talawas blog

Chuyên mục:

Nguyễn Quang Duy – Huyền thoại và sự thực: Hồ Chí Minh trong Cải cách Ruộng đất

02/09/2010 | 6:00 sáng | Phản hồi đã bị khóa

Tác giả: Nguyễn Quang Duy

Chuyên mục: Chính trị - Xã hội
Thẻ: >

Để tiến hành sửa sai Cải cách Ruộng đất (CCRĐ), Đảng Cộng sản Việt Nam đã triệu tập Hội nghị lần thứ 10 Ban Chấp hành Trung ương Đảng. Trong bài phát biểu khai mạc Hội nghị, Hồ Chí Minh đề nghị phương châm: “phải bảo vệ uy tín của lãnh đạo, của chế độ”. (HCMBNTS, tập 6, trang 334) Theo lời đề nghị của ông, Hội nghị quyết định: ngưng chức Tổng Bí thư của Trường Chinh, khai trừ Hoàng Quốc Việt và Lê Văn Lương khỏi Bộ Chính trị và loại Hồ Viết Thắng ra khỏi Ban Chấp hành Trung ương.

Chi tiết về Hội nghị này vẫn còn trong bí mật. Đây là lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất một Hội nghị Trung ương ĐCS đã không đưa ra được nghị quyết tổng kết. Nguyên Đại sứ tại Trung Quốc, ông Hoàng Văn Hoan cho biết: “Hội nghị Trung ương đáng lẽ ra phải có một nghị quyết tổng kết kinh nghiệm về CCRĐ, nhưng Trường Chinh, vừa là Tổng Bí thư, lại vừa là Trưởng ban CCRĐ, vì tư tưởng chưa thông, nên dự thảo nghị quyết mấy lần đều không đựơc Hội nghị Trung ương chấp thuận.”

Về người chịu trách nhiệm chính, ông Vũ Đình Huỳnh cho biết: “khẳng định người chịu trách nhiệm chính là ông Hồ Chí Minh , chứ không phải là Trường Chinh. Trường Chinh chỉ là con dê tế thần cho ông Hồ”. Vậy mà sau hơn 60 năm, trách nhiệm của Hồ Chí Minh vẫn còn được bao phủ bằng nhiều huyền thoại, che lấp nhiều sự thật khủng khiếp đã xẩy ra trong cuộc CCRĐ tại miền Bắc Việt Nam (1949-56).

Huyền thoại và sự thực “ Của Bác ”

Gần đây người viết đã phát hiện bài “Địa chủ ác ghê trên báo Nhân Dân ra ngày 21 tháng 7 năm 1953 đã được in lại trong tập tài liệu Phát động quần chúng và tăng gia sản xuất của tác giả C. B. cũng do báo Nhân Dân xuất bản năm 1955. C. B. là một trong hằng trăm bút danh của Hồ Chí Minh với hằng trăm bài trên báo Nhân Dân viết trong khỏang thời gian 1952 đến 1956. Bài “Địa chủ ác ghê” lên án bà Cát Hanh Long Nguyễn Thị Năm là địa chủ phản động cường hào ác bá (Xin xem bài “Vai trò của Hồ Chí Minh trong Cải cách Ruộng đất“ hay bài “Bà Cát Hanh Long Nguyễn Thị Năm và ông Hồ Chí Minh” để biết chi tiết).

Một bạn đọc cùng quê Hồ Chí Minh góp ý rằng C. B. là viết tắt của “Của Bác”.

Bài báo “Của Bác” đã được phổ biến rất rộng rãi để lý giải việc xử bắn bà Năm là một việc làm chính đáng. Bài được đăng lại trên báo Cứu Quốc, số 2459 (ngày 2/11/1953) hay trong Nội san Cải cách Ruộng đất. Ông Bùi Tín cho biết bà Năm bị xử bắn vì “các phóng viên báo chí các nhà văn hạ phóng tham gia cải cách đã viết sẵn bài tố cáo, lên án, kết tội bà Năm rồi”. Phóng viên báo chí đây lại chính là “Của Bác” thì làm sao bà Năm tránh khỏi án tử hình.

