talawas blog

Chuyên mục:

talawas phút lâm chung: Gia Cát Dự thay mặt talaCu trả lời 3 câu hỏi

01/11/2010 | 10:51 chiều | 8 phản hồi

Tác giả: Gia Cát Dự

Chuyên mục: 9 năm talawas, talaCu

talaCu “Chim kia chết rũ dưới cội đa/ Tiếng kêu rơi rụng giữa giang hà/ Mai Ta chết ở cội nào/ Khóc Ta… xin nhỏ lệ vào thiên thu”. Ta là ai? Ai là Ta? Ta từ đâu đến và sẽ chết rũ ở đâu? Những vần thơ ai oán từ thế kỷ trước của thi sĩ Phạm Thiên Thư ngờ đâu lại như một định mệnh nghiệt ngã vận vào số phận diễn đàn talawas, khi mà chỉ còn ít giờ nữa thôi, trái tim thân yêu chuyên chở bao nỗi đau nhân tình thế thái của nó sẽ vĩnh viễn ngừng đập. Ôi! Tổn thất này thật là lớn lao, đau thương này thật là vô hạn đối với toàn thể nhân loại tiến bộ (không ngoặc kép), những người mang một tư duy, hoài bão chung – hoài bão dân chủ.

Trong loạt bài của thời kỳ hấp hối, talawas hoàn tất chặng đường gian khó nhưng đầy vẻ vang bằng một serie bài phỏng vấn các blogger, khách mời – những người đã luôn theo sát và chung tay tạo dựng nên một bản sắc riêng biệt của trang nhà – để tìm hiểu những tâm tư, trăn trở của họ trước thời cuộc đất nước, ngõ hầu tìm thấy một lời giải minh triết cho tương lai của nước Việt thân yêu. Và người được phỏng vấn gần như cuối cùng trong danh sách là cái tên vừa lạ lại vừa quen: Thi sĩ nhân dân Gia Cát Dự (hay Gia Cát Văn Nô) – một phóng viên chắc tay và cũng là một Phật tử biết sống tốt đời đẹp đạo.

Thi sĩ nhân dân Gia Cát Dự ban đầu vốn là một cậu đánh máy ở Toà soạn talawas với công việc chính là đánh máy văn bản và soát lỗi chính tả. Nhưng bằng sự siêng năng, học hỏi, với ý chí vươn lên mạnh mẽ, anh đã âm thầm tích luỹ kinh nghiệm biên tập, làm tin, viết bài để rồi được điều động về chuyên trang talaCu uy tín. Với những đóng góp của anh, thời gian qua talaCu đã trở thành một trong những chuyên mục chủ lực làm nên tên tuổi lẫy lừng của talawas hiện nay.

Trong thời khắc mà cả trời và người đều không cầm được nước mắt, nghẹn ngào chờ thời điểm đau thương khi Chủ nhiệm Phạm Thị Hoài gạt lệ cắt đứt dây chuông vào hồi 24h ngày 03/11, anh được Ban biên tập talaCu dành cho vinh dự thay mặt toàn Ban trả lời 3 câu hỏi của talawas. Bài phỏng vấn (cũng là tâm tình của những người đồng nghiệp sắp cách xa) dưới đây do đích thân Chủ nhiệm Phạm Thị Hoài thực hiện.

talaCu trân trọng đăng toàn văn.

————————————-

Kể chuyện hành xác

talawas: Anh Gia Cát Dự này, trước khi vào chủ đề chính, chúng tôi muốn hỏi anh một chuyện bên lề, đó là về tập thơ “Những vần thơ của quỷ Sa-talaCu” mà anh đã cho công bố Phần I. Được biết những ngày gần đây anh lại hành xác dưới gốc Bồ đề đến mức “thân xác hoang tàn không nhận ra” để hoàn thiện Phần II. Tại sao cứ mỗi lần làm thơ là anh lại phải đày ải mình như vậy?

Gia Cát Dự: Chị Hoài ơi, thơ với tôi thiêng lắm. Mỗi một câu chữ viết ra là chiết xuất những gì tinh tuý nhất của lòng mình. Hơn nữa thơ của tôi là thơ viết về số phận của con người, của xã hội, của thời cuộc đảo điên vô minh tăm tối, nghiệp chồng lên nghiệp, cho nên xuyên suốt mỗi trang viết đều thấm đẫm tinh thần yêu thương cứu khổ cứu nạn. Và để chở được những đạo đức lớn lao này, không có cách nào khác là tôi phải tìm đến gốc Bồ đề để mong tiếp nhận được trí huệ cao siêu của Đức Thế tôn vô lượng từ bi dội đến từ muôn kiếp trước.

talawas: Mô Phật!… Thực ra mọi khổ đau phiền muộn của kiếp người đều bắt nguồn từ tham sân si, dục vọng vô minh mà ra. Anh đã thiền định dưới gốc Bồ đề gần được bảy bảy bốn chín ngày, chắc đã tìm ra được cơ chế gây ra Khổ và con đường diệt Khổ. Được biết anh là người chủ trương tìm đến giải thoát bằng cách thức cổ điển, tức là phép tu khổ hạnh. Anh có thể chia sẻ với độc giả một chút trải nghiệm về những ngày hành xác để mong đạt đến giác ngộ và giải thoát?

Gia Cát Dự: Vâng. Này chị Hoài Nam, nó là thế này. Ban đầu tôi suy nghĩ như sau: “Ta hãy giảm thiểu tối đa ăn uống, ăn ít từng giọt một, như xúp đậu xanh, xúp đậu đen hay xúp đậu hột hay xúp đậu nhỏ”. Và này chị Hoài Nam, trong khi tôi giảm thiểu tối đa sự ăn uống, thân của tôi trở thành hết sức gầy yếu. Vì tôi ăn quá ít, tay chân tôi trở thành như những cọng cỏ hay những đốt cây leo khô héo, bàn chân của tôi trở thành như móng chân con lạc đà; vì tôi ăn quá ít, xương sống phô bày của tôi giống như một chuỗi banh, các xương sườn gầy mòn của tôi giống như rui cột một nhà sàn hư nát; vì tôi ăn quá ít, nên con ngươi long lanh của tôi nằm sâu hoắm trong lỗ con mắt, da đầu tôi trở thành nhăn nhíu khô cằn như trái bí bị cắt trước khi chín, bị cơn gió nóng làm cho nhăn nhíu khô cằn.

talawas: Trời ơi! Rồi sao nữa?

Gia Cát Dự: Này chị Hoài Nam, nếu tôi nghĩ: “Ta hãy rờ da bụng”, thì chính xương sống bị tôi nắm lấy. Nếu tôi nghĩ: “Ta hãy rờ xương sống”, thì chính da bụng bị tôi nắm lấy. Vì tôi ăn quá ít, nên này chị Hoài Nam, da bụng của tôi đến bám chặt xương sống. Này chị Hoài Nam, nếu tôi nghĩ: “Ta đi đại tiện, hay đi tiểu tiện” thì tôi sẽ ngã quỵ, úp mặt xuống đất, vì tôi ăn quá ít. Này chị Hoài Nam, nếu tôi muốn lấy tay xoa bóp chân tay, thì này chị Hoài Nam, trong khi tôi xoa bóp chân tay, các lông tóc hư mục rụng khỏi thân tôi, vì tôi ăn quá ít.

talawas: Ôi mô Phật!

