talawas blog

Chuyên mục:

Barbara — Hãy nói, khi nào em trở lại

03/11/2010 | 2:50 sáng | Comments Off on Barbara — Hãy nói, khi nào em trở lại

Tác giả: Trần Vũ

Chuyên mục: 9 năm talawas, Sáng tác

Trần Vũ dịch
(Bản dịch chia tay talawas)

Đã bao nhiêu ngày, đã bao nhiêu đêm
Đã bao nhiêu thời gian kể từ ngày em lại đi
Em đã nói: “Lần này là chuyến cuối.”
Để trái tim chúng ta nát tan, đó là chuyến tàu đắm cuối cùng.
“Đến mùa Xuân, anh sẽ thấy em trở lại
Mùa xuân sẽ đẹp để nói chuyện tình yêu
Mình sẽ cùng đi ngắm những khu vườn rợp đầy hoa mới
Và cùng đi bộ trong những con đường hẹp của Paris.”

Nói, khi nào em trở lại
Nói, em phải biết
Tất cả thời gian lướt qua
Sẽ khó thể bắt kịp
Tất cả thời gian đã mất
Sẽ không thể tìm lại

Mùa Xuân đã trốn mất từ lâu
Những chiếc lá chết khô, những khúc cây rực lửa
Nhìn Paris tuyệt đẹp vào cuối Thu
Đột nhiên anh thấy uể oải, anh mơ mộng, anh rùng mình
Anh lao đao, anh nghiêng ngả, và như một điệu hát nhàm tai
Anh đi, anh đến, anh quẹo, anh xoay, anh lê lết
Hình ảnh em ám anh, anh thì thầm với em
Anh đau vì tình, anh đau vì em.

Anh còn yêu em làm gì, anh yêu em mãi làm gì
Anh yêu một mình em làm gì, anh yêu em bằng tất cả tình yêu để làm gì
Nếu em không hiểu là em cần trở lại
Anh sẽ biến câu chuyện của mình thành những kỷ niệm đẹp nhất
Anh sẽ lại lên đường, thế giới làm anh chói lòa
Anh sẽ đi sưởi ấm bên một mặt trời khác
Anh không thuộc loại người chết vì buồn bã
Anh không mang phẩm chất của những kỵ sĩ cổ xưa

Nói, khi nào em trở lạỉ
Nói, em phải biết
Tất cả thời gian lướt qua
Sẽ khó thể bắt kịp
Tất cả thời gian đã mất
Sẽ không thể tìm lại

Bản tiếng Việt © 2010 Trần Vũ
Bản tiếng Việt © 2010 talawas

Dis, quand reviendras-tu?

Voilà combien de jours, voilà combien de nuits,
Voilà combien de temps que tu es reparti
Tu m’as dit: “Cette fois, c’est le dernier voyage.”
Pour nos coeurs déchirés, c’est le dernier naufrage
“Au Printemps, tu verras, je serai de retour
Le Printemps, c’est joli pour se parler d’amour
Nous irons voir ensemble les jardins refleuris
Et déambulerons dans les rues de Paris!”

Dis, quand reviendras-tu?
Dis, au moins le sais-tu
Que tout le temps qui passe
Ne se rattrape guère…
Que tout le temps perdu
Ne se rattrape plus.

Le Printemps s’est enfui depuis longtemps déjà
Craquent les feuilles mortes, brûlent les feux de bois
À voir Paris si beau en cette fin d’Automne
Soudain je m’alanguis, je rêve, je frissonne
Je tangue, je chavire, et comme la rengaine
Je vais, je viens, je vire, je me tourne, je me traîne
Ton image me hante, je te parle tout bas
Et j’ai le mal d’amour, et j’ai le mal de toi.

J’ai beau t’aimer encore, j’ai beau t’aimer toujours
J’ai beau n’aimer que toi, j’ai beau t’aimer d’amour
Si tu ne comprends pas qu’il te faut revenir
Je ferai de nous deux mes plus beaux souvenirs
Je reprendrai la route, le monde m’émerveille
J’irai me réchauffer à un autre soleil
Je ne suis pas de ceux qui meurent de chagrin
Je n’ai pas la vertu des femmes de marins
[au masculin: … des chevaliers anciens]

Dis, quand reviendras-tu?
Dis, au moins le sais-tu
Que tout le temps qui passe
Ne se rattrape guère…
Que tout le temps perdu
Ne se rattrape plus!

Barbara, 1965

Phản hồi

Không có phản hồi (bài “Barbara — Hãy nói, khi nào em trở lại”)

Comments are closed.

  • talawas - Lời tạm biệt

    Nói lời chia tay sau 9 năm tồn tại, chúng tôi thiết tha hi vọng vào sự ra đời của những mô hình báo chí và truyền thông mới, thực hiện bởi những người được trang bị những khả năng và phương tiện mà chúng tôi đã không thể có, với cùng một nhiệt thành phấn đấu cho một nền báo chí tự do cho Việt Nam... đọc tiếp >>>

  • Phản hồi mới nhất của độc giả