Thế mà tới đầu thế kỷ thứ 21, nguyên Tổng Biên tập báo Nhân Dân Hoàng Tùng vẫn tiếp tục thêu dệt huyền thoại: “chọn địa chủ Nguyễn Thị Năm để làm trước, là do có người mách cho cố vấn Trung Quốc. Họp Bộ Chính trị Bác nói: ‘Tôi đồng ý người có tội thì phải xử thôi, nhưng tôi cho là không phải đạo nếu phát súng đầu tiên lại nổ vào một người đàn bà, mà người ấy lại cũng giúp đỡ cho cách mạng, người Pháp nói không nên đánh vào đàn bà, dù chỉ là đánh bằng một cành hoa.’ Sau cố vấn Trung Quốc là Lê Quý Ba đề nghị mãi, Bác nói: ‘ Tôi theo đa số, chứ tôi vẫn cứ cho là không phải.’ Và họ cứ thế làm”.

Bài “Địa chủ ác ghê” được đăng trên báo Nhân Dân ngày 21-7-1953. Lúc ấy Hoàng Tùng là phó Tổng Biên tập. Đến năm 1955 khi bài báo được đăng trong tập tài liệu Phát động quần chúng và tăng gia sản xuất thì Hoàng Tùng đã lên Tổng Biên tập. Ông chắc chắn phải biết bài viết “Của Bác” và hậu quả của bài viết này.

Nhà báo Bùi Tín lại cho biết: “Ông Hoàng Quốc Việt kể lại rằng hồi ấy ông chạy về Hà Nội, báo cáo việc hệ trọng này với ông Hồ Chí Minh. Ông Hồ chăm chú nghe rồi phát biểu: ‘Không ổn! Không thể mở đầu chiến dịch bằng cách nổ súng vào một phụ nữ, và lại là một người từng nuôi cán bộ cộng sản và mẹ một chính uỷ trung đoàn Quân đội Nhân dân đang tại chức.’ Ông hẹn sẽ can thiệp, sẽ nói với Trường Chinh về chuyện hệ trọng và cấp bách này“. Hoàng Quốc Việt làm gì không biết chuyện Bộ Chính trị, trong đó có cả Hoàng Quốc Việt và Hồ Chí Minh, đã biểu quyết việc xử bắn bà Nguyễn Thị Năm.

Hồi ký của ông Đoàn Duy Thành, nguyên Phó Thủ tướng CHXHCN Việt Nam, viết rất rõ: “Sau này khi sửa sai CCRĐ xong, tôi được nghe nhiều cán bộ cao cấp nói lại: ‘Khi chuẩn bị bắn Nguyễn Thị Năm, Bác Hồ đã can thiệp và nói đại ý: ‘Chẳng lẽ CCRĐ không tìm được một tên địa chủ, cường hào gian ác là nam giới mà mở đầu đã phải bắn một phụ nữ địa chủ hay sao?’ Nhưng cán bộ thừa hành báo cáo là đã hỏi cố vấn Trung Quốc và được trả lời là: ‘Hổ đực hay hổ cái, đều ăn thịt người cả!’. Thế là đem hành hình Nguyễn Thị Năm!” Rõ ràng huyền thoại này chỉ được thêu dệt sau khi sửa sai và được chính thức phổ biến từ nhiều cán bộ cao cấp.

Ba dẫn chứng trên cho thấy cả một guồng máy tuyên truyền đã không ngừng loan tải huyền thoại “Của Bác” để “bảo vệ uy tín của lãnh đạo”. Hoàng Tùng và Hoàng Quốc Việt xác nhận đây là một câu chuyện do chính ông Hồ dựng lên. Câu chuyện được các cán bộ cộng sản cao cấp như Hoàng Quốc Việt, Hoàng Tùng thêu dệt để trở thành huyền thoại. Huyền thoại lại được những người như Bùi Tín kể lại, nếu không có những bằng chứng cụ thể khó mà phá vỡ được.

Điều đáng nói là huyền thoại do Bùi Tín kể lại đã đề cập đến việc “sẽ nói với Trường Chinh về chuyện hệ trọng và cấp bách này“. Như vậy quả là đúng Trường Chinh đã là con dê được Hồ Chí Minh mang ra tế thần. Nói cách khác Hồ Chí Minh đã trút tất cả trách nhiệm vụ xử bắn bà Năm lên đầu Trường Chinh nhằm chạy tội và duy trì quyền lực.

Cũng do guồng máy tuyên truyền này, càng ngày càng nhiều người biết đến bà Năm. Bà đã trở thành một con người của lịch sử. Một lịch sử bị che đậy đầy huyền thoại dối trá đang cần từng bước đưa ra sự thật.

