trang chủ talaCu ý kiến ngắn spectrum sách mới tòa soạn hỗ trợ talawas
21 - 40 / 56 bài
21 - 40 / 56 bài
tìm
 
(dùng Unicode hoặc không dấu)
tác giả:
A B C D Đ E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Ý Z


Gửi bài này cho bạn bè
1.3.2006
 
Thông cáo về giải thưởng Nobel văn học 2006
talaCu
Cơ quan ngôn luận của talawas – Sát cánh cùng Nhân Dân

Số 21 – Ngày 1 tháng 3 năm 2006


Viện trợ nhân đạo



Triện Tổng thống Mỹ 2006



(Paul Conrad)
Cán bộ toà soạn talaCu lập công dâng Đảng

Mạng thông tin toàn cầu (Internet) là một trong những phát minh lớn nhất trong lĩnh vực công nghệ thông tin, đã và đang phát triển mạnh mẽ, rộng khắp, tác động nhiều mặt đến đời sống xã hội của nhân loại. Nước ta bắt đầu chính thức tham gia mạng thông tin toàn cầu từ những năm 90 của thế kỷ trước. Mấy năm gần đây, hệ thống thông tin đại chúng ở nước ta có thêm loại hình báo chí mới là báo điện tử. Từ khi ra đời, báo điện tử nước ta đã góp phần quan trọng vào việc phổ biến, tuyên truyền chủ trương, đường lối của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước, mở rộng hiệu quả thông tin đối ngoại, nâng cao dân trí và thỏa mãn nhu cầu thông tin, hưởng thụ văn hoá của nhân dân... Việc ra đời của báo điện tử talaCu không có mục tiêu gì khác ngoài những mục tiêu nêu trên.

Cán bộ toà soạn talaCu đang học cách nhận biết thông tin phản động, đồi truỵ
Tuy nhiên, do tuổi đời còn non trẻ, nên talaCu, như nhiều báo điện tử khác của nước ta còn một số hạn chế, yếu kém. Tính tư tưởng, tính định hướng chính trị, tính chiến đấu, tính khoa học, tính chuyên nghiệp còn chưa cao. Chúng tôi tự nhận thấy mình còn thiếu cân nhắc khi đưa tin, bài về các vấn đề trong nước và thiếu chọn lọc khi khai thác tư liệu, bài viết ở bên ngoài; một số tin, bài chạy theo thị hiếu tầm thường, giật gân, câu khách. Ở một số cơ sở dịch vụ Internet, còn để xảy ra tình trạng lưu hành, phát tán các thông tin phản động, đồi truỵ, vu khống, bôi nhọ danh dự cá nhân, gây bất bình trong nhân dân (xin lỗi, cái này không liên quan tới báo điện tử, nhưng chúng tôi tiện tay đưa vào bài). talaCu cũng chưa có biện pháp hữu hiệu để ngăn ngừa các thế lực thù địch, phản động, cơ hội chính trị ở trong và ngoài nước lợi dụng mạng Internet và báo điện tử để chống phá cách mạng nước ta.

Nhận thức được những yếu kém chủ quan nói trên, ban biên tập talaCu đã lập kế hoạch gửi một nhóm cán bộ nòng cốt tham dự một số khoá học kéo dài ba tháng tại Học viện Chính trị Quốc gia tại Hà Nội. Theo quảng cáo của Học viện, thông qua khoá học, cán bộ toà soạn sẽ được nâng cao bản lĩnh chính trị và năng lực tổ chức, quản lý chỉ đạo hoạt động của báo. Ngoài ra, cán bộ toà soạn cũng sẽ được cung cấp các phương pháp phân biệt giữa thông tin tốt và thông tin phản động, đồi truỵ, xâm phạm đời tư, làm tha hoá đạo đức, lối sống, thuần phong mỹ tục. (Học viện Chính trị Quốc gia cam đoan là học viên nào sau khoá học mà vẫn không nắm được kỹ năng nhận biết thông tin phản động đồi truỵ sẽ được hoàn lại tiền học.)

Trong năm 2006, cán bộ toà soạn xin hứa lấy hết sức mình làm tốt công tác đào tạo, bồi dưỡng cán bộ, phóng viên báo chí, nhanh chóng hình thành đội ngũ cán bộ quản lý, biên tập viên, phóng viên, kỹ thuật viên, có phẩm chất chính trị vững vàng, có trình độ nghiệp vụ và kỹ thuật đáp ứng yêu cầu nhiệm vụ, kiên quyết thay thế những người không đủ phẩm chất, năng lực trong toà soạn talaCu. Đồng thời, talaCu sẽ phát động phong trào tuyên truyền, phổ biến sâu rộng chủ trương, đường lối của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước về báo điện tử để nhân dân và nhất là thế hệ trẻ sử dụng báo điện tử và Internet đúng mục đích, có hiệu quả, góp phần tích cực vào sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.

Thông cáo về giải thưởng Nobel văn học 2006

Stockholm, 24/02/2006 - Viện Hàn lâm Khoa học Hoàng gia Thuỵ Điển vừa ra thông cáo về việc đề cử trao giải thưởng Nobel văn học 2006 cho seri tác phẩm “Dự thảo báo cáo chính trị ở các kỳ đại hội toàn quốc của Đảng Cộng sản Việt Nam”.

Bản thông cáo viết: đây là những áng văn chính trị sáng chói, là kết tinh của văn hoá dân tộc Việt Nam. Nó đã bao quát được tất cả mọi mặt của đời sống xã hội, chính trị, kinh tế của Việt Nam ở quá khứ, hiện tại và vị lai. Do nó là kết tinh của văn hoá Việt Nam nên lời lẽ và ý tưởng ở các bản báo cáo chính trị không khác nhau nhiều lắm dù hàng chục năm đã trôi qua. Những bản báo cáo chính trị đầu tiên đã được coi là chuẩn mực văn chương để các bản văn kiện đại hội Đảng ở cấp địa phương hay toàn quốc noi theo. Điều này đã giúp tạo ra một sự thống nhất văn hoá cao giữa các vùng, miền cũng như giữa các thế hệ ở Việt Nam. Ít có tác phẩm nào tuy ngắn nhưng lại có thể ảnh hưởng tới cuộc sống của hơn 80 triệu người dân đến thế, nên dù mới ở dạng dự thảo nó đã được người dân say mê đón đọc và thảo luận sôi nổi. Tuy nhiên, như bản thông cáo đã nhận xét, do các bản dự thảo đã được viết quá hoàn hảo nên dù có 10 triệu ý kiến đóng góp đi chăng nữa thì cũng khó có thể sửa dù chỉ một câu, một ý trong đó và thực tế đã chứng minh điều này.

Trong bản thông cáo, Viện Hàn lâm khoa học Hoàng gia Thuỵ Điển cũng cực lực phản đối những nhận xét mới đây của một nhà văn Việt Nam rằng bản “Dự thảo báo cáo chính trị” năm nay có nhiều câu viết sai tiếng Việt.

(TK)
Ngoại tình



Búa: Chào em yêu. Cái gì thế này?

Ký ức lịch sử

Ôn lại quá khứ và trau dồi ý thức lịch sử là nghĩa vụ của mọi công dân. Đóng vai trò gương mẫu, talaCu xin giới thiệu mục “Ký ức lịch sử”. Chúng ta hãy cùng nhau sống lại những giây phút hào hùng của lịch sử dân tộc cũng như của những đất nước (đã từng là) anh em.

Số đặc biệt về Cuba


Những thành công và thất bại của Fidel

Ba thành công lớn của Fidel: Y tế, giáo dục và thể thao.

Ba thất bại lớn của Fidel: Bữa sáng, bữa trưa, bữa tối.


*


Trứng và Chúa

Fidel đọc diễn văn tại quảng trường Cách mạng: “Các đồng chí, ơn Chúa, năm nay chúng ta sẽ có đủ trứng ăn cho tất cả mọi người!” Anh ruột Fidel, Raul, nghiêng người qua nói khẽ: “Fidel, chúng ta là những người cộng sản, làm gì có Chúa.” Fidel thì thào lại: “Đừng lo. Cũng không có trứng đâu mà.”


*


Say rượu

Một người say rượu nằm ở một góc phố Havana và hò hét: “Tiên sư thằng Fidel!”,”Fidel, đồ giết người!”, “Fidel, vì mày mà ông bị đói!”, “Fidel, mày là cái nạn của dân Cuba!” Một nữ cảnh sát xuất hiện và bắt đầu đánh tay say rượu. Người này kêu: “Sao cô lại đánh tôi? Trên đời có bao nhiêu là người Cuba tên là Fidel!” Người nữ cảnh sát trả lời: “Đúng thế, nhưng chỉ có một người có những đặc tính mà anh vừa mô tả.”


*


Cơn bão Fidel


Khi cơn bão Gilbert tới Mexico, nó được báo chí phỏng vấn. Người ta hỏi nó vì sao không đi qua Cuba. Gilbert trả lời: “Để làm gì cơ chứ? Đã có cơn bão mang tên Fidel đi ngang qua và tàn phá cả hòn đảo rồi còn gì.”

Mục tiêu bắn tỉa



Bảng trên nóc ô-tô: “Nhà bắn tỉa, hãy bắn chết toi bà mẹ vợ tôi đi”
Bạn đọc bình luận

Trong thời gian qua, talaCu đã trở thành một địa chỉ cung cấp những thông tin chính trị, xã hội và kinh tế nóng hổi và đáng tin cậy cho đông đảo bạn đọc. Các bài viết của talaCu đã trở thành những đề tài tranh luận, trao đổi sôi nổi của các giới khác nhau, đặc biệt là tại các cộng đồng người Việt ở nước ngoài.