Gia Cát Dự: Lại nữa, này chị Hoài Nam, có người thấy vậy nói như sau: “Sa-môn Gia Cát Dự có da màu đen”. Một số người nói như sau: “Sa-môn Gia Cát Dự da không đen, Sa-môn Gia Cát Dự có da màu xám”. Rồi một số người lại nói: “Sa-môn Gia Cát Dự da không đen, da không xám, mà là da màu vàng sẫm.” Cho đến mức độ như vậy, thì này chị Hoài Nam, da của tôi vốn thanh tịnh, trong sáng, mịn màng như da trẻ em thì cũng đã bị hư hoại. Tất cả vì tôi ăn quá ít.

talawas: Và kết quả là…

Gia Cát Dự: Có một hành giả mang đến cho tôi một tấm gương, bảo nhìn đi. Trời ơi, tôi nhìn vào và kinh hãi thốt lên: “Thế này thì ta sẽ bỏ đời trước khi chánh ngộ”. Tôi chợt nhận ra rằng, ta đã đi đến chỗ cùng cực của công phu tu khổ hạnh và khổ hạnh không dẫn đến giác ngộ. Tôi cuống cuồng trở lại cõi người và ăn uống bình thường. Thi thoảng cũng có dùng… thịt chó.

Trả lời 3 câu hỏi

talawas: Dù sao thì những tháng ngày kinh hoàng đó chắc chắn sẽ không vô ích khi anh đã chạm đến tận cùng của thống khổ. Mong anh ăn uống, tập tành điều độ để lấy lại phong độ, rồi hoàn thành Phần II tập thơ để đời của mình. Bây giờ xin vào chủ đề chính… Chắc anh đã biết là talawas đang ở trong thời khắc “Final countdown”, anh đón nhận tin tức này với tâm trạng thế nào?

Gia Cát Dự: Vẫn biết cõi người, vũ trụ là vô thường, nhưng sao trong lòng vẫn đầy trĩu nặng. Thật là đời tuôn nước mắt trời tuôn mưa. Cuộc chia ly này, tôi nghĩ đến các anh ở A25 cũng không cầm đặng nước mắt. Tôi được biết tạp chí danh tiếng People ở Mỹ mới loan tin là bạch tuộc tiên tri – thánh Paul ở Viện Hải dương học Oberhausen, Đức đã bị sốc nặng và qua đời vào ngày 26 tháng 10 vừa rồi khi hay tin talawas chuẩn bị đóng cửa. Hi vọng cuộc tự sát này sẽ là một lần lột xác, để “Phượng hoàng sẽ tái sinh từ đống tro tàn”.

talawas: Xin cảm ơn những tình cảm của anh. Giờ là lúc xin được cùng anh đi đến phần chính – đó là “các câu hỏi gửi lại’. Thưa anh Dự, trong tầm tư duy có quán chiếu huệ nhãn của Đức Phật, thì 5 vấn đề hệ trọng nhất của Việt Nam hiện nay theo anh là gì?

Gia Cát Dự: Vâng. Với tôi đó là:

  • nỗi sợ công an/”tai nạn”;
  • bệnh “ái tử thi” còn quá nặng (rất nhiều người vẫn còn luyến tiếc Cha già, cũng như Việt Nam Cộng hoà thời tươi đẹp);
  • dân chủ cuội phá đám, gây nhiễu loạn;
  • dân trí u mê, vô cảm (cứ nhìn số người háo hức đổ xô xem diễu hành dịp Đại lễ thì biết);
  • sự sợ hãi, ngu trung, múa đôi, nửa vời trong tranh đấu của số lớn văn nghệ sĩ, trí thức Việt (kể cả những người có điều kiện, có phương tiện thông tin (blog, web) ở ngoài nước).

Nhưng bao trùm lên tất cả là chúng ta thiếu một khối thống nhất trong quá trình vận động dân chủ hoá; bệnh nghi kị, chia rẽ, mỗi người một phách của chúng ta còn quá nặng. Tôi vẫn luôn chủ trương là phải có một hội nghị toàn thể bàn về vấn đề Việt Nam do một diễn đàn uy tín đứng ra vận động, chứ ông chính quyền hiện nay ông ấy đang sống gấp, ông ấy lãnh đạo, quản lý nhưng thực ra các ông ấy không biết mình đang làm gì đâu; tất cả suy nghĩ, hành động của các ông ấy bây giờ là đối phó. Thế nên chúng ta nên vừa hợp tác, cảm hoá, và cũng dần dần phân hoá cái nội bộ của các ông ấy… Nhân đây cho phép tôi được hụ một tiếng còi: Người Cộng sản sẽ lắng nghe, nếu chúng ta biết cách nói. Đây chính là cuộc cờ chính trị cho kẻ trưởng thành.

talawas: Chí lí, chí lí quá anh Dự ạ. Nếu tôi hiểu không nhầm thì chúng ta phải biết phá chấp, phải biết bao dung, lắng nghe và đối thoại.

Gia Cát Dự: Hoàn toàn chính xác.

talawas: Nhân anh vừa nói rằng người cộng sản cầm quyền hiện nay thực ra không biết họ đang làm gì, đang đưa dân tộc ta đi đến đâu, như thế thì không thể đề cập đến trách nhiệm của người đứng đầu Đảng là Tổng Bí thư Nông Đức Hạnh. Vậy một cách chuẩn mực nhất, xin anh cho đánh giá về con người này.

Gia Cát Dự: Vâng vâng… Ông Đức Hạnh yếu kém thế nào thì ai cũng rõ. Nhưng tôi không trách ông ấy, tôi chỉ thấy ông ấy là nghiệp quả của… bốn ông kia kìa (lấy tay chỉ vào bức hình chụp “bè lũ 4 tên” treo trên tường).

talawas: Bất hạnh thay, bất hạnh thay!… Và nghiệp này sẽ còn cộng dồn nếu không có cơ chế để người dân được quyền bầu lên người lãnh đạo theo tâm nguyện của số đông. Một mùa bầu cử đang đến gần trong thời điểm đất nước đang quá nhiều nguy cơ, thách thức. Chắc là anh cũng rất quan tâm, nhất là vấn đề nhân sự cấp cao?

Gia Cát Dự: Vâng. Đối với tôi chính trị thời cuộc là điều quan trọng nhất lúc này. Mọi thứ thơ ca hò vè, liên hoan lễ lạt đều là vô tích sự, chỉ càng thêm sát muối vào nỗi đau.

talawas: Hiện nay chiếc ghế Tổng Bí thư đang đến hồi đua tranh quyết liệt giữa các ứng viên là các ông Nguyện Trọng Phụ – Chủ tịch Quốc hội, Trang Tấn Sương – “Phó Tổng Bí thư”, Tôn Duy Hứa ở Ban Nối giáo, Bí thư Hà Nội Phàn Quan Nghị, Trưởng Ban Tổ chức Hồ Cẩm Việt, Bộ trưởng Quốc phòng Phục Quân Thanh, Bộ trưởng Công an La Hồng Anh, Trưởng ban Kiểm tra Đảng Nghiễm Vân Chi. Nghe đâu danh sách còn có Bí thư Đà Nẵng Nguyên Bá Đạo, Phó Thủ tướng Hoàng – Trung Nam Hải; thậm chí là cả đại ca phá giời Nguyễn Túng Dẫn. Hiện giới cá độ đang dồn hết tiền vào cửa ông Nguyện Trọng Phụ với tỷ lệ cược được nhà cái Ladbrokes đưa ra là 11/4 (đặt 4 ăn 11). Nhưng trong quan sát của anh thì ai sẽ lên ngôi vào tháng Giêng năm sau?