Cát Hanh Long Nguyễn Thị Năm

Đến nay thông tin về điền chủ Nguyễn Thị Năm còn hết sức giới hạn. Chỉ biết trong thời gian đấu giảm tô để tiến đến CCRĐ, sáu xã huyện Đại Từ, tỉnh Thái Nguyên, đã được chọn làm thí điểm. Người đầu tiên bị mang ra xử bắn là bà Nguyễn Thị Năm. Bà là một đại điền chủ có tới 2,789 mẫu đất thuộc hai xã Đồng Bẩm và Dân Chủ. Bà còn được gọi là bà Cát Hanh Long hay Cát Thanh Long. Khi ĐCS còn hoạt động bí mật, bà che giấu và nuôi dưỡng nhiều lãnh đạo cộng sản như Trường Chinh, Hoàng Quốc Việt, Phạm Văn Đồng, Lê Đức Thọ, Lê Thanh Nghị, Lê Giản… Trong “Tuần lễ vàng” bà đã đóng góp cho Việt Minh 100 lạng vàng.

Theo tin của nhà báo Bùi Tín: “Một số nông dân chất phác ngây thơ, kể rằng bà Năm rất tốt, nhân từ, hay đi chùa, làm việc thiện, có nhiều cán bộ chiến sĩ là con nuôi của bà, bà có công với kháng chiến, nên xếp là địa chủ kháng chiến“. Nói cách khác bà Năm không phải là địa chủ phản động cường hào ác bá như trong bài Địa Chủ Ác Ghê đã viết.

Ông Nguyễn Minh Cần thì cho rằng “Thế mà bà đã bị quy là địa chủ cường hào ác bá, bị đoàn CCRĐ xử án tử hình, Ủy ban Cải cách Ruộng đất Trung ương duyệt y và Bộ Chính trị Đảng Lao độngt Việt Nam cũng chuẩn y! Những người lãnh đạo cộng sản trong BCT và đứng đầu chính phủ đã từng được bà che giấu, nuôi ăn, tặng vàng, nay đang làm Chủ tịch nước, Tổng Bí thư, uỷ viên BCT, Thủ tướng, phó Thủ tướng đã lạnh lùng chuẩn y một cái án tử hình như vậy! Phát súng đầu tiên của CCRĐ nổ vào đầu một người phụ nữ yêu nước đã từng giúp đỡ cho những người cộng sản! Phát súng đó tự nó đã nói lên nhiều điều về các lãnh tụ cộng sản! Nó báo hiệu trước những tai hoạ khôn lường cho toàn dân tộc!”

Qua điện thơ, một bạn đọc từ Việt Nam cho biết: “ Nguyễn Thị Năm, có cửa hàng bán đồ cơ khí (sắt) tại đường Cầu Đất, một phố trung tâm của Hải Phòng . Cửa hàng của bà gọi tên là Cát Thanh Long, bây giờ là số nhà 87 Cầu Đất (cạnh Hiệu sách ” NHÂN DÂN “, nay là hiệu sách quốc doanh). Cửa hàng của bà có mặt ngoài làm bằng đá granito màu huyết dụ đầu tiên ở thành phố Hải Phòng . Con trai cả của bà, tên là Nguyễn Đức Phú, cũng có một cửa hàng nhỏ hơn (tên ĐỨC PHÚ), nằm ở phố Nguyễn Đức Cảnh, đầu ngõ Hàng Gà, đối diện với cầu Caron (nay cầu này không còn nữa) vừa là nhà ở, vừa là nơi sản xuất đồ cơ khí của ông.”

Hai người con trai kế của bà là ông Nguyễn Công và ông Nguyễn Hanh đều theo Việt Minh từ trước 1945. Khi CCRĐ được phát động, ông Nguyễn Công đang làm chính uỷ trung đoàn và ông Nguyễn Hanh là đại đội phó bộ đội thông tin. Bạn đọc nói trên cho biết bà Năm còn có hai người con gái nhỏ.

Cuối tháng 10-1953 được thả và về đến Sài Gòn, ông Đoàn Duy Thành đã được một người tên Nam kể lại rằng bà Năm đã bị xử bắn. Như vậy có thể bà đã bị xử bắn trong khoảng thời gian bài “Của Bác” đăng trên báo Nhân Dân ngày 21-7-1953 đến giữa tháng 10-1953.

Còn việc ông Bùi Tín đề cập đến: “Ông Hoàng Quốc Việt kể lại rằng hồi ấy ông chạy về Hà Nội, báo cáo việc hệ trọng này (xử tử bà Năm) với ông Hồ Chí Minh…” là thiếu chính xác vì mãi đến cuối năm 1954 Hồ Chí Minh mới về lại Hà Nội.