Sau đây chúng tôi xin trân trọng giới thiệu những ý kiến bình luận sắc sảo và các phân tích đa chiều của các thành viên diễn đàn www.tialia.com xung quanh bài viết “Ban Tư tưởng – Văn hoá đón tiếp nhà tỉ phú George Soros tại Hà Nội” của talaCu.


Trích dẫn:

George Soros tâm sự, ngay cả trong lĩnh việc kinh doanh kiếm tiền ông cũng muốn học hỏi kinh nghiệm. “Tôi phải mất mấy thập kỷ mới xây dựng được gia tài của mình”, ông khâm phục, “tôi không thể hiểu được bằng cách nào mà trong vòng một thời gian ngắn các vị lãnh đạo Việt Nam đã giầu nhanh như vậy.”


Càng đọc càng thấy "ý tại ngôn ngoại". Tỉ phú Soros mà còn học hỏi lãnh đạo VN nữa mà. Sao mà mấy bác kiếm tiền nhanh và dễ thế? Nếu so tốc độ tăng trưởng tài sản của Soros với mấy bác đó thì Soros chỉ có nước té xỉu thôi.

(chagopear511)


*


Soros mà tới VN sẽ có cơ hội kéo theo nhiều công ty lớn của Mỹ vào VN, vì ông ta là nhà đầu tư giỏi nhất Mỹ bên cạnh Warren B.

Chúc mừng VN.

(sideline)


*


Mấy bác nhà báo ở Việt Nam dường như không hiểu câu nói này. Họ cứ tưởng là một câu khen ngợi. Bị người ta chưởi khéo mà không biết.

(taybancam)


*


Các bác tự hào về thành quả vơ vét là 1 sự thật. Còn có hiểu sự thật câu nói của người hay không thì các bác dày mặt làm lơ chứ nói là hiểu thì nhân loại cười...

Mãnh lực đồng tiền mạnh lắm... khi nhân bản yếu xìu là vậy đó.

Vinh danh ... Vinh danh.

(ThanhYên)


*


Thâm đến như thế là cùng. Phải bái ông này làm sư phụ về cách ăn nói mới được. Vậy mà mấy tên kia cứ tưởng ổng thiệt tình. Ngu đến như thế là cùng.

(RaptorKiller)


*


Các đồng chí chống VN gà mờ có biết, hay là quáng luôn rồi hử. Ngồi đó mà phê bình?

Ở New York mà mỗi lần muốn nghe Soros nói chuyện về thị truờng chứng khoán người ta phải mua vé từ mấy tháng trước đó. Có $5000 để mua một vé ngồi im lìm nghe ông ta nói hay không mà phát biểu oai thế. Toàn là Fund Managers đi nghe không đó nhá.

Ông ta sang VN tìm thị trường mới đó các đồng chí ạ.

(sideline)

Giờ học triết

Một giáo sư triết ra đầu bài cho bài thi cuối năm. Đặt một cái ghế lên trên bàn của mình, ông hướng dẫn cả lớp, “Hãy dùng tất cả những gì các anh các chị đã học để chứng minh cái ghế này KHÔNG TỒN TẠI.”

Cả lớp cắm cúi làm bài, các sinh viên cắm cúi viết hàng trang giấy, chứng minh chiếc ghế không tồn tại, trừ một sinh viên. Cậu này chỉ viết trong vòng 30 giây, rồi nộp bài trước sự kinh ngạc của các bạn.

Đến giờ trả bài, cả lớp ngạc nhiên vì cậu sinh viên này được điểm cao nhất.

Câu trả lời của cậu là: ”Ghế nào cơ?”

Chỉ giấy và bút

Trưởng khoa Vật lý của một trường đại học kêu ca với các nhân viên khoa: “Tại sao tôi phải sắm cho các anh nhiều thứ tốn kém như vậy. Nào dụng cụ, nào phòng thí nghiệm. Tại sao các anh không thể như bên khoa Toán ấy, họ chỉ cần mỗi bút, giấy, và thùng đựng giấy lộn. Hay thậm chí tốt hơn, như khoa Triết ấy. Họ chỉ cần mỗi bút và giấy.”

Sự thật Lớn

Một Sự thật Lớn là một sự thật mà điều ngược lại của nó cũng là một Sự thật Lớn.

Thay bóng đèn

Cần bao nhiêu triết gia theo thuyết Hegel để thay một cái bóng đèn điện?

Tất nhiên là hai. Một người đứng ở đầu phòng và lý luận rằng căn phòng không tối. Người kia đứng ở cuối phòng và nói không có ánh sáng thực thụ. Cái biện chứng này tạo ra một hợp đề, hợp đề này thay bóng đèn.


*


Cần bao nhiêu nhà Hiện sinh để thay một cái bóng đèn?

Hai. Một người thay bóng, và một người lý luận rằng bóng đèn là biểu tượng cho ánh sáng chói loà của chủ thể trong một thế giới âm của Hư vô Vũ trụ.


*


Cần bao nhiêu nhà Mác-xít để thay một cái bóng đèn?

Không cần ai hết. Mỗi một bóng đèn đều đã chứa trong mình mầm mống của cuộc cách mạng của chính nó.
 


Gửi bài này cho bạn bè
22.2.2006
 
Cơn sốt “Nhật ký Đặng Thùy Trâm” lan tới Mỹ
talaCu
Cơ quan ngôn luận của talawas – Sát cánh cùng Nhân Dân

Số 20 – Ngày 22 tháng 2 năm 2006


Thiên đường



Vợ: Đừng hòng tôi để anh tự sát bom để anh có thể rong chơi trên thiên đường với sáu mươi đứa gái trinh nhé! [*]

(Glen McCoy)


[*] Theo kinh Koran, những người tử vì đạo sẽ được ban gái trinh khi lên thiên đường
Vai trò mới của thủ tướng Đan Mạch, Anders Fogh Rasmussen



(Nguồn: Báo Information, Đan Mạch; Phú Văn Nhâm sưu tầm)

Cơn sốt “Nhật ký Đặng Thùy Trâm” lan tới Mỹ

Sau sáu tháng khuấy động Việt Nam, cuối tháng Giêng vừa qua, cơn sốt Nhật ký Đặng Thùy Trâm đã lan sang tới Hoa Kỳ. Ngày 25 tháng Giêng 2006, báo New York Times đăng tít lớn “Tram Fever Reachs US Shore!” [2] . Năm ngày sau, tại bờ biển phía Tây, báo Los Angeles Times giật tít “No Escape from Tram!!!” [3] . Trong phần văn hóa, báo Washington Post so sánh “Tram Mania” với “Beatles Mania”, hội chứng say mê Beatles điên cuồng xảy ra ở Hoa Kỳ vào cuối thập kỷ 60 của thế kỷ trước.

Nhân dân Mỹ xếp hàng mua Nhật ký Đặng Thùy Trâm vào đêm Valentine 2006, tại hiệu sách Barnes & Noble ở Dallas, bang Texas
Trong một dự án dịch thuật chớp nhoáng, nhà xuất bản nổi tiếng Random House đã kịp dịch và in xong hai cuốn nhật ký để có thể phát hành vào dịp Valentine 2006. Vào đúng nửa đêm 14 tháng 2, các hiệu sách lớn trên toàn bộ Hoa Kỳ cùng lúc mở cửa. Tại nhiều thành phố, người dân Mỹ, từ học sinh trung học tới người cao tuổi, đã xếp hàng từ chiều trong thời tiết mùa đông giá lạnh để có thể sở hữu được một cuốn sách. Nhiều cặp tình nhân đã phải hủy cả bữa tiệc tối Valentine của mình, họ đứng xếp hàng với vẻ mặt nghiêm trang, tay phải đặt lên phần ngực bên trái của mình.

Trước đấy hai hôm, ngày 12 tháng 2, ca sĩ nhạc rap số một Eminem đã phát hành bài hát “Fuck me! I am in love with Tshaum [4] ”. Chỉ trong vòng 48 tiếng, bài hát đã leo lên vị trí thứ ba trong danh sách “US Bill Board Top 40”. Hình bìa CD là ảnh Eminem đang khoe cánh tay phải mới trổ dòng chữ Đặng Thùy Trâm. Trong vòng một tuần, bức ảnh này đã trở thành ảnh được các fan hâm mộ tải từ trên mạng xuống nhiều nhất trong lịch sử.

Vỏ bìa CD “Fuck me! I am in love with Tshaum” của rapper Mỹ số một Eminem
Đạo diễn Steven Spielberg đã gửi số điện thoại di động của mình tới Hội Điện ảnh Việt Nam, trong trường hợp đạo diễn Đặng Nhật Minh, người đang chuyển thể hai cuốn nhật ký Đặng Thùy Trâm thành phim, “cần một cộng tác viên”.

Cơn sốt Nhật ký Đặng Thùy Trâm không những chỉ gây chấn động trong đời sống văn hóa Hoa Kỳ, mà còn là mối quan tâm số một của giới chính trị, kinh doanh và hàn lâm nước này. Một tuần trước khi bản tiếng Anh chính thức được phát hành, Lầu Năm Góc đã xác nhận kế hoạch đặt trước 500 000 cuốn sách để làm cẩm nang cho lính Mỹ. Tướng Mỹ Wesley Clark phát biểu “Nếu mỗi lính Mỹ đều như Tram thì chúng tôi có thể thắng được mọi kẻ thù”. Cùng ngày, đài truyền hình Al-Jazeera loan tin tổ chức khủng bố Al Qaida cũng đã đặt mua 500 000 cuốn qua Internet. Một thủ lĩnh cấp cao của Al Qaida tuyên bố “Nếu mỗi chiến sĩ của chúng tôi đều như Tram thì chúng tôi có thể thắng được mọi kẻ thù”.

