trang chủ talaCu ý kiến ngắn spectrum sách mới tòa soạn hỗ trợ talawas
  1 - 20 / 257 bài
  1 - 20 / 257 bài
tìm
 
(dùng Unicode hoặc không dấu)
tác giả:
A B C D Đ E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Ý Z
Tủ sách talawas
23.2.2008
Samuel Beckett
Trong khi chờ Godot
Mai Vi Phúc dịch
 1   2   3   4   5   6 
 
Estragon ngủ lịm. Vladimir cởi áo choàng phủ lên vai, rồi đi qua đi lại, vừa đi vừa xoa tay cho ấm. Estragon giật mình thức dậy, đứng lên, hốt hoảng bước vài bước. Vladimir chạy lại, lấy tay ôm choàng lấy Estragon.


VLADIMIR
Đây… tôi đây… đừng có sợ.
  
ESTRAGON
À!
  
VLADIMIR
Đây… tôi đây… xong rồi.
  
ESTRAGON
Tôi tưởng tôi té.
  
VLADIMIR
Xong rồi. Đừng nghĩ tới chuyện đó nữa.
  
ESTRAGON
Tôi ở trên một…
  
VLADIMIR
Thôi, thôi, đừng nói gì hết. Tới đây, chúng mình bách bộ một chút. Dìu Estragon và đưa y đi qua đi lại, cho tới khi Estragon từ chối không muốn bước thêm nữa.
  
ESTRAGON
Thôi! Tôi mệt rồi.
  
VLADIMIR
Bộ anh thích đứng đây, không làm gì cả sao?
  
ESTRAGON
Phải đấy.
  
VLADIMIR
Tùy anh.


Buông Estragon, đến nhặt áo choàng lên và mặc vào.


ESTRAGON
Chúng mình đi chứ.
  
VLADIMIR
Không được.
  
ESTRAGON
Sao thế?
  
VLADIMIR
Chờ Godot.
  
ESTRAGON
Ừ, phải đấy (Vladimir đi qua đi lại). Anh không đứng yên được sao?
  
VLADIMIR
Tôi lạnh.
  
ESTRAGON
Chúng mình tới sớm quá.
  
VLADIMIR
Cũng vào chập tối, như mọi hôm.
  
ESTRAGON
Nhưng đêm không thấy tới.
  
VLADIMIR
Nó sẽ tới bất thình lình, như hôm qua.
  
ESTRAGON
Rồi trời sẽ tối om.
  
VLADIMIR
Và chúng mình có thể ra đi.
  
ESTRAGON
Rồi trời lại sáng trở lại (một lúc sau). Làm sao, làm sao đây?
  
VLADIMIR
(ngừng lại giận dữ) Anh hết than phiền chưa? Anh bắt đầu chọc giận tôi, với những lời than vãn của anh.
  
ESTRAGON
Tôi đi đây.
  
VLADIMIR
(trông thấy cái mũ của Lucky) Kìa!
  
ESTRAGON
Vĩnh biệt.
  
VLADIMIR
Cái mũ của Lucky! (đến gần bên cái mũ). Suốt một giờ đồng hồ tôi đã ở đây, mà không trông thấy! (khoái trá). Ngon lành!
  
ESTRAGON
Anh sẽ không bao giờ gặp lại tôi nữa.
  
VLADIMIR
Như vậy tôi đâu có lộn chỗ. Bây giờ chúng mình yên tâm rồi (nhặt lên cái mũ của Lucky, ngắm nghía, sửa nó lại). Trước đây, chắc mũ này đẹp lắm (đội mũ lên, lấy mũ của mình đưa cho Estragon). Cầm lấy.
  
ESTRAGON
Cái gì?
  
VLADIMIR
Cầm giùm tôi coi.