Gia Cát Dự: Người đó là Hồ Chủ tịch.

talawas: Xin anh đừng quá đau buồn khi talawas đột tử mà quẫn trí. Hồ Chủ tịch vĩ đại đã thác đến năm thứ 41 rồi.

Gia Cát Dự: U mê, u mê…

talawas: Này này, anh nói ai u mê đấy? Đừng tưởng có tí Phật pháp dẫn chiếu mà tinh vi.

Gia Cát Dự: Thì nói chị chứ ai. Ý của tôi là Hồ Jintao Chủ tịch sẽ là Tổng bí lưỡng quốc Vệ – Tề vào năm tới chứ không phải bảo xác ướp Ai Cập bật dậy đòi ngôi.

talawas: (thều thào) Lẽ nào lại mạt vận đến thế sao anh Dự!

Gia Cát Dự: Vâng… vâng.

talawas: Anh Dự ạ, trong suy nghĩ của tôi thì đỉnh cao trí tuệ của ta có vùng vẫy, đánh đu tài mấy thì cũng không thoát khỏi vòng khống chế của các đồng chí Trung Nam Hải. Vì họ đã nắm được những tử huyệt của Đảng ta, biết quá rõ các đồng chí ta toan tính gì. Chính sách hiện nay của họ là dùng người Việt trị người Việt, đồng thời lại âm thầm thôn tính bằng nhiều cách thức từ lộ liễu đến cực kỳ tinh vi. Thực tế là đất nước chúng ta đang phải đối mặt với hai nguy cơ nội tặc và ngoại xâm, nhưng hiểm họa thường trực nhất vẫn là Tung Của. Thế nên chúng tôi mới có câu hỏi thứ hai dành cho anh là, nếu được cầm quyền tuyệt đối tại Việt Nam trong vòng 24 tiếng đồng hồ, anh sẽ làm gì?

Gia Cát Dự: Làm gì với 24h cầm quyền tuyệt đối ư?… Thế này chị Hoài ạ. Bế tắc của đất nước, dân tộc Việt Nam bây giờ theo tôi chính là nỗi sợ hãi ngự trị. Giải toả được nỗi sợ hãi là giải hết được bài toán Trung Quốc hay Đảng trị. Phật tổ nói: Kẻ thù lớn nhất của đời người là chính mình. Còn tôi thì nói: kẻ thù lớn nhất của tâm huyết, trí tuệ Việt Nam là nỗi sợ công an. Có thể nói di hoạ lớn nhất của các chế độ cộng sản là nó áp đặt một chế độ công an trị kinh hoàng, làm thui chột tất cả dũng khí, sáng tạo, tự trọng… của người dân nói chung và tầng lớp nhân sĩ, trí thức văn nghệ sĩ nói riêng. Bây giờ ở Việt Nam mà cứ nghe đến từ “đi làm việc” thì chín trên mười ông són đái. Vì thế nếu được cầm quyền…

talawas: Từ từ anh Dự. Xin cắt lời chút, là vì thấy anh chém rất mạnh. Xin hỏi là nếu ở Việt Nam thì anh có nằm trong số 9/10 ông són đái không?

Gia Cát Dự: Tôi… tôi xin phép được bảo lưu câu hỏi này. Có lẽ…

talawas: Thôi, chúng tôi hiểu, chúng tôi hiểu… Bây giờ anh nói tiếp đi. Nếu được cầm quyền tuyệt đối anh sẽ…

Gia Cát Dự: Tôi sẽ cho tổ chức ngay một ngày hội hoành tráng toàn quốc mang tên: Ngày của hoà giải, yêu thương”.

talawas: Có thiết thực không anh, trong khi thay bằng yêu thương hoà giải, ta hãy lập một quốc hội lập hiến để soạn thảo một bản hiến pháp mới, trên cơ sở đó sẽ thiết lập một nhà nước dân chủ tự do của dân, do dân và vì dân thực sự?

Gia Cát Dự: Chị hãy nghe tôi nói đây, hầu như bất kỳ cái gì được làm ra trong 24h đều có thể bị hủy bỏ, làm lại trong 24h tiếp theo. Vậy nên tôi phải đưa ra một giải pháp mang tính phát triển bền vững. Vậy bền vững như thế nào? Như tôi đã nói, ám ảnh nặng nề nhất của dân tộc ta bây giờ là nỗi sợ công an. Vậy thì “Ngày của hoà giải, yêu thương” của tôi sẽ là ngày mà mọi công sở, công viên, mọi làng quê, mọi thành phố, mọi đồn công an, trại tạm giam, nhà tù trên nước Việt Nam này sẽ là những thiên đường trên mặt đất này. Ngày đó chúng ta sẽ cùng nhau nghe những bản nhạc diệu kỳ, vẽ những bức tranh lộng lẫy về cuộc sống thế gian này, về tình yêu đồng loại giữa người công an và người dân. Ngày đó mỗi người công an trong bộ quân phục nghiêm trang, có cả các phương tiện hỗ trợ như dùi cui, còng số tám, súng ngắn, tờ lệnh tạm giam và khám xét khẩn cấp, camera thu hình thú tội v.v., mỗi người sẽ bước đến trước một người dân thường và nói: “Hãy tha thứ cho tôi. Tôi yêu bạn”. Rồi họ lại nói: “Xin đừng sợ tôi. Chúng tôi cũng từ nhân dân mà ra, vì nhân dân phục vụ. Chúng tôi từ nay sẽ chỉ biết còn dân, còn mình. Nếu các bạn chưa tin lời tôi thì hãy thử đánh tôi đi. Hãy đánh đi đánh đi đừng ngại ngần!”. Thế rồi cả ngày hôm đó người dân và các chiến sĩ sẽ vui vầy, quây quần đầy ắp tiếng cười. Họ nô đùa, chơi kéo co, bịt mắt bắt dê, đánh trận giả (người dân phải thắng); bày trò chơi hỏi cung, bóp cổ, đạp vào bàng quang, thú tội và xin khoan hồng để quay thành băng. Đêm đến bên những vò rượu say mềm, các chiến sĩ công an sẽ kể cho người dân về tất cả các “biện pháp nghiệp vụ”, tất cả sẽ cười rú lên thích thú khi được bật mí về các thủ thuật “điều tra”, “phá án”, tỉ dụ như là thuê côn đồ vãi bom phân vào nhà “đối tượng”. Và trước khi bước vào một giấc ngủ viên mãn, tất cả cùng hoà điệu cất cao lên lời ca “hãy cứu thế gian này khỏi những hận thù, những ích kỷ, những vô cảm và sợ hãi bằng những hành động cụ thể của mỗi con người đang sống trên thế gian này”.

talawas: Và như vậy, ngày hôm sau khi chế độ công an trị có được tái lập thì người dân vẫn coi họ như là những người bạn yêu thương. Bởi cuộc “tổng diễn tập” ngày hôm trước đã cho họ một liều thuốc đề kháng đủ mạnh. Từ đây họ sẽ không còn sợ hãi và tự tin tự làm chủ vận mệnh của mình; đàng hoàng làm những việc mà hiến pháp minh định như tự do báo chí, ngôn luận, lập hội, biểu tình.