Trong tháng Ba tới, Nhà Trắng phối hợp với The Brookings Institution, một think tank (viện nghiên cứu chiến lược) hàng đầu của Mỹ, để tổ chức một hội thảo kéo dài ba ngày với tiêu đề “How to transform an ordinary diary into a powerful propaganda tool: lessons learned from Vietnam” [5] .

Giám đốc marketing của công ty Pepsi Cola, bà Dawn Hudson, cho biết công ty của bà đang nghiên cứu trường hợp này dưới góc độ chuyên môn. “Nếu chúng tôi có thể lặp lại được kinh nghiệm marketing của chiến dịch Nhật ký Đặng Thùy Trâm tại Việt Nam vừa rồi thì chúng tôi có thể đánh bại Coca Cola trong vòng sáu tuần trên bất cứ thị trường nào. Tôi luôn luôn nói với các đồng nghiệp trẻ tuổi: “Chất lượng sản phẩm là thứ yếu, marketing là trên hết!’”



[2]“Cơn sốt Trâm tới bờ biển Mỹ”
[3]“Không thể chạy trốn Trâm”
[4]Cách phát âm “Trâm” của thanh niên da đen khu Bronx, New York
[5]“Làm sao để biến một cuốn nhật ký bình thường thành một công cụ tuyên truyền hữu hiệu: bài học từ Việt Nam”
Sự tiến hóa của đàn ông… và của đàn bà



Tôi sẵn sàng chịu trách nhiệm với hình phạt cao nhất là tử hình

(talaCu phỏng vấn Thứ trưởng Bộ Giao thông Vận tải Nguyễn Việt Tiến)

Thưa Thứ trưởng, sau khi nguyên tổng giám đốc PMU 18 Bùi Tiến Dũng bị bắt, có thông tin cho rằng ông Dũng từng mang chiếc ôtô 31C- 6868 tới cho một Thứ trưởng Bộ Giao thông Vận tải sử dụng, ông nói gì về điều này?

Xin nhớ cho là không chỉ có mình tôi là Thứ trưởng, cho nên câu hỏi này không ám chỉ tôi. Thật là không phù hợp khi đem câu hỏi đó đặt ra với tôi. Cá nhân tôi chưa sử dụng chiếc xe trên. Tôi cũng không biết có việc này. Tôi xin khẳng định nếu phát hiện tôi sử dụng chiếc xe này trong một giờ, thậm chí 15 phút, tôi sẵn sàng nhận hình thức kỷ luật cách chức. Gì thì gì cuối năm nay tôi cũng về hưu mà!

Vậy nếu ông dùng 14 phút...

Đừng ép tôi phải trả lời câu hỏi như thế!

Vậy còn thông tin rằng ông đã dùng cương vị Thứ trưởng tác động để xin cấp biển số "lộc phát" 31C- 6868 đẹp nhất Hà Nội?

Không có chuyện nhờ tôi mà ông Dũng có biển số đó, vì tôi đã bút phê nhưng mấy ông ở UBND Hà Nội có đồng ý đâu? Mà tôi xin đề nghị gìn giữ sự trong sáng của tiếng Việt. 68 mà cứ đọc chệch là "lộc phát".

Hiện, cơ quan chức năng bước đầu xác định Bùi Tiến Dũng đã đưa 11 chiếc ôtô đắt tiền của PMU 18 cho các đơn vị mượn vì mối quan hệ cá nhân. Với tư cách là Thứ trưởng, ông đánh giá như thế nào về vấn đề này?

Các cụ đã nói "Lá lành đùm lá rách", PMU có dư một số xe, nhiều đơn vị không có xe, anh em đi làm bằng xe máy cực lắm vì đường ô nhiễm và tắc thường xuyên. Chuyện cho mượn xe hoàn toàn không phải do mối quan hệ cá nhân mà vì trách nhiệm với anh em ở những đơn vị đó.

Ông có nói về chuyện tắc đường nhưng đó là một trong những trách nhiệm của bộ GTVT?

Tôi không phụ trách mảng này, tôi không biết.

Gần đây có thông tin cho rằng trong Bộ Giao thông còn nhiều cán bộ tham gia cá độ tại đường dây của Bùi Quang Hưng với tiền đánh bạc còn lớn hơn cả Bùi Tiến Dũng. Ông nói gì về việc này?

Với tôi, việc cá độ bóng đá hay đánh cờ bạc là quá xa lạ. Trong tứ khoái có cái nào là cờ bạc đâu? Đây là sự thật. Tôi đã có lần nói rằng nếu phát hiện có tham gia, tôi sẵn sàng chịu trách nhiệm với hình phạt cao nhất là tử hình. Nhưng nên nhớ, nhà nước Việt Nam luôn khoan hồng cho những người có đóng góp lâu dài và lớn lao cho sự phát triển của đất nước mà tôi vinh dự là một trong những số đó.

Xin cảm ơn ông.

(Quang Trần)

Ký ức lịch sử

Ôn lại quá khứ và trau dồi ý thức lịch sử là nghĩa vụ của mọi công dân. Đóng vai trò gương mẫu, talaCu xin giới thiệu mục “Ký ức lịch sử”. Chúng ta hãy cùng nhau sống lại những giây phút hào hùng của lịch sử dân tộc cũng như của những đất nước (đã từng là) anh em.


Vì lười

Trong nhà tù:

“Vì sao anh bị bắt?”

“Tôi kể một chuyện tiếu lâm.”

“Còn anh?”

“Tôi nghe một chuyện tiếu lâm.”

“Còn anh?”

“Vì lười. Trong một bữa liên hoan, có một người kể một chuyện tiếu lâm. Tôi về nhà và đắn đo xem nên đi báo công an ngay lập tức hay để sáng mai. Xong tôi tự bảo “Sáng mai cũng được”. Thế là tôi bị bắt đem đi ngay vào giữa đêm.


*


Chuyện tiếu lâm dài nhất

Câu chuyện tiếu lâm dài nhất lịch sử là gì?

74 năm chủ nghĩa cộng sản tại Nga.


*


Ý kiến

“Đồng chí”, Bí thư Đảng ủy hỏi, “Đồng chí có ý kiến gì về câu hỏi này không?”

“Tôi có ý kiến, nhưng tôi không đồng ý với ý kiến đó.”


*


Khác nhau

Sự khác nhau giữa một người Công giáo và một người Cộng sản là gì?

Người Công giáo mong được lên thiên đường sau khi chết, còn người Cộng sản mong được phục hồi danh dự.

Vị trí của trái tim



Thiên đường của nhà văn

Một nhà văn chết, và ở thế giới bên kia anh được quyền chọn thiên đường hay địa ngục. Là một người cẩn thận, anh đề nghị thánh Peter cho đi xem cả hai nơi. Trạm đầu tiên là địa ngục, anh nhìn thấy hàng hàng lớp lớp các nhà văn bị xích vào bàn làm việc trong một căn phòng nóng bằng một nghìn lần mặt trời. Lửa liếm các ngón tay họ, và quỷ sứ quật xích vào lưng họ, trong khi họ cố làm việc.

“Trời, thật kinh khủng”, nhà văn nói. “Bây giờ xem thiên đường nào.”

Chỉ trong một khoảnh khắc, nhà văn được đưa lên thiên đường. Anh nhìn thấy hàng hàng lớp lớp các nhà văn bị xích vào bàn làm việc trong một căn phòng nóng bằng một nghìn lần mặt trời. Lửa liếm các ngón tay họ, và quỷ sứ quật xích vào lưng họ, trong khi họ cố làm việc. Hình ảnh và mùi vị còn khủng khiếp hơn ở địa ngục.

“Sao vậy, thưa thánh Peter”, nhà văn hỏi. “Ở đây còn tệ hại hơn là địa ngục.”

“Đúng vậy”, thánh Peter trả lời, “nhưng ở đây các tác phẩm của anh được xuất bản”.


Cà phê của triết gia

Jean-Paul Sartre ngồi trong một quán cà phê Pháp, sửa lại bản thảo tác phẩm triết học quan trọng nhất của mình L’Être et le néant (Hiện hữu và hư không). Ông nói với người hầu bàn, “Làm ơn cho tôi một cốc cà phê, không kem”. Người hầu bàn trả lời “Xin lỗi, chúng tôi hết mất kem rồi. Hay là ông dùng không sữa?”



Giả định lô-gíc

Hai sinh viên triết năm thứ nhất nhìn thấy một thông báo “Khóa học cấp tốc về Giả định lo-gíc” ở trường mình. Không hiểu gì về môn này, họ quyết định đi tìm giáo sư để hỏi. Khi tìm ra được văn phòng của giáo sư, sinh viên dũng cảm hơn bước vào, người kia đợi ở ngoài.

Sinh viên: “Dạ…, thưa giáo sư, khóa học cấp tốc về Giả định lô-gíc nghĩa là gì ạ?”

Giáo sư: “Thế này nhé, anh lấy thông tin mà anh có, dùng lô-gíc đặt ra những giả định, và tạo ra những thông tin mới. Để tôi trả lời câu hỏi của anh bằng một câu hỏi. Anh có ô-tô không?”

Sinh viên: “Dạ… Có ạ”

Giáo sư: “Vậy tôi giả định lô-gíc rằng anh lái xe.”

Sinh viên: “Vâng, đúng, tôi lái xe.”