Estragon cầm lấy cái mũ của Vladimir. Vladimir dùng cả hai tay để sửa mũ của Lucky trên đầu. Estragon đội mũ của Vladimir và đưa mũ của mình cho Vladimir. Vladimir cầm lấy mũ của Estragon. Estragon dùng hai tay điều chỉnh mũ của Vladimir trên đầu. Vladimir đội mũ của Estragon và lấy mũ của Lucky đưa cho Estragon. Estragon cầm mũ của Lucky. Vladimir dùng hai tay điều chỉnh mũ của Estragon trên đầu. Estragon đội mũ của Lucky và đưa mũ của Vladimir cho Vladimir. Vladimir cầm mũ của mình. Estragon dùng hai tay điều chỉnh của mũ Lucky trên đầu. Vladimir đội mũ của chính mình, và đưa mũ của Estragon cho Estragon. Estragon cầm lấy mũ của mình. Vladimir điều chỉnh mũ của mình trên đầu, bằng cả hai tay. Estragon đòi mũ của chính mình và đưa mũ của Lucky cho Vladimir. Vladimir cầm mũ của Lucky. Estragon điều chỉnh mũ của chính mình trên đầu, bằng hai tay. Vladimir đội mũ của Lucky, và đưa mũ của mình cho Estragon. Estragon cầm mũ của Vladimir. Vladimir điều chỉnh mũ của Lucky, trên đầu, bằng hai tay. Estragon đưa mũ của Vladimir cho Vladimir, Vladimir lấy mũ và đưa lại cho Estragon. Estragon lấy mũ và đưa lại cho Vladimir. Vladimir cầm mũ và ném đi. Tất cả những động tác trên được thực hiện rất nhanh chóng.


VLADIMIR
Mũ vừa với tôi không?
  
ESTRAGON
Tôi không biết.
  
VLADIMIR
Nhưng anh thấy tôi thế nào?


Làm dáng quay đầu qua bên mặt bên trái, đứng theo điệu bộ của người mẫu.


ESTRAGON
Tệ lắm.
  
VLADIMIR
Nhưng không tệ hơn mọi lần chứ?
  
ESTRAGON
Cũng vậy thôi.
  
VLADIMIR
Vậy tôi có thể giữ nó luôn. Mũ của tôi làm tôi đau (một lúc sau). Để xem phải nói như thế nào đây? (một lúc sau). Nó cọ vào đầu tôi.
  
ESTRAGON
Tôi đi đây.
  
VLADIMIR
Anh không muốn chơi sao?
  
ESTRAGON
Chơi cái gì?
  
VLADIMIR
Chúng mình có thể chơi trò Pozzo và Lucky.
  
ESTRAGON
Tôi không biết.
  
VLADIMIR
Tôi, tôi sẽ là Lucky, anh, anh là Pozzo (bắt chước điệu bộ của Lucky, khom người dưới sức nặng của gánh đồ đạc. Estragon nhìn y một cách kinh ngạc) Bắt đầu đi chứ.
  
ESTRAGON
Tôi phải làm gì đây?
  
VLADIMIR
Chửi tôi đi.
  
ESTRAGON
Đồ chó!
  
VLADIMIR
Nặng hơn nữa.
  
ESTRAGON
Đồ cứt! Đồ dâm đãng!


Vladimir bước tới, thụt lùi, lúc nào cũng khom lưng.


VLADIMIR
Bảo tôi suy nghĩ đi.
  
ESTRAGON
Sao?
  
VLADIMIR
Nói, suy nghĩ, đồ bò!
  
ESTRAGON
...


Yên lặng


VLADIMIR
Không được.
  
ESTRAGON
Thôi!
  
VLADIMIR
Bảo tôi nhảy đi.
  
ESTRAGON
Tôi đi.
  
VLADIMIR
Nhảy đi, đồ bò! (uốn éo tại chỗ. Estragon hấp tấp bước ra ngoài). Không được! (ngẩng đầu lên, thấy Estragon không còn đó nữa, la thất thanh). Gô Gô! (yên lặng. Y gần như chạy băng ngang sân khấu. Estragon trở vào một cách vội vàng, thở hổn hển, chạy lại Vladimir. Họ ngừng lại cách nhau vài bước). Cuối cùng lại cũng anh!
  
ESTRAGON
(hổn hển) Nguy rồi!
  
VLADIMIR
Anh đi đâu vậy? Tôi tưởng anh đi luôn rồi!
  
ESTRAGON
Bên bờ sườn núi. Có người ta đi đến.
  
VLADIMIR
Ai?
  
ESTRAGON
Tôi không biết.
  
