trang chủ talaCu ý kiến ngắn spectrum sách mới tòa soạn hỗ trợ talawas
21 - 40 / 56 bài
21 - 40 / 56 bài
tìm
 
(dùng Unicode hoặc không dấu)
tác giả:
A B C D Đ E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Ý Z


Gửi bài này cho bạn bè
12.4.2006
 
Cuộc thi chuẩn bị đón tiếp Noam Chomsky
 


Gửi bài này cho bạn bè
5.4.2006
 
Bổ sung điều cấm cho đảng viên
talaCu
Cơ quan ngôn luận của talawas – Sát cánh cùng Nhân Dân

Số 26 – Ngày 05 tháng 4 năm 2006


Kỷ niệm ba năm chiến tranh Iraq



(Chan Lowe)

Trung Quốc “tận dụng” các tù nhân bị xử tử [1]


Công an: Đi bắt thêm mấy cái thận non nữa đi…

(Jeff Danzinger)


[1]Trung Quốc tiếp tục bán các bộ phận nội tạng lấy từ các tù nhân bị xử tử

Đảng Cộng sản Việt Nam siết chặt tiêu chuẩn gia nhập Đảng

AP, Hà Nội, 1/4/2006 - Từ khi ra đời và cho đến tận ngày nay, Đảng Cộng sản Việt Nam luôn tự hào là đội tiên phong của giai cấp công nhân. Tuy nhiên, trong một buổi hội thảo mới đây, một cán bộ của Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam đã cho biết một con số đáng lưu ý, đó là kể từ Đại hội 7 tới nay, chỉ có 11% trong tổng số đảng viên mới được kết nạp Đảng là công nhân.

Sau khi được biết thông tin này, Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam đã lập tức họp khẩn cấp. Trong buổi họp, nhiều Ủy viên Bộ Chính trị đã cho rằng đây là một xu hướng rất nguy hiểm, sẽ làm phai nhạt đi bản chất công nhân của Đảng. Sau một cuộc thảo luận căng thẳng, Bộ Chính trị đã ra một chỉ thị quan trọng, siết chặt các tiêu chuẩn để gia nhập Đảng, trong đó yêu cầu kể từ ngày 25/4/2006, mọi đảng viên muốn được xét gia nhập Đảng phải có giấy chứng nhận đã làm công nhân ít nhất 6 tháng.

Ngay khi tin này được công bố, đã có hàng loạt đề án thành lập trường đào tạo công nhân (có cấp giấy chứng nhận) được đệ trình xin giấy phép. Theo nguồn tin riêng của phóng viên talaCu, đã có rất nhiều chương trình đào tạo phong phú được đưa ra nhằm đáp ứng yêu cầu của các học viên. Chẳng hạn ngoài chương trình đào tạo chính qui còn có các chương trình đào tạo công nhân tại chức (chỉ học vào buổi tối), chương trình cấp tốc (chỉ học 3 tháng nhưng mỗi ngày học viên phải tập làm công nhân 16 tiếng), chương trình dành riêng cho người dân tộc, chương trình dành cho các doanh nhân muốn vào Đảng (các phòng học và thực hành đều được lắp máy lạnh), chương trình đào tạo công nhân kết hợp với thể thao (trong chương trình, ngoài việc tập làm công nhân, các học viên sẽ được tham gia các môn thể thao như đánh tennis, golf…), chương trình đào tạo công nhân đẳng cấp quốc tế (các học viên sẽ được tổ chức đi tham quan các nước như tư bản phát triển Mỹ, Pháp, Đức… để tìm hiểu về đời sống công nhân ở các nước này). Theo ông Nguyễn Phú Trọng, Ủy viên Bộ Chính trị, hệ thống các trường đào tạo công nhân này và hệ thống các trường Đảng hiện có sẽ giúp các đảng viên tương lai và đương chức quán triệt được bản chất giai cấp công nhân của Đảng Cộng sản Việt Nam quang vinh.

(TMK)

Bổ sung điều cấm cho đảng viên

BBC, Hà Nội. 1/4/2006 - Trong vài ngày gần đây, dư luận ở Việt Nam rất bức xúc về các vụ tiêu cực xảy ra ở PMU18 và trách nhiệm của các lãnh đạo Bộ Giao thông Vận tải (GTVT). Đã có rất nhiều bài báo chỉ trích cách hành xử của các vị lãnh đạo có liên quan ở Bộ GTVT. Để trấn an dư luận trước Đại hội Đảng lần thứ X, ông Phạm Thế Duyệt, Ủy viên Bộ Chính trị vừa ký ban hành quyết định bổ sung 2 điều cấm vào 19 điều cấm đã từng ban hành cách đây vài năm. Nội dung của 2 điều cấm mới được bổ sung là:
  • Đảng viên nếu không được sự cho phép của Đảng ủy thì không được phép đi tắm bùn ở phòng VIP. Nếu đã được sự cho phép của Đảng ủy mà báo chí vẫn nêu ra với mục đích xấu thì tổng biên tập tờ báo đưa tin sẽ phải chịu kỷ luật về mặt Đảng;
  • Đảng viên không được đi xe có biển số đẹp để tránh việc người dân nghĩ rằng đảng viên của một Đảng rất duy vật lại có biểu hiện duy tâm. Các biển số đẹp hiện đang được cán bộ là đảng viên sử dụng sẽ được đem bán đấu giá. Số tiền thu được từ việc bán đấu giá sẽ được góp vào Quĩ Phát triển đảng viên mới.

Trả lời phỏng vấn của BBC, ông Phạm Thế Duyệt cho biết, chỉ thị về 21 điều cấm lần này sẽ chưa phải là cuối cùng. Danh sách của các điều cấm có thể sẽ còn được kéo dài cho đến khi toàn bộ đảng viên trở nên trong sạch.

(TMK)

Bạn đọc bình luận

Để hưởng ứng lời kêu gọi của Bộ Văn hóa–Thông tin Việt Nam, tôi đề nghị talaCu nên kết hợp với Bộ này mở giải thưởng cho những sản phẩm (không nhất thiết phải là văn hóa, có thê vô, phi, hay phản) mang đầy đủ tính hiện đại nhưng vẫn đậm đà bản sắc dân tộc.

Về phần mình, tôi xin đóng góp bằng đề cử sản phẩm đầy tính sáng tạo của pờ-mu 18: Cọc bê tông có lõi bằng tre nứa (http://vietnamnet.vn/xahoi/2006/03/553059/).

Sản phẩm này mang tính sáng tạo độc đáo của pờ-mu 18. Nó mang tính hiện đại (bê tông) nhưng vẫn đậm đà bản sắc dân tộc (lõi tre nứa).

Chỉ lấn cấn một điều, tôi không biết sản phẩm này có “đụng hàng” với ai không, hay đây là hàng độc. Nếu không đụng hàng thì quá tốt.

Với sản phẩm hiện đại nhưng vẫn đậm đà bản sắc dân tộc này, Bùi Tiến Dũng có thể lấy công chuộc tội. Biết đâu Trời (hay Bộ Văn hóa–Thông tin) thương (vì đã “bôi trơn”), sản phẩm này trúng giải thì ông Dũng có thể dùng tiền giải thưởng cho việc cá độ mùa World Cup sắp tới, không sợ cơ quan điều tra làm khó dễ.

Tuy tôi đề cử nhưng phải nói lời cám ơn tới trẻ chăn trâu vì đã có công “phát hiện” sản phẩm lớn này.

Trẻ chăn trâu: 1 – Phê bình (lẫn thanh tra): 0

(KD)

Nàng thơ mất kiên nhẫn



Nàng thơ: Thôi, mẹ khỉ, anh đi học quản trị kinh doanh đi…

(Dave Coverly)

Ký ức lịch sử

Ôn lại quá khứ và trau dồi ý thức lịch sử là nghĩa vụ của mọi công dân. Đóng vai trò gương mẫu, talaCu xin giới thiệu mục “Ký ức lịch sử”. Chúng ta hãy cùng nhau sống lại những giây phút hào hùng của lịch sử dân tộc cũng như của những đất nước (đã từng là) anh em.



Marx xin lỗi

Marx được phép trở về trái đất một lúc. Ông quyết định sẽ phát biểu trên đài truyền hình Moscow. Đến phòng thu thanh, ông được trả lời như sau:

“Ông được phép nói trong 10 phút, nhưng phải đưa bản nháp cho chúng tôi kiểm tra trước một tuần.”

“Không đâu, tôi chỉ cần nói 1 phút thôi” - Marx nói.

“Cũng được, nhưng ông cũng phải đưa bản nháp cho chúng tôi coi trước một ngày.”

