở phía dưới hội trường có một ông Lê Văn Cuông nào đó cũng là một chức sắc trong hội, thảm thiết nói vọng lên rằng “Không có trợ cấp Hội sống sao nổi ông Hảo ơi!” v..v… Như thế thì còn bàn đến nhân phẩm và tư cách của nhà văn làm sao được nhỉ. Cũng vẫn lời ông T.M.Hảo nêu một thí dụ: Nhà văn Nguyễn Hiến Lê ở miền Nam, ông này lập trường thiên cộng không ai là không biết, vậy mà chỉ nhờ có cơm gạo miền Nam, sự bao dung của độc giả, tính cách quân tử của mọi chính quyền ở miền Nam mà ông ta không những giữ được sự độc lập cho ngòi bút mình, có của ăn của để phong túc và đóng góp cho văn học được bao nhiêu công trình hữu ích; chỉ so về mặt này thôi, về văn học thôi đã thấy miền Bắc không đáng xách giép cho miền Nam!

  4. VanLang says:

    Theo tôi, thắc mắc “tại sao Đỗ Trung Quân không làm đơn xin ra khỏi HNVVN?” là một thắc mắc chính đáng. Đã có tiền lệ là nhà thơ Hữu Loan (không làm đơn mà bỏ phắt). Gần đây hơn có Nguyễn Đình Chính (con Nguyễn Đình Thi), “đòi” ra khỏi hội mà không được. Lý do ông Chính đưa ra là người ta không cho ông ra vì sợ mang tiếng, nghe không được thuyết phục lắm. Nó cũng kém thuyết phục như Chế Lan Viên nói “biết ngay là bánh vẽ nhưng vẫn ngồi vào, vì nếu không bạn bè sẽ bảo mình làm hỏng cuộc vui” vậy.
    Rất có thể ĐTQ và nhiều người khác (như Bùi Minh Quốc, Trần Mạnh Hảo chẳng hạn) không làm đơn xin ra vì sợ sẽ bị trả thù như Hữu Loan? Nếu vậy thì cũng thông cảm được.

  5. Hạnh Đào says:

    Tôi cũng mong là mình quá đáng.

    “Xin ra hội” là từ trong điều lệ hội, để xác nhận hội này vô, ra tự nguyện, không phải làm hội viên cả đời (lifetime membership). Cám ơn ông Đỗ Đình Bổn, ra khỏi hội, không cần & không nên xin, chỉ cần tự mình không coi mình là thành viên. Nếu ông ĐTQ thoát ly từ lâu (như là không đóng hội phí chẳng hạn), chắc ông đã nói “tôi đã tự ra khỏi hội từ lâu”, hay “không coi mình là thành viên” thay vì vẫn xác định mình là thành viên của hội (dù là ngoại cuộc).

    @Nam Phan:

    Tôi không thấy 2 việc có thể so sánh. Miễn cưỡng, thì bất công với ông ĐTQ. OneVietnam.org mới ra đời 1.5 tháng, thành lập bởi những người trẻ. Hội nhà văn ra đời từ năm 57. Suốt bấy nhiêu năm tôi không tin là họ có lúc nào họ đi lệch với tiêu chí của họ. Tôi không nhớ có đọc qua bài thơ, bài viết nào của ông phục vụ cho tiêu chí của hội. Tôi vẫn nghĩ ông là người viết tự do. Là ông thay đổi (từ ĐTQ ngây thơ một thời như ông từng nhận, thành Chung Đỗ Kwan), hiện thực hơn, và tôi kính trọng ông về điều này. Ông không những không lùi 1 bước mà tiến nhiều bước. Sá chi 1 bước nhỏ mà phải nhận mình là thành viên của 1 cái ao mà ông đòi lấp nó đi. Và không chỉ ông, cả ông Tạ Duy Anh & những người tương tự.

  6. Khiêm says:

    1. Ở thời đại đồ đểu này, các lôm côm đại nhân lên ngôi.
    2. Lôm côm là bề nổi của lưu manh làm ra vẻ đàng hoàng.
    3. Diễn là cái đám này lúc nào làm như một quán tính.
    4. May mắn thì nâng cấp lên thành lôm côm đại gia. Còn chưa gặp may thì lôm côm vẫn hoàn lôm côm.
    5. Cái hội nhà văn – và nhiều hội khác nữa – là một trong những chỗ rất cần cho các lôm côm đại nhân ra múa may quay cuồng trong các trò diễn của họ.
    6. Các lôm côm đại nhân khoác áo văn chương không cần suy tư và viết chỉ cần đất đễ diễn cho người ta thấy cái bản mặt hể hả của mình.
    7. Đảng là cái hội của những đại gia và đại nhân lôm côm nhất.
    8. Đảng lúc này rất cần các lôm côm đại nhân trong các trò diễn tràn lan của mình về một thời đại vàng son mới. Để cho thằng dân nó thấy chưa bao giờ cái đất Việt nó giàu xổi lên như lúc này.
    9. Thằng dân mặt vẫn tối và khu vẫn đen nhìn lên các lôm côm đại nhân trong bất kỳ lĩnh vực nào, coi đó là biểu tượng của thành công trong đời sống.
    10. Đảng chỉ cần cả nước lôm côm để rãnh tay mà vẽ lại cái giấc thiên thu trường trị chót vót trên cao.
    11. Thằng nào lỡ dại không muốn lôm côm mà phá giấc lớn, Đảng cà các hội, nhóm của những thằng lôm côm sẽ đì cho sói trán.
    12. Đảng cười đứa nào đặt ra vấn đề tốn kém của dân vì ở cái xứ này cái gì mà không của Đảng.