VLADIMIR
Bao nhiêu người?
  
ESTRAGON
Tôi không biết.
  
VLADIMIR
(vẻ chiến thắng) Chính Godot! Dữ không! (ôm lấy Estragon một cách nồng nhiệt). Gô Gô! Chính Godot! Chúng mình thoát rồi! Chúng mình đi gặp ông ta! Đi! (kéo Estragon về phía hậu trường. Estragon cưỡng lại, chạy khỏi tay Vladimir, chạy sang phía bên kia). Gô Gô! Trở lại! (yên lặng. Vladimir chạy về phía hậu trường, nơi Estragon vừa khuất dạng, nhìn ra xa. Estragon lại trở vào một cách vội vàng, chạy lại phía Vladimir. Vladimir quay lại). À, cũng lại anh nữa!
  
ESTRAGON
Nguy rồi.
  
VLADIMIR
Anh đi có xa không?
  
ESTRAGON
Đến bên bờ sườn núi.
  
VLADIMIR
Phải đấy, chúng mình đang ở trên cao nguyên. Không còn nghi ngờ gì nữa, chúng mình đang được dọn trên một cái mâm.
  
ESTRAGON
Người ta cũng đến bằng ngả này nữa.
  
VLADIMIR
Chúng mình bị bao vây! (hoảng hốt, Estragon nhảy xổ vào tấm sơn thủy phía sau sân khấu, vướng vào đó, ngã lăn). Đồ ngu! Không có lối thoát nào bằng ngả đó cả (Vladimir đến đỡ dậy, dẫn Estragon ra phía dãy đèn. Cử chỉ hướng về khán giả). Kìa, có ai đâu. Hãy chạy trốn về phía này. Đi Đi. (đẩy Estragon về phía khán giả. Estragon thụt lùi sợ hãi). Anh không muốn sao? Dầu sao cũng không có gì khó hiểu. Này (suy nghĩ). Anh chỉ còn có cách này, hãy biến đi.
  
ESTRAGON
Biến đi đâu?
  
VLADIMIR
Ra đằng sau cây (Estragon do dự). Nhanh lên! Đằng sau cây (Estragon chạy lại đứng đằng sau cây; cây che khuất anh ta một phần). Đừng động đậy nữa! (Estragon từ đằng sau cây bước ra). Dầu sao cây này cũng không giúp chúng mình được gì (với Estragon). Anh có điên không chứ?
  
ESTRAGON
(bình tĩnh hơn) Tôi đã mất trí (cúi đầu hổ thẹn). Tha lỗi cho tôi! (ngẩng đầu lên một cách kiêu hãnh). Xong rồi! Bây giờ anh sẽ thấy. Cho tôi biết phải làm gì.
  
VLADIMIR
Không có gì để làm cả.
  
ESTRAGON
Anh, anh sẽ đứng ở đây (kéo Vladimir về phía hậu trường bên trái, đặt anh ta trong trục của đường lộ, quay lưng về phía sân khấu). Đấy đừng động đậy nữa, và ráng canh chừng (chạy về phía hậu trường bên kia. Vladimir quay lại nhìn theo. Estragon ngừng lại, nhìn ra xa, quay lại. Hai người quay đầu nhìn nhau chung lưng như trước kia tiếp tục nhìn nhau một thoáng, kế đó mỗi người lại dõi mắt canh chừng trở lại. Yên lặng một lúc lâu). Anh có thấy ai đi tới không?
  
VLADIMIR
(quay lại) Anh nói gì?
  
ESTRAGON
(cao giọng) Anh có thấy ai đi tới không?
  
VLADIMIR
Không.
  
ESTRAGON
Tôi cũng không thấy.


Lại dõi mắt canh chừng. Yên lặng một lúc lâu.


VLADIMIR
Có lẽ anh lầm rồi.
  
ESTRAGON
(quay lại) Anh nói gì?
  
VLADIMIR
(cao giọng hơn) Có lẽ anh lầm rồi.
  
ESTRAGON
Đừng la to.


Lại dõi mắt canh chừng. Yên lặng một lúc lâu.


VLADIMIR, ESTRAGON
(cùng quay lại) Có phải…
  
VLADIMIR
Ồ, xin lỗi!
  
