trang chủ talaCu ý kiến ngắn spectrum sách mới tòa soạn hỗ trợ talawas
  1 - 20 / 51 bài
  1 - 20 / 51 bài
tìm
 
(dùng Unicode hoặc không dấu)
tác giả:
A B C D Đ E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Ý Z
Tủ sách talawas
30.10.2008
Nhã Ca
Đêm dậy thì
Truyện
 1   2   3   4 
 
Bước chân xuân

Tôi lên giường khi 7 giờ tối, lúc đó đèn vừa bật và hai dãy giường còn trống. Đêm nội trú không vui cũng không buồn. Chưa đứa nào căng mùng. Sau giờ ăn, tụi chúng còn rửa mặt, chơi ở sân hay tán gẫu nhau ở hành lang phòng dưới.

Tôi nhắm mắt lại và cố gắng không tưởng tượng để muốn thiếp đi một lúc: Mười một giờ đêm nay Ngạn đợi ở đó! Tôi sẽ tìm cách để thoát ra ngoài. Đêm thứ ba phiên gác cô Mỹ Dung. Nghĩ đến cặp mắt cú vọ của người đàn bà goá đó tôi rùng mình. Nhưng mình phải ra. Phải ra chứ!

Tiếng động ở cầu thang. Tôi mở mắt: một lũ chạy lên ầm ầm, tôi hỏi Nhật:

"Xong rồi à?"

"Rồi".

"Đêm nay khỏi xuống phòng học chứ?"

"Sao lại không? Còn những tuần nữa mới nghỉ Tết mà. Ở đây luật lệ là luật lệ!"

Tôi mỉm cười vu vơ, Nhật nhoài người qua khều vào tay tôi:

"Này".

"Gì?"

"Bướm!"

Tôi nhổm dậy, Nhật cũng nhổm dậy theo. Chị Bướm đang đứng ở đầu giường chị, sát giường Nhật, tay cầm một tập sách dày, nét mặt nghiêm trang như một dì phước. Tôi vòng tay:

"Ma soeur!"

Nhật phá lên cười.

Tôi chăm chăm nhìn chị, tò mò như chưa bao giờ trông thấy. Người chị to lớn, mập mạp, gương mặt tròn, mắt to, miệng liền mũi nở. Chị luôn luôn mặc áo bà ba trắng may rộng, luôn luôn để một vồng vải chạy dọc theo sống lưng. Cả tụi nội trú vẫn gọi đó là cái vòng chân lý. Bướm rất hiền, hiền đến độ ngu đần. Có Bướm, khu nội trú vui hẳn lên và Bướm như một con bướm có đủ màu sắc ngợm nghĩnh, đề tài để cả bọn cười. Cười hơi dã man, nhưng vui lắm.

Tôi nằm xuống mặc Nhật cười Bướm, gian nhà bây giờ nhộn hẳn lên. Nhị đứng thẳng rệt giường vươn hai tay cột dây màn lên sợi thép giăng ngang. Tôi nhìn bộ ngực của nó ưỡn lên săn chắc và thèm thuồng. Tôi không hiểu và không ngờ nổi tại sao tôi lại đi thèm bộ ngực của Nhị. Tôi đặt tay lên ngực mình chán nản: thế này thì thôi, tồi quá.

Tôi nhớ có lần Ngạn bảo: "Em có dáng đẹp". Có phải tại em khô và gầy nên anh mỉa mai em? Không, anh thích em thật tình.

Nhị lại dang một chân lên thành giường, dáng nó đầy vẻ khêu gợi, tôi cười một mình: khêu gợi với tao ăn cái giải gì! Đôi khi tôi cũng hay rủa những câu rất tục, tôi cũng ghét tôi về chuyện ấy. Tôi bưng lấy mắt để chìm mình vào bóng tối, mọi tiếng ồn xa tôi dần, tất cả đều đã xuống lớp học, giờ cầu kinh. Tôi lơ mơ trong giấc ngủ lười biếng và ngạc nhiên thấy mình vẫn được yên thân cho đến khi tỉnh dậy.

Đồng hồ điểm mười giờ rưỡi, rồi mười một giờ kém mười lăm. Tôi mò xuống thang gác, đi men theo dãy hành lang lớp học như một tên trộm, nương mình trong những góc tối. Cửa văn phong đóng kín, chị Hai nấu cơm ngồi ở bậc thềm đọc sách cải lương: "Mình về bên ấy xa xôi, bèo mây hai ngả biển trời đôi ta". Tôi bỗng nhớ lại một câu mà tôi không biết đã nghe và học thuộc lúc nào: Chàng ơi phụ thiếp làm chi, thiếp như cơm nguội để khi đói lòng. Tôi bắt chước chị Hai và ca thầm trong miệng: âm điệu làm tôi rầu hết sức.

Một lát sau tôi đã ở trong vòng tay Ngạn, đêm tối thật sâu quanh hai đứa. Ngạn hỏi:

"Em ra bằng cách nào?"

"Leo tường".

Tôi nghe tiếng cười nắc nẻ của Ngạn:

"Láo. Em mà leo tường à?"

"Thương nhau tam tứ núi cũng trèo, thất bát sông cũng lội, cửu thập đèo cũng qua mà, anh không tin em sao? Em hò cho anh nghe nhé".

Ngạn ừ nhưng tôi không hò mà im lặng nhìn lại thật kỹ khuôn mặt chàng. Ngạn cũng nhìn lại tôi và chúng tôi cùng mỉm cười. Nụ cười của Ngạn hơi dữ dội làm tôi rùng mình, cảm giác lạnh chảy khắp châu thân và tôi muốn được Ngạn hôn. Hai đứa vòng tay qua lưng nhau đi dưới hàng cây đen. Tôi dựa đầu vào vai Ngạn. Trời đêm cao vút và mới lạ. Còn không bao lâu nửa đến mùa xuân. Mùa xuân. Trong tâm hồn tôi như có một con én rũ cánh, hay là một hòn sỏi hay là một viên đạn đang chao đi chao lại.

Tôi chỉ lên trời nói với Ngạn:

"Cây mùa xuân kia kìa".

"Đâu?"

"Đó. Em là cây mùa xuân. Đó em đứng kia". Tôi thấy tôi quả thật đứng phía trước trên cao ấy. Hai cánh tay tôi dang ra như hai cánh hoa trắng. Tôi nói cho Ngạn nghe, Ngạn cười và hỏi sao không thấy lá.

"Bao giờ em về?"

Tôi vân vê một ngón tay Ngạn:

"Sáng mai".

"Anh đưa em đi nhé, ở bến xe".

Tôi gật đầu, Ngạn dìu tôi trở lại chỗ cũ. Hai đứa nép vào thân cây và Ngạn hôn tôi, chiếc hôn ấm như tia nắng.

Khi tôi trở về phòng, tất cả chưa ai ngủ. Những đêm cuối năm học, chúng thường chọn nhau từng cặp rì rào ở mỗi khu giường. Nhật và Nhị đang xúm quanh chị Bướm.

"Chân lý chị để đâu hở chị?"

"Ở cái vòng sau lưng".

"Ở trong bụng".

Tôi đứng ngó trân vào mặt chị, chú tâm không hề mỉa mai. Chị Bướm cười rồi quay đi. Tôi rủ Bướm đêm nay chung giường với tôi, chị gật đầu. Tôi gối đầu lên cánh tay Bướm, tôi nghe Bướm tâm sự: "Tôi định đi tu chị ạ. Tết này tôi không có chỗ để về". Rồi chị khóc, tôi cũng làm ra vẻ buồn bã để như muốn khóc theo. Tôi đánh lừa tôi thật tài; nước mắt tôi đọng ở mi, chắc bấy giờ tôi cũng nghĩ đến sự xa cách Ngạn. Còn chị Bướm, tôi còn nhớ chị đã nói gì với tôi đâu. Tôi buồn ngủ hết sức. Cô Mỹ Dung đi rảo một vòng; đôi mắt cô trong đêm xanh lè, tôi tưởng tượng thế mà không nhìn. "Suỵt, im đi". "Các em còn rì rào, khuya rồi, các em còn làm ồn ngày mai tôi phạt và tăng giờ cầu kinh". Lạy Chúa! Cô Mỹ Dung không hề cầu kinh bao giờ, tôi vẫn thấy cô quỳ ở mé trên hết, miệng cô hát lớn hơn hết. Nhưng lạy Chúa! Cô Mỹ Dung không bao giờ cầu kinh, không bao giờ cô Mỹ Dung…

Đôi mắt xanh lè của cô Mỹ Dung lẫn vào đêm tối. Tôi quay lưng về phía Bướm, khi Bướm đã ngủ. Chắc thế. Nhưng gần sáng thì chị Bướm lay tôi dậy:

"Thuận này".

"Gì?"

Tôi không quay lại, Bướm nhấc cái đùi nặng chĩu đang gác qua chân tôi, giọng ngập ngừng.

"Thuận liệu có cách gì để ra khỏi đây không, trong một ngày… trong một giờ…"

A! Thì ra cả chị Bướm cũng cần ra khỏi đây. Tôi muốn đứng dậy bật đèn để nhìn thấy mặt Bướm lúc đó. Có cái gì thay đổi bên trong người con gái kia. Chị Bướm với dáng điệu lù khù, với đôi mắt vô tội, mũi nở, môi liền. Đối với các chị em cùng nội trú chị hiền nhất, ít nói, dại dột và thường tâm sự với ai cũng nói là sẽ vào nhà trắng.

Tôi vốn không thích lũ con gái xấp xỉ tuổi tôi, cả Nhị, cả Nhật và cả chị Bướm nữa. Tôi cười đùa:

"Dễ ợt, chỉ có cách bay ra là mau nhất". Tôi nghe tiếng thở dài của chị.

"Tôi hỏi thật đấy. Tôi biết Thuận hay trốn ra bằng nhiều cách. Giúp tôi đi Thuận".

Lão tài xế đã ngồi trước tay lái quay lại cười với hành khách. Gã có chiếc răng vàng nên nụ cười hơi đểu. Mọi người đằng sau đòi xe chạy, gã bảo đợi, có tiếng la lớn:

"Chẳng đợi gì hết, có chạy không thì bảo. Tết nhất rồi mà còn lần chần hoài".

