Một hôm, hội Không
chồng của chúng tôi ngồi bàn: hẳn ai cũng biết, không có chồng thì (nói chung)
rất buồn. Và một trong những cách giải sầu của thành phần này, có lẽ chỉ còn
là... làm giầu.
Làm giầu thì có
nhiều cách. Nhưng với thành phần căn cơ như chúng tôi, có lẽ cũng nên chọn cách
căn cơ nhất là mua đất với mua nhà, loại có giấy tờ đàng hoàng, không hợp đồng
xanh thì cũng sổ đỏ.
Các thành viên của
Hội tỏa đi mua nhà. Chúng tôi sẽ xoay vòng vốn với những căn nhà này. Ðến một
lúc nào đó mỏi mệt thì sẽ ngừng lại, dùng tiền lời xây một căn nhà chung làm
nhà dưỡng lão cho cả hội.
Nhưng với những
người như chúng tôi, hình như bao giờ sự tính toán cũng bị trật đi một tí. Khi
một hôm, một chị trong hội muốn bán đi (để mua căn khác to hơn), và hạng người
căn cơ như chị này cũng lại (dại dột)
chọn con đường căn cơ nhất để làm giấy tờ: không mướn cò, tự mình đâm đầu vào
chốn công quyền.
Tại phòng Công
chứng 1, TP. HCM, người ta hỏi, tài sản này chị có chung với ai không? Chị nói,
của mình tôi thôi, vì tôi độc thân, chưa chồng.
"Chị về
phường lấy chứng nhận độc thân", người ta nói.
Hôm sau, chị hớn
hở vác giấy lên.
Nhân viên công
chứng xem và nói, vậy là phường chỉ xác nhận cho chị có một khoảng
độc thân thôi, còn lùi lại trước đó cho đến năm 18 tuổi, chị có độc thân không,
chúng tôi cũng cần giấy tờ chứng nhận.
"Sao lại tận
18 tuổi?" chị hỏi.
Nhân viên công
chứng nói ra một sự thật đau lòng: 18 tuổi, đúng ra là người con gái nào cũng
có thể lấy chồng rồi.
Nhưng chị, một
người đã lên rừng xuống biển suốt những năm tháng đáng ra phải lăn lộn trong
bếp đó, đành bó tay. Vì muốn có giấy chứng nhận cả cuộc đời độc thân của mình,
chị phải lặn lội ra tận (nhiều tỉnh) miền Bắc, sau đó vào Sài Gòn, kế tới trở
về Ban chỉ huy lực lượng Thanh niên Xung phong, tiếp tục quay sang Nga xin một
con dấu, trở về lại miền Nam (vài địa chỉ khác nhau), và tại đây phải đối diện
với 2 trường hợp đều vô phương giải quyết (ở nước ta):
Gặp lại nhân viên
cũ của chính quyền địa phương, ông này hẳn đã về hưu hay đổi công tác, và không
nhớ ra chị là ai (dĩ nhiên). Ông không còn một con dấu nào hết. Và đương nhiên
là ông sẽ không chứng nhận được cho chị.
Gặp nhân viên mới
của chính quyền địa phương. Anh này sẽ nói, làm sao tôi biết chị là ai một khi
chị đã chuyển nhà trước khi tôi về đây công tác. Và làm sao tôi dám chứng nhận
là trong những năm (xa xưa đó), khi chị ở đây, chị đã không lấy chồng?
Tóm lại, chị nghĩ,
việc không có chồng của mình không ai chứng nhận được, trừ mình.
Nhưng nhà nước là gì? Phải chăng là nơi đưa ra luật cho dân và
hướng dẫn cách thi hành cái luật đó? Nhưng đó không phải là nước ta. Bởi
vì khi chị bạn tôi hỏi anh nhân viên phòng Công chứng 1, rằng theo anh, tôi
phải làm sao để có được tờ giấy chứng nhận cả cái quá trình độc thân của mình
mà không phải đi ngược lại tất cả những nơi mình đã từng sống, thì anh này nói,
tôi cũng không biết, có lẽ chị phải lên Phòng Tư pháp quận.
Lên đó khác gì vào
cửa tử. Bạn thử tưởng tượng xem. Bạn là trưởng phòng Tư pháp, một sáng kia thấy
một người phụ nữ lù lù bước vào, chìa cái đơn ra và xin chứng nhận tôi chưa có
chồng, bạn có điên dại đến mức mà chứng nhận vào không?
Dĩ nhiên là không. Ai cũng thế thôi. Và đó là đúng luật. Chị cũng biết mọi việc sẽ như thế nên không đi. Chị về
nhà, ôm mớ hồ sơ đầy bế tắc và nghĩ xem liệu có đáng không nếu chỉ vì để bán
căn nhà cho dễ dàng mà phải lấy một ông chồng?
Ngồi nghĩ quẩn, chị đâm oán hận Sở Nhà đất. Cách đây 5 năm, vào cái tuổi
chị vẫn còn có thể lấy chồng được, khi mua căn nhà này, lúc đi làm giấy tờ nhà,
nhân viên Nhà đất đã mặc nhiên công nhận đây là sở hữu riêng của chị, rất nhanh
nhẹn, chẳng ai cần biết chị đang yêu ai, đã lấy ai; không ai đánh động hộ chị
một tiếng rằng nếu chị không lấy chồng thì căn nhà này sẽ không thể bán được.
Thế nên chị mới chủ quan.
Mà chị nghĩ, giả sử chị có một thằng chồng đi, mà nó ngốc nghếch đến mức
không đứng tên trên tài sản cùng với vợ, thì hoặc là nó đã coi cái tài sản đó
không đáng kể, hoặc là nó nghĩ, vợ chồng có những cách chia với nhau, bằng dao
hay bằng hoa hồng, thì lúc vợ nó bán, việc gì Nhà đất phải bận lòng...
Nhưng, may cho
chị, và may cho cả hội chúng tôi. Trời sinh voi, sinh cỏ. Trời sinh Sở Nhà đất,
sinh cò.
Có một anh cò giấy
tờ nói với chị, rằng đau đầu mà làm gì với những bất nhất của luật pháp, và vì
sao lại đi theo đường chính thống? Bởi vì, nếu đưa giấy tờ và tiền cho anh ấy
(mà không phải cưới anh ấy), thì chỉ trong ít ngày mọi việc sẽ xong ngay.
Anh ấy nói tự tin
đến mức khiến hội chúng tôi phải họp lại, nghi ngờ, hay chính hệ thống cò của
anh đã mớm cho Nhà đất những cách khó khăn để cò có tôm tép sống? Cái thế lực
này gầy gò mà ghê gớm làm sao, lặn lội kiếm cơm ở khắp nơi một tí mà như có thể
lũng đoạn toàn toàn guồng máy.
Chị bạn tôi nổi
xung, định làm cho ra nhẽ... Nhưng cả hội chúng tôi xông vào cản. Thôi mà con
này, bỏ thói cầu toàn đi, còn cò thế chẳng hơn sao; Trong chuyện này, ít ra mày
không phải lấy chồng mà cũng còn lối thoát! Nhưng một tương lai bỗng mờ mịt
trước mắt: cách giải khuây (gần như) duy nhất của hội chúng tôi đã bị nhiêu khê
khép lại rồi.