ESTRAGON
Tôi nghe đây.
  
VLADIMIR
Không!
  
ESTRAGON
Tôi nghe đây.
  
VLADIMIR
Tôi ngắt lời anh.
  
ESTRAGON
Ngược lại thì có.


Nhìn nhau một cách giận dữ


VLADIMIR
Kìa, đừng kiểu cách chứ.
  
ESTRAGON
Kìa, anh đừng cứng đầu chứ.
  
VLADIMIR
(gằn giọng) Hãy nói hết câu đi.
  
ESTRAGON
(cũng vậy) Anh hãy nói cho hết câu của anh đi.


Yên lặng. Bước lại gần nhau, ngừng lại


VLADIMIR
Đồ bần tiện!
  
ESTRAGON
Đúng rồi, chúng mình gây gổ với nhau đi. (trao đổi những lời chửi bới. Yên lặng). Bây giờ làm hòa đi.
  
VLADIMIR
Gô Gô!
  
ESTRAGON
Đi Đi!
  
VLADIMIR
Bàn tay của anh!
  
ESTRAGON
Đây!
  
VLADIMIR
Đến đây trong tay tôi!
  
ESTRAGON
Tay của anh?
  
VLADIMIR
(mở rộng hai tay) Đây!


Ôm nhau. Yên lặng


VLADIMIR
Thời gian trôi qua mau lẹ khi chúng mình vui chơi!


Yên lặng


ESTRAGON
Chúng mình làm gì bây giờ?
  
VLADIMIR
Chờ đợi.
  
ESTRAGON
Chờ đợi.


Yên lặng


VLADIMIR
Hay là chúng mình tập luyện?
  
ESTRAGON
Những động tác của chúng mình.
  
VLADIMIR
Để mềm dẻo.
  
ESTRAGON
Để giãn gân.
  
VLADIMIR
Để toàn chuyển cơ thể.
  
ESTRAGON
Để giãn gân.
  
VLADIMIR
Để cho ấm.
  
ESTRAGON
Để cho yên.
  
VLADIMIR
Chúng mình làm đi.


Bắt đầu nhảy. Estragon bắt chước.


ESTRAGON
(ngừng lại) Thôi. Tôi mệt rồi.
  
VLADIMIR
(ngừng lại) Chúng mình không thấy hứng. Dầu sao cũng thở vài cái đi.
  
ESTRAGON
Tôi không muốn thở nữa.
  
VLADIMIR
Anh có lý (ngừng lại). Dầu sao chúng mình cũng giả làm cây đi, để giữ thăng bằng.
  
ESTRAGON
Giả làm cây?


Vladimir giả làm cây, lảo đảo


VLADIMIR
(ngừng lại) Tới phiên anh.


Estragon giả làm cây, lảo đảo.


ESTRAGON
Anh cho rằng Thượng đế trông thấy tôi.
  
VLADIMIR
Phải nhắm mắt lại.


Estragon nhắm mắt, càng thêm lảo đảo


ESTRAGON
(ngừng lại, giơ hai nắm tay lên, la lớn) Thượng đế hãy thương xót tôi!
  
VLADIMIR
(tức bực) Còn tôi?
  
ESTRAGON
Tôi! Tôi! Hãy thương xót! Tôi!


Pozzo và Lucky đi vào. Pozzo bây giờ trở thành mù lòa. Lucky khuân vác như ở màn một. Sợi dây cũng giống như ở màn một nhưng ngắn hơn nhiều, để giúp cho Pozzo dò theo dễ dàng hơn. Lucky đội một cái mũ mới. Trong thấy Vladimir và Estragon, Lucky ngừng lại. Pozzo vẫn tiếp tục đi tới nên đụng vào Lucky. Vladimir và Estragon thụt lùi lại.


POZZO
(bấu vào Lucky khiến y lảo đảo) Cái gì thế? Ai la đấy!


Lucky ngã xuống, buông rơi tất cả đồ đạc và kéo Pozzo ngã theo. Hai người nằm bất động giữa mớ đồ đạc.


ESTRAGON
Godot đấy phải không?
  