Gia Cát Dự: Hoàn toàn chính xác. Khi căn bệnh nan y đã được bốc đúng thuốc thì vấn đề lột xác vươn lên mạnh mẽ của một dân tộc chỉ còn là vấn đề thời gian.

talawas: Dù câu hỏi 24h cầm quyền chỉ là giả định nhưng ý tưởng của anh đã gợi mở rất nhiều điều đáng quan tâm. Đó là lấy trí nhân phục hàng cường bạo, lấy yêu thương, từ bi, hỉ xả làm phương tiện tối thắng bạo lực, vô minh. Chúng ta hãy tạm gác câu hỏi “nếu” đó ở đây để trở lại với thực tại đất nước với câu hỏi thứ 3 dành cho anh như sau: Hình dung của anh về Việt Nam năm 2010, 2020 và 2030?

Gia Cát Dự: Thời kỳ “cố đoạ” đi lên CNXH như thế nào đã quá rõ ràng ở năm 2010 này rồi. Theo tôi 5 hay 10 năm nữa sẽ không có biến chuyển gì nhiều. Tham nhũng, lãng phí vẫn sẽ tràn lan, ô nhiễm môi trường nghiêm trọng, thiên tai và nhân tai “cộng hưởng” sẽ còn làm khốn đốn đồng bào miền Trung cũng như đồng bằng sông Cửu Long. Chính trị vẫn ngột ngạt và rập khuân theo Trung Quốc. Có khác chăng là kinh tế sẽ ngày càng khấm khá (tất nhiên), dân trí sẽ cao hơn và biết đòi hỏi quyền lợi chính đáng nhiều hơn. Tôi cho rằng đột biến sẽ ở vào thời điểm từ 2021, năm có Đại hội Đảng 13, sau đó sẽ là khoảng thời gian 5,6 năm giằng co dân chủ – độc tài giống như Ba Lan thời Công đoàn Đoàn kết. Và gần như hoàn toàn ngã ngũ vào năm 2028, rằng Việt Nam sẽ là nước dân chủ đa đảng hay mãi mãi trong vòng kềm toả của Bắc Kinh với mô hình “một quốc gia hai chế độ” tinh vi mờ ảo – còn nước đấy, có tên đấy nhưng thực ra là mất rồi đấy.

talawas: Anh có nói đến thời điểm đột biến vào năm 2021, anh có thể nói rõ hơn?

Gia Cát Dự: Đây là thời điểm mà các thành phần thủ cựu, thái thượng hoàng, “ái tử thi”, cựu chiến binh chống Pháp, Mỹ cực kỳ “kiên định, trung thành”; hay những thành phần còn dây dưa ân oán với ngày hôm nay đều đã khuất bóng hoặc về… vui thú điền viên. Cũng là lúc mà một dự án chính trị của người Việt nhằm dân chủ hoá chế độ đã chín muồi. Ý nguyện của người dân trong và ngoài nước, với chất xúc tác là cầu nối thông tin (internet) sẽ hoà chung một điểm. Dân trí, dũng khí thời kỳ này khác xa hiện nay và nhân dân sẽ không chấp nhận khi một nhúm người lại có quyền quyết định vận mệnh dân tộc.

talawas: Thế còn các tác động bên ngoài thì sao, thưa anh?

Gia Cát Dự: Tất nhiên các nước dân chủ trong khu vực và phương Tây sẽ cổ vũ cho những người cấp tiến Việt Nam. Và tôi có lòng tin rằng thời điểm này người Trung Quốc sẽ phải đối phó với những vấn đề gay gắt trong nước, như yêu cầu dân chủ hoá quyết liệt, bất ổn xã hội bùng phát, nên không thể can thiệp sâu vào tình hình Việt Nam. Và nữa, những người cầm quyền yêu nước thời điểm đó sẽ tìm mọi cách thoát ly khỏi Trung Quốc bằng cách củng cố chặt chẽ quan hệ đồng minh tin cậy với các nước lớn như Mỹ, Nga, Ấn Độ, Nhật Bản…

talawas: Tức là anh đứng về phe lạc quan về một tương lai tươi sáng cho Việt Nam vào năm 2030?

Gia Cát Dự: Vâng. Tôi luôn lạc quan tin như thế. Chị hãy tin tôi đi, bằng cách chịu khó nhìn lại quá trình thay đổi của Việt Nam từ năm 1978 (tạm coi là thời điểm bắt đầu công cuộc đổi mới, theo phân tích của Gs Đặng Phong) cho tới nay. Xu hướng cải cách mọi mặt – trước hết là kinh tế, rồi kéo theo nó là chính trị, văn hóa, giáo dục v.v…, đã trở thành một quá trình không thể đảo ngược, bất kể cá nhân hay nhóm người nào cầm quyền.

Chị thấy đấy, đất nước ta như một cái xe bò có rất nhiều người xúm vào, mỗi chú kéo một hướng nhằm mục đích riêng, tốt có, xấu có. Nhưng hợp lực của chúng vẫn đưa chiếc xe tiến lên phía trước, dù có lúc nhanh lúc chậm, lúc ngả nghiêng, lúc khốn khổ khốn nạn, nhục nhã vì ngoại xâm, nội chiến, sâu mọt đục khoét, tù ngục đoạ đầy, bồi bút chó nô tụng ca cái “chưa từng có trong tiền lệ”…

Là người tin vào Phật pháp, thần quyền, quy luật huyền bí, tôi cảm thương và ít quy trách nhiệm cho các cá nhân (dù cá nhân đó có gây ra bao nhiêu đầu lâu và nước mắt, có nuốt trọn bao nhiêu nghìn tỉ). Tôi nhìn sự vật ở tầm cao hơn – cái nhìn của nhà Phật, để thấy rằng tất cả chỉ là nghiệp, quả, khổ đau, sân hận, dục vọng vô minh của chúng sinh trầm luân trong vòng luân hồi mù mịt. Và nữa, là người tin và theo cả quan điểm duy vật marxist, tôi thường cố gắng xem xét các điều kiện kinh tế-xã hội, để từ đó lý giải sự biến chuyển trong ý thức của cá nhân, xã hội, và suy đoán về tương lai theo một hướng nhân bản, lạc quan, đầy lạc quan.

talawas: Cám ơn anh, sự lạc quan của anh về tương lai đất nước khiến tôi dịu đi những dằn vặt khi đã quyết định kết thúc talawas vào đúng thời điểm nước sôi lửa bỏng.