Bà Nguyễn Thị Năm, nạn nhân đầu tiên?

Một sự thực khác là bà Nguyễn Thị Năm không phải là nạn nhân đầu tiên. Có thể vì bà quá nổi tiếng nên là người đầu tiên và duy nhất buộc Bộ Chính trị và Ban Chấp hành Trung ương phải thảo luận và biểu quyết.

Theo ông Hoàng Minh Chính, trong vụ đấu chính trị xảy ra trước đó vào đầu năm tháng 1 và 2-1953 thì “trung bình mỗi xã có từ ba đến 5 người bị đánh chết, họặc vì uất ức phải tự tử, trong số đó có một bộ trưởng chính phủ là ông Đặng Văn Hướng”. Ông Đặng Văn Hướng là thân sinh đại tá Việt Minh Đặng Quốc Việt, một thời vang danh “anh hùng đường số 4”. Ông Nguyễn Minh Cần góp ý với người viết rằng có thể ông Hoàng Minh Chính nhớ không đúng. Theo ông Cần, ông Đặng Văn Hướng đã bị đấu trong thời đấu CCRĐ sau này.

Tháng 11-1953, ngay khi về lại miền Bắc, ông Đoàn Duy Thành đã nghe ”Rất nhiều chuyện đấu tố trong giảm tô, Cải cách Ruộng đất, có nơi như thôn Lan, Kim Can, Thanh Hà mới đấu tố về giảm tô đã đánh chết ngay trong đêm đó 3 người là địa chủ, cường hào (?)”. Ông Thành dùng dấu chấm hỏi trong ngọăc kép (?) để hỏi có phải đúng 3 người này là địa chủ cường hào hay không ? Đây là cách suy nghĩ của người cộng sản. Cho đến nay vẫn còn nhiều gia đình cho là bị oan nghĩa vì họ không phải là phản động cường hào ác bá.

Hiến pháp 1946, cũng được xem là Hiến pháp “Của Bác”, là một Hiến pháp cộng hoà và dân chủ. Theo Hiến pháp 1946 thì mọi công dân đều bình đẳng. Trong khi Hiến pháp này vẫn còn đó thì ông Hồ lại muốn xây dựng một thể chế cộng sản lấy đấu tranh giai cấp làm nền tảng.

Sự thật là trong Hiến pháp này, không phải mọi người đều bình đẳng. Có một điều ngoại lệ là Chủ tịch Hồ Chí Minh vì là lãnh tụ nên theo điều thứ 50: “Chủ tịch nước Việt Nam không phải chịu một trách nhiệm nào, trừ khi phạm tội phản quốc“. Vì thế Hồ Chí Minh đã không phải chịu trách nhiệm dù đã tiêu diệt một giai cấp. Một giai cấp mà theo Hồ Chí Minh ước tính là chiếm “không đầy 5 phần trăm dân số” (Hồ Chí Minh Toàn tập, tập 6 trang 509).

Số nạn nhân của Cải cách Ruộng đất

Không biết Hồ Chí Minh đã lấy từ đâu ra con số tỷ lệ địa chủ 5% dân số. Có điều trong quyển Vấn đề dân cày do Trường Chinh và Võ Nguyên Giáp viết vào năm 1937-1938 thì con số đó nhỏ hơn nhiều. Theo hai ông “Ở Trung kỳ và Bắc kỳ có hạng tiểu địa chủ, chỉ có mươi, mười lăm mẫu ruộng cho cấy rẽ, ngồi không mà hưởng địa tô. Lại có nhiều làng không có địa chủ, chỉ có từ phú nông trở xuống. Trái lại bần cố nông chiếm đa số… Nếu ta tin ở thống kê của ông I-vơ Hăng- ri (Yves Henri) thì ta thấy: ở Bắc kỳ dân số hơn 8 triệu người mà số dân quê có trên một mẫu là 970.379 người, nghĩa là một phần hai mươi trong nhân dân” (VĐDC, trang 24-25)

Con số hoặc tỷ lệ ước tính trong phần trích dẫn bên trên là sai. Nếu con số 970.379 người là đúng, giả sử mỗi gia đình nông dân có sáu người thì đại đa số dân quê đều là tiểu nông. Còn nếu tỷ lệ là đúng thì tỷ lệ dân quê có trên một mẫu ruộng là 5% dân số. Và như thế CCRĐ đã đấu tất cả những người có trên một mẫu ruộng.