“Không, phải cho tôi nói ngay bây giờ” - Marx yêu cầu.

“Thôi được, nhưng ông chỉ được nói một câu thôi nhé!”

Marx ra trước máy quay và nói:

“Vô sản toàn thế giới, hãy tha thứ cho tôi!”


*


Không ai quen tớ

Thuở sinh thời Ceausescu, ba người bạn thân - bánh mì, ớt và thịt rán - đi dạo trên phố. Đột nhiên, một người Rumani đói khát xuất hiện sau lưng họ, khiến bánh mì và ớt chạy thục mạng. Nhưng thịt rán vẫn đứng trơ trơ tại chỗ, khiến hai người bạn anh ta hoảng hốt kêu lên:

“Cậu điên à, chạy đi chứ! Người ta làm thịt cậu bâu giờ!”

“Làm gì có chuyện ấy! Từ lâu lắm rồi, chả ai quen tớ ở cái xứ này!”


*



Sợ xếp hàng

Ceausescu vi hành trên đường phố Rumani. Gặp người đầu tiên, ông ta hỏi:

“Anh có muốn Ceausescu tự nhiên lăn đùng ra chết không?”

“Dĩ nhiên là có.”

“Thế anh có hồ hởi đi đưa tang ông ta không?”

“Cố nhiên!”

“Chắc anh cũng đến ỉa lên mồ ông ta chứ?”

“Không, cái đó thì tôi không.”

“Tại sao?”

“Tôi ngán trò xếp hàng lắm rồi!”


*


Bao giờ tới chủ nghĩa cộng sản

Brezhnev đến thăm Carter và được tổng thống Mỹ cho xem một chiếc máy vi tính siêu hạng. Theo Carter, máy có thể trả lời bất cứ câu hỏi nào.

“Tôi cũng có thể hỏi được chứ?” - Brezhnev tò mò hỏi.

“Tất nhiên!” - Carter đáp.

Brezhnev tiến đến trước máy và nói vào ống nghe:

“Tôi muốn biết khi nào Liên Xô xây dựng thành công Chủ nghĩa cộng sản?”

Chiếc máy chạy sè sè một hồi, rồi trên màn hình hiện ra kết quả: 18 cây số. Không ai hiểu gì cả, thành thử Brezhnev đặt lại câu hỏi, nhưng kết quả nhận được vẫn vậy. Không còn cách gì khác, chủ tịch Liên Xô về nước.

Về đến Moscow, Brezhnev triệu tập Đoàn chủ tịch Xô-viết Tối cao Liên Xô, nhưng không ai hiểu câu trả lời của máy. Rốt cục, mọi người quyết định đi tìm một vị hiền triết sống ở dãy núi Ural. Vị hiền triết lắng nghe Brezhnev rồi bảo:

“Tuần sau đến lại đây, ta sẽ cho các con hay.”

Một tuần sau, một đám đông các lãnh tụ đảng, nhà nước, công đoàn... tập trung trước cửa nhà vị hiền triết:

“Các con, hãy giở "Lenin toàn tập", tập 24, trang 310, sẽ thấy Lenin bảo "thực hiện thành công mỗi kế hoạch năm năm là một bước tiến tới Chủ nghĩa cộng sản".

Mẹ



Vợ: Mẹ anh gọi điện. Bà muốn nhắc anh là bà ấy đã sinh ra anh khó khăn và đau đớn như thế nào.

(The New Yorker)

Jesus trên thánh giá

Chúa Jesus, đang bị đóng đinh trên thánh giá, nói “Peter, lại đây”. Thánh Peter nghĩ ông sắp nhận được một lời thánh truyền sâu sắc, bèn tìm mọi cách tiến lại gần, nhưng ông bị lính La Mã cản lại.

Chúa Jesus lại một lần nữa triệu, “Peter, lại đây nào”. Thánh Peter lại thử tiến lại gần, nhưng lại bị lính La Mã đẩy lui.

Jesus gọi lần thứ ba, “Peter, lại đây”. Dùng hết sức bình sinh, Peter vượt qua được lính canh gác. Máu chảy ròng ròng vị bị giáo đâm, thánh Peter nói, “Vâng, thưa Ngài?”

Jesus nhìn xuống Peter và nói, “Từ trên này tớ nhìn thấy nhà cậu đấy”.

Câu hỏi sau khi làm tình

Sau khi làm tình, người phụ nữ nên hỏi người đàn ông câu gì?

“Anh có còn yêu em không?”

Mất thẻ tín dụng

Một người đàn ông nói anh bị mất thẻ tín dụng, nhưng anh quyết định không đi báo công an, bởi tay kẻ cắp tiêu xài ít hơn là vợ anh.

Lợn

Một người đàn ông lái xe trên một con đường núi hiểm trở. Một phụ nữ lái xe ngược lại. Khi hai xe đi ngang nhau, người phụ nữ nhoài người ra cửa sổ và kêu, “Lợn!”

Anh kia ngay lập tức cũng nhoài người ra cửa sổ và kêu với theo “Đồ con bò!”

Hai người ai đi đường người nấy. Tại vòng cua tiếp theo, người đàn ông đâm phải một con lợn nằm giữa đường.


 


Gửi bài này cho bạn bè
29.3.2006
 
Chuẩn bị hành trang cho trẻ em bước vào đời
talaCu
Cơ quan ngôn luận của talawas – Sát cánh cùng Nhân Dân

Số 25 – Ngày 29 tháng 3 năm 2006


Tổng thống Bush xử lý một tình huống phức tạp



Bush: Xem nào, ta có tụi Shiites, ta có tụi Sunnis. Ai là phe ta, ai là phe địch nhỉ?

(Chan Lowe)


Trung Quốc quản lý Internet



(Jeff Danzinger)

Chuẩn bị hành trang cho trẻ em bước vào đời

Một học sinh lớp 8 bị giáo viên đánh gãy ngón tay

Vì nghi học sinh Cao Thanh Tùng viết mấy chữ xúc phạm đến một cô giáo, thày Trường đã dùng roi tre rượt đánh em này. Tại Trung tâm y tế huyện, Tùng được chụp X quang, xác định bị gãy đốt 2 ngón 5 bàn tay phải và chỉ định bó bột cẳng bàn tay tại bệnh viện tỉnh.

(http://www.vnexpress.net/Vietnam/Xa-hoi/2006/03/3B9E7BDD/)

Ở TPHCM có cô giáo bắt học sinh đứng xếp hàng ngoài nắng rồi tự vả vào mặt nhau. Thậm chí có trường hợp cô giáo bắt học sinh liếm ghế ở Trường THCS Liên Hoa (Hà Tĩnh).

Do bực tức vì học sinh không thuộc bài, hay trêu bạn trong lớp mà cô giáo chủ nhiệm lớp 4/1 Trường Tiểu học Bình San (Hà Tiên, Kiên Giang) đã bắt 3 học sinh nam lên bục giảng tụt quần rồi đánh cho chừa.

Có phụ huynh còn phản ánh có học sinh bị cô giáo dùng băng dính dán miệng vì tội hay nói chuyện trong lớp.

Có học sinh đã bị thầy cô giáo coi như tội phạm, bắt đeo bảng to trước ngực ghi rõ lý do phạt rồi bắt học sinh đó "diễu hành" quanh trường. Đó là "sáng kiến" của ba giáo viên gồm Lâm Thị Mông (chủ nhiệm lớp 7A5), Trần Thị Tường Thanh (chủ nhiệm 7A6) và Ngô Huy Tuấn (chủ nhiệm 7A10) - Trường THCS Phước Bửu (Xuyên Mộc, BR-VT).

Một học sinh mới 8 tuổi của Trường Tiểu học Hùng Vương (thị xã Vĩnh Long) đã từng bị cô giáo bắt quỳ gối để cả lớp tát vào mặt chỉ vì em viết chữ xấu.

Một học sinh lớp 4 của Trường Tiểu học N.T.C (Hà Nội) bị nghi ngờ lấy tiền của bạn. Cô giáo chủ nhiệm nghĩ ra cách điều tra là cho bạn theo dõi, cách ly, tác động bằng những lời lẽ nghi ngờ. Cậu học sinh bé bỏng đã không chịu nổi sự ghẻ lạnh của bạn bè, cuối cùng em bị sang chấn tâm lý, nhìn ai cũng thấy sợ.

http://www.laodong.com.vn/pls/bld/display$.htnoidung(39,150697)

Những bài báo trên đây rõ ràng là những lời cảnh tỉnh về tình hình giáo dục của nước ta. Chúng tôi cho rằng đã tới lúc phụ huynh học sinh phải vào cuộc. Các gia đình phải thẳng thắn nhận trách nhiệm của mình. Trong một cuộc trao đổi với talaCu vào tuần trước, ông Nguyễn Minh Hiển, Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo, góp ý: ”Rõ ràng trong những năm gần đây các bậc cha mẹ đã không làm tròn nhiệm vụ của mình trong việc nuôi dạy nên một thế hệ các em nhỏ đủ cứng cáp để bước vào môi trường mới là mái trường xã hội chủ nghĩa của chúng ta.”

