talawas blog

Chuyên mục:

Vụ Luật sư Lê Công Định và đòi hỏi một Hiến pháp Dân chủ cho Việt Nam

27/06/2009 | 1:00 sáng | 3 phản hồi

Tác giả: Nguyễn Quang Duy

Chuyên mục: Chính trị - Xã hội, Pháp luật
Thẻ: >

Trong các chứng cớ thu được từ tư gia và máy tính của Luật sư Lê Công Định có bản Tân Hiến pháp do ông cùng soạn thảo. Tin này được các báo trong nước đồng loạt đăng.

Mặc dầu bản Dự thảo Hiến pháp này không được phổ biến, báo Công an Nhân dân đã dành liên tiếp hai số (ngày 18/6 và 20/6/2009) để công kích và kết án việc làm của ông.[1] Kết án kiểu này trước hết lộ rõ tính độc tài đảng trị cuả Đảng Cộng sản Việt Nam.

Ở các xã hội dân chủ, mọi người đều có quyền góp ý cho Hiến pháp hiện hành và quyền vận động cho một Hiến pháp mới. Khi có nhu cầu, chính quyền còn có trách nhiệm đứng ra tổ chức Hội nghị bàn về Hiến pháp, như Hội nghị Lập hiến bàn về thể chế cộng hoà tại Úc trước đây.

Mặc dù bị kết án tuyên truyền chống đối Đảng và nhà nước cộng sản, các công trình trí tuệ của Luật sư Lê Công Định đã đang và sẽ tiếp tục đóng góp vào công cuộc xây dựng một Việt Nam mới hiến định, dân chủ và pháp trị. Việc ông soạn bản Dự thảo Hiến pháp nói lên nhu cầu phải thay đổi Hiến pháp càng ngày càng trở nên cấp thiết.

Đòi hỏi một Hiến pháp Dân chủ

Không riêng Luật sư Lê Công Định, trong nước cũng có nhiều quan tâm về một Hiến pháp Dân chủ cho Việt Nam, xin đơn cử vài thí dụ:

  1. Phó giáo sư, tiến sĩ Phạm Duy Nghĩa, Đại học Hà Nội, tiếc rằng từ 1946, dân tộc ta đã không có cơ hội đi xa hơn trong chủ nghĩa lập hiến. Bản hiến văn 1946 không có giá trị về pháp lý, chưa từng được sửa theo cách thức mà nó đề nghị và nó đã bị thay thế bởi những tuyên bố chính trị khác (Hiến pháp 1959, 1980, 1992 và 2001). Đó là một món nợ lịch sử cần phải trả.[2]
  2. Tiến sĩ Nguyễn Đình Lộc, nguyên Bộ trưởng Tư pháp, trưởng Tiểu ban Biên tập Hiến pháp 1992, thành viên của Ban Thư ký soạn thảo Hiến pháp 1980, đã có những trăn trở về một truyền thống Hiến pháp chưa được kiến tạo ở Việt Nam. Khi cần thông qua luật Cải cách Ruộng đất, Đảng Cộng sản đã biến Quốc hội Lập hiến 1946 một thành một Quốc hội Lập pháp. Rồi cũng Quốc hội này lại trở thành Quốc hội Lập hiến khi thông qua Hiến pháp 1959. Ông còn cho biết vào năm 1959 rất ít người thạo Nga văn và hiểu về hệ thống chính trị Liên Sô, nên Hiến pháp 1959 phải dựa trên bản dịch tiếng Tàu với khá nhiều lỗi về văn phạm và ý nghĩa từ việc chuyển ngữ. Các lỗi này được tiếp tục in lại trong các ấn bản sau 1980, 1992 và 2001. Hệ thống pháp quyền Việt Nam lại xây dựng dựa trên các lỗi này. [3]
  3. Luật sư Trần Lâm và Tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang đã viết: “Đề cập đến sửa đổi Hiến pháp tưởng chừng là điều cấm kỵ, thậm chí có thể bị coi là phạm pháp, nhưng nay đã được các cơ quan Nhà nước, những người có trách nhiệm ở tầng cao nói đến, quần chúng băn khoăn, bức xúc… Đây đó, có người còn quy kết mọi khó khăn trắc trở của đất nước hiện nay đều bắt nguồn từ những bất cập của Hiến pháp hiện hành”.[4] Từ đó hai ông đã vạch rõ yêu cầu thành lập một cơ quan lập hiến để sửa đổi để sọan ra một Hiến pháp mới cho Việt Nam.

