talawas blog

Chuyên mục:

Hai truyện cũ

29/05/2009 | 2:02 sáng | Phản hồi đã bị khóa

Tác giả: Như Huy

Chuyên mục: Sáng tác
Thẻ:

1-ĐỜI-ĐỜI-KHÔNG-ĐỔI

Đó là một ngôi làng nhỏ nằm xa thị tứ. Nhìn bề ngoài, ngôi làng ấy chả khác gì bao ngôi làng khác, cũng nằm xa thị tứ, trên cái quả đất bé nhỏ và khốn khổ này của chúng ta.

Song riêng ở đây, có một điều vô cùng kỳ lạ mà không ngôi làng nào khác trên thế giới có được. Đó là: toàn bộ dân làng này, với mấy trăm nhân khẩu, trong đó có đủ mọi thành phần ngành nghề và chức vụ — trưởng làng, thầy bói, mõ, các cậu bé và cô bé, lính tẩy, thầy đồ gàn, phiên dịch, chánh tổng, lý trưởng, kẻ điên, thầy thuốc, chủ quán nước, chủ cửa hàng nông cụ, chủ cửa hàng bán poster nhập ngoại, v.v. — tất cả họ, do một lời nguyền khủng khiếp từ xa xưa, suốt bao thế kỷ nay, không một ai chết cả

Vào đúng ngày trăng lu nhất của tháng cuối cùng của năm cuối cùng của một chu giáp (60 năm), toàn bộ già trẻ lớn bé của làng, sau khi tắm rửa sạch sẽ bằng nước thơm, sẽ tự động tụ tập lại tại sân đình để tham dự vào một cuộc lễ gọi là : “Tàm Khai.”

Trong cuộc lễ đó, ngay sau khi nghe tiếng trống báo hiệu, cả mấy trăm dân làng, chìm trong vòm trời âm u của đêm trăng lu, bắt đầu lên một cơn quằn quại lạ lùng. Người người loạng choạng, bám víu vào nhau, có kẻ lại dựa vào các vách tường rêu, có kẻ lại chui xuống dưới gầm bệ thờ trong đình làng hay thậm chí ngã xuống giếng làng.

Thế rồi đúng vào lúc một đám mây lớn nhất lừ lừ trôi qua che phủ vầng trăng đã lu nhoè đến độ gần như lẫn vào vòm khuya đen, toàn bộ mấy trăm con dân của làng cùng rên lên một tiếng thật dài, và đồng thời tự dùng chính ngón móng bàn tay mình bóc gỡ lớp da bên ngoài cơ thể trong một tiến trình lột xác kỳ quái.

Tiến trình này diễn ra khoảng 30 phút. Trong suốt tiến trình đó, từ giây phút khởi đầu khi mỗi người dùng ngón tay tự thọc vào khoé miệng để móc lột quặt lớp da đầu và mặt ra, cho tới lúc cái xác cũ được gỡ hoàn toàn khỏi cơ thể và rớt xuống thành một đống bầy nhầy bên chân họ, cả mâý trăm nhân khẩu của làng đều không ngớt rên than, tạo nên một khung cảnh kỳ quái với những âm thanh và tiếng động rì rầm khủng khiếp.

Ngay khi quá trình lột xác kết thúc, tất cả mấy trăm cái xác cũ ấy đều được hoả thiêu lập tức và toàn bộ dân làng, nay đã trở lại mới tinh, đều tự động rủ nhau ai về nhà nấy như chưa hề có chuyện gì xẩy ra hết.

Cứ thế, biết bao năm trôi qua, bao thế kỷ trôi qua, bao thiên niên kỷ trôi qua, toàn bộ mấy trăm con dân của ngôi làng nhỏ nằm xa thị tứ đó đã chỉ luôn sống với đúng một kiểu khuôn mặt, một kiểu giọng nói, một kiểu tư duy, một kiểu hành vi, một kiểu tốt bụng và ngốc…

Đời-Đời-Không-Đổi

2-DỊ BẢN CỦA KI-TÔ

Đó là một con người già yếu và bệnh tật. Cả thân hình hắn chảy nhão, tay chân khẳng khiu phủ đầy những mảng da đồi mồi cùng chiếc bụng ỏng càng nhấn thêm vẻ nghịch dị cho cơ thể. Ấy là chưa kể, hắn bị điếc và một chân phải bị teo ngay từ bẩm sinh. Với hắn, ăn uống là cả một cực hình bởi các cơ miệng đã thoái hoá đến mức trí não hắn không thể điều khiển nổi việc làm sao mà, trước tiên là đưa cơm vào miệng để không rơi, sau đó là nhai, và rồi nếu có thể, nuốt. Thế nên, chỗ hắn ngồi ăn luôn gợi lại cảm giác của một bãi rác rưởi nhầy nhụa những cơm rơi vãi, nước miếng và nếu kể luôn khuôn mặt hắn lúc ấy, nhễ nhại mồ hôi, giàn giụa nước mắt vì phải cố gắng cao độ, ta sẽ có hình ảnh của một-tận-cùng-thống-khổ.