"Gì mà lớn tiếng thế quý ông ơi! Đi thì đi, tôi sẽ kiếm mối đoàn chiên đường mua quà về cho má bầy trẻ".

Gã liếc nhìn tôi, nhếch mép, tôi cũng cười lại cho gã biết là gã đểu. Gã quay về ngay ngắn, chiếc xe vụt đi. Tôi lại băn khoăn, tưởng tượng về ghế số một bên cạnh. Giá chốc nữa có hai cô cùng lên một lúc thì mệt mình, nhất định cả ba sẽ cùng ngồi trên băng ghế này. Băng ghế dài tiếng là hai chỗ ngồi nhưng không ngăn, dụng ý của họ rõ quá làm tôi bực mình. Tôi nhoài đầu ra cửa sổ nhìn khoảng đường sắp đi tới và bỗng chú ý đến hai bóng người đứng nép sát vệ đường. Một cặp trai gái, họ giơ tay vẫy xe.

Bỗng nhiên, tôi giật mình dụi mắt: Người con gái bước lên xe là Bướm. Đúng là chị Bướm. Bướm đi với một gã con trai. Cả hai đang ì ạch lên xe, đúng là vào chỗ băng của tôi.

Tôi dừng mắt lâu trên mặt Bướm. Thấy tôi, mặt Bướm bỗng tái nhợt. Muốn ngồi xuống. Tôi cố ý trêu Bướm bằng cách nhất định ngồi lỳ ngoài băng, không chịu lui vô. Bướm ngập ngừng một lát rồi định bước qua mặt tôi, vào trong. Đứa con trai có vẻ khoái chí vì sự lì lợm của tôi. Nó bảo Bướm:

"Em ngồi xuống đi, ngồi vào đây".

"Ơ kìa…"

"Ngồi xuống đi, xe chạy ngã bây giờ". Hắn với một cánh tay qua ngực tôi, ấn Bướm ngồi xuống.

Tôi không quay lại nhưng thấy toàn thân chị Bướm như rung lên. Để nó đó cái đã.

Có tiếng xôn xao trong xe. Gã tài xế ôm chiếc vô-lăng, xoay lại nhìn, hỏi lớn:

"Kìa, từ biệt xong chưa để người ta còn chạy chớ, cô cậu?"

Cả xe cười ồ. Gã thanh niên cũng cười, rồi bảo Bướm:

"Thôi, em về một mình nhé. Anh ở lại".

Và gã la lớn:

"Rồi, chạy đi bác".

Chiếc xe vụt rồ mạnh rồi lao đi. Bướm bỗng bật dậy, nhoài tấm thân to lớn qua mặt tôi như muốn lao qua cửa sổ xe, xuống với gã thanh niên.

Những con mắt trong xe đổ dồn cả về phía Bướm như nhìn một con thú lạ. Một tấn kịch gì đây vừa xảy ra? Tôi nắm hai cái vai u của Bướm ấn chị xuống:

"Ơ kìa, điên đó à?"

Mặt Bướm rắn lại, chị vùng vằng, tưởng như muốn đẩy tôi xuống đường, nhưng rồi chỉ một giây sau, chị dịu lại và rơi mình xuống ghế. Nặng nề như khối đất. Chuyện gì đã xảy ra vậy? Cơn bấn loạn của Bướm làm tôi khó chịu. Sự có mặt của tôi quả là một hình phạt nặng nề cho Bướm. Tôi nghe rõ tiếng tim đập loạn xạ, tiếng sợ hãi rần rật bên cạnh.

Xe chạy được một lát, tôi đụng cùi tay vào sườn Bướm, hỏi:

"Chuyện gì vậy? Bỏ đi theo trai đó à? Giỏi quá ta".

Chị Bướm vẫn yên lặng.

Một phút sau, tôi tấn công thêm:

"Trốn ra cách nào thế? Chài được anh chàng bảnh quá. Nhưng sao lại chia tay sớm vậy?"

Bướm vẫn lì lợm, bất động. Bỗng nhiên, bàn tay trái đặt trên chiếc đùi to của Bướm, từ nãy tới giờ vẫn nắm chặt từ từ mở ra. Từ trong bàn tay Bướm, hai – chớ không phải một – mảnh giấy đỏ lờ đờ bay ra, rồi tung ra khỏi cửa sổ. Một người khách sau lưng chúng tôi la lên.
"Kìa cái vé xe".

Một tiếng khác:

"Thôi hỏng rồi, nó bay xuống đường rồi".

Người tài xế có lẽ thấy tiếng kêu nhưng hắn không chịu ngừng xe lại.

Tôi hỏi Bướm:

"Sao lại những hai cái vé xe. Định đi đâu vậy. Điên rồi hả".

Trên mặt Bướm, nước mắt chảy dòng dòng, và chị bất ngờ nhũn người ngã vào lòng tôi, nức nở khóc.

Bây giờ Bướm mới nói được thành tiếng.

"Thằng khốn nạn, rủ tôi ra xe về quê nó rồi nó bỏ trốn. Thằng khốn nạn…"

À, ra vậy. Hèn chi. Tiếng Bướm hức, hức trong cuống họng, thật khó nghe.

Mọi người trong xe lại được một phen dồn cả mắt về phía tôi. Có tiếng hỏi lao xao: "Chuyện gì vậy? Ai thế?" Tôi nói cho mọi người biết là chúng tôi có chuyện buồn nhưng không ai để ý.

Một người than:

"Tết nhất đến nơi rồi mà còn lắm chuyện. Thật xui quá".

Bướm vẫn rên như một con vật:

"Tôi chết mất chị Thuận. Tôi không sống nổi nữa. Làm thế nào bây giờ. Tôi biết đi đâu đây?..."

Tôi vuốt tóc Bướm và tính tàn ác thường ngày của tôi biến mất. Tôi dịu dàng bảo Bướm:

"Thôi, có mình đây chị đừng lo nữa. Mình cùng về quê tôi ăn tết đi. Ba má tôi vui lắm. Đừng khóc nữa, Bướm".

Tôi muốn nhúc nhích nhưng hai chân đã tê vì khối thịt của Bướm đè trên đùi. Chị vẫn tiếp tục khóc và tôi đành để yên.

Xe đã bắt đầu ra khỏi thành phố. Cánh đồng rộng mênh mông dần hiện ra trước mắt tôi. Buổi trưa đã gần đứng. Tôi vẫn tiếp tục vuốt về Bướm và lát sau, khi nhìn xuống, tôi ngạc nhiên thấy tay mình vẫn loanh quanh trong cái vồng vải dọc sống lưng to lớn của Bướm: vồng chân lý.

Cây cối yên lặng vì xe vẫn đang chạy. Tôi nhủ thầm: Nhị và Nhật ơi, chúng mày có tưởng nổi chuyện gì xảy ra không? Và Ngạn, thế nào em cũng sẽ trở lại với anh coi lại mặt mũi anh ra sao, xem có giống tên khốn kiếp vừa đi với Bướm không.

Còn bây giờ, chúng ta phải về với mùa xuân của chị Bướm cái đã.

"Nhưng chị ra làm gì?"

"Tôi chán ở trong này".

Tôi đập vào vai Bướm, cái vai u thịt chắc nịch.

"Có ai bắt chị ở đây đâu, chị muốn về chị cứ nói với nhà trường chị về". Giọng Bướm gần như khóc:

"Chị không hiểu được, tôi không thể ra đàng hoàng như mọi người".

Mà chị khóc thật. Tôi bực mình. Rõ khéo tự nhiên rủ nó sang giường làm gì thế không biết. Tôi nhắm mắt muốn ngủ lại, bên tai tôi giọng Bướm đều đều, buồn nản nhưng tôi chẳng nghe nó kể gì hết, vì tôi đang bận nghĩ tới Ngạn: Mai anh đưa em đi. Tôi sẽ xa thành phố này trong mười lăm hôm và mười lăm hôm đó tôi có thể thay đổi. Biết đâu, khi trở về, tôi lại chả nhìn Ngạn như một người không quen.

Trong tôi, bước chân xuân đang nhịp đi rộn rã, một bông mai vàng, một cây mùa xuân trong đêm đứng khô đen.

Tôi ngủ dậy vừa lúc đồng hồ điểm, tôi nằm đếm và đếm đủ tám tiếng. Đã hết giờ tập thể dục từ lâu. Cô Mỹ Dung hiện ra đứng ở đầu giường:

"Em Thuận".

"Dạ".

"Lâu nay tôi thấy em không được ngoan". Tôi dạ và ngồi im chờ đợi cô nói tiếp, tôi sẵn sàng nghe không oán giận cũng không vui vẻ. Giọng cô Mỹ Dung đều đều và tôi nghe lơ đãng. Lát sau, cô bỗng quay lại gằn tiếng hỏi tôi:

"Tối qua em ngủ với chị Bướm?"

"Dạ".

"Nó đã nói gì với em?"

Tôi đưa mắt ngạc nhiên nhìn cô Mỹ Dung thoáng vẻ bối rối.

"Nó trốn đi rồi, trốn đi đánh cắp hai tháng tiền trường…"

Cô Mỹ Dung nghẹn ngào: "Em biết trước nó bỏ đi phải không? Thật không ngờ. Nó là người của cha Huynh gởi đấy. Nó đâu đến nỗi thế".

À ra vậy. Có thế chứ. Tôi không tin chị Bướm đánh cắp tiền nhưng nếu chị đánh cắp thì cũng chẳng có gì lạ cả. Tôi trả lời cô giọng cụt ngủn:

"Tối qua em ngủ sớm. Sáng nay em về rồi. Em không biết. Em chúc cô ở lại ăn Tết vui vẻ". Cô Mỹ Dung lầm lũi bỏ đi. Không chừng, chính cô cũng thèm trốn ra ngoài.

Đến 10 giờ tôi sửa soạn xong, xuống phòng học chào bạn bè. Tất cả đang ngồi ngay ngắn ở nhà soạn bài cho buổi học chiều. Chúng nó đứa nào cũng có vẻ chăm chú, cô Mỹ Dung đứng kiểm soát trên bục gỗ, mắt lơ láo. Tôi cười thầm: tụi này làm bộ đấy, chúng bay đang thắc mắc về chị Bướm, về Tết, về tao nữa, tao nữa, tao biết mà. Tôi chào tất cả. Nhị và Nhật đưa tôi ra tận cổng; Nhị nói:

"Bướm đi rồi".