Học sinh nhà trẻ Vietkids, Hà Nội, đang học cách đỡ đòn cô giáo, chuẩn bị cho năm học 2006-07
Ông Hiển giải thích thêm: “Các em quá được nuông chiều ở nhà và không được chuẩn bị một cách thích đáng để tới trường. Thể chất thì yếu ớt, tinh thần cũng quá non nớt. Mới vụt mấy cái đã gẫy ngón tay. Rất dễ bị hoảng loạn thần kinh khi bị thầy cô trù úm.”

Nghe theo lời kêu gọi của Bộ Giáo dục, nhiều bậc phụ huynh đã chủ động đưa ra những biện pháp thích hợp để hỗ trợ cho trẻ tới trường. Hiện nay đã xuất hiện nhiều lớp học môn đỡ đòn cô giáo dành cho các lứa tuổi, do phụ huynh tổ chức. Về cơ bản, môn này dạy các cháu kỹ năng khéo léo và dẻo dai chịu đòn và tránh được những chấn thương lớn như gẫy răng hay gẫy chân tay.

Chị Võ Thị Loan ở quận Đống Đa, Hà Nội, có con trai học lớp 5, cho biết: “Bây giờ gia đình tôi đã yên tâm nhiều về sức chịu đựng của cháu rồi. Cháu có thể chịu đau, bị các bạn cùng tập đánh thâm tím mặt mày nhưng không kêu lấy một tiếng. Ngoài ra, cháu luôn nhớ là khi bị cô vụt thước kẻ thì thu các ngón tay lại. Cháu đang theo học piano nên bảo vệ các ngón tay là hàng đầu.”

Anh Đào Hồng Minh ở Hải Phòng, cha của một bé gái sáu tuổi, tâm sự, anh sẵn sàng cho con mặc quần áo dầy, đeo găng tay kể cả trong mùa hè, và thậm chí đội mũ bảo hiểm trong lớp, để vững vàng chịu đòn từ đầu tới cuối buổi học mà không phải bỏ học giữa giờ. Anh Minh nói thêm: “Quan trọng hơn, để theo được yêu cầu của trường học, chúng tôi đang dạy cháu chịu nhục. Đã thành thói quen, sau mỗi bữa ăn cháu lại liếm bàn ăn sạch trơn. Nếu hôm nào cháu liếm ẩu thì sẽ bị bắt tụt quần đi lại lông nhông trong nhà, kể cả khi có khách tới.” Anh hy vọng cháu sẽ kịp mất lòng tự trọng trước khi cháu bắt đầu lớp 1 vào tháng 9 tới này.

Hiện tại anh Minh cũng có kế hoạch tập cho cháu có thể tát bạn một cách thực thụ. “Tôi hơi lo là nếu cháu bị cô giao việc tát một bạn hư hay viết xấu mà cháu không làm được thì sẽ bị cô ghét.” Mỗi tuần anh lập lịch cho bé và chị bé tát nhau một buổi nhưng tới nay cả hai vẫn đều rất miễn cưỡng.

Bộ trưởng Nguyễn Minh Hiển hoan nghênh những cố gắng của các gia đình và khuyên các bậc phụ huynh nên kiên trì. Ông cũng khẳng định: “Nhiệm vụ của trường học là chuẩn bị cho các em vào đời. Xã hội Việt Nam hiện đại đòi hỏi những con người phải biết tàn bạo với kẻ yếu, run sợ trước kẻ mạnh, nịnh bợ những kẻ có quyền lực, và luôn luôn thủ đoạn. Do vậy, tát nhau, tụt quần, liếm ghế hay gièm pha nhau là những biện pháp sư phạm hết sức thiết thực để chuẩn bị hành trang cho các em bước vào đời.”

Theo ông Hiển, đề án tăng học phí của Bộ Giáo dục và Đào tạo sắp tới chính là để giúp cho các trường học hoàn thành tốt hơn nhiệm vụ này của mình. Với lượng học phí cao hơn, các trường có thể tăng giờ học đạo đức lên gấp đôi, giúp các em có nhiều thời gian tập bị làm nhục, cũng như noi gương các thầy cô giáo làm nhục các bạn khác bằng nhiều hình thức phong phú đã được thử nghiệm tại nhiều trường như: treo bảng tố cáo lên người bạn không thuộc bài, lấy kẹp quần áo kẹp miệng các bạn nói chuyện riêng, bắt bạn quên khăn quàng đỏ liếm giày dép v.v… và v.v…

Ông Hiển cũng cho biết Bộ đang làm tờ trình lên UNICEF yêu cầu bổ xung Công ước Quyền trẻ em mà Việt Nam tự hào là một trong những nước đầu tiên tham gia. Theo ông, quyền được bị đánh đập và được bị chà đạp nhân phẩm là một trong những quyền cơ bản mà trẻ em trên thế giới cũng phải được hưởng như những trẻ em Việt Nam may mắn hiện nay.

Nguồn gốc sự sống



Bỗng nhiên Bob hiểu ra rằng cuộc tranh luận về “Nguồn gốc sự sống” có thể kéo dài hơn dự định rất nhiều

(Wiley Milley)

Ký ức lịch sử

Ôn lại quá khứ và trau dồi ý thức lịch sử là nghĩa vụ của mọi công dân. Đóng vai trò gương mẫu, talaCu xin giới thiệu mục “Ký ức lịch sử”. Chúng ta hãy cùng nhau sống lại những giây phút hào hùng của lịch sử dân tộc cũng như của những đất nước (đã từng là) anh em.


Xa xỉ

Thời "bao cấp" ở Liên Xô, một phụ nữ vào cửa hàng GUM ở Moscow.

“Tôi muốn mua một chiếc xu-chiêng.”

“Ở đây chúng tôi không bán bất cứ thứ hàng xa xỉ phẩm nào!”

“Thế áo ngủ có không?”

“Chắc vài tuần nữa.”

“Còn quần lót?”

“Quần lót thì có, nhưng trước hết đồng chí phải đi xin một giấy chứng nhận là đồng chí làm việc trên cao đã.”

(HL sưu tầm)

*


Mua đậu ở đâu

Vào thời Đệ nhị Thế chiến, mọi người xếp hàng rồng rắn trước cửa hàng thực phẩm. Ai đó nhỡ phát ra một cú trung tiện. Quá ngượng ngùng, anh ta lẩn ra một góc, nhưng lập tức bị đám đông vây quanh và gạn hỏi:

“Cậu mua đậu ở đâu đấy?”

(HL sưu tầm)

*


Chương trình sang năm

Giữa thập niên 50, vào cuối năm học, thầy giáo dạy sử tổng kết những gì đã học và kiểm tra học sinh:

“Các em hãy liệt kê những kẻ thù chính yếu của nhân dân!”

Học trò thi nhau giơ tay:

“Phú nông.”

“Đúng.”

“Tito.”

“Đúng, nhưng đó là chương trình năm ngoái.”

“Rákosi.” [1]

“Ơ kìa các em, thầy đã bảo đừng học trước chương trình sang năm cơ mà.”

[1] Người đứng đầu Đảng Cộng sản Hung, thủ hạ trung thành nhất của Stalin ở vùng Đông Âu. Bị hạ bệ năm 1956.

(HL sưu tầm)

*


Khó tin và bi thảm

Boris Yeltsin nhào vào văn phòng của Gorbachev ở điện Cẩm Linh.

“Mikhail, tớ có hai tin, một tin khó tưởng tượng và một tin bi thảm.”

“Ta bắt đầu với tin khó tưởng tượng đi!”

“Mẹ Lenin còn sống!”

“Quả là khó tin! Còn tin bi thảm?”

“Bà ta đang mang thai!”

(HL sưu tầm)

Lo-gic phụ nữ

     
  Tôi thấy rồi nhé.Thấy gì? Thấy anh nhìn con gái mà không quay đầu.
Đừng có tưởng tôi không nhận ra nhé. Anh đảo mắt sang một bên… Như thế này này.  
Tôi biết những mẹo vặt của anh đấy… Thế bây giờ anh định nhìn họ thế nào nào?    


(Lynn Johnston)

Trung tâm tranh luận

Một bàn tiếp tân trong một tòa nhà văn phòng.

Lễ tân: Xin chào ông.