Gia Cát Dự: Cũng không hoàn toàn lạc quan đâu chị Hoài ạ. Vẫn có nỗi bi quan đan xen đấy. Đó là nỗi bi quan về Trường Sa. Tôi dự đoán rằng trước khi buộc phải buông một Việt Nam dân chủ, người “bạn vàng” sẽ bằng cách này hay cách khác cưỡng chiếm những phần thuộc chủ quyền của ta trên quần đảo này. Một kịch bản của  năm 1974, năm chúng ta mất Hoàng Sa vào lúc tranh tối tranh sáng sẽ có thể được lặp lại.

talawas: Vâng. Tất cả những người có lòng với đất nước, ngoài nỗi mong đợi về một nước Việt Nam dân chủ, còn là nỗi niềm hướng về Trường Sa thân yêu, nơi bao máu xương dân mình, chiến sĩ mình đã đổ. Xin ghi nhận những dự báo của anh, chia sẻ với những tâm tư và cảnh báo của anh. Nhưng cũng khá ấm lòng khi được biết anh còn có biệt danh là… Sái Toàn Đoan.

Gia Cát Dự: Cũng không hoàn toàn như vậy đâu chị Hoài ạ. Nhiều lúc xác suất đúng sai cũng là 50/50 đấy.

talawas: Cũng giống như làm bô-xít hả?

Gia Cát Dự: Hì hì.

Những lời yêu thương

talawas: Anh Dự này, chuyện thời cuộc mình bàn cũng đã khá nhiều rồi, bây giờ đến tiết mục tâm sự nhé… Chẳng còn mấy nữa chúng tôi giải tán toà soạn, anh chắc cũng lại trở về với nghề cũ là buôn thuốc lá lậu và trồng cần sa như hồi mới qua đây. Rồi khi bị công an săn đuổi thì lẩn trốn vào ngôi chùa Việt gần đây cầu xin sư trụ trì cứu vớt cho cái dạ dày, cũng chính là cái nhân duyên đưa anh đến với đạo Bụt và biết đến Lý Duyên khởi, Tứ diệu đế, Bát chánh đạo, biết hành xác làm thơ và được Trụ trì giới thiệu đến với chúng tôi. Vậy hỏi thật là khi tôi đóng cửa thì anh có luyến tiếc với công việc ở talawas cũng như talaCu không?

Gia Cát Dự: Híc híc…

talawas: Ừ, chắc là nhớ lắm hả? Dính vào cái nghề viết lách là nặng nợ lắm… Mà này, anh là người cũng có nhiều cống hiến cho trang nhà, nhưng trong lúc bạc tàn này, tôi cũng xin thưa với anh một chuyện để anh rút kinh nghiệm nếu còn muốn theo cái nghề “lập thân tối kị” này. Số là thời gian qua, lợi dụng lợi thế gần như độc quyền thông tin trên trang nhà talaCu, anh đã tổ chức đấu tố khá nhiều cá nhân, tổ chức; xâm hại nghiêm trọng đến quyền và lợi ích hợp pháp, cũng như danh dự, nhân phẩm của họ. Rất nhiều phản hồi gửi về toà soạn cực lực lên án về hành vi phá đời, phá đạo của anh. Vậy trong thời khắc thiêng liêng khi talawas sắp rút ống thở, ông có muốn giãi bày điều gì không?

Gia Cát Dự: Thưa chị Hoài Nam, thưa quý vị độc giả, oan… oan cho tôi quá. Có thể là cái khẩu của tôi mang hình con rắn nhưng thề có Trời, Phật chứng giám, cái tâm tôi nó sáng như sao Khuê. Tất cả cũng  bởi vì tôi quá sốt ruột, quá sốt ruột.

talawas: Vâng. Nói là nói vậy thôi chứ chúng tôi cũng thấu hiểu tâm trạng của anh, một thi sĩ luôn đau đáu đau đáu với vận nước, với khổ nạn của chính sinh nên rất bất bình trước những động thái nửa vời, ngu trung, u mê quá chó lợn. Nỗi oan Thị Màu của anh rồi mọi người sẽ thấu hiểu. Lời cuối cùng, xin thay mặt Ban biên tập talawas chúc anh sẽ kiếm được một công việc vừa ý, cũng như đạt được nhiều thành tựu trong công quả tu tập. Chúc anh sẽ đạt đến bến Giác Ngộ và nhập lộ Niết Bàn.

Gia Cát Dự: Chị Hoài ơi, chị Hoài ơi/ Niết Bàn nào ở đâu xa/ talawas đó hoá ra Niết Bàn. Bây giờ tôi đã hiểu khi ta tìm thấy đâu đó, dù là trong cõi phàm trần, một niềm vui bất tận, một tình cảm thân thiết yêu thương, những phút thăng hoa chém gió bất tận, thì đó chính là Niết Bàn. Xin cảm ơn và gửi lời chào thân ái, quyết thắng tới toàn thể Ban biên tập, các blogger, khách mời; và những người thích hát bè trầm – các phản hồi viên: Phùng Tần Vương, Vương Trần, Tri Ngộ, Hoà Nguyễn, Trầm Kha, Trương Đức, Bach Phat Gia, Kim Sinh, Hoàng Trường Sa…!

talawas: Xin cảm ơn anh Gia Cát Dự.

© 2010 Gia Cát Dự

© 2010 talaCu

Phản hồi

8 phản hồi (bài “talawas phút lâm chung: Gia Cát Dự thay mặt talaCu trả lời 3 câu hỏi”)

  1. Trương Đức nói:

    “Chị Hoài ơi, chị Hoài ơi
    Niết Bàn nào ở đâu xa
    talawas đó hoá ra Niết Bàn.”
    (Gia Cát Dự)

    @chị Hoài, bác Gia Cát Dự, và toàn thể các bác tác giả, độc giả kính mến!

    Mấy ngày này, tôi thấy là ai cũng “buồn bực”, như thể mình sắp “đánh mất” một cái gì đó, rất là cao quí, nhìn thấy nó đang “mất” đi, nhưng “bất lực”, không làm gì được để “giữ” nó lại! Nhưng các bác ơi, tôi vừa tìm thấy một “giải pháp” cho cái sự tình quả thật là “trớ trêu” này của chúng ta. Đó là phương pháp “nhân bản” mà bác Bach Phat Gia có nói trong PH của bác ý. Tôi xin trích lại như sau:

    “Tôi có thể ứng dụng đẳng thức thứ 3 trong thực tế như sau: từ một tấm hình trên mạng (ví dụ của chị Phạm Thị Hoài thân mến của chúng ta) tôi có thể lấy về máy vi tính của mình 1 tấm, và từ đó có thể gởi đi cho tất cả bạn đọc talawas, mỗi người một tấm, bất kể số lượng bao nhiêu.”

    Tức là chúng ta có thể “nhân” cái Niết Bàn talawas này lên làm nhiều bản bằng cách như sau:

    - Mỗi chúng ta hãy lập một trang blog cá nhân của mình, rồi thông báo cho nhau biết địa chỉ. Bài vở thì gửi cho nhau qua email, ai muốn thì đăng lên blog của mình, ai không muốn thì có thể vào blog của người khác để đọc, để viết PH, v.v… Các bác có thể để đường link dẫn đến blog của nhau, không nhất thiết phải đăng. Nói chung là tùy hứng và thời gian cho phép của mỗi người.

    - Trước đây, tôi và anh Hưng Quốc cũng đã “đánh bạn” được với nhau là cũng do chỗ BBT talawas đã “kết nối”. Và như thế, chúng ta có thể hỏi địa chỉ email của lẫn nhau, nếu ai đó có nhu cầu và người kia đồng ý, theo cách tương tự.