"Tối qua nó ngủ với mày".

Tôi gật đầu! Cả hai đứa hỏi tôi có biết Bướm trốn đi đâu, tôi lắc đầu. Nhị nói: "Nó bay đi tìm mùa xuân đó!"

Tôi đùa tàn nhẫn: "Nó đi theo trai rồi". Cả hai đứa trố mắt nhìn tôi, tôi vẫy một chiếc tắc-xi mỉm cười leo lên, chúng nó đứng trợn mắt nhìn lại nhau, tôi phác một cử chỉ khôi hài rồi ngồi trông thẳng phía trước, con đường Ngạn đứng đợi tôi ở bến xe, chàng xách va-li cho tôi.

"Sao em không nói giờ đi? Anh đợi từ sáng sớm".

"Ngoan dữ không. Em mua vé hôm Chủ nhật, chuyến xe mười một giờ kém hai mươi, còn mười một phút nữa. Em lên xe đây".

Ngạn im lặng, chàng có vẻ không bằng lòng. Tôi đi sát vào người Ngạn cố tạo một giọng thật âu yếm, tôi chúc Tết Ngạn, nói yêu Ngạn và dặn Ngạn nhớ đón tôi về, có thể mồng bảy mồng tám Tết gì đó. Ngạn có đôi mắt lờ đờ, tôi không thấy buồn, không thấy vui.

Số ghế tôi ngồi hàng đầu cửa xe sát vào trong. Chuyến xe cũng đã gần đi, tôi chú ý đến cái ghế bên tôi còn trống ghế số một. Ngạn ngồi xuống, cầm tay tôi bóp mạnh. Tôi nói Ngạn về đi, tôi không muốn Ngạn ở lại chờ cho xe đi vì như vậy, đứng lại một mình Ngạn sẽ buồn hơn. Tôi nhìn bóng Ngạn xa dần bến xe và tôi thấy buồn. Sự thật, tôi chỉ hơi tiếc chỗ Ngạn ngồi khi nãy.

Ghế số một. Ai sẽ ngồi vào đó? Một người đàn ông? Một đứa con gái? Tôi mong thầm không phải một đứa con gái. Tốt nhất là một thằng.

Hay là một ông già? Một ông già cũng còn thú hơn là con gái ngồi bên con gái.


Bàn tay mưa

Tôi mở tung hai cánh cửa sổ. Cây lá bên ngoài vẫn bất tỉnh. Trời vẫn không một ngọn gió. Từ nhiều ngày nay, trời bỗng nóng kinh khủng. Cứ mỗi lần xế trưa là đất lại như muốn sôi lên. Và tôi, tôi cũng vậy, cũng như đất, tôi cũng đang muốn sôi lên đây. Không thể chịu nổi nữa.

Tôi đẩy hai cánh cửa sổ thêm một lần nữa. "Pán tiêu… pán pò lơ!" Lại cái tiếng rao khó chịu của lão Tàu già bán bánh tiêu bánh bò. Vậy mà đã gần 4 giờ chiều rồi. Hôm nào cũng vậy, cứ khoảng 4 giờ là lão Tàu này đi qua cửa sổ phòng tôi, đều đặn như một cái máy. Một cái máy hết sức khó chịu. Tôi càng khó chịu hơn nữa vì tiếng rao của lão cũng in hệt cái giọng líu la líu lo của lão Tàu mập vẫn thường đến với mẹ tôi buổi tối. Chắc ngày trước lão cũng đi bán bánh tiêu bánh bò như lão Tàu lỡ cỡ này. Nhưng bây giờ thì lão đã lịch sự, bóng bẩy với chiếc bụng phệ, với bộ râu cá chốt, với chiếc Falcon bóng loáng để cung phụng mẹ tôi. Tôi bỗng nhớ Bạch nôn nao. Bạch cũng vậy. Cũng một bộ râu nhưng rậm rạp như rừng và mạnh mẽ như sức sống. Nhưng tôi mất Bạch rồi. Bạch vừa tuột khỏi tay tôi để tới với một đứa khác. Nó xinh đẹp và dễ dạy hơn tôi, chắc thế.

Tôi biết Bạch không chỉ đi với một mình tôi, nhưng không hiểu tại sao tôi vẫn ghen. Mới hôm kia, trông thấy Bạch đi với nó ở một chỗ đông, đầu tôi ù đi và tôi bỗng trở nên xa với tôi ngày thường hàng vạn dặm. Tôi lao người tới nó, túm lấy nó, la hét đánh xé. Nhưng rồi chính tôi lại là người đau nhất. Bạch giữ tôi lại, dúi tôi xuống đường: "Cô làm gì vậy. Đồ điên. Tôi không tha thứ cho cô được nữa rồi. Quá lắm". Rồi chiếc Floride của Bạch chở đứa con gái lao đi.

Đồ điên! Thế là hết.

Hình như không khí vừa chuyển động. Một chút gió không biết từ đâu tạt vào mặt tôi nhưng không mát mẻ gì mà lại càng nóng thêm. Tôi vuốt mắt, cả người hâm hấp.

Tôi là một đứa trẻ không biết bố là ai. Mẹ tôi đã gần bốn mươi, nhưng bà vẫn còn đủ nhan sắc để say đắm những ông lỡ cỡ, goá vợ, hoặc vợ ở nhà đã khô héo. Tôi thấy nhiều người tìm tới với mẹ tôi lắm, nhưng dai dẳng nhất trong những ngày gần đây là lão Tàu mập. Tuổi thơ của tôi nói không hết, nhưng nhắc lại làm gì. Đáng kể và quan trọng nhất là những ngày tôi yêu Bạch. Hình như Bạch sinh ra là để cho đàn bà yêu. Có thật thế không?

Bạch có một vẻ đẹp khác lạ, chàng giàu có, duyên dáng và đa tình. Chàng không hề yêu một mình ai nhưng hình như cũng không muốn bỏ ai. Tôi không thể hiểu nổi Bạch nhưng tôi đã yêu chàng, yêu chàng trên hết.

Nhưng cớ sao tôi đã làm nhục Bạch? Tôi đã đau đớn biết bao vì hành vi đó, nhưng nghĩ tới Bạch ham vui, đào kép, tôi lại muốn điên lên. Bây giờ chàng đã xa tôi rồi, chàng không tha thứ cho tôi nữa, nhưng tôi vẫn ghen kinh khủng.

Hình như mẹ tôi vừa đi đâu về. Tôi nghe tiếng bà ho ở ngoài cửa. Đúng vậy, tiếng bà mắng chị Hai: "Nhà cửa bê bối thế này đây hả Hai, a, té ra mày bận trai gái với thằng Sáu Sốp phơ phải không?"

Tôi bưng tai, mẹ tôi vẫn lối nói đó. Mỗi khi bực tức bà van la hét um nhà. Tôi thường đóng cửa phòng lại mặc bà chửi đến mỏi miệng thì thôi.

"Mày làm gì trong đó, Phương?"

"Con không làm gì cả". Tôi nói.

Mẹ tôi lại hỏi:

"Mày ăn cơm chưa? Trời nóng quá. Sắp mưa đấy mà".

Tôi nghe tiếng khuy áo bà tung mạnh, rồi tiếng quạt trần quay vù vù. Tôi nghĩ tới chiếc bụng mỡ nhễ nhại của lão Tàu và đôi ngực đồ sộ của mẹ tôi. Tởm quá. Tôi thầm nói và đẩy thêm cánh cửa ra. Cánh cửa đã mở hết cỡ, không nhúc nhích. "Pán tiêu… pán bò đây lớ". Lão Tàu bán bánh bò vẫn còn ở đó, ngoài cửa sổ.

"Ra mà ăn cơm, Phương".

Tôi đi ra mẹ tôi đã ngồi vào bàn, bà đang gắp một cọng rau. Cọng rau xanh mát trên đôi môi đỏ chót. Tôi khó chịu quay mặt đi. Tôi ngồi vào bàn. Chị Hai bật ngọn điện và mẹ tôi bảo: "Tắt đi, con khỉ, nóng thấy bà nội". Một lát bà nhìn tôi:

"Mày thất tình đấy hả, Phương?"

Tôi xới một bát cơm. Mẹ tôi lừ lừ:

"Gắng lên con ạ, mới mười tám tuổi đầu, uổng đời lắm. Hừ, tao biết lâu nay mày chẳng học hành gì hết. Mày theo thằng Bạch, rồi bây giờ lại nhì nhằng với thằng Tâm phải không? Mày đừng có mởn với cái chú chú cháu cháu của nó. Nó ngủ cả với mẹ mày được đấy con ạ".

Tôi lạ gì điều đó. Chú Tâm năm nay hai tám tuổi, giàu có và muốn làm ra vẻ nghĩa hiệp không thì chú mất công chú chú cháu cháu với tôi làm gì. Chưa biết chú ấy thèm khát tôi hay mẹ tôi nhiều hơn?

"Mày câm rồi sao Phương? Ừ, mắt đỏ hoe thế kia, khóc hả. Bị thằng nào bỏ rơi. Giờ tao còn đủ sức cho mày ăn học, mày không lo, sau này lại trách tao bỏ bê, khổ thôi con ạ".

Đâu phải bây giờ mẹ mới bỏ bê tôi. Mẹ bỏ bê tôi mười tám năm nay rồi đó. Tôi nói thầm và nuốt một miếng cơm chồng lên nỗi u uất. Mẹ tôi chỉ ăn được một bát cơm, bà buông đũa xuống, phanh cả ngực ra: "Nóng ơi là nóng, chết chết. Mưa đi ông ạ".

Không biết ông trời có nghe tiếng mẹ tôi nói không mà ông vẫn đứng im.

Bây giờ Bạch đang làm gì, nghĩ tới tôi hay một cô gái nào khác? Chiếc Floride đỏ, căn nhà sang trọng và những buổi chiều rực rỡ ở bờ sông ở nhà hàng, bây giờ trở lại đày đoạ tôi thê thảm. Bữa cơm rồi cũng xong. Mẹ tôi nằm trên chiếc đi-văng, dáng sốt ruột: "Nó hẹn 7 giờ. Bây giờ kém mười rồi đây, bậy quá".