Giáo sư: “Vậy tôi giả định lô-gíc là anh lái xe vào cuối tuần.”

Sinh viên: “Vâng, đúng, cuối tuần tôi lái xe tới các cuộc gặp gỡ.”

Giáo sư: “Vậy tôi giả định lô-gíc là anh hẹn hò với bạn bè.”

Sinh viên: “Vâng, đúng, tôi có một người bạn gái.”

Giáo sư: “Vậy tôi giả định lô-gíc là anh là người dị tính (heterosexual).”

Sinh viên: “Đúng quá! Ok, tôi nghĩ là tôi hiểu nội dung môn học rồi. Xin cám ơn giáo sư rất nhiều.”

Bên ngoài, người bạn anh ta hỏi: “Sao, nó là cái gì vậy?”

“Nó là về việc dùng thông tin và các thứ ấy mà… Để tớ trả lời câu hỏi của cậu bằng một câu hỏi. Cậu có ô-tô không?”

“Không.”

“Ối giời, thế thì cậu là đồng tính luyến ái rồi!”

 


Gửi bài này cho bạn bè
15.2.2006
 
Hội đồng chung châu Âu rút kinh nghiệm từ vụ khủng hoảng tranh biếm họa
talaCu
Cơ quan ngôn luận của talawas – Sát cánh cùng Nhân Dân

Số 19 – Ngày 15 tháng 2 năm 2006


Thay phiên



Salman Rushdie: Các bạn họa sĩ biếm họa Đan Mạch, các bạn có thể dùng chỗ ẩn náu của tôi.

(Gary Valvel)

Chiến tranh thế giới thứ ba



Mẹ ơi, mẹ kể lại chiến tranh thế giới thứ ba bắt đầu bởi mấy cái tranh biếm họa thế nào đi?

(Signi Wilkinson)

Hội đồng chung châu Âu rút kinh nghiệm từ vụ khủng hoảng tranh biếm họa

Hai tuần sau khi cuộc khủng hoảng xung quanh những bức tranh biếm họa của báo Jyllands-Posten, Đan Mạch, bùng nổ, Hội đồng chung châu Âu đã phản ứng. Ông Josep Borrel, chủ tịch Quốc hội EU phát biểu trong một cuộc họp báo: “Sự kiện Jyllands-Posten một lần nữa cho chúng ta thấy không phải lúc nào báo chí cũng ý thức được về những việc họ làm. Sẽ quá nguy hiểm nếu như chúng ta tiếp tục để mặc họ một mình. Họ cần phải được theo dõi, kiểm tra một cách sát sao. Chúng tôi đã cho ra đời một Ủy ban mới cho nhiệm vụ này, mang tên Ủy ban Phát triển Báo chí.”

Theo đạo luật mới vừa được Quốc hội EU thông qua, các tờ báo trong EU phải gửi tranh biếm họa tới Ủy ban Phát triển Báo chí để xin giấy phép trước khi đăng. “Mọi việc rất đơn giản”, ông Borrel giải thích, “nếu chúng tôi nhận được một biếm họa liên quan tới Đạo Hồi, chúng tôi sẽ gửi tiếp nó cùng tên tuổi tác giả và tên tờ báo tới các cố vấn của Ủy ban là các Trường Koran có uy tín nhất của Pakistan, Afghanistan và Iran. Nếu họ xác nhận rằng nội dung biếm họa phù hợp với đường lối của Kinh Koran và không xúc phạm tới bất cứ người Hồi giáo nào trên thế giới, chúng tôi sẽ cho phép tờ báo đăng.”

Josep Borrel cũng cho biết tư vấn của Ủy ban trong lĩnh vực Thiên Chúa giáo là Tòa thánh Vatican. Tòa thánh Vatican đã khẳng định vai trò cộng tác tích cực của mình, và đã tự động gửi Ủy ban cả danh sách 20 nhà văn mà Tòa thánh cho rằng cần phải cấm và đốt hết sách của họ. Tuy nhiên, người phát ngôn của Ủy ban cho biết, hiện nay Ủy ban chưa có đủ nhân lực để quan tâm tới lĩnh lực văn chương.

Việc tìm người cộng tác cho mảng Hindu tỏ ra gặp khó khăn, bới các tổ chức Hindu khác nhau tại Ấn Độ đang tranh chấp tới đổ máu để tranh giành quyền được đại diện làm việc với Ủy ban. Thống nhất duy nhất của các tổ chức này là “trong tương lai, các nhà biếm họa sẽ không được vẽ bò, dù cả thân bò hay chỉ đầu bò, sừng bò, vú bò v.v… trong các tranh của mình.” Theo các nguồn tin khác nhau, nhà biếm họa lừng danh Gary Larson (www.thefarside.com) đã tìm chỗ ẩn náu vì công an thành phố ông cho biết sẽ không thể đảm bảo an toàn cá nhân cho ông trong thời gian tới.

Tương tự, việc đi tìm cộng tác viên cho Đạo Phật cũng gặp khó khăn. Ủy ban đã liên lạc với các chùa lớn ở Việt Nam, tuy nhiên các sư sãi đều cho biết “công việc chính của họ là kinh doanh kiếm tiền”. Trong chuyến đi công tác Việt Nam tuần trước, ông Borrel cũng đã đặt vấn đề với nhóm Phật tử cao tuổi sinh hoạt tại phường Thanh Xuân Bắc, nhưng ông trưởng nhóm tỏ ra không quan tâm, bởi vì “mọi việc đã có luật nhân quả, không cần phải ai can thiệp”. Nhưng ông cũng khuyên các nhà báo châu Âu nên cẩn trọng với lời lẽ và suy nghĩ của mình. Nếu làm điều xằng bậy, kiếp sau có thể bị đầu thai thành chó mèo, hoặc “thậm chí thành nhà báo Việt Nam thì còn không may nữa”.

Ủy ban Phát triển Báo chí cũng khuyên các nhà biếm họa bớt sản xuất các tranh châm biếm Tổng thống Bush, bởi họ có nguy cơ “lăng mạ quá nửa dân số Mỹ”. Ngoài ra, đặc biệt không đề cập tới Fidel Castro của Cuba và Kim Jong Il của Bắc Triều Tiên. Ủy ban cũng sẽ cung cấp danh sách của khoảng 5, 6 người Việt Nam, còn sống cũng như đã chết, mà các nhà biếm họa “tốt nhất là không nên chạm đến nếu muốn yên thân”.

Ủy ban cũng sẽ khắt khe hơn trong việc cho phép báo chí trêu người Scottland là keo kiệt, người đảo Corse là lười biếng, người Ý là vô tổ chức, người Đức là không biết làm tình. Các quy định mới cũng hạn chế con rể châm biếm mẹ vợ, nhân viên pha trò về sếp, người ăn thịt nhạo báng người ăn chay. Cách đây hai hôm, một họa sĩ biếm họa của một tờ báo địa phương tại Turin, Bắc Ý, đã bị ba người đàn ông đánh trọng thương vì một bức tranh mà theo họ “làm nhục những người bị bệnh xuất tinh sớm”. Thị trưởng của thành phố Turin đã phải lên truyền hình chính thức xin lỗi tất cả những người mắc chứng bệnh này của thành phố, và một lần nữa khẳng định là “10 giây hay 30 phút không quan trọng, quan trọng là có thực sự sướng hay không”.

Bi kịch của những cái đinh




Bỗng nhiên tớ nghe thấy rầm một cái, quay lại thì thấy cậu ấy đã toi rồi.

(Mark Parisi)

Tổ chức Minh bạch Quốc tế (Transparency International - TI) đề cử giải thưởng Người trong sạch của năm cho ông Mai Văn Dâu

Ngày 12/2/2006, tại Berlin, bà Huguette Labelle, Giám đốc của Tổ chức Minh bạch quốc tế, một tổ chức tiên phong trên thế giới trong cuộc chiến chống tham nhũng đã công bố việc đề cử ông Mai Văn Dâu, nguyên Thứ trưởng Bộ Thương mại nước Cộng hòa XHCN Việt Nam là một trong những ứng viên cho danh hiệu Người trong sạch của năm 2006. Được hỏi tại sao ông Dâu mới bị nhà chức trách Việt Nam truy tố về tội nhận hối lộ 6000USD nhưng vẫn được đề cử nhận giải thưởng cao quí này, bà Labelle cho biết theo kinh nghiệm của TI, trong những đất nước có mức độ tham nhũng cao như Việt Nam, một người giữ chức Thứ trưởng một Bộ quan trọng trong nhiều năm lại chỉ nhận có 6000 USD là một điều hết sức bất ngờ. Bà nói “Chúng tôi không thể ngờ được rằng một người ở một vị trí quan trọng như ông Dâu mà chỉ nhận có 6000 USD, trong khi ông ấy hoàn toàn có thể kiếm được nhiều hơn con số đó hàng chục, thậm chí hàng trăm lần. Theo những thông tin mới nhất từ Việt Nam mà chúng tôi được biết thì ngay cả một cán bộ có chức vụ thua xa ông Dâu cũng đã từng trả lại những khoản lại quả 10.000 USD vì cho rằng như thế là quá ít. Chính vì vậy, hành động của ông Dâu quả là một sự kỳ diệu và ông ấy rất đáng được biểu dương để làm gương cho quan chức ở Việt Nam cũng như các quốc gia khác. Nếu quan chức cao cấp nào cũng chỉ nhận bằng đó tiền hối lộ thì Việt Nam và nhiều quốc gia đang phát triển khác đã giàu có lắm rồi ”.