Khách: Chào cô, tôi muốn mua một cuộc tranh luận.

Lễ tân: Vâng, được ạ. Ông đã tới đây lần nào chưa ạ?

Khách: Tôi tới đây lần đầu.

Lễ tân: Ông muốn mua một cuộc tranh luận, hay một sê-ri?

Khách: Giá cả thế nào cô nhỉ?

Lễ tân: Một bảng cho một cuộc năm phút, nhưng một sê-ri mười cuộc thì chỉ tám bảng thôi.

Khách: Tôi nghĩ rằng tôi bắt đầu bằng một cuộc hẵng, và xem xem mọi thứ tiến triển thế nào.

Lễ tân: Vâng, thưa ông. Để tôi xem ai đang trống hiện nay nhé. Ông Du-Bakey đang trống, nhưng ông này hay nhượng bộ. Ông thử ông Vibrating nhé – Phòng 12…

Khách: Cám ơn cô.

Khách gõ cửa

Ông Vibrating (vọng từ bên trong): Mời vào.

Khách bước vào phòng. Ông Vibrating ngồi sau một cái bàn.

Khách: Đây có phải là phòng cho tranh luận không ạ?

Ông V.: Tôi đã nói với ông rồi đấy.

Khách: Không, ông chưa nói.

Ông V.: Tôi nói rồi.

Khách: Khi nào?

Ông V.: Vừa xong!

Khách: Không, ông chưa nói.

Ông V.: Tôi nói rồi.

Khách: Chưa.

Ông V.: Rồi.

Khách: Chưa.

Ông V.: Tôi nói với ông là tôi đã nói rồi mà.

Khách: Ông chưa nói.

Ông V.: Xin lỗi, ông mua một cuộc tranh luận năm phút, hay là tròn nửa tiếng nhỉ?

Khách: Chỉ một cuộc năm phút thôi, ông ạ.

Ông V.: Tốt. (ghi chép; khách ngồi xuống ghế) Cám ơn ông. Dù sao thì tôi cũng đã nói với ông rồi.

Khách: Chắc chắn là ông chưa nói.

Ông V.: Bây giờ ta khẳng định thật rõ ràng nào… Tôi chắc chắn đã nói với ông!

Khách: Ông chưa nói.

Ông V.: Tôi đã nói.

Khách: Ông chưa nói.

Ông V.: Đã nói.

Khách: Chưa nói.

Ông V.: Đã nói!

Khách: Ông này, đây không phải là một cuộc tranh luận.

Ông V.: Phải chứ.

Khách: Không phải, đây chỉ là một cuộc cãi cọ thôi.

Ông V.: Không phải vậy.

Khách: Phải vậy.

Ông V.: Không phải vậy

Khách: Chính là vậy. Ông chỉ nói ngược lại với tôi mà thôi.

Ông V.: Không phải vậy.

Khách: Ồ, ồ, đúng là như vậy.

Ông V.: Không, không, không, không.

Khách: Đúng vậy, lại vừa như thế xong.

Ông V.: Vớ vẩn!

Khách: Thật là vô nghĩa.

Ông V.: Không phải vậy.

Khách: Tôi tới đây để có một cuộc tranh luận hay.

Ông V.: Không, ông tới đây để có một cuộc tranh luận.

Khách: Nhưng một cuộc tranh luận không phải là một cuộc cãi cọ.

Ông V.: Có thể chứ.

Khách: Không thể. Một cuộc tranh luận là một chuỗi những lý lẽ để thiết lập một vị trí nhất định.

Ông V.: Không phải vậy.

Khách: Phải chứ. Nó không thể chỉ là cãi nhau.

Ông V.: Ông xem này, nếu như tôi tranh cãi với ông thì tôi phải có một chỗ đứng đối ngịch.

Khách: Nhưng ông không thể chỉ nói “Không phải vậy.”

Ông V.: Có thể chứ.

Khách: Không được. Một cuộc tranh luận là một quá trình trí thức… Còn cãi cọ chỉ là vứt bỏ tất cả những gì đối phương phát biểu.

Ông V.: Không phải vậy.

Khách: Phải vậy.

Ông V.: Hoàn toàn không đúng.

Khách: Bây giờ ông nghe này…

Ông V.: (ấn chuông trên bàn) Cám ơn ông, xin chào ông.

Khách: Sao cơ?

Ông V.: Ta xong rồi. Xin chào ông.

Khách: Nhưng tôi vừa mới khởi động.

Ông V.: Xin lỗi, hết năm phút rồi.

Khách: Không đời nào hết năm phút được!

Ông V.: Đáng tiếc là hết rồi ông ạ.

Khách: Chưa hết.

Ông V.: Xin lỗi, tôi không được phép tranh cãi nữa.

Khách: Gì cơ?

Ông V.: Nếu ông muốn tôi tiếp tục tranh cãi với ông, ông phải trả thêm năm phút nữa.

Khách: Nhưng chắc chắn là chưa hết năm phút… Thôi đi ông! (ông V. nhìn quanh như thể không có ông khách trong phòng) Thật là ngớ ngẩn.

Ông V.: Tôi rất lấy làm tiếc, nhưng tôi đã nói là tôi không được phép tiếp tục tranh luận nếu như ông không trả thêm tiền.

Khách: Thôi được. (trả tiền) Đây nhé.

Ông V.: Cám ơn ông.

Khách: Bây giờ thì sao đây?

Ông V.: Sao thế nào?

Khách: Chắc chắn là chưa hết năm phút.

Ông V.: Tôi đã nói là tôi không được phép tranh luận tiếp nếu như ông không trả thêm tiền.

Khách: Tôi vừa trả xong.

Ông V.: Không, ông chưa trả.

Khách: Tôi trả rồi, tôi trả rồi.

Ông V.: Ông chưa trả.

Khách: Thôi, tôi không muốn tranh luận về chuyện này nữa.

Ông V.: Thưa ông, rất đáng tiếc là ông chưa trả.

Khách: A, nếu như tôi chưa trả thì tại sao ông lại đang tranh luận với tôi… Tôi tóm được ông rồi nhé.

Ông V.: Không, ông chưa trả.

Khách: Tôi trả rồi… Nếu như ông đang tranh luận với tôi thì có nghĩa là tôi đã trả rồi.

Ông V.: Không nhất thiết. Có thể tôi đang tranh luận với ông trong thời gian rỗi của tôi.

Khách: Thôi, đủ lắm rồi.

Ông V.: Chưa đủ.

(Nguồn: Monty Python's Flying Circus: Just the Words, Volume 2", episode 29)
 


Gửi bài này cho bạn bè
22.3.2006
 
Chuẩn bị ban hành chính sách phạt những hộ nghèo
talaCu
Cơ quan ngôn luận của talawas – Sát cánh cùng Nhân Dân

Số 24 – Ngày 22 tháng 3 năm 2006


Đảng Cộng sản Trung Quốc



Chữ trên tường:
ĐẢNG CỘNG SẢN TRUNG QUỐC
Tất nhiên, một số người cộng sản cộng sản hơn những người khác

(Jeff Danzinger)

Người Mỹ nhìn thế giới như thế nào



Canada: Lũ đầu chuột
Trung Mỹ: Dân Latinh
Nam Mỹ: Cà-fê và Cocaine
Châu Phi: Khu vực hoang
Trung cận đông: Dầu lửa và chiến tranh
Đông Nam Á: Nhà máy của Microsoft
Nhật Bản: Khu vực nhiễm phóng xạ
Alaska: Băng hà
Anh: Bang thứ 51 của Mỹ
Châu Âu: Rượu vang, nước hoa, mỳ ống…
Nga: Mafia Nga
Nam Á: Nhà máy của Nike
Singapore: Đừng có tới đây
Úc: Đảo to (Hawaii?)


Chuẩn bị ban hành chính sách phạt những hộ nghèo

“Ủy viên Trung ương Đảng, Phó trưởng ban Tư tưởng – Văn hoá Lê Doãn Hợp đã yêu cầu các cơ quan thông tấn báo chí trên địa bàn trong năm 2006 tập trung tuyên truyền các vấn đề lớn sau đây: cần khuyến khích các tổ chức kinh tế và người dân làm giàu nhanh hơn để chứng minh Đảng có tài; đẩy lùi nạn tham nhũng để chứng minh Đảng có đức; phát huy dân chủ để chứng minh đất nước ta chỉ có một Đảng cầm quyền nhưng không mất dân chủ…”

(http://www2.thanhnien.com.vn/Xahoi/2006/2/6/137810.tno)

Theo tinh thần của buổi họp báo nêu trên, talaCu đã phỏng vấn đồng chí Lê Doãn Hợp, Ủy viên Trung ương Đảng, về các chính sách chính của Đảng và Nhà nước trong năm 2006. Sau đây là nội dung cuộc phỏng vấn.

talaCu: Xin đồng chí cho biết những chính sách cụ thể của Đảng và Chính phủ về việc xoá đói giảm nghèo trong năm 2006?

