trang chủ talaCu ý kiến ngắn spectrum sách mới tòa soạn hỗ trợ talawas
  1 - 20 / 257 bài
  1 - 20 / 257 bài
tìm
 
(dùng Unicode hoặc không dấu)
tác giả:
A B C D Đ E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Ý Z
Tủ sách talawas
25.2.2008
Samuel Beckett
Trong khi chờ Godot
Mai Vi Phúc dịch
 1   2   3   4   5   6 
 
ESTRAGON
Hay chúng mình thử với một kẻ khác?
  
VLADIMIR
Tôi sợ ông ta phải bị thương nặng.
  
ESTRAGON
Như vậy thì thú lắm.
  
VLADIMIR
Cái gì thú?
  
ESTRAGON
Thử với những kẻ khác, lần lượt với những kẻ khác. Cho qua thời giờ. Thế nào chúng mình cũng gặp phải tay đối thủ.
  
VLADIMIR
Tôi nói với anh ông ta tên Pozzo.
  
ESTRAGON
Chờ xem, xem nào (suy nghĩ). Abel! Abel!
  
POZZO
Cứu tôi với!
  
ESTRAGON
Thấy không.
  
VLADIMIR
Tôi bắt đầu chán trò chơi này rồi.
  
ESTRAGON
Có thể tên khác là Cain (gọi). Cain! Cain!


POZZO Cứu tôi với!


ESTRAGON
Đó là toàn thể nhân loại (yên lặng). Hãy nhìn đám mây nhỏ kia.
  
VLADIMIR
(ngước mắt lên) Đâu nào?
  
ESTRAGON
Kìa, nhìn thẳng phía trên đầu.
  
VLADIMIR
Rồi sao? (một lúc sau). Có gì lạ thường đâu!


Yên lặng


ESTRAGON
Bây giờ chúng mình hãy sang qua một cái gì? Khác đi, đồng ý chứ?
  
VLADIMIR
Tôi định đề nghị với anh đấy.
  
ESTRAGON
Nhưng sang qua cái gì đây.
  
VLADIMIR
À, thì ra thế!


Yên lặng


ESTRAGON
Hay là để bắt đầu chúng mình đứng dậy đi?
  
VLADIMIR
Chúng mình cứ thử xem.


Đứng dậy.


ESTRAGON
Không khó khăn gì cả.
  
VLADIMIR
Muốn, chỉ có muốn là được.
  
ESTRAGON
Và bây giờ?
  
POZZO
Cứu tôi với!
  
ESTRAGON
Chúng mình đi đi.
  
VLADIMIR
Không thể được.
  
ESTRAGON
Sao thế?
  
VLADIMIR
Chờ Godot.
  
ESTRAGON
Đúng vậy (một lúc sau). Phải làm gì đây?
  
POZZO
Cứu tôi với!
  
VLADIMIR
Hay là chúng mình thử cứu ông ta?
  
ESTRAGON
Phải làm gì đây?
  
VLADIMIR
Ông ta muốn đứng dậy.
  
ESTRAGON
Thì sao?
  
VLADIMIR
Ông ta muốn được chúng mình giúp đứng dậy.
  
ESTRAGON
Vậy thì hãy giúp ông ta. Còn chờ đợi gì nữa?


Giúp Pozzo đứng dậy, tránh Pozzo ra, Pozzo lại ngã xuống.


VLADIMIR Phải đỡ lấy ông ta (như ban nãy. Pozzo đứng giữa, câu vào cổ hai người). Cần cho ông ta quen thế đứng (với Pozzo). Khá chứ.
 
POZZO
Các ông là ai vậy?
  
VLADIMIR
Ông không nhận ra chúng tôi sao?
  
POZZO
Tôi mù.


Yên lặng


ESTRAGON
Có thể ông trong tương lai ông ta sẽ sáng mắt lại.
  
VLADIMIR
(với Pozzo) Từ bao giờ thế?
  
POZZO
Tôi đã có một cặp mắt thật tốt – nhưng các ông có phải là bạn không?
  
ESTRAGON
(cười nắc nẻ) Ông ta hỏi chúng mình có phải là bạn không!
  
VLADIMIR
Không, ông muốn hỏi có phải là bạn của ông ta.
  
ESTRAGON
Rồi sao nữa?
  
VLADIMIR
Chứng cớ, là chúng mình đã giúp đỡ ông ta.
  