Quyền lập hiến luôn luôn phải được đặt cao hơn quyền lập pháp. Để tránh việc lạm quyền, Quốc hội Lập hiến được bầu ra với chức năng duy nhất là sọan ra một Hiến pháp rồi giải tán. Hiến pháp quy định rõ ràng quyền và trách nhiệm của Quốc hội Lập pháp. Quốc hội Việt Nam xem ra luôn nắm giữ cả hai quyền.

Chính danh trong thể chế pháp trị

Nhưng trên thực tế Quốc hội Vịệt Nam chỉ lập ra cho có hình thức, mọi việc đều đã được Đảng Cộng sản thu xếp từ trước.

Theo điều 4 Hiến pháp: “Đảng Cộng sản Việt Nam… là lực lượng lãnh đạo nhà nước và xã hội” và điều 6 quy định: “Quốc hội, Hội đồng Nhân dân và các cơ quan khác của Nhà nước đều được tổ chức và hoạt động theo nguyên tắc tập trung dân chủ” Hai điều này bao hàm tính toàn trị của Đảng Cộng sản Việt Nam. Hiến pháp chỉ soạn ra cho có hình thức nhằm trang điểm cho thể chế đảng trị.

Về việc này, trên diễn đàn BBC ngày 04/7/2006, luật sư Lê Công Định đã có bài “Bàn về ‘Chính danh’ trong thể chế pháp trị“. Trong bài này ông nói rõ: “Việc điều hành hệ thống quản lý nhà nước với cơ chế thông qua những quyết sách quan trọng và bầu chọn nguyên thủ quốc gia, mà trên thực tế do một đảng chính trị quyết định, dù là đảng cầm quyền, một lần nữa cho thấy Đảng, chứ không phải nhà nước, đang cai trị quốc gia. Thể chế chính trị như vậy, trong ngành chính trị học, được định danh là “đảng trị”, chứ không phải “pháp trị”.

Ông nhận xét: “người dân vẫn không tâm phục và nhìn nhận những chức phận kiểu như vậy.

Về một thể chế pháp trị ông đã viết “sự ‘chính danh’ gắn liền với tính hợp hiến, nghĩa là việc bầu cử nguyên thủ quốc gia để quốc dân ‘chọn mặt gửi vàngphải được minh định trong Hiến pháp, chứ không từ bất kỳ văn kiện chính trị nào khác.” Và đề nghị “phải chuyển từ thể chế đảng trị sang pháp trị để đạt được ‘ngôn thuận’ trong nhân dân“.

Xưa như nay

Trước đây ông Nguyễn Hữu Đang, nguyên Trưởng Ban tổ chức Lễ Tuyên ngôn Độc lập 2/9/1945 và trong Ủy ban dự thảo Tổng Tuyển cử Quốc hội Lập hiến 1946, cũng nhận tội rồi bị kết án tù chỉ vì trên Nhân văn số 4, ra ngày 5.11.1956, đã góp ý xây dựng Hiến pháp 1946 và “tình trạng thiếu một nền pháp trị hẳn hoi” tại miền Bắc Việt Nam.[5]

Năm mươi năm đã qua, ngày nay, luật sư Lê Công Định, cũng chỉ vì những hoạt động ôn hòa và bất bạo động, lại bị cáo buộc vi phạm các điều 79 và 88 của bộ luật hình sự. Các điều luật trên xuất phát từ các cương lĩnh của Đảng Cộng sản Việt Nam. Vụ án Lê Công Định sẽ là một dấu hiệu gởi ra toàn thế giới rằng Đảng Cộng sản Việt Nam vẫn tiếp tục lội ngược dòng tiến hóa nhân loại và kéo lùi dân tộc Việt Nam.

Hiến pháp Dân chủ là gì?