Trường Chinh và Võ Nguyên Giáp còn viết rất rõ: “Trong 18 tỉnh (ở Bắc Kỳ ), người ta tính được 12.005 địa chủ sống về cách cho cấy rẽ” (VĐDC, trang 97). Trung bình một gia đình điền chủ là 6 người thì tỷ lệ chưa đến 1% dân số. Vì chiến tranh, nhiều điền chủ đã mất đất hay rời bỏ thôn quê lên thành thị. Nhiều điền chủ biết không thể sống với cộng sản nên di cư vào Nam tìm tự do. Do đó con số điền chủ trong những năm 1955 và 1956 có thể nhỏ hơn nhiều. Như vậy “Giai cấp địa chủ phong kiến không đầy 5 phần trăm dân số” theo ước tính “Của Bác” có thể đã được phóng đại cả chục lần nhiều hơn con số thực.

Có người cho rằng con số 5 % dân số là do cố vấn Trung Quốc dựa trên thực tế cuộc CCRĐ tại Trung Hoa. Điều này có thể không đúng. Ở Trung Hoa, với một mức độ tập trung ruộng đất rất cao nên đa số điền chủ là các đại điền chủ. Vì thế tỷ lệ điền chủ trên dân số ít hơn nhiều. Cuộc cải cách ruộng đất ở Trung Hoa cũng “long trời lở đất” nhưng không thể so với những chuyện đã xảy ra tại miền Bắc Việt Nam. Ngày nay đa số tài liệu về cuộc CCRĐ tại Trung Hoa đều đã được công khai phổ biến.

Ông Hoàng Văn Hoan lại đưa ra những tin tức hoàn toàn khác: “Thủ tướng Chu Ân Lai được biết tin và rất quan tâm về vấn đề sai lầm trong CCRĐ, khi gặp tôi liền hỏi: Việc sai lầm trong CCRĐ có liên quan gì đến các đồng chí cố vấn Trung Quốc hay không? Tôi trả lời: Kinh nghiệm CCRĐ của Trung Quốc là rất tốt. Ủy ban CCRĐ ở Việt Nam phạm sai lầm, như đưa thành phần địa chủ lên quá nhiều, đánh vào thành phần phú nông và trung nông, đánh vào những người chỉ có một ít ruộng đất nhưng nguồn thu nhập chính là những nghề nghiệp khác, đánh vào những địa chủ kháng chiến, địa chủ có công với cách mạng, đặt biệt là đánh tràn lan vào các cơ sở Đảng, thì đó là sai lầm của Ủy ban CCRĐ Việt Nam, chứ không phải là sai lầm của các cố vấn Trung Quốc“. Mặc dù Hoàng Văn Hoan là một người thân Trung Quốc, nhưng ai đúng ai sai chỉ biết được khi nào các tài liệu liên quan đến sự việc được công khai phổ biến.

Ông Hoàng Minh Chính có thể là người đầu tiên đã sử dụng con số 5% để ước tính số nạn nhân của cuộc CCRĐ tại miền Bắc Việt Nam. Theo đó, con số này đã lên đến 500.000 người. Một con số trong một thời gian dài bị cho là phóng đại. Có điều những người không đồng ý với ông thường không cho biết xuất xứ con số hay cũng chỉ dựa trên những huyền thoại hay con số tuyên truyền do cộng sản đưa ra.

Gần đây sách Lịch sử Kinh tế Việt Nam 1945-2000, Tập 2, viết về giai đoạn 1955-1975, xuất bản tại Hà Nội năm 2004 tiết lộ trong cuộc CCRĐ đợt 5 (1955-1956) đã có 172.008 người bị quy là địa chủ hay phú nông. Trong đó có 123.266 người (72%) bị quy sai thành phần.

Chính cương ĐCS đề ra việc “trí, phú, địa, hào đào tận gốc, trốc tận rễ”. Theo đó giai cấp địa chủ là kẻ thù của Đảng, của nhân dân, phải bị tiêu diệt. Vì thế trong CCRĐ địa chủ có thể bị bắn tại chỗ hoặc bị lãnh án tù rồi chết trong nhà tù. Do đó khi bị quy là địa chủ nhiều người đã tự tử vì uất ức hay để tránh những nhục hình.

Cũng theo tập tài liệu này, chỉ riêng đợt 5 CCRĐ, được thực hiện ở 3.563 xã với khoảng 10 triệu dân và tỷ lệ đã được quy định trước là 5 % thuộc thành phần địa chủ. Để vượt chỉ tiêu do “Bác và Đảng” đề ra, các đội cải cách đã đôn tỷ lệ lên đến 5,68%. Như vậy con số nạn nhân đã lên đến 568.000 người. Con số này bao gồm thân nhân, gia đình của những người bị quy là địa chủ. Khi bị quy là thành phần địa chủ họ cũng bị cô lập đối xử phân biệt và bị cướp hết tài sản. Nhiều người chết vì đói, vì bị ức hiếp hay bị hãm hiếp.