Bà Huguette Labelle, Giám đốc TI cho rằng ông Dâu xứng đáng nhận giải thưởng Người trong sạch của năm
Cùng ngày, các tổ chức nhân quyền quốc tế nổi tiếng như Human Right Watch và Amnesty International cũng đã lên tiếng đòi chính quyền Việt Nam phải thả ngay ông Dâu. Họ cho rằng không thể lấy lý do nhận hối lộ 6000 USD để bắt một người giữ chức vụ cao như ông Dâu được. Theo họ, đằng sau việc bắt giữ ông Dâu chắc hẳn có những lý do chính trị nào đó. Hai tổ chức này đã tuyên bố rằng nếu ông Dâu không được thả ngay lập tức thì họ sẽ đưa ông vào danh sách các tù nhân lương tâm của Việt Nam.

Trong nước, các ông Phạm Quế Dương và Trần Khuê, những người từng đề xuất thành lập Hội nhân dân Việt Nam chống tham nhũng nhưng bị từ chối đã lên tiếng trên các phương tiện thông tin đại chúng rằng họ sẽ mời ông Mai Văn Dâu làm Chủ tịch danh dự của Hội vì họ tin rằng nếu mời được một đảng viên lâu năm, có uy tín chính trị cao như ông Dâu làm Chủ tịch danh dự thì chắc chắn Hội của họ sẽ được phép hoạt động.

Ông Mai Văn Dâu vui mừng vì nhận được sự ủng hộ rộng rãi cả ở trong và ngoài nước
Được hỏi về phản ứng của mình trước những thông tin trên, ông Mai Văn Dâu cho biết ông rất vui vì đã có được sự ủng hộ rộng rãi cả trong và ngoài nước. Khi được các phóng viên hỏi vì sao lại nhận 6000 USD tiền hối lộ, ông trả lời thẳng thắn: “Tại sao lại gọi đó là hối lộ, chắc các anh cũng biết các chủ tư bản nước ngoài đã bóc lột giá trị thặng dư của công nhân dệt may Việt Nam rất ghê gớm. Những công nhân phải làm thêm ca, thêm giờ với một đồng lương chết đói để làm giàu cho các ông chủ. Với tư cách là một người cộng sản chân chính, tôi nhận thấy mình phải có trách nhiệm trích lấy lại một phần giá trị thặng dư đã bị tước đoạt từ những người công nhân nghèo khổ đó. Tôi cũng đã có ý định dùng số tiền này cá độ đá banh, sau đó lấy tiền thắng độ mang đi làm từ thiện nhưng chưa kịp làm thì đã bị bắt. Tôi tin rằng sau này lịch sử sẽ đánh giá đúng về tôi và việc làm của tôi”.

(TK)

Đàn ông cần hai tay để làm gì



Lịch sử y học

“Thưa bác sĩ, tôi bị đau tai.”

Năm 2000 trước Công nguyên: “Đây, anh ăn cái rễ cây này.”
Năm 1000 trước Công nguyên: “Rễ cây là mọi rợ, anh hãy đọc bài cầu nguyện này.”
Năm 1850 sau Công nguyên: “Cầu nguyện là mê tín, anh uống cái nước này.”
Năm 1940 sau Công nguyên: “Cái nước này là chất độc, hãy uống viên thuốc này.”
Năm 1985 sau Công nguyên: “Viên thuốc này không hiệu quả, hãy dùng thuốc kháng sinh.”
Năm 2006 sau Công nguyên: “Thuốc kháng sinh là nhân tạo. Đây, anh ăn cái rễ cây này.”

Thảo nào

Một em bé gái hỏi mẹ. “Mẹ ơi, con được sinh ra đời thế nào hả mẹ?”

“Chúa gửi con tới đây, con yêu ạ.”

“Thế Chúa cũng gửi mẹ tới đây hả mẹ?”

“Đúng vậy.”

“Cả bố, rồi ông bà, rồi các cụ cũng thế hả mẹ?”

“Đúng đấy.”

Đức trẻ lắc đầu nói: “Mẹ nói thế, tức là từ 200 năm nay rồi gia đình nhà ta không có sex. Thảo nào mà ai cũng càu cạu như vậy.”

Thả ruồi

Thầy giáo gõ thước kẻ lên bàn, nói :

“Im lặng! Cả lớp ngồi yên tới mức có thể nghe nổi cả tiếng ruồi bay!”

Cả lớp theo lệnh thầy, không ai dám nhúc nhích. Một lát sau, cậu học trò ở cuối lớp hình như không chịu nổi nữa, bèn réo to lên :

“Thưa thầy, thầy còn chờ gì nữa mà không thả ruồi ra đi ạ!”

Tin cuối ngày

Người xướng ngôn viên của đài truyền hình đang đọc bản tin thời sự cuối ngày. Một tờ giấy được đồng nghiệp đưa lên bàn. Cô chụp lấy và nhanh nhẹn đọc:

“Sau đây là bản tin nóng chúng tôi vừa nhận được: ‘Này, kẽ răng cậu còn dính ngọn rau muống.’”

(hazeem)
 


Gửi bài này cho bạn bè
8.2.2006
 
Giai cấp vô sản Việt Nam mừng Xuân, chuẩn bị làm sứ mệnh lịch sử
talaCu
Cơ quan ngôn luận của talawas – Sát cánh cùng Nhân Dân

Số 18 – Ngày 8 tháng 2 năm 2006


Đây không phải là Muhammad



Ce n'est pas Mahomet (NRC Handelsblad)


Những gương mặt trong biển lửa




Martin Rowson (Guardian)

Xã luận đầu Xuân

“Triển vọng của chủ nghĩa xã hội, của chủ nghĩa cộng sản được quyết định bởi tính tất yếu diệt vong của chủ nghĩa tư bản, không sớm thì muộn. Sự vận động của chủ nghĩa tư bản trong bối cảnh cách mạng khoa học - công nghệ hiện đại và toàn cầu hoá đang ngày càng chuẩn bị những điều kiện khách quan chín muồi cho sự thay thế bằng chủ nghĩa xã hội.”

Đảng Cộng sản Việt Nam
28.1.2006

(http://dangcongsan.vn/details.asp?topic=84&subtopic=190&ID=BT3180581276)

Giai cấp vô sản Việt Nam mừng Xuân, chuẩn bị làm sứ mệnh lịch sử

Đầu xuân Bính Tuất, giai cấp vô sản Việt Nam tưng bừng chuẩn bị làm sứ mệnh lịch sử của mình. Tại khu chế xuất Bình Dương, phần lớn công nhân của các nhà máy đặt tại đây đã đăng ký với Đảng ủy để nhận dụng cụ lao động như cuốc, xẻng, quang gánh, xe thồ, v.v... Chị Phòng Thị Muôn, 22 tuổi, công nhân nhà máy giầy Shoex, cho biết: “Tuần trước, em đang mải khâu giầy thì chị họ em ở tổ bên đến bảo em đi làm nhiệm vụ lịch sử giao cho. Chị ấy nói nhiệm vụ của bọn em là đào mồ chôn chủ nghĩa tư bản”. Ông Mai Thế Trung, Bí thư Tỉnh ủy Bình Dương xác nhận tin này, và cho biết thêm Trung ương đã quy hoạch một khu đất rộng 1200 hecta tại tỉnh nhà cho mục đích này. Khu đất nằm sát ngay các khu chế xuất của tỉnh, “để tiện đi lại cho người đào, mà cũng tiện cho người được chôn, bởi nó chỉ cách Thành phố Hồ Chí Minh, nơi tư bản tập trung đông nhất, có một tiếng đồng hồ xe hơi.”

Công nhân khu chế xuất Bình Dương đang nghe Đảng ủy phổ biến về nhiệm vụ lịch sử đào mồ chôn chủ nghĩa tư bản của mình

Chị Vũ Thị Liên, 21 tuổi, một công nhân khâu giầy khác cho biết, “em được mọi người phổ biến là sẽ đào huyệt chôn ông Yang Ho, ông chủ nhà máy em. Bản thân việc đào bới thì không sao, vì em quen làm ở quê rồi, nhưng em thấy lo lo vì độ này tìm việc mới ở khu chế xuất khó lắm”.

Chị Đào Thị Mân, 28 tuổi, ca trưởng, cho biết thêm, tối hôm qua, anh họ của chị làm ở Ban Tuyên huấn ở Hà Nội gọi điện vào và nói rằng “với thắng lợi của giai cấp vô sản, bản thân giai cấp vô sản và mặt đối lập chi phối nó là chế độ sở hữu, đều tiêu vong”. Chị hoang mang: “Thế thì bọn em sắp đi tong à?” Tới đây chị Muôn nói xen vào là theo chị biết thì sẽ còn lâu, “thời gian đầu sẽ chỉ đào vào sau giờ làm việc thôi, vả lại vẫn còn nhiều chuyện rắc rối trong việc giải tỏa, đền bù đất lắm”.

Ông Mai Thế Trung xác nhận là ngay từ mấy tháng trước khi có quyết định quy hoạch chính thức, giá đất của các khu vực lân cận đã bắt đầu sốt. Để tránh tiêu cực, ông Trung khẳng định tỉnh ông quyết tâm làm minh bạch tất cả mọi chuyện dính líu tới đất đai. Không phải ai cũng có thể xưng là tư bản để đăng ký được một suất ở đây. “Một anh chủ quán karaoke quèn kiếm chút ít giá trị thặng dư qua việc sử dụng hết công suất các “yếu tố sản xuất” của mấy cô gái quê thì đừng nghĩ tới chuyện chen chân vào đây”, ông nói. “Tuần trước chúng tôi vừa phải từ chối Cà phê Trung Nguyên. Danh sách hiện nay của chúng tôi chỉ bao gồm các công ty xuyên quốc gia như Siemens, LG, hay các đại gia trong nước như Thép Việt Ý, Vinaconex…” Tuy nhiên, ông cho biết, có thể trong tương lai Đảng và Nhà nước sẽ thông qua quyết định quy hoạch một khu mồ khác, xa hơn, cho các doanh nghiệp tư nhân vừa và nhỏ.