Một cách vắn tắt, Hiến pháp Dân chủ là:

  1. nền tảng để xây dựng một chính phủ dân chủ, hiến định và pháp trị;
  2. bộ luật tối cao quy định các quyền và nghĩa vụ của người công dân;
  3. quy định các nguyên tắc xây dựng quyền lực cho chính phủ, các giới hạn của chính phủ và đề ra các thủ tục hoạt động cơ bản cho chính phủ;
  4. là nền tảng xây dựng các chính sách văn hoá, xã hội, giáo dục, chính trị, kinh tế…, các quyết định pháp lý, các đạo luật quốc gia; và
  5. đề ra các phương cách bổ sung hay sửa đổi khi cần thiết.

Trong một quốc gia, mọi công dân đều bị chi phối, cũng như đều có bổn phận tôn trọng và tuân theo hiến pháp, các đạo luật, các quyết định hợp hiến. Như vậy, Hiến pháp Dân chủ cần sự tham gia của mọi tầng lớp xã hội.

Riêng trường hợp Việt Nam, người Việt hải ngoại cũng là một thành phần dân tộc và như thế ít nhiều cũng bị chi phối bởi Hiến pháp và luật pháp Việt Nam.

Thế giới ngày nay càng ngày càng mở, công dân các nước du lịch, sinh sống và làm việc trên quốc gia khác càng ngày càng nhiều. Vì thế một Hiến pháp hiện đại cần có tầm nhìn xa hơn về con người thay vì chỉ công dân một quốc gia.

Nếu xem Hiến pháp là một la bàn định hướng cho con tàu Việt Nam thì sáu mươi năm qua con tàu này vẫn lênh đênh trên đại dương theo ý chí, khủng bố và hứa hẹn của thiểu số cộng sản cầm quyền.

Cần một Hiến pháp Dân chủ cho Việt Nam

Nói rõ hơn, một Hiến pháp Dân chủ quy định rõ ràng những quyền tự do cá nhân. Trên sáu mươi năm qua Đảng Cộng sản đã cướp đi cái quý nhất của người Việt Nam – Quyền Tự do. Đã đến lúc người Việt chúng ta cần đồng tâm ngồi lại với nhau để đòi lại các quyền này, để thảo luận và để soạn ra một Dự thảo Hiến pháp mới. Việc này sẽ giúp:

  1. xây dựng và sửa soạn một hướng đi, đưa dân tộc chúng ta, một cách bình thường và bình đẳng hội nhập vào thế giới dân chủ;
  2. phương tiện đấu tranh cho dân chủ một cách quyết liệt và dứt khoát trong ôn hòa, bất bạo động;
  3. Hiến pháp Dân chủ sẽ là giải pháp để hòa giải dân tộc, ít rủi ro nhất cho các đảng viên Đảng Cộng sản, vì khi bị khủng bố, bị áp bức đến cùng cực, cách mạng bạo lực ắt sẽ xẩy ra; và
  4. làm căn bản cho một Quốc hội Lập hiến cứu xét và đưa ra toàn dân trưng cầu dân ý.

Melbourne, Úc Đại Lợi, 25/6/2009

© 2009 Nguyễn Quang Duy

© 2009 talawas blog

 


[1] Nhóm PVCD, “Trò hề vớ vẩn trong ‘Tân hiến pháp’  thu được từ ‘luật sư cấp tiến’ Lê công Định”, Công an Nhân dân ngày 18/6 và 20/6/2009

[2] Phạm Duy Nghĩa,Bản Hiến pháp sáu mươi năm trước và những món nợ lịch sử” ,Tia Sáng 02/02/2007, (http://doi-thoai.com/baimoi0207_173.html)

[3] Huy Đức phỏng vấn Tiến sĩ Nguyễn Đình Lộc, Sài Gòn Tiếp thị ngày 18 và 20 tháng 9 năm 2007, “Tinh thần Hiến pháp”, (http://www.doi-thoai.com/baimoi0208_082.html).

[4] Trần Lâm và Nguyễn Thanh Giang, “Sửa đổi Hiến pháp Việt Nam là yếu tố bức thiết”, (http://doi-thoai.com/baimoi0108_394.html)..