Lê Doãn Hợp: Như tôi đã nói với các cơ quan báo chí tại Đà Nẵng vào đầu tháng 2, trong năm nay chúng ta cần khuyến khích mọi thành phần trong xã hội giàu lên để chứng tỏ tài năng của Đảng. Tuy nhiên, chúng ta sẽ không chỉ dừng lại ở khuyến khích, mà sẽ có những động tác kiên quyết hơn để giải quyết vấn đề này. Trong mấy chục năm gần đây Đảng và Nhà nước vẫn làm ngơ với người nghèo, nhưng bây giờ chúng ta phải xử lý nghiêm minh. Những hộ gia đình nghèo phải hiểu rằng họ đang bôi xấu thanh danh Đảng, bởi họ vô hình trung nói rằng Đảng bất tài. Tôi đề nghị Trung ương ra hình thức phạt tiền thích đáng cho những thành phần này. Càng nghèo thì phạt tiền càng nặng. Nghèo lâu năm thì còn bị phạt nặng nữa, bởi rõ ràng đây là những thành phần bướng, gan lì, đã được nhắc nhở nhưng không chịu sửa đổi. Mặt khác, chúng ta cũng nên có biện pháp thưởng cho những người giàu nhanh. Trong những năm gần đây, đảng viên, đặc biệt là những đồng chí nắm giữ những vị trí lãnh đạo chủ chốt, giầu lên rất nhanh. Thật là một chứng minh hùng hồn về tài năng của Đảng.

talaCu: Thế còn về việc thúc đẩy dân chủ thì sao, thưa ông?

Ông Lê Doãn Hợp, Ủy viên trung ương Đảng: Cần phạt tiền những hộ nghèo và tống giam những thành phần vô dân chủ

Lê Doãn Hợp: Tương tự, tôi cho rằng phải nghiêm khắc với những thành phần dân chúng vô dân chủ trong xã hội. Chính do những thành phần này mà những tổ chức phản động trong và ngoài nước được cớ la lối là nước ta vô dân chủ vì chỉ có một Đảng, rồi vin vào đó mà đòi đa đảng. Theo tôi, cần phải tống giam những người vô dân chủ này lại. Khi nhốt họ hết vào một nơi thì tự khắc xã hội sẽ dân chủ, Đảng sẽ không còn bị mang tiếng. Tôi đang trình lên trên một kế hoạch bao gồm hai khu vực giam, một khu vực dành cho những kẻ vô dân chủ, khu vực kia cho những tay tội nặng hơn, tức là vừa vô dân chủ vừa nghèo. Đối với những người còn đang mơ hồ, tôi xin nhắc lại là dân chủ của Việt Nam chúng ta không phải là một thứ dân chủ mà dân chúng lựa chọn lãnh đạo, mà là ngược lại. Tư tưởng này sẽ được một lần nữa làm sáng lên trong Đại hội Đảng sắp tới.

talaCu: Xin cám ơn đồng chí.

Brad Pitt và Angelina Jolie mua bảo hiểm tránh xấu xí cho con

Hollywood, California (www.brainsnap.com) - Hai người quan trọng nhất thế giới hiện nay, Brad Pitt và Angelina Jolie, đã mua một bảo hiểm trị giá nhiều triệu đô la để tránh đứa con chưa ra đời của mình lớn lên bị xấu xí.

“Cha mẹ thương con nào cũng hành động vậy thôi”, phát ngôn viên của Brad Pitt nói với báo Brainsnap. “Nhiều khả năng là đứa con sẽ được trời phú cho hình dáng của bố mẹ, nhưng không ai chắc chắn cả. Nếu mà nó xấu xí thì sẽ mất một đống tiền để nắn lại, và ngay cả lúc ấy cũng không thể bảo đảm là nó sẽ được thanh tú. Lạy Chúa, cứ nhìn Tory Spelling mà xem.”

Thế giới đã bị hồi hộp và mê hoặc bởi cái bụng của Jolie từ mấy tháng trước. “Sự kiện này còn lớn hơn cả vụ đổ bộ xuống mặt trăng”, một biên tập viên một tạp chí phụ nữ viết. “Trong tương lai, chúng ta sẽ luôn hồi tưởng lại mình đang ở đâu khi nghe tin này.”

Theo nhà bình luận Sheery Dunhill, nếu đứa trẻ không xinh như mong đợi thì hậu quả sẽ còn tệ hại hơn sự kiện 11 tháng 9.

“Thường thì các phụ nữ xinh đẹp hay cưới các ngôi sao hay diễn viên về hưu. Nhưng cuối cùng thì chúng ta đã có một phụ nữ xinh đẹp có chửa bởi một người đàn ông đẹp. Chúng ta chờ đợi rất nhiều. Hãy hình dung tai hoạ nếu đứa trẻ xinh ra xấu xí. Hoa Kỳ không cần tới sự đau đớn và hổ nhục của một thảm hoạ như vậy. Toàn bộ nền tảng của xã hội chúng ta sẽ bị lung lay. Thanh niên của chúng ta sẽ tự hỏi liệu nền dân chủ có thực sự vận hành không, và bè lũ khủng bố sẽ hân hoan trong những hang động của chúng.”

Trong khi những hiểm hoạ u ám kia đang lơ lửng trên đầu nước Mỹ, nhiều người cho rằng việc bảo hiểm của Brad và Angelina đáng lẽ phải là nhiệm vụ quốc gia. Đã có nhiều lời kêu gọi chính phủ dùng các quỹ công cộng để trả chi phí bảo hiểm này.

“Tôi sẽ kêu gọi Thống đốc Schwarzenegger và Tổng thống Bush”, Sheery Dunhill viết trong một bài bình luận gần đây. “Tôi kêu gọi tất cả mọi người hỗ trợ đôi vợ chồng yêu nước đang trải qua những vật lộn này. Hãy giúp đỡ họ đạt được mục đích cao cả là đứa con của họ lớn lên xinh đẹp.”

Tới nay Dunhill cho biết đã thu thập được hàng trăm nghìn chữ ký của người ủng hộ.

Thiên đường nâng cấp



Bảng ở cổng Thiên đường: “Mới có Internet không dây!”

(John McPherson)

Ký ức lịch sử

Ôn lại quá khứ và trau dồi ý thức lịch sử là nghĩa vụ của mọi công dân. Đóng vai trò gương mẫu, talaCu xin giới thiệu mục “Ký ức lịch sử”. Chúng ta hãy cùng nhau sống lại những giây phút hào hùng của lịch sử dân tộc cũng như của những đất nước (đã từng là) anh em.


Còn chờ gì nữa

Giờ giải lao, cô giáo oà lên khóc và chạy vào phòng giám hiệu:

“Thưa đồng chí hiệu trưởng, thằng Ivan nó bảo trước mặt cả lớp là ‘Cô cút đi, còn lão hiệu
trưởng thối chân hãy câm họng lại!’"

“Láo, bố nó là ai?”

“Dạ, là Bí thư thành ủy.”

“Còn mẹ nó?”

“Chủ tịch Ủy ban Kiểm sát Nhân dân.”

“Thế thì còn chờ gì nữa? Cô cút ngay đi, còn tôi sẽ câm họng và đi rửa chân ngay bây giờ!”


*


Nước tớ cũng có

Thời còn "bức tường sắt", có hai đứa trẻ trò chuyện ở biên giới Hung - Áo. Đứa người Áo cầm trong tay một cái bánh mì kẹp thịt khổng lồ. Đứa Hung nói:

“Cậu, cho tớ cắn một miếng với!”

“Tớ không cho!” - thằng Áo đáp.

“Cậu biết không, gia đình tớ có căn hộ hai phòng!” - thằng Hung tiếp lời.

“Thế đã là gì! Nhà tớ bốn phòng!’’

“Nhưng bố tớ còn có xe Trabant nữa!’’

“Vặt! Bố tớ có xe Ford.’’

“Nhưng cái này thì các cậu không có đâu. Nước tớ có khối Tương trợ Kinh tế và Hiệp ước Warszawa.’’

“Thì nước tớ cũng sẽ có’’ - thằng Áo đáp.

“Được thôi, nhưng khi ấy các cậu sẽ không có bánh mì kẹp thịt như giờ đâu!’’


*


Chọn bạn

Trong lớp, thày giáo hỏi Moricka:

“Em hãy kể tôi nghe những nước bạn của Hung.’’