Nó hẹn đúng là lão Tàu mập.

Tiếng líu lo của lão Tàu, tiếng kéo ghế. Tiếng mẹ tôi than nóng.

Tôi nằm vùi xuống giường, một giọt nước mắt tràn ra má: Bạch, Bạch. Tôi không thể mất Bạch, tôi yêu Bạch, yêu cả cái đa tình của Bạch mà… Hãy thiêu tôi đi, tôi đóng cửa sổ và lim dim trong không khí nóng bỏng.

Trời vẫn chưa mưa, oi bức càng ngày càng khó chịu. Buổi chiều ấy mẹ tôi và tôi lại cãi nhau một trận: "Mày điên rồi. Nóng quá, mày điên rồi". Mẹ tôi la lên: "Mày có chịu đi học lại không? "Tôi không đi". Hét lớn được, tôi bả hơi hơn, và mặc áo đi ra khỏi nhà.

Ra khỏi nhà dễ chịu hơn thật. Tôi ghé qua nhà Châu, nó đang sửa soạn đi ciné với ba mẹ nó. Tôi bỏ về, chưa biết đi đâu thì có tiếng gọi:

"Phương".

Chú Tâm dừng xe lại: "Lên đây chú chở về". Không biết đi đâu và cũng không biết làm gì, tôi mở cửa xe leo lên ngồi cạnh Tâm: "Đi đâu về đó?" "Đi chơi lan man vậy thôi". "Có mẹ ở nhà không?" Tôi cáu kỉnh: "Chú hỏi làm gì". Chú cười hề hề:

"Hỏi cho biết, bây giờ cháu muốn về chưa?"

Tôi nghĩ tới khuôn mặt của mẹ tôi, và cuộc gặp gỡ của chú Tâm. Chị chị em em, rồi giỡn hớt. Tôi chán lắm rồi. Tôi nhìn khuôn mặt nghiêng của chú Tâm, chú ấy còn trẻ thế tại sao lại mê mẹ mình được… Hay là giữa chú ấy với mẹ mình không có gì hết như chú vẫn thường nói? Mẹ tôi vẫn bảo: Nó còn nhỏ nhưng nó tốt lắm, nó không lợi dụng đâu. Tôi biết mẹ tôi thì còn ai lợi dụng được nữa. Tôi thấy chú Tâm không quẹo xe về lối nhà, tôi hỏi: Chú đi đâu?

"Phương có muốn đi chơi không? Về bây giờ nóng chết".

Nóng thật. Tôi gật đầu. Về nhà bây giờ thật nóng chết người được. Rồi lão Tàu tới, rồi mẹ tôi, hai căn phòng sát vách. Tôi chịu gì nổi. Tôi nói:

"Chú cho Phương đi chơi đi".

"Được rồi, đã đi với chú thì không được đòi về nghe".

Chú Tâm hí hửng lái xe cho tôi đi. Câu nói của chú làm tôi chột dạ. Tôi chưa bao giờ đi chơi với chú Tâm thế này, tôi cũng chưa hiểu gì về chú. Nhưng tôi cần giải buồn. Tại sao tôi cứ giam mình trong căn phòng tối?

Chú Tâm đã khéo léo dẫn tôi vào câu chuyện. Chú Tâm đưa tôi vào một nhà hàng ở Chợ Lớn, vừa đặt người ngồi xuống tôi bỗng giật nẩy mình. Bạch đang ngồi với một cô gái ở bàn bên cạnh. Nét ngạc nhiên sững sờ còn đọng trên khuôn mặt chàng. Chàng đã thấy tôi bước trên xe hơi xuống, chàng đã nhìn thấy chú Tâm đưa tôi vào. Chàng đã nhìn và chàng ghen tức. Tôi ngồi sượng sùng trong khi Tâm thì lăng xăng. Bạch gắp thức ăn cho cô gái, Chú Tâm cũng gắp thức ăn cho tôi.

Hình như Bạch vẫn nhìn lén về phía tôi và khuôn mặt chàng tối lại. Để cho biết, Bạch đang cúi thấp đầu và cô gái rì rầm bên tai, lả lơi… À, ăn nhằm gì tôi cũng đang đi với một người đàn ông, chú Tâm cũng có xe hơi, cũng giàu sang, chiếc Taunus của chú Tâm còn đẹp hơn xe Bạch, chú Tâm còn bảnh trai hơn Bạch. Tôi có ý nghĩ là tôi sẽ bắt bồ với chú Tâm, sẽ bắt cho được, để Bạch biết rằng tôi không chết vì Bạch mà vẫn sống nhăn, vẫn có tình có tiền. Còn lão tình nhân của mẹ tôi nữa, lão Tàu phệ dường như đã ngỏ ý muốn lấy mẹ tôi, cưới hỏi đàng hoàng. Lão goá vợ, không con, lão lại còn cả một gia tài đồ sộ. Trong câu chuyện cãi vã buổi chiều mẹ tôi cũng có nói đến là lão Tàu muốn lấy bà; tôi lại cầu mong bà lấy lão cho xong chuyện.

Không biết tôi đã nói chuyện thân mật với chú Tâm đến độ nào mà chú ấy quàng tay qua vai tôi. Tôi ngượng ngùng gỡ bàn tay chú ra, và vô tình tôi nhìn thấy nơi cổ tay chú Tâm có một điểm son. Một nốt ruồi son, như Bạch cũng có một nốt ruồi như thế giữa lòng tay mà tôi tin dị đoan là nốt ruồi chỉ định đường đào hoa. Tâm hồn tôi thật lạ. Khi ngồi trước mặt Bạch, nhìn Bạch lả lơi, tôi không buồn phiền gì. Nhưng khi Bạch dìu cô gái nọ ra xe, tôi bỗng thấy ngẩn ngơ muốn khóc…

Sau bữa cơm, chú Tâm đề nghị chạy một vòng lên xa lộ dạo mát. Tôi không phản đối. Hình ảnh Bạch và cô gái đã làm lòng tôi bời bời tủi nhục. Bạch đã khinh tôi chăng? Nhưng dù đi bên Tâm, đóng trò thương yêu với Tâm, tôi vẫn không ngớt nghĩ tới Bạch tôi vẫn yêu chàng… Tôi sợ phải về nhà, phải ngồi một mình với hình ảnh Bạch.

Bây giờ chú Tâm chỉ cần nắm lấy tay tôi, nhìn vào mắt tôi là tôi có thể ngã vào lòng chú, như trăm ngàn cặp yêu đương khác trên những chiếc xe hơi, hay xa lộ. Nhưng không, chú Tâm đi dạo một vòng, rồi đưa tôi về nhà. Mẹ tôi vẫn chưa về. Tôi vén màn cửa nhìn chiếc xe của chú Tâm lao vào đêm tối. Tôi lại cô đơn, lại bơ vơ muốn khóc. Ngọn đèn đường bỗng lu đi, buồn bã.

Không biết một sức mạnh nào đã giục được tôi tới nhà Bạch, can đảm bấm chuông nhà chàng. Bạch ra. Bạch nhìn tôi sửng sốt, ngạc nhiên. Căn nhà của Bạch không có chi thay đổi hết. Tôi hy vọng nó sẽ nhắc nhở cho Bạch lại những kỷ niệm mà nguôi đi chăng? Như buổi sáng mai, tôi đã từng đứng nơi khung cửa sổ này nhìn những bông hoa vừa hé nụ. Hay thi nhau đếm những búp hoa non. Và những buổi chiều, căn phòng khách giam kín tiếng nhạc, tôi và Bạch đi những bước valse thật cổ điển, hay những điệu tango, rộn ràng hơn thì twist. Bây giờ tất cả như xa vời, nhưng khuôn ảnh tôi, Nguyệt và Đào vẫn còn đó trên tường. Tại sao Bạch không cất đi. Câu chuyện cũng chẳng có gì đặc biệt, bởi chúng tôi đã vô cùng khách sáo. Và khi tôi đứng ở cửa sổ, nhìn lại những bông hoa cằn cỗi vì sức nóng của những ngày chuyển giông, chàng bỗng nói cho tôi biết là chàng sắp lấy vợ. Người đó là cô gái tôi đã từng tát vào mặt nàng. Tôi đã tát được cô ta nhưng tôi đã không thắng cô ta… Bạch không nhắc gì chuyện cũ hết. Rồi thôi, tôi chẳng có lý do gì để đến nhà Bạch sau lần đó nữa…

Và tôi đã thường tới chú Tâm luôn luôn, tới nhà và đi chơi khắp cùng với chú. Ngồi xe với Tâm, tôi thường nghĩ tới những đêm dựa đầu trên vai Bạch và chàng lái xe chạy khắp ngả đường; nói chuyện yêu đương hết sức lẩm cẩm rồi trở về. Bây giờ chú Tâm cũng thế, nhưng tôi hầu như hết mọi xúc động.

Chú Tâm cũng có nhiều bạn gái, cũng như Bạch nhưng tôi không lấy làm quan trọng nữa, bởi vì đi với chú, tình tự với chú mà tôi chỉ thấy dối gạt, xót xa. Tôi đã bắt đầu thay đổi tâm tình, tôi ít nóng giận với mẹ tôi, ít cãi cọ lớn. Tôi bỏ nhà thường xuyên, hết đi chơi với tụi bạn lại đi chơi với chú Tâm.

Rất nhiều buổi tối tôi tới và Tâm bận tiếp bạn gái. Tôi lẳng lặng đi. Tâm dường như hết sức lạ lùng về trường hợp tôi. Tâm thường nói: "Các cô thấy chú mê Phương đều ghen tức, mà chú mê Phương thật rồi".

Tôi bỗng nghĩ lẩm cẩm biết đâu trong những cô bạn gái đó đối với Tâm chẳng như tôi đối với Bạch, rồi một ngày nào đó sẽ xé áo tôi ở ngoài đường. Tôi vừa chua chát vừa khoái chí đem điều đó ra nói với Tâm thì Tâm cười ngất: "Chú chả thề non hẹn biển với cô nào thế, trừ ra cháu, nếu cháu muốn".

Và trong tuần lễ đó, tôi nhận được thiệp cưới của Bạch.