Cũng theo lãnh đạo tỉnh, Bình Dương sẽ phát triển khu nhà mồ này thành một nơi thu hút khách du lịch thăm quan quan trong và ngoài nước. Ông Nguyễn Hoàng Sơn, chủ tịch tỉnh phát biểu, “đây sẽ là một địa điểm rất có ý nghĩa lịch sử, bởi nó chính là tượng trưng cho chiến thắng của Chủ nghĩa Xã hội”. Tỉnh dự định sẽ xây dựng một khu du lịch sinh thái ở phía Bắc của khu đất, rộng 20 hecta, bao gồm hai khách sạn 5 sao, hai trăm biệt thự cao cấp, hồ bơi nước mặn, khu ăn uống cao cấp, và một sân golf 36 lỗ. “Các doanh nhân có đẳng cấp sẽ có thể vừa nghỉ ngơi cuối tuần vừa theo dõi tiến độ đào mồ của mình”, ông Sơn cho biết.

Trước mắt, tỉnh phải giải quyết vấn đề là có một số nông dân nhảy dù vào dựng lều chiếm đất trong khu quy hoạch. “Gì thì gì, nông dân vẫn không phải là giai cấp tiền phong”, ông Trung bức xúc. “Tuy nhiên, bước đi của lịch sử không thể bị cản trở bởi mấy anh nông dân không có ý thức. Chúng tôi kiên quyết sẽ lấy đất từ nông dân để trả lại cho tư bản.”

Thượng đế không chờ được


Bush, Putin, Hồ Cẩm Đào, và Nông Đức Mạnh được Thượng đế đồng ý tiếp qua điện thoại.

Thượng đế: “Ta cho phép mỗi người đặt một câu hỏi bức xúc nhất. Một câu thôi đấy.”

Bush: “Xin Thượng đế cho con biết, bao giờ nước Mĩ mới lành hội chứng Việt Nam?”

Thượng đế: “60 năm nữa”.

Bush: “Ô, lâu quá. Lúc ấy con đã hết nhiệm kì rồi.”

Putin: „Thượng đế, theo ông thì bao giờ nước Nga hết mọi khủng hoảng?”

Thượng đế: “75 năm nữa”.

Putin: “Ô, lâu quá. Lúc ấy tôi đã hết nhiệm kì rồi.”

Hồ Cẩm Đào: “Thế bao giờ thì Trung Quốc bá chủ hoàn cầu?”

Thượng đế: “100 năm nữa”.

Hồ Cẩm Đào: “Ô, lâu quá. Lúc ấy bản chức đã hết nhiệm kì rồi.”

Nông Đức Mạnh: “Thưa Thượng đế, xin đồng chí cho biết bao giờ thì Việt Nam xây dựng xong chủ nghĩa xã hội?”

Thượng đế: “Ô, lúc ấy thì ta đã hết nhiệm kì rồi”.

Ký ức lịch sử


Ôn lại quá khứ và trau dồi ý thức lịch sử là nghĩa vụ của mọi công dân. Đóng vai trò gương mẫu, talaCu xin giới thiệu mục “Ký ức lịch sử”. Chúng ta hãy cùng nhau sống lại những giây phút hào hùng của lịch sử dân tộc cũng như của những đất nước (đã từng là) anh em.


Giáo sĩ

Vị giáo sĩ Do Thái đứng đầu địa phận Moscow qua đời, phải tìm người khác thay thế. Ban Trung ương thành lập một ủy ban đặc biệt và ra chỉ thị: phải chọn một người có trình độ, đã lập gia đình và cố nhiên, phải là đảng viên.

Một tháng trời không có kết quả gì. Trung ương sốt ruột, hỏi sự thể ra sao:

“Đáng tiếc là chúng tôi chưa chọn được ai.’’

“Không có ứng cử viên tử tế nào ư?’’

“Dạ, lẽ ra là có đấy, nhưng...’’

“Nhưng sao? Hắn không phải đảng viên à?’’

“Dạ, có chứ. Hắn từng từ đoàn Comsomol chuyển sang.’’

“Thế thì sao? Hay hắn không có trình độ?’’

“Ồ không! Hắn tốt nghiệp trường đào tạo giáo sĩ với bằng đỏ.’’

“Vậy thì sao? Hắn không có gia đình?’’

“Có chứ. Thậm chí có đến tám đứa con.’’

“Tiên sư các anh, thế các anh còn muốn gì ở hắn nữa?’’

“Nhưng hắn là người Do Thái ạ!’’


*


Tác hại của rượu

Sáng ngày 8-11-1917 (theo lịch mới), Lenin và Trotsky trò chuyện.

Trotsky:

“Đồng chí Ilyich! Chúng ta xuống nhà làm vài cốc rượu đi!’’

Lenin:

“Thôi đi, đồng chí Trotsky! Hôm qua chúng ta cũng say bí tỉ, hậu quả ra sao thì đồng chí biết rồi đấy!’’


*


Đối thoại ở Siberia

“Sergei, cậu có chai vốt-ca nào không?”

“Nói khẽ thôi, Sasha! Người ta bắt đi bây giờ!”

“Bắt ở đây á? Còn đi đâu nữa?”


*


Thế vận hội

Moscow, 1980. Đồng chí Brezhnev đang tập đánh vần bài phát biểu khai mạc Thế vận hội.

“O, O, O, O, O.”

“Thưa đồng chí Brezhnev, đồng chí không phải đọc năm cái vòng ấy đâu...”

(Hoàng Linh sưu tầm)

Nghề lâu đời nhất

Một bác sĩ giải phẫu, một kiến trúc sư và một nhà chính trị cãi nhau xem nghề nào là nghề lâu đời nhất.

Bác sĩ giải phẫu: “Thuở khai thiên lập địa, Thượng đế đã rút một cái xương sườn của Adam để tạo nên Eva. Đó là ca phẫu thật đầu tiên trong lịch sử. Nghề của tôi rõ ràng là lâu đời nhất.”

Kiến trúc sư: “Nhưng trước khi tạo ra Adam, Thượng đế lại tạo ra thế gian từ hỗn mang. Thế thì nghề kiến trúc của tôi phải là nghề lâu đời nhất.”

Nhà chính trị: „Đừng có vội đắc thắng. Thử nghĩ xem, ai là tác giả của hỗn mang nào?“

Sáng kiến mùa đông



10 điều đàn ông biết về phụ nữ

1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.

Không lời



Y như rằng

Trong một siêu thị lớn, một người đàn ông tới gần một người phụ nữ xinh đẹp và nói, “Tôi và vợ tôi bị lạc nhau. Phiền cô có thể nói chuyện với tôi mấy phút được không?”

“Sao vậy”, người phụ nữ hỏi.

“Bởi vì hễ lần nào tôi nói chuyện với một cô gái đẹp là y như rằng vợ tôi bất thình lình xuất hiện.”

Ba lần ăn trộm

Quan tòa nghiêm khắc nhìn tên kẻ trộm mệt mỏi và hỏi, „anh thú nhận là anh đã đột nhập vào cửa hàng quần áo đó ba đêm liên tiếp?“

„Đúng vậy, thưa quan tòa.“

„Vì sao anh làm vậy?“

„Vì vợ tôi muốn có một cái váy.“

„Nhưng vì sao anh phải lẻn vào ba đêm liền?“

„Vợ tôi bắt tôi phải đổi cái váy hai lần liền.“
 


Gửi bài này cho bạn bè
28.1.2006
 
Ban Tư tưởng – Văn hoá đón tiếp nhà tỉ phú George Soros tại Hà Nội
talaCu
Cơ quan ngôn luận của talawas – Sát cánh cùng Nhân Dân

Số Tết Bính Tuất (17) – Ngày 28 tháng 1 năm 2006


Chúa trời và Con người



Lời tranh từ trái sang phải, từ trên xuống dưới:

Chúa trời:
“Hãy tạo ra con người theo hình ảnh của chúng ta, giống như chúng ta…”
“và hãy để con người làm bá chủ cá biển…”
“chim trời, gia súc…”
“và tất cả trái đất…”
“và tất cả mọi giống vật bò trên mặt đất.”

Adam: “Đủ rồi, bây giờ thì nôn ví ra đây.”

(Mr. Fish)
Ban Tư tưởng – Văn hoá đón tiếp nhà tỉ phú George Soros tại Hà Nội

Nhân dịp Xuân Bính Tuất, nhà tỉ phú và từ thiện người Mỹ George Soros đã tới thăm Việt Nam, theo lời mời của Ban Tư tưởng – Văn hoá Trung ương Đảng (Ban TTVH). Mục đích chuyến đi của ông là trao đổi và học hỏi kinh nghiệm của Ban TTVH trong công tác thúc đẩy dân chủ, bảo vệ quyền con người và xây dựng một nền báo chí độc lập. George Soros là người sáng lập và chủ tịch Viện Xã hội Mở (Open Society Institute), tổ chức tài trợ cho hoạt động của các Quỹ Soros. Ông Soros cho biết: “Chắc các bạn cũng biết là từ năm 1984 tôi đã bắt đầu thiết lập các Quỹ Soros tại một số nước Đông Âu, nhằm hỗ trợ quá trình dân chủ hóa ở các nước này. Hiện nay Quỹ đang hoạt động trên 29 nước trên thế giới, không chỉ riêng ở Đông Âu.” Tuy nhiên, George Soros không hài lòng với kết quả đạt được. “Sau 20 năm, tôi đã đốt khá nhiều tiền cho những hoạt động này”, ông nói, “nhưng nền dân chủ và cuộc sống văn hóa của các nước được tài trợ vẫn thảm hại. Đấy chính là lý do tôi tới Việt Nam: tôi muốn học hỏi kinh nghiệm từ Đảng và Nhà nước Việt Nam. Tôi rất vui mừng nhận lời mời của Ban TTVH.”