  7. Nam Phan says:

    Thưa độc giả Hạnh Đào,

    Một số câu hỏi cuả cô (?) đã được (cũng) Hạnh Đào bên “thớt” Nguyễn Khoa Thái Anh OneVietnam trả lời.

    Để khỏi mất thời gian qua lại, mà không biết “hậu quả” ra sao, tôi xin ghi lại vài ý:

    – Một loại “diễn biến hoà bình” (lâu) nhưng không vô ích!
    – Lùi một bước, trời cao đất rộng (?)
    – Mục đích thế nào thì chỉ có người tổ chức rõ (ở đây tổ chức được thay bằng chàng Kwan).
    – Chúng ta có thể chờ xem họ kiểm soát bảng cấm, bảng nhường này thế nào. (tại sao không chờ xem Kwan ta sử dụng đòn “nhập nội” lúc khoan, lúc nhặt ra sao?)

    Mà sao (làm) khó cho người này mà (xử) dễ cho người kia quá zdậy? Thế là hổng có “fair” đâu nghen!

  8. Đỗ Anh Thơ says:

    Nên gọi Hội nhà văn này là hội của những đảng viên CS đang cầm bút. Nghe nói đại hội kỳ này có hơn 500 người mà có tới 3/4 là đảng viên lại họp ở Học viện NAQ.Trong năm qua Hội hỗ trợ trên 4 tỷ đồng cho 800 lần đi thực tế để viết, nghĩa là chỉ có 5 triệu đồng một lượt. Như thế ta đủ rõ chất lượng tác phẩm là như thế nào rồi. Hơn ai hết nhà văn phải có quyền tư do tư tưởng để sáng tạo. Muốn vậy họ phải có tự do về kinh tế, có nguồn thu nhập cá nhân ngoài lương của nhà nước và không mong sống nhờ bằng nhuận bút, vì viết là sự cảm nhận, là giả tưởng và sự hư cấu riêng nhằm giải thích những bức xúc của mình và hiện tượng xã hội, nên không dễ gì mà vượt qua sự kiểm soát của nhà nước toàn trị. Bởi vậy mà trong mấy chục năm qua ta chỉ có loại ecrivasier mà thôi. Tôi cho rằng những hồi ký, ghi chép có giá trị cho những tác phẩm lớn hãy còn nằm trong sổ tay trong ngăn kéo của những mảnh đời bị vùi dập, không đảng viên, không hội viên. Nhưng tiếc thay rất ít gia đinh có thể kế thừa lưu giữ được. Tôi nghĩ những ghi chép của những số phận thuyền nhân phải bỏ nước ra đi, những kẻ bị truy bức trong CCRD, bị xua đi làm bia đỡ đạn trong chiến tranh huynh đệ tương tàn…mới là những tư liệu quý cho những nhà văn đầy trí tuệ trong tương lai, là Leon Tolstoi của VN sau này./.

  9. Đỗ Đình Bổn says:

    Hạnh Đào: “Ông ĐTQ hiện đang là con cá trong cái ao làng ấy. Mong ông kịp nhảy ra trước khi ước mơ của ông thành sự thật.” Hạnh Đào nói vậy e hơi quá.

    Đỗ Trung Quân: “Tôi ước: Lấp đi cái ao làng. Cái ao làng phải thật sự bị lấp để thách thức chính những kẻ quen sống trong ao.” Đỗ Trung Quân nói vậy là dứt khoát rồi. Tức là ông đứng hẳn ra ngoài cái ao rồi. Hết còn là con cá rồi. Vậy là ông đã muốn dẹp luôn cái Hội Nhà văn VN, muốn thách thức những kẻ chưa thấy được bản chất của cái ao đó.

    Ông không thèm đi dự Đại hội đó. Ông lại nói vậy công khai thì còn mạnh mẽ hơn là làm đơn xin ra khỏi Hội. Khi đã muốn đập sập nó đi rồi thì còn mất công làm đơn gì nữa.