“Tiệp, Rumanie, Ba Lan và Đông Đức.”

“Đúng. Nhưng sao lại thiếu Liên Xô, nước quan trọng nhất?”

“Đấy không phải là nước bạn, mà là nước anh em.”

“Vì sao?” – thầy giáo hỏi.

“Vì bạn thì còn được chọn.”


*


Ngày thứ ba

Liên Xô phóng ba người lên mặt trăng: Ivan, Misha và Marusya. Khi trở về, các ký giả vây quanh họ hỏi han và Marusya hấp tấp trả lời:

“Vừa đến nơi, chúng tôi đã thành lập chi bộ đảng. Ngày đầu tôi bị Ivan hiếp, ngày tới đến lượt Misha và đến ngày thứ ba thì tôi bị khai trừ khỏi đảng vì tội làm gái điếm!”

(HL sưu tầm)

Cuộc gặp gỡ

Trời, một cô gái đẹp tuyệt vời. Frank, đừng có trố mắt ra nhé. Hãy bình tĩnh và tự nhiên. Đừng có vẻ tuyệt vọng quá. Trấn tĩnh nào! Cậu làm chủ. Hãy lờ cô ta đi. Để cô ấy hành động trước. Xin lỗi, anh có thể cho tôi mượn cái bút được không? TÔI LÀ FRANK. TÊN CHỊ LÀ GÌ?

(Frank Cho)

Chức năng của bao cao su

Một người vào cửa hàng bán đồ sắt: “Cho tôi xem cái tay nắm kia kìa”.

Cô nhân viên đưa. Ông khách xem xong, nói: “Cái này không đẹp. Làm ơn cho xem cái màu xanh...”

Cô nhân viên lấy cái màu xanh.

“Nhưng cái này ốc lắp không tiện. Cho tôi xem cái kia...”

Cô bán hàng lại đưa cái mới. Việc xem hàng kéo dài đến 30 phút. Sau cùng, khách chọn một cái và đi ra... Cô nhân viên gọi lại: “Chờ một chút. Có khuyến mãi đây”, rồi đưa cho khách một túi bao cao su. Khách hỏi: “Để làm gì thế này?”

“Để tuyệt giống cái hạng người như anh đi”, cô bán hàng đáp.

(TTQD sưu tầm)

Lựa chọn

Hai sinh viên kỹ thuật đi dạo trong sân trường, một cậu hỏi cậu kia: “Cậu kiếm đâu được cái xe đạp tuyệt thế?”

Sinh viên kia trả lời: “Hôm qua, tớ đang lững thững đi bộ, mải nghĩ chuyện riêng thì bỗng nhiên thấy một cô gái rất đẹp đạp xe đi tới. Cô ấy vứt xe dưới đất, cởi hết quần áo ra, và nói ‘Hãy lấy cái mà anh muốn.’ ”

Sinh viên đầu gật đầu tán thành, “Cậu lựa chọn tốt đấy. Quần áo cô ấy thì mặc chắc chả vừa.”

Lần đầu tiên của bạn

Đây là lần đầu tiên của bạn. Bạn nằm xuống, các cơ bắp căng cứng. Bạn đẩy anh ấy ra và cố tìm một câu xin lỗi, nhưng anh ấy không chịu bị đẩy ra dễ dàng như vậy. Anh ấy hỏi bạn có sợ không và bạn lắc đầu một cách dũng cảm. Anh ấy có nhiều kinh nghiệm hơn bạn. Ngay cú đầu tiên ngón tay anh ấy đã đưa đúng chỗ. Anh ấy tiến sâu hơn và bạn run rẩy toàn thân. Toàn cơ thể bạn căng thẳng chờ đợi nhưng anh ấy thật sự dịu dàng như anh ấy đã hứa với bạn. Anh ấy nhìn thẳng vào mắt bạn và nói bạn hãy tin tưởng vào anh ấy. Anh ấy đã làm nhiều lần trước đây rồi. Nụ cười dễ thương của anh ấy làm bạn bớt căng thẳng và bạn mở ra cho anh ấy có thể vào một cách dễ dàng. Bạn nài xin anh ấy nhanh chóng hơn nhưng anh ấy vẫn cứ từ từ chuẩn bị để cho bạn ít đau đớn nhất. Và anh ấy tiến vào gần hơn, sâu hơn nữa. Và bạn cảm thấy sự đau đớn dâng tràn chạy khắp cơ thể và dường như một tia máu đã bắn ra khi anh ấy đang tiếp tục. Anh ấy nhìn bạn lo lắng và hỏi bạn có đau lắm không? Mắt bạn rưng rưng nhưng bạn lắc đầu và nói anh ấy cứ tiếp tục.

Anh ấy thò ra thụt vào với sự chuẩn xác của bao nhiêu năm kinh nghiệm. Nhưng lúc này bạn đã tê liệt hoàn toàn để có thể cảm thấy anh ấy bên trong bạn. Sau một vài giây phút bạn thấy điều gì đó cháy bỏng bùng lên và anh ấy lấy nó ra.

Bạn nằm thở hổn hển, nhẹ cả người vì đã xong. Anh ấy nhìn bạn với một nụ cười ấm áp và nói với bạn rằng bạn thật là ngoan cường, từ trước đến nay chưa hề thấy.

(Xem tiếp phía dưới)


*


Bạn mỉm cười và cảm ơn nha sĩ, chẳng gì thì đây cũng là lần đầu tiên bạn đi nhổ răng.

(Nguồn: http://www.phuongvy.com)

 


Gửi bài này cho bạn bè
15.3.2006
 
"Sẽ rà soát lại đội ngũ thanh tra"
talaCu
Cơ quan ngôn luận của talawas – Sát cánh cùng Nhân Dân

Số 23 – Ngày 15 tháng 3 năm 2006


Vũ khí nguy hiểm nhất của Iran là gì?

Nguyên tử Sinh học Tôn giáo


(Jack Ohman)

Đô-la Mỹ



(Mike Keefe)

"Sẽ rà soát lại đội ngũ thanh tra"

talaCu phỏng vấn Phó Tổng thanh tra Chính phủ Mai Quốc Bình

Thưa ông Mai Quốc Bình, trong thời gian qua, liên tục có những cán bộ thanh tra dính dáng đến tiêu cực, vậy nguyên nhân là do đâu?

Trong quá trình thực thi công vụ, bản thân anh em đã không chuẩn bị "sức đề kháng" để vượt qua cám dỗ, để đối phó với các tình huống phát sinh nên nhiều khi xảy đến tiêu cực. Tuy nhiên, ai cũng biết "mía sâu có đốt, nhà dột có nơi". Mới có hai ông vụ phó bị bắt. Chúng tôi còn hàng chục vụ phó và vụ trưởng khác có bị làm sao đâu. Đa số cán bộ thanh tra không bị phát hiện là có tiêu cực, chỉ một số nhỏ là bị phát hiện tham nhũng mà thôi.

Ông có thể nói rõ hơn những cám dỗ mà ngành thanh tra gặp phải không?

Hiểu một cách đơn giản là đừng vì đồng tiền mà phải trả giá cho công việc của mình, hay nói rõ hơn: đã có gan lấy tiền thì cũng phải có trí để người ta không thể nào tra xét ra được. Tôi rất buồn vì trình độ của đội ngũ thanh tra quá kém nên đã để lộ ra nhiều bằng chứng bất lợi khi bị điều tra.

Về nghiệp vụ thanh tra, chúng ta đều biết rằng, kết luận thanh tra không buộc phải cứng nhắc mà hoàn toàn có thể thay đổi. Vậy căn cứ vào đâu mà người đứng đầu có thể phân biệt được sự thay đổi kết luận do có chứng cứ khác và thay đổi kết luận do tiêu cực?

Nguyên tắc của chúng tôi là: Minh bạch, công khai và sẵn sàng nghe đối tượng được thanh tra. Việc tăng hay giảm nhẹ tình tiết đều được công khai. Tất nhiên công khai ở đây phải hiểu là công khai trong một nhóm nào đó thôi, dân chủ phải tập trung chứ không phải lúc nào cũng mang ra công khai cho báo chí là hay đâu.

Trước đây, thanh tra độc lập trách nhiệm. Nhưng nay, từ kết luận của thanh tra chính phủ cho đến kết luận của toàn ngành thanh tra chỉ là ý kiến đề xuất, nên dẫn đến việc thanh tra đã dễ dãi với quyết định của mình?