Chưa kể bất cứ ai nếu không chấp nhận cuộc đấu chính trị, đấu giảm tô hay đấu CCRĐ đều có thể trở thành nạn nhân của cuộc đấu tiêu diệt giai cấp địa chủ này. Một sự thực khác là cuộc CCRĐ (1949-56) không phải chỉ “đào tận gốc, trốc tận rễ” giai cấp địa chủ, mà “trí, phú và hào” tại nông thôn cũng không thóat khỏi cuộc đấu “long trời lở đất” này. Theo báo cáo của Bộ Chính trị tháng 10 năm 1956 thì chỉ riêng tổng số đảng viên bị “xử trí” đã lên tới 84.000 người.

Cũng cần nói, trước đó trong cuộc đấu chính trị và đấu giảm tô, số nạn nhân đã lên đến hằng vạn người. Như thế con số người bị giết trong CCRĐ và chỉnh huấn có thể lên đến vài trăm ngàn người không phải là con số đựơc phóng đại. Với Hồ Chí Minh và ĐCSVN đây là một thành quả vĩ đại vì đã tiêu diệt được giai cấp địa chủ. Nhưng sự thực đây lại là cuộc diệt chủng khủng khiếp chưa từng xảy ra trong lịch sử Việt Nam.

Hồ Chí Minh khóc trong sửa sai?

Về việc ông Hồ đã khóc khi đọc quyết định sửa sai và xin đồng bào tha lỗi, ông Nguyễn Minh Cần cho biết như sau “Ngày 29-10-1956 – mít tinh lớn tại Nhà Hát Nhân dân Hà Nội, uỷ viên BCT đại tướng Võ Nguyên Giáp thay mặt Chủ tịch Hồ Chí Minh và TW ĐLĐVN chính thức công nhận những sai lầm nghiêm trọng trong CCRĐ. Nhân đây, xin nói rõ: một vài người viết không đúng là cuộc mít tinh tổ chức tại sân vận động Hàng Đẫy và ông Hồ đã đến dự và khóc trước dân chúng. Hà Nội được giao cho việc tổ chức mít tinh nên tôi biết rõ. Hồi đó, chúng tôi được giải thích: ‘Bác đến không tiện’, nhưng chúng tôi đều hiểu là ông Hồ muốn đưa ông Giáp ra ‘chịu trận’ thay mình, nên không hề có việc ông Hồ khóc trước dân chúng.”

Tài liệu của Cục Lưu trữ Quốc gia Nga về CCRĐ

Gần đây có hai bức thư của Hồ Chí Minh gởi Stalin, xin được xem xét và cấp chỉ dẫn cho Chương trình Cải cách Ruộng đất của Đảng Lao động Việt Nam, được phát hiện lưu trữ tại Cục Lưu trữ Quốc gia Nga.

Bức thư thứ nhất

Đồng chí Stalin kính mến:

Tôi đã bắt đầu soạn thảo đề án cải cách ruộng đất của Đảng Lao động Việt Nam, và sẽ giới thiệu với đồng chí trong thời gian tới.
Tôi gửi tới đồng chí một số yêu cầu, và hi vọng sẽ nhận được chỉ thị của đồng chí về những vấn đề này.

….

Hồ Chí Minh

30-10-1952

Bức thư thứ hai

Đồng chí Stalin kính mến:
Xin gửi đồng chí chương trình cải cách ruộng đất của Đảng Lao động Việt Nam. Chương trình hành động được lập bởi chính tôi dưới sự giúp đỡ của đồng chí Lưu Shao Shi, Văn Sha San.

Đề nghị đồng chí xem xét và cho chỉ dẫn.

Gửi lời chào cộng sản.

Hồ Chí Minh

31-10-1952

Đối chiếu với Hồ Chí Minh biên niên tiểu sử thì trong tháng 9 và 10 năm 1952 ông Hồ đang ở trong nước. Nhưng theo hồi ký của Vu Hoá Thẩm thì hạ tuần 9-1952, Hồ Chí Minh đã bí mật sang Trung Quốc, sau đó sang Liên Sô dự Đại hội Đại biểu Toàn quốc lần thứ 19 của Đảng Cộng sản Liên Sô. Chuyến đi còn để báo cáo và xin phép Liên Sô và Trung Quốc chấp nhận Chương trình Cải cách Ruộng đất của Đảng Lao động Việt Nam. Chương trình này do chính ông Hồ và hai đồng chí Trung Quốc Lưu Shao Shi và Văn Sha San đồng soạn.