    - Tôi thấy là một số bác cũng đã có blog riêng như bác Đào Nguyên,… và một số bác đã đưa địa chỉ email lên đây như bác Trương Nhân Tuấn, bác Phùng Tường Vân, bác Lâm Hoàng Mạnh,… Tôi cũng đã lập cho mình một blog cá nhân là talami, và địa chỉ email của tôi là truongducdichthuat@gmail.com

    - Dĩ nhiên đây chỉ là một ý tưởng chợt đến trong lúc “dầu sôi lửa bỏng” và talawas sắp “lâm chung” này. Nhưng thiết nghĩ, cuộc sống vẫn cứ tiếp tục, cho dù (chúng) ta “la” gì đi chăng nữa!

    Xin cảm ơn rất nhiều chị Hoài và BBT talawas, cùng các bác tác giả, độc giả!

    Kính chúc các bác an lành!

    Xin gửi lời chào tạm biệt. Trân trọng.

    Trương Đức.

  2. [...] talawas phút lâm chung: Gia Cát Dự thay mặt talaCu trả lời 3 câu hỏi [...]

  3. Trầm Kha nói:

    talawas ơi! oan ức quá!

    Oan ức quá!
    Em oan ức quá!
    Bác Gia Cát Dự ơi!
    Bớ(i) Dư Quát Doạ à!
    Bè trầm em hát bất đắc dĩ
    Chớ mới đầu em sính hát cao
    Tống tới tấp, bị chối từ tấp tới
    Bèn bất bình hò hét dưới đáy ao…

    Kể ra thì,
    Đáy ao cũng chả đến nỗi nào!
    Kết bè đảng hội đồng chém gió
    Chém nhau chán, hùa nhau nghển ngó
    Chém bè cao mới đã, à nghen!
    Thế mới hay thiệt phước cho em
    Hát ở trển lãnh bùn ao chắc chết!
    Chết chắc!

    Dưng mà,
    talawas đương điểm giờ cứng ngắc
    Oan ức gì thì cũng vậy thôi!
    Ức người oan, ân oán ối người
    Cũng bõ ghét, ăn hôi mấy chặp!
    May có các bác ban biên tập
    Chứ không em phù mỏ lâu rồi!
    Ôi thôi,
    Nên chi em chấp nhận khép đùi
    Lại kín đáo ẩy mông ưỡn ngực(!)
    Bái tạ khắp trời cao đất thấp
    Cảm tạ bè trung, bè bổng, bè trầm
    Xí ôm hôn trang chủ tướng/tánh đàn ông
    Khiến lè lặc biết bao trang nam tử
    Làm phổng phao (câu) nhi nữ
    nức giang hồ…

    Ô hô! Hảo hán râu ngô(?)
    Ai tai!
    Talawas!
    Ai tai!
    __________
    trầm kha
    02 tháng 11, 2010