  10. Hạnh Đào says:

    Tôi hoan nghênh sự can đảm (phần nào) của ông Đỗ Trung Quân, người “như là” ngoài cuộc/rọ và vẫn cứ là trong cuộc/rọ, nhưng có phần thét mét.
    1. Thiết nghĩ muốn vào 1 hội nào, phải xem hội đó có mục đích, đường lối thích hợp với mình hay không.
    Xem điều lệ của hội nhà văn VN mục đích có nói rõ HNVVN “đứng dưới sự lãnh đạo của Đảng, hoạt động theo đường lối văn hoá văn nghệ của Đảng”; không phải là con đẻ của Đảng thì của ai? Muốn được làm hội viên phải ..viết & nộp đơn.
    Thế mà ông ĐTQ nói cứ như là bị gạt vì quá ngây thơ.
    2. Coi như là ông ĐTQ lỡ “trao duyên lầm tướng cướp” (dù là cái sự lầm khó mà nói trôi được). Ông vẫn có thể “xin ra hội”. E là chán nhưng chưa ngán.
    3. Ông ĐTQ hiện đang là con cá trong cái ao làng ấy. Mong ông kịp nhảy ra trước khi ước mơ của ông thành sự thật.
    Đường vô thì chẳng dễ dàng
    Đường ra càng lắm nguy nan tư bề!
    Tôi rất yêu thơ của ông, song lại thấy tiếc cho ông. Thấy ông cứ như là..bỏ thì không nỡ, ở thì không xong. Giá như ông dám tự do như cậu nhỏ (nhưng không nhỏ) Bùi Chát.

    http://hoinhavanvietnam.vn/Details/tin-van/du-thao-sua-doi-bo-sung-dieu-le-hoi-nha-van-viet-nam-trinh-dai-hoi-viii/32/0/2405.star

  11. […] ĐỖ TRUNG QUÂN – HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM : LẤP ĐI CÁI AO LÀNG Bởi ngoclinhvugia Đỗ Trung Quân – Nhà văn Việt Nam nghĩ về Hội Nhà văn Việt Nam: Lấp đi cái ao … […]

  12. Đỗ Đình Bổn says:

    Theo tin tức, sáng sớm trước giờ khai mạc Đại hội Nhà văn, ông Chủ tịch Hữu Thỉnh cùng các ông quan văn đã tới viếng lăng Hồ Chí Minh. Có lẽ là để cúng bái, xin xăm, cầu tài lộc gì chăng? Hay là để rước phép về cái “ngôi đền lớn của văn học dân tộc” mà tiếp tục ngự thêm một nhiệm kỳ nữa?

    Công an nêu khẩu hiệu “Chỉ biết còn Đảng, còn mình”. Cái khẩu hiệu này cũng quá đúng cho cái Hội này. Ngày nào mà Đảng ngã nhào, cái “ngôi đền lớn của văn học dân tộc” này chắc chắn là đổ ụp theo. Chừng đó thì bao nhiêu vàng mã nhang đèn giả tạo đều thành rác hết. Bao nhiêu văn nô trên dưới chỉ còn nước bịt mặt bằng cái burqa như phụ nữ Taliban thì mới dám bước ra đường.

  13. Trần Hữu Thuận says:

    Nhà thơ Đỗ Trung Quân – hội viên Hội Nhà văn Việt Nam: “Họ có thể bắt tay hoà giải hoà hợp với những nhà văn Mỹ từng tham chiến ở Việt Nam, nhưng việc họ bắt tay hoà giải hoà hợp với những tác phẩm, những nhà văn đích thực của một nền văn học của miền Nam, của Sài Gòn cũ, đồng thời là của đồng bào mình thì sao?”

    Câu hỏi rất xác đáng, thưa nhà thơ. Cảm ơn nhà thơ.

    Và đây cũng là câu hỏi mà những Việt kiều “hòa giải hòa hợp” cần đọc kỹ. Đừng cứ nhắm mắt mà “bưng bô”. Không hay ho gì đâu.

  14. Dang Tran Minh says:

    Nhà văn Hoàng Ngọc-Tuấn đã đặt ra một chuỗi câu hỏi rất đắt. Những tay văn công thuần thành ắt là phải tránh né, không dám trả lời. Những tay “hòa giải hòa hợp” ở hải ngoại ắt là cũng chạy mất dép. Vui thật.

  • talawas - Lời tạm biệt

    Nói lời chia tay sau 9 năm tồn tại, chúng tôi thiết tha hi vọng vào sự ra đời của những mô hình báo chí và truyền thông mới, thực hiện bởi những người được trang bị những khả năng và phương tiện mà chúng tôi đã không thể có, với cùng một nhiệt thành phấn đấu cho một nền báo chí tự do cho Việt Nam... đọc tiếp >>>

  • Phản hồi mới nhất của độc giả