Song, nếu nhìn kỹ, ta sẽ thấy, bất chấp thân hình như miếng giẻ rách già nua, điếc và thọt, đôi vai của hắn, càng theo tuổi tác già nua đi, càng trở nên tuyệt đẹp. Hai cánh vai vếch lên hai phía như đôi ngà voi, khoẻ mạnh, cân đối, còn chiều ngang của chúng thì bè ra và phẳng phiu giống đôi phản lim chắc nịch.

Chuyện này không có gì mâu thuẫn. Bởi đơn giản, hắn chính là một kẻ được sinh ra với định mệnh trở nên một Ki-Tô. Song vì hèn yếu, vô minh, sợ hãi, không đủ phẫn nộ và yêu-thương, cả cuộc đời hắn cho đến giờ đây chỉ là những cuộc đấu tranh không dứt với bản thân nhằm trốn tránh việc coi-chính-mình-là-người-ấy. Và nói một cách khách quan, hắn đã thành công. Lý do hiển nhiên ở đây là; để chứng minh việc không-phải-là-người-ấy sẽ luôn chỉ cần một thao tác giản đơn: nuốt nghẹn và chôn chặt bất kỳ một nỗi phẫn nộ hay yêu-thương nào, mỗi khi chúng khởi dậy và có nguy cơ ném hắn vào một môi trường nguy hiểm, nơi thậm chí bất kỳ đứa-trẻ-ranh nào cũng có thể phỉ nhổ, chế giễu, nhạo báng, quất roi hay tết vương miện thép gai đội lên đầu hắn.

Nhìn từ góc độ này, để chứng minh cho việc không-phải-là-người-ấy chắc chắn dễ dàng hơn chứng minh việc chính-là-người-ấy, bởi với việc chứng minh đầu, đó đơn giản chỉ là một nỗ lực để không-làm-gì-hết, và việc thuyết phục bản thân để không-làm-gì-hết hẳn sẽ dễ hơn việc thuyết phục ngươì khác (việc mà hắn bắt buộc phải làm khi chứng minh chính-là-người-ấy) thông qua các nỗ lực cụ thể, hướng văn cảnh, và bất chấp mọi hạn chế của bản thân, nhằm mục đích gắng-gượng-chạm-vào-hiện-thực. Những nỗ lực mà chắc chắn sẽ làm hắn trở nên một kẻ điên rồ.

Thế nhưng, điều éo le cho hắn chính là thời gian. Bởi bất chấp việc hắn đang chứng minh là-người-ấy hay không-là-người-ấy, thời gian vẫn trôi, thao-thiết và tàn-nhẫn

Và cho đến giờ đây, nỗi đau khổ lớn lao nhất của hắn, của lão-già-bệnh-hoạn-và-tàn-tật đó, chính là việc, trong nỗi cô đơn cùng tận, hắn kinh hãi nhận ra rằng, đôi vai ấy của hắn, đôi-vai-sinh-ra-để-mang-Thánh-Giá, bắt đầu từ ngày hắn ra đời, cho tới ngày hắn chết trong già nua, bệnh tật, hèn yếu và cô đơn, (đã) sẽ

Mãi-Mãi-Vô-Chủ.

[cả hai truyện từng đăng tienve.org, bản đăng lại ở đây là bản có sửa chữa]

Phản hồi

Không có phản hồi (bài “Hai truyện cũ”)

Comments are closed.

  • talawas - Lời tạm biệt

    Nói lời chia tay sau 9 năm tồn tại, chúng tôi thiết tha hi vọng vào sự ra đời của những mô hình báo chí và truyền thông mới, thực hiện bởi những người được trang bị những khả năng và phương tiện mà chúng tôi đã không thể có, với cùng một nhiệt thành phấn đấu cho một nền báo chí tự do cho Việt Nam... đọc tiếp >>>

  • Phản hồi mới nhất của độc giả