ESTRAGON
Đúng vậy! Chúng mình giúp ông ta không nếu không phải là bạn của ông ta?
  
VLADIMIR
Có thể lắm.
  
ESTRAGON
Dĩ nhiên.
  
VLADIMIR
Thôi đừng lý luận về việc này nữa.
  
POZZO
Các ông có phải là những tên cướp không?
  
ESTRAGON
Tên cướp! Chúng mình có vẻ ăn cướp không chứ?
  
VLADIMIR
Coi kìa! Ông ta mù mắt mà.
  
ESTRAGON
Phải đấy (một lúc sau). Ông ta vẫn nói.
  
POZZO
Các ông đừng rời tôi…
  
VLADIMIR
Không làm gì có chuyện ấy.
  
ESTRAGON
Hiện tại.
  
POZZO
Mấy giờ rồi.
  
ESTRAGON
(nhìn trời) Xem nào…
  
VLADIMIR
Bây giờ?... Tám giờ?...
  
ESTRAGON
Cái đó còn tùy mùa.
  
POZZO
Trời đang chiều có phải?


Yên lặng. Vladimir và Estragon nhìn phía mặt trời lặn.


ESTRAGON
Mặt trời như mọc lên trở lại.
  
VLADIMIR
Làm gì có chuyện ấy.
  
ESTRAGON
Hay là bình minh?
  
VLADIMIR
Đừng nói bậy. Hướng Đông bên kia kìa.
  
ESTRAGON
Sao anh biết?
  
POZZO
(lo lắng) Bây giờ có phải đang chiều không?
  
VLADIMIR
Với lại, nó không im lìm một chỗ.
  
ESTRAGON
Tôi nói với anh nó mọc lên trở lại.
  
POZZO
Tại sao các ông không trả lời?
  
ESTRAGON
Tại vì chúng tôi không muốn nói điều bậy với ông.
  
VLADIMIR
(giọng tin tưởng) Đây là buổi chiều, thưa ông, chúng tôi tới đây vào buổi chiều. Anh bạn tôi muốn làm tôi nghi ngờ điều đó, và tôi phải thú nhận là tôi đã bị lung lạc trong giây lát. Nhưng tôi không có sống cái ngày dài lê thê vô tích sự này và tôi có thể đoán chắc với ông rằng ngày đã sắp tàn rồi (một lúc sau). Ngoài việc đó ra, ông cảm thấy thế nào?
  
ESTRAGON
Còn phải gánh vác ông ta bao lâu nữa? (buông thả Pozzo ra phần nào, nhưng lại chụp trở lại khi thấy Pozzo suýt ngã xuống lại). Chúng mình đâu phải là tượng người.
  
VLADIMIR
Ông nói là trước kia ông thấy rõ lắm, nếu tôi không nghe lầm?
  
POZZO
Phải, tôi thấy rõ lắm.


Yên lặng


ESTRAGON
(tức bực) Hãy nói rõ hơn! Nói cho rõ hơn!
  
VLADIMIR
Để ông ta yên. Anh không thấy là ông ta đang nhớ lại hạnh phúc của mình sao (một lúc sau). Memoria practeritorum bonorum - việc đó có lẽ sẽ nhọc nhằn đấy.
  
POZZO
Phải, rõ lắm.
  
VLADIMIR
Rồi việc ấy đến với ông bất thình lình phải không?
  
POZZO
Rõ lắm!
  
VLADIMIR
Tôi hỏi ông có phải việc ấy đến bất thình lình không.
  
POZZO
Một ngày nọ tôi thức giấc, đui mù như số phận (một lúc sau). Đôi khi tôi tự hỏi không biết tôi còn đang ngủ không.
  
VLADIMIR
Bao giờ thế?
  
POZZO
Tôi không biết.
  
VLADIMIR
Nhưng không xảy ra trước hôm qua…
  
POZZO
Các ông đừng hỏi tôi. Người mù không có ý niệm về thời gian (một lúc sau). Những việc của thời gian, họ cũng không thấy nữa.
  
VLADIMIR
Ơ kìa! Tôi tưởng ngược lại chứ.
  
ESTRAGON
Tôi đi đây.
  
POZZO
Chúng ta đang ở đâu đây?
  
VLADIMIR
Tôi không biết.
  
POZZO
Có phải chúng mình ở nơi gọi là La Planche không?
  
VLADIMIR
Tôi không biết.
  
POZZO
Trông giống cái gì vậy?
  