Thanh tra chỉ là giúp việc cho Chính phủ thôi. Quyền hạn trong khuôn khổ là đi xem xét, tập hợp lại và kiến nghị. Vấn đề là cứ làm đúng trách nhiệm, làm đúng với lương tâm của mình thôi. Trong thời gian tới chúng tôi sẽ tập trung vào giáo dục cái Tâm cho đội ngũ thanh tra. Các cán bộ thanh tra phải viết cam kết là mình có cái Tâm trong sáng mới được đi thanh tra.

Giữa cơ chế quản lý dựa vào đạo đức cá nhân với cơ chế giám sát chặt chẽ thì điều gì có tác dụng hơn? Có rất nhiều cám dỗ trong xã hội và chúng ta không thể chỉ giám sát cán bộ thực hiện bằng niềm tin. Sắp tới, chúng ta có nên hoàn thiện cơ chế nữa không?

Đó là điều chúng tôi đang làm và sẽ hoàn thiện. Nhưng theo tôi niềm tin là rất quan trọng chứ. Chẳng hạn chúng ta đều phải tin là chủ nghĩa xã hội sẽ thành công dù có ai biết chủ nghĩa xã hội là cái gì đâu. Hồi xưa học triết học tôi nhớ là một ông thày tu nào đó có nói: “Tôi tin, bởi vì điều đó là vô lý”. Như vậy chúng ta cứ phải tin cái đã.

Theo ông, hiện nay, khi nền kinh tế đã phát triển rất đa dạng và phức tạp thì đội ngũ thanh tra của mình đã có đủ "tài" để phản biện doanh nghiệp cũng như đứng cùng họ trong sự phát triển chưa?

Ông Mai Quốc Bình: Vật chất không tự nhiên sinh và và cũng không tự nhiên mất đi, nó chỉ chuyển từ túi Đảng viên này sang túi Đảng viên khác.
Thanh tra không phải là "cái gì đó" mà hễ đến doanh nghiệp là mặt nặng mày nhẹ, là yêu sách này nọ. Thanh tra phải là bạn, đồng hành cùng doanh nghiệp. Để làm tốt điều này thì cán bộ thanh tra phải hoà đồng với doanh nghiệp. Cán bộ thanh tra không thể chỉ gặp doanh nghiệp trong các cuộc thanh tra mà còn phải tạo ra mối quan hệ tốt thông qua việc hát karaoke, ăn nhậu, chơi tennis, chơi golf, cùng đi du lịch nước ngoài… chẳng hạn.

Để có đội ngũ thanh tra như vậy, ta phải làm gì?

Phải giáo dục, không chỉ về mặt đạo đức mà cả bản lĩnh chính trị. Xin nói thêm là việc giáo dục bản lĩnh chính trị thì cơ quan nào cũng làm cả, nhưng trong thời buổi hiện nay thì chúng ta cần có những cách làm sáng tạo và độc đáo hơn. Trong một cuộc trả lời phỏng vấn mới đây, anh Nguyễn Hoàng Thụ, Nguyên Giám đốc Sở TDTT Nghệ An có nêu một kinh nghiệm rất hay để chống tiêu cực trong bóng đá là: anh luôn bố trí ít nhất một đồng chí Đảng viên ở vị trí chủ chốt trên sân bóng để theo dõi quần chúng, hoặc cho các cầu thủ chào cờ vào ngày thứ Hai đầu tuần. Tuy nhiên, ở Ban Thanh tra Chính phủ thì mọi người đều là Đảng viên cả nên có thể chúng tôi sẽ đặt ra tiêu chuẩn mới, đó là phải dựa vào tuổi Đảng của cán bộ thanh tra để giao nhiệm vụ. Chẳng hạn người nào mới 10 tuổi Đảng thì chỉ được thanh tra những vụ dưới 100 triệu. Người nào 20 tuổi Đảng thì được thanh tra những vụ 500 triệu trở lên. Những vụ đặc biệt nghiêm trọng và phức tạp như thanh tra các tổng công ti lớn như xăng dầu hay hàng không thì dứt khoát trưởng đoàn phải có 30 tuổi Đảng trở lên.

Trong lúc chờ đợi để chỉnh sửa, cho ra đời một quy chế chặt chẽ, hoàn thiện hơn thì chúng ta cần phải làm những gì để hạn chế được tiêu cực?

Tôi đã nói rồi, vấn đề ở đây không phải là đề ra các qui chế chặt chẽ, vì dù qui chế có chặt chẽ đến mấy mà cán bộ hư thì qui chế cũng không giải quyết được gì. Chính vì vậy biện pháp căn cơ nhất vẫn là phải giáo dục chính trị tư tưởng cho anh em thật tốt. Bắt đầu từ ngày 20/3 tới đây, chúng tôi sẽ thực hiện việc chào cờ ở cơ quan vào đầu buổi sáng thứ Hai và chiều thứ Sáu. Nếu tình hình không có gì biến đổi chúng tôi sẽ tổ chức thêm các buổi chào cờ Đảng và thi hát quốc ca, Đảng ca cho đến khi tiêu cực biến mất hẳn. Ngoài ra, trước mỗi cuộc xuất quân đi thanh tra, chúng tôi sẽ tổ chức một buổi lễ, trong đó mỗi thành viên phải đặt tay lên quyển điều lệ Đảng để tuyên thệ xin thề rằng mình sẽ không tiêu cực.

Nhưng nếu tiêu cực vẫn không biến mất hẳn thì làm sao, thưa ông?

Sau khi đã tiến hành sâu rộng việc giáo dục chính trị tư tưởng và quán triệt đạo đức cách mạng xuống đến từng cán bộ thanh tra mà vẫn còn tiêu cực thì theo tôi cũng không có gì đáng buồn quá mức. Lúc đó chúng ta sẽ phải chấp nhận việc sống chung với tiêu cực thôi. Mà này, từ lúc nãy đến giờ chúng ta nói về “tiêu cực” quá nhiều rồi. Chúng ta không nên bi quan quá như vậy. Ở Việt Nam, không phải 100% Đảng viên đều tham nhũng nhưng tôi tin chắc có tới ít nhất 99,965% các vụ tham nhũng là do Đảng viên gây ra. Con số này nói lên điều gì? Như tôi đã nói ở trên, các cán bộ thanh tra đều là Đảng viên, nếu các Đảng viên tham nhũng bị thanh tra có biếu một số tiền nào đó cho Đảng viên đi thanh tra thì cũng là việc “lọt sàng xuống nia” thôi. Cũng tương tự trong vật lý học, chúng ta có thể nói ở đây rằng: Vật chất không tự nhiên sinh và và cũng không tự nhiên mất đi, nó chỉ chuyển từ túi Đảng viên này sang túi Đảng viên khác mà thôi! Vậy thì việc gì phải làm to chuyện ra nhỉ. Ai trong chúng ta cũng muốn xây dựng Đảng thật vững mạnh. Đảng viên có giàu thì Đảng mới mạnh để mà lãnh đạo đất nước được chứ. Tóm lại theo tôi chúng ta không nên lo lắng quá về vấn đề này.

Xin cảm ơn ông về cuộc phỏng vấn.

(TK)

Trò đùa của Moses



“Moses, bỏ cái trò nhố nhăng đi!!!”

Bạn đọc bình luận

Trong thời gian qua, talaCu đã trở thành một địa chỉ cung cấp những thông tin chính trị, xã hội, kinh tế nóng hổi và đáng tin cậy cho đông đảo bạn đọc. Các bài viết của talaCu đã trở thành những đề tài tranh luận, trao đổi sôi nổi của các giới, đặc biệt là tại các cộng đồng người Việt ở nước ngoài.

Ngày 8.12.2005, Việt Weekly, một tuần báo của người Việt tại California, đăng lại bài “Báo Nhân Dân sẽ cố định hoàn toàn nội dung báo” của talaCu.

Ngay ngày 10.12.2005, độc giả Lê Thu Anh, ngụ tại Santa Ana, California, đã có lá thư ngỏ gửi nhiều cơ quan, hội đoàn của người Việt tại bang này nhằm phản đối hành động này của báo Việt Weekly.

Dưới đây chúng tôi xin trích một phần lá thư của độc giả Lê Thu Anh để toàn thể bạn đọc tham khảo:

Santa Ana, 10 tháng 12 năm 2005
Kính Gửi:
Quý Hội Đoàn, Đoàn Thể
Quý Cơ Quan Truyền Thông
Tập Thể Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hoà Hải Ngoại
Ủy Ban Phối Hợp Lằn Ranh Quốc/Cộng
Đồng Hương Người Việt Tị Nạn Cộng Sản

Tờ báo Việt Weekly số 50, ra ngày 8 tháng 12 vừa qua, trang 36 đã phổ biến tin về tờ báo Nhân Dân, Cơ Quan Ngôn Luận của Đảng Cộng Sản Việt Nam với nội dung có tính cách ca ngợi sự đổi mới của tờ Nhân Dân bắt đầu từ ngày 01 tháng 1 năm 2006 với lời trích dẫn của ông Đinh Thế Huynh, Tổng biên tập báo Nhân Dân: “Mà đường lối của Đảng và Nhà nước là bất di bất dịch, cho dù xã hội và thế giới có xoay vần thế nào”.