  4. Bach Phat Gia nói:

    Tôi là độc giả của talawas đã mấy năm nay, nhưng rất ít có phản hồi vì không muốn can dự nhiều vào chuyện tranh luận thị phi. Ngay cả khi talawas thông báo sắp đóng cửa, tôi cũng định lẳng lặng mà tiễn biệt, không nói nên lời, mặc dù vẫn đọc hầu hết các bài viết và phản hồi. Nhưng không ngờ bạn Gia Cát Dự lại còn nhớ và có nêu tên tôi trong số những người PH thuộc “bè trầm”. Vậy để đáp lại tấm lòng của bạn, tôi xin có PH cuối cùng.
    Tôi sẽ không trực tiếp trả lời 3 câu hỏi của talawas mà chỉ trả lời gián tiếp qua phát biểu này thôi. Tôi nghỉ hưu đã hơn 5 năm rồi, và rất ít tiếp xúc trực tiếp với xã hội, bởi vì không sinh hoạt trong bất cứ đoàn thể nào, nhưng có thường xuyên quan sát thế giới qua internet, do đó biết talawas là một diễn đàn tự do rất đáng trân trọng.
    Tôi vốn là người tin tưởng ở triết lý của Phật giáo, đây là một hệ tư tưởng rất thoáng, có mức độ bao dung cực lớn, có đủ chỗ cho tất cả mọi chúng sinh, không phải tranh giành nhau. Kinh nói “Chư hành vô thường, chư pháp vô ngã” (các hiện tượng đều vô thường, các sự vật đều vô ngã). Như vậy talawas có lúc xuất hiện rồi có lúc biến mất cũng là lẽ bình thường của vũ trụ. Chúng ta sống trong thế gian, mỗi người đều cảm thấy có bản ngã, thuộc về một dân tộc và một quốc gia, cảm thấy có vô số vấn đề, nhiều vấn đề rất nan giải, đó là cảm nhận thực tế. Không ai có thể chối bỏ cảm nhận đó, kể cả Đức Đạt Lai Lạt Ma, điều đó, nói theo PG là thuộc về tục đế. Nhưng đó có phải là tất cả sự thật không ? Câu trả lời là không. Còn một sự thật trái ngược lại, tức là chân đế, là vô ngã. Cảm nhận này khiến Đức Đạt Lai không chỉ cảm nhận mình là người Tây Tạng mà còn cảm nhận mình là công dân của thế giới và xa hơn nữa là chúng sinh trong vũ trụ, và không khu biệt mình với phần còn lại của vũ trụ. Kinh cũng nói “Sắc bất dị Không, Không bất dị Sắc…” Như vậy có thể nói tục đế chính là chân đế, chân đế chính là tục đế. Cả hai chỉ là một, con người không thể cố chấp một bên (biên kiến). Biên kiến là bệnh. Như vậy cuộc sống lành mạnh của chúng ta phải là Trung đạo, không thể cố chấp bên nào. Kinh Kim Cang cũng nói “Ưng vô sở trụ nhi sinh kỳ tâm” (không có chỗ trụ mới ngộ được cái tâm). Tâm chính là con voi trong câu chuyện “người mù sờ voi”. Con voi tượng trưng cho cái chân lý toàn thể không thể nghĩ bàn, không thể nắm bắt, còn người mù tượng trưng cho chúng sinh vô minh, là tất cả chúng ta, không trừ một ai, dù là người tu hành, chính trị gia, triết gia, khoa học gia, văn nghệ sĩ hay bàn dân thiên hạ. Chỉ khi nào kiến tánh thành Phật mới thoát khỏi vô minh, khi đó thì sinh tử tự do, tức làm chủ được sinh tử, như Lục Tổ Huệ Năng, có thể định trước ngày nhập diệt và có thể để lại nhục thân bất hoại làm tin cho đời sau. Nhục thân bất hoại của ông cho đến nay (2010) đã trải qua 1297 năm vẫn còn gần như nguyên vẹn, chỉ bị hư hao chút ít do con người phá hoại (loạn Nghĩa Hòa Đoàn đời vua Hàm Phong Nhà Thanh) hiện vẫn còn thờ tại chùa Nam Hoa, bên dòng suối Tào Khê, cách thị trấn Thiều Quang 25km về phía đông nam, thuộc tỉnh Quảng Đông Trung Quốc. Ngoài ra trong chùa Nam Hoa còn thờ hai nhục thân bất hoại khác của hai nhà sư đời Minh là sư Hám Sơn (1546-1623) và sư Đơn Điền (1535-1614).
    Con người ít có hy vọng chu du đến những nơi xa thẳm trong vũ trụ, vì chế tạo được phi thuyền bay với vận tốc ánh sáng có lẽ không khả thi, mà nếu chế được thì cơ thể con người cũng không thể chịu nổi áp lực khi bay với vận tốc lớn như thế. Còn vô tuyến vận tải (Teletransportation) đối với một cố thể vật chất thì hiện nay chỉ mới có trong truyện viễn tưởng, nhưng đối với các files thông tin thì đã trở nên phổ biến, do đó có nhiều triển vọng, tuy vậy nếu thực hiện được thì cũng phải mất hàng tỉ năm mới đến được những thiên hà xa xôi. Tuy vậy con người cũng có thể lợi dụng một nguyên lý rút ra được từ hiện tượng rối lượng tử (quantum entanglement). Nếu hai photon có thể liên kết tức thời bất kể khoảng cách bao xa (tức không gian thời gian bị triệt tiêu) thì khi ta làm chủ được hiện tượng này, có thể đi đến bất cứ nơi nào trong vũ trụ ngay tức khắc. Còn các Bồ Tát như Quán Thế Âm thì vận dụng nguyên lý “Tam giới duy tâm, vạn pháp duy thức” có thể đến bất cứ thế giới nào ngay tức khắc khi khởi lên ý niệm, mà thực ra thì Như Lai bất động, không hề đi đâu. Còn một số vị Tổ Sư Thiền thì vận dụng khả năng sinh tử tự do, muốn đi thì tịch diệt ở thế giới này và sinh ra ở thế giới khác bất kể xa bao nhiêu. Có vị như Trí Dược Tam Tạng (cao tăng Ấn Độ đến Trung Quốc xây dựng chùa Bảo Lâm_ nay là Nam Hoa Thiền Tự_ vào năm 502 đời Nam Bắc Triều, Nam Triều sắp bắt đầu đời Lương) còn du hành được trong thời gian tương lai, nên khi khánh thành chùa Bảo Lâm, thứ sử Thiều Châu lúc đó là Hầu Kiến Trung có hỏi vì sao đặt tên chùa là Bảo Lâm, ông đã trả lời rằng 170 năm sau sẽ có một vị thánh tăng đến hoằng pháp khai ngộ cho rất nhiều người, như một rừng gỗ quý nên đặt tên chùa là Bảo Lâm. Quả đúng vậy, khoảng năm 675 dưới thời Võ Tắc Thiên Hoàng đế, Huệ Năng đã đến đó trụ trì, trực tiếp khai ngộ cho 43 vị, các đệ tử tiếp tục khai ngộ cho tổng cộng hơn 5000 người được ghi trong Thiền sử. Mới đây, bạch tuộc Paul cũng có khả năng đó, nên đã đoán đúng kết quả 8 trận đấu tại World Cup Nam Phi 2010.
    Tóm lại không có điều gì là tuyệt đối thật, các hiện tượng chỉ là ảo hóa, nhưng cũng không điều gì là không thể xảy ra. Hiện tượng rối lượng tử còn cho ta thấy số lượng cũng không thật, toán học cũng rất chủ quan. Nếu hai hay nhiều lượng tử có thể xuất hiện đồng thời ở hai hay nhiều vị trí khác nhau, nhưng lại giống hệt nhau, có thể coi là một, thì số lượng mất hết ý nghĩa. Phương trình hay đẳng thức là mô hình toán học để biểu diễn một thực tại, với thực tại lượng tử thì có thể biểu diễn đẳng thức toán học như sau :
    1+1=2 (toán học quen thuộc)
    1+1=1 (bởi vì 2 lượng tử thực tế chỉ là 1)
    1+1=1 hoặc 2, hoặc 3 (hoặc bất kỳ số nào)
    1+1= ∞ (vô cực, vì một lượng tử có thể xuất hiện đồng thời ở vô số vị trí khác nhau)
    Như vậy toán học là chủ quan, vì chỉ lấy đẳng thức đầu là một trường hợp đặc biệt phù hợp với nhận thức của nhà toán học, làm đẳng thức phổ quát, bỏ qua vô số trường hợp khác. Vì vậy nhà Vật lý học Mỹ, Thomas Samuel Kuhn (1922-1996) trong tác phẩm “Cấu trúc của các cuộc cách mạng khoa học” (Structure of Scientific Revolutions) xuất bản năm 1962, ông nói “Thành trì khoa học tưởng chừng như đã rất bền vững (vì tưởng như độc lập với con người) nay như một tòa lâu đài ảo, chỉ tồn tại trong tâm tưởng con người”… “Khoa học chẳng qua là sản phẩm ngụy tạo của con người” (chứ không phải là sự mô phỏng một cách “vô tư” bản thể, hay giới tự nhiên). Như vậy khoa học là nhận thức chủ quan có ích cho con người chứ không hẳn là chân lý.
    Tôi có thể ứng dụng đẳng thức thứ 3 trong thực tế như sau : từ một tấm hình trên mạng (ví dụ của chị Phạm Thị Hoài thân mến của chúng ta) tôi có thể lấy về máy vi tính của mình 1 tấm, và từ đó có thể gởi đi cho tất cả bạn đọc talawas, mỗi người một tấm, bất kể số lượng bao nhiêu. Kinh điển Thiên Chúa giáo cũng có đề cập chuyện này, trong một buổi giảng đạo bên hồ Galilea (phía bắc Israel hiện nay) có năm ngàn đàn ông tham dự, chưa kể đàn bà và trẻ con, họ đói, nhưng người thân cận của Chúa Jesus chỉ có 5 cái bánh và 2 con cá, Jesus đã bẻ bánh chia cho tất cả những người tham dự buổi giảng, tất cả hơn 10.000 người, đều được ăn no bụng. Truyện cổ dân gian cũng có nói tới cái niêu Thạch Sanh, cơm đựng trong đó lấy ăn bao nhiêu cũng không hết. Nhiều người cho rằng những câu chuyện như trên chỉ là truyền thuyết hoang đường, ít ai biết rằng chúng cũng có cơ sở khoa học. Ngày nay các khoa học gia biết rằng chân không lượng tử http://www.vphausa.org/vphavn/chuyenkhoa/PXY2.pdf có đặc tính kỳ lạ là, tuy chứa năng lượng cực tiểu nhưng lại vô hạn. Vô hạn tức là vô số lượng.
    Thực tế là chúng ta khó có thể kết luận điều gì một cách dứt khoát, một kết luận tốt nhất là phù hợp nhất với một hoàn cảnh cụ thể nào đó thôi. Mà lý thì cũng vô cùng, khó có thể thống nhất một mối. Chẳng hạn talawas báo trước ngày tịch diệt của mình, kẻ thì tán đồng, người thì muốn nó tiếp tục, tôi thì thấy nó có vẻ giống truyền thống Phật giáo à nha ! (sinh tử tự do). Xin chúc chị Hoài và các bạn trong Ban biên tập talawas an khang, chúc các độc giả của talawas sớm tìm được diễn đàn ưng ý mới để tiếp tục bàn luận.