Đồng chí Nguyễn Khoa Điềm và George Soros thăm tòa soạn báo điện tử VietNamNet
Được hỏi về ấn tượng của mình về Việt Nam, ông Soros phát biểu: “Các bạn đã xây dựng được một xã hội thật tuyệt vời. Nhân dân hoàn toàn đứng đằng sau lãnh đạo, tới mức các bạn không cần nghĩ tới việc có thêm một Đảng thứ hai nữa. Cuộc sống văn hóa nghệ thuật thật là phong phú. Giờ đây trên truyền hình các bạn đã có thể thưởng thức số lượng quảng cáo nhiều gần như ở Mỹ với mức độ chuyên nghiệp tương đương. Đây là một bước tiến lớn. Tôi cũng có dịp đi thăm và nói chuyện với một số tòa soạn báo như báo Nhân Dân, báo VietNamNet, và rất ấn tượng về đạo đức nghề nghiệp và chất lượng của những tờ báo này. Trong hai ngày qua, tôi đã thu được rất nhiều bài học từ ông Nguyễn Khoa Điềm. Tôi sẽ phổ biến chúng cho những người điều hành Quỹ của tôi.”

Đồng chí Nguyễn Khoa Điềm phát biểu: “Ông Soros hoạt động theo đường lối Xã hội Mở của nhà triết học Karl Popper. Mà chính Karl Popper lại lấy tư tưởng của Đảng Cộng sản Việt Nam làm mẫu. Dân chủ, tự do, quyền con người v.v..., đó là những từ mà Đảng ta đã nhắc đi nhắc lại hàng chục năm nay. Tuy nhiên mình có nhiều kinh nghiệm thực hành hơn họ. Điều đó cũng dễ hiểu vì ông Soros vốn là một nhà kinh doanh, ông ấy làm sao nắm được những tiểu tiết trong hoạt động chính trị như mình.”

George Soros tâm sự, ngay cả trong lĩnh việc kinh doanh kiếm tiền ông cũng muốn học hỏi kinh nghiệm. “Tôi phải mất mấy thập kỷ mới xây dựng được gia tài của mình”, ông khâm phục, “tôi không thể hiểu được bằng cách nào mà trong vòng một thời gian ngắn các vị lãnh đạo Việt Nam đã giầu nhanh như vậy.”

Hai bên cùng hy vọng chuyến đi này sẽ là bước đầu cho một quan hệ bền vững. Đồng chí Nguyễn Khoa Điềm cũng cho biết đang bàn bạc cùng ông Soros để mở một Quỹ tài trợ văn hóa mới mang tên SorosDiem Foundation. Quỹ này sẽ dùng tiền của Soros để đem đường lối của Ban TTVH tới các quốc gia khác. Ông Soros xác nhận thông tin này và cho biết trong tương lai sẽ đóng cửa dần các Quỹ Soros để chuyển giao kinh phí cho các SorosDiem Foundation. Công việc đầu tiên của Quỹ SorosDiem Việt Nam sẽ là tài trợ cho một số tờ báo đang cần gấp kinh phí như Tiền Vệ hay talawas, bảo đảm giữ được sự phong phú trong sinh hoạt báo chí của đất nước.

Gà xem phim rùng rợn



Dân Mỹ khó chịu vì “những thứ tin tức quốc tế vớ vẩn” trên Internet

Washington, (SatireWire.com) – Lượng tin tức quốc tế gia tăng trên Internet ngày càng làm cho dân Mỹ khó phớt lờ thế giới hơn. Các nhà khoa học cho rằng đây là một xu hướng đe dọa truyền thống lâu đời và đầy tự hào của người Mỹ là không quan tâm tới những gì không liên quan tới họ.

“Với tất cả những tờ báo nước ngoài và những trang web đa văn hóa, Internet ngày càng gây khó khăn cho những người Mỹ bình thường để họ tiếp tục lãnh đạm và thiếu hiểu biết,” Samantha Lessborn của trường Đại học Washington, người tiến hành điều tra, nói. “Dân Mỹ vẫn có thể tiếp tục như vậy được, nhưng bây giờ họ phải bỏ công sức ra hơn rất nhiều. Còn trước đây họ có thể dễ dàng tắt radio đi khi nghe bản tin ‘Hôm nay, tại Hàn Quốc…’”

Theo Danny Grisham, một người tham gia chương trình điều tra 22 tuổi ở bang Wyoming, thì không chỉ tin tức thế giới trên mạng là những thứ gây khó chịu. “Tôi có thể tránh tin tức”, anh nói. “Nhưng ngay cả những trang tìm kiếm như Yahoo hay Alta Vista cũng tồn tại với nhiều thứ tiếng. Cứ như thể là không phải mỗi người trên thế giới đều không nói tiếng Anh vậy. Đúng không?”

“Tin tức quốc tế quan trọng khi nước Mỹ chúng ta đánh bom một nước nào đó, hay đè bẹp họ trong Olympic, tốt nhất là cả hai”, Grisham nói thêm. “Nhưng khi một số tay trùm mafia Columbia đánh chìm tầu chở lính Israel tại Serbo Malaysia thì điều đó liên quan gì tới cá nhân tôi?”

Những người tham gia điều tra khác nói rằng họ không chỉ kinh ngạc về việc có những tin tức thế giới không dính dáng tới Mỹ, mà cả về cách thức nhiều tin Mỹ quan trọng không được đăng trên các báo nước ngoài.

“Ví dụ như hôm qua đội Louis Rams thắng đội Atlanta Falcon nhé, và tôi vào trang London Time, thế mà họ thậm chí không đăng tin này” Chip Pernadge ở Kansas City nói. “Chúa ơi, thật không đáng ngạc nhiên tại sao tụi nó lại thua trong chiến tranh và phải trả lại Hong Kong cho Canada.”

Cảm thấy đây là một cơ hội thị trường tốt, công ty sản xuất phần mềm lọc thông tin Net Nanny vừa công bố trong tuần này là họ sẽ giới thiệu NetNarrow, phầm mềm chỉ có giao diện tiếng Anh dùng để lọc tất cả những nội dung có vẻ như liên quan tới thế giới. Phần mềm sẽ đi tìm những từ khóa của những tin tức quốc tế không quan trọng, như “Hindu”, “Apartheid”, “Trung Quốc” v.v…

Craig Barker ở New York, một người tham gia điều tra khác nói rằng anh sẽ là một trong những người đầu tiên mua NetNarrow. “Trên Internet có rất nhiều cách, có rất nhiều chỗ để tôi tìm hiểu những gì đang xẩy ra ở những nước khác, nếu như tôi muốn.” Anh nói. “Nhưng tôi lại không muốn.”

“Thật không thể hiểu được tại sao tụi dân Internet lại không biết điều ấy”, Barker nói thêm. “Đấy chính là lý do tại sao Internet lại được gọi là America Online, đúng không? Nó chính là để nói về nước Mỹ.”

Thắc mắc của trẻ con thời Internet



Mẹ: Không, con được đẻ ra, chứ không phải được tải từ trên mạng xuống.

(King)
Sáu tỉnh miền núi phía Bắc thực hiện chương trình “Đưa súp chữ về bản”

Đầu năm 2006, sáu tỉnh miền núi phía Bắc là Lai Châu, Lào Cai, Sơn La, Hà Giang, Tuyên Quang và Bắc Giang đã bắt đầu triển khai chương trình “Đưa súp chữ về bản”. Xuất phát điểm là thời gian gần đây các tỉnh vùng sâu vùng xa gặp nhiều khó khăn trong việc giữ hoạt động của các trường phổ thông cơ sở tại tỉnh mình. Trong khi kinh phí của tỉnh không thay đổi thì giá xăng leo thang dẫn tới việc các tỉnh phải cắt giảm ngân sách cho các chi phí phụ như trường học và y tế để đảm bảo tiếp tục nuôi và phát triển đội xe của lãnh đạo tỉnh và các huyện.

Ông Lê Bình Thanh, chủ tịch ủy ban nhân dân tỉnh Sơn La cho biết “mặc dù không đủ kinh phí để nuôi trường học và phải cho các cô giáo chuyển sang trồng trọt hay chăn nuôi, chúng tôi vẫn nung nấu quyết tâm đem chữ tới các em nhỏ vùng sâu vùng xa.” Chính vì thế tỉnh Sơn La đã kết hợp với năm tỉnh bạn phát động phong trào “Đưa súp chữ về bản”. Hiện nay ban tổ chức chương trình đã đặt mua 200 tấn súp chữ tại Hà Nội, và chuẩn bị phân phát cho các làng bản với giá cả hợp lý. Theo đánh giá của lãnh đạo các tỉnh, biện pháp này có thể còn hữu hiệu hơn hệ thống trường lớp cũ. “Trước đây, kể cả khi có thầy có trường, nhiều em cũng không có điều kiện tới lớp.” Ông Thanh nói. “Giờ đây, ta có thể đảm bảo mỗi em ít nhất là hai ngày, cùng lắm là ba ngày một lần được nhìn thấy mặt chữ.”