VLADIMIR
(nhìn quanh) Không thể mô tả được. Trông không giống cái gì cả. Không có cái gì cả. Chỉ có một cái cây.
  
POZZO
Vậy không phải La Planche.
  
ESTRAGON
(thất vọng) Trò tiêu khiển thật nhạt!
  
POZZO
Người nô bộc của tôi đâu rồi?
  
VLADIMIR
Anh ta ở đằng kia.
  
POZZO
Tại sao nó không trả lời khi tôi gọi?
  
VLADIMIR
Tôi không biết. Anh ta có vẻ đang ngủ. Có thể anh ta đã chết rồi.
  
POZZO
Thật ra, cái gì đã xảy ra vậy?
  
ESTRAGON
Thật ra!
  
VLADIMIR
Ông và anh ta đã bị té.
  
POZZO
Đến xem thử có bị thương không.
  
VLADIMIR
Nhưng chúng tôi không thể rời ông.
  
POZZO
Các ông không cần phải đi hai người.
  
VLADIMIR
(với Estragon) Đi đi chứ.
  
POZZO
Phải đấy, để bạn của ông đi đi. Ông ta hôi thối quá.
  
VLADIMIR
Anh hãy đi đánh thức anh ta dậy.
  
ESTRAGON
Sau trận đòn anh ta đã cho tôi à! Đời nào.
  
VLADIMIR
À, cuối cùng anh lại nhớ lại chuyện ấy.
  
ESTRAGON
Tôi không nhớ gì cả. Chính anh đã nói với tôi điều đó.
  
VLADIMIR
Đúng vậy (với Pozzo). Bạn của tôi sợ.
  
POZZO
Không có gì để sợ cả.
  
VLADIMIR
(với Estragon) Ê này, những người anh thấy ban nãy, họ đi đâu rồi?
  
ESTRAGON
Tôi không biết.
  
VLADIMIR
Có thể họ ẩn núp đâu đó, đang rình rập chúng mình.
  
ESTRAGON
Phải đấy.
  
VLADIMIR
Có thể họ đã dừng lại.
  
ESTRAGON
Phải đấy.
  
VLADIMIR
Để nghỉ ngơi.
  
ESTRAGON
Để lấy lại sức.
  
VLADIMIR
Có thể họ đã thoái lui trở về.
  
ESTRAGON
Phải đấy.
  
VLADIMIR
Có thể đó chỉ là một cái nhìn.
  
ESTRAGON
Một ảo tưởng.
  
VLADIMIR
Một ảo giác.
  
ESTRAGON
Một ảo tưởng.
  
POZZO
Ông ta chờ gì thế?
  
VLADIMIR
(với Estragon) Anh chờ gì vậy?
  
ESTRAGON
Godot.
  
VLADIMIR
(với Pozzo) Tôi đã nói với ông rằng bạn tôi sợ. Hôm qua người ở của ông đã tấn công anh ta, trong lúc anh chỉ muốn lau nước mắt.
  
POZZO
À, nhưng đừng bao giờ tử tế với loại người này. Họ không chịu đựng được sự tử tế.
  
VLADIMIR
Thật ra bạn tôi phải làm gì?
  
POZZO
Trước hết ông ta nên kéo dậy, dĩ nhiên là phải chú ý đừng làm nó nghẹt thở. Thường thường, như vậy cũng đủ làm nó phải ứng. Nếu không, ông hãy đá nó, dưới bụng và trên mặt nhiều chừng nào hay chừng ấy.
  
VLADIMIR
(với Estragon) Thấy chưa, không có gì để sợ cả. Đây còn là một cơ hội để anh rửa hận.
  
ESTRAGON
Và nếu anh ta tự vệ?
  
POZZO
Không, không, anh ta không bao giờ tự vệ.
  
VLADIMIR
Tôi sẽ bay tới cứu anh.
  
ESTRAGON
Anh đừng rời mắt khỏi tôi, nhớ chứ! (bước về phía Lucky).
  
VLADIMIR
Trước hết hãy xem anh ta còn sống không. Không cần phải đánh đập, nếu anh ta chết rồi.
  
ESTRAGON
(nghiêng về phía Lucky) Anh ta thở.
  
VLADIMIR
Vậy làm đi.


Đột nhiên trở thành hung hãn, Estragon vừa đá tới tấp vào người Lucky, vừa la. Nhưng vì đau chân Estragon bước dang ra, vừa cà nhắc vừa rên. Lucky tỉnh dậy.


