© www.talawas.org     |     về trang chính
tìm
 
(dùng Unicode hoặc không dấu)
tác giả:
A B C D Đ E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Ý Z
Tư tưởngVăn hoá và phát triển
22.6.2006
Hoàng Hưng
Nhà bảo trợ hay người kiểm soát?
 
(Bài ghi ý kiến phát biểu miệng tại cuộc đối thoại về Vai trò của nhà nước trong sự phát triển văn hoá nghệ thuật do các viện văn hoá châu Âu tại Việt Nam tổ chức tại Viện Goethe Hà Nội đêm 7/6/2006, với sự tham dự của lãnh đạo các tổ chức văn hoá một số nước châu Âu, lãnh đạo Vụ Hợp tác Quốc tế và Vụ Mỹ thuật Bộ Văn hoá Thông tin, các văn nghệ sĩ và nhà báo, nhà nghiên cứu phê bình nghệ thuật)
Cỗ xe văn hoá của ta do nhà nước cầm lái (ở ta có đặc thù là tay lái văn hoá có tới ba người cầm: Ban Tư tưởng Văn hoá của Đảng Cộng sản, Bộ Văn hoá Thông tin và Bộ Công an). Cỗ xe văn hoá của ta đang chạy trên đường phát triển nhưng chạy chưa trơn tru, chạy chậm và ngập ngừng. Nhiều nguyên nhân nhưng một trong những nguyên nhân cơ bản là: cỗ xe bị lệch. Tôi xin nêu ra 3 chỗ lệch nặng nhất:


1. Lệch tay lái

Định hướng của ta là "xây dựng nền văn hoá tiên tiến đậm đà bản sắc dân tộc", nếu hiểu đúng và thực hiện đúng thì rất tốt. Nhưng trong thực tế, cái đầu là "tiên tiến" lại không được chú trọng bằng cái sau. Và nội dung của cả hai cái khá mơ hồ:

"Bản sắc dân tộc" là khái niệm mà nội hàm bị tranh cãi kéo dài không dứt. Nếu văn hoá là dòng sông, thì bản sắc dân tộc là cái thế, cái dáng chảy của dòng sông chứ không phải đoạn sông đã qua, vì dòng sông không bao giờ lặp lại, từ dòng suối trên núi cao xuống trung du, về đồng bằng và tuôn ra biển cả. Nhưng người cầm lái thường đồng nhất bản sắc với những gì đã hình thành trong lịch sử, tức là mê mải ngoái lại quá khứ, dẫn tới khôi phục tràn lan, khôi phục cả nhiều cái dở trong truyền thống. (Làm ngơ trước mê tín dị đoan nở rộ kéo dài, tốn kém và băng hoại tinh thần xã hội: nhân vật văn học gần đây nhất là một quan chức cao cấp đi lễ cầu chức quyền, đội bát nhang đến trụi cả đầu.)

"Tiên tiến", ngược lại, chưa bao giờ được bàn đến. Không có cơ sở xét đoán, nên cũng dựa trên kinh nghiệm quá khứ để xét những cái mới lạ: dị ứng cái lạ, tuy đó là những thành tựu đã có sức sống từ lâu trên thế giới, như installation, performance, nghệ thuật đường phố (street arts, arts de la rue), một hiện tượng rất thú vị của đô thị hiện đại, mang tính quần chúng và dân chủ cao, tổng hợp ca, nhảy, xiếc, hài, mỹ thuật. Sự kiện nghệ thuật đường phố đầu tiên ở Việt Nam do sáng kiến của l'Espace đã bị cấm, mới đây được thực hiện, do British Council tổ chức, tại Festival Huế.

Cần hội thảo để có cái nhìn khoa học về khái niệm "tiên tiến". Phương pháp hiện thực xã hội chủ nghĩa trước kia được coi là tiên tiến, nay ra sao? Theo tôi, ta chưa có chuẩn nào đáng tin cậy ngoài một chỗ dựa thực tế (tuy còn những bất cập): cái tiên tiến trong văn hoá chính là cái mới đã được thử thách ở các xã hội tiên tiến.

Ta dễ dàng đầu tư tốn kém cho những hình thức phô trương để kỷ niệm, tôn vinh quá khứ (lễ lạt), nhưng lại không đầu tư thích đáng cho hiện đại hoá nền văn hoá nghệ thuật: dịch thuật để phổ biến tư tưởng văn hoá hiện đại, thư viện công cộng, công nghiệp điện ảnh, mỹ thuật không gian ở đô thị…

Có thể ghi nhận một số tiến bộ và thành tựu trong khi thực hiện định hướng “xây dựng nền văn hoá tiên tiến đậm đà bản sắc dân tộc” này: Bảo tàng dân tộc học, một số lễ hội văn hoá (Festival Huế), trại điêu khắc quốc tế... Song phải có một bước chuyển căn bản theo hướng hiện đại hoá, tiên tiến hoá.


2. Lệch trọng tâm



3. Lệch cơ cấu máy: Tay ga yếu hơn tay phanh: lo an toàn hơn lo phát triển. Quá bận tâm về việc ngăn chặn tác phẩm "sai đường lối" mà không chú ý đúng mức đến đầu tư khuyến khích sáng tạo, đào tạo và giáo dục văn hoá thẩm mỹ.

Tay phanh: Ngăn chặn, mang tính đối phó, cảm tính, mất dân chủ nghiêm trọng. Qui định vụn vặt (trang phục diễn viên, tiêu chuẩn ảnh tranh khoả thân). Cấm đoán tràn lan. Đơn cử lĩnh vực sách văn học gần đây: Chuyện kể năm 2000 của Bùi Ngọc Tấn và cuốn sách phê bình Trần Mạnh Hảo của nhiều tác giả.



Tay ga:



*


Để có thêm tư liệu bàn bạc về vai trò của nhà nước đối với sự phát triển nghệ thuật, ta thử nhìn ra ngoài xem thiên hạ làm như thế nào?

Một thí dụ: Công việc của Bộ Văn hoá Thông tin Pháp, một nước có truyền thống bảo trợ nghệ thuật mặc dù không giàu lắm, và trong thời kỳ được coi là hoàng kim của văn hoá dưới quyền ông Jack Lang, theo đuổi chính sách của Đảng Xã hội, tóm lại là nhiều cái gần gụi với ta (1981-1986, 1988-1993).

Mục tiêu: Tăng tốc hiện đại hoá, mở cửa văn hoá ra với xã hội đương đại

Ngân sách: 1%, tăng gấp 2 trong năm 1982, từ 2,6 tỷ FF năm 1981 lên 13, 8 tỷ FF năm 1993

Trọng tâm:


Chính sách: dân chủ hoá văn hoá



Kết luận

Nhà nước nên làm tốt vai trò "nhà bảo trợ" hơn là "người kiểm soát" trong văn hoá nghệ thuật. Việc quản lý văn hoá cần nghiêm túc tuân thủ luật pháp, tôn trọng quyền công dân. Cần có chính sách thực hiện đúng mục tiêu chiến lược, coi trọng hiện đại hoá nền văn hóa nghệ thuật dân tộc.

© 2006 talawas