[5] Nguyễn Hữu Đang, “Hiến pháp Việt Nam 1946 và Hiến pháp Trung Hoa bảo đảm tự do dân chủ như thế nao?” Nhân văn số 4, ra ngày 5.11.1956

Phản hồi

3 phản hồi (bài “Vụ Luật sư Lê Công Định và đòi hỏi một Hiến pháp Dân chủ cho Việt Nam”)

  1. Hoà Nguyễn nói:

    Ông Trần Văn Tích viết: “Trong khi đó Lê Công Định có dịp ra nước ngoài là tham gia gặp mặt đấu tranh dân chủ (xem hình chụp ở Aarhus, Đan Mạch: đứng sát bên trái Lê Công Định là ông Nguyễn Chính Kết).”

    Trên là ông Trần Văn Tích lấy từ nguồn của báo An ninh Thế giới trong nước. Nhưng không nên đặt nhiều lòng tin hay tính xác thực ở báo Công an. Trên trang mạng Dân Luận hôm nay đăng bài cải chính chuyện này tại: http://danluan.org/node/1785
    Đề mục “Bản lên tiếng về một bức hình của Ủy ban Yểm trợ Aarhus – Đan Mạch bị CSVN sử dụng với dụng ý sai lạc”.

    Trích: “Trên tờ An ninh Thế giới ngày 23/6/2009 [3] nhà cầm quyền CSVN đã đăng một bức hình và khẳng định đó là một buổi hội họp do ông Nguyễn Sĩ Bình tổ chức. CSVN đánh dấu X vào một người trong hình và nói đó là luật sư Lê Công Định. Và bức hình này là một trong những cái gọi là bằng chứng mà chế độ CSVN đưa ra để kết tội ông Lê Công Định ‘cấu kết với thế lực bên ngoài chống lại nhà nước XHCNVN’…

    Buổi sinh hoạt này KHÔNG liên hệ gì đến ông Nguyễn Sĩ Bình hay luật sư Lê Công Định, và KHÔNG hề có sự hiện diện của 2 vị này. Người bị đánh dấu trong hình là một đồng bào đang sinh sống tại Đan Mạch. CHẮC CHẮN đó không phải là luật sư Lê Công Định.

    Ủy ban Yểm trợ Aarhus – Đan Mạch”

  2. Trần Văn Tích nói:

    Cá nhân tôi thấy LS Lê Công Định có điểm khác nhiều cư dân talawas blog: anh hành động chứ không chỉ trao đổi ý kiến suông. (Nhiều người có thể không đồng ý, thậm chí có người bất bình, nhưng xin hiểu cho rằng đây chỉ là cảm nghĩ cá nhân). Tôi dùng chữ “suông” vì không rõ bao nhiêu công lao, thì giờ, tâm huyết đổ ra trong vụ tranh luận dằng dai Trường Sa-Hoàng Sa trên talawas đã đạt được kết quả cụ thể nào hữu ích cho công việc bảo vệ hải đảo?

    Trong khi đó Lê Công Định có dịp ra nước ngoài là tham gia gặp mặt đấu tranh dân chủ (xem hình chụp ở Aarhus, Đan Mạch: đứng sát bên trái Lê Công Định là ông Nguyễn Chính Kết). Định còn “móc ngoặc” tứ tung ở quốc nội cũng như hải ngoại: điểm danh những người mà công an tố cáo là anh từng liên lạc có doanh nhân, tăng lữ, trí thức v.v… Trong số những người được tờ An ninh Thế giới số 867 nêu tên họ, cá nhân người viết những dòng này biết ít nhất hai người: anh Nguyễn Xuân Ngãi và chị Nguyễn Thị An Nhàn. Anh Ngãi tôi đã gặp mặt, chị Nhàn thì chỉ nghe tiếng.
    Tất nhiên chúng ta không đủ dữ kiện để đánh giá chính xác mà chỉ có thể nhận định rất tổng quát về hành trạng, tư cách của Lê Công Định. Người luật sư trẻ có vẻ như đã dấn thân.