ESTRAGON
(dừng lại trên một chân) Ồ, thằng chó đẻ!


Estragon ngồi xuống, cố gắng cởi tất. Nhưng không lâu sau từ bỏ việc ấy, và ngồi theo kiểu đầu giữa hai chân, hai tay trước đầu.


POZZO
Việc gì xảy ra nữa thế?
  
VLADIMIR
Anh bạn tôi bị thương.
  
POZZO
Còn Lucky.
  
VLADIMIR
Vậy chính anh ta đấy sao?
  
POZZO
Anh nói gì?
  
VLADIMIR
Chính Lucky đấy sao?
  
POZZO
Tôi không rõ.
  
VLADIMIR
Còn ông có phải là Pozzo?
  
POZZO
Phải, chính tôi là Pozzo.
  
VLADIMIR
Cũng những người hôm qua. Có phải không.
  
POZZO
Hôm qua?
  
VLADIMIR
Chúng mình đã gặp nhau hôm qua (yên lặng). Ông không nhớ sao?
  
POZZO
Tôi không nhớ đã gặp ai hôm qua cả. Nhưng ngày mai tôi cũng sẽ không nhớ đã gặp ai hôm nay. Ông đừng tin nơi tôi. Thôi bao nhiêu đó cũng đủ rồi. Đứng dậy!
  
VLADIMIR
Ông đã đem anh ta tới Saint Sauveur để bán. Ông đã nói như thế với chúng tôi. Anh ta đã nhảy múa. Đã suy nghĩ. Ông thì sáng mắt.
  
POZZO
Nếu ông muốn. Xin hãy buông tôi ra (Vladimir xê người ra). Đứng dậy.
  
VLADIMIR
Anh ta ngồi dậy.


Lucky ngồi dậy, nhặt mớ đồ đạc.


POZZO
Tốt lắm.
  
VLADIMIR
Ông và anh ta định đi đâu thế?
  
POZZO
Tôi không quan tâm đến việc đó!
  
VLADIMIR
Hai người thay đổi nhiều quá!


Lucky, đẩy mớ đồ đạc, đến đứng trước Pozzo.


POZZO
Roi! (Lucky để đồ đạc xuống, tìm ngọn roi, đưa cho Pozzo, nhặt đồ đạc lên). Đây! (Lucky đặt đồ đạc xuống, đặt đầu dây vào tay Pozzo, nhặt đồ đạc lên lại).
  
VLADIMIR
Cái gì trong va li thế?
  
POZZO
Cát (kéo dây). Bước tới. (Lucky chuyển động Pozzo theo sau).
  
VLADIMIR
Khoan đã.


Pozzo ngừng lại. Sợi dây thẳng ra. Lucky ngã xuống, buông rơi tất cả. Pozzo lảo đảo, buông sợi dây kịp thời. Vladimir vịn vào Pozzo trở lại.


POZZO
Việc gì đã xảy ra thế?
  
VLADIMIR
Anh ta ngã xuống.
  
POZZO
Nhanh lên, các ông hãy đỡ nó ngồi dậy trước khi nó ngủ lịm.
  
VLADIMIR
Ông sẽ không ngã xuống nếu tôi buông ông ra chứ?
  
POZZO
Tôi không tin là tôi ngã.


Vladimir đá vào Lucky.


VLADIMIR
Đứng dậy! Đồ heo! (Lucky đứng dậy, nhặt mớ đồ đạc), Anh ta đứng dậy rồi.
  
POZZO
(giơ tay) Dây!


Lucky đặt đồ đạc xuống, đặt đầu dây vào tay Pozzo, nhặt đồ đạc lên.


VLADIMIR
Khoan đi đã.
  
POZZO
Tôi đi đây.
  
VLADIMIR
Hai người sẽ làm gì nếu bị ngã mà không có ai nâng hết.
  
POZZO
Chúng tôi sẽ chờ đợi cho tới khi nào chúng tôi có thể ngồi dậy được. Sau đó chúng tôi lại đi.
  
VLADIMIR
Trước khi đi, ông hãy bảo anh ta hát thử.
  
POZZO
Bảo ai?
  
VLADIMIR
Lucky.
  
POZZO
Hát?
  
VLADIMIR
Phải đấy. Hay là suy nghĩ. Hoặc đọc bài.
  
POZZO
Nhưng nó bị câm.
  