Bài viết đã kết luận: “Một số các cơ quan báo chí và truyền thông khác đã tỏ ý hoan nghênh quyết định của báo Nhân Dân...”. Bên cạnh bài viết của Lê Lang, có hình ảnh nhà in báo Nhân Dân Hà Nội.

Thưa Quý Vị

Qua bài báo trên tờ Việt Weekly, tôi không nghĩ đây là vấn đề thông tin như tất cả các cơ quan truyền thông Việt ngữ hải ngoại đã phổ biến tin tức ở trong nước mà là bản tin có tính cách tuyên truyền cho tờ báo của Đảng Cộng Sản Việt Nam.

Trong hai năm qua, tờ Việt Weekly phát hành tại Quận Cam, lợi dụng danh nghĩa bám sát đời sống cộng đồng để rồi đưa ra những bài viết lèm bèm chửi bới, nhục mạ thiếu văn hoá với  nhiều cá nhân, đoàn thể có tinh thần chống Cộng, vạch toàn thói hư tật xấu của mọi người để phơi bày trên trang báo.


Hiện nay, trong lãnh vực truyền thông, CSVN bỏ ra số tiền khá lớn để thực hiện chương trình truyền hình công khai qua VTV4, còn về truyền thanh và báo chí thì chưa có nên CSVN chỉ lợi dụng đài phát thanh và tờ báo Việt ngữ nào trong cộng đồng chúng ta để tuyên truyền hướng đi của họ và đánh phá, làm lũng đoạn, hạ úy tín công cuộc đấu tranh chống Cộng. Công tác nầy có tính cách thẩm thấu, nó lúc ẩn lúc hiện tùy lúc để thực hiện theo chiêu bài của họ nhằm quấy phá cộng đồng. Những cơ sở truyền thông nầy vẫn sống dựa dẫm vào sự đùm bọc của các cơ sở thương mại trong cộng đồng của chúng ta.



Thưa Quý Vị,

Với sự suy nghĩ của người Việt tị nạn, là người Việt tị nạn như hầu hết mọi người trong cộng đồng, chúng tôi nêu ra vấn đề tờ Việt Weekly để quý vị ngồi lại với nhau và có thái độ hành động chính đáng để ngăn chận âm mưu của CSVN đang xúc tiến khi Nghị Quyết 36 ban hành.

Trân trọng,
Lê Thu Anh

Ký ức lịch sử

Ôn lại quá khứ và trau dồi ý thức lịch sử là nghĩa vụ của mọi công dân. Đóng vai trò gương mẫu, talaCu xin giới thiệu mục “Ký ức lịch sử”. Chúng ta hãy cùng nhau sống lại những giây phút hào hùng của lịch sử dân tộc cũng như của những đất nước (đã từng là) anh em.


Người gì

Cậu học sinh từ trường về nhà. Cha cậu là người Nga, mẹ là Do Thái. Cậu hỏi cha:

“Bố ơi, con là Nga hay Do Thái?”

“Tất nhiên là Nga, vì bố là người Nga mà.”

Cậu yên tâm, rồi quay sang hỏi mẹ:

“Mẹ ơi, con là Do Thái hay là Nga”?

“Tất nhiên là Do Thái, vì mẹ là người Do Thái mà. Nhưng sau con lại hỏi thế?”

“Vì một thằng bạn cùng lớp con có một cái đồng hồ vàng rất đẹp, và con đang băn khoăn không biết nên gạ mua rẻ của nó, hay ăn trộm quách cho rồi.”


*


Đồng hồ

Brezhnev và Kosyghin đi dự đám tang Nasser. Về đến điện Cẩm Linh, Brezhnev hỏi:

“Aleksei, cậu có thấy cái đồng hồ vàng Nasser đeo không?”

“Không, cho tớ xem với!”


*


Xạ thủ

Brezhnev phát biểu ở Hồng trường. Bỗng dưng ai đó ngắm bắn ông ta, nhưng trượt. Trong vòng vài phút, cảnh sát tóm được thủ phạm và cuộc hỏi cung bắt đầu:

“Tên?”

“Ivan Ivanovich.”

“Nghề nghiệp?”

“Xạ thủ.”

“Xạ thủ gì anh? Gần thế mà còn bắn trượt?”

“Tất nhiên là trượt rồi, vì làm sao ngắm trúng được khi dân tình xô đẩy tôi thường xuyên và thúc: Bắn đi, bắn đi nào!”

Thứ mấy

Bí thư thành ủy đọc cho thư ký chép:

“Tôi triệu tập phiên họp toàn thể để thảo luận nghị quyết mới thông qua cách đây hai tháng của Ban Trung ương. Hội nghị sẽ được tổ chức vào thứ Lăm tuần sau.”

Nữ thư ký bối rối:

“Đồng chí bí thư! Thứ Lăm hay thứ Năm ạ?”

Đồng chí bí thư ngẫm nghĩ hồi lâu, rồi đáp:

“Thôi, viết quách là thứ Tư cho xong chuyện!”

Tương lai



Chim 1: “Này, nếu sau này tất cả mọi người dùng công nghệ không dây thì sao nhỉ?”
Chim 2: “Thôi, đừng nghĩ tới chuyện đó nữa!”

(Fred Wagner)

Con gái nhà lành
 
Con gái nhà lành muộn nhất là 8 giờ tối phải lên giường rồi.
Để còn kịp về nhà trước 9 giờ tối cho bố mẹ khỏi lo.

Ghét người Lào
 
Việt Nam với Lào luôn là anh em, tình sâu hơn nước Hồng Hà, Cửu Long. Thế nhưng mới đây anh May, một doanh nhân Lào, sang Việt Nam mấy hôm về kể lại:

“Người Việt rất ghét Lào. Cái gì xấu nhất họ cũng gán cho Lào. Thứ thuốc lá rẻ tiền, hôi rình họ gọi là thuốc Lào. Bị ngứa ở chỗ kín họ gọi là hắc Lào. Đi ngang qua trường học, thấy thông báo đề: Cấm học sinh đi dép Lào đến trường.

Hôm vừa rồi tôi ngồi chơi ở ghế đá trong công viên, lát sau có một người đàn ông đến ngồi cạnh, co cả hai chân lên ghế. Một lát, chịu không nổi mùi thối bốc lên từ chân ông ta, tôi bỏ đi chỗ khác. Vừa đi được chục bước thì thấy người đàn ông kia nhảy cẫng lên la lối: Tiên sư thằng Lào lấy dép của bố mày nhớ! Bố mày mà biết mày là thằng Lào, bố mày đập vỡ mõm mày ra!”

(Đoàn Tiểu Long sưu tầm)

Tại sao bò điên?

Sau khi bệnh bò điên lan tràn khắp nơi, một nữ phóng viên được cử đi tìm hiểu lý do. Hỏi thăm một hồi, cô tìm đến được một trang trại nuôi bò sữa, nơi phát hiện ra ca bệnh bò điên đầu tiên. Trang trại nuôi hàng trăm con bò cái để lấy sữa và cô không thấy gì đặc biệt: phương pháp chăm sóc rất đúng cách, vệ sinh đảm bảo, thức ăn đáp ứng những tiêu chuẩn khắt khe nhất...

Cô phóng viên rất thắc mắc, liền hỏi người quản lý trang trại:

“Ông chăm sóc lũ bò sữa này như thế nào?”

“Hàng ngày chúng tôi cho ăn đúng giờ quy định, ngày vắt sữa 2 lần, mỗi năm cho chúng đi lấy giống 2 lần...”

“Ôi, lạ nhỉ. Vậy thì tại sao chúng nó lại điên được?”

“Thế tôi hỏi cô nhé: ngày nào tôi cũng vắt sữa cô 2 lần mà 1 năm mới cho đi chơi với bạn trai 2 lần thì cô có điên người lên không?”

Có người

Một phụ nữ suốt đời làm nghề dọn dẹp nhà vệ sinh. Về già, bà muốn lo chu đáo cho phần mộ sau này của mình nên đặt làm một tấm bia. Ông thợ hỏi:

“Thế bà muốn tôi khắc gì trên đó?”

Không cần suy nghĩ, bà trả lời:

”Ở trong đang có người.”

(Nguồn: www.x-cafe.dk)