    Có một chi tiết khá ngộ nghĩnh: trong bản “Tân Hiến pháp” do talawas đưa lên mạng, ngày tổng tuyển cử dự định sẽ là ngày 06.11.2012. Rồi sau đó, ngày 06.11 sẽ được xem như ngày quốc khánh. Vào ngày 06.11.2012, tôi sẽ tròn tám mươi tuổi. Nếu thượng thọ bát tuần mà được tham gia bầu cử tự do thì thật là…

  3. thichminhtam nói:

    LS Lê Công Định biết trước là anh sẽ bị bắt. Chứng cớ anh tham gia các phiên toà bênh vực LS Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Văn Đài, các bài viết về dân chủ, tham gia các tổ chức về cải cách nhân quyền vân vân nói lên rất rõ là anh biết rất rõ cái gì sẽ xảy ra. Bản tường trình của anh với công an đọc trước video của công an VN cho công chúng thế giới chứa dấu đầy những mâu thuẫn từ ngữ và các diễn tả gán ghép ngược tội lại cho đối tượng có thẩm quyền buộc tội anh. Xin đọc giữa những hàng chữ. Read between the lines. Luật Sư Đoàn Saigon phải trục xuất anh vì có yêu cầu của công an. Nếu không thì e rằng có thêm vài chục ông bà LS nữa vào nằm chung với ông LS LCĐ. Xoá tên hôm nay rồi ghi lại tên ngày mai thì cũng không có gì lạ với LS Đoàn các nước trên thế giới. Với bằng cấp luật của LS Định thì có thể đăng ký tham gia luật sư đoàn tại Mỹ nếu ông thi Bar Exams. Với ông điều này không khó gì cả. Và LS tại nước dân chủ tự do như Mỹ thì ông có hy vọng được nói chuyện về dân chủ cho Obama nghe hơn vì Obama có lỗ tai biết lắng nghe.
    Chính quyền VN biết ông LS LCĐ chống chính quyền độc tài từ lâu nhưng tại sao không bắt mà đợi tới lúc vụ án Bauxite bùng nổ và LS Cù Huy Hà Vũ khởi kiện Thủ Tướng. Tại sao đợi đến lúc ngư dân VN bị Trung Quốc cấm đánh cá tại vùng biển hải phận của Việt Nam ? Trần Huỳnh Duy Thức (chị Ba) và Lê Thăng Long (LTL) với Phong trào chấn hưng nước Việt (www.chanhungnuocviet.info) bị công an bắt trước LS LCĐ (chị Tư) cả tuần. Chị 4 LCĐ biết hay không? Hỏi tức là trả lời.
    Các phong trào LMDCVN, Việt Tân, v.v.. các hội đoàn cựu quân nhân, tôn giáo trong và ngoài nước đều đang bị xâm nhập, mua chuộc, áp lực và đánh phá bằng nhiều cách nhằm mục đích: (1) làm yếu tiềm năng chống đối vì rạn nứt nội bộ, (2) cô lập khỏi quần chúng vì mất niềm tin vào lý tưởng và tổ chức nhân sự, (3) biến tổ chức thành công cụ tuyên truyền phục vụ chế độ gián tiếp trong giai đoạn này và (4) giăng cái bẫy để bắt các thành phần còn chống đối có nguy hại.
    Chỉ có một điều mà chính quyền VN và công an chưa khám phá ra là tại sao có sự nhịp nhàng và giống nhau từ ý tưởng, cấu kết, từ ngữ của những bài viết do chị Ba, chị Tư, LTL. Như vậy họ không hoạt động đơn lẻ. Phải có một tổ chức nào đó chưa ra mặt, và một master-mind còn ở đâu đó.
    Trong khi vở kịch đang hát, khán giả dù không mua vé vẫn có quyền vỗ tay khen chê các diễn viên. Bao giờ thì vở kịch hạ màn ? Sau khi hết vở tuồng này thì số phận các diễn viên sẽ ra sao ? và do ai quyết định ? Đố ai biết…..
    Nguyễn Việt Nam

  • talawas - Lời tạm biệt

    Nói lời chia tay sau 9 năm tồn tại, chúng tôi thiết tha hi vọng vào sự ra đời của những mô hình báo chí và truyền thông mới, thực hiện bởi những người được trang bị những khả năng và phương tiện mà chúng tôi đã không thể có, với cùng một nhiệt thành phấn đấu cho một nền báo chí tự do cho Việt Nam... đọc tiếp >>>

  • Phản hồi mới nhất của độc giả