Vấn đề duy nhất của dự án, theo ông Trịnh Long Biên, bí thư tỉnh ủy Lai Châu, là các loại súp chữ trên thị trường hiện nay đều không thể hiện bảng chữ cái tiếng Việt. “ Với tinh thần vượt khó, chúng tôi đã sáng tạo, biến khó khăn này thành một ưu điểm. Các bảng chữ cái nước ngoài sẽ là một hỗ trợ và kích thích tuyệt vời để người dân thiểu số làm quen với ngoại ngữ.” Chương trình sẽ đặt mua các súp chữ tiếng Anh, Pháp và Tây Ban Nha, các ngôn ngữ phổ biến nhất của khách du lịch. Ngoài ra, ban quản lý chương trình sẽ cho in trên các gói súp những câu tiếng nước ngoài thông dụng như “Kíp mi oăn đôla!” hay “Iu bai mi, veri chíp!” [1] để người dân có thể vừa nấu súp vừa học.

Tuy nhiên, cũng theo ông Biên, song song với những biện pháp này cũng cần có những công tác tuyên truyền kèm theo để nâng cao ý thức người dân. Sơ khảo ý kiến đầu tiên cho thấy phần lớn các bản đều không có ý định học ngoại ngữ, mà họ chỉ muốn chọn “bảng chữ cái nào có nhiều chữ cái nhất, làm cho gói súp nặng nhất.”


[1]“Give me one dollar!” và “You buy me, very cheap!”
Giải đáp của cha mẹ thời Internet



Bố: Con đi mà hỏi Google ấy.

(John Caldwell, The New Yorker)
Ký ức lịch sử

Ôn lại quá khứ và trau dồi ý thức lịch sử là nghĩa vụ của mọi công dân. Đóng vai trò gương mẫu, talaCu xin giới thiệu mục “Ký ức lịch sử”. Chúng ta hãy cùng nhau sống lại những giây phút hào hùng của lịch sử dân tộc cũng như của những đất nước (đã từng là) anh em.


Ai gan hơn ai

Đài BBC phỏng vấn một người Việt Nam vượt biên bằng mấy cái thùng phi kết lại với nhau thành bè:

“Thưa ông, sao ông gan như vậy, ông dám vuợt biển bằng những cái thùng phi?”

“Tôi chưa gan lắm đâu, những thằng ở lại còn gan hơn tôi nhiều.”


*


Ða đảng hay không?

Trung ương Đảng cử cán bộ xuống nông thôn để thăm dò ý kiến xem dân chúng có đồng ý là Việt Nam nên đa đảng hay không. Một cuộc phỏng vấn giữa một cán bộ Đảng (CB) và một người dân (ND) được ghi nhận như sau:

CB: “Theo ông, Việt Nam có nên đa đảng hay không?”

ND: “Ða đảng là gì?’’

CB: “Là đất nước này ngoài Đảng Cộng sản sẽ có thêm những đảng khác.’’

ND: “Ối giời ôi! Một đảng đã khổ thấy mẹ rồi, đa đảng chắc chết luôn.’’


*


Làm cho ai?

Suốt thời gian viếng thăm Liên Xô, tổng thống Mỹ Reagan nhận thấy có một người ngày hai lần chạy lên nóc điện Kremlin rồi chạy xuống.

Tò mò, Reagan gọi người này lại hỏi và biết được rằng công việc của ông ấy là xem chủ nghĩa xã hộI sắp đến hay chưa. Ông ta làm công việc này gần 40 năm và lương tương đương $25.000 một năm.

Regan đề nghị ông ta sang Mỹ làm việc với lương $100.000 một năm, với công việc tương tự tại Nhà Trắng, nhưng là để coi xem Tư bản chủ nghĩa sắp thành công chưa.

Ông ta hỏi ý kiến Gorbachev về lời đề nghị hấp dẫn của Reagan. Gorbachev tỏ ra thông cảm nhưng chê ông ta không biết tính trước sau: Nếu qua Mỹ thì ông sẽ thất nghiệp sớm vì chủ nghĩa tư bản sẽ thành công trong tích tắc, còn ở lại Liên Xô thì ông ta sẽ được làm việc suốt đời.

Ngờ đâu một thời gian sau, ông này cũng thất nghiệp vì Liên Xô tan rã.

(Trịnh Khoa Văn sưu tầm)
Biện pháp tránh thai hữu hiệu



Chữ trên máy tự động: Biện pháp tránh thai hữu hiệu nhất cho đàn ông – 25 xu

Những lời có cánh

Đã bao giờ bạn thầm khâm phục hay lớn tiếng xuýt xoa ca ngợi những phân tích sắc sảo, những nhận định sắc bén, những đánh giá chính xác, những kết luận chặt chẽ của các nhà lãnh đạo và các nhân vật quan trọng của công luận quốc gia cũng như quốc tế, mà bạn được đọc hay nghe trên các phương tiện truyền thông? Đã bao giờ bạn có cảm giác mình sẽ không bao giờ vươn tới được nghệ thuật hùng biện mà bạn vẫn thấy hàng ngày xuất hiện trên các mặt báo? Bạn hãy tự tin. Với mục “Những lời có cánh”, talaCu đem tới các bạn những tinh túy nhất của nghệ thuật sử dụng ngôn từ. Nếu bạn chịu khó bỏ thời gian nghiên cứu những hòn ngọc lung linh này, bạn sẽ nhanh chóng trở thành một nhà hùng biện dày dạn kinh nghiệm trong một tương lai không xa.


Vì sự ổn định của xã hội

Ông Vũ Phạm Quyết Thắng, phó Tổng thanh tra Chính phủ, về việc chống tham nhũng:

"Quan điểm của riêng tôi là tài sản cũ anh có từ đâu thì phải kê khai nhưng xử lý lại là vấn đề khác. Theo tôi, ta cần theo dõi số tài sản tăng thêm của anh ta là bao nhiêu khi anh ta bắt đầu nhận công tác ở thời điểm luật có hiệu lực là đủ. Vì sự ổn định của xã hội, cái đã xảy ra rồi hãy để cho lịch sử phán xét, nhiều khi để nguyên thì nó là loại phân vi sinh tốt, bới ra nó lại... có mùi"

(http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=116632&ChannelID=6)


*


Đảng viên trên sân cỏ

Ông Nguyễn Hoàng Thụ, nguyên Giám đốc Sở Thể dục Thể thao Nghệ An, về việc Sông Lam Nghệ An mua chức vô địch mùa bóng 2000-2001:

"Khi còn trực tiếp chỉ đạo, tôi luôn đặc biệt chú trọng giáo dục đạo đức cầu thủ, công tác tư tưởng cho VĐV được làm cực tốt. Khi thi đấu, hàng hậu vệ, hàng tiền vệ và hàng tiền đạo đều có một đảng viên để chỉ huy, nắm bắt tinh thần anh em và chịu trách nhiệm về mọi tình hình trên sân."

(http://www2.thanhnien.com.vn/Thethao/2006/1/5/134655.tno)


*


Thông cảm cho Hàng không Việt Nam

Ông Đào Đình Bình, Bộ trưởng Bộ Giao thông Vận tải:

“Các hãng hàng không của Việt Nam hiện rất thiếu phương tiện dự phòng, đội máy bay đều phải khai thác tối đa, khả năng cung ứng thiết bị phụ tùng khó khăn, vì thế khó có thể trách tình trạng chậm huỷ chuyến. Nếu đưa yêu cầu các hãng phải bồi thường bằng tiền vào luật thì hợp về đạo lý, nhưng khó khăn cho ngành hàng không.”

(http://vnexpress.net/Vietnam/Kinh-doanh/2005/11/3B9E41AD/)

Gia đình bọ ngựa



Bọ ngựa vợ: “Anh đã ngủ với nó, đúng không?”

(Danny Shanahan)
Đối thoại các ông chồng

Ba ông chồng nói chuyện với nhau về các bà vợ.

Anh chàng thứ nhất nói, “Vợ tớ cực kỳ ngớ ngẩn, cô ấy mua một cái máy giặt trong khi nhà tớ thì làm gì có điện!”

Anh chàng thứ hai nói, “Thế đã ăn nhằm gì. Vợ tớ ngu đến nỗi cô ta mua một cái máy rửa bát mặc dù nhà tớ không có nước máy!”

Anh chàng thứ ba nói, “Chẳng thấm vào đâu! Hôm qua tớ nhòm vào ví của vợ tớ và thấy cô ta mua một loạt bao cao su, mà cô ấy có chim đâu cơ chứ!”

Mẹ vợ và con rể (I)

“Hạnh phúc đúng là chẳng bao giờ hoàn hảo”, một người đàn ông lầm bầm khi nhận được hoá đơn tiền quan tài của mẹ vợ.


*


Mẹ vợ và con rể (II)

Mẹ vợ nói với con rể:

“Cậu làm tôi chết vì buồn phiền mất!”

“Càng tốt, như thế tôi đỡ phải ra toà vì tội giết người.”

Con nhỏ và hàng xóm

Hai vợ chồng trẻ mới có con. Một tối, có tiếng điện thoại. Chị vợ nói với chồng sau khi gác máy:

“Hàng xóm họ càu nhàu vì con khóc quá.”

“Không sao đâu, anh ru con bây giờ…”

Chuông điện thoại lại đổ.

“Lại hàng xóm, họ nói họ thích tiếng con khóc hơn!”

(noa sưu tầm)


talaCu chúc toàn thể bạn đọc năm mới Bính Tuất
có nhiều niềm vui và

sức mạnh từ những nụ cười!