Tôi xới thêm một bát cơm nữa. Tôi ăn không biết ngon. Mẹ tôi cũng bưng bát cơm. Hình như mẹ tôi đang nghĩ điều gì. Thỉnh thoảng bà nhìn tôi một cái rồi lặng thinh. Độ này mẹ tôi ít nói hơn trước, tôi cũng không có gì để cãi lẫy với bà. Từ ngày nghe tin Bạch lấy vợ, tôi mới thấy thấm thía cái buồn khổ, cô đơn của tôi. Tôi không nguôi được Bạch. Tôi bắt đầu ở nhà, nằm buồn một mình trong phòng, tôi xa lánh bạn bè và cũng ít đi với chú Tâm nữa. Lâu lắm tôi mới gặp chú ngoài phố khi tôi đi mua đồ dùng hoặc không biết làm gì, tôi tới thăm chú vài phút rồi về ngay. Tôi không cần tìm hiểu chú có đểu hay không đểu. Tôi bỏ học luôn, trường tư đi hay không đi chả để ý. Tôi bỏ học cũng là chuyện thường… Tôi gầy đi trông thấy. Nhưng không biết sao mẹ tôi thì… béo ra thêm nữa. Thời tiết làm tôi khó chịu hơn, trời chỉ nổi một vài tiếng sấm vào giữa đêm, hay có khi tôi nghe lầm, tiếng súng mà tôi tưởng lầm chăng? "Lâu lắm trời chưa mưa. Mùa nóng bức thế này con gầy đi, Phương ạ".

Giọng nói ngọt ngào của mẹ tôi thật đột ngột hết sức! Lâu lắm rồi, từ chín, mười năm nay, tôi chưa nghe mẹ tôi hỏi tôi một câu săn sóc như thế. Thuở nhỏ có một lần tôi bị thương hàn, mẹ tôi đưa tôi vào nhà thương, cho tới khi tôi về chỉ có một mình chị người làm săn sóc. Mẹ coi sự đau ốm của tôi như hành tội bà. Tôi đã từng khóc ngất vì những tiếng nguyền rủa. Nhưng hồi bé kia, năm tôi lên mười lăm, cách cư xử của bà khác hẳn… Tôi không hiểu mẹ tôi đã nghĩ gì khi nói câu đó. Tôi gầy thật, khi soi gương tôi cũng nhìn thấy.

Tôi nhai lười biếng những hạt cơm đang ngồm ngoàm trong miệng. Mẹ tôi lại nói:

"Không thích ăn nữa thì thôi, lát sai con Hai nó mua phở mà ăn con ạ". Tôi ngẩng đầu lên, nhìn vào mặt mẹ tôi, tôi bỗng dạ một tiếng hiền lành có lẽ chưa bao giờ tôi hiền lành đến thế. Mẹ tôi cũng nhìn tôi sửng sốt.

"Con lớn thật rồi Phương ạ, bởi vậy mẹ quyết định lấy chồng, mẹ làm lại cuộc đời. Con có tin không?"

Trong thâm tâm tôi vẫn ao ước mẹ tôi lấy lão Tàu mập, nhưng khi mẹ tôi nói tới tiếng lấy chồng, tôi bỗng nổi sùng:

"Con tưởng mẹ lấy chồng lâu rồi chứ".

Tôi nói thản nhiên. Tôi cố giấu sự nổi sùng của tôi.

Mẹ tôi lắc đầu cười chua chát:

"Mày vẫn cái giọng đó. Mày nói mỉa giỏi lắm".

Tôi ân hận:

"Con không định nói thế, mẹ đừng để ý".

"Mày đã nói ra rồi, tao hiểu là mày khinh tao, tao không lo lắng đầy đủ cho mày, tao đã từng bất nhân. Nhưng tao thương mày, tại mày không muốn thấy tao thương mày đó thôi. Tại mày giống… mày lầm lì, mày giống…"

"Tôi giống ba tôi chứ gì? May cho tôi quá".

Không hiểu sao tôi vừa ân hận tôi lại nổi sùng ngay, tôi cười lạt.

Mẹ tôi như cũng không cố gắng được:

"Mày khinh tao đấy phải không? Hừ, cho mày khinh. Từ lâu tao chỉ lấy tiền chứ không lấy ai hết. Bây giờ mày tưởng tao khoái lấy chồng sao, tao cũng chỉ lấy tiền, lấy tiền để nuôi mày, lấy tiền để…"

Tôi thấy tởm. Tôi kêu:

"Thôi, con xin mẹ".

"Nhưng mày biết hết rồi, mày khinh tao…"

Khuôn mặt mẹ tôi thuỗn ra, bao nhiêu đanh đá hằng ngày như tan hết. Đôi môi tím ngắt của mẹ tôi mím chặt, đôi môi đó là một sự thật thê thảm, đôi môi mà hằng ngày vẫn được quét lên một lớp son tươi, bây giờ là những chịu đựng, những câm nín.

Mẹ tôi thường kể lại với mọi người rằng chính cha tôi đã làm tan nát đời bà. Cha tôi, một kẻ vô danh nào đó, tướng cướp? Sở Khanh? Lính thổ? Bây giờ tôi cũng không cần biết làm gì. Đã mười tám năm tôi chịu làm một đứa con hoang, như mẹ tôi đã mười mấy năm trời lăn lóc. Tôi đã làm một món nợ đeo đẳng suốt đời bà… Lý do nào tôi nguyền rủa mẹ tôi, nguyền rủa tôi mãi, chúng tôi cùng đáng nguyền rủa hết. Tôi nói:

"Mẹ biết thương con, lý nào con lại không thương mẹ. Con cũng muốn mẹ có một đời sống ngăn nắp, đàng hoàng hơn".

"Con oán mẹ không?"

"Không, con không oán ai hết".

"Chuyện cũng cần phải dẹp bỏ hết. Mẹ muốn nói với con một chuyện. Con thấy lão Tàu mập chứ?"

"Dạ thấy".

"Lão ta muốn lấy mẹ".

Tôi nghĩ tới lão Tàu mập với chiếc bụng nặng nề rồi nhìn mẹ tôi, mẹ tôi tuy béo tốt nhưng vẻ già nua không còn che đậy được nữa. Còn gì hơn, tôi cũng sẽ thay đổi cuộc sống, mẹ tôi sẽ phải lo cho tôi hoàn tất hơn. Tôi nghĩ tới một gia đình. Ừ thì bố ghẻ, có sao đâu. Tôi không làm gì chạm tới ai hết, và ông ta lấy mẹ tôi, phải có bổn phận với mẹ tôi. Mẹ tôi chắc đã suy tính ghê lắm. Tôi nghĩ tới chiếc xe hơi của lão, một ngôi nhà đồ sộ… Tôi sẽ may sắm, tôi sẽ đi học bằng xe nhà. Mỗi Chủ nhật tôi đi sắm đồ với mẹ tôi. Lão Tàu mập có vẻ ăn xài rộng rãi lắm và si mê mẹ tôi, và tôi sẽ làm thân với lão, lão không con. Tôi không có gì lo sợ hết. Tụi bạn thường khinh rẻ tôi, con nhà nghèo. Bây giờ tôi sẽ đổi trường, tôi sẽ thay đổi hết… Lòng tôi chớm lên một hy vọng về tương lai; nhờ mẹ tôi đã không còn cách xa tôi nữa. Giọng mẹ tôi đều đều xúc động. "Con đã lớn rồi, con cần phải học hành. Mẹ sẽ lo cho con đầy đủ. Mẹ sắm sửa cho con. Con cũng phải cố gắng nghe không?"

Mẹ tôi lại nói tiếp:

"Mẹ không nói ra nhưng lâu nay mẹ biết sự liên lạc của con với thằng Bạch và chú Tâm. Từ nay, con phải dứt bỏ hết. Con đi học lại đàng hoàng, con phải khá hơn mẹ".

Tôi muốn nói cho mẹ tôi biết là Bạch đã bỏ rơi tôi và tôi với chú Tâm chưa có gì với nhau hết. Nhưng nói với mẹ, mẹ cũng không tin. Tôi chỉ đáp nhỏ:

"Con sẽ nghe lời mẹ hết".

Mẹ tôi đứng dậy, vuốt tóc tôi:

"Bây giờ con đi nghỉ đi. Lát nữa mẹ phải đi, mình phải sang gấp cái nhà, mẹ muốn có một món tiền sắm sửa cho con ngay".

Mẹ tôi đi vào phòng, tôi nhìn theo dáng đi của mẹ tôi. Bao năm trời tôi mới nhìn ra nổi người mẹ.

Chỉ còn vài hôm nữa mẹ tôi dọn xuống Chợ Lớn. Căn nhà đã sang xong, chờ chúng tôi đi là chủ mới dọn đến. Như lời hứa, mẹ tôi đi sắm cho tôi rất nhiều quần áo, đồ dùng. Nhưng tới khi mẹ tôi mang về hai chiếc va-li lớn mới tinh, nói để dành cho tôi thì tôi chưng hửng. Tôi như từ trên trời rớt xuống. Mẹ tôi bảo đã biên thư gửi tôi ra ngoài Nha Trang ở với ông cậu. Ông cậu này tôi chưa một lần nào gặp và tôi cũng không biết đến… Tôi không chịu, mẹ tôi dỗ dành, năn nỉ mãi, tôi cũng năn nỉ lại. Cuối cùng tôi lặng thinh, chưa nói gì hết.

Tôi bỗng thấy yêu mến căn nhà của tôi ở suốt mười năm. Từ một mái tranh, bây giờ được xây chữa dần lại đẹp đẽ. Tôi không thể bỏ nó để đi đến một thành phố xa lạ, một gia đình tôi chưa hề biết. Mùa mưa dường như lại sắp bắt đầu rồi. Đêm hôm qua, đang ngủ, tôi bỗng choàng dậy và nghe một vài tiếng giông, nhìn thấy những ánh chớp. Tôi cầu mong một trận mưa lớn, nhưng mưa vẫn chưa đến.

Hình như mẹ tôi vừa đi chợ về. Tiếng gọi chị Hai, tiếng đồ đạc va chạm. Chắc mẹ tôi lại mua cho tôi một món đồ mới nữa đây, và lát nữa mẹ tôi sẽ ôm lấy tôi mà khóc, mà dỗ dành. Đúng vậy, mẹ tôi vào buồng, ngồi xuống bên tôi, bàn tay mẹ tôi đặt lên trán tôi:

"Con làm sao thế hở Phương, con mệt à?"