Cả hai bức thư đều viết bằng tiếng Nga. Trong bức thư thứ nhất Hồ Chí Minh viết tên mình bằng tiếng Nga và ký tên bằng tiếng Trung Hoa. Trong bức thư thứ hai ông viết tên mình bằng tiếng Nga và ký tên bằng tiếng Việt. Ông Nguyễn Minh Cần cho biết nét chữ Nga trong hai bức thơ là nét chữ của một phụ nữ.

Chương trình CCRĐ “Của Bác” chắc vẫn còn được lưu trữ trong Cục Lưu trữ Quốc gia Nga và một ngày sẽ được phát hiện. Biết đâu con số 5% dân số là thành phần địa chủ đã được đề xướng từ Chương trình CCRĐ “Của Bác”.

Một xã hội chỉ biết sợ và biết thù

Linh mục Lê Đức Trong tham dự họp đấu địa chủ đã kể lại: “Vào phòng họp, đội dõng dạc tuyên bố: ‘Bà con nông dân đề cao cảnh giác, vì địch nó ngồi ở đằng sau ta… Người ngồi sau run sợ ! Một lúc nữa, đội lại nói: ‘Bà con cảnh giác, địch nó ngồi ngay trước mặt ta’. Ngồi trước ngồi sau đều là địch cả. Không còn biết chọn chỗ nào nên ngồi! Sợ sệt và sợ sệt…!” Sau ba đợt đấu: đấu chính trị, đấu giảm tô vầ đấu cải cách ruộng đất, miền Bắc phủ một màu tang trắng. Sự kinh hoàng sợ hãi của cái chết bao trùm khắp nơi. Cuộc sửa sai gia tăng sự sợ hãi vì người tham gia cải cách nay sợ bị trả thù. Một xã hội chỉ biết sợ và biết thù là căn bản để ĐCS dựa vào đó xây dựng một nền chuyên chính vô sản, một thể chế công an trị còn tồn tại đến ngày nay.

Cũng cần nói CCRĐ đã phá tan nền tảng văn hoá nhân bản của dân tộc, phá tan phong tục cổ truyền và nếp sống làng thôn Việt Nam, để từ đó ĐCS dễ dàng áp đặt tư tưởng Nga Sô-viết và Trung Quốc của Mao vào cuộc sống của mọi tầng lớp dân chúng tại miền Bắc Việt Nam.

Cuối đời Hồ Chí Minh

Câu chuyện bà Năm bị xử bắn do cố vấn Trung Quốc và do Trường Chinh quyết định chỉ là một trong rất nhiều huyền thoại do chính ông Hồ dựng nên. Huyền thoại có thể dối gạt dân chúng. Nhưng sự thực mới có thể thuyết phục được nội bộ giới cầm quyền cộng sản Việt Nam đương thời. Nhiều bằng chứng cho thấy sau sửa sai, uy tín và quyền lực của Hồ Chí Minh đã mất dần và sau đó lọt vào tay Lê Duẩn và Lê Đức Thọ.

Nghiên cứu về lịch sử cận đại Việt Nam mà thiếu tìm hiểu cặn kẽ vai trò của Hồ Chí Minh là một thiếu sót lớn. Thế nhưng tài liệu về Hồ Chí Minh lại thiếu, không có, hay lại đầy huyền thoại tuyên truyền dối trá. Bài viết trước người viết đã cho thấy việc ông Hồ ra lệnh bắn bà Năm nhằm xây dựng quyền lực cho ông và cho ĐCS Việt Nam (xin xem bài Vai Trò của Hồ Chí Minh trong Cải cách Ruộng đất hay bài Bà Cát Hanh Long Nguyễn Thị Năm và ông Hồ chí Minh để biết chi tiết). Bài viết này làm rõ thêm việc Hồ Chí Minh tạo ra những những huyền thoại chỉ để “bảo vệ uy tín của lãnh đạo, của chế độ”, trong khi CCRĐ đã giết hàng trăm ngàn dân vô tội.