VLADIMIR
Đến vừa lúc (tới gần mớ đồ đạc, Estragon đi theo). Cuối cùng thì có tiếp viện!
  
POZZO
(thất thanh) Cứu tôi với.
  
ESTRAGON
Godot đấy phải không?
  
VLADIMIR
Chúng mình đã bắt đầu suy yếu. Giờ chúng mình có thể trải qua đêm nay một cách bảo đảm rồi.
  
POZZO
Cứu tôi!
  
ESTRAGON
Ông ta kêu cứu.
  
VLADIMIR
Chúng mình không còn cô độc nữa, chờ đợi ban đêm, chờ đợi Godot, chờ đợi, chờ đợi. Cả buổi chiều chúng mình đã phải tranh đấu, với những phương tiện riêng. Bây giờ xong rồi. Chúng mình đã bước qua ngày mai rồi.
  
ESTRAGON
Nhưng họ chỉ qua đây thôi.
  
POZZO
Cứu tôi!
  
VLADIMIR
Thời gian bắt đầu trôi qua một cách khác. Mặt trời sẽ lặn xuống, mặt trăng sẽ mọc lên và chúng mình sẽ rời khỏi nơi này.
  
ESTRAGON
Nhưng họ chỉ đi qua đây thôi.
  
VLADIMIR
Như thế cũng đủ rồi.
  
POZZO
Hãy thương xót giùm tôi.
  
VLADIMIR
Tội nghiệp Pozzo!
  
ESTRAGON
Tôi đã rõ là chính ông ta.
  
VLADIMIR
Ai?
  
ESTRAGON
Godot.
  
VLADIMIR
Nhưng ông ta không phải Godot.
  
ESTRAGON
Không phải Godot!
  
VLADIMIR
Không phải Godot.
  
ESTRAGON
Vậy ông ta là ai?
  
VLADIMIR
Chính Pozzo.
  
POZZO
Chính tôi! Chính tôi! Đỡ giùm tôi dậy.
  
VLADIMIR
Ông ta không thể đứng dậy.
  
ESTRAGON
Chúng mình đi chứ.
  
VLADIMIR
Không thể được.
  
ESTRAGON
Sao thế?
  
VLADIMIR
Chờ Godot.
  
ESTRAGON
Phải đấy!
  
VLADIMIR
Có thể ông ta còn mớ xương dành cho anh.
  
ESTRAGON
Xương?
  
VLADIMIR
Xương gà. Anh không nhớ sao?
  
ESTRAGON
Ông ta đấy sao?
  
VLADIMIR
Phải.
  
ESTRAGON
Hỏi thử ông ta.
  
VLADIMIR
Hay là chúng mình giúp ông ta trước?
  
ESTRAGON
Giúp việc gì?
  
VLADIMIR
Đỡ ông ta đứng dậy.
  
ESTRAGON
Ông ta đứng dậy không được sao?
  
VLADIMIR
Ông ta muốn đứng dậy.
  
ESTRAGON
Thì ông ta cứ đứng dậy.
  
VLADIMIR
Ông ta không đứng dậy được.
  
ESTRAGON
Ông ta bị gì thế?
  
VLADIMIR
Tôi không biết.


Pozzo uốn éo, rên lên, hai nắm tay đập lên mặt đất.


ESTRAGON
Hay là chúng mình thử hỏi về mớ xương trước? Nếu ông ta từ chối chúng mình sẽ bỏ mặc ông ta.
  
VLADIMIR
Anh muốn nói là ông ta ở trong tay chúng mình phải không?
  
ESTRAGON
Phải đấy.
  
VLADIMIR
Và phải đặt điều kiện để chúng mình giúp đỡ?
  
ESTRAGON
Phải đấy.
  
VLADIMIR
Trông có vẻ thông minh. Nhưng tôi sợ một việc.
  
ESTRAGON
Việc gì?
  
VLADIMIR
Sợ Lucky nổi nóng bất tử. Lúc đó chúng mình sẽ chết.
  
ESTRAGON
Lucky?
  
VLADIMIR
Chính anh ta đã tấn công anh hôm qua…
  
ESTRAGON
Tôi nói với anh, họ những mười người.
  
VLADIMIR
Không, trước đó, chính anh ta đã đá anh.
  