"Không, con không mệt".

"Con ra xem quà đi, mẹ mua cho con một cái áo kim tuyến đẹp lắm".

Một cái áo kim tuyến đẹp mà làm gì ở cái thành phố buồn thảm đó?

Tôi muốn oà lên khóc, mẹ tôi lại dỗ dành:

"Ra ngoài đó ở với cậu mợ, mẹ sẽ gửi tiền ra cho con ăn học. Cậu mợ sẽ thương con lắm". Tôi không tin cậu mợ tôi sẽ thương tôi hay sẽ bắt tôi làm lụng như đầy tớ không công. Tôi đã từng thấy hoàn cảnh con Hồng, bạn cùng lớp với tôi. Nó ở với ông chú cực như chó. Tôi nói:

"Mẹ cho con ở đây, con đi học, con sẽ thi đỗ".

"Mẹ không muốn xa con, nhưng con phải có người kèm. Mẹ nghĩ cậu con có thể giúp đỡ con được".

"Nhưng con không muốn đi".

"Nghe mẹ, bây giờ đang mùa nóng, về Nha Trang có biển, mát lắm. Con về sớm để kịp nghỉ hè".

Nghỉ hè. Hai chữ của mẹ tôi dùng quyến rũ quá. Giá như bình thường mẹ tôi cho tôi đi nghỉ hè một vài tuần như thế, tôi sẽ sung sướng biết bao. Đằng này không phải thế. Mẹ tôi muốn tống cổ tôi đi. Tôi lặng thinh. Mẹ tôi định nói thêm thì có tiếng lão Tàu mập léo xéo ở ngoài.

Tôi nằm úp mặt vào vách. Mẹ tôi đùa với tôi một câu rồi đi ra. Tôi nghe tiếng mẹ tôi nói chuyện với lão Tàu mập, hình như họ bàn về tôi. Tôi lắng tai nghe: "Căn nhà này đã sang xong rồi, vài hôm nữa dọn về dưới Chợ Lớn hẳn. Tôi định cho con Phương nó về Nha Trang, về dưới chỉ có hai đứa mình". Giọng lão Tàu mập líu la líu lo, như tỏ vẻ vui mừng. Tôi nghe lập bập tiếng lão nói: Con nhỏ, con nhỏ, và những tràng tiếng khác dài hơn, nhưng tôi không hiểu thấu. Tôi bỗng tức giận tràn hông, con nhỏ. Đồ đạo đức giả, lão đã từng ngủ với mấy con nhỏ như tôi rồi, đồ tồi.

Cả mẹ tôi nữa, bà muốn tống cổ tôi đi để rảnh chân du dương với lão. Mẹ tôi sẽ gửi tôi ra đó và không bao giờ ngó lại nữa hết. Tôi sẽ sống ở thành phố đó, ăn nhờ ở chực, không thể được. "Pánh tiêu… pánh pò" - lão Tàu rao bánh lại tới ngoài cửa sổ. Và tôi lại như muốn sôi lên. Tôi đứng dậy mò ra ngoài. Mẹ tôi ngồi trang điểm trước bàn phấn, còn lão Tàu mập đứng cạnh, một tay xoa nhẹ trên chiếc gáy đầy thịt của mẹ tôi. Tôi nhìn thấy mẹ tôi trong gương rạng rỡ. Lão Tàu quay lại nhe răng cười với tôi. Tôi giương mắt nhìn. Mẹ tôi thấy tôi thì nói:

"Con có đi chơi đâu không, con nên ra phố mua thêm đồ dùng đi. Con thích gì cứ mua. Mẹ để riêng cho con năm ngàn đó". Mẹ tôi chỉ số tiền để trên mặt bàn phấn, cạnh ống son đỏ chói. Mẹ tôi đưa lọ nước hoa: "Của ổng mua cho con đó". Tôi chỉ đứng sững không nói năng. Trời vẫn nóng vần vũ. Nóng muốn chết. Tôi nghe tiếng rao "Pánh tiêu, pánh pò…" tiếng rao đi dần qua, rồi mang xa mất hút. Tôi nhìn lão Tàu mập, tiếng rao hàng nhắc đi nhắc lại trong đầu tôi đánh nhịp với tiếng đồng hồ tích tắc. Mẹ tôi lại nói:

"Con nhỏ này ra Nha Trang chắc sẽ hạp lắm. À, sẵn xe hơi của ổng, để mẹ biểu ổng đưa ra phố luôn nghe con".

Lão Tàu mập lại nói một tràng với mẹ tôi. Mẹ tôi gật gật đầu cười, lão cũng cười. Tôi hiểu tiếng được tiếng không. Nhưng tôi lại sắp khởi sự điên rồi đây. Tôi nói:

"Mẹ cất tiền đi, con không đi đâu hết".

Mẹ tôi bỏ cái bông phấn xuống, nhìn tôi, thoáng ngạc nhiên rồi bà cười:

"Mẹ đã nói với con hết lời, tại sao con còn cãi. Con phải đi".

Ba tiếng sau cùng của mẹ tôi làm tôi nổi đoá. Tôi không còn giữ gìn nữa:

"Hừ, mẹ nói lo cho tôi, mẹ lo cái gì? Mẹ muốn tống cổ tôi đi cho rảnh để mẹ du dương với lão ta phải không? Ra Nha Trang để tôi đi ở đợ sao? Tôi không đi đâu hết".

Mẹ tôi ôm đầu:

"Mày bảo sao, trời ơi, mày chửi tao phải không?"

Tôi nói sôi nổi như không được nói không được tức giận thì tôi chẳng còn dịp nào để giận để nói nữa. Tôi sẵn đà:

"Tôi nói cho mẹ biết. Tôi ở đây".

"Tao bán cái nhà này rồi".

"Bán mặc kệ, tôi ở đây. Tôi ở trong cái nhà này. Tôi không cần". Mẹ tôi vụt đứng dậy, tôi tưởng mẹ tôi sẽ tát vào mặt tôi, nhưng không, mẹ tôi chỉ cầm vai lão mập: "Anh tránh ra đi, anh về đi, lát nữa tôi… tôi…, con này nó điên rồi". Lão Tàu mập ngơ ngác không hiểu. Miệng lão líu lo líu la hỏi… Tôi cầm ly nước của mẹ tôi uống còn dở trong tay và nhìn mẹ tôi cố giải thích cho lão hiểu. Mẹ tôi vừa bảo tôi điên. Bạch cũng vậy, chàng bảo tôi là đồ điên. Tôi điên, tôi điên. Phải, tôi điên rồi đây. Lão Tàu nhìn mẹ tôi, rồi nhìn qua tôi. Tôi đưa ly nước lên, rồi nhìn qua tôi. Tôi đưa ly nước lên, rồi không biết để làm gì, tôi quất vào mặt lão. Hình như tôi nghe thấy tiếng thủy tinh vỡ. Hình như tôi trông thấy máu chảy. Nhưng tôi không rõ gì nữa, ngoài việc biết rằng tôi đang ôm mặt chạy ra ngõ. Tiếng rao "Pánh tiêu pánh pò... ơ". Lão Tàu mập. Bạch. Mẹ tôi rồi Tâm, chú Tâm. Tôi cắm đầu chạy.

Chú Tâm quàng tay qua vai tôi, dìu tôi xuống giường:

"Đừng sợ, có chuyện gì thế?"

Tôi không trả lời mà chỉ ôm mặt khóc mùi mẫn. Tôi đã chạy một mạch từ nhà ra, gieo mình trong tắc-xi, để tới đây, qua bao trụ đèn, bao nhiêu phố, bao nhiêu người. Thật đúng tôi là một con điên. Khi chú Tâm mở cửa, tôi ngã ngay vào lòng chú. Bây giờ tôi chỉ biết khóc, khóc cho hả giận, cho hả tức, cho vơi nỗi sợ hãi, tủi nhục.

Tôi đã ném cái ly vào mặt lão Tàu, tôi đã phá mẹ tôi. Nhưng tôi thất bại. Có thể bây giờ mẹ tôi đang băng bó cho lão, đang nguyền rủa tôi cho lão vui lòng. Cũng có thể mẹ tôi nguyền rủa căm hận tôi thật, đồ con mất dạy. Tôi không còn hy vọng gì nữa. Thế là hết.

Đầu óc tôi tê rần và cứng như đá. Nước mắt tôi cứ tiếp tục trào ra. Tâm lau nước mắt cho tôi và hỏi han vỗ về. Tâm nói gì tôi cũng gật, gật mà không nghe gì hết. Cuối cùng tôi nghe thấy tiếng Tâm cười: "Phương thật trẻ con hết sức".

Tiếng cười của Tâm làm tôi ngơ ngác. Tôi mới là đồ điên, Bạch bảo tôi điên, mẹ tôi bảo tôi điên, còn chú Tâm lại bảo tôi là trẻ con. Thế là thế nào? Tôi đã mất tất cả. Tôi chỉ còn chú Tâm, chỉ có chú Tâm thôi. Bàn tay Tâm đang vuốt ve mái tóc tôi, an ủi tôi. Và như một người tới tận đỉnh tuyệt vọng, tôi oằn người lên, co quắp ôm lấy chú Tâm. Tôi muốn quên, quên hết.

"Phương không sợ gì chứ?"

"Không".

"Phương tin là chú yêu Phương thật tình chứ?"

"Không cần".

Chú Tâm vẫn tiếp tục thì thầm bên tai tôi gì đó nhưng tôi không nghe nữa. Có tiếng gì chuyển động ào ào trong người tôi, chung quanh tôi, cùng khắp. Rồi một cơn gió lạnh đâu đó bỗng ùa vào phòng. A. Đúng là mưa. Cơn mưa đã tới. Mưa. Mưa rồi. Mưa ào ào, vần vũ. Mưa từ ngoài trời, mưa ùa vào. Mưa luồn hàng trăm ngàn bàn tay vào trong áo tôi. Mưa xoa nắn khắp cùng người tôi, mưa chôn vùi tôi. Mưa đóng sập hai cánh cửa sổ lại và mưa bỗng đạp tung hai cánh cửa lớn ra.