  5. Lề Trái nói:

    Trong việc tẩm bổ chỉ xin Gia Cát Dự đừng đụng tới sữa Trung Quốc, vì coi chừng “đắc đạo” bất đắc kỳ tử nếu dùng phải. Thêm một câu hỏi vui cho Gia Cát Dự tiên sinh. Tôi thích từ khái niệm Mác-xít mắc kẹt (Marxist Market) vì 2 khái niệm hoàn toàn đi ngược nhau, nhưng tất nhiên những vị tân-mác xít hoàn toàn không ngần ngại khi dùng nó. Tuy vậy không phải là không có tiền lệ . Năm 1900 hồi đó, Roger Garaudy -xếp sòng lý luận của đảng CS Pháp- đã cố tạo ra Christian Marxism hòng có thể dung hòa 2 thứ tín ngưỡng ông đang theo. Phải chăng khi Gia Cát tiên sinh tự nhận “Và nữa, là người tin và theo cả quan điểm duy vật marxist”, dám hỏi tiên sinh và tác giả Phong Uyên có bắt chước Garaudy đang tính sáng tạo Buddist Marxism hoặc Zen Marxism, hay chỉ là 1 trường hợp của những tư tưởng lớn “tông” nhau ở rất nhiều cấp độ (ở trần tục Gia Cát tiên sinh cứ tưởng tượng 1 giao lộ có 5 tầng ở các nước tư bổn dẫy chết, nhưng cả 5 đều bị đụng xe dây chuyền)?
    Nếu VN đi vào quỹ đạo của TQ, có triệu người buồn nhưng chắc (ít nhất) có 1 người vui; tiến sĩ Jail (i mean, Yell, ý lộn, Yale) Đỗ Ngọc Bích. Tới lúc đó, mọi người sẽ không thể làm tiến sĩ bất bình vì léng phéng sẽ phải đối mặt với thiên triều. Good luck! Lúc đó chúc tiến sĩ Đỗ ngủ ngon và nhiều mộng đẹp.
    Nhóm Sinh Tử Lệnh thì coi như 2 công ty “merge”. Tay nghề cao thế không sợ mất việc, nhất là những ai nghiên cứu về lý thuyết sợi (tới lúc đó sẽ thêm “thừng”). Với chuyển động tới 3 chiều thời gian, ai lỡ dính phải muôn đời không gỡ được.
    Haha, một phát hiện nữa. Không phải “cầm đèn chạy trước ô tô” mà là “cầm đèn dầu chạy trước xe bò”. Mà hình như xe bò này bị kẹt trong vũng lầy lý tưởng của “bốn ông kia kìa”. (background music: http://www.youtube.com/watch?v=75uA5O636m8&feature=related)
    Với lịch sử và biện chứng theo định nghĩa của Hegel, đôi khi đứng ngoài lề lịch sử cũng là một điều không đến nỗi tệ.

  6. vantruong nói:

    Thôi thì trước khi giải tán tụ tập talawas tôi xin được gởi đến tất cả mọi thành viên những lời chúc tốt lành đầy sức khỏe và cám ơn mọi người thật nhiều.

    http://www.dailymotion.com/video/x3×88u_jacques-brel-quand-on-n-a-que-l-amo_music

    http://www.dailymotion.com/video/x5nm3g_quand-on-na-que-lamour-jacques-bre_school

  7. Le Van Hung nói:

    Kính thưa các Anh Chị,

    Từ trước đến nay tôi vẫn thường đọc Talawas. Tôi rất sửng sốt khi được biết Talawas sẽ ngừng hoạt động trong một ngày gần đây.

    Nếu vì lý do tài chính mà talawas đóng cửa thì tôi thành thật xin lỗi BBT talawas, vì sự vô tình này.

    Khi chúng ta mất rồi mới biết là những gì mình đã có là quí, có bao nhiêu người dân Âu Châu nghĩ rằng chế độ dân chủ ở Âu Châu là một điều quí báo? Trong khi đó bao nhiêu người VN mơ được một chế độ dân chủ như ở Âu Châu!

    Càng đọc những ý kiến trong mấy ngày hôm nay tôi càng nghĩ rằng:

    1. Talawas ngừng hoạt động sẽ là một cơ hội cảnh tỉnh cho bao nhiêu người VN.
    2. Talawas ngừng hoạt động sẽ là một cơ hội để cho nhiều diễn đàn, web site khác phát triển để có thể thay thế chỗ của Talawas, (việc này không phải sẽ làm được trong đôi ngày)
    3. Những gì BBT Talawas đã làm sẽ không bao giờ là một lãng phí thì giờ, một lãng phí công sức vô ích vì qua những công lao này bao nhiêu hạt giống đã được gieo vào đầu vào tim của bao nhiêu người còn có ít nhiều biết thương đất nước, dân tộc VN.

    Tôi không nghĩ rằng nhìn lại quá khứ là một điều tốt, nhất là nhìn lại để muốn tái tạo lại một quá khứ đã qua rồi càng không phải là một điều đáng làm, không ai có thể tái tạo lại được một VN như trước 1975.

    Nhưng nhìn lại quá khứ để rút ra một bài học, những kết luận để có thể dùng trong tương lai giúp mình đi về tương lai với những bài học của quá khứ thì đây là một điều phải làm.

    Mong rằng tất cả mọi người có thể tìm một cách nào qua mạng Internet để rút ra một bài học thì việc Talawas dừng hoạt động chắc chắn sẽ là cái chết của một con phượng hoàng và chắc chắn là con phượng hoàng này sẽ sống lại trong tro tàn của xác nó.

    Nếu con phượng hoàng Talawas không bao giờ hồi sinh thì bên cạnh Talawas còn có bao nhiêu ngọn đuốc khác, mong rằng những người ý thức, và trí thức, VN sẽ trân trọng giữ gìn bảo vệ những ngọn đuốc nầy.

    Nếu như không giữ gìn bảo vệ được những ngọn đuốc này thì thật đáng trách, hai chữ ý thức và trí thức xin gói ghém lại trả về cho quá khứ, cho sách vở. Tôi cũng sẽ là một trong những người đáng để lớp trẻ sau nầy khiển trách.

    Cảm ơn BBT Talawas và người đứng mũi chịu sào trong 9 năm qua.

  8. Phùng Tường Vân nói:

    Bi giờ sắp đến giờ lâm biệt
    Xin Gia Tiên Sinh cho lão đệ hỏi thiệt
    Tiên sinh chắc là Hoài Phi phải không
    Biết được sự thật ấy thấy cũng ấm lòng
    Văn khí như vậy, tầm cao như vậy
    Có lẽ nào, Tiên Sinh chống gậy trúc bỏ đi
    Để cho dân tộc gẫy đổ, oán than chồng chất
    Nước ta còn mà như mất.
    Tiên sinh đã khơi cho những cung cao
    Lẽ nào làng ta không hát theo !

  • talawas - Lời tạm biệt

    Nói lời chia tay sau 9 năm tồn tại, chúng tôi thiết tha hi vọng vào sự ra đời của những mô hình báo chí và truyền thông mới, thực hiện bởi những người được trang bị những khả năng và phương tiện mà chúng tôi đã không thể có, với cùng một nhiệt thành phấn đấu cho một nền báo chí tự do cho Việt Nam... đọc tiếp >>>

  • Phản hồi mới nhất của độc giả