VLADIMIR
Câm!
  
POZZO
Đúng vậy. Nó cũng không rên siết được nữa.
  
VLADIMIR
Câm! Từ bao giờ?
  
POZZO
(đột nhiên trở nên giận dữ) Ông có ngừng đầu độc tôi với những câu chuyện về thời gian của ông chưa? Thật là vô nghĩa! Bao giờ! Bao giờ! Một ngày nào đó, như thế không đủ sao, một ngày như bao nhiêu ngày khác, nó đã trở thành câm, một ngày nào đó tôi trở thành mù, một ngày nào đó chúng ta sẽ trở thành điếc, một ngày nào đó chúng ta sinh ra, một ngày nào đó chúng ta sẽ chết, cùng một ngày, cùng một khoảnh khắc, như thế không đủ với ông sao? (điềm đạm hơn). Họ đã ra đời trên một nấm mồ, ánh sáng sáng lên trong một khoảnh khắc, rồi lại tối lại (kéo sợi dây). Bước tới.


Hai người đi ra. Vladimir theo đến bìa sân khấu, nhìn hai người xa dần. Có tiếng người ngã xuống, nét mặt của Vladimir cau lại. Yên lặng. Vladimir đến bên Estragon đang ngủ, nhìn một hồi, kế đánh thức y dậy.


ESTRAGON
(cử chỉ hoảng hốt, ngôn ngữ rối loạn. Cuối cùng nói) Tại sao không bao giờ anh để tôi ngủ hết vậy?
  
VLADIMIR
Tôi cảm thấy cô đơn.
  
ESTRAGON
Tôi đã nằm mơ thấy mình được hạnh phúc.
  
VLADIMIR
Như thế cũng làm qua được thời giờ chờ đợi.
  
ESTRAGON
Tôi đã mơ thấy rằng…
  
VLADIMIR
Im đi! (yên lặng). Tôi tự hỏi không biết ông ta có mù thật không.
  
ESTRAGON
Ai?
  
VLADIMIR
Một người mù thật có bao giờ nói là hắn không có ý niệm về thời gian không?
  
ESTRAGON
Ai?
  
VLADIMIR
Pozzo.
  
ESTRAGON
Ông ta mù sao?
  
VLADIMIR
Ông ta đã cho biết như thế.
  
ESTRAGON
Rồi sao?
  
VLADIMIR
Hình như ông ta nhìn thấy chúng mình.
  
ESTRAGON
Anh mơ thấy như thế à (một lúc sau). Chúng mình đi chứ. Không được. Phải đến (một lúc sau). Anh có chắc là không phải ông ta không?
  
VLADIMIR
Ai?
  
ESTRAGON
Godot.
  
VLADIMIR
Nhưng mà ai?
  
ESTRAGON
Pozzo.
  
VLADIMIR
Không! Không! (một lúc sau). Không!
  
ESTRAGON
Tôi cũng phải ngồi dậy chớ (ngồi dậy một cách khó nhọc). Úi da?
  
VLADIMIR
Tôi không biết phải nghĩ gì.
  
ESTRAGON
Cái chân của tôi! (ngồi lại cố gắng cởi giày). Giúp tôi với!
  
VLADIMIR
Tôi có ngủ thiếp trong lúc người khác đau khổ không? Tôi có đang ngủ trong lúc này không?

Ngày mai, khi tôi tưởng tôi thức, tôi sẽ nói gì về ngày này? Nói rằng với Estragon một người bạn thân, ở nơi này cho tới chiều tối, tôi đã chờ đợi Godot? Rằng Pozzo đã đi qua, với người nô bộc của ông ta, và ông ta đã trò chuyện với chúng mình? Chắc vậy. Nhưng trong tất cả những việc đó, có cái gì thật không? (Estragon vì không cởi giày được, nên ngủ trở lại. Vladimir nhìn y). Anh ta sẽ không hay biết gì cả. Anh ta sẽ nói tới những cú bị đánh và tôi sẽ cho anh một củ cải đỏ (một lúc sau). Không khí đầy dẫy những tiếng la của chúng ta (lắng tai). Nhưng thói quen làm êm dịu tất cả (nhìn Estragon). Tôi cũng vậy, một người khác nhìn tôi tự nhủ. Anh ta đang ngủ, không hay biết gì, anh ta cứ ngủ (một lúc sau). Tôi không thể tiếp tục được (một lúc sau). Tôi đã nói gì?