Không riêng gì trong CCRĐ, cuộc đời Hồ Chí Minh đã gắn liền với đam mê quyền lực. Ngày 2/9/1945 là ngày mà ông Hồ đạt được tột đỉnh quyền lực, được đa số dân Việt ủng hộ. Ngày 2/9/1969 Hồ Chí Minh trút hơi thở cuối cùng, một trùng hợp ngẫu nhiên hay một hành động kết liễu một đời người? Càng ngày càng nhiều chỉ dấu cho thấy vào cuối đời Hồ Chí Minh trong tay không còn chút quyền lực hay chỉ là một người tù trong một nhà tù do chính ông dựng lên.

Hiểu rõ sự thực cuộc đời của Hồ Chí Minh chẳng những giúp chúng ta hiểu thêm về con người thật của ông mà còn giúp chúng ta viết lại một lịch sử cận đại Việt Nam. Một lịch sử đầy huyền thoại tuyên truyền dối trá chỉ nhằm để “bảo vệ uy tín của lãnh đạo, của chế độ”.

31/8/2010, Melbourne, Úc Đại Lợi

© 2010 Nguyễn Quang Duy

© 2010 talawas

Tài liệu tham khảo

Đoàn Duy Thành, Làm người là khó, làm người xã hội chủ nghĩa khó hơn

Hoàng Tùng, Những kỷ niệm về Bác Hồ

Hoàng Văn Chí, Từ thực dân đến cộng sản, Bản dịch của Mạc Định, Nhà xuất bản Chân Trời Mới, Sài Gòn, 1964

Hoàng Văn Hoan, Giọt nước trong biển cả, talawas

Hồ Chí Minh biên niên tiểu sử, Viện Nghiên cứu chủ nghĩa Mác Lê Nin và Tư tưởng Hồ Chí Minh, Nhà xuất bản Chính trị Quốc gia, Hà Nội, 1995

Hồ Chí Minh Toàn tập, Viện Mác Lê Nin, Nhà xuất bản Sự Thật, Hà Nội, 1989

Thanh Cần, Tội ác bóc lột địa tô của giai cấp địa chủ, Nhà xuất bản Sự Thật, 1955

Thành Tín, Mặt thật

Trường Chinh và Võ Nguyên Giáp: Vấn đề dân cày, Xuất bản lần thứ hai, nhà xuất bản Sự Thật, Hà Nội.

Phao Lồ Lê Đắc Trọng, Chứng từ của một giám mục: Những câu chuyện về một thời, Diễn Đàn Giáo Dân tái bản lần thứ nhất tại Hoa Kỳ.

Nguyễn Văn Trấn, Viết cho Mẹ và Quốc hội, Văn Nghệ California, USA, 1997

Nguyễn Minh Cần, Xin đừng quên tội ác!… Nửa thế kỷ trước,

Nguyễn Quang Duy (2005), Hiến pháp đúng mực sẽ giúp người dân làm chủ, Đài phát thanh BBC

Nguyễn Quang Duy (2007), “Vai trò của Hồ Chí Minh trong Cải cách Ruộng đất”, talawas

Nguyễn Quang Duy (2010),”Cát Hanh Long Nguyễn Thị Năm và ông Hồ Chí Minh”, danluan

Võ Xuân Minh (2005), 172.000 nạn nhân trong “Cải cách Ruộng đất”

Vu Hoá Thẩm (Dương Danh Di dịch), Đồng Chí Vi Quốc Thanh trong viện trợ Việt Nam đấu tranh chống Pháp,

Vũ Thư Hiên, Đêm giữa ban ngày

Hai bức thư của Hồ Chí Minh gởi Stalin:

http://www.rusarchives.ru/pik/events/vietnam1/lett.jpg

http://www.rusarchives.ru/pik/events/vietnam1/lett_1_st.jpg

http://www.rusarchives.ru/pik/events/vietnam1/lett_2.jpg

http://www.rusarchives.ru/evants/exhibitions/vietnam1/22.shtml

(Xem phản hồi cho bài viết này tại đây.)

Phản hồi

Không có phản hồi (bài “Nguyễn Quang Duy – Huyền thoại và sự thực: Hồ Chí Minh trong Cải cách Ruộng đất”)

Comments are closed.

  • talawas - Lời tạm biệt

    Nói lời chia tay sau 9 năm tồn tại, chúng tôi thiết tha hi vọng vào sự ra đời của những mô hình báo chí và truyền thông mới, thực hiện bởi những người được trang bị những khả năng và phương tiện mà chúng tôi đã không thể có, với cùng một nhiệt thành phấn đấu cho một nền báo chí tự do cho Việt Nam... đọc tiếp >>>

  • Phản hồi mới nhất của độc giả