ESTRAGON
Anh ta ở đây sao?
  
VLADIMIR
Hãy trông kìa (phác cử chỉ về phía Lucky). Bây giờ anh ta bất động. Nhưng anh ta có thể làm dữ bất cứ lúc nào.
  
ESTRAGON
Hay là chúng mình thử trị anh ta một trận, cho nên thân?
  
VLADIMIR
Anh muốn nói là chúng mình nhào lại đánh anh ta trong khi đang ngủ?
  
ESTRAGON
Phải đấy.
  
VLADIMIR
Đó là một ý kiến hay. Nhưng chúng mình có làm được hay không? Anh ta có ngủ thật không? (một lúc sau). Không, tốt hơn hết có lẽ nên lợi dụng lúc Pozzo kêu cứu để ra tay, đánh cuộc trên sự biết ơn ấy.
  
ESTRAGON
Ông ta không còn yêu cầu điều gì nữa cả.
  
VLADIMIR
Tại vì ông ta đã mất hy vọng.
  
ESTRAGON
Có thể. Nhưng…
  
VLADIMIR
Chúng mình không nên mất thời giờ chuyện trò vô ích. (một lúc sau. Giọng hùng hổ). Chúng mình phải làm một cái gì, không nên làm lỡ mất cơ hội! Không phải lúc nào những ta cũng cần đến chúng mình. Đúng ra không phải người ta cần đến mình. Những người khác cũng làm được như vậy, nếu không nói là hay hơn. Lời kêu gọi mà chúng mình vừa nghe, đúng ra nhằm vào toàn thể nhân loại. Nhưng ở nơi này, vào lúc này, nhân loại là chúng mình dầu việc đó chúng mình thích hay không? Chúng mình phải lợi dụng việc đó, trước khi đã quá muộn màng, chúng mình hãy hình dung cho chắc chắn một lần, cái may mắn mà sự đau khổ đã mang lại cho chúng mình. Anh nghĩ sao?
  
ESTRAGON
Tôi không có nghe.
  
VLADIMIR
Đúng là khi cân nhắc một cách nghiêm chỉnh, những thiệt hơn, chúng mình cũng đã làm danh dự cho chính thân phận của mình rồi đấy. Con cọp nhào tới cứu đồng loại của nó không chút suy nghĩ. Hoặc là nó chạy trốn trong rừng rậm. Nhưng vấn đề không phải ở đó. Chúng mình làm gì ở đây, đó là điều chúng mình phải tự hỏi. Chúng mình may mắn nhận biết điều ấy. Phải, ở trong cơn hỗn độn vô cùng này, chỉ có một việc rõ ràng: chúng mình chờ Godot tới.
  
ESTRAGON
Đúng vậy.
  
VLADIMIR
Hoặc là chờ màn đêm rủ xuống (một lúc sau). Chúng mình đang có hẹn, chỉ có thế. Chúng mình không phải là thần thánh, nhưng chúng mình đang có hẹn. Có bao nhiêu người có thể nói như vậy?
  
ESTRAGON
Cả khối người.
  
VLADIMIR
Anh tin là thế sao?
  
ESTRAGON
Tôi không biết.
  
VLADIMIR
Có thể lắm.
  
POZZO
Cứu tôi với!
  
VLADIMIR
Điều chắc chắn, là thời gian trôi chậm, trong những điều kiện này, và thúc đẩy chúng mình phải làm những hành động cho qua ngày giờ; những hành động này, phải nói sao đây, mới trông qua có vẻ hữu lý, và chúng mình sẽ quen đi. Anh có thể cho đó chẳng qua là để ngăn cản lý trí của chúng mình khỏi chìm xuồng. Đó là điều ai cũng đồng ý. Nhưng phải chăng lý trí này đã lai vãng trong đêm tối khôn cùng của đáy biển, đó là điều mà đôi khi tôi tự hỏi. Anh có theo kịp lý luận của tôi không?
  
ESTRAGON
Chúng mình điên rồ khi được sinh ra. Một vài người vẫn còn điên rồ.
  
POZZO
Cứu tôi với, tôi sẽ cho các anh tiền.
  
ESTRAGON
Bao nhiêu?
  