Một tiếng kêu thất thanh vang lên. Tôi mở bừng mắt. Mẹ tôi. Đúng là mẹ tôi. Bà hiện ra không biết từ lúc nào và đứng sững giữa gian phòng, trước mặt tôi, trước mặt Tâm, mặt mũi đầm đìa nước, bà nhào lại phía tôi:

"Con, Phương. Trời ơi, con tôi".

Hình như tôi vừa bất tỉnh trong tay mẹ tôi, nhưng sao đầu óc tôi bỗng sáng suốt quá. Tôi nghe rõ tiếng mưa ào ào bên ngoài. Và khi hai cánh cửa sổ được mở ra trở lại, tôi còn nghe rõ tiếng khóc của mẹ tôi và cả tiếng nức nở của chính tôi nữa, đang xô đẩy và tan loãng trong mưa.


[Thiếu tên truyện]

Lệ đứng một mình ngoài hiên, buổi chiều gió lạnh, ngực nàng hơi nhức. Lệ liếm môi, chút lạnh trôi vào cổ, một cảm giác vừa êm ái vừa trơn trợt. Chị Nguyễn lui hui ở mé sân, hình như chị đang cúi xuống một chậu cây, một bông hoa, hay vân vê một ngọn lá. Chị nghĩ gì thế nhỉ? Lệ nhìn về phía chị, chị Nguyễn đưa tay vẫy: "Lại đây, Lệ".

Lệ đứng yên, mỉm cười nhìn chị. Chị Nguyễn cũng cười, nhìn lại, rồi cúi xuống, im lặng. Lưng chị cong, đôi ống quần mỏng sát theo ống chân dài. Lệ khen thầm: "Đẹp quá nhỉ!"

Bầu trời đen. Cơn mưa sắp đến. Cơn mưa đang ẩn trong những thoáng mây đen kia, cây cối im lặng và cộc cằn quá chừng, Lệ không còn thương nổi chúng.

Lại đây, Lệ.

Chị Nguyễn vẫy thêm lần nữa. Chỉ còn nhìn thấy bàn tay thôi, mặt chị vẫn dán vào đám lá. Bông hoa gì mà đẹp quá vậy? Lệ lần mò đi tới, ôm lấy lưng chị:

"Nào, cái gì đâu chị?"

Chị Nguyễn chỉ vào đám lá xanh, Lệ nhìn hoài chẳng thấy gì lạ. Chị Nguyễn lại cười:

"Mày không sợ à?"

"Sợ gì chị?"

"Con sâu".

Lệ hơi lùi mình lại:

"Đâu? Nó đâu?"

Lệ nhìn sát vào mặt chị Nguyễn, có hai bóng mây đậu ở mí mắt chị, hai giọt lệ đen, môi chị Nguyễn vẫn còn cười đằm thắm:

"Nó đây này, nó đang ăn ngọn lá, Lệ có thấy không, miệng nó nhúc nhích đó. Đó. Giá có anh Ngân, anh đã…"

Anh Ngân. Cái gì cũng anh Ngân. Lệ bỗng nhớ lại có lần anh chị đuổi nhau quanh nhà và anh Ngân đụng phải Lệ ở cửa phòng khách. Lệ kêu: "Cái gì vậy?" Tiếng chị Nguyễn rúc rích sau cái máy Hifi: "Con sâu đấy. Anh ấy doạ bỏ vào ngực chị". Anh Ngân giơ con sâu lên, hỏi Lệ: "Sợ không?" Lệ cười: "Sợ quái gì". Và nàng ưỡn ngực ra như thách thức anh Ngân. Có một giây bàng hoàng, rồi anh Ngân quăng con sâu ra sân, Lệ thấy rõ tay anh hơi run và bất giác Lệ nhìn xuống ngực mình.

"Đứng chơi đã Lệ, trời chưa mưa mà"

Lệ bỏ lên lầu, nàng đứng tỳ tay ở cửa sổ nhìn xuống. Có lẽ chị Nguyễn đang hát vì góc sân linh động và ấm lên. Hơi chị ấy dài lắm. Chị Nguyễn vẫn nổi tiếng hát hay mà. Anh Ngân chả thường bế chị trên tay và gọi chị là con hoạ mi vàng là gì. Lệ ngẫm nghĩ, ước ao có một người yêu như anh Ngân, và bởi vì đâu Lệ không yêu Ngân được? Hay có thể Lệ cũng đang yêu Ngân.

Có tiếng còi xe, chị Nguyễn reo vui chạy ra: "Anh ấy đã về". Lệ bỏ vào phòng nằm. Nàng sực nhớ đến Hàn, đến lá thư Hàn, lá thư mới nhất bằng giấy xanh. Lệ nguyền rủa: "Thằng cha điệu quá!".

Tự nhiên nước mắt Lệ ứa ra, Lệ nín không khóc, nhìn lên trần nhà. Bóng tối đổ xô vào, Lệ thấy lòng mình chao nhẹ đôi chút hờn ghen và Lệ thấy cô đơn hơn bao giờ hết và Lệ càng khóc lớn hơn. Không có ai dỗ dành. Lệ lại khóc, Lệ không hiểu từ đâu nước mắt có thể chảy hoài, Lệ đứng lên đi lại phía cửa sổ. Khi buồn không biết làm gì, Lệ ra đứng ở đó và nhìn bất cứ một thứ gì Lệ thấy.

"Cô Lệ đâu? Ra ăn cơm thôi!"

Anh Ngân, chị Nguyễn đều ngồi vào bàn.

Chị Nguyễn đã thay chiếc áo ánh màu xanh, mặt chị hơi tái nhưng chị vẫn vui, chị cười, đôi mắt dài vút:

"Lệ hôm nay mơ mộng tệ".

Rồi chị nói, giọng trong như tiếng thủy tinh vỡ:

"Anh, anh trông hôm nay cũng mơ màng ghê, em không nhìn thấy anh ngồi; anh vẫn ngồi đấy chứ, anh Ngân?"

Lệ giật mình, gương mặt Nguyễn không hề thay đổi. Lệ yên tâm. Nàng cảm thấy mơ hồ mình không liên lạc gì với Nguyễn hết. Ngày nhỏ hai chị em mỗi khi rong chơi, mỗi khi một đứa bị đòn, chị Nguyễn hay Lệ đều nói: "Chúng mình cùng một dòng máu sinh ra, tay Nguyễn là tay Lệ, nước mắt Lệ là nước mắt Nguyễn, vậy Nguyễn đừng khóc hay Lệ đừng khóc nữa". Bây giờ Lệ thấy rõ là không phải thế. Không hề có điều đó. Chị Nguyễn đã thuộc về anh Ngân. Cũng không phải vậy, không ai thuộc về ai cả. Mỗi người đều thuộc về cái bất thường của mình. A, Lệ đã tìm ra rồi. Nàng nhìn Ngân khiến Ngân không thể nhìn lại.

Cuối bữa cơm, anh Ngân hôn chị Nguyễn trong phòng ăn, Lệ đỏ mặt. Ngân cũng nhìn thấy Lệ đỏ mặt thì phải, vì Ngân buông Nguyễn ra, nhìn Lệ cười gượng. Khi rửa mặt, chỉ có Ngân với Lệ, cả hai đồng vô tình soi mặt trong chiếc gương treo tường. Lệ bỗng nhìn thấy mặt mình méo dài thê thảm, Lệ muốn khóc, Ngân cười:

"Trông Lệ trong gương giống Nguyễn như hệt".

"May ra ở ngoài tấm gương Lệ không giống".

Anh Ngân huýt sáo miệng đi ra, anh chạm nhẹ vào vai Lệ. Lệ cầm cái khăn mặt anh Ngân vừa lau, đứng yên hưởng nốt chút mùi thơm nồng nàn còn rớt lại. Có tiếng cười khúc khích ở phòng trên: họ hôn nhau. Tự nhiên Lệ cảm thấy tức giận, nàng tức giận mà không hiểu nổi mình tức giận gì, giận Nguyễn, giận Ngân? Sao lại vô lý thế? Lệ bỗng thấy bàng hoàng, bàng hoàng đến muốn ngã xuống. "Buông em ra mình. Em nghẹt thở chết mất". Tiếng Nguyễn đứt quãng. Lệ ném cái khăn mặt lên dây, nàng kéo guốc thật mạnh, tiếng guốc làm tim nàng đau nhói. Lệ nhìn thoáng rất nhanh, Nguyễn đang nằm gọn trong lòng Ngân, còn Ngân thì bế Nguyễn đi quanh phòng. Lệ muốn hét lên một tiếng cho đỡ ngạt. Thật trơ trẽn. Nhưng sao Lệ chỉ thấy ghét Nguyễn mà không ghét Ngân. Lệ muốn bỏ đi nhanh lên lầu, nhưng tiếng Ngân gọi làm Lệ dừng lại.

"Lên gác làm gì sớm, vào đây chơi với anh chị chút đã, chưa hết hương vị mùa xuân mà Lệ, Lệ muốn anh lì xì thêm lần thứ hai không nào". Lệ tỉnh táo thật nhanh. Nàng mỉm cười. Nụ cười thật hở và không thật với lòng. Tuy vậy Lệ cũng đủng đỉnh đi vào ngồi vắt vẻo trên ghế. Lần này nàng không cười với ai cả mà cười vu vơ với mình:

"Trời mát lạ".

Chị Nguyễn cười rũ:

"Cái con nhỏ này, người ta lạnh phát run mà mày bảo mát. Anh Ngân, anh có thấy Lệ độ này đâm ra ngớ ngẩn không, chắc lại… mà thôi. Em tôi đỏ mặt".

"Việc gì mà đỏ mặt, tôi lớn rồi".

"Thôi cô bé ơi, tự ái cô đã đì đùng nổ, chị biết mà. Lại cái anh chàng Hàn phải không, anh Ngân lại đây với em, anh có thấy Hàn đẹp trai, dễ thương không nào?"

"Chú ấy hay lắm".

"Anh có đồng ý chú ấy cân đối với em Lệ không nào, thế mà Lệ còn có vẻ chê. Nó điệu đó. Em biết nó mê Hàn thật mà".

"Em đi ngủ đây. Lạnh rồi".