Vladimir đi qua lại một cách bứt rứt, cuối cùng dừng lại gần hậu trường phía trái, nhìn ra xa. Cậu thiếu niên hôm qua đi vào từ cánh gà bên phải. Dừng bước yên lặng.


THIẾU NIÊN
Thưa ông… (Vladimir quay lại). Thưa ông Albert…
  
VLADIMIR
Hãy lặp lại (một lúc sau. Với cậu thiếu niên). Cháu không nhận ra bác sao?
  
THIẾU NIÊN
Thưa ông không ạ…
  
VLADIMIR
Có phải hôm qua cháu có tới không?
  
THIẾU NIÊN
Thưa ông không ạ.
  
VLADIMIR
Đây là lần đầu tiên cháu tới đây à?
  
THIẾU NIÊN
Thưa ông phải.


Yên lặng


VLADIMIR
Ông Godot gởi cháu tới đây.
  
THIẾU NIÊN
Thưa vâng.
  
VLADIMIR
Ông ta không tới chiều nay sao.
  
THIẾU NIÊN
Thưa ông không ạ.
  
VLADIMIR
Nhưng ngày mai ông ta sẽ tới chứ.
  
THIẾU NIÊN
Thưa vâng.
  
VLADIMIR
Chắc không.
  
VLADIMIR
Thưa chắc ạ.


Yên lặng


 

VLADIMIR
Cháu có gặp ai khác không?
  
THIẾU NIÊN
Thưa ông không.
  
VLADIMIR
Hai người (do dự)… đàn ông khác.
  
THIẾU NIÊN
Thưa ông, cháu không gặp ai hết.


Yên lặng


VLADIMIR
Ông ta bận làm gì, Ông Godot ấy? (một lúc sau). Cháu có nghe bác hỏi sao không?
  
THIẾU NIÊN
Thưa ông có nghe ạ.
  
VLADIMIR
Sao?
  
THIẾU NIÊN
Thưa ông, Ông Godot không bận gì cả.


Yên lặng


VLADIMIR
Anh cháu có mạnh không?
  
THIẾU NIÊN
Thưa ông anh cháu đang bệnh.
  
VLADIMIR
Có lẽ chính anh cháu đã đến đây hôm qua.
  
THIẾU NIÊN:
Thưa ông, cháu không biết.


Yên lặng


VLADIMIR
Ông Godot có râu ở quai hàm chứ?
  
THIẾU NIÊN
Thưa ông có ạ.
  
VLADIMIR
Màu vàng hay là… (do dự)… hay là đen?
  
THIẾU NIÊN
(do dự) Thưa ông, cháu nghĩ là màu trắng.


Yên lặng


VLADIMIR
Trời ơi!


Yên lặng


THIẾU NIÊN
Thưa ông, cháu phải nói gì với ông Godot?
  
VLADIMIR
Hãy nói với ông – (ngừng nói) – hãy nói với ông ta là cháu đã gặp bác và – (suy nghĩ) – cháu có gặp bác (một lúc sau, Vladimir tiến tới, cậu thiếu niên lùi lại, Vladimir dừng lại, cậu thiếu niên cũng dừng lại). Này, có chắc là cháu có gặp bác không, ngày mai cháu có nói là chưa hề gặp bác không?


Yên lặng. Vladimir nhảy tới bất ngờ, cậu thiếu niên phóng đi như mũi tên. Yên lặng. Mặt trời lặn, mặt trăng mọc lên. Estragon cởi giày, đứng dậy, giày trong tay, đặt đôi giày trên dãy đèn phía trước sân khấu, tiến tới gần Vladimir, nhìn Vladimir.


ESTRAGON
Anh bị gì vậy?
  
VLADIMIR
Có bị gì đâu.
  
ESTRAGON
Tôi, tôi đi đây.
  
VLADIMIR
Tôi cũng thế.


Yên lặng


ESTRAGON
Tôi ngủ có lâu không?
  
VLADIMIR
Tôi không biết.


Yên lặng


ESTRAGON
Chúng mình đi đâu?
  
VLADIMIR
Không xa đây mấy.
  
ESTRAGON
Không, không, chúng mình hãy đi xa nơi này!
  
VLADIMIR
Không được.
  
ESTRAGON
Sao thế.
  
VLADIMIR
Ngày mai phải trở lại.
  
ESTRAGON
Để làm gì?
  