POZZO
Năm quan.
  
ESTRAGON
Không đủ.
  
VLADIMIR
Tôi không nghĩ đến mức đó.
  
ESTRAGON
Bộ anh thấy là đủ sao?
  
VLADIMIR
Không, tôi muốn nói tới mức xác nhận rằng tôi đã điên khi chào đời. Nhưng vấn đề không
phải ở đó.
 
  
POZZO
Hai trăm.
  
VLADIMIR
Chúng mình chờ đợi. Chúng mình buồn chán. (giơ tay lên). Không, đừng phản đối, chúng mình buồn chán ghê lắm, đó là điều không thể chối cãi. Tốt lắm. Một cơ hội tiêu khiển đã tới và chúng mình đang làm gì? Chúng mình để cho nó mục nát. Thôi đi, hãy làm việc (tới gần bên Pozzo, ngừng lại). Trong khoảnh khắc, mọi việc sẽ tan biến, chúng mình lại một mình đi giữa nỗi cô đơn (mơ màng).
  
POZZO
Hai trăm.
  
VLADIMIR
Người ta tới đây.


Cố gắng đỡ Pozzo, nhưng không được, lại cố gắng lần nữa, vấp phải mớ đồ đạc, ngã xuống, cố gắng ngồi dậy, không ngồi lên được.


ESTRAGON
Hai người sao thế?
  
VLADIMIR
Cứu tôi với!
  
ESTRAGON
Tôi đi đây.
  
VLADIMIR
Đừng bỏ rơi tôi! Họ sẽ giết tôi.
  
POZZO
Tôi ở đâu đây?
  
VLADIMIR
Gô Gô!
  
POZZO
Cứu tôi với!
  
VLADIMIR
Hãy giúp tôi!
  
ESTRAGON
Tôi, tôi đi đây.
  
VLADIMIR
Giúp tôi trước đã. Rồi chúng mình sẽ cùng lên đường.
  
ESTRAGON
Chắc không?
  
VLADIMIR
Tôi xin thề!
  
ESTRAGON
Và chúng mình sẽ không bao giờ trở lại.
  
VLADIMIR
Không bao giờ!
  
ESTRAGON
Chúng mình sẽ đi tới Arriège.
  
VLADIMIR
Rồi anh sẽ đi dạo tại đó.
  
ESTRAGON
Anh nực cười vậy?
  
VLADIMIR
Pozzo.
  
POZZO
Chính tôi! Chính tôi! Thương xót giùm tôi!
  
ESTRAGON
Chán quá.
  
VLADIMIR
Nhanh! Nhanh lên! Đưa tay anh đây!
  
ESTRAGON
Tôi đi đây (một lúc sau. Giọng cao hơn). Tôi đi đây.
  
VLADIMIR
Dù thế nào, cuối cùng tôi vẫn có thể đứng dậy một mình (cố gắng đứng dậy, ngã xuống trở lại). Trước hay sau gì cũng thế.
  
ESTRAGON
Anh sao vậy?
  
VLADIMIR
Cút đi.
  
ESTRAGON
Anh ở lại đây sao?
  
VLADIMIR
Chỉ tạm thời thôi.
  
ESTRAGON
Đứng dậy xem, anh sẽ cảm lạnh.
  
VLADIMIR
Đừng lo cho tôi.
  
ESTRAGON
Kìa, Đi Đi, đừng cứng đầu (chìa tay về phía Vladimir hối hả chụp lấy). Thôi, đứng dậy!
  
VLADIMIR
Kéo đi!


Estragon kéo, vấp mớ đồ đạc, ngã xuống, yên lặng một lúc lâu.


POZZO
Cứu tôi với!
  
VLADIMIR
Chúng tôi đây.
  
POZZO
Các ông là ai vậy?
  
VLADIMIR
Chúng tôi là những Con Người.


Yên lặng


ESTRAGON
Mình sướng thật, trên mặt đất này!
  
VLADIMIR
Anh ngồi dậy được không?
  
ESTRAGON
Tôi không biết.
  
VLADIMIR
Thử xem.
  
ESTRAGON
Lát nữa, lát nữa đã.


Yên lặng


POZZO
Gì thế?
  