Ngân nhìn Lệ, ngạc nhiên:

"Khi nãy bảo mát. Bây giờ cô lại bảo lạnh. Hay giận anh chị rồi. Này, Lệ, anh lì xì cho một đô la nữa nhé, mới tinh".

"Cám ơn anh".

"Cái cô này ghê lắm rồi, hơi chút giận, thôi chị xin lỗi. Nào bé, mai mốt Hàn lại, chị sẽ báo tin mừng cho cậu ấy biết, quên, chú ấy chứ, mà sao lại chú anh nhỉ, đúng là cậu chứ".

Ngân thả Nguyễn xuống, chàng đi lại phía tủ rượu:

"Huề cả làng đi, anh thì đã có rượu. Nào Lệ, bằng lòng nhậu không?"

Nguyễn reo lên:

"Nhất anh rồi, trời rét có chút rượu hâm nóng người thì tuyệt quá xá, Lệ cười lên đi, hai ba… cười…"

Trong thâm tâm Lệ đang cố làm ra giận dữ, nhưng khi thấy Ngân cầm chai rượu khua khua trong không khí, Nguyễn rạng rỡ cất tiếng nhẹ như chim, lòng Lệ bỗng nhiên dịu lại. Nàng cảm thấy thương Nguyễn. Thương hơn bao giờ hết. Chai Gin trong tay Ngân vẫn lên những gân. Môi Lệ nóng ấm. Nàng gật đầu rồi cười. Lệ bỗng có một ao ước là được Hàn tới thăm lúc này, Lệ sẽ cười với chàng, sẽ nói chuyện vui hơn bao giờ hết, sẽ âu yếm chàng hơn cả Nguyễn âu yếm Ngân, sẽ, sẽ…

Ngân đã rót ba ly rượu và đặt cả hai chai lên bàn:

"Ba đứa mình phải nhậu cho hết, cứ mỗi đứa mỗi ly, cứ việc say rồi ngủ quên trời đất, say như anh".

Nguyễn nhăn mặt:

"Khỉ lắm, cái tay này… Em không uống nhiều được đâu, chịu thôi".

Lệ rùng mình:

"Phải uống chứ. Lạnh quá mà. Quái cơn mưa tới từ chiều, sao giờ vẫn chưa thấy".

"Nó sợ con sâu ở góc vườn. À anh, hồi chiều em nhìn thấy một con sâu, eo ơi…"

Lệ lại thoắt nhớ lại chuyện Ngân cầm con sâu, nàng nâng ly uống cạn. Ngân nâng uống tiếp theo, còn Nguyễn ngồi nhìn hai anh em lắc đầu. Chị ấy làm bộ. Lệ mím môi, ly rượu đầu tiên làm Lệ hơi khô cổ, nhưng đến ly thứ hai thì Lệ quen ngay. Nàng cũng không ngờ mình uống được giỏi thế. Ngân vừa uống vừa pha trò khiến hai chị em cười ngất. Mặt Nguyễn đỏ rừ, tuy nàng mới có nhắm một tí. Ngân cứ rót đầy ba ly ép uống, khiến chị phải cầu cứu Lệ và có bao nhiêu Lệ uống bấy nhiêu. Lệ cảm thấy mình không hề say, nàng nghĩ mình có thể bước những bước vững chải. Không sao mà, thế là Lệ và Ngân cứ thi nhau uống. Nguyễn ham vui quên cả sợ chồng say, em say. Nhưng lát sau thấy mặt Ngân đỏ kè, nàng ôm lấy cánh tay chồng:

"Thôi anh, anh say rồi".

Ngân gỡ tay vợ rót tiếp cho Lệ một ly. Lệ nhắm mắt nốc cạn. Ngân vỗ tay reo. Nghe tiếng reo của Ngân, Lệ bỗng bàng hoàng, người nàng nóng ran, nàng không biết mình đang say, sắp say, nhưng Lệ không cần phải gắng gượng nữa, tay chân nàng muốn động đậy, miệng nàng muốn nói. Lệ cứ việc động đậy, cứ việc nói, và Nguyễn kêu lên:

"Anh Ngân, Lệ nó cũng muốn say rồi. Tại anh hết. Đưa nó lên phòng đi".

Thật tình thì Lệ chưa say lắm, nàng còn đủ sức để đứng dậy, để đi một mình lên lầu. Lệ đứng lên cố dồn hết sức vào đôi mắt, nàng bước từng bước chậm, vững chãi:

"Em không hề gì, để em đi một mình".

Nhưng khi đến cầu thang, Lệ bỗng thấy mình cô đơn, và Lệ ngã xuống thềm cố làm ra vẻ xỉu. Cả Nguyễn và Ngân cùng chạy lại. Ngân bế xốc Lệ lên tay, Lệ nép đầu sát vào ngực chàng, hơi chàng bên mặt Lệ nồng nàn. Lệ nằm im nhưng tai nàng còn đủ nghe những lời đối đáp của vợ chồng Ngân. Nguyễn lăng xăng hết nhìn em lại nhìn chồng, chị sờ lên người Lệ:

"Chết thật, nó lạnh ngắt. Để em xuống kiếm chai dầu, anh đắp kín mình cho nó".

Ngân kéo tấm chăn đắp cho Lệ, tay chàng chạm nhẹ vào cằm và má Lệ. Bỗng nhiên, Lệ vùng ôm lấy Ngân, ghì cổ chàng xuống. Ngân chưa kịp hoảng hốt thì môi Lệ đã hôn vào môi anh. Môi Lệ nóng bỏng thơm nức mùi rượu.

"Em yêu anh… Hàn…"

Lệ định gọi Ngân ơi, nhưng khi thấy đôi mắt sửng sốt của Ngân, Lệ đâm ra sợ hãi. Nàng gọi trại ra tên Hàn mà trong lòng đau xót. Tay Lệ lỏng dần, Ngân đứng lên, hai người vẫn không rời mắt nhau. Lệ thấy Ngân mỉm cười cúi vuốt tóc Lệ, môi chàng dịu dàng và ánh mắt chao nghiêng. Lệ bỗng bật khóc, tha thiết cầm tay Ngân áp vào ngực mình, người Lệ ở lưng chừng sự hối hận, tủi thẹn. Ngân vuốt ve Lệ, nàng có cảm tưởng như Ngân đang vuốt về Nguyễn, nhưng Lệ nhắm mắt: Chị Nguyễn, em bậy hết sức.

Lệ thấy tỉnh táo hẳn khi Nguyễn mang dầu vào. Lệ cười rất tươi nhìn Nguyễn. Nguyễn vui mừng:

"Em tỉnh lại rồi chứ, tội thân em tôi".

Lệ nhổm dậy vừa cười vừa giật lấy ly nước ở trên tay Nguyễn.

"Em uống đây, anh Ngân, anh xức cho em một chút dầu nơi trán, nơi gang bàn chân".

Ngân xoa dầu vào gan bàn chân, rồi ống chân Lệ. Người nàng nóng bỏng, rần rật. Nhưng Lệ cầm ly nước trên tay thật yên, lòng Lệ cũng thật bình tĩnh:

"Chị có sợ em dở chứng nữa không?"

"Thôi đừng nói bậy, uống rồi nằm nghỉ đi em, sáng mai khoẻ ngay mà".

"Kìa Lệ, em uống đi chứ".

Ngân đứng lên. Đưa chai dầu cho vợ. Nguyễn đỡ lấy, Ngân đứng phía sau Nguyễn.

"Chúc mừng cô Lệ ngủ ngon. Thôi chúng mình cũng về ngủ đi, muộn rồi. Ngủ ngon nhé, cô bé, anh chị rút lui đây".

Ngân ôm vai Nguyễn sửa soạn đi ra. Lệ nhìn theo và bỗng nước mắt Lệ ứa ra. Mình không là gì cả. Tấn kịch đã hết. Lệ ơi, mày điên rồi. Lệ vụt gọi:

"Chị Nguyễn".

Nguyễn hoảng hốt quay lại. Bất chợt Lệ ném cả ly nước vào mặt Nguyễn. Ngân nhanh nhẹn kéo Nguyễn sang bên, chị ngã dúi vào mình chồng, ly nước đánh bốp vào tường vỡ vụn, Nguyễn đưa bàn tay lên, một vết màu tím bầm trên mu bàn tay trắng nõn. Ngân định phác một cử chỉ nhưng chị Nguyễn đã đẩy anh ra khỏi phòng:

"Anh về phòng đi, kệ em với nó, lạy Chúa, may cho tôi, anh Ngân, mình về đi để em, mình…"

Lệ kéo chăn trùm kín đầu. Những mảnh thủy tin vụn như một cơn mưa lao ào xuống thân thể Lệ.

Lệ thở mạnh. Cơn mưa nàng mong muốn đã tới. Và hình như cơn mưa thật sự cũng vừa đổ rào rào bên ngoài. Lệ bỗng thấy đôi ngực nàng buồn buồn. Cái gì vậy nhỉ? Tiếng chị Nguyễn khóc mơ hồ. Cái gì vậy nhỉ? A, con sâu. Đúng, con sâu mà Lệ mong muốn đây. Nó cũng đã tới nơi rồi. Tới thật rồi.


Nhã Ca sinh năm 1939 tại Huế.

Tác phẩm đã xuất bản: Nhã ca mới, thơ; Đêm nghe tiếng đại bác, truyện dài; Người tình ngoài mặt trận, tập truyện

Tác phẩm sắp xuất bản: Thắp sáng nàng, tự truyện; Bóng tối thời con gái, truyện dài; Đám tang cá voi, truyện dài; Phượng hoàng, truyện dài

Đã cộng tác với các tạp chí, tuần báo: Hiện đại, Văn nghệ, Sáng tạo, Ngàn khơi, Văn, Bách khoa, Tiếng nói, v.v.

Giải thưởng văn chương toàn quốc về thi ca 1966

Nguồn: Đêm dậy thì, truyện của Nhã Ca, mẫu bìa và phụ bản của Nguyễn Trung, An Tiêm ấn hành lần thứ nhất 4.000 bản. Ngoài những bản thường còn in thêm 50 bản đặc biệt dành riêng cho tác giả và nhà xuất bản. Giấy phép số 186 TBTTCH/BC3/XB Sài Gòn, ngày 17-1-1967. Giá: 80đ. Bản điện tử do talawas thực hiện.