VLADIMIR
Chờ Godot.
  
ESTRAGON
Đúng vậy (một lúc sau). Ông ta không tới sao?
  
VLADIMIR
Không.
  
ESTRAGON
Và bây giờ thì đã muộn rồi.
  
VLADIMIR
Phải, đêm đã tối rồi.
  
ESTRAGON
Hay là chúng mình bỏ rơi ông ta? (một lúc sau). Hay là chúng mình bỏ rơi ông ta?
  
VLADIMIR
Ông ta sẽ trừng phạt chúng mình (yên lặng. Nhìn cái cây). Chỉ có cái cây là sống.
  
ESTRAGON
(nhìn cái cây) Cái gì đây?
  
VLADIMIR
Cây.
  
ESTRAGON
Nhưng loại nào chứ?
  
VLADIMIR
Tôi không biết. Một cây liễu.
  
ESTRAGON
Tới xem (kéo Vladimir đến bên cây. Hai người đứng yên phía trước. Yên lặng). Hay là chúng mình treo cổ tự tử?
  
VLADIMIR
Với cái gì đây?
  
ESTRAGON
Anh không có một đoạn dây nào sao?
  
VLADIMIR
Không.
  
ESTRAGON
Vậy không treo cổ được.
  
VLADIMIR
Chúng mình đi đi.
  
ESTRAGON
Khoan đã, còn thắt lưng của tôi.
  
VLADIMIR
Ngắn quá.
  
ESTRAGON
Anh sẽ kéo chân tôi.
  
VLADIMIR
Rồi ai sẽ kéo chân tôi?
  
ESTRAGON
Ừ nhỉ.
  
VLADIMIR
Dầu sao, cũng đưa đây xem thử (Estragon cởi sợi dây đã dùng làm thắt lưng. Quần của y vì quá rộng nên tụt xuống mắt cá. Hai người nhìn sợi dây). Cùng lắm, tạm dùng cũng được. Nhưng có chắc không đây?
  
ESTRAGON
Rồi sẽ biết. Cầm lấy.


Mỗi người nắm lấy một đầu dây và kéo. Sợi dây đứt hai. Hai người suýt té.


VLADIMIR
Không dùng được.


Yên lặng


ESTRAGON
Anh nói mai trở lại phải không?
  
VLADIMIR
Phải.
  
ESTRAGON
Vậy chúng mình hãy mang theo một sợi dây tốt.
  
VLADIMIR
Phải đấy.


Yên lặng


ESTRAGON
Đi Đi.
  
VLADIMIR
Gì thế!
  
ESTRAGON
Tôi không thể tiếp tục như thế này.
  
VLADIMIR
Người ta cũng nghĩ thế.
  
ESTRAGON
Hay là chúng mình chia tay nhau? Có thể mọi sự sẽ khá hơn.
  
VLADIMIR
Chúng mình sẽ treo cổ ngày mai (một lúc sau). Trừ phi Godot tới.
  
ESTRAGON
Và nếu ông ta tới.
  
VLADIMIR
Chúng mình sẽ được thoát.


Vladimir dở mũ ra – mũ của Lucky – nhìn bên trong, cho tay vào trong mũ, quậy quậy, đội mũ lên.


ESTRAGON
Thôi đi chứ?
  
VLADIMIR
Kéo quần lên đi.
  
ESTRAGON
Gì?
  
VLADIMIR
Kéo quần anh lên đi.
  
ESTRAGON
Cởi quần ra hả?
  
VLADIMIR
Kéo quần anh lên.
  
ESTRAGON
Phải đấy.


Kéo quần lên. Yên lặng


VLADIMIR
Thôi, đi chứ.
  
ESTRAGON
Đi.


Hai người không động đậy.


Màn hạ.
Nguồn: Trong khi chờ Godot, nguyên tác En Attendant Godot của Samuel Beckett. Bản Việt ngữ của Mai Vi Phúc, ấn phẩm thứ 10 của nhà xuất bản Kỷ Nguyên - 1969. Trong tủ sách Tác phẩm và tác giả đoạt giải văn chương. Bìa và kỹ thuật do Nguyễn Bôm và Nguyễn Vương thực hiện. Ngoài những bản trên giấy vân thường là 9 bản đặc biệt trên giấy Croquis đánh số MVPI, NVĐ2, NV3, NB4, DNT5, LTHD6, NVS7, NNN8, BH9. Bản điện tử do talawas thực hiện.