VLADIMIR
(nói to) Anh có chịu im lại không chứ! Đồ ôn dịch! Anh chỉ nghĩ tới riêng mình.
  
ESTRAGON
Hay chúng mình thử nhắm mắt ngủ.
  
VLADIMIR
Anh có nghe ông ta nói không? Ông ta muốn biết việc gì xảy ra!
  
ESTRAGON
Kệ ông ta. Ngủ đi.


Yên lặng


POZZO
Thương xót giùm tôi! Thương xót giùm tôi!
  
ESTRAGON
(giật mình) Sao? Gì thế?
  
VLADIMIR
Bộ anh ngủ hay sao?
  
ESTRAGON
Có lẽ.
  
VLADIMIR
Cũng chính Pozzo chó đẻ này.
  
ESTRAGON
Bảo ông ta câm mồm lại đi! Hãy đập vỡ mặt ông ta!
  
VLADIMIR
(đánh Pozzo) Im chưa? Ông có chịu câm miệng lại không? Đồ súc sinh! (Pozzo thoát khỏi, la lên đau đớn và bò ra xa. Thỉnh thoảng ngừng lại, quờ quạng không khí theo điệu bộ người mù, và kêu Lucky. Vladimir, chống cùi chỏ, lấy mắt theo dõi). Ông ta trốn thoát! (Pozzo ngã xuống. Yên lặng). Ông ta té nhào!
  
ESTRAGON
Ông ta ngồi dậy được sao?
  
VLADIMIR
Không.
  
ESTRAGON
Thế sao anh nói ông ta té nhào.
  
VLADIMIR
Ông ta quì gối (yên lặng). Có lẽ chúng mình đã hơi mạnh tay.
  
ESTRAGON
Chúng mình đâu có thường như vậy.
  
VLADIMIR
Ông ta yêu cầu chúng mình giúp. Chúng mình đã làm ông ta thành điếc. Ông ta khẩn khoản.
Chúng mình lại đánh đập ông ta.
 
  
ESTRAGON
Đúng vậy.
  
VLADIMIR
Ông ta không còn cựa quậy nữa. Có lẽ đã chết rồi.
  
ESTRAGON
Chính tại muốn giúp ông ta mà mình kẹt như vầy.
  
VLADIMIR
Đúng vậy.
  
ESTRAGON
Anh có mạnh tay quá không?
  
VLADIMIR
Tôi có đánh ông ta vài cú mạnh.
  
ESTRAGON
Lẽ ra anh không nên như vậy.
  
VLADIMIR
Chính anh muốn thế mà.
  
ESTRAGON
Đúng (một lúc sau). Bây giờ chúng mình làm gì đây?
  
VLADIMIR
Phải chi tôi bò được tới ông ta.
  
ESTRAGON
Đừng rời tôi.
  
VLADIMIR
Hay là tôi thử gọi ông ta?
  
ESTRAGON
Đúng đây, gọi ông ta đi.
  
VLADIMIR
Pozzo! (một lúc sau). Pozzo! (một lúc sau). Ông ta không trả lời nữa.
  
ESTRAGON
Chúng mình thử gọi ông ta.
  
VLADIMIR, ESTRAGON
Pozzo! Pozzo!
  
VLADIMIR
Ông ta động đậy.
  
ESTRAGON
Có chắc là ông ta tên Pozzo không?
  
VLADIMIR
(e ngại) Ông Pozzo! Trở lại đây! Chúng tôi sẽ không làm ông đau nữa.


Yên lặng
Nguồn: Trong khi chờ Godot, nguyên tác En Attendant Godot của Samuel Beckett. Bản Việt ngữ của Mai Vi Phúc, ấn phẩm thứ 10 của nhà xuất bản Kỷ Nguyên - 1969. Trong tủ sách Tác phẩm và tác giả đoạt giải văn chương. Bìa và kỹ thuật do Nguyễn Bôm và Nguyễn Vương thực hiện. Ngoài những bản trên giấy vân thường là 9 bản đặc biệt trên giấy Croquis đánh số MVPI, NVĐ2, NV3, NB4, DNT5, LTHD6, NVS7, NNN8, BH9. Bản điện tử do talawas thực hiện.